Hoàngquang’s Blog

29/02/2012

VỤ TIÊN LÃNG -NHÂN DÂN

nguyencuvinh:VỤ TIÊN LÃNG – KỲ 28
Việt Hoàng Sự xuống cấp nghiêm trọng về nhân cách, đạo đức của giới quan chức Việt Nam.
Bảo Giang Đường một chiều

Nguyễn Ngọc Già Lời nhắn anh Vinh & anh Lập cùng ván bài cần lật ngửa qua vụ án Đoàn Văn Vươn
Tre Xanh “ BÌNH VƯƠN ” ĐẠI CÁO

VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 26: MỘT VỞ DIỄN TỒI + KỲ 27: MẤY Ý NGHĨ NHÂN HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG KỲ 29: KHÔNG CÓ GÌ PHẢI NGẠC NHIÊN Trúc Lê Chia ruộng cho quan quechoa Lại đem địch ra dọa
***

nguyencuvinh- VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 28 – NHÂN DÂN

Giờ mà còn đề nghị các quan chức, công chức, những công bộc của dân hiểu lại, hiểu đúng về hai chữ NHÂN DÂN thì nghe nó buồn cười, nhưng hóa ra lại vô cùng cần thiết.

Nói chính xác hơn, có lẽ cần phải học lại hai chữ NHÂN DÂN cho đội ngũ công chức nước nhà, đặc biệt là giới quan chức.
Vì sao thế?
Vì trên thực tế, chữ NHÂN DÂN đã bị lạm dụng, bị hiểu sai, và nguy hiểm hơn là đôi khi NHÂN DÂN không thành mục đích hướng tới để phục vụ mà trở thành phương tiện, trở thành công cụ, trở thành vỏ bọc cho những hành vi cửa quyền, cho sự bao che, giấu diếm khuyết điểm, sai phạm của một số không ít quan chức.
Dễ nhận thấy là từ vụ Tiên Lãng.
Sai đủ mọi thứ, sai về luật pháp, sai về đạo lý, sai về thái độ, sai về hành vi của các quan chức từ cấp thành phố đến cấp xã, thế nhưng ngay khi vụ việc xảy ra, và ngay cả khi mọi việc tưởng đã rõ ràng nhưng quan chức Hải Phòng vẫn khẳng định nhân dân đồng thuận cao, hay gần đây như CLB Bạch Đằng khẳng định, ý kiến của Bí thư Thành được các lão thành cách mạng hoàn toàn ủng hộ và nhất trí cao. Với Hải Phòng, lãnh đạo địa phương này đang lợi dụng hai chữ NHÂN DÂN. Nhân dân dưới mắt họ là bè phái, là những người cùng êkip, những người phục vụ cho cái sai của họ, những người đang hưởng lợi ích từ cái sai của họ, những người xu nịnh, cơ hội, bám chân, bám tay vào các vị trí lãnh đạo để hăng hái phục vụ cho cái sai của lãnh đạo, “bất biết” hậu quả. Nhân dân trong khái niệm của họ là thế. Bi hài hơn, có khi lãnh đạo hỏi trợ lý, việc vừa rồi dư luận thế nào em? Trợ lý nói, dạ mọi người đồng tình anh ạ. Thế là ngay lập tức trong báo cáo hiện lên hai chữ nhân dân. Không khảo sát, không thực tế, không nắm chắc tình hình, cứ à uôm như thế, o bế nhau như thế và cùng đồng thanh, nhân dân đồng tình, nhân dân đồng thuận, nhân dân “bức xúc”.
Nhân dân trong mắt không ít cán bộ công chức và một số quan chức là những người ở dưới cùng, rất sâu , rất xa mà họ đang ban phát lợi ích, ban ơn mưa móc, cho gì biết đó, không kêu ca, không kiện cáo, hễ kêu ca, hễ kiện cáo là chống đối. Nhân dân làm ra của cải cho đất nước, đóng thuế, nuôi công chức, quan chức vận hành bộ máy nhà nước để phục vụ quốc kế nhân sinh, thế thì chính bộ máy này phải phục vụ dân, phục vụ tận tụy, phục vụ như một người được dân thuê, hay như Bác Hồ nói ” đày tớ của dân” nhưng đang diễn biến ngược, đày tớ lại xưng tao, người chủ lại kính thưa đày tớ, nghịch lý này làm méo mó hai chữ Nhân Dân, mà đúng ra Nhân Dân là danh hiệu cao cả nhất, sang trọng nhất, quyền lực nhất thì có vẻ như nhiều nơi, Nhân Dân đang bị đẩy xuống thế cùng, bị o ép, bị cưỡng bức, bị dọa nạt. Nghịch lý này rất nguy hiểm vì nó tạo ra một cái hố ngăn cách giữa nhân dân và chính quyền, hố ngăn cách này tạo ra sự đối lập, từ đối lập sẽ hình thành sự đối kháng. Hơn lúc nào hết, cần phải đặt lại vị trí của nó, Nhân Dân phải thực sự là nhân dân và công chức, quan chức thực sự là người phục vụ nhân dân, chỉ như thế mới tạo ra sự công bằng, sự tôn trọng, sự hết lòng, mới tạo ra sự giám sát của nhân dân vào bộ máy nhà nước đúng nghĩa của nó chứ không phải chỉ hô hào khẩu hiệu.
Nhân dân Việt bao dung. Nhân dân Việt yêu nước đến kiệt cùng sức lực, bất cứ lúc nào, nhân dân Việt cũng sẵn sàng chịu hy sinh, chịu thiệt thòi để bảo vệ nước, xây dựng đất nước. Sự đòi hỏi của nhân dân quá giản dị, quá khiêm tốn: Một cuộc sống yên bình, công bằng và minh bạch.
Nhân Dân là tất cả con dân đất Việt, cả người nông dân, công nhân, học giả, trí thức, học sinh và cả công chức, quan chức, tất nhiên. Nhưng tại sao cái tất nhiên ấy lại đang có vẻ hiểu lệch đi, quan chức khi dùng chữ nhân dân là dùng cho cộng đồng nào đó, hình như không bao gồm mình, hình như đặt mình đứng trên, đứng ngoài nhân dân, thế mới xảy ra hiện tượng xa dân, quan liêu, coi thường nhân dân, và khi cán bộ xa dân, trên dân, coi thường nhân dân thì mặc nhiên sẽ rơi vào cạm bẫy tha hóa, hư hỏng, cường hào các bá và hành động tội ác.
Nhân Dân, vâng, mỗi người, trong đó đặc biệt là giới công chức, quan chức phải học lại, ngẫm lại, thấm thía lại điều này. Đừng lợi dụng hai chữ Nhân Dân để bưng bít và bào chữa hoặc biện minh cho hành vi sai trái của mình, cũng đừng biến hai chữ Nhân Dân thành tấm bia che chắn các sai phạm, cũng đừng vì sự phẫn nộ của nhân dân, thái độ nghiêm khắc đấu tranh của nhân dân mà lu loa lên là kẻ xấu kích động. Không ai kích động được nhân dân đâu. Đừng sợ. Điều nguy hiểm và đáng sợ nhất là tự nhân dân thấy cần phải phản kháng. Nhân dân Việt quý trọng độc lập, quý trọng đất nước, lòng tự trọng cao lắm, thái độ tự tôn dân tộc cao lắm, chẳng có thế lực xấu nào dắt mũi được đâu. Nếu một nhóm nào đó chạy theo thế lực chống đối thì đó là một bộ phận nhân dân phản bội, không thể là toàn nhân dân Việt, chắc chắn như thế.
NHÂN DÂN, hai tiếng cao cả, thiêng liêng, trong trẻo này phải trở thành một biểu tượng cháy sáng trong tâm khảm của mỗi người, tôi và anh, chúng ta vừa là công bộc phục vụ nhân dân, nhưng chúng ta cũng chính là một nhân dân bé nhỏ trong NHÂN DÂN vĩ đại, đừng quên điều đó, phải sống, hành động, xử sự cho tử tế.
http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/02/28/v%E1%BB%A5-tien-lang-k%E1%BB%B3-28-nhan-dan/

**
Việt Hoàng -Sự xuống cấp nghiêm trọng về nhân cách, đạo đức của giới quan chức Việt Nam.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn trong biến cố Tiên Lãng ngày càng hé mở ra nhiều tình tiết mới liên quan đến văn hóa và bản chất của những kẻ có tên gọi là ‘công bộc của nhân dân’. Một trong những số đó là ‘công bộc’: Nguyễn Văn Thành, bí thư thành ủy Hải Phòng, ủy viên trung ương Đảng, thủ lĩnh ‘sứ quân’ Hải Phòng. Người đã công khai phản bác các ý kiến chỉ đạo của thủ lĩnh sứ quân trung ương Ba Đình Nguyễn Tấn Dũng trong việc giải quyết hậu quả vụ Tiên Lãng nhân một buổi họp mặt với các bô lão về hưu tại Hải Phòng. Ai xem xong cái video clip cuộc nói chuyện của ông Thành thì cũng thấy rõ một điều rằng ông ta chẳng coi ai ra cái đinh rỉ gì, kể cả ông Nguyễn Tấn Dũng hay ông Lê Đức Anh.

Sự việc xảy ra tại xã Quang Vinh mới đây là việc ‘kẻ xấu’ phá nốt cái lều tạm mà vợ con anh Vươn, Quí đang tá túc nói lên một điều rằng sứ quân Hải Phòng đã công khai thách thức người dân và nhất là công khai thách thức sứ quân trung ương Ba Đình. Vụ Tiên Lãng sẽ đi vào ngõ cụt, trung ương sẽ thỏa hiệp và giơ cao đánh khẽ sứ quân Hải Phòng, chuyện trừng phạt họ khó xảy ra vì nó sẽ làm rạn nứt tình ‘đoàn kết’ trong liên minh các sứ quân.
Chưa có vụ việc nào mà người dân Việt Nam lại được chiêm ngưỡng thỏa thê và tường tận bộ mặt thật của các quan chức Việt Nam các cấp từ xã, huyện, tỉnh đến trung ương nhiều và rõ nét đến thế. Người dân cũng không thể nào tưởng tượng được rằng văn hóa và quan trí của những kẻ lãnh đạo tại Hải Phòng lại xuống thấp đến thế! Anh Vươn và anh Quí đã vô tình gỡ bỏ cái mặt nạ cuối cùng mà đảng ta vẫn đeo bấy lâu nay, tấm mặt nạ có tên là chính quyền ‘của dân, do dân và vì dân’.
Biến cố Đoàn Văn Vươn sẽ có tác dụng như một liều thuốc cực mạnh và cực đắng cho cả người dân lẫn chính quyền Việt Nam. Liều thuốc này sẽ đánh thức tinh thần dân tộc, sự quật cường, dũng cảm, nhân văn trong mỗi con người Việt Nam. Chưa có vụ việc nào mà sự đoàn kết, chia sẻ được thể hiện mạnh mẽ và nhanh chóng như trong lần này. Từ tầng lớp trí thức tinh hoa đến những người dân cùng khổ trên khắp đất nước. Dư âm của nó sẽ còn vang vọng mãi đến mọi miền, mọi ngõ ngách của cuộc sống. Rất nhiều người sẽ thức tỉnh qua sự kiện này và đương nhiên tất cả chúng ta phải cám ơn người anh hùng nông dân Đoàn Văn Vươn. Một chân lý lại được khẳng định mạnh mẽ từ khu đầm hồ Cống Rộc rằng ‘con giun xéo mãi cũng quằn’, người dân Việt Nam không hoàn toàn ‘liệt kháng’ trước bất công và bạo quyền.
Sự kiện này và những gì đã, đang và sẽ diễn ra tại Tiên Lãng sẽ dồn chính quyền Việt Nam vào chân tường, đẩy chính quyền vào thế đối đầu với nhân dân. Liều thuốc đắng này khiến chính quyền nuốt không nuốt được, nhổ ra cũng không xong. Xử anh Vươn, anh Quí có tội cũng khó vì người dân cả nước đứng về phía họ. Tội danh ‘giết người’ đối với họ quá vô lý và khiên cưỡng, đúng như tiến sĩ Nguyễn Sỹ Phương từ CHLB Đức đã viết, làm gì có ai chết mà buộc tội họ giết người? Súng hoa cải không phải vũ khí giết người và nhất là những người bị thương trong đoàn cưỡng chế không phải là đang ‘thi hành công vụ’ vì quyết định cưỡng chế hoàn toàn sai trái…
Nếu xử các quan chức Hải Phòng cũng không dễ vì chính quyền trung ương cũng chính là chính quyền Tiên Lãng phóng to như lời cụ Lê Hiền Đức, người ‘liên lạc’ năm xưa của cụ Hồ. Nhà văn Nguyễn Quang Lập cũng cho rằng chính quyền Hải Phòng thực chất là ‘Đảng Hải Phòng’. Theo chúng tôi thì dùng từ ‘sứ quân’ có lẽ đúng nhất. Việt Nam hiện nay đang bị ‘loạn sứ quân’, không chỉ có 61 sứ quân các tỉnh mà là hàng trăm, hàng ngàn sứ quân lớn nhỏ trên khắp đất nước. Mỗi xã, mỗi huyện, mỗi tỉnh, mỗi tập đoàn kinh tế, thậm chí là mỗi cơ quan nhà nước cũng là một sứ quân. Các sứ quân này có thể làm bất cứ điều gì để kiếm tiền mà không bị trừng phạt hay phải chịu bất cứ trách nhiệm gì, miễn là không được công khai cổ vũ cho dân chủ, cho đa nguyên đa đảng là được. Nạn sứ quân này chỉ chấm dứt khi có một Đinh Bộ Lĩnh xuất hiện và ra tay.
Việt Nam sẽ trở thành một nước dân chủ là việc phải đến và nó không còn là tương lai quá xa. Thế nhưng, một trong những di sản nặng nề nhất mà chế độ cộng sản để lại cho dân tộc Việt Nam đó là sự xuống cấp nghiêm trọng về đạo đức, về nhân cách con người, nhất là trong bộ máy cai trị, các quan chức lớn nhỏ của chính quyền. Chủ nghĩa Mác-Lenin xuất thân từ một tổ chức khủng bố nên nó đã tôn vinh và thực hành bạo lực một cách triệt để và dã man. Cố trung tướng Trần Độ cho rằng Phát-xít + Tần Thủy Hoàng = Cộng sản. Những khái niệm như bao dung, thỏa hiệp, đối thoại không có trong đầu những người cộng sản. Sự kiện Tiên Lãng cho chúng ta thấy rõ điều đó: Chỉ một mình anh Đoàn Văn Quí là bắn vào đoàn cưỡng chế nhưng sau đó cả nhà anh Vươn gồm 6 người đều bị bắt và khép tội ‘giết người’, hai người phụ nữ là chị Thương và chị Hiền đứng trên đê xem cũng bị bắt và bị đánh đập dã man dù một chị đang mang thai. Lực lượng cưỡng chế đã bắn xối xả và ném trái nổ vào căn nhà tình nghi, may mà anh Quí chạy kịp không thì đã tan xác. Chưa thỏa mãn với thế, sáng hôm sau chính quyền Tiên Lãng cho xe ủi vào san bằng hai căn nhà thành bình địa mà không hề báo trước với vợ con anh Vươn, anh Quí một lời. Dù anh Vươn anh Quí có phạm tội gì đi nữa thì vợ con họ cũng là con người nên phải sống, phải có chổ ăn, chổ ngủ. Chưa hết, sau khi Thủ tướng đã có kết luận, chính quyền Tiên Lãng vẫn bất chấp thủ tướng, bất chấp dư luận phá nốt cái lều còn lại của gia đình họ. Thử hỏi trên đời còn cái ác nào lớn hơn thế không?
Một sứ quân ở nước ngoài là Tòa đại sứ Việt Nam tại CH Séc cũng hành động y như vậy, với não trạng tôn thờ bạo lực y như vậy, với đạo đức thấp kém y như vậy. Sau khi một công dân Việt Nam là Đỗ Xuân Cang từ chối ký vào bản cam kết ‘không chống phá nhà nước XHCN VN’ vì lý do Đại sứ quán Việt Nam (ĐSQVN) không giải thích được rõ ràng ‘thế nào là chống phá nhà nước’? thì đã bị Tòa đại sứ không gia hạn hộ chiếu đồng thời gửi công hàm ngoại giao cho Sở Di trú Séc yêu cầu họ không cấp qui chế tị nạn cho anh Đỗ Xuân Cang. Bị công luận lên tiếng và chỉ trích thì ĐSQVN tại Séc lên tiếng bằng bài trả lời phỏng vấn của bà Lưu Lan Phương, Trưởng phòng Lãnh sự, một chức vụ quan trọng trong Tòa đại sứ, bà là người ký tên vào các cuốn hộ chiếu được cấp tại Séc. Tuy hoan nghênh tinh thần cầu thị của ĐSQVN tại Séc nhưng phần trả lời của người đại diện sứ quán không khỏi khiến mọi người thất vọng và nhiều câu hỏi được độc giả đặt ra cho Tòa đại sứ. Một độc giả ‘thắc mắc’: Bà Lưu Lan Phương nói: ‘Đối với trường hợp ông Cang, tôi và kể cả Đại sứ cũng không đủ thẩm quyền tự quyết định mà phải tuân theo hướng dẫn của các cơ quan chức năng trong nước’. Vậy chứ các ông các bà sang đây làm cái quái gì vậy? ‘Đại sứ đặc mệnh toàn quyền’ của một nước mà có cuốn hộ chiếu không dám cấp thì còn làm được việc gì? Nếu trong nước (Bộ Công an) nói ông Cang có tội, nếu chưa bắt được nhốt tù, thì cũng phải có cái quyết định nào đó trưng ra chứ?!
Kiến thức về ngoại giao của bà Lưu Lan Phương rất kém cỏi khi bà cho rằng việc bắt buộc công dân của mình ký vào các bản cam kết là ‘không được chống phá nhà nước’ để được xem xét làm các thủ tục lãnh sự là việc làm bình thường của tất cả các nước?! Xin thưa với bà là chỉ có chính quyền Việt Nam và mấy ‘người anh em’ như Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên mới có cái luật rừng quái gở đấy chứ làm gì có nước nào? Bà thử dẫn chứng một nước cụ thể thử xem? Việc bà khẳng định rằng ĐSQVN tại Séc thu các loại lệ phí đúng như qui định đã bị đông đảo bà con tại Séc phản đối và quả là cán bộ nhân viên ĐSQVN tại Séc không biết xấu hổ là gì khi Đài Châu Á Tự Do phỏng vấn thì các nhân viên Sứ quán trả lời với giọng điệu y như bà Phương đã nói.
Chuyện dối trá để tồn tại trong môi trường ‘Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ là điều có thể hiểu và thông cảm được nhưng thái độ, hành động đe dọa như một băng nhóm xã hội đen xuất phát từ chính miệng lưỡi các quan chức trong chính quyền, nhất lại là từ các cơ quan ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài như trường hợp Đại sứ quán VN tại Séc là điều không thể tưởng tượng và chấp nhận được. Cùng với bà Lưu Lan Phương còn một bài viết nữa của tác giả Nguyễn Thành Vĩnh (có lẽ là người thân thiết của ĐSQVN tại Séc, bởi vì một người có ăn học và có lương tri không ai lên tiếng bênh vực chế độ này cả, cứ thử đọc Vietnamnet hay Dantri hoặc một trang mạng có uy tín ở Việt nam thì sẽ không bao giờ tìm thấy những bài viết như thế). Anh Vĩnh cho rằng mình đã tốt nghiệp đại học Ngoại giao? Nhưng lời lẽ của anh Vĩnh lại mang nặng tính chụp mũ và đe dọa. Cứ nhìn vụ Tiên Lãng thì rõ. Không biết ai sợ ai? Thường thì kẻ to mồm nhất là kẻ sợ chết nhất và một kẻ hung hăng chỉ ‘to còi’, ‘rung cây dọa khỉ’ khi có cả một băng đảng cầm súng đứng phía sau hỗ trợ chứ giáp mặt thì chưa biết ai hơn ai. Một mình anh Quí cùng làm cho gần 100 công an và bộ đội ‘chạy rẽ đất’ và cả sứ quân Hải Phòng mất ăn mất ngủ đấy thôi. Những người này chạy là đúng vì nếu không may ‘hy sinh’ thì chỉ thiệt thân và ‘cốc mò cò xơi’, chết cho thằng khác hưởng. Nếu có chút bản lĩnh thì anh Vĩnh hãy lên tiếng trả lời công luận bằng cách trả lời phỏng vấn báo chí thay cho đồng chí đại sứ Đỗ Văn Đông, ‘đồng nghiệp’ của đại sứ Đỗ Hòa Bình tại CHLB Đức, người đang bị tố cáo là bao che cho một kẻ tội phạm đang bị truy nã tại Việt Nam.
Xin anh Vĩnh nhớ cho câu: ‘Thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ nhì sợ kẻ cố cùng liều thân’. Người anh hùng xuất phát từ bộ máy nhà nước, nếu có thì họ sẽ làm Đinh Bộ Lĩnh để dẹp nạn sứ quân. Còn những kẻ ‘cố cùng liều thân’ tức là những kẻ ‘không còn gì để mất tại Việt Nam’ thì nhiều vô số. Anh Đoàn Văn Vươn đã đánh thức hàng triệu Đoàn Văn Vươn khác, là những người nông dân mất đất trên khắp đất nước. Khi tất cả họ ý thức được và đứng dậy thì không có sức mạnh nào ngăn cản nổi. Khi đấy anh có bắn họ cũng không sợ nói gì đến chuyện hù dọa này nọ. Anh là người học ngoại giao sao nhân cách giống bọn xã hội đen quá vậy? Thiết tưởng khi đã đi ra nước ngoài, sống và làm việc ở các nước dân chủ thì ít nhiều anh cũng mở mắt ra một chút, phải khá hơn bọn cường hào ác bá ở Tiên Lãng chứ? Thật là thất vọng cho những người như anh, như ngài đại sứ Đỗ Xuân Đông, bà Lưu Lan Phương và cái sứ quán Việt Nam tại Séc.
Ôi Việt Nam quê hương tôi. Tương lai nào đang chờ đón chúng ta khi xã hội vẫn còn đầy rẫy những kẻ ‘hèn với giặc, ác với dân’ như thế này? Biết bao giờ người dân Việt Nam có cái quyền lựa chọn cho mình những thằng ‘đày tớ’ tử tế để cuộc sống đỡ nhục hơn?
Hoan hô anh Đoàn Văn Vươn.
© Việt Hoàng
© Đàn Chim Việt
http://12bennuoc.blogspot.com/2012/02/su-xuong-cap-nghiem-trong-ve-nhan-cach.html
***
Bảo Giang – Đường một chiều

“Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”. Boris Yelsin.
Cuộc nổ súng, bắn thẳng vào những tên côn đồ ác ôn, ẩn nấp dưới danh nghĩa công quyền, công an, rồi quân đội nhân dân ở đầm tôm Tiên Lãng, Hải Phòng, do anh em Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy thực hiện vào ngày 05-01-2012 không phải chỉ để lại những dấu ấn. Trái lại, sẽ được coi là mốc điểm, hoặc đi vào lịch sử của một cuộc tranh đấu từ nhân dân chống bạo quyền, bảo vệ công lý, bảo vệ quyền sống, bảo vệ quyền làm người bằng những chứng từ, chứng tích đậm nét, không thể nào phai nhòa với thời gian và không gian. Bởi vì, nó đã:
1. Phá bỏ sự sợ hãi.
2. Cứu chính mình và đồng loại.
3. Mở ra một hướng đi tích cực cho xã hội.

1.Phá bỏ sự sợ hãi.
Có một sự kiện nghịch lý, nếu như không muốn nói là vô lý là: Một khối lượng lớn dân số, có sức mạnh được ví như rồng, như bể với hơn 80 triệu con người, chiếm tỷ lệ trên 90% dân số, với đầy đủ những khối óc linh mẫn, năng lực dồi dào, ý chí mạnh mẽ, góp mặt ở trong tất cả mọi hệ thống sinh hoạt trong xã hội, hiện diện trên khắp mọi phần đất của đất nước, cộng chung với một khối lượng có hơn 3 triệu người ở hải ngoại, có đầy đủ mọi phương tiện vật chất, tinh thần, nhưng đã không được coi là trọng, là có khả năng “tạo nên lịch sử”. Trái lại, bị xem là thứ đồ chơi, hay run rẩy chờ chết?
Thật vậy, nếu đem tổng hợp lại, sức mạnh ấy không phải chỉ được ví như rồng giữa bể khơi, như hổ báo trong chốn sơn lâm, nhưng còn là khả năng dời núi lấp sông. Đó chính là sức mạnh mà chính cha ông chúng ta đã từng làm trong suốt chiều dài của lịch sử hơn bốn ngàn năm qua. Bỗng nhiên, từ một ngày có tai họa, chẳng ai bảo ai, cả một khối lượng lớn lao ấy, tự biến mình thành những sinh vật không còn lấy một chút sinh lực. Đứng co người, ngồi run rẩy trước họ nhà chuột (đồng chí), bao gồm đủ các loại chuột đồng, chuột cống, chuột hôi, chuột nhắt, chuột chũi… mà dân số của nó không qúa 4 triệu, vảo khoảng từ 5 đến 7 % dân số. Tệ hơn thế, giòng họ này còn qùy gối khom lưng tôn thờ kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, rồi buộc tất cả khối người đông đảo kia phải tùng phục theo cái lý lẽ đần độn ấy! Tại sao lại có chuyện nghịch lý như thế?
Nếu xét vế số phận của từng loài, lũ chuột kia chỉ cần nghe thấy tiếng kêu meo meo của một con mèo con thì nó đã không còn là bản sắc của chính con chuột. Nghĩa là, chúng sẽ tự co rúm ngưòi lại và chờ chết trước những cái vờn vẽ của một con mèo con, cần chi đến móng vuốt của con mèo mẹ! Ấy thế, mà nay là chuyện ngược đời. Từ 3-2-1930 đến nay, Rồng tự giam mình vào trong bể… cạn. Hổ, báo… thì đi tìm cũi sắt, nên chỉ nhác thấy bóng của con chuột nhắt là mất cả thần hồn lẫn thần tính! Nếu xét về thời gian thì trước kia (1989) còn có một chút lý lẽ để biện hộ. Nhưng từ sau ngày khối cộng ở Liên sô, Đông Âu đã sụp đổ, những con rồng, con hổ kia đã không thể cùng vươn vai đứng đậy. Trái lại, vẫn nằm run rẩy, chờ sung rụng. Tệ hơn, có khi còn phải qùy, bái, van lạy lũ chuột kia nữa mới là cái chuyện nghịch đời đáng nói. Tại sao lại như thế nhỉ?
a. Sợ vì di truyền chăng?
Sợ cái bạo tàn, sợ cộng sản thì ai mà không sợ. Bởi vì từ cha truyền lại cho con nghe cái dã man, vô đạo của Hồ Chí Minh và CS qua những cuộc giết người dân Việt trong suốt chiều dài 80 năm kể từ khi chúng hiện diện trên mảnh đất Việt Nam đến nay. Nên có ai lại không nghe đến những chuyện Việt Minh đêm đêm đến gõ cửa từng nhà, dẫn gia chủ ra đi và hôm sau người dân bắt gặp cái đầu của nạn nhân “đứng” ở các ngã ba đường làng, cùng với tấm bảng và nét chữ gây tội ác của Hồ Chí Minh còn để lại. Trong số những ngưòi bị thủ tiêu này có những Khái Hưng, Phạm Qùynh, Ngô đình Khôi… Đức Hùynh phú Sổ, cha chính Vinh… và nhiều đạo hữu của ông cũng như hàng trăm ngàn người dân Việt Nam khác. Rồi có ai lại không nghe biết đến những cuộc hành quyết tàn bạo của Hồ Chí Minh, Trường Chinh trong thời đấu tố 1954-56, đối với nông dân Việt Nam, một thành phần dân tộc chân chính đã từng nuôi sống chúng trong thời chiến tranh, hay trong lúc chúng còn nằm trong bờ lau, trong bụi cỏ vào những năm từ 1930-1954.
Rồi đến chuyện chúng phá làng, đốt xóm thôn, phá đường, gài mìn giết hại đồng bào trên những tuyến đường di chuyển ở trong nam. Có ai lại không nghe đến chuyện Việt cộng pháo kích vào trường học Cai Lậy, giết chết hơn một trăm em học sinh tiểu học. Và có ai lại không nghe biết đến chuyện những hung thần mang tên Xuân, Tường, Phan… theo lệnh của Hồ Chí Minh đã giết hại hơn ba ngàn đồng bào ta tại Huế vào tết Mậu Thân…
Hỏi có ai không nghe biết đến chuyện các sỹ quan và công chức Việt Nam sau cuộc chiến bị cộng sản giết hại trong các trại tập trung, trong những cuộc đào thoát khỏi thiên đàng cộng sản. Và có ai không nghe biết đến những chuyện đồng bào bỏ nhà cửa, bỏ tài sản lại sau lưng mà trốn chạy bạo tàn từ Quảng Trị, Huế, Pleiku, Kon Tum, Ban Mê Thuột, Đà Nẵng… đã trở thành những mốc điểm trực xạ cho cs VN tập bắn bằng súng tay, đại pháo của Nga, Tàu… Hỏi xem có bao nhiêu ngưòi đã gục xuống vì cái độc ác của chúng?
Nếu chúng ta và con cái chúng ta sợ hãi cs từ những sự kiện ấy là chuyện thường tình. Nếu có ai bảo là không sợ Việt cộng thì kẻ ấy là ngưòi nói dối, ngay cả các đoàn đảng viên cs cũng không có ngoại lệ! Người còn ở trong nước không nói làm chi, kẻ ở hải ngoại là bất thường! Bất thường là vì đã ở ngoài sông, ngoài biển, còn tình nguyện, xin được lao vào cái rọ sợ hãi cho có bạn! Thế là ta tự nuôi sống chúng để được tiếp tục sợ hãi. Bởi lẽ, nếu không có hàng tỷ, tỷ đô la từ hải ngoại, là máu, là mồ hôi nước mắt của những ngưòi vì sợ hãi cộng sản đã bỏ nước ra đi, gởi về Việt Nam thì cs VN đã chết từ lâu rồi, làm gì còn hung hăng đến hôm nay? Thế là ta tự giết ta. Ta giúp ta sợ hãi. Ta tự cắt lòng ta cho chảy máu! Còn kêu, trách ai kia sợ hãi làm sao được?
b. Sợ vì bị nhồi sọ.
Rồi hơn 50 năm qua ở miền bắc, và gần 40 năm ở miền nam kể từ ngày 30-4-1975 đến nay, tất cả mọi trẻ thơ của Việt Nam đã được giáo dục bằng một nền văn hóa thiếu văn hóa, vô đạo đức và đầy phi nhân tính của cộng sản. Khi mới tập nói thì tiếng đầu đời “gọi sit ta lin” thay vì gọi cha gọi mẹ. Khi vào truờng chưa biết ất giáp gì đã được học những bài học đáng ghê tởm: Nào là nhờ có đảng dân ta mới có được Độc Lập, Tự Do. Nhờ ơn bác dân ta mới có cơm ăn áo mặc và các em mới được đi học, thành người. Rồi nhờ có đảng, ngọn đuốc của thế kỷ soi đường, dẫn dắt mà ta đi một mạch “hết thắng lợi này đến thắng lợi khác” giết địch như chẻ tre. Hai đế quốc đầu xỏ, con sen đầm của thế giới là bọn thực dân Pháp và Mỹ ngụy phải chắp tay xin hàng. Và nhờ tài lãnh đạo của bác, của đảng mà ta có bạn bè khắp năm châu bốn bể. Hơn thế, họ còn coi ta như ngọn đuốc soi đường để vùng lên giành độc lập. Như thế, đời đời các em phải nhớ ơn bác, nhớ ơn đảng. Vì không có đảng, không có bác là không có ta, không cả chữ cho ta học! Không có cơm ăn, không có áo mặc. Nên khi lớn lên, ta phải noi gương bác, học tập theo bác. Trai thì làm anh hùng Lê Văn Tám. Gái thì như Võ Thị Sáu ngoan cường! Nghe thật là kinh hãi, toát mồ hôi.
Từ đó, trẻ thơ khi vào nhà trường, không được học những bài học luân lý, nhân bản, để nhận thức được cái bất nhân bất nghĩa của Hồ Chí Minh trong vụ việc giết Nông Thị Xuân, bà Nguyễn Thị Năm và hàng trăm ngàn đồng bào khác trong mủa đấu tố. Không được học về lịch sử và địa lý của đất nước mình để biết bờ cõi Việt Nam là từ đâu, ở đâu. Cũng chẳng biết được cái tinh thần bất khuất của cha ông ta từ những thời Lý, Lê,Trần đến những bà Trưng bà Triệu ra sao. Nhưng được nhồi sọ đầy đủ về cái tình “răng hở môi lạnh” với cái bảng 16 chữ vàng mã mà Tàu cộng đã ban cho những thành phần nô lệ cho chúng.
Rồi thêm vào những bài học ấy là lớp cán cộng được cài cắm vào học đường để rình rập và gieo vào lòng tuổi thơ sự sợ hãi bằng đủ mọi phương cách, trong đó có cả việc tạo ra phân biệt vì lý do Tôn Giáo. Rồi buộc tuổi thơ đi vào trong lề thói giáo dục đầy gian dối, phản nhân tính. Nếu khi chợt biết mình sai qua tiếng nói của gia đình, của tôn giáo thì lại lấy gian dối mà che đậy. Đây chính là một tai họa lớn cho xã hội. Bởi vì, sự gian dối không làm cho con người trưởng thành. Trái lại càng lúc càng chìm sâu vào trong sợ hãi. Nhưng còn tệ hại hơn cả sự sợ hãi ấy là: lớp trẻ ấy sau 20 năm 30 năm hoặc 50 năm, nay đã là những thành phần nòng cốt của xã hội và nó có thể chiếm tới 60% dân số! Một con số qúa lớn đã không thoát vòng sợ hãi.
2. Sợ vì chia rẽ.
Từ bước dùng bạo lực, cộng sản đã thành công tạo ra sự sợ hãi cho con người. Chúng dồn con người vào sự cô đơn hay là tự chia rẽ. Cộng sản đã tạo ra sự chia rẽ ngay từ cách sống, cách suy nghĩ trong từng gia đình, rồi bước vào học đường và vào trong sinh hoạt của các tổ chức trong xã hội. Trăm người muôn ý, không thể hiệp nhất và tin nhau được lấy một vài điều gì. Vì bị đẩy vào môi trường gian dối và lừa đảo của cộng sản, có một thực tế là, cá nhân này chẳng dám tin cá nhân kia, dù cả hai cùng rất thành tâm trong khát vọng tranh đấu cho Tự Do và Dân Chủ của đất nước. Rồi tổ chức này không tin tổ chức khác. Ấy là chưa nói đến việc đề phòng nhau, hoặc gỉa “lên gối” nhau. Kêt qủa, có khi chả có tên ma bùn cs nào được gài vào tổ chức, nhất là những tổ chức ở hải ngoại, nhưng người ta cứ vẫn nghi kỵ lẫn nhau và không tin nhau. Đau đớn thay, ngay trong sinh hoạt của tôn giáo cũng đã có những dấu hiệu của nghi kỵ. Như thế là ta giúp nhau để cùng sợ Việt cộng, thay vì giúp nhau phá bỏ sự sợ hãi. Bời vì, càng không tin nhau thì sự đề phòng về nhau càng lớn và càng tạo ra sự sợ hãi cho nhau.
Nhưng ngày 05-01-2012, hai anh em Đoàn Văn Qúy, Đoàn Văn Vươn đã phá tan sự sợ hãi và đồng lòng nổ súng vào những gian dối, cường quyền. Họ đã can đảm đứng dậy phá vỡ sự sợ hãi và gian dối đã bao phủ họ từ lúc được sinh ra. Họ không còn tin những bài học có đảng mới có ta. Có bác, dân ta mới có ăn, có mặc! Họ đã vưon lên trên đỉnh cao của cuộc sống là lấy niềm tin và nhân bản để phá vỡ sự sợ hãi, để bảo vệ chính quyền sống và quyền làm ngừời của mình. Kết qủa, họ không mất và xã hội cũng sẽ được hưởng lây lòng can trường của họ. Chúng ta thì sao? Liệu có dám phá vỡ sự sợ hãi cộng sản từ trong suy nghĩ và hành động của mình hay không? Nếu đã, ngày tàn của cộng sản chỉ là trong sớm tối. Nếu không, cứ tiếp tục giúp nhau sống trong sợ hãi và làm nô lệ cho chúng.
Cứu chính mình và đồng loại.
Nếu Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy không nổ súng vào đám cường quyền gian dối giả danh nghĩa công quyền, công an, bộ đội nhân dân kia, tương lai của họ ra sao? Tôi cho rằng mọi ngưòi đã có sẵn câu trả lời chính xác là: Cả cái khu đầm tôm là mồ hôi, nước mắt và công sức của gia đình họ tạo ra trong hơn mười năm qua sẽ là một món qùa biếu qúa hời chui vào túi những kẻ cường quyền gian trá tại địa phương. Phần bản thân họ, bị tước đoạt hết phần tài sản và còn có cơ may đeo vào cổ cái bảng dân oan và kéo lê tấm thân đi hết nơi này đến nơi khác mà kêu oan như hàng chục ngàn gia đình nạn nhân khác đã làm. Và cái kết qủa sẽ chẳng bao giờ được giải oan. Và phần tài sản kia sẽ chẳng trở về với Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy.
Nhưng nay, Đoàn Văn Vươn đã nổ súng. Trước mắt, nó tạo nên một tiếng vang qúa lớn, lớn đến độ chính những cán bộ cs không ngờ tới. Theo đó, việc chiếm đoạt đầm tôm Tiên Lãng để chia nhau thật không dễ dàng gì. Nói cách khác, anh có thể bị quy án, bỏ tù vì đã nổ súng làm bị thương 6 người vì tội phá miếng ăn của chúng. Nhưng sẽ không thể là những bản án một chiều, viết sẵn và cán bộ cs cũng không thể nuốt trôi tài sàn của gia đình anh. Nghĩa là anh bị đi tù thì kẻ khác cũng bỏ ăn! Như thế, việc nổ súng ấy không phải chỉ cứu chính anh và gia đình anh, nhưng còn cứu giúp đồng loại vì đã diệt trừ bớt sâu bọ. Hơn thế, nó có khả năng tạo ra tiền lệ lớn cho nhân dân noi theo mà bảo vệ lấy quyền sống và quyền tư hữu của mình. Một khi những người bị cưỡng chế cũng có thái độ mạnh dạn như anh, cái nhà nước Việt cộng khó mà đứng vững.
3. Mở ra một con đường.
Người ta thường nói: Tự Do, Nhân Quyền, không tự nhiên mà có. Nó có được là do đấu tranh. Cũng thế, tải sản vật chất của con ngưòi không tự nhiên mà có, nhưng có là do sự cần cù trong lao động và trí tuệ của người tạo ra.
Nói thì như thế, nhưng xem ra cái lý lẽ này không phù hợp với suy nghĩ và giác quan của cán bộ cs. Bởi vì, thật khó để chứng minh, cho thấy có một thứ tài sản nào của những cán bộ cs đang sở hữu mà lại do mồ hôi và công sức của họ tạo ra. Có chăng là do những thủ thuật chiếm đoạt, từ tham nhũng, hối mại quyền thế hoặc là từ những mỹ từ “quy hoạch” “cưỡng chế”, “giải phóng mặt bằng” trong đó bao gồm toàn bộ là tài sản lâu đời của ngưòi dân hay của của đất nước chui vào tay họ mà thôi. Nói trắng ra rằng, chẳng có mấy nguời tin từ gia phả của Lê Khả Phiêu, lại có được cái trống đồng Ngọc Lũ truyền đời để làm của riêng ở trong nhà. (nếu có thì xin cho xem chứng minh nguồn gốc). Chóp bu đã là trộm cưóp của công như thế thì địa phương có bài toán nào khác hay không? Theo đó, chuyện ở đầm tôm với tiếng súng của Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy chỉ là một bước không may cho những kẻ cường quyền gian trá tại địa phương mà thôi.
Bảo là chuyện không may cho cán bộ cs địa phương Tiên Lãng, Hải Phòng là vì: Cuộc chiến đấu can trường của quân dân Việt Nam để bảo vệ nền Độc Lập của tổ quốc và cuộc sống Tự Do, Dân Chủ của đồng bào trong hai mươi năm 1954-1975, sau muôn ngàn trắc trở, thiếu thốn, kể cả phản bội đã sụp đổ vào ngày 30-4-1975. Cuộc sụp đổ này đã đẩy toàn thể dân tộc Việt Nam, ở cả hai miền Bắc Nam, vào cuộc sống đầy bất hạnh dưới gọng kìm cộng sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo, nhưng là cái may qúa lớn cho hàng ngũ cán bộ cs.
Từ đó, ngưòi Việt Nam không phải chỉ gánh chịu một cuộc sống cơ cực về phần vật chất như những kẻ nô lệ cho chủ nghĩa bạo tàn gian dối, nhưng còn bị áp bức đày doạ trong đời sống của tinh thần nữa. Mặt xã hội, Việt cộng đã tàn phá và hủy diệt hầu như toàn bộ nền văn hóa nhân bản cổ truyền của Việt Nam qua các vụ phá đình, chùa, đập bỏ miếu thờ. Phá nhà thờ, chiếm hữu những nơi thờ phượng của đồng bào, của dân gian làm của riêng. Rồi hủy diệt nền văn hóa Nhân Lễ Nghĩa Tín Trung của dân tộc bằng những cuộc tàn sát tình người, giết chết tình đồng bào, nghĩa xóm thôn, tình họ hàng, thân tộc, tôn giáo trong những cuộc đấu tố… Chính cuộc tàn phá nền văn hóa truyền thống của dân tộc Việt mới là nỗi đau đớn, là thảm họa lâu dài cho đất nước.
Khi đứng trước tai họa qúa lớn của dân tộc, người Việt Nam vốn can trường, bất khuất trước những nghịch cảnh của quê hương bỗng trở nên như bầy chiên ngoan hiền trước những nanh vuốt của loài sói lang đang rình rập chung quanh mình. Họ tự mặc cho mình một thái độ thụ động, hơn là bạc nhược, để chịu đựng. Mong chờ sung rụng hơn là một cuộc trở mình. Họ ngồi chờ bằng trăm nghìn những than thở, lý lẽ khác nhau. Trong đó có cả việc tự đánh lừa mình bằng cái ý nghĩ: Chờ chúng tự giết nhau, còn ta không thể! Sự việc này đã tạo nên một nỗi cô đơn ghê gớm cho những người bước vào trường đấu tranh với bạo tàn. Mặc, họ cứ vẫn sợ, vẫn nuôi và giúp chính mình tiếp tục sợ hãi cộng sản.
Việc ngồi chờ sung rụng khéo mà sai. Lý lẽ cho rằng chúng ta không thể khéo mà chỉ để dối mình. Bởi vì, ngày 05-01-2012, phát súng bảo vệ quyền sống, bảo vệ Công Lý của Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy đã vang dội từ Tiên Lãng, Hải Phòng. Tuy chưa thể tiêu diệt được họ nhà chuột, nhưng chúng đã run sợ và co cụm lại và đang cắn xé, tiêu diệt nhau. Điều ấy cho thấy rằng, cộng sản không phải là một cái thế lực đáng sợ và không thể bị phá vỡ như chúng ta từng ru ngủ và lừa nhau.
Nói cách khác, cuộc nổ súng nhắm vào bọn cường quyền gian dối, đạo tặc tại Tiên Lãng, Hải Phòng của Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy đã đường hoàng mở ra một hướng đi cho người dân Việt Nam thấy là: Nếu chúng ta, mọi người, mọi nhà, mọi tổ chức, kể cả anh em trong quân đội và công an nhân dân, dám phá bỏ sợ hãi, dám hiên ngang cứu chính mình và gia đình mình, trong những điều kiện sẵn có như anh Vươn, anh Qúy, thì sau đêm dài tăm tối này, sáng mai khi nắng lên, tập đoàn cs gian dối đã có chung một nấm mồ. Sự gian trá, bạo tàn, vô đạo của nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ còn trở lại trên quê hương Việt Nam. Và đất nước ta sẽ bước sang một trang sử mới. Trang sử của Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, và Công Lý. Ở đó, những quyền căn bản của người dân được luật pháp công bố và bảo vệ.
© Bảo Giang
2-2012
© Đàn Chim Việt http://www.danchimviet.info/archives/53166

Nguyễn Ngọc Già -Lời nhắn anh Vinh & anh Lập cùng ván bài cần lật ngửa qua vụ án Đoàn Văn Vươn
Dân luận
“Nói thêm cho rõ: – Trong lần rã băng ghi âm đầu tiền, Cu Vinh viết ra lời có câu hùa về thằng Vươn luôn, sau đó nghe lại thấy chưa đúng, lại nhờ một bạn đọc có thiết bị tốt nghe lại, tạm ghi ra là bắt đầu từ đó luôn, nhưng ngay cả mấy chữ này cũng không thật rõ lắm, vì chỗ này tiếng nghe rất khó nhưng tạm chấp nhận. Dùng bắt đầu từ đó luôn cũng có nghĩa là từ cái vụ việc Đoàn Văn Vươn, ý nghĩa phê phán của Bí thư Thành về cái gọi là ‘một chiều’ không thay đổi. Chỉ có một chữ thằng Vươn có thể không đúng như lời nhân vật nói. Nếu thực sự Bí thư Thành không dùng từ ‘thằng Vươn’ thì Cu Vinh xin lỗi Bí thư Thành”.(1)
I. Lời nhắn đến anh Vinh và anh Lập:
Sự đời không dễ vậy đâu, thưa nhà văn Nguyễn Quang Vinh và nhà văn Nguyễn Quang Lập. Xin thứ lỗi, vì tôi biết cả hai anh đều sinh sống và có ít thành đạt, tiếng tăm như ngày nay là từ chính thể này. Có thể cuộc đời các anh lăn lộn, từng trải và nhiều nổi trôi, tuy nhiên tư tưởng các anh vẫn còn tin tưởng nhiều vào sự tốt đẹp và có thể thay đổi được của chế độ Cộng sản. Xin hãy nhớ về câu chuyện của nhà báo Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến vụ PMU18 (chưa dám nói về nhà báo Hoàng Khương, Hương Trà).
Có thể anh Vinh và anh Lập là những nghệ sĩ, nhà văn với tâm hồn khoáng đạt, hào sảng, có sai thì nhận và xin lỗi. Nói thế cuộc đời này đã không có những oan trái ngút trời, thưa hai anh! Mong hai anh hãy suy nghĩ kỹ và rút lại lời xin lỗi đối với Nguyễn Văn Thành, bởi nếu đã công nhận sai thì nó trở thành mối đe dọa truyền kiếp mà hai anh phải trả (có thể trong tương lai không xa lắm, nếu nguyên bộ sậu Nguyễn Văn Thành tiếp tục tại vị).
Khổng Tử nói: “tiểu nhân nan dưỡng”.
Ngoài ra, với tư cách người viết tự do, không ràng buộc gì, tôi cam đoan với hai anh:
– Chắc chắn có chữ HÙA trong đoạn băng hình (hai anh có thể vào Dân Luận và nghe đoạn ghi âm này của một độc giả đã lọc bỏ bớt nhiều tiếng ồn). Chỉ riêng chữ “HÙA” này thôi, cũng đủ để kết luận Nguyễn Văn Thành đã xúc phạm các vị “nguyên”, “cựu” và “đương kim” nổi tiếng. Nếu chưa tin lắm, mời hai anh gõ vào google hai chữ: “chó hùa” sẽ thấy có 51.800 kết quả (2), điều này chứng tỏ cụm từ này khá phổ biến làm cho nhiều người tìm hiểu. Không biết ngoài Bắc và quê các anh ra sao, trong Nam khi dùng chữ “chó hùa” nghĩa là bu vào, xúm vào một cách hung tợn, hỗn ẩu và côn đồ, bất kể đúng sai, miễn làm sao áp đảo tấn công đối phương để giành chiến thắng cho phe mình trước đã. Chỉ riêng từ “HÙA” cũng đủ kết luận Nguyễn Văn Thành đã xúc phạm nghiêm trọng nhân dân Việt Nam mà không cần viện dẫn chữ “THẰNG” ở đây. Chính ra chữ “HÙA” quan trọng hơn nhiều so với chữ “thằng”.
– Không thể thay thế cụm từ “hùa vào thằng Vươn luôn” bằng cụm từ “bắt đầu từ đó luôn”, bởi cả hai cụm từ đều có 5 âm, nhưng cụm sau có hai âm “trắc”: chữ “bắt” và chữ “đó”, đặc biệt chữ “đó” không thể nuốt âm theo cách người miền Bắc (có đặc điểm nói nhanh). Các chữ nuốt âm được phải là âm “bằng” (có dấu “huyền” hoặc dấu “ngang”).
– Nếu hai anh nhận sai, có vẻ ngày hôm nay không có gì, nhưng khi mọi việc diễn ra theo ý muốn của “tập hợp” Nguyễn Văn Thành, thì hai anh là “cái cọc nhọn” đâm thẳng vào tim ác quỷ Dracula nó cần nhổ bỏ trước tiên, kéo theo những “cái gai” khác: các nhà báo tham gia thông tin vừa qua, các đảng viên tốt bụng giúp anh ghi âm, ghi hình lại, các cộng tác viên của hai anh và nhiều người khác. Lại xin lỗi hai anh để nhắc lại cụm từ của người cộng sản: “diệt từ trong TRỨNG NƯỚC” và “ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ” để cho tất cả những ai đang sống tại Việt Nam một lần nữa thấm thía hơn bản chất giới cầm quyền hiện nay là đa số thù dai và hẹp hòi, quyết không bỏ qua bất cứ việc gì, huống gì đây là một việc ảnh hưởng quá lớn đến cái gọi là “danh dự”, “uy tín” của họ.
– Trong trường hợp “tập hợp” Nguyễn Văn Thành cuốn gói, các “đệ tử”, “phe cánh” thuộc hàng “chân truyền” sẽ tiếp tục chĩa ống nhòm về phía hai anh để chộp bất cứ yếu tố có lợi cho chúng và sự rình mò này sẽ diễn ra đến hết cuộc đời. Các anh vẫn còn nhớ đồng nghiệp Lưu Quang Vũ, Dương Thu Hương, Đơn Dương v.v…? Nhắc điều này có vẻ phì cười trong thời đại a còng, tuy nhiên, rất tiếc đầu óc của bọn cặn bã vẫn là đầu óc bã đậu với cụm từ khỏi cãi “gu gồ chấm tiên lãng” để nhắc hai anh, bọn chúng tự phụ đến nỗi đần độn để không đánh giá đúng về sức mạnh kinh hoàng của internet, do đó chúng hầu như chỉ sử dụng những chiêu thức xưa cũ của mấy mươi năm về trước để trả thù. Không thể không nhắc lại chị Tạ Phong Tần ngồi trong nhà xí chúng còn tông cửa xông vào, anh Cù Huy Hà Vũ thì “xài hai bao cao su”, tên công an theo dõi anh Đỗ Nam Hải đã lấy ghế (cái mà người ta đặt mông để ngồi) che mặt (xin lỗi, có khác gì đội quần), cụ Hoàng Minh Chính còn bị ném phân vào nhà v.v…!
Mong anh Vinh và anh Lập bảo trọng.
II. Lật ngửa ván bài lên đi!
Sau khi gia đình anh Vươn nổ súng hoa cải vài hôm, ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố nghiêm trị việc chống người thi hành công vụ, sau đó tiếp tục “chỉ đạo giải quyết nghiêm vụ việc (Đoàn Văn Vươn), các cơ quan chức năng nên nhanh chóng vào cuộc, càng để lâu càng không có lợi” (3). Tuy vậy, sau đó ông ta đã ra “kết luận” vụ việc sai trái thuộc chính quyền Tiên Lãng và đề nghị tòa địa phương xem xét giảm nhẹ tội trạng cho gia đình anh Vươn(!).
Các tuyên bố, động thái cứ xoay như đèn cù. Đó cho thấy, chính ông Dũng đang khá bấn loạn, hoang mang vì không nắm được tình hình thực sự diễn biến như thế nào. “Bản lãnh chính trị” – cái rất quan trọng của một đương kim Thủ Tướng hoàn toàn rơi rụng! Sự sáng suốt, bình tĩnh trước biến cố quá đột ngột cũng vụt mất nhanh chóng, cho thấy ông Dũng quá non kém về điều hành. Người điều hành, quản lý đất nước tối cao như vậy là hỏng, khi nghĩ về một biến cố tồi tệ nghiêm trọng hơn rất nhiều, do đó chẳng lấy làm lạ khi nghĩ về việc ông Dũng chối tội trong vụ Vinashin (4).
Như “bức tranh vân cẩu” (5), nếu chúng ta lùi ra xa một chút và nhìn lại toàn cảnh vụ án anh Vươn. Thuở đời, có ông đương kim Thủ tướng nào lại đi đề nghị cấp dưới, đi “xin” tòa (tư pháp độc lập) chiếu cố “giảm tội” cho “phạm nhân”?! Quả là đời biến đổi khôn lường như “tranh vân cẩu” vậy! Hơn thế, ý đồ ông Dũng ban đầu khá rõ theo “phong cách truyền thống” – (tạm gọi) “dẹp loạn”. Hễ có gì lùm xùm là cứ dập tắt cho bằng được, mọi sai trái đều trút lên đầu người dân, quan là đúng!!! Khi dư luận phẫn nộ bởi những đợt sóng cuộn trào cao ngút trời xanh, lúc này ông Dũng biết rõ: hết còn cơ hội “dập từ trong trứng” và tất nhiên ông ta nghe theo lời các… “quân sư” là dễ hiểu, bởi ông vừa đưa được con trai út vào guồng máy quyền lực, có vẻ còn khá hả hê, viên mãn!
Ai tư vấn cái điều oái oăm này thế, ông Dũng? Lũ “Vưu Hồn”, “Bí Trọng” nó đang “gài” ông một vố đấy, ông Thủ tướng “xuất sắc nhất châu Á” ạ! Lũ nó hạ cái uy tín của ông thấp đến nỗi không còn chỗ nào thấp hơn. Ông đang mắt kẹt Vinashin và chúng nó “gài” ông “xin” tòa Hải phòng cân nhắc tội anh Vươn, nghĩa là ông đã nợ chúng một điểm trong ván cờ domino mà ông đang ở thế “triệt buộc”, ông đành phải lật hết các quân cờ và tính điểm với chúng sòng phẳng!
Giật mình đi, ông Dũng! Vinashin đang giao về cho tòa Hải Phòng xử án (6). Ai giao? Trương Hòa Bình _ Chánh án TANDTC – kẻ đã từng ra vẻ cun cút và chiều lụy ông khi tuyến bố “Tòa án là cơ quan xét xử duy nhất, xét xử 2 cấp nên nếu thấy quyết định trái pháp luật thì có quyền hủy, trừ quyết định của Thủ tướng” (7).
Các ý kiến ông Dũng rõ là phụ thuộc vào các “quân sư”, mà một trong các “quân sư” đó chính là Phạm Quý Ngọ – Trung tướng- Thứ trưởng Bộ công an, mà nhà văn Nguyễn Quang Vinh đã có cuộc trao đổi trực tiếp (8). Trong cuộc trao đổi này, với tư cách là Trung tướng – Thứ trưởng Bộ công an, va luôn tự mãn với “chiến công” “hiển hách” trong việc dập tắt vụ nông dân Thái Bình nổi dậy của 15 năm về trước, mà nhà văn Nguyễn Quang Vinh bình: “…với vụ Tiên Lãng, như duyên phận, Trung tướng Phạm Quý Ngọ lại thay mặt Bộ Công an chỉ huy toàn cục những xử lý pháp luật về vụ việc trái pháp luật tại địa phương này”. Không phải là “duyên phận”, đầy ngụ ý hơn nên gọi “nghiệp chướng”, nếu ai đó tin vào “Luật nhân quả”. Tại sao chỉ qua một đêm, suy nghĩ của Tướng Ngọ trở nên lật bàn tay để đi từ dân sai trở thành giới cầm quyền địa phương sai? Một Thứ trưởng Bộ công an với nhiều năm lăn lộn, thủ đoạn có thừa lại có thể bộp chộp thế chăng? Đáng ngờ!
E rằng, không “dễ thương” và “dịu dàng” như “cô gái Thái Bình” thuở nào, bởi “bà Tiên Lãng” đã quá khác:
1) Năm 2012 không phải là 1997 – khác quá xa về mọi mặt: kinh tế, chính trị, xã hội, giáo dục, đạo đức, dân trí kể cả ngoại giao đang rất cô độc và tệ hại. Tất nhiên phải nói cả sự thỏa mãn và lòng tham vô đáy, và bởi từ “vũ khí tối thượng” – INTERNET – thứ mà nhiều người nghĩ rằng nếu nó xuất hiện từ 1997, vụ “dập” Thái Bình không dễ dàng thế! Hải Phòng hôm nay không phải là nơi đèo heo hút gió như… Mường Nhé – nơi còn khá hoang sơ, nói gì đến “web”!
2) Việt Nam chưa cần đi “năn nỉ” trong những chuyên công du quốc tế rằng: “hãy công nhận nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường” như mới đây Vũ Văn Ninh – Phó thủ tướng lại tiếp tục “năn nỉ” Mỹ việc này (9).
Khó lắm, khó lắm, không có dễ đâu! Mọi việc đâu dễ ém nhẹm êm xuôi như ngày xưa cho giới cầm quyền ăn ngon và ngủ yên trên chiếc gối êm – “Chủ nghĩa Mác- Lê” & tư tưởng HCM.
Đừng bám vào quá khứ “thành công” trong đàn áp nông dân của ngày xưa để mong đợi chủ quan một thành công ngày nay tương tự y vậy, Tướng Ngọ! Và cũng bởi: LOẠN HẾT RỒI! Một cuộc nội chiến mang dáng dấp “Trịnh – Nguyễn phân tranh” và còn hơn thế nữa, đang dần hiển hiện như nhiều nhận định vừa qua?

***
Có thể lắm, bởi trong lúc “khói lửa can qua” tại Tiên Lãng, nơi cách Đà Nẵng cả ngàn cây số, nơi các đồng chí đang “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” để…bóp (cho bằng) nát, thì một “đồng chí” khác bỗng nhảy phắt từ trên ghế xuống, triệu tập mấy ngàn đảng viên, công chức để giáo huấn về “phận công bộc”, vâng! “đồng chí” Nguyễn Bá Thanh, đích y! Việc nhảy xổ ra lúc này để nói những lời đường mật, bỗng làm cho Nguyễn Bá Thanh như vị “cứu tinh đời em” trước quần hùng như rắn mất đầu, hoang mang cao độ bằng mấy vần thơ như xỉa xói vào cả Bộ chính trị ĐCSVN rằng:
Sinh ra vốn dĩ là dân
Phấn đấu dần dần cũng được thành quan
Hết quan rồi lại hoàn dân
Hoàn dân rồi lại dần dần vào quan.

Chắc chắn “vào quan” ở đây là vào quan tài!.
Nguyễn Bá Thanh quả tỏ ra nhạy bén và chớp cơ hội nhanh như cắt trong khi các đồng chí của ông ta đang phơi trần trụi bản chất tham tàn cùng một trình độ dốt nát. Hay! Hãy nghe Blogger Trương Duy Nhất “chê” Nguyễn Bá Thanh như sau (10):
Ông Thanh giống ông Sự ở cả cái khí chất, cách ăn nói lẫn sự… độc tài!
Để rồi bình tiếp:
Sự độc tài nhiều khi là đức tính cần có của quan chức đứng đầu. Nói như tiến sĩ Phạm Ngọc Cương “quyền lực chỉ thông suốt trong hai trường hợp: độc tài bao trùm hoặc dân chủ bài bản”. Một khi không, hoặc chưa có được cái “dân chủ bài bản” thì độc tài là điều kiện cần. Dân chủ nửa mùa trong trường hợp này là kìm hãm phát triển
Một lời bình rất khôn và rất ngoan, vừa là ý của Trương Duy Nhất “Sự độc tài nhiều khi là đức tính cần có của quan chức đứng đầu” vừa “góp gạo thổi cơm chung” với người bạn – ông Phạm Ngọc Cương để kết luận: “độc tài là điều kiện cần” bởi Việt Nam chỉ có “dân chủ nửa mùa”. Vậy điều kiện đủ là chi? Phải chăng đó chính là: thâu tóm, cát cứ rồi đi đến ly khai từ một vùng trọng điểm của miền Trung đang ngày càng hiện rõ? (*)
Bây giờ, có thể nói những ai lo lắng cho Trương Duy Nhất sau lời đe dọa từ Tom Cat đã có thể yên lòng, chẳng kẻ nào dám động đến cọng lông chân của anh Trương, một khi “vách đá” sừng sững Nguyễn Bá Thanh (cùng bộ sậu) còn đó, trừ phi một trận tsunami xuất hiện giật sập và cuốn trôi nó.
Cuộc thanh trừng hay cuộc nội chiến, nếu xảy ra chắc chắn nó không xuất phát từ Hà Nội hay Saigon mà có thể phần lớn từ Hải Phòng và Đà Nẵng để rồi lan tỏa. Do vậy, Trương Duy Nhất được khuyến khích hãy phát huy hơn nữa “nhằm thẳng quân mình mà đánh” để ngoài tả phù (công an& tòa án& viện kiểm sát địa phương), và hữu bật (quân đội & các cơ quan công quyền địa phương) còn có “chân giữa” (trọng tâm à nha!) của người phát ngôn “hãy đọc blog đừng đọc báo” nhằm giúp Nguyễn Bá Thanh mau chóng lên ngôi “Chúa” trong một ngày gần nhất. Chúc “tập hợp” Nguyễn Bá Thanh thành công!
III. Lời nhắn gởi đến đại gia đình anh Vươn cùng các nhà báo “lề phải”:
Chị Thương và chị Hiền thân mến! Muốn hay không, đại gia đình các chị đã trở nên nổi tiếng bất đắc dĩ. Nói không quá, biến cố gia đình chị đã trở thành cơ hội cho hàng triệu dân oan khắp nước suy nghĩ và hành động.
Có lẽ đại gia đình anh Vươn trở thành điểm tựa vững chãi cho dân oan trong việc đi đòi công lý, vì thế hai chị và cả các anh đang bị tạm giam chắc chắn không quên sự cưu mang nghĩa tình, sự lên tiếng ủng hộ từ tinh thần đến vật chất của người Việt trong và ngoài nước, đặc biệt giới báo chí. Vậy đề nghị hai chị hãy làm chút gì đó để nâng đỡ tinh thần cho bà con đang bị oan ức, bởi chuyện đại gia đình chị đã trở thành “chuyện không của riêng ai”, hai chị cần có trách nhiệm hơn trong động thái và lời nói của mình. Tất nhiên tôi không dám đòi hỏi những gì quá tầm tay từ hai chị, chỉ mong:
– Thay vì hai chị dùng những câu (đại loại): cám ơn đảng, nhà nước, chính phủ v.v… mong hai chị hãy tỏ rõ tư thế người ngay thẳng, tính chính danh và còn nguyên vẹn quyền công dân bằng những câu (ví dụ):
+ Gia đình chúng tôi đánh giá cao kết luận của Thủ tướng.
+ Gia đình chúng tôi tạm ghi nhận việc hối lỗi của chính quyền địa phương và chờ những hành động phù hợp lời nói từ phía chính quyền.
+ Gia đình chúng tôi tin rằng công lý vẫn tồn tại và pháp luật phải được thực thi tại Việt Nam.
v.v…
Những phát biểu này chứng minh cho phía cầm quyền hiểu cái sai của họ, cũng như hai chị giúp họ giật mình mà tẩy xóa những phát ngôn mang chất ban ơn mưa móc, bởi họ là CÔNG BỘC của nhân dân Việt Nam, những gì họ đang hưởng từ lương cho đến “lậu” đều là của người dân, họ phải thực hiện trách nhiệm và bổn phận của họ.
– Tuyệt đối không tỏ ra nôn nóng hay buồn bã, thất vọng, bởi hàng trăm ngàn dân oan khác đang nhìn vào hình ảnh đại gia đình hai chị, do vậy hai chị không thể làm họ thất vọng.
Rất tiếc khi tôi đang viết bài này, biết thông tin hai chị đã có đơn xin khoan hồng (11) gửi tới chủ tịch nước, tôi cho đó là bước đi sai lầm. Bởi chỉ kẻ có tội mới xin khoan hồng, trong khi vụ việc đại gia đình hai chị vẫn chưa ngã ngũ. Hai chị đã tự đá vào lưới nhà!(**) Quá tiếc!
Tuy nhiên, nhìn dưới góc độ “tình đồng chí” “đoàn kết thắm thiết” giữa anh Tư và anh Ba lại “hay”!
Sau cùng, cánh nhà báo “lề phải” thân mến, tôi đánh giá cao chuyên môn và đạo đức khi các quý vị tác nghiệp về vụ án Đoàn văn Vươn, các phóng sự, bản tin của quý vị đã làm sôi động bầu không khí “tự do báo chí lề phải” và tôi chung vui với quý vị khi một công ty phát hành sách báo cho biết, những ngày qua lượng báo phát hành ra tăng vọt gần gấp đôi trong tình hình kinh tế èo uột. Quý vị cũng thấy, cuối cùng chính độc giả, chính người dân nuôi quý vị thôi, chả có đảng điếc gì cả! Tuy vậy, mong quý vị hãy chừng mực và cẩn trọng hơn, đừng giật những cái title (ví dụ) “Vỡ òa niềm vui”, “thấu tình đạt lý”, bởi có thể quý vị có thể “vỡ mật”, khi “bức tranh vân cẩu” thay hình đổi dạng ngoạn mục.
Nguyễn Ngọc Già
_______________
http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/02/24/v%e1%bb%a5-tien-lang-k%e1%bb%b3-24-gi%e1%bb%9bi-thi%e1%bb%87u-video-clip-bi-th%c6%b0-thanh-noi-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%9bi-clb-b%e1%ba%a1ch-d%e1%ba%b1ng/(1)
http://tintuchangngay.info/2012/02/28/hua-vao-th%e1%ba%b1ng-v%c6%b0%c6%a1n-luon-hay-b%e1%ba%aft-d%e1%ba%a7u-t%e1%bb%ab-do-luon-co-quan-tr%e1%bb%8dng-gi-hay-khong/ (1)
http://www.google.com.vn/#hl=vi&sclient=psy-ab&q=%22ch%C3%B3+h%C3%B9a%22&pbx=1&oq=%22ch%C3%B3+h%C3%B9a%22&aq=f&aqi=g1&aql=&gs_sm=3&gs_upl=765l765l17l4758l1l0l1l0l0l0l0l0ll1l0&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.,cf.osb&fp=c7a31bcb1dbdda2e&biw=1093&bih=444 (2)
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/58391/vu-cuong-che–dang-ra-soat-ai-pha-nha-dan.html (3)
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/51894/thu-tuong–vu-vinashin–toi-khong-ra-quyet-dinh-nao-sai.html (4)
http://vi.wiktionary.org/wiki/Tranh_V%C3%A2n_C%E1%BA%A9u (5)
http://tintuchangngay.info/2012/02/15/giao-tand-h%E1%BA%A3i-phong-xet-x%E1%BB%AD-v%E1%BB%A5-vinashin/ (6)
http://www.baomoi.com/Tan-thanh-su-tham-gia-cua-VKS-vao-cac-phien-toa-dan-su/58/5918151.epi (7)
http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/02/22/v%e1%bb%a5-tien-lang-k%e1%bb%b3-20-trung-t%c6%b0%e1%bb%9bng-th%e1%bb%a9-tr%c6%b0%e1%bb%9fng-b%e1%bb%99-cong-an-ph%e1%ba%a1m-quy-ng%e1%bb%8d-b%e1%bb%99-cong-an-d%e1%ba%b7c-bi%e1%bb%87t-quan-tam-v/ (8)
http://www.tinmoi.vn/pho-thu-tuong-vu-van-ninh-tham-va-lam-viec-tai-my-02757729.html (9)
http://truongduynhat.vn/?p=5589 (10)
http://www.vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/62039/gia-dinh-ong-vuon-gui-don-len-chu-tich-nuoc.html (11)
(*) Độc tài dù sáng suốt đi chăng nữa thì khi sự sáng suốt cắp nón ra đi, độc tài vẫn bám lại. Nguyễn Bá Thanh có phải là “độc tài sáng suốt” và vì dân không, khi nhớ lại vụ Cồn Dầu và vụ tự thiêu của Phạm Thanh Sơn cũng như vụ dân đập phá tan nát một công ty về BĐS?. Hình như Nguyễn Bá Thanh mơ màng nghĩ bản thân gần như một Park Chung Hee hay cao hơn một Lý Quang Diệu? E rằng Bá Thanh còn “đường xa vạn dặm” để vói tới những nhân cách lớn đấy!
(**) Không biết có phải các luật sư tư vấn? nếu quả vậy, thật đáng buồn!
Nguồn: Dân luận http://danluan.org/node/11826
http://anhbasam.wordpress.com/2012/02/29/775-loi-nhan-anh-vinh-anh-lap-cung-van-bai-can-lat-ngua-qua-vu-an-doan-van-vuon/

Tre Xanh -“ BÌNH VƯƠN ” ĐẠI CÁO

Từng nghe :

Làm chính phủ trước phải đe dân

Ai phản kháng phải trừ cho bạo.

Như nước Đại Vệ ta từ trước

Vốn xây nền cộng sản từ lâu

Chức tước, ngôi bậc đã phong

Lợi lộc, quyền uy mặc tình chia chác

Từ bao năm trước, mượn sức dân xây nền độc lập

Trải bao năm sau, độc tài hùng cứ một phương

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau

Đàn áp dân thời nào cũng có.

Cho nên :

Văn Vươn chí thú làm ăn nên thất bại

Cường hào ác bá cướp đất làm ngang lại nên công

Huyện Tiên Lãng bắt sống Văn Vươn

Xã Vinh Quang đánh người cô phụ

Việc nay xem xét

Chứng cứ còn ghi.

Mới đây :

Anh em họ Đoàn, ngăn biển lấp đất

Mồ hôi chan mặt, máu đổ xuống đầm

Trải mười mấy năm đội đá vá trời

Nơi Cống Rộc mới tạo thành cơ nghiệp

Người người ngợi khen, báo chí ca tụng

“ Kỳ tài đất Tiên Lãng ” đã thành danh

Than ôi !

Cũng do thấy tiền tài hoa mắt

Bởi nghe điều lợi lộc ù tai

Bọn cường hào ác bá phủ huyện bàn nhau

Đem điều lợi nhử quan đầu tỉnh

Bởi thế :

Đại ca Ca huy động công an, bộ đội

Trang bị tận răng, hơn trăm quân số

Thủy bộ hai đường, “ trực diện, nghi binh ”

“ Hợp đồng tác chiến cực kỳ hay ”

Tài cả mưu sâu, “ có thể viết thành sách ”

Cao kế ấy, Gia Cát Lượng phải chào thua

Binh lược này, tướng Churchill đành bái phục

Thế trận xuất kỳ, lấy mạnh chống yếu

Dùng quân mai phục, lấy thịt đè người.

Ngờ đâu :

Tức nước vỡ bờ, già néo đứt dây

Bom tự tạo nổ tung, khiếp hồn quân hung bạo

Đạn hoa cải bay vèo, bạt vía lũ cường quyền

Mất hồn hết vía, kéo nhau lui

Động phách kinh tâm, tìm chỗ nấp

Thấy đã yên yên, tràn quân tới

Kéo ập vào nhà , chỗ bỏ không.

Giận đã cành hông, mất mày mất mặt

Bắt chó, đuổi gà, phá nhà thành bình địa mới đã nư

Vợ dại, con thơ chúng cũng chẳng từ

Bụng mang dạ chửa, dùi cui thúc vào bụng

Lợi dụng câu “ vợ chồng nghĩa trọng ”, “ chị em tình thâm ”

Ép Văn Quý, Văn Vươn, Phạm Thái ra đầu thú

Thương ôi :

Trong một phút đất bằng dậy sóng

Cửa nhà cơ nghiệp bỗng tiêu tan

Gia đình, vợ con xẻ nghé tan đàn

Nỗi oan ấy vì ai mà nên nỗi ?

Dân chúng gần xa ai tường nông nỗi

Cũng thở dài đấm ngực mà than :

Thượng bất chánh, hạ tắc loạn mới lắm dân oan

Chính sách bậy, lãnh đạo sai mới sinh phản kháng

Một đồn mười, mười đồn trăm, dư luận râm ran

Báo đài dù nhiều, ra rả một giọng cũng khó lòng ém nhẹm.

Thế nên :

Tể tướng ngự ngôi cao mà làm thinh hoài cũng ngượng

Đóng cửa họp bàn một tháng sắc chỉ mới ban ra

Truyền cho bay, lũ phủ huyện quan nha

Truy trách nhiệm, điều tra, trình ta rõ.

Đến một hôm :

Cờ mở, trống dục, uy nghi tể tướng đăng đường nghị án

Phóng viên, báo chí, lăng xăng tốc ký ghi âm lời vàng ban.

Xét rằng :

Lệnh giao đất là sai, lệnh lấy đất càng sai

Lệnh cưỡng chế cũng sai tuốt luốt

Nhưng thương vì :

Các quan nha vì Đảng tận trung

Lo lót nhiều lại “ nhân thân tốt ”

Đã chấp nhận điều tra, thành tâm tự kiểm

Tạm đình chỉ công tác mười lăm hôm gọi là cảnh cáo

Đợi chuyện êm êm, một hai tháng để dư luận nguôi nguôi

Ai về ghế nấy, “ Vũ Như Cẩn ” vẫn giữ tên

Quyền chức phục hồi, “ Nguyễn Y Vân ” không đổi họ.

Còn về :

Văn Vươn cùng đồng bọn

Tội âm mưu chống người thi hành công vụ đã quá rõ ràng

Tội cố ý giết người, đả thương sai nha khó lòng chối cãi

Khẩn trương xét xử, tức khắc thi hành

Xử một răn trăm, để dân oan từ nay hết hòng nhúc nhích!

Thế mới biết :

Tể tướng trí sâu tựa biển

Công chính chẳng khác Bao Công

Tôi tớ theo hầu, mặc lòng làm bậy đều được che chở

Lừng danh chưa từng trị tội, nhân ái như thể cha hiền.

Còn lũ dân oan, trí thức phản biện

Cứ trông gương Hà Vũ, họ Đoàn đấy mà lo.

Hoan hô !

Một vở tuồng hạ màn quá đã !

Công đức này oanh liệt ngàn năm

Bốn phương biển cả thanh bình

Ban chiếu ra oai khắp chốn

Xa gần bá cáo

Ai nấy đều hay

TRE XANH

Theo facebook Myhanh
http://www.diendan.org/giot-muc-giot-doi/facebook%20Myhanh

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: