Hoàngquang’s Blog

08/03/2012

Không sửa lổi hệ thống không “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” được

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 10:33 sáng
Tags: ,

PGS Đào Công Tiến
(Nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế, TP HCM)
Đinh Tấn Lực Dung Nhan Của Đảng & Diện Mạo Kẻ Thù (III)

Nguyễn Thiện Nhân (tổng hợp) Ts Nguyễn Xuân Diện, nhà văn Nguyễn Tường Thụy bị công an bắt đột ngột Đỗ Thái Nhiên Bệnh ung thư và nước lạnh- Mặc Lâm/RFA Tiên Lãng và Nghị quyết 4 Nguyễn Thông Cường hào siêu hạng HUỲNH NGỌC CHÊNH SỰ THOÁI HÓA CỦA BÁO ĐÀI Thanh Quang “Sở hữu toàn dân” làm khổ toàn dân
***

PGS Đào Công Tiến- Không sửa lổi hệ thống không “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” được

Là người Việt Nam có trách nhiệm với tiền đồ của dân tộc, tất phải quan tâm đến việc “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” vì dù muốn hay không muốn, một điều hiển nhiên hầu như ai cũng biết, là Đảng Cộng sản Việt Nam, trong quá trình vận động khách quan của lịch sử, đã và đang đứng ở vị trí lãnh đạo đất nước. Do đó, không “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” một cách đúng hướng thì không chỉ hại cho Đảng, mà lớn hơn nữa còn là hại cho đất nước, dân tộc.

Sự nặng lòng đó, cũng gắn liền với những điều bức xúc, trăn trở về những chuyện dân, chuyện nước, mà công cuộc đổi mới nói chung và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” nói riêng, không thể quay lưng lại với nó được:
1. Đảng “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” vì Đảng, vì ý thức hệ cộng sản của Đảng, hay vì lợi quyền của đất nước, của dân tộc?
Tiếp cận các văn kiện của Hội nghị lần thứ tư BCH TW Khóa XI về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, mặc dù không ngạc nhiên nhưng tôi vẫn cảm nhận bị hẫng hụt vì Đảng vẫn cứ vì “sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ” hoặc vì “sự sống còn của Đảng ta, chế độ ta”[1] chứ không phải vì nước, vì dân với những nỗi trăn trở cần nhận được những chia sẻ từ việc “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”. Yêu cầu và nguồn lực từ đất nước, dân tộc đối với “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” chẳng lẽ mờ nhạt đến thế sao? Như vậy, Đảng với tư cách là người lãnh đạo Nhà nước ta, xã hội ta, có vượt qua được những rào cản bởi ý thức hệ cộng sản của mình, để tạo nhiều cơ hội cho sự phát triển và hoàn thiện xã hội vì mục tiêu tối thượng là “bảo tồn nền độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng và văn minh”?. Những câu hỏi đó mà không có lời giải hoặc giải không đủ sức thuyết phục thì Nghị quyết TW4 không đi vào cuộc sống được và công cuộc “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” sẽ không thể thành công.
2. 2. Nếu Đảng, từ Đảng của quốc tế vô sản trở về với dân tộc, trở thành Đảng của dân tộc và vì dân tộc Việt Nam, thì Đảng là đứa con của dân tộc, đứng trong lòng dân tộc. Vai trò, sức lớn mạnh và năng lực lãnh đạo của Đảng gắn liền với yêu cầu và nguồn lực của đất nước, của dân tộc cũng có nghĩa là không thể tách rời với nguồn lực của nền dân chủ và pháp quyền Việt Nam đang và sẽ phát triển và hoàn thiện như một quá trình tất yếu. Công cuộc “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh do vậy chỉ có thể đạt kết quả tốt, nếu nó được đặt bên trong tiến trình phát triển và hoàn thiện tất yếu đó. Còn nếu vẫn tiếp tục đứng bên ngoài, thậm chí đứng trên những nguyên tắc cơ bản về dân chủ và pháp quyền, thì Đảng tất yếu sẽ tiếp tục bị tha hóa – tha hóa từ sự tập trung quyền lực thái quá mà thiếu chế tài cảu dân quyền và pháp quyền và hệ lụy khôn lường từ sự tha hóa đó sẽ là một bế tắc – Đảng sẽ là rào cản của tiến trình phát triển dân chủ và pháp quyền. Về phần mình, dân chủ và pháp quyền vì sự phát triển tất yếu của nó, buộc nó phải phá bỏ tất cả các thứ rào cản, và như vậy phá luôn cả những rào cản từ Đảng, do Đảng tạo ra, và phá luôn cả Đảng vì Đảng là tác nhân của những rào cản đó. Sự bế tắc đó không chỉ là cảnh báo, mà trong chừng mực không nhỏ đã là hiện thực.
Trên tinh thần đó, tôi tiếp tục bị hẫng hụt và khó có thể chia sẻ một cách đầy đủ với sự “đặc biệt nhấn mạnh” trong lời phát biểu bế mạc Hội nghị của Tổng Bí thư về “tự rèn luyện, tự củng cố, chỉnh đốn” và coi đó như là việc riêng của Đảng “không ai có thể làm thay được”[2]. Vậy, vai trò của nhân dân ở đâu và do dân ở chỗ nào đối với việc “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”?
Phải chăng, “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” là chuyện độc quyền của Đảng, như Đảng đã và đang “độc quyền chân lý, áp đặt tư duy …”; độc quyền chọn lựa và giới thiệu nhân sự cho các tổ chức dân cử theo kiểu “Đảng cử dân bầu”. Chuyện mới còn nóng hổi – vụ cưỡng chế thu hồi đất đai ở Tiên Lãng, Hải Phòng – chuyện của Nhà nước và công dân, Đảng cũng coi như là chuyện của riêng mình và tự làm hầu như tất cả… Sự độc quyền đó được nuôi dưỡng trong môi trường không có cạnh tranh, không có đối thoại, bởi quyết sách cấm đa nguyên, đa đảng của Đảng Cộng sản. Quyết sách đó đã đến lúc phải thay đổi, vì nếu không thay đổi được thì không “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” được.
3. Đảng Cộng sản ở nhiều nước, trong đó có Việt Nam đã chọn học thuyết Mác – Lê Nin và chủ nghĩa xã hội làm nền tảng chính trị tư tưởng và kim chỉ nam cho tư duy và hành động của Đảng.
Nhiều kết quả nghiên cứu lý luận và tổng kết thực tiễn cho biết – học thuyết Mác – Lê Nin có cái trước đúng nay vẫn đúng, có cái trước đúng nay không còn phù hợp vì bối cảnh xã hội đã có quá nhiều thay đổi, có cái trước và nay đều không đúng. Còn về CNXH, các nhà sáng lập ra nó, đã đưa vào đó những ý tưởng rất nhân văn, rất đáng trân trọng. Nhưng mô thức tổ chức xã hội XHCN trên thực tế, lại có không ít những nội hàm quá lạc hậu, nhất là lạc hậu so với yêu cầu phát triển của xã hội hiện đại vốn mang những đặc tính cơ bản đã được sàng lọc, lựa chọn trong quá trình phát triển của lịch sử nhân loại, bao gồm nền kinh tế thị trường, sức mạnh văn hóa, xã hội dân chủ và nhà nước pháp quyền.
Nếu vẫn cứ tuyệt đối trung thành và kiên định một cách máy móc với những gì đã cũ kỹ, lạc hậu đó, và cứ duy trì mãi những rào cản từ đó, thì không thể nào cải thiện được tình trạng suy giảm lòng tin với Đảng, bởi nền tảng chính trị tư tưởng của Đảng quá lạc hậu, vốn đã bị cuộc sống loại bỏ. Sự lựa chọn đó đã không còn đủ sức thuyết phục thì làm sao giữ được lòng tin. Sự lạc hậu của lý luận và những rào cản từ đó đã đến lúc phải thay đổi, vì nếu không thay đổi được thì không “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” được.
Thiết nghĩ, đã đến lúc phải cương quyết đoạn tuyệt với những gì không còn phù hợp của học thuyết Mác – Lê Nin và CNXH để thực sự trở về với chủ nghĩa yêu nước, với khát vọng giữ vững độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng văn minh.
4. Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng cũng là vấn đề cấp thiết trong “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”.
“Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” – nói dễ nhưng làm không dễ. Có những điểm nghẽn trong vận hành “công thức” này là: (1) tập trung thái quá quyền lãnh đạo của Đảng làm cho Đảng bị tha hóa và cũng làm cho các bộ phận quyền lực khác trong hệ thống chính trị bị vô hiệu hóa, trở thành hữu danh vô thực; (2) nội hàm của “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” thiếu cụ thể, rõ ràng, thiếu thể chế hóa bằng pháp luật, dẫn đến tùy tiện, lạm dụng, làm hư vai trò, vị trí và mối quan hệ của “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”; (3) còn quá nhiều khiếm khuyết của yếu tố con người trong lãnh đạo, quản lý và làm chủ, bởi những căn bệnh không thể coi thường được là quan liêu xa rời dân, làm việc tắc trách, kèn cựa địa vị, cậy chức cây quyền, tham ô lãng phí,… vì thiếu tầm trí tuệ và thiếu cái tâm trong sáng. Điều đáng quan ngại là những khiếm khuyết đó không những không bị đẩy lùi, mà còn phát triển phức tạp hơn với những liên kết theo kiểu “nhóm lợi ích”, “băng nhóm tội phạm”, nhất là trong “chạy chức chạy quyền”, “mua quan bán chức” và tham nhũng . . .
Trong “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”, thiết nghĩ nên: (1) thiết lập một trật tự mới cho hệ thống quyền lực – “quyền làm chủ của dân, quyền quản lý của Nhà nước, quyền của đảng cầm quyền” phải đi liền với thể chế “dân quyền, pháp quyền và quyền của Đảng, trong đó dân quyền và pháp quyền được đặt lên trên quyền của Đảng”; (2) kêu gọi “từ tâm” và cách hành xử có văn hóa trong vận hành của hệ thống quyền lực là cần thiết, nhưng chưa đủ, phải thực sự coi trọng việc kiểm tra, giám sát, giải quyết khiếu nại tố cáo của dân, coi trọng tư vấn, phản biện từ dân, vì ý nguyện và sự chọn lựa với trách nhiệm đầy đủ của công dân theo luật định; (3)tạo điều kiện và khuyến khích sử dụng người tốt, người tài cho hệ thống chính trị; (4) Đảng còn có cơ hội để được chọn vào vị trí của đảng cầm quyền hay không phụ thuộc một phần không nhỏ ở chỗ, Đảng có từ bỏ siêu quyền lực, nhất là quyền lực cứng để trở lại với chủ yếu là quyền lực mềm như thời chiến tranh giải phóng.
Thay lời kết
Mặc dù chỉ là “một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng” như giới hạn của Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4, nhưng vì cuộc sống sinh ra những cái mà Hội nghị Trung ương quan tâm (suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; đội ngũ cán bộ cấp cao chưa được xây dựng một cách cơ bản; thẩm quyền, trách nhiệm cá nhân người đứng đầu chưa được xác định rõ), đâu phải chỉ sinh ra từ những lỗ hổng đơn lẻ, mà còn từ, thậm chí chủ yếu từ lỗi hệ thống, phải có sự nhìn nhận và xử lý hệ thống, chứ không thể cắt khúc, bóc tách đơn lẻ mà giải quyết được.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 04/03/2012
Đ. C. T.
Tác giả trực tiếp gửi cho BVN.
________________________________________
[1] Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói: “Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất khó, rất phức tạp, vì nó liên quan đến xây dựng tổ chức, xây dựng con người, là công tác con người, dễ đụng chạm đến danh dự, lợi ích, quan hệ của con người. Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ” hoặc “công tác xây dựng Đảng luôn luôn là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, có ý nghĩa sống còn đối với Đảng ta, chế độ ta” (Xem lời phát biểu khai mạc Hội nghị lần thứ tư của BCH TW khóa XI về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay).
[2] Trong lời phát biểu bế mạc Hội nghị lần thứ tư của BCH TW khóa XI, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Trung ương đặc biệt nhấn mạnh, muốn có được sức mạnh và uy tín thì Đảng phải tự rèn luyện, tự củng cố, đổi mới, chỉnh đốn, không ai có thể làm thay được”.
http://www.boxitvn.net/bai/34096
***

Đinh Tấn Lực.=Dung Nhan Của Đảng & Diện Mạo Kẻ Thù (III)

Đảng và nhà nước này, tương tự như mọi đảng và nhà nước (vẫn nhân danh/núp bóng chủ nghĩa) cộng sản còn sót lại trên thế giới, nhất định đều cần phải có chí ít một loại Kẻ Thù.
Nhu cầu phỉnh/lòe/lừa/mị nhân dân bao giờ cũng là vừa cơ bản, vừa cụ thể, vừa cấp bách, lại vừa lâu dài.
Kẻ Thù của đảng và nhà nước này vẫn còn nhiều, nhưng nhất định chẳng phải là bọn bá quyền bành trướng hung tàn hiểm độc thời 1979-1980.
Những bia chiến thắng bị phá cho mất dấu tích, những cuộc dâng hương/dâng hoa tưởng niệm và trình diễn văn nghệ giúp vui dưới chân các đài liệt sĩ bên kia biên giới… đã chứng thực điều đó.
Những cà lăm/ấp úng “chứng cứ không tranh cãi” của bộ ngoại giao về vấn đề biển đảo, những ôm hôn thắm thiết, những cúi rạp người bắt tay bằng hai tay, cả chiếc cà vạt cũng cà lăm/cà lặp cho đồng điệu/đồng màu với “quốc khách”, và lệnh bắt giam người hỏi thăm “Việt Nam Tôi Đâu?”, hoặc lệnh cấm chiếu phim Mộ Gió… đã hồn nhiên chứng thực điều đó.
Những biện pháp đàn áp thô bạo các cuộc biểu tình chống hiểm họa Bắc thuộc, những trò bắt nguội/bắt cóc/bắt chẹt/bắt nạt/bắt nọn/bắt địa/bắt tội/bắt ép/bắt buộc/chồng án/triệu tập/khám nhà/”phục hồi nhân phẩm”… hay vất mắm tôm/chất thải vào nhà, và cả bung gót đạp mặt người biểu tình… đã tận tình chứng thực điều đó.
Chẳng những không là kẻ thù, nó, bọn bá quyền bành trướng hung tàn hiểm độc đó, còn là bạn, thậm chí là thầy, với những lời bảo ban/răn dạy (cứ như tam cang ngũ thường của Khổng Tử) rất đáng ghi tâm khắc cốt và truyền thừa cho nhau trong mỗi dịp rèn quân chỉnh cán: “Trong những lần trao đổi với chúng ta, bạn thường nhấn mạnh không để bị ‘Tây hóa’, ‘tha hóa’, ‘thoái hóa’…”. Khổng, và cả đám đệ tử lưu manh của Khổng, chỉ không dám đụng đến cái quyền lợi cốt lõi của hệ tư tưởng ‘lưu manh hóa’!
Rõ ràng, tầm đó, đã ở bậc (tam thế) Sư Biểu, thì không thể nào là Kẻ Thù.
Vậy thì, Kẻ Thù của đảng và nhà nước này là đứa nào? Mặt mũi nó tròn méo ra sao?
Câu hỏi tưởng đâu khó, chẳng dè câu trả lời nó rành rành ra đó, trên mặt báo, trên màn ảnh tivi/màn hình vi tính, và được khuếch đại rõ đậm/rõ to ngay trong các hội nghị TW.
Nghe/nhìn lướt qua, người ta có thể tạm phân loại đám Kẻ Thù này, chí ít, theo bốn hạng mục:
1. Loại không thấy đâu nhưng nhất định phải tuyệt diệt;
2. Loại ngờ ngờ ra đó mà không diệt nổi;
3. Loại ngờ ngờ ra đó mà chỉ có thể chém gió bằng lời cải chính;
4. Loại đầy đường kín ngõ và thuộc về giai cấp dễ dập nhất.
*
Bọn Phản Đế
Bọn này thuộc loại A, chẳng biết mặt mày ra sao, nhưng nhất định phải tuyệt diệt.
Bọn này thuộc hạng mục phản đế, là bởi vì chúng, chẳng những đã dám chỉ trỏ/hô hoán hoàng đế ở truồng, mà còn đưa cả video clip hoàng đế ở truồng lên mạng.
Bọn này không có (và không cần) chứng minh nhân dân, danh tính chỉ trần xì 4 từ (mà kẻ yếu bóng vía chẳng nên nghe): Thế Lực Thù Địch. Dù vậy, đảng và nhà nước này vẫn chịu khó nhắc đi nhắc lại thường xuyên, cho đảng viên cả đảng cùng thót …tim (vì biết lãnh đạo sợ thật). Mới nhất là lần nhắc lại (với cường độ nhấn mạnh tăng vọt như chỉ số lạm phát) trong hội nghị quán triệt cái nghị quyết 4 thổ tả/chết tiệt mấy hôm trước đây, qua tài năng ký họa thần sầu của đương kim tổng bí thư đảng:
Bốn là, sự chống phá điên cuồng và quyết liệt của các thế lực thù địch, phản động. Âm mưu cơ bản, lâu dài của chúng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, xoá bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Để thực hiện được âm mưu cơ bản đó, các thế lực thù địch đã áp dụng lần lượt hết chiến lược này đến chiến lược khác, hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, rất kiên trì, kiên quyết, xảo quyệt. “Diễn biến hòa bình” là một chiến lược nằm trong hệ thống chiến lược phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc, là “thủ đoạn hòa bình để giành thắng lợi”. Nhiều chuyên gia và chính khách phương Tây còn gọi đây là phương pháp “chuyển hóa hòa bình”, “biến đổi hòa bình”, “cách mạng hòa bình” và gần đây là “cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”…
Bọn này, thực ra, chẳng mới. Chúng đã được các tay tổng bí tiền nhiệm tốc họa bằng chì than/mực tàu/ chì màu/phấn màu/sáp màu/màu nước/sơn dầu… tính ngược từ thời Trần Dân Tiên. Nghĩa là từ trước cả thời Nguyễn Sáng hoàn tất bức kiệt tác Kết Nạp Đảng.
Có một dạo trước đây bọn chiếu phim hoàng đế ở truồng này được gắn liền với mỹ từ khủng bố. Gần đây, từ khủng bố không còn ăn khách nữa, nên chúng được long trọng tuyên dương là bạn thiết với thứ kỹ thuật gấp vạn lần nguy hiểm là đấu tranh bất bạo động (cha đẻ của cách mạng hoa/màu).
Tội danh chính xác nhất của chúng là chủ trương lật đổ nhà nước XHCN.
Tức là một loại kẻ thù hung hiểm không chân dung, đang chực chờ giải trừ một thứ nhà nước chưa lọt lòng/không khai sinh, mà hiện chỉ lung linh trong đầu lãnh đạo xứ này như cái bóng trăng trên mặt ao tháng tám.
Không tuyệt diệt được bọn này thì có khác nào trứng để đầu gậy, làm sao còn đảng còn mình?
Còn nếu tuyên bố sắp tuyệt diệt chúng thì lấy đâu ra cái để lừa/dọa/mị dân và cả quần chúng đảng để làm lý cớ giữ điều 4 hiến pháp?
Khó xử thật! Nhưng, cứ hẵng cực lực lên án rồi treo đó, như một thứ khẩu hiệu trường kỳ siêu lợi nhuận và xuyên triều đại vậy!
Cứ hẵng đòi tuyệt diệt bằng mọi giá và tự nâng khống giá biểu để lấy tiền xây nhà thờ họ và lập vườn rau sạch một thể.
*
Bọn Phản Đảng
Bọn này, loại B, thì rõ là đông/vui/hao hết ý.
Bọn này được xếp vào hạng mục phản đảng, là bởi vì …đảng cần chúng như thế. Cho các lễ hội tế thần tăng thêm phần an toàn và trọng thị.
Chúng bao gồm các cậu đánh máy (ngang ngược); các cô/cậu chọn ảnh (bộ đội “bạn” dưới cờ ta); bọn đục bia chiến thắng dọc biên giới 6 tỉnh cực Bắc; bọn dâng đặt vòng hoa kính viếng liệt sĩ “bạn” một cách thiếu kín đáo; bọn sửa ngày thành lập tỉnh (cho trùng khớp với quốc khánh “bạn”); bọn du lịch tham quan Tử Cấm Thành và Trung Nam Hải nhân ngày kỷ niệm cuộc chiến Giáo Trừng; bọn quay phim “cận cảnh” bắt gái mại dâm; bọn làm luật từ đường phố tới nhà thương; bọn giải phóng mặt bằng, bằng đạn thật; bọn hiệu trưởng mua dâm rồi dâng gái tơ cho bộ sậu các quan đầu tỉnh; bọn cường hào cát cứ tùy tiện xử lý việc nước sao cho có lợi việc nhà; bọn máu lạnh đánh gãy cổ dân hay nhậu xỉn rút súng ngắn bắn dân gãy cổ; bọn ra quân quăng lưới bắt xe; bọn bịt miệng dân giữa tòa hay đạp mặt dân trước dàn máy ảnh; bọn huy động quân đội phá nhà dân để thu hồi đầm tôm…
Những người này tự cho họ là đại diện cho Đảng bởi họ chính là bí thư hay các đảng ủy viên quan trọng của đảng bộ; tự cho là đại diện cho Chính quyền nhân dân, khi họ là chủ tịch hay các phó chủ tịch, trưởng thôn; tự xem là đại diện của pháp luật khi họ là chủ tịch hay các thành viên của Hội đồng nhân dân xã. Những người này đã triệt để sử dụng các thiết chế hiện hành đang bị quan liêu hóa để hợp thức hóa những quyết định của họ…. Với cơ chế ‘Đảng lãnh đạo’ được hiểu một cách thô thiển theo kiểu đảng viên phải nắm mọi chức vụ cho nên sự kiểm tra cũng bị những người nhân danh Đảng thao túng”. Báo cáo của nhóm nghiên cứu gồm 10 tiến sĩ và phó tiến sĩ thuộc Viện Xã Hội Học về vấn đề nông dân nổi dậy ở Thái Bình (1997) đã đúc kết hàng loạt nguyên nhân gây ra (nguyên văn) “một cuộc khủng hoảng chính trị xã hội thực sự” tại Việt Nam.
Nhìn chung, đó là bọn ăn cơm dân để phục vụ đảng mà giết dân và làm bỉ mặt đảng trước mắt nhìn của thế giới thời a còng.
Tuy nhiên, hiệu năng bôi nhọ của bọn vừa kể này quyết chẳng là cái đinh gì so với lãnh đạo của chúng. Cỡ như bọn “quản lý là quản có lý”; bọn gằn giọng hỏi dân “xuống đường biểu tình Trường Sa Hoàng Sa của VN như thế là lợi hay hại??? lợi hay hại???”; bọn “xây đường cao tốc cho bà mẹ đi làm, trẻ em đi học”; bọn “rau muống xào Thượng Hải”; bọn “rất đáng viết sách”; bọn “phá nhà hay không phá nhà nó là không thành vấn đề”; bọn họp báo tuyên bố các cựu lãnh đạo “về hùa với thằng Vươn”; bọn bồi bút/nịnh thần (Nguyễn Văn Minh/Mạch Quang Thắng);…
Trên cùng, có lẽ phải trao vương miện cùng lúc cho bọn Vinasink; bọn kinh tế gia “đẽo chân cho vừa giày”; bọn cà lăm/nhai lại Quy định 55 (1999), Quy định 115 (2007), Quyết định 45 và 47 (2011); bọn TC2/vương triều Vũ Chính và cái đuôi của bọn bá quyền bành trướng… Gộp chung là bọn chủ chốt đầu xỏ của tiến trình diễn biến nội bộ.
Phản đảng là từ chính xác. Không thể gọi đó là đám phản tặc, bởi không thể xác nhận đảng = tặc (cướp đêm lẫn ngày). Cũng không thể gọi chúng là bọn phản loạn, chỉ vì không muốn tiết lộ bí mật đảng = loạn (báo động tình trạng hỗn mang).
Có người bảo rằng so sánh BCT với 14 tô đậu hủ là cường điệu, là …oan ức, và có phần húy kỵ nữa. Quả thật, BCT biết tất, nhưng không cách nào trị nổi bọn phản đảng này, vì nhiều lý do. Đứng đầu là lý do nội tại: Bọn đầu đảng không thể vung đao tự thiến.
Và chỉ có thể tế thần dăm ba đứa, gọi là Rút Củi Khỏi Lò.
Còn nhìn ngược, tình hình rõ ràng đã vượt ngưỡng Kiêu Binh, đang vuột tay quá độ qua công đoạn …Âm Binh Vật Phù Thủy.
*
Bọn Phản Đề
Bọn này, hạng mục C, bao gồm hết cả các tay chuyên nghiệp phản biện, phản ánh, phản ứng, phản đối, phản xạ… ngờ ngờ chạy đầy đường, và đã từng giật sập bức tường ngăn đôi thành phố Bá Linh rồi mở cửa biên giới Đông/Tây châu Âu.
Chúng thường có những danh xưng gọn nhẹ như RSF, IA, HRW, RFE, RFA, RFI, cùng các loại dự luật H.R.xxxx… Còn báo chí trong nước thì vẫn túm đầu bỏ rọ chúng thành bọn thông tấn nước ngoài (AFP, Antara, AP, Itar-Tass, Ria-Novosti, Kyodo, Notimex, Prensa Latina, Reuters, Yonhap, TNA, Bernama, KPL, APS, MAP, AKP, AsiaNet… và cả NANAP lẫn OANA); bọn sắp hạng tự do ngôn luận; bọn đo lường minh bạch và các tổ chức thống kê thế giới (WB, WEF, ADB, BF, EIU, GI, BF, EIU, Effective Measure…); bọn sắp hạng rủi ro đầu tư tài chính (PERC…); bọn liệt kê loài PFP (ác thú của tự do báo chí); bọn Tổ chức Chống Xử án Tùy tiện (của Liên Hiệp Quốc)… và cả bọn Mi-ăng-ma trở cờ.
Chúng nói gì à?
Bạn sẽ không thể đi xa trong việc giải quyết các vấn đề phát triển kinh tế, nếu bạn không bắt đầu cùng một lúc giải quyết những nền tảng mang tính thể chế có tác động tới tăng trưởng… Phát triển sẽ đến khi các giới hạn chính trị được gỡ bỏ”. Daron Acemoglu – Giáo sư viện đại học hàng đầu ở Mỹ, Massachusetts Institute of Technology, trả lời phỏng vấn báo <strong.The Region tháng 7, 2011
Đại khái vẫn những lời lịch thiệp và lịch lãm (vẫn thường làm nên lịch sử).
Nhưng rõ ràng đây là bọn lắm tiền nhiều của, đã chuyên nghiệp cả quản trị tài chính cấp quốc gia lẫn ngành truyền thông đại chúng, lại còn là những quán quân về phương tiện thông tin hiện đại. Đã có thời chúng từng giúp cho Liên Xô cũ toàn bộ Kế hoạch Cải tổ Kinh Tế 500 ngày, rồi chạy truyền đơn trên màn ảnh truyền hình trong phòng khách từng gia đình, kêu gọi nhân dân Đông Âu hãy tự làm chủ lấy tương lai của chính mình, ngay giữa hồi sôi động một trận bóng giải túc cầu Âu Châu vào khoảng gần cuối thập kỷ 80s của thế kỷ trước.
Cũng không phải là ngẫu nhiên mà bọn chúng đã từ bỏ tờ rơi và làn sóng ngắn, để trở thành đội quân tiền phong của mũi nhọn internet.
Cho nên, cũng không phải ngẫu nhiên mà tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới xếp VN vào danh sách 10 chế độ “kẻ thù của internet”.
Rõ ràng, loại kẻ thù phản đề này danh chính ngôn thuận xuất hiện ngờ ngờ mọi nơi khắp chốn. Nhìn mà căm gan, nghe mà tím ruột. Thế nhưng đảng và nhà nước này chỉ có thể triệt để …lu loa cải chính.
*
Bọn Phản Động
Đám kẻ thù hạng D này phải nói là đông nhất, gần gạnh nhất, và …lãnh án cùng lãnh đạn nhiều nhất.
Về mặt tội danh, đó là bọn phản bác, phản biện, phản lực, phản kích, phản kháng, phản công…
Về mặt phân loại, cho dù bọn này có cùng chung giai cấp nhân dân, song thực sự gồm lắm thành phần: dân oan, dân cày, dân đầm, dân công, dân thường, dân luật, cả dân luận và dân làm báo…, thậm chí, cả “công dân danh dự” và “công dân đặc biệt” nữa.
Về danh tính, người ta có thể tạm liệt kê bề nổi của tảng băng bao gồm Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi, Trần Quốc Hiền, Bùi Minh Hằng, Phạm Minh Hoàng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Lê Trần Luật, Huỳnh Văn Đông, Phan Thanh Hải, Paulus Lê Sơn, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hòa, Hồ Văn Oanh, Nguyễn Văn Duyệt, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Xuân Anh, Nông Hùng Anh, Thái Văn Dung, Trần Minh Nhật, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Huỳnh Nguyên Đạo, Trần Thị Lệ Hồng, Nguyễn Bá Đăng, Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Hồng Quang, Nguyễn Công Chính, Phạm Ngọc Thạch, Dương Kim Khải, Trần Thị Thúy, Nguyễn Thành Tâm, Phạm Văn Thông, Nguyễn Chí Thành, Cao Văn Tình, Phạm Thị Hoa, Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Xuân Tụ, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Thanh Giang, Lữ Phương, Trần Khuê, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Xuân Diện, Nguyên Ngọc, Hoàng Tiến, Nguyễn Thị Dương Hà, Việt Khang, Tạ Phong Tần, Trần Khải Thanh Thủy, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Văn Trội, Trương Quốc Huy, Vũ Hoàng Hải, Lư Văn Bảy, Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Hữu Tính, Nguyễn Kim Nhàn, Ngô Quỳnh, Phạm Quế Dương, Lê Nguyên Sang, Nguyên Phong, Trần Anh Kim, Lê Hiền Đức, Tô Hải, Nguyễn Minh Cần, Dương Thu Hương, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý…
Còn phần chìm của tảng băng thì không thể nào hình dung ra nổi đất nước này có bao nhiêu triệu anh em nhà họ Đoàn.
Túm gọn, loại Kẻ Thù đông nhất và từng được vinh danh là anh hùng là uy dũng nhất, chính là nhân dân.
Đây là loại Kẻ Thù mà đảng và nhà nước này đã dày công Trả Thù (cá nhân hay tập thể/lén lút hoặc công khai) suốt từ thời chưa giành được chính quyền tới nay. Điếu Cày và Cù Huy Hà Vũ là 2 trường hợp gần nhất và dễ nhớ nhất. 33 năm tù cho các bạn Định, Thức, Trung, Long cũng là một tiêu biểu không dễ gì quên của đòn thù thời đại.
Hãy nghe lạidòng âm thanh bế mạc của phiên tòa ngày 2 tháng 8, 2011 giữa lòng thủ đô Hà Nội:
Tôi, Cù Huy Hà Vũ, khẳng định trong những bài viết, trả lời của tôi đều nhằm xây dựng Nhà nước pháp quyền Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gồm các thuộc tính: Pháp quyền, của dân, do dân, vì dân, mọi quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân, quyền lực Nhà nước là thống nhất vì chỉ có một chủ nhân là nhân dân, thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp như Điều 2 Hiến pháp định nghĩa.
Tôi hoàn toàn vô tội.
Do đó, nếu Tòa án kết án tôi với lý do các bài viết, trả lời phỏng vấn của tôi có nội dung đòi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp quy định sự lãnh đạo của Đảng; đòi đa nguyên đa Đảng; đòi từ bỏ chủ nghĩa xã hội gắn liền với chủ nghĩa Mác Lê Nin; về việc khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng… không gì khác hơn là sự trả thù, đàn áp của Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước hết, đối với tôi”.

Quy trình trả thù đó chưa chấm dứt hôm nay, thậm chí, cả trong tương lai, cho tới khi nào nhân dân cùng sát cánh tước quyền Trả Thù của đảng và nhà nước này.
Khó ai đoán được điều gì xảy ra kế tiếp vụ cưỡng chế Cống Rộc, một khi bốn loại kẻ thù phản đế, phản đảng, phản đề và phản động kể trên tự tạo lấy điều kiện liên hoàn tung hứng với nhau.
Dù vậy, chừng như những đóa hoa cải đầu tiên đã báo hiệu cho một cánh đồng vàng rực đến tận chân trời dưới ánh bình minh.

05-03-2012 – Ghi nhớ ngày Winston Churchill đẻ ra từ “bức màn sắt” 5/3/1946.
Blogger Đinh Tấn Lực
http://dinhtanluc.wordpress.com/dung-nhan-c%E1%BB%A7a-d%E1%BA%A3ng-di%E1%BB%87n-m%E1%BA%A1o-k%E1%BA%BB-thu-iii/

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: