Hoàngquang’s Blog

23/04/2012

Kẻ tội đồ của vòng xoáy đình trệ-lạm phát

Filed under: Chính trị- xã hội,Kinh tế — hoangquang @ 1:59 sáng
Tags: , ,

Nam Nguyên, phóng viên RFA

Từ trên xuống, TS Trần Đình Thiên, và các chuyên gia kinh tế cao cấp Bà Phạm Chi Lan, ông Phạm Đỗ Chí .RFA/vnexpress-petrotimes.

Nam Nguyên, phóng viên RFA Khó thoát vòng xoáy đình trệ – lạm phát
Trần Kỳ Trung Tôi có cảm giác đất đang nóng dưới chân
Nguyễn Ngọc Già Giới cầm quyền Việt Nam có muốn hết “gớm ghiếc” trong mắt Quốc tế?
J.B Nguyễn Hữu Vinh – Nguyên nhân tội ác với linh mục, giáo dân và các trẻ em tại Chương Mỹ, Hà Nội: Sự phân biệt tôn giáo trắng trợn & Tiếp theo

***
Nam Nguyên, phóng viên RFA đo Kẻ tội đồ của vòng xoáy đình trệ-lạm phát

Chưa khi nào báo chí Việt Nam và các chuyên gia lại ráo riết truy tìm kẻ tội đồ gây ra điều gọi là “Vòng xoáy đình trệ-lạm phát” như thời gian gần đây.

Sai lầm chiến lược?

Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Đỗ Chí được Thời báo Kinh tế Saigon Online trích lời hôm 19/4 nhận định rằng, từ năm 2008 đến nay, Việt Nam đã phải thay đổi 180 độ về chính sách kinh tế vĩ mô ba bốn lần.
Lý do là nền kinh tế đã mất đi cân bằng vĩ mô. Theo lời nhân vật từng có thời gian là chuyên gia kinh tế cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, từ 2007 đến nay, Chính phủ luôn thay đổi mục tiêu vì kế hoạch phát triển dài hạn không đúng.

Tuy tránh dùng từ sai lầm chiến lược nhưng ông Phạm Đỗ Chí cho là cần sửa chữa căn bản chiến lược kinh tế, ông cũng đề nghị phải đề cao vai trò chủ đạo của khu vực tư nhân và phải khuyến khích nông nghiệp nông thôn hơn nữa vì đó chính là trụ đỡ cho nền kinh tế.

Đề nghị của ông Phạm Đỗ Chí có thể được mô tả là đi ngược lại với chủ trương của Nhà nước khi mà Hiến pháp 1992 xác định khu vực doanh nghiệp Nhà nước là lực lượng chủ đạo nền kinh tế.

Hệ lụy của vòng xoáy chống lạm phát, chống suy giảm kinh tế mà Việt Nam phải đối mặt trong suốt 5 năm qua là hệ lụy của đầu tư của doanh nghiệp nhà nước, và đầu tư của nhà nước quá lớn nhưng không mang lại hiệu quả tương xứng.
Ô. Tomoyuki Kimura

Trước chuyên gia Phạm Đỗ Chí, TS Trần Đình Thiên, viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cũng nhận định là, đã xuất hiện xu hướng nguy hiểm rất khó thoát ra, là vòng xoáy đình trệ-lạm phát mà nền kinh tế Việt Nam lâm vào. Trong cùng một bài báo trên SaigonTimes Online, ông Tomoyuki Kimura giám đốc Ngân hàng Phát triển Châu á tại Việt Nam được trích dẫn: “Hệ lụy của vòng xoáy chống lạm phát, chống suy giảm kinh tế mà Việt Nam phải đối mặt trong suốt 5 năm qua là hệ lụy của đầu tư của doanh nghiệp nhà nước, và đầu tư của nhà nước quá lớn nhưng không mang lại hiệu quả tương xứng.”

Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế cao cấp ở Hà Nội trong dịp trả lời chúng tôi đã phát biểu:

“Điểm rõ nhất ở Việt Nam là vai trò còn quá lớn của Nhà nước trong các hoạt động kinh tế, kể cả các họat động kinh doanh. Ví dụ nhìn sang các nước xung quanh, thì không ở nước nào nhà nước lại chiếm lượng lớn trong đầu tư, tỷ trọng cao trong đầu tư như ở Việt Nam, hay không ở đâu có lượng doanh nghiệp nhà nước lớn và sử dụng nguồn lực quá lớn của đất nước như ở Việt Nam.”

Một người có nhiều kinh nghiệm trong thời kỳ Việt Nam bắt đầu chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, ông Lê Văn Triết, nguyên Bộ trưởng Thương mại nhiệm kỳ 1992-1997 nói với chúng tôi:

Điểm rõ nhất ở Việt Nam là vai trò còn quá lớn của Nhà nước trong các hoạt động kinh tế, kể cả các họat động kinh doanh. Ví dụ nhìn sang các nước xung quanh, thì không ở nước nào nhà nước lại chiếm lượng lớn trong đầu tư, tỷ trọng cao trong đầu tư như ở Việt Nam.
Bà Phạm Chi Lan

“Quốc doanh cũng có mặt tích cực nhưng những cái quốc doanh sơ hở gây ra nhiều sự sụp đổ cho nền kinh tế là có rất nhiều chứ không phải ít. Nhiều người không tán thành không đồng tình với cái gọi là sự vun xới quá mức cho quốc doanh mà để nó làm ăn chạy theo lợi nhuận cá nhân, bản thân tập thể của mình mà coi nhẹ lợi ích của cả xã hội hay lợi ích của các doanh nghiệp nhỏ và vừa khác. Điều này quả là có như thế.”

Cùng một đề tài vòng xoáy đình trệ-lạm phát, Báo điện tử VnEconomy mô tả lạm phát cao là một nỗi ám ảnh

của người Việt Nam, theo đó trong vòng 8 năm từ năm 2004 đến 2011, chỉ số vật giá CPI tăng gấp 2,6 lần và đồng tiền mất giá tới 61%. Còn nếu tính trong vòng 5 năm từ 2007 đến 2011 thì CPI tăng 89,8%, đồng tiền mất giá 47,3%.

Như các chuyên gia mà chúng tôi đã trích dẫn lúc đầu, Việt Nam gần như loanh quanh trong vòng xoáy đình trệ-lạm phát, khi giảm được lạm phát thì xảy ra trì trệ sản xuất, khi tìm cách cởi trói tín dụng tăng vốn cho khu vực sản xuất thì lại đẩy lạm phát cao trở lại.

Theo nhận định của chuyên gia Phạm Đỗ Chí trên Saigon Times Online, khi chính phủ áp dụng chính sách giảm tổng cầu, thì đương nhiên sẽ làm tăng hàng tồn kho, giảm chỉ số tăng trưởng bán lẻ, làm doanh nghiệp phá sản và thất nghiệp gia tăng.

Sau khi phải đối phó lạm phát cao, nay chính phủ phải tập trung lo về đình đốn sản xuất. Đình trệ sản xuất bắt đầu từ quí 4 năm ngoái kéo dài đến nay là cái giá phải trả.

Hai năm trở lại đây, trên báo chí Việt Nam xuất hiện nhiều bài phân tích tình trạng khu vực kinh tế nhà nước với các tập đòan, tổng công ty doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả, nhưng ít có những qui kết thẳng thừng là khu vực doanh nghiệp Nhà nước với vai trò chủ đạo nền kinh tế lại chính là nguồn gốc của áp lực lạm phát cao, cũng như mất ổn định kinh tế vĩ mô.
Giải pháp lâu dài

Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Đỗ Chí nhận định trên Thời báo kinh tế Saigon Online, chính sách tài khóa với chi tiêu công quá cao đã gây ra áp lực lên chính sách tiền tệ trong suốt những năm qua và gây ra áp lực lạm phát.

Theo vị cựu chuyên gia kinh tế của IMF thì lạm phát đích thực là do chính sách tài khóa quá nới lỏng trong thời gian dài. Chính phủ đã theo đuổi chính sách đầu tư công mạnh, bằng chứng là tỷ lệ đầu tư công của Việt Nam lên tới 42% GDP, mức cao thứ nhì châu Á chỉ sau Trung Quốc.

Việt Nam loan báo giảm đầu tư công trong năm 2011 và tiếp tục trong năm nay nhưng thực tế chưa giảm được bao nhiêu. Vẫn theo

chuyên gia Phạm Đỗ Chí thay đổi cơ cấu bằng nỗ lực giảm đầu tư công khuyến khích đầu tư tư nhân là bài thuốc chữa lạm phát trong lâu dài.

Chúng tôi xin thêm rằng, khu vực doanh nghiệp nhà nước nắm giữ tới 65% tài sản cố định của quốc gia. Hiệu quả đầu tư của khu vực doanh nghiệp nhà nước rất thấp mặc dù được hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi.

Thống kê năm 2009 cho thấy, để tạo ra 1 đồng doanh thu doanh nghiệp nhà nước phải cần 2,2 đồng vốn, trong khi khu vực tư nhân chỉ cần 1,2 đồng vốn và doanh nghiệp đầu tư nước ngoài cần 1,3 đồng vốn.

Đó chỉ là nói tới vấn đề hiệu quả thấp trong đầu tư của doanh nghiệp nhà nước, chưa nói tới những vụ vỡ nợ phá sản, nhà nước phải gánh đỡ như Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin làm thất thoát 84 ngàn tỷ đồng tương đương hơn 4 tỷ USD.

Ông Lê Trọng Nghi chuyên gia tài chính độc lập ở Saigon cho rằng điều quan trọng là phải tìm hiểu đúng nguyên nhân của lạm phát để giải quyết, chứ không phải là cứ loay hoay trong vấn đề tăng giảm lãi suất ngân hàng. Về triển vọng ổn định kinh tế vĩ mô của Việt nam trong tương lai gần, ông Lê Trọng Nghi phát biểu:

Tôi không tin rằng vấn đề kiềm chế lạm phát với những hành vi hay những tác động bây giờ là khả thi được, thực hiện được trong bối cảnh này.
Ô. Lê Trọng Nghi

“Tôi nghĩ rằng không tích cực lắm. đúng ra vấn đề này phải nhìn lại thời kỳ 2007 hay trước đó nữa chứ không phải bây giờ. Cho nên vấn đề bây giờ đặt ra là khó, tôi không tin rằng vấn đề kiềm chế lạm phát với những hành vi hay những tác động bây giờ là khả thi được, thực hiện được trong bối cảnh này.”

Trên Thời báo kinh tế Saigon Online, chuyên gia Phạm Đỗ Chí nhận định rằng, chương trình cải cách kinh tế ba điểm gồm đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước, ngân hàng thương mại, đã bắt đầu trả lời được những yếu kém cơ bản của kinh tế Việt Nam. Nhưng theo ông, vấn đề thực hiện các chính sách này phải mất nhiều thời gian và cần nhiều biện pháp mạnh mẽ hơn nữa.

Ông Phạm Đỗ Chí kiên định với khuyến cáo của mình, ưu tiên số một vẫn là phải nâng cao hiệu quả của nền kinh tế bằng cách nâng cao vai trò của khu vực kinh tế tư nhân, vì đó mới chính là động lực dẫn dắt nền kinh tế ra khỏi tình trạng hiện nay.
Đọc thêm: + Giảm lãi suất-Cứu bất động sản-Gỡ nợ xấu
+ Doanh nghiệp nhà nước sử dụng vốn như thế nào?
+ Ngân hàng nhà nước: Động cơ nào sau công cụ lãi suất?
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/state-own-eco-to-caus-vicio-circl-04202012061314.html
***
Trần Kỳ Trung -Tôi có cảm giác đất đang nóng dưới chân

- Núi lửa phun vào thời điểm thích hợp do sự tích tụ năng lương, gây ra rất nhiều thiệt hại cho con người


Giá xăng lại tăng, nền kinh tế có biểu hiện suy thoái, nạn thất nghiệp lan tràn, số lượng doanh nghiệp bị phá sản không dừng ở con số chục nghìn, những vụ chém người, giết người man rợ liên tục có trên mặt báo, giáo dục xuống cấp toàn diện từ đạo đức người thầy đến cách hành xử của học sinh, không còn từ diễn tả về nỗi hoang mang, lo lắng của các bậc làm cha, làm mẹ. Rồi cả những vụ án phi đạo đức, bất nhân con giết cha mẹ, hiếp dâm trẻ em chưa thanh niên đến mang thai… các phương tiện thông tin do nhà nước quản lý, không ngày nào là không cung cấp cho bạn đọc. Gần như đó là tin tức hàng ngày, càng đọc càng thấy bi quan, lo lắng cho xã hội chúng ta đang sống. Cho dù trên ti vi, mặt báo hàng ngày có đưa tin tấm gương hiếu học, vượt khó, làm ăn kinh tế giỏi… Dẫu thế vẫn không át được những tin đau lòng kia. Tiếp đến, những vụ biểu tình của người dân đi đòi đất, đòi quyền được tự do canh tác ngay trên mảnh đất của tổ tiên xây dựng từ mấy đời. Những cuộc biểu tình này không còn một nhóm nhỏ, tụm năm, tụm ba mà có sự liên kết mấy xã liền, đông cả nghìn người. Nếu chính quyền cư xử không khéo, rất dễ xảy ra xung đột. Mà xảy ra xung đột, không thể bưng bít thông tin như vụ Thái Bình trước đây, chỉ dăm phút cả nước biết, cả thế giới biết, như vậy thì nguy vô cùng!
Nhưng tôi nghĩ, những tin vừa điểm, nếu như chính quyền gồm những người lãnh đạo tài ba có bản lĩnh, thống nhất, đoàn kết vẫn có thể sửa sai được, vẫn có thể chặn đứng những nguy hại, hiện vẫn ở dạng chuẩn bị tích tụ. nhưng không hiểu sao…

Những người quan tâm đến sự tồn vong của Đảng, của Chính thể này, tôi tin, sẽ có sự lo lắng giống tôi, khi biết những tin này. Thanh tra nhà nước phát hiện hàng loạt sai phạm, gây nên những tổn thất khủng khiếp về tài chính, số tiền thất thoát không dừng ở con số tỷ mà hàng chục nghìn tỷ ở những tập đoàn kinh tế lớn do Nhà nước quản lý như Dầu khí, Điện lực, Tàu biển, Than – Khoáng sản, Viễn thông… mà chúng ta biết rằng, những tập đoàn kinh tế lớn của nhà nước, Nhà nước nắm vốn, chi thu… Tôi đọc những tin đó như không tin vào mắt mình, rồi đặt câu hỏi “Nhà nước này của ai?”. Tất nhiên sự thất thoát, hay nói trắng ra, là sự tham nhũng lớn đó, dứt khoát những vị lãnh đạo chính phủ phải biết! Nhưng tại sao không thể giải quyết dứt điểm??? Vừa rồi lại xảy ra vụ “không trung thực lý lịch” của bà nghị Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến đang gây xôn xao dư luận. Thực tế chuyện này có một số tờ báo cảnh báo đã lâu, không hiểu sao, chuyện đó được ém nhẹm, bây giờ mới “bung“ ra! Vì sao, chọn đúng thời điểm này, sau nghị quyết IV của hội nghị TW Đảng để làm? Theo tôi, việc “khai không trung thực lý lịch” của bà nghị Hoàng Yến, chỉ là một việc nhỏ, điều chính hãy xem những việc bà ấy đã làm gì lợi cho đất nước, cho người dân. Hiện nay, với những bằng chứng xác thực, có nhiều vị tai to, mặt lớn khai man bằng cấp, năm sinh…đang tại vị yên ổn, vẫn giao thuyết về sự “trung thực, thật thà” có làm sao đâu mà báo chí cứ lao vào làm to chuyện này. Quá lắm, Quốc hội bãi nhiệm chức vị Đại biểu Quốc Hội của bà Yến là xong!
Vì thế tôi nghĩ, chắc phải có nguyên nhân sâu xa, lớn hơn đứng sau chuyện bà nghị Yến khai “không trung thực lý lịch”.
Đó là chưa kể vụ án Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng) rõ ràng là như thế, mọi người đều biết ai là người bị hại, ai là kẻ gây hại… Không hiểu vì sao ý kiến của thủ tướng chỉ đạo vụ án này không được xử lý triệt để, dây dưa hết tháng này, sang tháng khác. Hình như các cấp lãnh đạo thành phố Hải Phòng không muốn, cụ thể hơn, bất chấp ý kiến chỉ đạo của thủ tướng, tự mình hành xử theo “ luật riêng của Hải Phòng”.
Cũng phải có một chỗ dựa chắc nào đó, những người lãnh đạo thành phố Hải Phòng mới dám làm chuyện này! Nếu suy luận này đúng, thì nạn cát cứ trở thành sự thật rồi.
Tiếp đến những phát ngôn và việc làm của ông Đinh La Thăng, Bộ trưởng Bộ GTVT, gây bất bình rất lớn trong xã hội… nhưng hình như ông Bộ trưởng không ngán, bỏ ngoài tai tất cả sự chỉ trích, phẫn nộ của dư luận, một mình một cõi, cương quyết thực hiện những việc làm trái lòng dân, không phù hợp với thực tiễn xã hội.
Tại sao ông ta dám làm điều đó!Ai là chỗ dựa cho ông ta?
Từ tất cả những sự việc công khai trên, tôi nói thật suy nghĩ của tôi. Hình như trong Đảng, trong nội bộ những người lãnh đạo nhà nước Việt Nam đang có sự bất hòa, không đoàn kết, muốn làm giảm uy tín lẫn nhau, thông qua những sự việc trên để đẩy dư luận gây áp lực triệt hạ những đối tượng mà bên kia không mong muốn. Vì tất cả những vụ việc trên, không phải bây giờ báo chí, dư luận mới biết. Nếu như những nhà lãnh đạo Đảng công tâm, có bản lĩnh, đặc biệt là đoàn kết, thì những sự việc trên giải quyết dứt điển từ lâu rồi, hợp lòng dân, đúng luật pháp. Có điều, vì lợi ích nhóm, tìm mọi thủ đoạn củng cố vị trí quyền lực, chọn thời điểm để triệt hạ lẫn nhau… Nên những sự việc trên bây giờ mới “vỡ” ra, ngày càng bung bét. Nhìn những sự việc trên, trên nhiều phương tiện thông tin đại chúng, nhất là báo mạng, đã có những bài báo phân tích, nguyên nhân nào đưa đến những sự việc đó? Ai chơi ai?
Là một người dân, tôi và đại đa số dân Việt Nam tha thiết muốn một đất nước an bình, xã hội ổn định, kinh tế phát triển, nhân hòa, lãnh đạo đoàn kết, có tâm, có bản lĩnh được người dân tin tưởng…
Nhưng điều mong ước đó, tôi không hy vọng, quá xa vời với tình hình thực tại.
Mà thực tại, tôi có cảm giác đất đang nóng dần dưới chân mình!
Theo: Blog Trần Kỳ Trung.

***

Nguyễn Ngọc Già -Giới cầm quyền Việt Nam có muốn hết “gớm ghiếc” trong mắt Quốc tế?
Tác giả gửi đến Dân Luận

Trang Foreign Policy có bài “The Terrible Tiger”, được nhiều trang báo tiếng Việt chuyển dịch với những cái tựa “Con Hổ khủng khiếp”, “Con Hổ tồi tệ”, “Con Hổ hung dữ”, và tôi xin tạm đặt cho bài báo tựa khác: “Con Hổ gớm ghiếc”.
Trang TTHN hôm nay dẫn bài “Vietnam edges towards casino capitalism” từ trang Xcafevn.org chuyển ngữ với tựa tiếng Việt “Việt Nam dần đi đến (một) chủ nghĩa tư bản cờ bạc” (1).
Mỗi bài báo là một nét nhìn về tổng thể hoàn cảnh kinh tế – chính trị – xã hội Việt Nam hiện tại, có xâu chuỗi và kết nối với quá khứ trên dưới 30 năm kể từ sau 1975 và tiến hành “đổi mới” vào giữa thập niên 80′ thế kỷ trước.

Cả hai bài báo đều đúc kết quá trình “tư bản hóa” là con đường cần phải trải qua không thể tránh khỏi, dù giới cầm quyền Việt Nam vẫn đang né trên phương diện lý thuyết bấy lâu nay với “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” – nơi khái niệm “đánh bài” – không được chấp nhận chính thức, đặc biệt đối với người dân trong nước – với tên gọi dân dã: sòng bạc. Có vẻ chữ này dễ làm người dân hoài niệm về xã hội trước 1975 với “Đại thế giới” một thời vang bóng đất Saigon. Bên cạnh đó, nhân quyền cũng đã được mang ra so sánh và kết nối với phát triển kinh tế, trong lúc Myanmar đang trở thành ngôi sao mới Asean với những bước đi uyển chuyển, khéo léo của Khôi nguyên Nobel Hòa Bình 1991 – Aun Sang Suu Kyi – đang dần làm thay đổi bộ mặt khắc khổ và lạnh lùng của giới cầm quyền Myanmar.

Có vẻ đúng như nhận định của hai bài báo, khi nền kinh tế Việt Nam đang lao đao khát vốn trong khi nhân quyền Việt Nam đang khắc khoải chờ mong một tín hiệu bao dung hơn từ phía cầm quyền. Sẽ rất nhiều người không tin cả kinh tế, cả nhân quyền thay đổi chút ít nào đó trong ngắn hạn hay trung hạn, từ “tài” quản lý & điều hành của ĐCSVN dưới tên gọi Chính phủ.

Việt Nam, cho đến nay vẫn không chấp nhận phê phán, chỉ trích từ phía người dân về nhân quyền, điều mà Dustin Roasa cho rằng “đã đến lúc[…] phải trở thành vấn đề trung tâm trong các giao dịch của phương Tây với Việt Nam”, tất nhiên trong đó không thể thiếu Hoa Kỳ.
Dustin Roasa cho rằng, Việt Nam đã nhận nhiều ưu ái từ quốc tế cho phát triển kinh tế nội địa, với bằng chứng gần nhất là tấm thẻ hội viên WTO, nhưng không bị buộc phải nhân nhượng về quyền dân sự & chính trị mà người Việt Nam có quyền hưởng như người dân nước khác.

Mặc dù người Việt Nam chứng tỏ họ cũng đã chấp nhận hy sinh và trả giá khốc liệt không kém người Miến Điện, người Tây Tạng hay người Trung Hoa, nhưng – theo tác giả – người Việt Nam vẫn chưa được phương Tây và Hoa Kỳ ghi nhận bằng một sự vinh danh cần thiết, ví như giải Nobel Hòa bình mà bác sĩ Nguyễn Quốc Quân (anh trai BS. Nguyễn Đan Quế) phàn nàn “Chúng tôi phải làm việc rất cực khổ để được mọi người chú ý. Mọi người vẫn không muốn nói về Việt Nam bởi vì cuộc chiến tranh…”.

Chưa hẳn đúng, nếu chỉ nghĩ về chiếc medal Nobel Hòa Bình được trao từ Oslo, bởi dù Khôi nguyên Aun Sang Suu Kyi bị kiềm tỏa hơn 20 năm, trước khi được trả tự do hoàn toàn và giành chiến thắng mới nhất trong cuộc bầu cử mới đây, bởi phía sau lưng bà vẫn có hậu thuẫn là đảng LND (dù bị kiểm soát chặt chẽ, nhưng vẫn tồn tại mạnh mẽ tại Myanmar) cùng một gia thế quá nổi tiếng từ người cha đáng kính của riêng bà. Cũng nên nhắc thêm, tổng thống Thein Sein là người mến chuộng Phật Giáo và cho đến nay Myanmar vẫn là một trong những quốc gia xem Phật giáo là Quốc giáo với trên 89% dân số theo đạo này (2).

Nobel Hòa Bình là quan trọng và người Việt Nam xứng đáng được vinh danh bởi nó, nhưng bản thân chiếc medal này vẫn chưa hội đủ yếu tố để làm nên một sự đổi thay ngoạn mục cho Việt Nam. Hãy nhìn lại Lưu Hiểu Ba của Trung Quốc. Có vẻ, Việt Nam ngoài giải Nobel Hòa Bình, vẫn đang cần lắm vài vị lãnh đạo thật sự hiểu biết về Tôn giáo (dù là Phật giáo hay tôn giáo khác) và có tâm hồn hướng thiện như Thein Sein? Đó là câu hỏi thật giản dị nhưng thật khó trả lời, khi giới cầm quyền Việt Nam hiện nay nhìn Tôn giáo dưới hình thức công cụ cũng như tỏ ra không dung thứ, đặc biệt là Thiên Chúa Giáo!

Trong khi một bộ phận dân chúng đặt Phật giáo vào trong môi trường kinh doanh để kiếm lợi nhuận, cùng với việc thờ cúng mưu cầu lợi ích vật chất, tinh thần cá nhân, gia đình, dòng tộc hơn là hướng về một sự bình an tâm hồn (peace of mind) riêng rẽ hoặc cho cả cộng đồng?!

Thật khó khăn, nếu như ai đó hỏi người Việt Nam: “Có ai đó trong giới lãnh đạo hiện nay mến chuộng Tôn giáo? Hay một điều gì có thể tạm gọi là đức tin tồn tại trong họ?”. Dù hình ảnh Hồ Chí Minh vẫn đang được sử dụng như vậy, tuy nhiên nhiều người Việt Nam tin rằng, đó chỉ là bình phong không hơn không kém. Dù muốn hay không, hình ảnh Hồ Chí Minh đang nhạt nhòa và mai một dần, nếu có thể xem đó là một hình thức đức tin khả dĩ! Giới cầm quyền Việt Nam hiện nay đang chới với trước hình ảnh “lãnh tụ” mà có thể họ vừa muốn vừa không muốn, giữa một nội bộ khủng hoảng về đoàn kết và chia rẽ nghiêm trọng. Khá giống với Trung Quốc hiện nay, chỉ còn thiếu một “Bạc Hy Lai Việt Nam” là thành bản sao toàn bích.

***
Với hiện trạng kinh tế tàn tệ như hiện nay, việc chấp nhận trò “đánh bạc” và trò “chơi gái” có phải là lối thoát để tìm nguồn đầu tư mới cho đất nước đứng hàng thứ 172/179 trên thế giới về tự do báo chí năm 2011? Liệu nó có giúp giải thoát những hình ảnh ghê rợn như một nhà báo bị vợ đốt chết hay một viên trung tá công an mất mạng do bị vợ đầu độc cũng từ bài bạc, đánh đề mà ra? Trong khi đó, nhiều người tin rằng, những vụ lạm dụng tình dục, hiếp dâm trẻ em sẽ giảm bớt và bệnh tật xã hội dễ kiểm soát& khống chế khi “kỹ nghệ” tình dục được công nhận trong xã hội.

Tất nhiên con Hổ đói thì hung dữ hơn khi nó no. Việt Nam đã từng mê đắm với sự tung hô của thế giới với tên gọi “con Hổ mới của Châu Á”, “con Rồng thức giấc” hay đại loại một cái gì đó làm cho giới lãnh đạo chếnh choáng hơn 20 năm về trước. Ngày nay, con Hổ có vẻ vừa đói vừa bị dịch “lở mồm, long móng” lan rộng trong “nội bộ nhà Hổ” mà xem ra những phương thức cứu nguy cho Hổ dạo gần đây không thấy hiệu nghiệm là mấy, mà nhiều người hay gọi là xức cù là cho bệnh ung thư di căn giai đoạn cuối.

“Thử liều nhắm mắt đưa chân
Thử xem con tạo xoay vần ra sao”

(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Nàng Kiều trong trắng, tài sắc vẹn toàn, khi quẫn bách cũng đành thử liều một phen để cứu gia đình bằng 300 lạng vàng.
Việt Nam có nên “liều một phen” với “cờ bạc & gái” để vực dậy nền kinh tế? Giới cầm quyền cũng nên suy nghĩ, bởi Thúy Kiều đã dám nói với Kim Trọng:
“Chữ trinh còn một chút này…”
dù nàng chỉ hoàn lương sau 15 năm ở chốn lầu xanh.
Trinh tinh thần vẫn tốt mà! Cứu “gia cang” vẫn hơn là giữ màn trinh “vật chất”!

Và người Việt Nam, biết đâu đấy, từ “cờ bạc & gái” được kiểm soát chính thức từ phía cầm quyền sẽ nhanh chóng thay đổi nhận thức chính trị – yếu tố quan trọng cho tiến trình dân chủ hóa, bởi người Việt Nam vẫn xứng đáng với hai chữ “Bao Dung” (3).
Phần còn lại, từ phía cầm quyền, nếu họ thật sự muốn rút ngắn khoảng cách lạc hậu 158 năm đối với Singapore.
Biết đâu đấy!
Nguyễn Ngọc Già
________________
http://tintuchangngay4.wordpress.com/2012/04/19/vi%e1%bb%87t-nam-d%e1%ba%a7n-di-d%e1%ba%bfn-m%e1%bb%99t-ch%e1%bb%a7-nghia-t%c6%b0-b%e1%ba%a3n-c%e1%bb%9d-b%e1%ba%a1c/ (1)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Myanma#T.C3.B4n_gi.C3.A1o (2)
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/68710/sao-nguoi-viet-nam-khong-ghet-nguoi-my-.html (3)

Nguồn: http://12bennuoc.blogspot.com/2012/04/gioi-cam-quyen-viet-nam-co-muon-het-gom.html

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: