Hoàngquang’s Blog

05/04/2012

Nhận diện kẻ thù mới của Việt Nam

Thanh Quang, phóng viên RFA

Tàu lạ neo tại vùng biển Đầm Bấy (phường Vĩnh Nguyên, thành phố Nha Trang). Ảnh chụp hôm 23/3/2012.

RFA Phản ứng tập thể của người dân
Huỳnh ngọc Chênh-CÒN MỘT CÔ GÁI ĐẸP NỮA Cô gái của thành phố hoa phương đỏ & Xin đừng trách chúng tôi! (Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh )
“Ông Trần Minh Thái, trưởng đoàn thanh tra nói với tôi là: ‘tôi đồng ý với anh là chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam có tham gia công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị. Nhưng chúng tôi không trực tiếp áp dụng công ước quốc tế đó vào sinh hoạt của người dân’.”/RFA Gia đình blogger Huỳnh Thục Vy bị cưỡng chế + Khống chế tôn giáo bằng luật hình sự Người Buôn Gió TRẠI THANH HÀ KHÔNG CHO CHỊ BÙI HẰNG KÝ ĐƠN KHIẾU KIỆN

***
Thanh Quang, phóng viên RFA Nhận diện kẻ thù mới của Việt Nam
2012-04-03
Trung Quốc ngày càng ráo riết thực hiện những hành động tùy tiện bất chấp luật pháp quốc tế, bất chấp cam kết trong khu vực và với VN – nhất là cam kết “4 tốt và 16 chữ vàng”.

Quân đội là công cụ của Đảng
Trung Quốc đã bất chấp nhân bản nhằm sớm toại nguyện tham vọng “ao nhà” ở Biển Đông, mà nạn nhân chủ chốt trước mắt không ai khác hơn là ngư dân Việt ở vùng ven biển Miền Trung kiếm miếng cơm manh áo ngày càng chật vật và đầy nguy hiểm tại ngư trường truyền thống của ông cha mình có từ hàng ngàn năm qua.
Trong khi thêm một tàu cá từ Quảng Ngãi vừa mới bị “tàu lạ” đâm chìm ở gần đảo Cồn Cỏ thuộc biển Quảng Trị giữa lúc 21 ngư dân từ xã An Vĩnh, huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi lâm nạn hôm mùng 3 tháng 3 bị TQ ra giá phạt mỗi người khoảng 11.000 đô la; và trong khi 2 chiếc tàu lớn cỡ tàu hải quân của TQ an nhiên đậu tại Vịnh Nha Trang, nơi – theo trang web Xuân Diện – “lãnh đạo Biên phòng Khánh Hoà được dẫn lời nói sẽ tham mưu để xử phạt hành chính 2 tàu này”, nghĩa là ngư dân TQ được VN phạt tiền theo giá “hữu nghị” so với số tiền phạt nhiều hơn gấp trăm lần mà phía TQ dành cho ngư dân VN, thì tác giả Vũ Nhật Khuê thắc mắc rằng “Nếu quân đội (VN) thực sự là của nhân dân thì không có chuyện ngư dân bị TQ bắt đòi tiền chuộc. Quân đội không bảo vệ được nhân dân và sự toàn vẹn lãnh thổ là một quân đội bạc nhược và thất bại”.
Qua bài “Quân đội VN là của nhân dân sao trung thành với đảng?”, tác giả Vũ Nhật Khuê lưu ý rằng Thượng tướng Nguyễn Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị của quân đội nhân dân VN khẳng định “quân đội tuyệt đối trung thành với đảng” rồi thì sau đó mới “bảo vệ tổ quốc”, trong khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trong chuyến đi thăm Tổng cục chính trị quân đội, đã trình bày ‘vòng vo cuối cùng cũng là đảng trên hết…Tóm lại, ông Trọng chỉ đạo Tổng cục chính trị nắm cho được quân đội làm công cụ để bảo vệ đảng…”. Tác giả Vũ Nhật Khuê lưu ý:
Ở Tiên Lãng thì quân đội phụ giúp nhà cầm quyền cướp đất của dân. Trên Tây Nguyên thì quân đội cướp đất của người thiểu số sắc tộc cách trắng trợn.
Tác giả Vũ Nhật Khuê
“Do vậy ai đó ảo tưởng quân đội là của nhân dân thì nên thực tế nhìn rằng quân đội của đảng cộng sản. Và quân đội kiểu này đang làm gì: bảo vệ tổ quốc và nhân dân hay đi bảo vệ quyền lợi của các đảng viên cao cấp? Từ lý luận Mác- Lê, cho đến thực tiễn hiện nay cho thấy quân đội chỉ là một công cụ của đảng. Ở Tiên Lãng thì quân đội phụ giúp nhà cầm quyền cướp đất của dân. Trên Tây Nguyên thì quân đội cướp đất của người thiểu số sắc tộc cách trắng trợn.”
Như vậy thì không chỉ quân đội là công cụ ưu tiên của đảng mà, theo nhà văn Trần Khải, đất cũng là của đảng. Qua bài tựa đề “Khi Đất Là Của Đảng”, nhà văn Trần Khải mở đầu phân tích rằng về mặt danh nghĩa thì đất là của toàn dân nhưng thực tế cho thấy người dân không có sở hữu gì cả vì quyền ban phát đất nằm trong tay cán bộ, tạo điều kiện làm giàu cho bản thân cùng gia đình và dòng tộc họ. Tác giả lưu ý rằng nhà nước không muốn – hay chưa muốn – thay đổi “thói cường hào phi lý” trắng trợn đó, vì nếu tước đi quyền lợi ban phát đất đai của cán bộ thì còn ai trung thành với đảng CS nữa.
Địa chủ đỏ cướp đất của dân

Theo nhận xét của nhà văn Trần Khải thì biến cố Đoàn Văn Vươn những tưởng tạo nên một chuyển biến quan trọng về luật đất đai, nhưng “hoá ra chẳng có gì hết”, và chuyện ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng can thiệp vừa rồi chỉ là để trình diễn, việc kỷ luật cán bộ cũng để trình diễn trong khi thực chất vấn đề là “Nhà nước sẽ vẫn siết quyền quản lý đất để ban phát cho tư bản làm các dự án phát triển, và qua đây cán bộ mới có tiền phong bì, tiền phần trăm… Cụ thể, đất là sở hữu toàn dân, nhưng cũng là lợi tức của đảng CSVN và của cán bộ”. Và tác giả báo động:
“Các địa chủ đỏ ngày nay không chỉ có hàng trăm, mà là hàng chục ngàn hectare đất. Chúng ta nhớ nhiều địa chủ ngày nào chưa có đến một hectare đất mà đã bị trói vào cột trường đấu, để tá điền đốt râu, rồi chết tức tưởi trong thời kỳ cải cách ruộng đất. Các địa chủ đỏ ngày nay không tốn một giọt mồ hôi mà ung dung, phè phỡn quá!…Ai nói rằng tài nguyên đất nước hiện nay – dù là đất, là rừng, là biển, là sông… – là của toàn dân? Chỉ duy có Đảng CSVN dám nói như thế, trong khi ban phát, chia chác quyền khai thác cho cán bộ đảng viên. Đó là một thực tế ai cũng đang nhìn thấy, đang chứng kiến, và đang nghe tiếng oan dậy khắp trời hàng ngày.”
Blogger Trương Duy Nhất cảnh báo bây giờ lại có thêm một Đoàn Văn Vươn khác, dù không có súng để bắn vào lực lượng cưỡng chế việc cướp đất, hay phía cầm quyền không có trận “trăm quân đại chiến tam dân” gọi là “đẹp đến mức có thể viết thành sách”, nhưng Đoàn Văn Vươn thứ hai đó, tên Nguyễn Văn Tưởng ở Quảng Nam, đã cầm dao xông lên đâm cán bộ cưỡng chiếm đất rồi anh uống thuốc độc tự tử, tạo nên bi cảnh “ ‘anh Vươn’ Nguyễn Văn Tưởng đau nhói lòng”.
Các địa chủ đỏ ngày nay không tốn một giọt mồ hôi mà ung dung, phè phỡn quá!…Ai nói rằng tài nguyên đất nước hiện nay – dù là đất, là rừng, là biển, là sông… – là của toàn dân?
Nhà văn Trần Khải
Nhà báo Trương Duy Nhất nêu lên câu hỏi: “Những bi kịch này vì đâu? Vì đâu người nông dân cùng quẫn đến bước đường cùng để buộc họ phải giương súng bắn vào chính quyền, phải vung dao đâm cán bộ rồi tự kết liễu cuộc đời bằng một liều thuốc độc? Lại nghe đâu đó người dân uất ức khiêng cả quan tài xông vào trụ sở ủy ban…Ngày một nhiều hơn những đoàn dân “đòi đất” từ các vùng quê kéo về Hà Nội. Qui hoạch, chỉnh trang, thu hồi, giải tỏa đền bù thế nào để đến nỗi dân tình phải xuống đường với băng rôn “cướp đất”? Có gì đó thật bất an.”
Những quả bom nổ chậm
Nói tới tâm trạng bất an, Blogger Tô Hải cũng đã trải qua “mấy đêm không ngủ” để viết “nhật ký mở sau một tuần suy nghĩ về những chuyện hơn cả khủng khiếp”. Đó là chuyện “Mẹ VN đang bị cài bom nổ chậm khắp người”. Nhạc sĩ Tô Hải giải thích:
1-Những quả “bom nước” hàng ngàn triệu mét khối với sức cuốn trôi không thua gì sóng thần ở Fukưshima…
2-Đó là những quả “bom bùn đỏ”mà mấy cái ông tờ-sờ, giờ-sờ đảng-viên-hưởng-đặc-ân-của-người-chủ-trương-cài-đặt-bom đã… liều mạng “đảm bảo không thể xảy ra thảm họa bùn đỏ Hungary” với lời hứa tỉnh bơ “Nếu có chuyện gì tôi xin đi…tù!” (nay chắc tất cả đã hết nhiệm kỳ và mang theo lời hứa… về hưu ,” hạ cánh an toàn”, y như những kẻ tội tầy trời nhưng phen này thoát khỏi bị chỉnh đốn!
3-Đó là 16 quả bom hạt nhân được bảo đảm sẽ “rước” về từ những nơi đang “thà thắp nến nhưng không dùng thêm điện hạt nhân”, những nước văn minh, tiên tiến đang phải biểu tình đi, đứng, ngồi, nằm để ngăn chặn cái thứ năng lượng giết người hàng loạt đến 2,3 đời con cháu… vì không phải là không thể thay thế được!

Rồi nhạc sĩ Tô Hải “nhìn lại lịch sử mà lo cho tương lai của Mẹ VN đang mang đầy mình những trái bom nổ chậm siêu nặng suốt từ Nam chí Bắc…có thể phát nổ bất cứ lúc nào” khiến có thể diễn ra một kịch bản kinh khủng nhất – “một cuộc tận thế” dành riêng cho người VN ta trong một tương lai không xa do các “lực lượng thù nghịch nội và ngoại” đang bắt tay nhau tiến hành ! Nhạc sĩ Tô hải lưu ý rằng cách đây hơn 50 năm, Mao Trạch Đông tuyên bố sẵn sàng hy sinh 500 triệu dân Trung Hoa để tiêu diệt ‘sạch sành sanh” hổ giấy Đế Quốc Mỹ thì, theo blogger Tô Hải, việc “huỷ diệt cả một dân tộc VN…chẳng là một cái đinh gì” đối với TQ cả.
Có lẽ điều đó thuộc trong lý do mà blogger Người Buôn Gió cảnh báo rằng phải “Nhận rõ kẻ thù mới” khi chủ nghĩa bá quyền TQ trở thành đối tượng trực tiếp và nguy hiểm cho VN. Theo blogger Người Buôn Gió thì kẻ thù phương Bắc này “trước là bạn, nay chuyển thành thù, chúng đội lốt Mác-Lê Nin, giả danh CNXH, khôi phục tình hữu nghị Việt-Trung nhưng mục tiêu chính là nhằm “thôn tính nước ta”. Blogger Người Buôn Gió phân tích:
“Chúng móc nối với những phần tử thoái hóa, biến chất trong cán bộ ta. Sử dụng người Hoa trên đất nước ta làm đội quân ngầm. Chúng dùng nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, kể cả âm mưu đầu độc tư tưởng từng thế hệ về lâu dài. Chúng đẩy mạnh phá hoại ta về tổ chức, tư tưởng, tâm lý, kinh tế, văn hóa xã hội…kết hợp với lấn chiếm biên giới, khiêu khích trên biển và đe dọa chiến tranh xâm lược. Kẻ thù đã được xác định, chúng đã và đang đánh ta , lại ở ngay bên cạnh chúng ta.
Ngày nay chúng đã sản xuất được vũ khí hạt nhân, hóa học và nhiều loại khác để trang bị cho quân đội của chúng và thậm chí còn xuất khẩu. Chúng đã lợi dụng những mối quan hệ với ta để tìm hiểu chúng ta về nhiều mặt. Do đó chúng có thể tấn công chúng ta nhanh chóng bằng đường bộ, đường biển, đường hàng không.”
Có lẽ đó là kẻ thù của dân tộc Việt. Thế họ có phải là kẻ thù của đảng và nhà nước VN không ? Qua bài “Dung Nhan Của Đảng Và Diện Mạo Kẻ Thù”, blogger Đinh
Tấn Lực mở đầu rằng cũng giống như những đảng và nhà nước núp bóng chủ nghĩa CS còn sót lại trên thế giới, thì “kẻ thù của đảng và nhà nước (VN) này vẫn còn nhiều, “nhưng nhất định chẳng phải bọn bá quyền bành trướng hung tàn hiểm độc…”. Vì sao? Tác giả phân tích:
Chúng đã lợi dụng những mối quan hệ với ta để tìm hiểu chúng ta về nhiều mặt. Do đó chúng có thể tấn công chúng ta nhanh chóng bằng đường bộ, đường biển, đường hàng không.
Blogger Người Buôn Gió
“Những bia chiến thắng bị phá cho mất dấu tích, những cuộc dâng hương/dâng hoa tưởng niệm và trình diễn văn nghệ giúp vui dưới chân các đài liệt sĩ bên kia biên giới… đã chứng thực điều đó.
Những cà lăm/ấp úng “chứng cứ không tranh cãi” của bộ ngoại giao về vấn đề biển đảo, những ôm hôn thắm thiết, những cúi rạp người bắt tay bằng hai tay, cả chiếc cà vạt cũng cà lăm/cà lặp cho đồng điệu/đồng màu với “quốc khách”, và lệnh bắt giam người hỏi thăm “Việt Nam Tôi Đâu?”, hoặc lệnh cấm chiếu phim Mộ Gió… đã hồn nhiên chứng thực điều đó.
Những biện pháp đàn áp thô bạo các cuộc biểu tình chống hiểm họa Bắc thuộc, những trò bắt nguội/bắt cóc/bắt chẹt/bắt nạt/bắt nọn/bắt địa/bắt tội/bắt ép/bắt buộc/chồng án/triệu tập/khám nhà/”phục hồi nhân phẩm”… hay vất mắm tôm/chất thải vào nhà, và cả bung gót đạp mặt người biểu tình… đã tận tình chứng thực điều đó.
Chẳng những không là kẻ thù, nó, bọn bá quyền bành trướng hung tàn hiểm độc đó, còn là bạn, thậm chí là thầy, với những lời bảo ban/răn dạy (cứ như tam cang ngũ thường của Khổng Tử) rất đáng ghi tâm khắc cốt và truyền thừa cho nhau trong mỗi dịp rèn quân chỉnh cán…”
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReadingBlogs/vn-need-identf-enemy-tq-04032012164209.html
***
RFA Phản ứng tập thể của người dân

Xe tang được đưa vào trụ sở UBND xã Thiên Lộc, và dân chúng đã dùng đá tấn công đập phá xe công vụ của công an

Trong thời gian gần đây lại xảy ra những vụ tập thể người dân kéo nhau đến cơ quan công quyền đập phá.
Lý do vì cho rằng công an đã có những hành xử bất minh dẫn đến tử vong cho người dân hay hành xử bất công.
Phản ứng ‘manh động’
Vào chiều ngày 21 tháng 3 vừa qua, người dân tại xã Thiên lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh đã phá cổng Ủy ban nhân dân xã đưa quan tài của anh Lê Quang Trọng, nạn nhân được công an cho là thắt cổ chết tại phòng tạm giữ của công an.
Tin và hình ảnh cho thấy xe trong trụ sở Ủy ban nhân dân xã Can Lộc bị ném đá vỡ kính, nhiều phòng làm việc bị phá nát…
Cũng trong tháng Ba vào ngày 12, tại ngay thủ đô Hà Nội, hằng trăm người dân xã Tự Lập, huyện Mê Linh đã kéo đến trụ sở ủy ban nhân dân xã đập phá đồ đạc. Ngoài ra người dân còn đốt nhà của ông Chủ tịch xã Tự Lập là ông Dương Văn Nhạn.
Vụ người dân xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh phá cổng Ủy ban nhân dân để đưa xe tang nạn nhân bị chết ở đồn công an vào làm nhiều người nhớ lại vụ việc hằng ngàn người dân tại Bắc Giang kéo đến Ủy ban nhân dân thành phố mang theo quan tài của anh Nguyễn Văn Khương. Đó cũng là nạn nhân bị đánh chết tại đồn công an sau khi bị đưa vào đó do không đội mũ bảo hiểm.

Những vụ như tại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, rồi tại Bắc Giang… cũng đều cho thấy bức xúc của người dân khi nạn nhân chết tại cơ quan công an, mà lý do dẫn đến cái chết đưa ra không thuyết phục người thân của nạn nhân cũng như của nhiều người khác.
Ngoài ra trong những năm qua, có những vụ tại Cà Mau, Móng Cái… người dân kéo đến bệnh viện đập phá, đe dọa các y bác sĩ sau khi có người thân bị chết, vì cho rằng do thái độ tắc trách của những người làm trong ngành y khiến cho thân nhân của họ mất mạng.
Những vụ như tại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, rồi tại Bắc Giang… cũng đều cho thấy bức xúc của người dân khi nạn nhân chết tại cơ quan công an, mà lý do dẫn đến cái chết đưa ra không thuyết phục người thân của nạn nhân cũng như của nhiều người khác.
Lý giải

Ngay sau khi xảy ra vụ việc Ủy ban nhân dân xã Can Lộc bị dân chúng xông vào phá, công an địa phương nói với mạng Việt NamNet rằng những người tham gia tấn công vào trụ sở Ủy ban chiều ngày 21 tháng 3 vừa qua là do những đối tượng bị ‘kích động’ gây nên. Đến ngày 24 tháng 3, công an huyện Can Lộc ra quyết định khởi tố vụ án về những hành vi gọi là ‘chống người thi hành công vụ’, ‘gây rối trật tự’, ‘phá hoại tài sản Nhà nước’.

Ngày 12/3/2012 hằng trăm người dân xã Tự Lập, huyện Mê Linh đã kéo đến trụ sở Ủy ban nhân dân xã đập phá đồ đạc. Courtesy danchimviet

Còn đối với vụ tại xã Tự Lập, huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội thì chính dân chúng cho biết họ bất mãn với cách giải quyết của Ủy ban nhân dân và công an xã. Chuyện thanh niên hai thôn đánh nhau, thế nhưng cơ quan chức năng mà cụ thể là Ủy ban và công an xã Tự Lập chỉ bắt thanh niên của thôn Phú Mỹ, còn thanh niên thôn Bạch Trữ thì không ai bị bắt cả. Người dân thôn Phú Mỹ cho rằng họ là nạn nhân thì bị bắt trong khi đó những người gây hấn bằng hung khí lại không bị gì.

Nguyên nhân đây là kết quả sự tha hóa: dân tin tưởng bầu ra nhưng những quan chức đó không phục vụ mà cường hào, cửa quyền… Do hệ thống công quyền bị tha hóa quyền lực. Lúc đầu là dân chủ mà nay là quan chủ. Ông Karl Max nói lâu rồi ‘nơi nào có áp bức nơi đó có đấu tranh’.
Giáo sư Tô Duy Hợp

Giáo sư Tô Duy Hợp, một nhà xã hội học tại Việt Nam cho biết về tình hình phản ứng của đông người dân trước hành vi sai trái của các cấp chính quyền, cũng như đưa ra nhận định về nguyên nhân dẫn đến phản ứng đó:
Cái này tiếp diễn những sự kiện mà chúng ta bắt gặp từ những năm 90; đặc biệt là năm 97 ở Thái Bình – không phải qui mô một xã mà cả một tỉnh. Rồi những nơi khác người ta không công bố. Nay là tiếp diễn có thể chỗ này lắng đi, chỗ này lên.
Nguyên nhân đây là kết quả sự tha hóa: dân tin tưởng bầu ra nhưng những quan chức đó không phục vụ mà cường hào, cửa quyền… Do hệ thống công quyền bị tha hóa quyền lực. Lúc đầu là dân chủ mà nay là quan chủ. Ông Karl Max nói lâu rồi ‘nơi nào có áp bức nơi đó có đấu tranh’. Cái nhãn ‘chính quyền của dân, do dân’ nhưng thực tế không phải vậy.

Chị Nguyễn thị Thanh Tuyền, người có chồng bị chết tại cơ quan điều tra, bày tỏ đồng cảm đối với người dân xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc Hà Tĩnh:

Việc họ gây rối như vậy cũng bình thường thôi. Tại vì người nhà của họ tự nhiên chết trong đồn một cách vô cớ. Cơ quan chức năng cần trả lời: không có ai vô cớ đến để đập phá.
Chị Nguyễn thị Thanh Tuyền

Việc họ gây rối như vậy cũng bình thường thôi. Tại vì người nhà của họ tự nhiên chết trong đồn một cách vô cớ. Cơ quan chức năng cần trả lời: không có ai vô cớ đến để đập phá.
Tôi thấu hiểu và thông cảm cho sự mất người thân của họ.

Lối ra cho vấn đề
Hôm 19 tháng 3 vừa qua, thân nhân của ba nạn nhân bị chết một cách bất minh tại đồn công an là cô Trịnh Kim Tiến, chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền, và ông Nguyễn Quang Phục, đồng đứng chung đơn tố cáo và yêu cầu Quốc hội lên tiếng về việc công an lạm quyền đánh chết dân, công lý chưa được thực thi đầy đủ, pháp luật chưa công minh.
Cả ba người đứng đơn nêu rõ trường hợp oan khiên của thân nhân họ khi đang ở trong tay cơ quan công an. Ngoài ra trong đơn họ nêu rõ những trường hợp tương tự khác xảy ra trong 3 năm trở lại đây. Đơn viết chưa ráo mực thì ngay trong ngày 19 tháng 3 lại xảy ra vụ anh Nguyễn Quang Trọng chết tại nơi tạm giữ của công an huyện Can Lộc và được thông báo anh này tự thắt cổ chết.

Tôi không biết họ có đọc đơn hay không, nhưng dù sao phải có những người như chúng tôi lên tiếng. Chính nhờ sự lên tiếng mặc may họ mới nhìn nhận được vấn đề. Chứ nếu im lặng chúng tôi không lên tiếng thì sự việc sẽ tiếp diễn khá nhiều trường hợp xảy ra.
Chị Nguyễn thị Thanh Tuyền

Ba người làm đơn gửi quốc hội nêu rõ: “Người nhà chúng tôi không thể sống lại, trở về cùng gia đình nhưng chúng tôi nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung cần có những bản án đúng lương tâm, một mức án và một tội danh đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Có như vậy tội ác mới thôi hoành hành, không còn kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, cảnh những người mẹ khóc con, vợ khóc chồng, con khóc cha bởi cái chết của người thân do bàn tay của những người mà đúng ra trách nhiệm là bảo vệ luật pháp và bảo vệ công dân’.
Chị Nguyễn thị Thanh Tuyền nêu lại mục đích của việc cùng hai người khác viết đơn gửi Quốc hội:
Tôi không biết họ có đọc đơn hay không, nhưng dù sao phải có những người như chúng tôi lên tiếng. Chính nhờ sự lên tiếng mặc may họ mới nhìn nhận được vấn đề. Chứ nếu in lặng chúng tôi không lên tiếng thì sự việc sẽ tiếp diễn khá nhiều trường hợp xảy ra.
Giáo sư Tô Duy Hợp đưa ra một hướng giải quyết cho tình hình lạm quyền của viên chức thi hành công vụ:
Thị trường thất bại có nhà nước cứu, nhà nước thất bại ai cứu đây? Phải có xã hội dân sự cứu; nhưng xã hội dân sự tại Việt Nam quá yếu. tất nhiên phải có nhiều mũi giáp công; chính quyền chỉ muốn những tổ chức chính trị xã hội thôi.
Vấn đề người dân vì bức xúc có thể quá đà gây ra những thiệt hại tại cơ quan công quyền có thể ví như chiếc bóng, bóp chỗ này lại phình ra nơi khác một khi không giải quyết tận gốc rễ của vấn nạn lâu nay tại Việt Nam.
G.M.
Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/mass-reation-again-police-autho-04032012054311.html

http://www.boxitvn.net/bai/35274

Huỳnh ngọc Chênh-CÒN MỘT CÔ GÁI ĐẸP NỮA Cô gái của thành phố hoa phương đỏ


Còn một cô gái đẹp, rất đẹp nữa là khác của thành phố hoa phượng đỏ. Đó là nhà báo, nhà văn bất đồng chính kiến đầy tri tuệ và tài năng Phạm Thanh Nghiên!

Bài phóng sự nổi tiếng “Uất ức biển ta ơi” khiến người người xúc động và căm phẫn. Phạm Thanh Nghiên đã cùng các bạn lặn lội mấy trăm cây số từ Hải Phòng về tận Thanh Hóa để thăm hỏi và ghi lại hình ảnh ngư dân ta bị giết hại, cướp bóc bởi bon cướp biển Tàu, rồi đưa lên mang, tố cáo ra toàn thế giới.

Đây là lời những người sống sót trong ghi chép của cô:

“Chúng bắn vào các đồng nghiệp của em, sau đó xả hơi cay vào các nạn nhân. Tám người chết, còn em và chủ tầu bị thương. Hồi em được chúng thả về, thi thoảng em la hét, ai hỏi em cũng nói không biết gì. Những tràng súng bắn quá gần và xác đồng nghiệp đổ vật xuống boong thuyền khiến em bị chết lâm sàng. Vết thương của em nặng, gia đình phải vay mượn tiền để mang em ra Hà Nội mổ lại. Bây giờ vẫn đau chúng trói những người còn sống lại và cho tám xác chết vào tám túi ni-lông…”

“Tháng 1 năm 2005, mười sáu con người cùng đi đánh cá trên một chiếc thuyền, tám người vĩnh viễn ra đi, tám người còn lại trở về với nỗi kinh hoàng tột độ..”

Nóng bỏng và căm thù, bài phóng sự của Phạm Thanh Ngiên là minh chứng hùng hồn không thể chối cãi được của bọn bành trướng Trung Hoa.Vậy mà nhà cầm quyền VN không dám hé răng. Thật ươn hèn và nhục nhã!

Cô gái gầy gò, bé nhỏ ấy cũng đã bị bắt giam vài tháng trước đó vì phản đối ngọn lửa Olympic Bắc Kinh và là một trong những người đi tiên phong trong phong trào xuống đường biểu tình phản đối TQ gây hấn ở HS-TS năm 2007.

Hãy nghe tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nói về PTN qua trí nhớ của thầy giáo Nguyễn Thượng Long:

“Tôi nhớ tôi đã lọt thỏm vào một đám đông thanh niên, sinh viên và học sinh đang vô cùng phấn khích trước cổng đại sứ quán Trung Quốc. ….Đứng gần tôi là một cháu gái mảnh mai, gầy yếu đeo cặp kính trắng rất giản dị. Tôi thấy mỗi lần cháu hô to: “Hoàng Sa – Trường Sa !”, lập tức các bạn cháu đồng thanh hô đáp lại: “Việt Nam!”.

Phạm Thanh Nghiên viết: “Sự kiện ngày 9/12/2007 biểu thị cho quyết tâm của người Việt Nam kiên quyết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, hải đảo của tổ quốc chúng ta. Nó cũng gửi lời cảnh cáo đến những kẻ bạc nhược trong chính quyền, hy vọng họ có thái độ mạnh mẽ hơn nữa với chính phủ Trung Quốc, khiến họ phải dè chừng trong mục tiêu lấy quyền lợi chung của dân tộc hay quyền lợi riêng của đảng thống trị đặt lên hàng đầu trong mối quan hệ với Trung Quốc. Nó cũng cảnh báo rằng, bất chấp ngăn cấm, người dân Việt Nam đã bắt đầu có ý thức tham gia các sinh hoạt chính trị thay vì bỏ mặc, buông xuôi cho chính phủ”

Đảng cộng sản Việt Nam đã thành công trong việc cấm đoán người dân tham gia vào các sinh hoạt chính trị, biểu tình. Chính sách này đã làm cho người dân thấp kém cả về dân trí lẫn dân khí, đẩy cộng đồng vào tâm lý phó mặc

Biểu tình, là hành vi hợp pháp, chính đáng của quần chúng để tỏ thái độ phản đối một chủ trương, chính sách đối nội hoặc đối ngoại của nhà cầm quyền can dự tiêu cực đến quyền lợi chung của cộng đồng. Biểu tình đã được thừa nhận trong Hiến pháp Việt Nam và trong Công Ước Quốc tế về quyền con người mà Việt nam đã tham gia ký kết. ……điều 69 trong Hiến pháp Việt Nam- 1992 ghi: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin, có quyền được hôi họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”

Lần đó công an Hà Nội đã huy động tới gần 500 cánh sát và cơ động để đàn áp khoảng 600 sinh viên và đồng bào mọi tầng lớp ngay trước tòa Đại sứ quán TQ.

Năm 2008, Phạm Thanh Nghiên tiếp tục làm đơn gửi Ủy ban NDTP Hà Nội đòi quyền được biểu tình! Nhưng, thay vì phải trân trọng và tôn vinh lòng yêu nước ấy thì họ, bộ máy công quyền đắc lực nhất của nhà nước là công an lại tăng cường trấn áp đe dọa, khủng bố tinh thần cô và cả những người thân.

Hành động vô luân lý ấy không hề làm Phạm Thanh Nghiên lùi bước, với biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Viet Nam”, cô đã tọa kháng ngay trước cửa nhà mình!!

Cô nói với những kẻ bắt giữ mình như thế này “Tôi mong các anh hiểu rằng chúng tôi đấu tranh để có nền Dân chủ thật sự, để có một thể chế chính trị đa nguyên đa đảng thay thế thể chế chính trị độc đảng chứ không phải để lật đổ đảng cộng sản. Và khi có sự cạnh tranh lành mạnh trên chính trường thì đảng cộng sản Việt Nam vẫn có thể lãnh đạo đất nước nếu thật sự xứng đáng và được nhân dân tin tưởng”

Một phiên tòa không quá nửa ngày tại thành phố Hải Phòng đã két án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế tại gia về tội “tuyên truyền chống phá nhà nứơc”, theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. cho cô gái nhỏ bé, ngoan cường này!

Nếu không bị nhốt trong cái lồng của nhà tù chế độ ,chắc chắn Phạm Thanh Nghiên sẽ cống hiến cho chúng ta nhiều bài viết có giá trị về hiện trạng đất nước, về dân chủ ,nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ .

Cô gái ấy thật đẹp!

Ở cô, ngoài tấm lòng yêu thương đồng loại, ý chí đấu tranh quật cường, còn hội tụ tài năng và trí tuệ của một người cầm bút, một chiến sĩ đấu tranh cho tiến trình tự do ,dân chủ ở VN… Cô thật xứng đấng vơi giải thưởng Hellman/Hammett năm 2009 mà tổ chức nhân quyền thế giới đã trao tặng.

Nguyễn Hồng Phi

http://danlambaovn.blogspot.com/
http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/04/con-mot-co-gai-ep-nua.html
**
Xin đừng trách chúng tôi!
Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh

Blog Huỳnh Ngọc Chênh: Một Cô Gái Trẻ vừa gởi đến một bài viết rất cảm động. Xin được đăng lại nguyên văn.
Tôi là một cô gái trẻ, ngàn lần không được như bốn chị xinh đẹp từ trong ra ngoài như bác đã vinh danh. Tôi ở trong số đông những cô gái “làm ra gam tối trong bức tranh toàn cảnh của xã hội vốn đang không mấy sáng sủa”. Dĩ nhiên tôi không phải là những cô gái đi làm nô lệ tình dục, tôi ở trong số những cô chỉ biết lo ăn diện và vui chơi trác táng để quên đời.
Đời nầy nó nghiệt ngã quá bác ạ! Xã hội nầy nó xuống cấp hết mức rồi bác ạ! Bạn bè tôi có học hành, có nghề nghiệp nhưng không có ngoại hình thì xin việc rât khó, khó ngay ở những công việc chẳng liên quan gì đến ngoại hình. Những đứa có chút ngoại hình thì được nhận vào làm việc dễ hơn, nhưng đổi lại dễ bị xếp, bị chủ lợi dụng để biến thành nô lệ tình dục. Đọc báo về vụ Sầm Đức Xương, ngay học sinh trong trường do ông làm hiệu trưởng mà đứa nào xinh đẹp liền bị ông lợi dụng. Khốn nạn là lợi dụng rồi lại còn lập đường dây đưa lên cung phụng các quan chức cấp trên, mà chúng nó chỉ là những đứa trẻ còn ở tuổi học sinh chỉ bằng tuổi con cháu của mấy lão ấy mới khốn nạn chứ.
Những cô gái ở quê thiếu học thì thôi khỏi nói. Tội nghiệp các bạn ấy. Ở lại quê nhà làm nông rồi lấy một anh trai trẻ quê làng là cuộc đời dễ khốn nạn. Các anh ấy thì trên 90% chỉ biết say sưa nhậu nhẹt suốt ngày, họ cũng chẳng có lý tưởng gì để sống, chẳng biết thú vui gì ngoài chuyện tìm vui qua bia rượu. Thế là các bạn ấy phải tìm đường cứu gia đình, cứu bản thân. Hoặc tìm đường lấy chồng ngoại, hoặc lao lên thành phố đi làm mọi chuyện miễn kiếm được tiền dễ dàng. Mà chuyện gì dễ hơn với các cô gái trẻ không học hành nghề nghiệp ngoài chuyện bán cái tự có.
Chúng tôi ở thành phố có điều kiện hơn, tiếp xúc thông tin nhiều hơn nên hiểu biết hơn. Tuy nhiên đó cũng là con dao hai lưỡi. Báo chí tràn ngập những hình ảnh các cô gái chân dài, các cô gái ngực to, các cô gái ăn mặc hở hang, các cô gái lộ hình sex… mà các cô ấy lại được o bế, có xe hơi xịn để đi, có villa to đẹp, báo chí lại chụp ảnh khoe đến những phòng ngủ xa hoa lộng lẫy của họ thì làm sao chúng tôi không nhìn vào đó mà không thèm muốn được, không bị tác động. Nhiều bạn tôi có chút nhan sắc là cố bắt chước các cô ấy.
Rồi qua thông tin chúng tôi cũng biết về tình hình đất nước, lại thấy toàn chuyện bi quan, đen tối. Quan chức thì tham ô hối lộ, bằng cấp giả, mua quan bán chức, dâm ô đồi trụy mà lúc nào cũng cao giọng dạy đạo đức, dạy yêu nước. lại yêu nước theo kiểu XHCN mới kinh hãi chứ. Nghe ở đâu cũng một công thức sáo mòn, ngay họ nói cái gì họ cũng không hiểu bảo sao chúng tôi hiểu, chúng tôi thích. Hầu hết tuổi trẻ chúng tôi nghe đến chuyện chính trị, chuyện yêu nước của các ông ấy là muốn ói mửa. Tuy nhiên cũng có đứa vào đoàn, vào đảng chi đó nhưng thật ra là vào để được lên chức lên lương chứ chúng cũng chẳng biết lý tưởng CNXH là cái chi chi.
Qua thông tin, qua bạn bè chúng tôi cũng biết có những người yêu nước, có những bạn quan tâm đến thời cuộc, quan tâm đến Hoàng Sa Trường Sa như các chị Vy, Tiến, Nhân, Hạnh cũng muốn xuống đường nói lên khát vọng thực sự của mình, cũng muốn phản đối bọn xâm lược. Nhưng eo ơi! thấy cảnh đàn áp biểu tình một cách ghê rợn trên mạng thì chúng vãi hết ra quần. Hơn nữa tôi cũng có vài người bạn vì tham gia biểu tình chỉ có một lần ở Tp HCM mà cuộc đời trở nên khốn đốn. đi đâu cũng có người theo dõi, bị bất ngờ tông xe, bị du côn hăm dọa, bị cơ quan hoặc địa phương làm khó dễ đến hết đường sống.
Thế là tuổi trẻ chúng tôi biết làm gì trong một xã hội nhiễu nhương xuống câp cùng cực nầy. Lao vào đường ăn chơi cho quên đời bác ạ! Bọn con trai cũng thế. Chúng nó chỉ còn biết làm những chuyện phá phách cho tiêu bớt năng lượng tuổi xuân: đua xe, đánh lộn, vùi đầu vào mạng xem phim sex, chơi game… rồi gái gú, thuốc lắc, hút sách thế là tiêu đời. Bọn con gái chúng tôi thì nhẹ hơn, chỉ đua đòi ăn diện, vui chơi trác táng trong các quán bar và tệ hơn thì tìm cách thỉnh thoảng bán cái tự có để kiếm thêm. Đứa nào ngu dại đi vào đường bán trôn chuyên nghiệp thì tiêu đời, nhưng đó là gái quê, chứ gái thành phố thì khôn hơn, có bán thì bán cao cấp hơn, kín đáo hơn.
Đời nó như thế, xã hội nó như thế, chúng tôi lại quá yếu đuối, bất lực biết làm sao? Đừng trách chúng tôi.
Đọc bài viết của bác tôi ngưỡng mộ bốn chị ấy lắm. Các chị ấy cũng giống như chúng tôi sao lại đủ dũng cảm để dấn thân vào con đường khó.
Các chị ấy lại có nhan sắc, có học, thừa sức tìm tấm chồng giàu… Mà thôi có các chị ấy thì phụ nữ Việt Nam mới bớt tủi hổ, người ta mới nhìn vào thấy phụ nữ ta không chỉ toàn là gái bán dâm.
Một Cô Gái Trẻ
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://danluan.org/node/12189

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: