Hoàngquang’s Blog

26/03/2012

Chống tham nhũng – Đâu là “đột phá khẩu”?GẤP RÚT HOÀN THIỆN NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN!

Tống văn Công

Phạm Đình Trọng Đi thăm Cù Huy Hà Vũ
Song Chi – Vì sao cứ luôn chọn lựa sai, cứ luôn học theo cái sai?
Gia Minh/RFA Người dân tìm mọi cách để nói lên sự bất công sgtt Sức dân, bao nhiêu? phairzios Vinashin và Lê Văn Luyện Trương Duy Nhất – Chính phủ, những Đoàn Văn Vươn & miếng giẻ rách an dân Báo Đại Đoàn Kết: TRUNG QUỐC “VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG” DƯƠNG DANH DY: BỘ MẶT THẬT CỦA NHỮNG NHÀ LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC quechoa “Chỉ có những thằng ngu mới tin được Trung Quốc”. thanhnien Tiền chuộc phi lý + Bám biển Hoàng Sa đến cùng tienphong Thuyền trưởng Hiền ơi, một cắc không nộp Phapluat Phát hiện hai tàu Trung Quốc tại vịnh Nha Trang
***
Tống văn Công -Chống tham nhũng – Đâu là “đột phá khẩu”? GẤP RÚT HOÀN THIỆN NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN!

Vừa qua, báo Lao Động đã đăng liên tục 4 bài viết của các đồng chí giàu tâm huyết và trí tuệ tìm biên pháp đẩy lùi tham nhũng, góp phần chỉnh đốn xây dựng Đảng. Đây là một bài toán khó. Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, trước khi kết thúc nhiệm kỳ đã nhận khuyết điểm trên Sài gòn Tiếp thị số Xuân là ông đã không giải được bài toán tham nhũng như đã hứa. Vậy mỗi người chúng ta cần góp sức mở cho được “đột phá khẩu” này!

”MÔT BẦY SÂU” VÀ “CĂN BÊNH UNG THƯ”
Căn bệnh tham nhũng đã được phát hiện và đưa ra thuốc chữa từ Đại hội Đảng lần thứ 6, đến nay đã qua 26 năm, có rất nhiều cuộc hội chẩn, điều trị từ các nghị quyết Đại hôi Đảng và các Hội nghị Trung ương, nhưng chẳng những bệnh không thuyên giảm mà ngày càng tỏ ra lờn thuộc và trầm trong hơn. Chủ tịch Trương Tấn Sang đưa ra hình ảnh tham nhũng như “một bầy sâu” đục khoét đất nước và tàn phá Đảng. Mới đây, nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu cho rằng “thực trạng đã nặng lắm rồi như căn bênh ung thư”. So sánh với chứng bệnh đó có lẽ, ông muốn nói rằng dù nhẹ cũng phải qua giải phẩu! Báo cáo tại hội nghị sơ kết 5 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 3 cho thấy, số vụ án tham nhũng được điều tra, truy tố, xét xử trong 5 năm qua có xu hướng giảm dần, trong khi tham nhũng diễn ra nghiêm trọng hơn. Số vụ tham nhũng được phát hiện và xử lý qua công tác kiểm tra, thanh tra,kiểm toán còn ít. Trong 5 năm qua, nhiều địa phương không phát hiện được một vụ tham nhũng nào qua các công tác này. Hiện tượng đó cho thấy bọn tham nhũng không còn ở thế yếu, né tránh, thụ động mà nay chúng đã có đủ vây cánh, hình thành những nhóm lợi ích, có khả năng móc ngoặc, chi phối các cơ quan chức năng nói trên. Chuyện cựu chiến binh Đinh Đức Phiếu vì tố cáo bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình tham nhũng mà bị bắt giam và bị kết án tù, không phải là cá biệt. Vụ Tiên Lãng, ông Đoàn văn Vươn đi khiếu kiện từ 2008 và được tờ báo của Bộ Công Thương bênh vực, nhưng 4 năm sau vẫn bị cưỡng chế, cũng không phải là cá biệt. Năm 2009,chủ tịch Nguyễn Minh Triết ký phê chuẩn Công ước của Liên Hiệp Quốc về chống tham nhũng (đại diên chinh phủ Quách Lê Thanh ký đồng ý tham gia từ 2003). Lúc ấy trả lời truyền thông nước ngoài, tiến sĩ Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện nghiên cứu luật pháp của Quốc hội tỏ ý có mấy lo ngại: -Chúng ta đã ký nhiều Công ước quốc tế, nhưng rồi “đánh trống bỏ dùi”; – Nước ta việc đóng dấu mật trên các văn bản tràn lan, xã hội bị phủ bức màn bí mật; – Chúng ta có thể bị quốc tế ra nghi ngờ có sự bao che, giấu nhẹm…khi đưa ra những văn bản ”trống” về tham nhũng. Quả là ông đã tiên liệu rất đúng!
Vậy chúng ta phải tìm nguyên nhân sâu xa, chứ không thể bằng lòng với những biểu hiện trực tiếp, cụ thể.

VÌ SAO MÔT ĐẢNG CÁCH MẠNG BỊ SUY THOÁI?
So sánh phương thức lãnh đạo hiện nay của Đảng cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước, sẽ thấy điểm chủ yếu vẫn không khác phương thức lãnh đạo của Đảng cộng sản Liên Xô đối với Nhà nước xưa kia. Phương thức này trùm quyền lực của Đảng lên quyền lực Nhà nước làm cả hai thoái hóa dẫn tới sụp đổ. Đại hôi 11 cho rằng phương thức này gây ra tình trạng Đảng bao biện, làm thay các cơ quan Nhà nước và yêu cầu phải khắc phục (Văn kiện Đại hội 11,NXBCTQG,trang 61).
Nghị quyết Đại hội 11 viết: ”Đảng lãnh đạo bằng Cương lĩnh,chiến lược các định hướng về chính sách và chủ trương lớn; bằng công tác tuyên truyền, thuyết phục, vân động, tổ chức, kiểm tra, hgiám và bằng hành động gương mẫu của đảng viên”(Văn kiện, trang 88). Tuy nhiên nội dung nói trên chưa thành hiện thực, do chưa được cụ thể hóa bằng một phương án tổ chức để có thể thực hiện. Đến nay,Nhà nước vẫn là công cụ thực hiện các quyết định của Đảng. Đảng trở thành một tổ chức siêu quyền lực, không phải Đảng lãnh đạo như nội dung trên đã nêu, cũng không phải Đảng cầm quyền như chủ tịch Hồ Chí Minh đòi hỏi trong Di chúc. Các nhà nghiên cứu chính trị gọi đó là chế độ Đảng trị, hoặc toàn trị.
Nhìn một cách hình thức thì tưởng như vậỵ là Đảng đã đạt tới đỉnh cao quyền lực, kèm theo đó là sức manh chưa từng có trong lịch sử. Sự thật không phải như vậy. Bởi vì quyền lực là điều kiện để tham nhũng mà “quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối.” Tham nhũng khiến nội bộ Đảng mất đòan kết và nhân dân giảm niềm tin vào Đảng. Do đó hiện nay Đảng có hơn 3 triệu đảng viên, nhưng không thể nói là vững mạnh bằng thời Cách mạng Tháng Tám chỉ có 5000 đảng viên.

NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN, KHÔNG PHẢI THUỐC ĐẮNG!
Ông Trần Du Lịch(Phó trưởng đoàn đại biểu quốc hội TPHCM) cho rằng ”Để phòng chống tham nhũng hiệu quả thì phải làm từ gốc, nếu không thì dù mô hình gì cũng vô ích. Thứ nhất là thể chế”. Đúng vậy! Trong khi quyên lực không được giám sát hạn chế thì Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng dù tổ chức theo mô hình nào cũng khó giữ được tính độc lập, không bị quyền lực chi phối. Ông Lê Phước Thọ, nguyên ủy viên Bộ chính trị nhận xét “Mô hình hiện nay gần giống như vừa đá bóng vừa thổi còi”.Có lẽ, ông nghĩ nội bộ Đảng vẫn tốt đẹp y như thời ông còn làm việc, cho nên đề nghị mô hình Ban chỉ đạo trực thuộc các cấp ủy Đảng. Nhưng thử hình dung, nếu Ban phòng chống tham nhũng trực thuộc cấp ủy Đảng thì ở Ninh Bình,Tiên Lãng-Hải Phòng như vừa qua,thì không phải “gần giống ” mà chắc chắn “thực sự là vừa đá bóng vừa thổi còi”! Ông Phạm Quốc Anh chủ tịch Hội Luật gia VN cho rằng Trung Quốc nhập Ban chỉ đạo phòng, chống tham nhũng vào Ủy ban Kiểm tra đã hoạt động có hiệu quả. Thực ra, Trung quốc tuy có khá hơn ta, nhưng vẫn nằm trong số quốc gia có nạn tham nhũng cao. Phát biểu kết luận Hội nghị vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng:”Ban chỉ đạo dù có độc lập đến đâu cũng không thể làm thay việc chống tham nhũng của các cơ quan chuyên trách khác như công an, tòa án, kiểm sát.Vì đây là chức năng hiến định”. Ý kiến ấy rất đúng , nhưng vì sao các cơ quan chuyên trách theo hiến định ấy lâu nay không thể làm tốt chức trách? Nguyên Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc cho rằng:”Luật phòng chống tham nhũng có đi vào cuộc sống hay không còn phụ thuộc vào thái độ của chúng ta đối với Luật đó”.Người từng đứng đầu ngành tư pháp hiểu sâu sắc rằng qua hơn 20 năm xây dựng pháp quyền, chúng ta vẫn chưa thoát khỏi nền “ nhân trị”,cũng gọi là “đức trị”. Trong khi Nhân và Đức đã suy đồi lại nắm trong tay quyền lưc vô hạn thì luật pháp sao khỏi bị chà đạp. Phó giáo sư Đào Công Tiến lo ngại, nếu Đảng “vẫn tiếp tục đứng bên ngoài, thậm chí đứng trên những nguyên tắc cơ bản về dân chủ và pháp quyền thì Đảng tiếp tục bị tha hóa –tha hóa từ sự tập trung quyền lực thái quá mà thiếu chế tài của dân quyền và pháp quyền và hệ lụy khôn lường từ sự tha hóa đó sẽ là bế tắc”.Ông Phạm Quốc Anh nêu rõ 3 nguyên nhân chủ yếu đẻ ra tham nhũng cần ngăn chặn là : Đất đai; mua bán tài sản công; mua quan bán chức. Tuy nhiên đó cũng chỉ là những nguyên nhân trực tiếp, chưa phải nguyên nhân sâu xa mà các ông Trần Du Lịch, Đào Công Tiến đề cập.
Công ước của Liên Hiệp Quốc về chống tham nhũng ở chương “Các biện pháp phòng ngừa”, điều 5 về “Chính sách và hành động phòng, chống tham nhũng” đã nhấn mạnh (in đậm): ”Những chính sách phải thúc đẩy sự tham gia của xã hội và thể hiện nguyên tắc nhà nước pháp quyền…” Công ước có hơn 100 lần lặp lại các từ luật pháp, pháp lý, pháp chế. Như vậy, có thể thấy,chống tham nhũng phải bằng luật pháp, phải có Nhà nước pháp quyền. Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết cho rằng chống tham nhũng đột phá khẩu “ là quyết tâm chính trị của cấp cao nhất”. Vâng xin nói thêm: Quyết tâm chính trị đó phải thể hiện bằng việc gấp rút thực hiện cho được nhà nước pháp quyền!
Vì sao các nghị quyết Đảng nhiều lần nhấn mạnh phải xây dựng Nhà nước pháp quyền mà việc thực hiện lại bị trì trệ? Bởi vì chưa thực sự trung thành với tư tưởng Hồ Chí Minh:”Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân”(Toàn tập, ST, 1985, trang 299).Tư tưởng ấy đã được thể hiện rõ trong Hiến pháp 1946, quy định cho việc tổ chức một Nhà nước pháp quyền. Nhân dân có quyền bầu cử, bãi miễn và phúc quyết hiến pháp. Từ Chủ tịch nước, thành viên nội các, đại biểu quốc hội đều được chế ước nếu vi phạm pháp luật. Trong khi xét xử các thẩm phán chỉ tuân theo pháp luật, các cơ quan khác không được can thiệp.
Như vậy, nhà nước pháp quyền không phải là “thuốc đắng”, cũng không phải “đá ghè chân” mà chính là điều kiện tiên quyết, để Đảng đặt mình dưới pháp luật, dưới nhân dân, để thực hiện được trọng trách “là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân” (HCM TT. ST. 1989,T10,trang 835) thực hiên lý tưởng cao cả “làm cho tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng” (HCM.TT, ST,1984, T4, trang 463).
Ngày 22-3-2012
TVC
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 22-3-12
http://www.viet-studies.info/kinhte/TongVanCong_NhaNuocPhapQuyen.htm
***
Phạm Đình Trọng-Đi thăm Cù Huy Hà Vũ

Đã sang xuân nhưng vẫn còn những đợt rét dai dẳng. Năm giờ sáng, đường phố Hà Nội còn chìm trong bóng đêm và giấc ngủ sâu. Quầng sáng từ những ngọn đèn cao áp thả xuống đường như càng sáng trắng hơn, lung linh hơn. Chúng tôi lên ô tô của ông chủ doanh nghiệp Phan Trọng Khang rời Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở 24 phố Điện Biên Phủ đi thăm người tù nổi tiếng Cù Huy Hà Vũ.

Ông chủ xe Phan Trọng Khang ngồi ghế lái. Người vợ hiền của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, luật sư Nguyễn Thị Dương Hà ngồi ghế bên. Hàng ghế sau có ba người: Người phụ nữ trẻ sắp làm mẹ, sắp cho tiến sĩ Vũ, luật sư Hà đứa cháu đích tôn, cô con dâu Hoàng Kim Thanh, nhà giáo tám mươi mốt tuổi vẫn đang say nghề Phạm Toàn và tôi, người lính từ một thời bom đạn Phạm Đình Trọng.

Đã nhìn thấy những ống khói lò gạch cao vút ở Chương Mỹ, trời mới tang tảng sáng. Nhìn những tên đất trên những bảng hiệu bên đường: Hà Đông, Chương Mỹ, Lương Sơn . . . , tôi lại nhớ chặng đường khởi đầu con đường ra trận của tôi thời trai trẻ ngày chiến tranh. Từ doanh trại dã chiến trong rừng Lương Sơn, Hòa Bình, chúng tôi đeo ba lô trước ngực, máy thông tin cõng trên lưng, nối hàng một trong đội hình một tiểu đoàn thông tin, lội qua suối ra đường số Sáu, qua thị trấn đìu hiu Lương Sơn, qua cánh đồng hun hút gió bấc Chương Mỹ, qua những mái tranh nghèo xơ xác trong những làng mạc thân thuộc, dừng lại hai ngày ở làng cổ Nhị Khê, Thường Tín, ngày đó còn thuộc tỉnh Hà Tây, rồi lên xe lửa vào thành phố Vinh đổ nát tan hoang, chuyển sang ô tô chạy vào đất Quảng Bình ngổn ngang hố bom, xuống ca nô ở dòng sông Gianh lịch sử chạy đến làng Ho gần biên giới Việt – Lào. Kết thúc chặng đường ca nô ngắn ngủi, bắt đầu chặng cuốc bộ dằng dặc trên những sườn núi chót vót chon von.

Hơn bốn mươi năm sau tôi lại được đi lại chặng đường khởi đầu con đường ra trận xa lắc xa lơ trong không gian ngày ấy, xa lắc xa lơ trong thời gian hôm nay. Ngày ấy, sức nặng hơn bốn mươi kilogam của ba lô, máy móc, súng đạn đè trên vai, chúng tôi đi trên con đường mòn chênh vênh bằng ý chí, bằng tình yêu nước, dù canh cánh trong lòng nỗi xót thương người Mẹ lủi thủi, đơn độc ở thành phố quê hương mà tôi vẫn thấy con đường tôi đi là đương nhiên, không thể không đi. Hôm nay, đi thăm người bạn phải ngồi tù vì sự khảng khái, trung thực, vì mãnh liệt tình yêu nước, tôi vẫn đi với nguyên vẹn lòng yêu nước như ngày nào nhưng ngồi trong ô tô máy lạnh chạy bon bon trên con đường thênh thang mà lòng tôi nặng trĩu nỗi buồn, gập ghềnh nỗi lo âu khắc khoải và nhức nhối nỗi đau!

Hơn bốn mươi năm trước tôi đi chặng đường này trong nỗi xót thương người Mẹ nhỏ bé của tôi. Tôi đi vào bom đạn, đi vào cái chết, đi vào vô định để Mẹ tôi âm thầm, vò võ lo âu. Hôm nay tôi đi trong nỗi xót thương người Mẹ Tổ quốc Việt Nam lớn lao của tôi.

Những người con khảng khái, trung thực, nồng nàn lòng yêu nước như tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, như blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, như người mẹ giỏi giang Bùi Thị Minh Hằng, như cô gái trung trinh Phạm Thanh Nghiên, như người cán bộ sắc xảo, chân thực Vi Đức Hồi, như những luật sư tài ba Phan Thanh Hải, Lê Công Định, như người trai ưu tú, khí phách Trần Huỳnh Duy Thức, như cô gái tận tụy vì mọi người Trần Thị Minh Hạnh . . . đều bị tống vào ngục tù chỉ vì những tội vu vơ, áp đặt “Tuyên truyền chống nhà nước” thì người Mẹ Tổ quốc Việt Nam của tôi sẽ ra sao?

Những kẻ mất gốc đã đặt lợi ích của một giai cấp mơ hồ, nhất thời, giai cấp vô sản thế giới, đã đặt lợi ích của một phe nhóm xôi thịt lên trên lợi ích sống còn của cả dân tộc Việt Nam, đã cắt đất đai xương máu của tổ tiên Việt Nam cho nước ngoài, những người vong nô đó đang quản lí đất nước, đang đàn áp, tù đày những người dân thẳng thắn bộc lộ lòng yêu nước thì người Mẹ Tổ quốc Việt Nam của tôi sẽ ra sao?

Những kẻ nắm quyền lực nhà nước chỉ lo bòn rút tài sản nhà nước, cướp bóc đất đai của dân, đang lộng hành khắp mọi miền đất nước thì người Mẹ Tổ quốc Việt Nam của tôi sẽ ra sao?

Những kẻ hưởng lương cao, lộc lớn từ tiền thuế của dân nhưng lại tráo trở coi dân là các thế lực thù địch, thẳng tay đàn áp dân. Những kẻ như trung tá công an Nguyễn Văn Ninh ở ngay thủ đô ngàn năm văn hiến mà hùng hổ đánh gãy cổ người dân vô tội ngay trên đường phố. Những kẻ như đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an thành phố lớn Hải Phòng huy động hàng trăm công an bao vây xả súng vào ngôi nhà của gia đình người nông dân lương thiện Đoàn Văn Vươn rồi nhơn nhơn, hí hửng, huênh hoang coi việc bắn vào dân là một chiến công, một trận đánh đẹp mẫu mực phải đưa vào sách giáo khoa của trường công an! Những kẻ không còn tính người đó, những kẻ không còn chút tâm hồn Việt Nam đó đang được dung túng, đang được tin dùng thì người Mẹ Tổ quốc Việt Nam của tôi sẽ ra sao?

Đến với những người con yêu của dân tộc Việt Nam đang phải ngồi tù vì lòng yêu nước không thể không có nỗi lo âu và nhức nhối những nỗi đau này.

Xe chúng tôi đi vào đường Hồ Chí Minh ở cuối huyện Chương Mỹ. Tôi không ngờ đường Hồ Chí Minh thênh thang chạy dọc phía tây hùng vĩ của đất nước lại dẫn tôi đến một nhà tù giam giữ người con của một gia đình có công lớn với nhà nước do Hồ Chí Minh dựng lên, có công lớn với chính nhà nước đã bỏ tù người con đó! Vì lòng yêu nước mà Hồ Chí Minh dựng lên sự nghiệp, dựng lên nước Việt Nam hôm nay. Cũng vì lòng yêu nước mà Cù Huy Hà Vũ bị nhà nước do Hồ Chí Minh dựng lên bỏ tù! Sự trớ trêu, tráo trở cay đắng đó đã nói lên một sự thật phũ phàng rằng nhà nước Việt Nam hôm nay không còn là nhà nước do Hồ Chí Minh dựng lên nữa rồi! Các nhà tù nghiệt ngã nhất ở Việt Nam đều đặt giữa rừng núi cô liêu phía tây đất nước vì thế đường Hồ Chí Minh không chỉ dẫn đến trại giam số Năm bên những dãy núi đá vôi xã Yên Giang, huyện Yên Định, Thanh Hóa, nơi giam giữ Cù Huy Hà Vũ mà còn dẫn đến nhiều trại giam khắc nghiệt khác trên đất nước này.

Rời đường Hồ Chí Minh, rẽ vào con đường tỉnh 518, xe chúng tôi chạy ngược những chiếc xe tải lặc lè chở đá từ trong núi ra. Chị Dương Hà trù tính thời gian đến trại giam sớm để cuộc gặp của chúng tôi với người tù khăng khăng không nhận tội Cù Huy Hà Vũ trong thong thả buổi sáng. Chín giờ xe chúng tôi đã dừng trước trụ cổng cao có tấm biển nhỏ màu xanh với hai hàng chữ trắng: Trại giam số 5. Phân trại 3. Mặt đỏ ửng vì khấp khởi sắp được gặp người chồng thân yêu, Dương Hà cầm sổ thăm nuôi và tập giấy chứng minh của những người đi thăm nuôi bước vào khung cổng nhỏ trước vọng gác. Dương Hà đã lui tới đây nhiều lần, tưởng rằng việc làm thủ tục sẽ rất nhanh nhưng chúng tôi ngồi lại xe phải đợi khá lâu mới thấy Dương Hà ra khỏi cổng, mặt còn đỏ gay gắt hơn lúc trước vì chị đang bừng bừng giận dữ: Họ không cho gặp! Mỗi tháng một lần thăm nuôi, từ trước đến giờ muốn đi ngày nào thì đi. Bây giờ họ lại bảo phải đủ một tháng mới được gặp. Các anh vào nói với họ xem sao.

Trong gian nhà nhỏ phía sau vọng gác có chiếc bàn và hai ghế dài hai bên. Hai người mặc sắc phục công an. Một người hàm trung tá, ngực áo gắn bảng tên Nguyễn Viết Phú 079 350, đầu đội mũ cối bộ đội. Một người hàm đại úy, không mang bảng tên. Cả hai ngồi về một phía bàn, khinh khỉnh nhìn cụ già ngoài tám mươi tuổi Phạm Toàn và tôi bước vào phòng, không một lời, không một cử chỉ xã giao. Họ coi cụ giáo Phạm Toàn và tôi như hai kẻ tù tội mà hàng ngày họ vẫn quát nạt, hạch xách nay đến van xin họ điều gì ư? Chào và bắt tay hai chức sắc trại giam, thầy giáo Phạm Toàn lúc gọi họ là bạn, lúc gọi là cậu, đưa họ vào câu chuyện thân tình, suồng sã. Đến khi nghe trung tá Phú vẻ giận dữ lớn tiếng trách Dương Hà lần thăm nuôi trước đã vi phạm qui định, đã lén chụp ảnh cuộc thăm nuôi đưa lên mạng làm cho họ bị phê bình thì tôi hiểu rằng họ bất ngờ đưa ra quy định mới, hôm nay không cho thăm nuôi chỉ để trả đũa việc hình ảnh ở trại giam của họ bị đưa lên mạng toàn cầu, tôi nói với trung tá Phú rằng: Anh Phú ạ, qui định mỗi lúc một thay đổi cũng như bộ quần áo công an anh mặc rồi cũng thay đổi. Không phải anh cứ là công an mãi. Rồi anh sẽ trở về làm dân. Chỉ có cái tình là không thay đổi, là còn mãi. Cư xử ở đời cần có tình người. Người đàn bà còn trẻ phải xa chồng đằng đẵng, phải đi hơn trăm cây số để mong gặp chồng giây lát mà không được gặp, anh thấy có đành lòng không và đối xử với một người đàn bà như vậy có còn tình người không? Tôi mong ở các anh cái tình người. Trung tá Phú còn to tiếng, hằn học một thôi nữa về việc hình ảnh của trại bị đưa lên mạng rồi ông mới bảo chị Dương Hà đưa lại sổ thăm nuôi để ông vào báo cáo xin ý kiến chỉ huy trại.

Ngồi chờ phán quyết của chỉ huy trại về số phận cuộc thăm nuôi của chúng tôi, thầy Phạm Toàn nheo mắt nói rằng sao hình hài và giọng điệu trung tá Phú ở đây lại giống đại tá Đỗ Hữu Ca ở Hải Phòng đến thế, như hai anh em ruột. Phải gọi ông trung tá Phú này là Đỗ Hữu Phú thôi! Không phải chỉ có trung tá Phú mà phần lớn lực lượng công an Việt Nam hôm nay đều giống đại tá Đỗ Hữu Ca. Hình ảnh đại tá Đỗ Hữu Ca trong vụ Tiên Lãng, Hải Phòng chính là hình ảnh tiêu biểu của công an Việt Nam hôm nay nên họ giống nhau là phải. Nghĩ vậy nhưng tôi không nói ra.

Thầy Phạm Toàn lại dẫn ra một câu trong Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 lên án tội ác của thực dân Pháp đối với dân ta: Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học và ông bảo rằng nay ta lập ra nhà tù đẹp hơn trường học! Đúng vậy! Trong khi những người tù phải sống trong những phòng giam chật chội, ngột ngạt, ăn ngủ trên bệ xi măng trần trụi, thùng phân ngay cạnh bệ nằm, cuộc sống tồi tệ hơn cả nhà tù thời đế quốc thực dân thì nơi ăn ở và làm việc của những người coi tù ngày càng nguy nga, tiện nghi sinh hoạt ngày càng hiện đại.

Tôi hỏi thầy Phạm Toàn: Anh đoán xem họ có cho ta được vào gặp Cù Huy Hà Vũ không? Thầy Phạm Toàn lại nheo mắt, lom lom nhìn vào mặt tôi, chờ tôi phải trả lời chính câu hỏi của tôi. Tôi đành nói: Theo em, họ chỉ giải quyết cho ta đươc một nửa mong muốn thôi, tức là chỉ có mẹ con Dương Hà được vào gặp chồng, gặp cha, còn em với anh thì đừng hi vọng. Quả đúng như vậy. Người mang phán quyết của chỉ huy trại phóng xe máy ra. Đồ thăm nuôi trong chiếc túi lớn hai người khiêng phải bày ra bàn cho ba viên công an xăm soi kiểm tra rồi lại xếp vào túi, đưa lên xe ba gác. Buồng giam có hai người. Đồ thăm nuôi Cù Huy Hà Vũ phải mang cho cả hai dùng trong một tháng. Mẹ Dương Hà ngoài năm mươi tuổi quần đen áo đỏ lao người về phía trước kéo xe như con kiến kéo hạt gạo. Con dâu Kim Thanh kềnh càng bụng chửa lom khom đẩy xe trên con đường đất đỏ gập ghềnh xa hút giữa hai hàng xà cừ, đi vào trại. Ba viên công an trai trẻ thanh thản đi theo sau chiếc xe lắc lư, chậm chạp!

Thầy giáo già Phạm Toàn, nhà doanh nghiệp hôm nay và là người lính đặc công đầy thương tích trận mạc hôm qua Phan Trọng Khang cùng với tôi vất vưởng ở cổng trại giam chờ hai người đàn bà đi gặp niềm yêu thương của họ đang bị cầm tù.

Tác giả gửi viet-studies ngày 23-3-12

http://www.viet-studies.info/kinhte/PhamDinhTrong_DiThamHaVu.htm
***

Song Chi – Vì sao cứ luôn chọn lựa sai, cứ luôn học theo cái sai?

Song Chi
Theo RFA Blog
Phó Chủ tịch nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa Tập Cận Bình, người được cho là sẽ thay thế Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vào kỳ Đại hội lần thứ 18 sắp tới của đảng cộng sản TQ, trong bài phát biểu tại Lễ khai giảng học kỳ mùa xuân Trường Đảng Trung ương ngày 1 tháng 3 năm 2012, đã nhấn mạnh về tầm quan trọng của việc giữ gìn tính trong sạch của đảng cộng sản TQ.
Đọc bài phát biểu của ông Tập Cận Bình được đăng tài trên tạp chí Cầu Thị, sau đó được dịch sang tiếng Việt và đưa lên trang Anh Ba Sàm, chúng ta thấy gì?
Thứ nhất, cho đến giờ phút này, người lãnh đạo thuộc thế hệ thứ 5 của đảng cộng sản TQ này vẫn nói rằng “Đảng Cộng sản Trung Quốc là một chính đảng Mác-xít,” rằng “Đảng chúng ta là đội quân tiên phong của giai cấp công nhân Trung Quốc, đồng thời là đội quân tiên phong của nhân dân Trung Quốc và dân tộc Trung Hoa, ngoài lợi ích của giai cấp công nhán và đông đảo quần chúng nhân dân ra, Đảng không có lợi ích của riêng mình, bất cứ lúc nào Đảng cũng đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân…”, “cán bộ lãnh đạo của Đảng phải luôn coi những bài giảng lý luận của chủ nghĩa Mác và phần Trung Quốc hóa trong đó là tư tưởng chỉ đạo, luôn coi việc phấn đấu vì chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản là niềm tin lý tưởng, kiên trì đường lối tư tưởng thực sự cầu thị của chủ nghĩa Mác…”… Rằng TQ vẫn đang trên con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa “mang màu sắc Trung Quốc”, và vẫn trích dẫn những câu nói của V.Lenin, Mao Trạch Đông… Nghĩa là, về mặt lý luận cũng cũ mèm và chẳng khá gì hơn các ông lãnh đạo VN chuyên trị dựa vào chủ nghĩa Mác, vào các khái niệm “xây dựng xã hội chủ nghĩa”, trích dẫn Mác, Hồ Chí Minh. Nghĩa là, vẫn nói những điều chẳng ai còn tin và ngay chính người nói cũng không tin.
Thứ hai, những vấn đề của đảng cộng sản TQ mà ông Tập Cận Bình đưa ra cũng không có gì mới mẻ, như một bộ phận đảng viên bị biến chất, “không giữ nổi cái gốc kỷ cương Đảng và quốc pháp, cuối cùng rơi vào thối nát suy đồi”, có những người vào đảng chỉ vì mục đích cá nhân, vì việc đó sẽ đem lại được điều lợi cho mình và gia đình, người thân, đảng bị mất uy tín, mất lòng tin của nhân dân v.v…
Biện pháp mà ông đưa ra cũng không mới “Phê bình và tự phê bình là truyền thống và tác phong tốt đẹp của Đảng chúng ta”, “kỷ luật chính trị, kỷ luật tổ chức, kỷ luật công tác kinh tế, kỷ luật công tác quần chúng và kỷ luật liêm chính thành quy phạm hành vi của mình”…
Trước ông Tập Cận Bình, nhiều nhà lãnh đạo TQ cũng đã từng lên tiếng báo động về tình trạng thoái hóa, biến chất, thối nát của nhiều đảng viên nói riêng và đảng cộng sản TQ nói chung. Nhưng có vẻ như đến giai đoạn này, sự thối nát, băng hoại của đảng cộng sản TQ đã trở nên nghiêm trọng, nên cả ông Tập Cận Bình, và trước đó là ông Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã nhiều lần kêu gọi đảng cộng sản TQ phải cải cách chính trị. Trong buổi họp báo sau kỳ họp Quốc hội bế mạc ngày 14.3.2012, ông Ôn Gia Bảo nói rất mạnh rằng: “Nếu không cải tổ thành công cơ cấu chính trị, những vấn đề mới nảy sinh trong xã hội của Trung Quốc sẽ không được giải quyết căn bản và các thảm kịch lịch sử kiểu như cách mạng văn hóa có thể lại xảy ra” (theo VietnamNet).
Còn trong bài phát biểu trên của ông Tập Cận Bình, cái từ được ông Tập Cận Bình nhắc đi nhắc lại khá nhiều lần trong bài, đó là từ “thối nát”. Nào là “những phần tử thoái hóa biến chất, phần tử thối nát không thể cứu chữa”, “hiện tượng thối nát, chống lại thối nát”, “Có những cán bộ lãnh đạo sở dĩ bị sa vào vực thẳm phạm pháp, thối nát suy đồi, xét về căn bản là “cái điều khiển” thế giới quan, nhân sinh quan đã có vấn đề, đã bị mất khả năng phòng ngừa thối nát, biến chất”, “Giám sát chặt chẽ là con đường quan trọng để ngăn ngừa sự thối nát…”
Đối với người VN, bài phát biểu của ông Tập Cận Bình nghe rất quen. Những vấn đề mà đảng cộng sản TQ đang đối mặt cũng là những vấn đề của đảng cộng sản VN. Chả phải các ông lãnh đạo đảng cộng sản VN cũng từng đề cập đến những điều tương tự hay sao. Mới đây nhất ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng kêu gọi chỉnh đốn đảng, cũng nói đển tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, làm cho quần chúng oán thán nhất, gây mất lòng tin nhất v.v…
Nghĩ cũng khôi hài cho hai cái đảng cộng sản anh em VN, TQ này, giống nhau từ mô hình thể chế cho đến những căn bịnh cũng giống nhau, cách chữa trị cũng giống nhau. Trang Anh Ba Sàm có lời bình rất hài hước về vụ này:
“…Vì sao lãnh đạo đảng ở nhiều nước tư bản không cần phải “chỉnh đốn”, “xây dựng” đảng như Đảng Cộng sản Việt Nam hay Trung Quốc? Chẳng hạn như Đảng Liên minh Dân chủ Cơ Đốc, do bà Angela Merkel, thủ tướng Đức làm chủ tịch, hay đảng Dân chủ của tổng thống Mỹ Obama và nhiều đảng khác ở các nước tư bản, không gặp phải những vấn đề “sống còn” như hai đảng cộng sản “anh em” ta? Hầu như không thấy tổng thống Mỹ hay thủ tướng Đức có những bài phát biểu để chỉnh đốn hoặc làm trong sạch đảng của họ. Hoặc là đảng của họ không phải là nơi tập trung những thành phần “thối nát nhất” của xã hội, hoặc là đảng của bọn tư bổn vẫn đang “giẫy chết” nên không cần chỉnh đốn…”
Trước sự tăng trưởng nhanh chóng của nền kinh tế TQ trong ba thập niên qua dẫn đến sự thay đổi chóng mặt của đất nước này, trong lúc nền kinh tế của Hoa Kỳ và châu Âu gần đây bị suy thoái kéo dài, nhiều người đã vội nghĩ đến khả năng Hoa Kỳ bị suy yếu, TQ sẽ vượt qua Hoa Kỳ và trở thành lãnh đạo thế giới. Nhưng nếu suy nghĩ một cách tỉnh táo, người ta sẽ nhận ra khả năng đó hãy còn xa lắm.
Trước mắt, rõ ràng đảng cộng sản TQ đang phải vật lộn để tìm cách chữa trị những căn bịnh trầm trọng, đảng đã trở thành nơi tập trung mọi thối nát, đã tự đánh mất uy tín, lòng tin của nhân dân như lời ông Tập Cận Bình. Bên cạnh đó, đảng và nhà nước cộng sản TQ còn phải đối mặt với bao nhiêu vấn đề xã hội có nguy cơ làm sụp đổ chế độ-nạn tham nhũng nghiêm trọng, khoảng cách giàu nghèo, bất công xã hội quá lớn, môi trường sống bị ô nhiễm nặng nề, thiên nhiên bị tàn phá, tài nguyên bị khai thác bừa bãi…
Chỉ trừ tầng lớp đặc quyền đặc lợi, bọn tham nhũng, thành phần tư bản đỏ, còn lại đa số người dân TQ chưa thật sự hạnh phúc trong một xã hội không có một chế độ an sinh, phúc lợi để đảm bảo cho cuộc sống của người dân, cũng như không được hưởng những quyền tự do dân chủ như những quốc gia có nền dân chủ pháp trị trên thế giới. Mà ngay cả tầng lớp giàu có ở TQ nhiều người cũng vẫn đang tìm mọi cách để rời khỏi TQ, sang sinh sống tại Hoa Kỳ, Canada hay một số quốc gia châu Âu khác, với lý do môi trường sống an toàn hơn, tốt hơn, quyền con người được tôn trọng và một nền giáo dục tốt hơn cho con cái.
Về mặt đối nội, những nguy cơ bất ổn chính trị luôn luôn đe dọa đến sự tồn vong của đảng, nhà nước TQ từ sự bất bình, bất mãn của đông đảo nhân dân nhất là tầng lớp nông dân, công nhân, dân nghèo, những xung đột về sắc tộc, văn hóa, chính trị trong các khu tự trị Tân Cương, Tây Tạng…Và ngay cả sự đấu đá trong nội bộ đảng mà mới đây, vụ Bạc Hy Lai là một ví dụ. Đối ngoại, chính sách hung hăng gây hấn và tham vọng to lớn của TQ tại biển Đông đã khiến nhiều quốc gia trong vùng cảnh giác, nhìn qua nhìn lại TQ chả có ai thực sự là đồng minh, bạn bè.
Tóm lại, TQ còn có quá nhiều vấn đề phải giải quyết trước khi có thể trở thành siêu cường lãnh đạo thế giới!
Trước đây nhà cầm quyền VN đã lựa chọn đi theo con đường/mô hình của nhà nước cộng sản Liên Xô, nhất nhất học theo Liên Xô về mọi mặt. Đến khi Liên Xô sụp đổ, không do các tác động hay một cuộc chiến tranh nào từ bên ngoài, mà do chính những vấn đề nội tại của mô hình thể chế chính trị, xã hội của Liên Xô, nhà cầm quyền VN lại quay sang nhất cử nhất động học tập theo TQ.
Nhưng một mô hình như TQ hiện tại liệu có nên noi theo?
Chính những người lãnh đạo cao nhất của TQ cũng đã phải nói đến chuyện cần cải cách, thay đổi về chính trị. Những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN nghĩ gì khi nhìn sang “đàng bạn”, “nước bạn”, và nhìn rộng ra thế giới?
Dân tộc VN đã từng nhiều lần chọn lựa sai, từng nhiều lần nhỡ tàu trong lịch sử. Đặc biệt là từ giai đoạn có sự lãnh đạo của đảng cộng sản. Những sai lầm nối tiếp sai lầm, nhỡ tàu nối tiếp nhỡ tàu, đã khiến cả đất nước này, dân tộc này hiện đang đứng ở thứ hạng rất thấp về nhiều mặt so với các nước láng giềng và so với thế giới. Chưa kể đến cái giá máu xương đã trả, một phần lãnh thổ lãnh hải đã mất và bao nhiêu hệ lụy khác.
Bây giờ, không lẽ đảng, nhà nước cộng sản VN lại tiếp tục tìm cách câu giờ chờ đợi xem mọi chuyện sẽ thế nào, hay ít nhất, chờ TQ thay đổi trước rồi mới thay đổi theo, như đã từng học theo đuôi cái gọi là “đổi mới” trước đây?
Vì sao những cái đầu “đỉnh cao trí tuệ” đang ngồi trong Bộ Chính trị đảng cộng sản VN lại không chịu nghĩ rằng trong suốt cái lịch sử dài đằng đẵng chuyên đi theo đuôi, chuyên làm cái bung xung cho các nước khác mua bán, đổi chác trên lưng mình và trên máu xương của cả dân tộc, ít nhất một lần đảng cộng sản VN có thể tự mình đi trước đảng cộng sản TQ một bước, tự cải cách dân chủ để có được những lợi thế về thời gian? Như TQ đã từng đi trước VN trong công cuộc đổi mới và do đó đã tiến xa hơn VN rất nhiều.
So với TQ, VN vẫn có những lợi thế hơn trong công cuộc cải cách chính trị, chuyển đổi thành một quốc gia dân chủ pháp trị đa đảng đa nguyên. VN là một nước nhỏ, mọi sự thay đổi khó có khả năng sẽ đưa đến một sự tan rã, chia năm xẻ bảy thành nhiều nước độc lập như Liên Xô đã trải qua hay TQ có khả năng sẽ phải trải qua. Thứ hai, chí ít VN đã từng có kinh nghiệm thành lập mô hình quốc gia dân chủ từ miền Nam trước đây so với TQ không hề có kinh nghiệm này. Nhưng vì sao cứ phải chờ đợi, học theo, đi sau nước khác như TQ?
Đơn giản chỉ vì những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN từ trước đến giờ vẫn là những con người có tầm nhìn ngắn, tư duy lùn, lại thêm hèn nhát, bảo thủ, nên khả năng VN lại tiếp tục câu giờ và nhỡ tàu một lần nữa là điều hoàn toàn có thể.
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://danluan.org/node/12124

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: