Hoàngquang’s Blog

16/04/2012

Nghe những người cộng sản nói chuyện

Huỳnh Ngọc Chênh

CNXH thời còn "rin"

Tô Văn Trường- DÂN TỘC TA SẼ CÒN TRẦM LUÂN! &
TUẤN KIỆT NHƯ SAO BUỔI SỚM!

JB NguyenHuuVinh Nguyễn Phú Trọng đem ma đi bịp kẻ đào mồ
quechoa Ai là kẻ cơ hội chính trị?- ” Những kẻ lợi dụng chính trị để mưu cầu lợi ích cá nhân và phe nhóm gọi là những kẻ cơ hội chính trị”! Vì sao cụ Nguyễn Trọng Vĩnh nổi giận? Marco Kauffmann Bossart/Nguyễn Hội dịch Nông dân Việt Nam tự vệ Tương Lai Bàn chân nổi giận Bùi Văn Bồng Bộ máy biến lãnh đạo thành cái máy
***
Huỳnh Ngọc Chênh-Nghe những người cộng sản nói chuyện

Trên danh nghĩa ông là nhà lý luận số một của Đảng CSVN vì ông có bằng tiến sĩ chính trị, giáo sư, chủ tịch hội đồng Lý luận Trung Ương, rồi làm Tổng Bí thư. Đó là ông Nguyễn Phú Trọng TBT đảng CSVN. Ông là đương kim đỉnh cao trí tuệ của đảng CSVN, nên những gì ông nói ra phải chép lại để làm kinh điển cho toàn đảng học tập.

Sau đây là phát biểu mới nhất của ông về CNXH khi qua làm việc với Cuba:
“Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân Việt Nam đang phấn đấu xây dựng là một xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế phát
triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp; có nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc; con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện; các dân tộc trong cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp đỡ nhau cùng phát triển; có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với các nước trên thế giới.

Những thành tựu đổi mới tại Việt Nam đã chứng minh rằng phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa không những có hiệu quả tích cực về kinh tế mà còn giải quyết được các vấn đề xã hội tốt hơn nhiều so với các nước tư bản chủ nghĩa có cùng mức phát triển kinh tế”
Thế thì, phe xã hội chủ nghĩa ta nay còn đâu! Trong nước thì tham nhũng đều khắp, có hệ thống, các giá trị sống đều bị phá vỡ, nói dối và cách sống hai mặt. Chủ nghĩa xã hội là quá phức tạp! Tại sao nó lại lần lượt đổ đốn ra như thế? Nó sai từ đâu? Từ gốc hay do người thực hiện? Tại sao nó vẫn còn được “nhân danh” như một “quy hoạch treo”, bao trùm đời sống tinh thần và vật chất trên cả nước, mà sẽ không hy vọng có ngày “khởi công”? Sự thể hẳn là bất ổn, và bất ổn triền miên! Các bác cần tìm hiểu cho ra ngọn nguồn là cũng phải. Vâng, cái “quy hoạch treo xã hội chủ nghĩa” này không có nước nào làm được. Với Việt Nam (kể xa là 80 năm; nói gần, từ ngày chấm dứt chiến tranh đến nay gần 40 năm) chỉ thấy ngổn ngang và bệ rạc mọi mặt. Vậy học thuyết chủ nghĩa Mác là gì?

Hai phát biểu tiếp theo (màu tím và màu xanh), dĩ nhiên không phải của ông Trọng mà là của hai người cộng sản khác.
Phát biểu trước là của nhạc sĩ Tô Hải, một người sinh ra tại miền Bắc, vào Vệ Quốc Đoàn và theo đảng từ năm 1945, là nhạc sĩ đầu tiên soạn nhạc giao hưởng ở VN. Tác phẩm được biết đến của ông là các bản hợp xướng và các ca khúc như : Nụ cười sơn cước, Đứt dây đàn, Tình giây lát…Về sau ông viết “ Hồi Ký của một thằng hèn” đăng trên blog của ông và được phát hành ở Mỹ, trở thành cuốn sách, theo đánh giá của Wikipedia, được tìm đọc nhiều nhất trên internet. Đoạn viết trên là trích ra từ nhật ký mở ngày 2.4.2012 đăng trên blog của ông.

Phát biểu thứ hai là của một người sinh ra ở miền Nam, đang học đại học, thấy Mỹ đổ quân vào Việt Nam ào ạt, bất bình cùng anh em SVHS đứng lên đấu tranh chống đối rồi trở thành lãnh tụ sinh viên tranh đấu tại Sài Gòn. Sau đó anh vào bưng theo cộng sản tham gia chiến đấu chống Mỹ cho đến ngày thắng lợi. Đó là anh Hạ Đình Nguyên, nay là một doanh nhân làm ăn uy tín tại Sài Gòn, nhưng vẫn đau đáu với vận nước, thỉnh thoảng viết nhiều bài báo gây tiếng vang lớn như : Hãy ngồi xuống đây, Chúng ta thấy gì từ Tiên Lãng, Suy nghĩ về đổi mới đảng, Bài diễn văn giả định của một tổng bí thư tưởng tượng, Các Mác và các bác… Đoạn phát biểu trên là trích ra từ bài Các Mác và các bác đăng trên Bô xit VN.

Có một chút nhầm lẫn về ông Trọng khi nói rằng những phát biểu của ông phải chép lại để làm kinh điển. Thật ra phát biểu của ông là kinh điển rồi, bởi ông lấy từ kinh điển ra và ở đâu, lúc nào ông cũng đọc đi đọc lại đến nhuyễn nhừ với chừng đó nội dung mà ai cũng biết đó là những câu khẩu hiệu khô cằn ghép lại không gắn một chút gì thực tiễn cuộc sống vốn xanh tươi. Qua đó thấy rằng ông đậu được tiến sĩ là nhờ cần cù học thuộc lòng kinh điển. Cần cù bù thông minh ấy mà. Thôi cũng được.

Từ ngàn đời nay, có lẽ trên đất nước Việt Nam này, không có một một gia đình nào, một chế độ nào lại giáo dục cho con em, cho công dân mình đừng có sống trung thực và phải biết… nói dối! giỏi nói dối! nói dối tỉnh bơ! nói dối không biết ngượng! nói dối càng nhiều thành tích càng cao!

Là một chuyên gia… “nói dối có tổ chức, có chỉ đạo” suốt gần 30 năm trời, mình quá rành 1001 kiểu nói dối mà chính bản thân mình và bạn bè mình đã lấy nói dối lem lẻm (by Nguyễn Khải), nói dối “cứ như không” làm nhiệm vụ hàng ngày, ngay cả khi biết mình đang nói dối đồng bào nhưng vẫn cứ phải nói dối vì không nói dối mà nói thật thì…mất miếng cơm, mất chiếc ghế và có khi mất cái mạng như chơi!

Cũng thật là buồn, là nhục…khi tới hôm nay, một số kẻ vẫn ôm lấy cái số tác phẩm nói dối hoành tráng cực kỳ mà chẳng ai còn thèm đọc, thèm dùng đó để kể công kiếm chút ân huệ cuối cùng, mặc dầu đã biết là giải thưởng này nọ chỉ là cái”bia mộ sang trọng cắm lên một cuộc đời văn học nghệ thuật đã kết thúc!”(by Nguyễn Khải)

Làm sao mà con em, mà nhân dân không bị lây nhiễm cái không khí dối trá, khắp nơi, nói dối, nói láo là lẽ sống, là phương tiện sống của mấy thế hệ con người…

Các bác cắm cúi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nó cứ vướng mắc lung tung, càng ngày càng ngỡ ngàng với cái “30 năm kinh nghiệm” rất khó nuốt. Khó khăn lại chồng chất khó khăn. Các bác hiểu thời cuộc, chịu đựng, không than vãn và cố gắng hết sức mình. Mỹ thua cuộc, bèn quay ra cấm vận, mà thật ra cũng chưa thể nói thế! Ta đâu cần chơi với Tư bản. Đó là kẻ thù. Ta chơi với phe ta là đã đủ! Nhưng thật bất ngờ, chỉ mới chấm dứt chiến tranh có 4 năm sau, anh Ba Trung Quốc (từ lóng gọi trong chiến tranh) bỗng dưng chơi xấu, tràn quân vào phía Bắc, xua quân Khmer Đỏ đánh vào phía Tây Nam, lại toan chơi đường biển cùng đánh úp vào miền Trung. Ghì chân, ghịt đầu, chặt vào lưng. ….. Anh Hai Liên Xô to khỏe, bất ngờ lăng đùng ra chết, mà “tự diễn biến” chứ không ai thọc gậy hay tay chân gì vào đây cả! Anh Ba lại không ngừng cho bọn thảo khấu quấy phá, lấn chiếm từng chút đất biên giới một cách bần tiện, rồi chiếm liền 5 đảo ở Trường Sa, hà hiếp ngư dân đánh cá ở Hoàng Sa, lũng đoạn kinh tế trên nhiều mặt, tạo nên những vùng “tô giới” trong đất liền, đồng thời gây áp lực với tuyên bố “đường lưỡi bò” gây bất bình trong khu vực và thế giới.

Nhưng dầu sao, nghe những người cộng sản nói chuyện kể cũng thú vị đấy chứ!

CNXH thời còn "rin"

Công cụ bạo lực của CNXH làm nhiệm vụ với nhân dân
& Công cụ bạo lực XHCN láng giềng anh em đang làm nhiệm vụ với ngư dân Việt Nam

Còn phát biểu của hai người cộng sản còn lại, tuy chức quyền không bằng ông, trí tuệ thì chưa biết ai hơn ai, nhưng nó xuất phát từ thực tiễn cuộc sống mà họ đã trải nghiệm qua suốt cuộc đời chiến đấu và lao động của mình. Nó là cái gì đó phát ra từ tận đáy lòng, từ sự chân thành của nỗi lo đau đáu cho vận mệnh nước nhà.
http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/04/nghe-nhung-nguoi-cong-san-noi-chuyen.html

Tô Văn Trường-DÂN TỘC TA SẼ CÒN TRẦM LUÂN!

Nhiều người dân quan tâm bài diễn văn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (như bài giảng) ở Trường Đảng Cao cấp Nico Lopez – một trung tâm đào tạo, bồi dưỡng cán bộ rất quan trọng của Trung ương Đảng Cộng sản Cuba. Ngày hôm qua, trong bài viết bình luận: ”Bộ máy biến lãnh đạo thành cái máy” của đại tá, nhà báo Bùi Văn Bồng, tôi nhắc đến lời than của Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi khi phải chứng kiến cảnh đất nước khó khăn mà lòng người không thuận:

“Nhân tài như lá mùa thu
Hào kiệt như sao buổi sớm”

Lịch sử cũng cho thấy nhân tài, tuấn kiệt nước ta thời nào cũng có và mỗi khi đất nước gặp khó khăn, họ lại xuất hiện rất nhiều để trổ tài kinh bang tế thế! Anh hùng dân tộc, nhà văn hóa vĩ đại Nguyễn Trãi đã để lại lời răn và đặt ra yêu cầu lớn cho chúng ta trong công tác đào tạo và sử dụng con người đặc biệt là đội ngũ cán bộ được gọi là “công bộc, đầy tớ của nhân dân”.
Tổng bí thư là người đứng đầu, có thể hiểu là nhân tài trong Đảng nhưng phải nói thật lòng, đọc kỹ bài diễn văn để đời của ông ở Cuba, nhiều người dân phải thốt lên rằng :”Dân tộc ta sẽ còn trầm luân”! Bài diễn văn của Tổng bí thư có thể nói mượn danh chủ nghĩa Mác nhưng nội dung chính là tô vẽ cho chủ nghĩa xã hội và định hướng xã hội chủ nghĩa trái với tình hình thực tế, quy kết những khuyết tật của chủ nghĩa tư bản trong khi những khuyết tật ấy còn trầm trọng hơn ở những nước đi theo con đường xã hội chủ nghĩa với chế độ toàn trị.
Điều quan trọng hơn là cuộc đi thăm Cuba và bài nói ở trường Đảng nhằm mục đích gì? Có lợi gì cho đất nước? Giúp gì cho việc tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ của thế giới đối với nước ta? Việc Brazil từ chối tiếp là một chuyện chưa từng xẩy ra trong lịch sử ngoại giao của nước ta, có ý kiến cho là một vết nhục! Vì sao có chuyện này?
Có ý kiến cho là do bài diễn văn nói vỗ mặt Mỹ và các nước phương Tây, khiến cho dư luận xã hội, nhất là các đảng đối lập với chính quyền Brazil không đồng tình, còn Chính phủ và đảng cầm quyền ở Brazil khó xử nên hủy bỏ chuyến đi thăm để tránh hệ lụy rắc rối.
Công bằng mà nói, ở khía cạnh nào đó cần chia sẻ và đồng cảm với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi tôn thờ lý luận của Các Mác vì thực tế chưa có học thuyết nào có tác dụng sâu, rộng như lý luận của Mác. Các quan điểm phớt lạnh, bác bỏ dẫn đến quyết liệt chống đối hay huyền thoại hóa, tôn sùng lý luận của Mác như tôn giáo của tín đồ hoặc lợi dụng kiếm chác tung hô cho mục đích riêng của mình thì sớm hay muộn cũng bị thực tế cuộc sống đào thải.
Tôi làm công tác khoa học kỹ thuật, cho nên để hiểu về khoa học chính trị xã hội phải đọc rất nhiều các nguồn tư liệu, thảo luận, lĩnh hội ý kiến của một số vị trưởng thượng đối chiếu với thực tế để suy ngẫm. Theo tôi hiểu về tác phẩm, hiện nay loài người chưa có toàn tập của Mác. Giữa thập kỷ 80 của thế kỷ XX Liên Xô và Đông Đức dự kiến xuất bản toàn tập của Mác gồm 100 tập (MEGA mới) nhưng không thành vì Liên Xô sụp đổ.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu khẳng định ở Cuba :” Đi lên CNXH là khát vọng của nhân dân Việt Nam”. Không cần bắt bẻ ý kiến nói trên vì chưa có trưng cầu dân ý nhưng để tránh tù mù cho cả người nghe và người nói, cần phân tích tìm hiểu chủ nghĩa xã hội là gì? Khái niệm “chủ nghĩa xã hội” xuất hiện đầu tiên ở Tây Âu vào năm 1827 (không phải của Mác) để phê phán trường phái Xanh Ximông. Đến năm 1832 chính Xanh Ximông dùng lại khái niệm CNXH nhưng bỏ đi sắc thái phê phán, và các biểu cảm xấu. Từ năm 1837 từ “CNXH” phổ biến sang Đức trong phái Hêghen trẻ. Lúc bấy giờ Mác ở trong phái Hêghen trẻ, tiếp nhận từ “CNXH” để chỉ cái xã hội mới, sau khi chủ nghĩa tư bản bị loại bỏ, bị vượt qua và dùng từ “CNXH” trong các bản thảo của Mác năm 1844. Nhưng từ năm 1848 trở đi, từ Tuyên ngôn Đảng cộng sản thì Mác không dùng từ “CNXH” nữa mà dùng từ “chủ nghĩa cộng đồng”. Xã hội mới, chế độ mới, thay thế cho xã hội tư bản. Các nhà nghiên cứu cũng vạch ra một chỗ mù mờ, không rõ ràng trong tác phẩm “Chống Duyrinh” của Anghen về khái niệm CNXH. Bernstein người bạn gần gũi với Mác ở Luân Đôn cũng chỉ gọi CNXH với cái nghĩa là cuộc vận động tự lập trong đó có phần thúc đẩy bởi cuộc đấu tranh có ý thức của giai cấp công nhân, nó không gắn liền hữu cơ với chủ nghĩa cộng đồng, là mục đích còn rất xa vời, trừu tượng!
Bản thân Lê Nin tiếp nhận từ “CNXH” nhưng trong việc thực hành cách mạng, Lê Nin vừa coi CNXH là bước thấp của chủ nghĩa cộng sản nhưng nhiều khi lại vừa coi đó là một hình thái kinh tế xã hội và một phương thức sản xuất riêng biệt, được xuyên tạc thành lý luận hóa. Lê Nin quan niệm xây dựng CNXH phải đa dạng luôn thay đổi vì phải mò mẫm, và vòng vèo dích dắc. Lê Nin vận dụng thành quả của cả loài người, kể cả của chủ nghĩa tư bản. Cuối đời Lê Nin có nhận định quan trọng là chúng ta phải thay đổi cơ bản quan niệm về CNXH nhưng lại không chỉ ra được quan niệm CNXH phải thay đổi là cái gì, thay đổi như thế nào, khi nào?.

Trong hình thái kinh tế xã hội và phương thức sản xuất Mác gọi cái xã hội sau chủ nghĩa tư bản là chủ nghĩa cộng đồng chứ không phải chủ nghĩa xã hội. Mác không bao giờ quan niệm chủ nghĩa xã hội là một phương thức sản xuất xã hội vv…
Muốn hiểu đánh giá khách quan về Mác cần phải xem xét lý luận và thực tế cuộc sống thời Mác và thực tiễn hoạt động của con người. Thực tiễn là hoạt động của con người, còn thực tế bao hàm nghĩa rộng hơn về cuộc sống xã hội, cuộc sống có môi trường thiên nhiên và vũ trụ. Hayek cũng là một nhà lý luận và tư tưởng, năm 1974 ông được tôn sùng là chủ tướng của tư tưởng của trào lưu lý luận kinh tế, chính trị xã hội tân tự do, được tặng giải thưởng Nôben. Cuối đời Hayek bị nặng tai và điếc tai trái còn Mác bị điếc tai phải nên người ta nói nửa đùa, nửa thật là Mác chỉ nghe được những gì từ phía tả còn Hayek thì chỉ nghe được những gì từ phía hữu.
Bản chất của lý luận Mác là dở dang, không hoàn chỉnh bởi vì con người của Mác mà sự sửa chữa đến nhanh hơn sự hình thành, chưa kịp hoàn thành luận điểm đã chữa rồi. Mác sống được 65 năm, thấy rõ lỗ hổng của mình mới chỉ chiếm lĩnh cuộc sống (vài nước ở Tây Âu), chưa hiểu gì về Mỹ, phương Đông và tiến bộ của khoa học công nghệ, đặc biệt không đề cập đến sở hữu trí tuệ.
Nói tóm lại:
Bài diễn văn của Tổng bí thư chỉ có 2 điểm sáng : Thứ nhất là thể hiện tình đoàn kết gắn bó thủy chung giữa 2 dân tộc anh em Việt Nam-Cuba. Thứ hai là khi kể tên vài nước XHCN, may mà ông không đề cập đến người anh em Triều Tiên! (“gia đình trị” điển hình)!. Còn nếu “mổ xẻ” tòan bộ nội dung thì đầy rẫy các điều bất cập, mù mờ!
Là người dân, dù bức xúc, nhưng tôi không thể viết tiếp về những điều mà bản thân mình cũng còn thấy “mù mờ”, huống chi là những người được tự gán cho cái mác là “nhân tài” lãnh đạo quốc gia:
“Nói những điều không biết
Viết những điều không hiểu
Sợ mất những điều không có”

TVT
4/2012
http://dttl-nguoilotgach.blogspot.ca/2012/04/dan-toc-ta-se-con-tram-luan.html

Tô Văn Trường-TUẤN KIỆT NHƯ SAO BUỔI SỚM!

Mới đây, đại tá, nhà báo Bùi Văn Bồng gửi cho tôi bản thảo bài viết “Bộ máy biến lãnh đạo thành cái máy”(*) để cùng trao đổi, qua đó nhờ góp ý và đưa ra công luận để nhiều người cùng chia sẻ. Bài viết hay và sắc sảo nhất là trong lúc chúng ta đang triển khai học Nghị quyết 4 của Trung ương.
Trong công việc ở mọi cấp từ Trung ương đến địa phương của hệ thống chính trị Việt Nam, những người lãnh đạo giỏi cả ba mặt “biết nói, biết làm, và biết viết” thường là của hiếm (do năng lực và sự rèn luyện của bản thân) nhưng nguyên nhân chủ yếu chính là do sự bất cập của công tác quy hoạch cán bộ đúng như người đời nhận xét “gieo gì, gặt nấy”!
Một số vị lãnh đạo hầu như cả cuộc đời phải xông pha trận mạc, ít được học hành bài bản nên đôi khi bị sai sót là điều dễ hiểu. Tôi được người có trách nhiệm kể lại có lần ông Nguyễn Thanh Bình thường trực Ban bí thư, khi còn đang là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đến thăm và đọc bài phát biểu ở một trường học phổ thông, ông rút lộn bài phát biểu chuẩn bị sẵn nên đọc một lát, thấy ở dưới ồn ào, mới biết mình huấn thị sai nội dung và địa chỉ. Có lần ông Nguyễn Thanh Bình vào TP.HCM công tác, ông điện cho tôi đến trò chuyện, và nhờ báo cáo trực tiếp chuyên đề về chiến lược phát triển tài nguyên nước vùng Đông Nam bộ và TP.HCM với đồng chí Nguyễn Minh Triết, Lê Thanh Hải và một số vị lãnh đạo (tại văn phòng làm việc của ông Triết, lúc đó là Bí thư Thành ủy). Lần ấy, được trò chuyện riêng thân mật với ông Nguyễn Thanh Bình, vị lão thành cách mạng đầy nhiệt huyết, một vị tướng quân đội lăn lộn với thời cuộc, đã trải nghiệm qua nhiều cương vị (kể cả Bộ trưởng Bộ Thủy lợi) với sự kính trọng, cảm thông chia sẻ, tôi quên luôn chuyện ông đã từng đãng trí nói trên.
Trong một lần được ông Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) “rủ rê” hai thầy trò đi làm việc với một số tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, dọc đường nghỉ ở nhà khách tỉnh ủy Cần Thơ (cạnh bờ sông). Tôi nhớ hôm đó, có một số vị bí thư tỉnh ủy, kể cả anh Đinh Thế Huynh (Ủy viên TW, Tổng biên tập báo Nhân dân- nay là Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương) nhân đi công tác, ghé thăm chào ông Sáu. Trong lúc trò chuyện vui, mọi người khen ngợi Thủ tướng Phan Văn Khải đĩnh đạc ngồi hội đàm với Tổng thống Mỹ Bush (con)! Có lẽ do tôi là dân khoa học kỹ thuật, lại là người ở chức vụ thấp nhất (lúc đó tôi là Viện trưởng) tại cuộc đàm đạo, ngồi cạnh ông Sáu tôi “bỏ nhỏ” nhưng nhiều người vẫn nghe rõ đại ý: “Hay thì hay rồi nhưng dở nhất là Thủ tướng ngồi nói chuyện với Tổng thống thỉnh thoảng lại cầm mảnh giấy đọc (sợ không thuộc bài) thế mà truyền hình VN lại còn ngụy biện!”. Ông Sáu biết tính tôi nghĩ sao, nói vậy nên chỉ cười, không bình luận!

Ông Sáu Dân có lần tâm đắc kể cho tôi nghe về một vị bộ trưởng “cứng” (ngôn từ của ông Sáu) trong Chính phủ, khi làm bí thư tỉnh ủy, mới được bầu vào Trung ương đã phát biểu đầy nhiệt huyết theo chính kiến của mình nhưng tối về bị Tổng bí thư Đỗ Mười gọi điện nhắc nhở, “hỏi thăm sức khỏe”! Gần đây, có dịp kiểm chứng lời ông Sáu, gặp được người thật, việc thật nói trên ở Hà Nội, tôi càng hiểu trong bộ máy cơ chế của ta, thật khó cho những người có tài, có tâm được thi thố tài năng, phụng sự xã hội!

Ông Sáu Dân cũng vẫn phải thường xuyên nhờ các trợ lý, và thư ký giúp việc soạn các văn bản, báo cáo là lẽ thường tình nhưng trên ý tưởng của ông hoặc đã rút ra các kết luận của chính ông sau khi thảo luận với nhóm chuyên gia giúp việc. Nhiều lần, ông Sáu trực tiếp viết tay rồi chuyển bản thảo cho thư ký đánh máy. Tôi còn nhớ nhà báo Lục Tùng (báo Lao động) có lần về Vĩnh Long phỏng vấn trực tiếp ông Sáu Dân chuẩn bị cho bài kết luận về Diễn đàn “Đê bao và cây lúa ở vùng ngập lũ đồng bằng sông Cửu Long”. Chưa được ưng ý với bản dự thảo, ông Sáu tự tay viết lại hơn hai trang (chữ bút bi màu đỏ) chuyển trực tiếp cho tôi để tổng hợp lại. Sau khi đọc bài viết mới, cẩn thận ông còn gọi điện thoại sửa thêm hai từ cho hoàn chỉnh trước khi cho đăng báo Lao Động. Lần khác, tôi được ông Sáu giao cho soạn lá thư công tác gửi Thủ tướng Phan Văn Khải về việc kiến nghị xem xét thành lập các Tổng cục trong Bộ NN & PTNT, trong đó có Tổng cục thủy lợi. Đọc kỹ bản thảo, ông cẩn thận sửa từng con chữ nói rõ ý kiến là phải thành lập Tổng cục Thủy lợi mạnh!

Có lần, tôi hỏi ông Sáu Dân vì sao Trung ương, Bộ Chính trị đã giới thiệu ông Đỗ Mười làm chức Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng thế mà ra Quốc hội vẫn còn một số đoàn đại biểu các tỉnh giới thiệu ông Sáu Dân dẫn đến lần đầu tiên nước ta và duy nhất cho đến nay có 2 ứng cử viên để bầu vào chức danh Thủ tướng?. Ông bảo, chế độ ta, muốn trúng cử phải có sự giới thiệu của Trung ương. Tiếc là các ứng viên không phải trả lời chất vấn và đưa ra chương trình hành động cụ thể để các đại biểu cân nhắc, xem xét đánh giá nhưng vẫn là tín hiệu tốt để làm quen với cạnh tranh, tiến tới xã hội dân sự. Có thể nói người lãnh đạo dám nói, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm như ông Saú Dân, tuy có những lúc ông bất lực trước cơ chế, nhưng thực sự là của hiếm, của quý được nhiều người dân kính trọng, kể cả khi ông đã đi về cõi vĩnh hằng.

Thực tế cuộc sống cho thấy thể chế chính trị của chúng ta thiếu môi trường rèn luyện cạnh tranh thực sự, thiếu các chính khách giỏi nhưng lại không hiếm các nhân vật kỳ tài có khả năng “chạy chức”! Nhìn sang nước khác, càng thấy rõ muốn chọn được lãnh đạo giỏi phải chấp nhận quy luật cạnh tranh là khả năng sống còn để tồn tại của chính khách. Lấy ví dụ bà Julia Gillard, thủ tướng Úc hiện tại. Bà này bắt đầu tham gia phong trào xã hội từ năm thứ 2 đại học, vào Đảng Lao động, bắt đầu bằng tham gia phong trào chống cắt giảm ngân sách giáo dục. Sau đó, do khả năng nổi bật, bà lên làm lãnh đạo Hội Sinh viên Úc năm 1983. Năm 1996 đến 1998 bà là Chánh văn phòng của phe đối lập của Bang Victoria. Bà ứng cử và trở thành nghị sỹ Liên bang năm 1998, đại diện cho một khu vực ở Melbourne. Bằng khả năng cua mình bà lên dần các chức vụ trong phe đối lập của chính phủ Úc, cao nhất là trở thành Phó Thủ lĩnh (khi mà Đảng Lao Động vẫn là phe đối lập). Khi Đảng Lao động thắng cử trở thành đảng lãnh đạo của Úc, bà trở thành Phó Thủ tướng và sau này trở thành Thủ tướng từ 2010 cho tới nay.

Ví dụ của bà Julia Gillard cho thấy giới lãnh đạo của các nước phát triển thường đi lên từ cả quá trình phấn đấu, gắn với các phong trào xã hội, có thực lực và có khả năng lãnh đạo, thuyết phục người khác. Họ là những người ưu tú nhất trong Đảng và được lựa chọn rất cạnh tranh. Nếu họ có bất cứ vấn đề gì trong quá khứ hoặc khả năng không tốt, họ sẽ không bao giờ được bầu làm lãnh đạo. Sự cạnh tranh trong chọn lựa lãnh đạo đảm bảo đất nước sẽ được quản lý bởi những con người ưu tú nhất, xứng đáng nhất.

Trở lại bài viết của đại tá, nhà báo Bùi Văn Bồng, có một vị lãnh đạo, người bạn đồng tâm của tôi nhận xét rất chí lý như sau: ” Không phải bằng cấp không tới đâu…mà là bằng thật nhưng không có hiểu biết theo bằng, là vì dốt mà vào biên chế rồi qui hoạch cho đi học, “vừa học vừa chạy” là có bằng ngay. Nhiều người học, không nói được tiếng Anh mà vẫn có bằng C thế mới tài! Có lần ông Nguyễn Bá Thanh (bí thư thành ủy Đà Nẵng) phát biểu tại hội nghị Chính phủ: “Đội banh 11 thằng, rút ra một thằng đi học còn 10 thì làm sao mà đá???!!!”. Nhưng ông Bá Thanh quên một điều, đó là đội banh, còn cơ quan ta thì có rút phân nửa, thậm chí người đứng đầu cho đi chơi cả quí, cả năm thì cơ quan cũng hoàn thành nhiệm vụ là chuyện thường. Vẫn có khen thưởng cuối năm”!?

Cán bộ mà biết nhiều, tự nói, tự viết, nói không cầm giấy đọc, tự tổ chức công việc và trực tiếp chỉ huy…thì có mấy người. Nếu có, thì bị lên án là ôm đồm công việc, không tin cấp dưới, không biết lề lối làm việc. Trận nầy có thể bị phê bình đấy!. (Có lẽ trừ trường hợp Bác Hồ mà thôi). Họ lên án là phải, vì tổ chức sắm ra ngần ấy người để làm gì mà sếp lại tự tay làm hết mọi việc?

Liên hệ lại, vì sao nó giống thời mới lập nghiệp trên vùng đất đồng bằng sông Cửu Long thỉnh thoảng người ta thấy giữa đồng có cái chòi lá, ở giữa có (lư hương) bằng lon sữa bò hoặc ống tre để cắm nhang, và có khi có cả một cục đá chừng bắp chân, có cột vải đỏ (tượng trưng Ông Tà). Vậy mà ai đến ở trên vùng đất này, mà không lễ bái có khi “bị quở” bằng đau bệnh, tai nạn lao động hay bị rắn cắn gì đó. Có miếu là phải có nhang mà!

Chỉ có thể kết luận là không thấy nước nào có bộ máy ăn lương từ tiền thuế của dân đông như Việt Nam ta và vài nước gọi là XHCN còn lại. Còn hiệu quả công việc thì ngược lại với số lượng biên chế. Xin cám ơn đại tá, nhà báo Bùi Văn Bồng nêu lên một thực trạng nhiều người biết, mà ít ai dám nói thẳng vì có lẽ sợ chạm hình mình trong đó!

Muốn đất nước có nhiều người lãnh đạo giỏi về cả ba khả năng “biết nói, biết làm và biết viết ” thì phải thay đổi tận gốc công tác quy hoạch cán bộ. Tuần trước, nhân lúc trò chuyện với một vị lãnh đạo, được biết câu chuyện có thật công tác quy hoạch cán bộ ở Việt Nam, ngay hiện nay là có người không được một phiếu nào sau đợt bỏ phiếu thăm dò trong lực lượng chủ chốt (một con số “O” tròn trĩnh) thế mà vẫn được sếp tìm cách đưa vào diện quy hoạch cán bộ lãnh đạo ngành thì đủ hiểu vì sao nước ta:

“Tuấn kiệt như sao buổi sớm
Nhân tài như lá mùa thu”

tham khảo:

bài viết của Bùi Văn Bồng đọc ở đây

(*)BỘ MÁY BIẾN LÃNH ĐẠO THÀNH CÁI MÁY http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2012/04/bo-may-bien-lanh-ao-thanh-cai-may.html

http://nguoilotgach.blogspot.com/2012/04/tuan-kiet-nhu-sao-buoi-som.html

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: