Hoàngquang’s Blog

29/02/2012

Nông dân biểu tình tại Hà Nội chống cưỡng chế đất đai

Filed under: Chính trị- xã hội,Nông nghiệp-nông dân- nông thôn — hoangquang @ 11:40 sáng
Tags: , ,

Tú Anh
BBC: Trần Đức Nguyên – Chỉnh đốn Đảng là ‘chuyện cũ chép lại’ & Nông dân mất đất xin cứu đói
Trần Đức Nguyên – Ai nuôi Nhà nước?


Nguyễn Xuân Diện HÀ NỘI: BÀ CON KHIẾU KIỆN KÉO ĐẾN MẶT TRẬN TỔ QUỐC VN 46 TRÀNG THI

***
Tú Anh Nông dân biểu tình tại Hà Nội chống cưỡng chế đất đai

Hàng trăm nông dân từ Dương Nội (Hà Đông – Hà Nội) và Văn Giang (Hưng Yên) tập họp trước trụ sở Mặt Trận Tổ Quốc (Hà Nội) phản đối tình trạng cưỡng chế đất đai, giải tỏa nghĩa trang. Trong tuần trước, các dân oan Dương Nội, Văn Giang cùng với nông dân Đăk Nông đã kéo về thủ đô yêu cầu phải giải quyết những oan nghiệt tại địa phương. Tại Nam Định, nhiều nông dân đã biểu tình ngồi trước trụ sở chính quyền tỉnh ngày 24/02.

Nông dân bị cướp đất biểu tình trước cửa trụ sở Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam (Hà Nội), 28/02/2012. Ảnh : anhbasam.wordpress.com

Theo thông tin từ Hà Nội, nông dân khiếu kiện đã biến cuộc mít tinh thành tuần hành “xin ăn vì đói” trên đường Bà Triệu và nói sẽ có hành động “mạnh như Đoàn Văn Vươn” nếu không được lắng nghe.
Tại Hà Nội, bà Lê Hiền Đức, một người phụ nữ lớn tuổi từng được giải thưởng Transparency International đã đến tận nơi hỗ trợ cho dân oan.
Trả lời RFI, bà Lê Hiền Đức cho biết tình hình như sau : Bà Lê Hiền Đức (Hà Nội)
ở đây

“nông dân bị cướp đất anh ạ… cướp xong rồi bán cho các công ty địa ốc…Từ năm 2008 nông dân liên tục kéo ra thủ đô khiếu kiện…”.
Tình trạng nông dân bị áp bức đã được dân chúng biết đến nhiều hơn, khi báo chí chính thức lần đầu tiên loan tin rộng rãi vụ chính quyền Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng huy động bộ đội công an tấn công vào nhà ông Đoàn Văn Vươn.
Theo báo mạng Vietnam.net, hôm nay gia đình Đoàn Văn Vươn vừa gửi thư lên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trình bày căn nguyên nguồn cội vì sao ông Vươn phải chống cự hành vi áp bức của chính quyền địa phương và đề nghị Chủ tịch nước “giảm nhẹ tội“ cho anh em ông Đoàn Văn Vươn.

T.A.
Nguồn: http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120228-nong-dan-bieu-tinh-tai-ha-noi-chong-cuong-che-dat-dai
**
BBC Chỉnh đốn Đảng là ‘chuyện cũ chép lại’

Luật sư Trần Lâm, nguyên Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao của Việt Nam, bày tỏ cảm giác “nhàm chán” trước tin về hội nghị chỉnh đốn Đảng.
Toàn bộ các ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam có mặt tại Hà Nội từ 27/02 để dự hội nghị ba ngày về xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Đảng Cộng sản nói vấn đề xây dựng Đảng đang trở nên “cấp bách”.
Nhưng từ Hà Nội, luật sư Trần Lâm, 88 tuổi, cho hay ông đã chứng kiến nhiều sự kiện tương tự trong đời và xem đây chỉ là “chuyện cũ chép lại”.
“Chỉnh đốn là phải chảy máu, đau lòng khốn khổ. Thế có chỉnh đốn được không?”
“Rõ ràng mình đang ốm đau. Nhưng từ chỗ ốm đau chuyển sang mạnh khỏe là một quá trình khó khăn.”
“Từ kinh nghiệm mấy chục năm nay, tôi cho đấy chỉ là sáo rỗng,” luật sư Trần Lâm chia sẻ.
Nghe : ở đây

Nguồn: http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/02/120228_tranlam_party.shtml

BBC, RFI: ĐƯA TIN VỀ VIỆC NÔNG DÂN KÉO VỀ HÀ NỘI HÔM QUA


BBC: Nông dân mất đất xin cứu đói

Hơn 100 nông dân bị thu hồi đất nông nghiệp đã kéo đến trụ sở Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam để khiếu kiện hôm thứ Ba ngày 28/2..

Các nông dân đến từ phường Dương Nội, quận Hà Đông, Hà Nội này đã đến tụ tập trước cổng trung ương Mặt trận tại số 46 Tràng Thi Quận Hoàn Kiếm từ lúc 10 giờ sáng để nộp hai đơn: một đơn xin cứu đói và một đơn yêu cầu giải quyết quyền lợi của các nông dân bị mất đất.

Sau khi được Mặt trận Tổ quốc tiếp nhận đơn, đến 3 giờ chiều, đoàn nông dân này đã rời đi đến Đài Tiếng nói Việt Nam ở số 58 Quán Sứ để tiếp tục ‘biểu tình ngồi’.

‘Mất hết nguồn sống’

Trao đổi với BBC qua điện thoại, một nông dân 40 tuổi ở xã Dương Nội tham gia vào đoàn khiếu kiện cho biết các cụ lớn tuổi đi khiếu kiện vì không muốn cho con cháu sau này phải khổ sở như các cụ.

Người nông dân này cũng kể cho BBC về cuộc sống của người dân Dương Nội kể từ khi bị mất đất với điều kiện giấu tên vì sợ rắc rối với chính quyền địa phương.

“Chúng tôi từ có ruộng đất trở thành trắng tay vì bị cướp hết tư liệu sản xuất,” anh nói, “Đối với nông dân chúng tôi mất đất là mất hết nguồn sống. Chúng tôi còn biết làm gì cho qua ngày?”

Ông cho biết bản thân ông trước giờ ‘chỉ biết làm ruộng’ nên bây giờ hai vợ chồng ông mỗi buổi sáng phải ra chợ lao động xem ‘người ta có thuê gì thì làm’ để kiếm tiền nuôi bốn đứa con ăn học. Bên cạnh đó ông còn thuê ruộng của làng bên để cày cấy thêm.

“Ví dụ như bây giờ tôi muốn đi làm thợ hồ thì không có ai thuê một người nhỡ nhàng như tôi vừa không đủ sức khỏe vừa chưa từng làm phụ hồ bao giờ,” ông nói.

Ông cho biết những người nông dân mất đất ở Dương Nội đều đã đứng tuổi nên khó mà chuyển đổi công việc dù chính quyền phường có mở những khóa đào tạo chuyển đổi việc làm cho người dân.

“Vả lại đó chỉ là những khóa ngắn hạn nên cũng không có tác dụng gì nhiều,” ông nói.

“Hoàn cảnh của gia đình tôi cũng không đến mức phải đứt bữa, nhưng chúng tôi phải đi vay đi mượn rất nhiều nơi,” ông than thở và cho biết bản thân đã gửi đơn xin cứu đói rất nhiều nơi nhưng không được giải quyết.

‘200.000 đồng/ mét vuông’

Ông kể năm năm trước, chính quyền đã cưỡng chế hơn 300 mét vuông đất của ông và bồi thường gần 70 triệu đồng.

“Tính ra họ bồi thường hơn 200.000 đồng một mét vuông, chỉ đủ để mua bảy bát phở theo giá hiện giờ ở Hà Nội,” ông nói.

Theo người nông dân này thì đất của nông dân bị chính quyền thu hồi để triển khai hàng chục dự án, trong đó chủ yếu là các dự án bất động sản.

“Nhưng hiện nay chỉ có một nhúm đất nhỏ là triển khai dự án còn phần lớn vẫn bỏ hoang cỏ mọc cao gần đầu người,” ông bức xúc.

Ông cho biết kể từ khi bị thu hồi đất từ năm 2008, người dân Dương Nội đã liên tục về Hà Nội để khiếu kiện. Có tháng ‘ngày nào cũng đi’.

“Bà con tự bảo ban nhau đi khiếu kiện. Chúng tôi tự viết đơn. Không thuê luật sư,” ông nói.

“Cái khó khăn là nông dân chúng tôi không có trình độ, học vấn thấp nên khiếu kiện không có kết quả,” ông nói thêm. “Chúng tôi còn không biết đi đâu để khiếu kiện.”

“Chúng tôi đã từng đến văn phòng tiếp dân của Trung ương Đảng tại Quận Hà Đông nhưng đến nay không có kết quả gì,” ông nói.

Trả lời câu hỏi tại sao lại đến khiếu kiện ở Mặt trận tổ quốc, nông dân này cho biết ông mong cơ quan này sẽ tác động cơ quan chức năng để việc của họ sớm được giải quyết.

‘Không giải quyết gì’

Bà Lê Hiền Đức, người phụ nữ chống tham nhũng nổi tiếng năm nay 82 tuổi, cũng đã đến tận nơi để ủng hộ tinh thần cho dân khiếu kiện.

“Nông dân khổ lắm. Họ không biết đường đi nên cứ đi khắp nơi gửi đơn lung tung,” bà Đức nói với BBC.

“Toàn cụ ông cụ bà 70 tóc bạc, chống gậy, đói khát, rét mướt từ Hà Đông ra đây từ sáng đến giờ,” bà kể lại tình hình và cho biết các nông dân khiếu kiện đã không ăn uống gì từ sáng đến quá trưa.

“Trông họ mà không thể nào cầm được nước mắt,” bà nói.

“Họ (Mặt trận Tổ quốc) nhận đơn bảo về đi còn chuyển,” bà Đức nói về kết quả khiếu kiện của nông dân, “Chuyển lên chỗ nọ chỗ kia chuyển đi đâu tôi không biết nhưng không giải quyết gì cho dân.”

Bà kể với BBC phía Mặt trận Tổ quốc có tiếp người phụ nữ trưởng nhóm khiếu kiện và đưa lại một phiếu biên nhận có ghi ‘Đề nghị thủ tướng chính phủ ra văn bản giải quyết dứt điểm vụ việc cho công dân tiếp tục xin trợ cấp cứu đói’.

“Đời nào thủ tướng giải quyết đâu,” bà bức xúc, “(Người nhận đơn) còn không đọc nữa thì làm sao mà giải quyết.”

Bà Đức cho biết người dân Dương Nội có đến chính quyền địa phương – những người mà bà cho rằng ‘đã ăn đất của người ta rồi thì giải quyết sao được?’
“Người thì đói; đất thì bỏ hoang,” bà bức xúc.

Về tình hình giám sát an ninh với đoàn người khiếu kiện, bà Đức cho biết: “Người dân tay không lại già nua yếu đuối mà họ cầm gậy quăng đi quăng lại như là dọa dân.”

Bên cạnh đoàn của nông dân Dương Nội, tại trụ sở Mặt trận tổ quốc trong ngày 28/2 còn có một đoàn nông dân đến từ huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên nhưng đã về sau buổi sáng.

Trước đó còn có đoàn nông dân Đắc Nông chủ yếu là người dân tộc ra Hà Nội.

Bà Đức cho biết nhóm này “không chịu nổi cái rét” của Hà Nội nên một số người ốm phải đi bệnh viện.
Nguồn: BBC Tiếng Việt.

BBC Làm gì để lấy lại lòng tin nhân dân?

Một số người quan tâm chính trị đang sống ở Hà Nội tỏ ra không tin vào kết quả chỉnh đốn Đảng dù một hội nghị lớn đang diễn ra.

Đảng Cộng sản thừa nhận có yếu kém nhưng không chấp nhận đa đảng
Toàn bộ các ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam có mặt tại Hà Nội từ 27/02 để dự hội nghị ba ngày về xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Đảng Cộng sản nói vấn đề xây dựng Đảng đang trở nên “cấp bách”.
Nhưng không ít trí thức cho rằng bất kỳ thay đổi nào đưa ra từ hội nghị cũng sẽ không đủ để lấy lại lòng tin của người dân vào Đảng.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS (tự giải tán năm 2009 để phản đối Quyết định 97 của chính phủ):
Tôi không phải là người trong Đảng nên chả có hy vọng gì về cuộc họp này. Nhưng với tư cách người Việt Nam, sống dưới sự cai trị của cái đảng này, nếu cái đảng này sửa đổi được chính nó, người dân Việt Nam cũng đỡ.
Nếu họ chấp nhận đa nguyên đa đảng, không giữ độc quyền nữa, điều đó sẽ rất tốt. Tất nhiên tôi không nghĩ đợt này họ sẽ đi đến được như vậy. Nhưng nếu họ đang trong quá trình tiến đến việc đó, nếu họ hiểu rằng chỉ có thể tồn tại khi vứt bỏ độc quyền, bằng không lịch sử và nhân dân sẽ vứt họ vào sọt rác. Chỉ cần họ hiểu được điều ấy, đã là tốt rồi.
Thực tiễn đất nước thúc ép sự thay đổi, phải cải cách chính trị. Không thể cải cách kinh tế mà không đi liền với cải cách chính trị.

“Nếu họ hiểu rằng chỉ có thể tồn tại khi vứt bỏ độc quyền, bằng không lịch sử và nhân dân sẽ vứt họ vào sọt rác. Chỉ cần họ hiểu được điều ấy, đã là tốt rồi”.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A

Người ta mất niềm tin từ lâu rồi. Đảng Cộng sản không còn là cái đảng một thời động viên hô hào người dân đoàn kết giành độc lập. Bây giờ họ là đảng cầm quyền. Họ chẳng liên quan gì ý thức hệ Marxist, mà chỉ làm sao bảo vệ quyền lợi của họ mà thôi. Đảng kiểm soát mọi thứ từ kinh tế đến quân đội, công an. Nhóm lợi ích lớn nhất đất nước chính là cái đảng này.
Nếu bảo rằng góp ý gì, tôi nói phải tôn trọng những điều mà chính nhà nước này đã tuyên bố là sẽ tôn trọng. Những quyền cơ bản của con người như tự do báo chí, bầu cử sòng phằng, tạo điều kiện cho các lực lượng khác cạnh tranh với đảng cộng sản.
Đấy là con đường tốt cho chính Đảng Cộng sản. Nhưng để họ chấp nhận toàn bộ những điều như thế, là không tưởng trong bối cảnh hiện nay. Tuy vậy, phải làm sao để họ chấp nhận càng nhiều càng tốt. Nếu chưa chấp nhận hết, thì họ cũng phải hình dung trong đầu là có lộ trình để tiến đến những điều đó.
Chuyện chỉnh đốn tận gốc rễ là khó vì không có sức ép cạnh tranh buộc họ phải thường xuyên chỉnh đốn. Chứ thỉnh thoảng điều chỉnh một chút, cũng có tác dụng nào đấy. Nhưng về dài hơi, khó đem lại hiệu quả.
Luật sư Trần Lâm, nguyên Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao:
Chúng tôi đã theo dõi nhiều những đại hội như thế rồi, chỉnh đốn đảng rồi cải tiến cái nọ cái kia. Những kiểu hội nghị như thế vẫn làm, rất long trọng, nhưng rồi không nói cụ thể làm thế nào, chỉ nói những câu công thức. Chuyện cũ chép lại.
Nếu các ông cầm quyền hiện nay phê phán, tôi mạnh dạn xin nói tôi là người làm những việc này mấy chục năm rồi. Nhưng đọc xong, tôi cũng chả hiểu làm như thế nào.

“Lòng tin của nhân dân lung lay đã từ lâu chứ có phải hôm nay mới lung lay. Mất lòng tin vào Đảng, mất lòng tin đảng viên. Chính đảng viên cũng không tin lãnh đạo.”
Luật sư Trần Lâm

Lòng tin của nhân dân lung lay đã từ lâu chứ có phải hôm nay mới lung lay. Mất lòng tin vào Đảng, mất lòng tin đảng viên. Chính đảng viên cũng không tin lãnh đạo. Người ta nói chuyện đó từ lâu. Bây giờ có nói cũng chỉ là nói lại thôi. Bây giờ người ta còn nói đảng viên ‘nhạt Đảng’ cơ mà.
Cái đảng hiện nay là cái đảng cầm quyền chứ làm gì có đảng cộng sản. Đảng ấy theo chủ nghĩa nào, đường lối nào, không thấy nói.
Những kiểu hội nghị thế này, chúng tôi theo dõi nhiều rồi. Tôi thấy nhàm chán.
Chỉnh đốn là phải chảy máu, đau lòng khốn khổ. Thế có chỉnh đốn được không? Rõ ràng mình đang ốm đau. Nhưng từ chỗ ốm đau chuyển sang mạnh khỏe là một quá trình khó khăn.
Cái hội nghị này, tôi chưa đọc kỹ nội dung của nó mà đã nói, như thế tôi sai phạm, nói không căn cứ. Nhưng từ kinh nghiệm mấy chục năm nay, tôi cho đấy chỉ là sáo rỗng.
Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/02/120228_party_reform_comments.shtml
***
Trần Đức Nguyên – Ai nuôi Nhà nước?

Saigon Tiếp thị

Đánh thuế trực tiếp để người tiêu dùng cảm nhận được đồng tiền thuế của mình là để nuôi Nhà nước và đáp ứng yêu cầu: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”(*)
Trong một dịp đi họp ở Mỹ, tôi đến cửa hàng mua đôi giày da. Sau khi chọn và đi thử một đôi có giá 96 USD, tôi trả tiền bằng tờ bạc 100 USD. Người bán hàng nói còn thiếu, tôi chỉ vào biển ghi giá thì được giải thích là giá này còn phải cộng thêm 10% thuế mà người tiêu dùng đóng cho Nhà nước. Sang Canada, tôi cũng thấy cách tính thuế tương tự đối với hàng hoá và dịch vụ.
Tôi nêu vấn đề với các chuyên gia kinh tế sở tại: Ở Việt Nam, thuế hàng hoá được thu ngay khi hàng xuất xưởng và được gọi là thuế gián thu (thu gián tiếp) vì thu từ doanh nghiệp sản xuất hàng nhưng thực chất tiền thuế ấy đánh vào người tiêu dùng. Thay vì thu rải rác khi có người mua hàng, nay thu gọn một nơi, một lúc khi hàng xuất xưởng chẳng tiện hơn sao?
Không chỉ người dân thường mà không ít người trong bộ máy công quyền cũng không ý thức được rằng mình được dân nuôi. Ở nước ta mỗi khi người dân có được thành tựu, hoặc được hưởng một lợi ích nào đó thì thường nói là ơn Đảng, ơn Chính phủ.

Người đối thoại với tôi giải thích về cách thu thuế của họ: Trước hết đây là thuế mà người tiêu dùng đóng nên khi nào hàng được tiêu thụ thì mới tính thuế; nếu thu trước từ người sản xuất mà ở khâu bán lẻ, hàng không bán được thì sao? Lẽ thứ hai, chúng tôi muốn người dân biết rõ và luôn luôn nhớ là mình đóng thuế nuôi Nhà nước.
Thật ấn tượng về cái lẽ thứ hai mà họ giải thích. Nguồn thu của ngân sách nhà nước là do dân đóng góp; viện trợ không hoàn lại của nước ngoài chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ; thu từ tài nguyên cũng là nguồn thu do tài sản thuộc sở hữu toàn dân mang lại; bội chi ngân sách được bù đắp bằng các khoản vay trong và ngoài nước, rút cuộc cũng do dân trả nợ trong các năm sau.
Thử làm một cuộc thăm dò ở nước ta xem bao nhiêu phần trăm công dân biết rằng Nhà nước do mình nuôi bằng thuế? Chắc là tỷ lệ không cao. Chúng ta thường thấy các khẩu hiệu tuyên truyền việc đóng thuế, nhưng hầu như chỉ nói về nghĩa vụ (có khi thêm vinh dự) của người dân; hiếm khi thấy khẩu hiệu giúp cho dân hiểu rõ đóng thuế là nuôi Nhà nước. Không chỉ người dân thường mà không ít người trong bộ máy công quyền cũng không ý thức được rằng mình được dân nuôi. Ở nước ta mỗi khi người dân có được thành tựu, hoặc được hưởng một lợi ích nào đó thì thường nói là ơn Đảng, ơn Chính phủ.
Trong mọi lĩnh vực hoạt động, nhất là về kinh tế, xã hội, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, dù quan trọng đến đâu cũng chỉ vạch hướng, tạo môi trường và điều kiện thuận lợi cho hoạt động của dân, không thể trực tiếp tạo ra kết quả cụ thể trong sản xuất, đời sống vật chất và tinh thần nếu không có sự đồng thuận và tích cực thực hiện của dân. Như vậy, kết quả thực hiện chủ trương, chính sách phải do nỗ lực hoạt động của dân.
Về vai trò quyết định của dân đối với sự phát triển của đất nước, mọi người đều công nhận và thường xuyên nhắc tới. Tuy nhiên, trong nhận thức và hành động thực tế có không ít trường hợp điều đó bị lãng quên. Một ví dụ: báo cáo trình Chính phủ tại phiên họp thường kỳ đầu tháng 5 vừa qua về tình hình kinh tế – xã hội tháng 4 và bốn tháng đầu năm 2009 có câu mở đầu như sau: “Nhờ sự chỉ đạo tập trung quyết liệt của Chính phủ và sự nỗ lực của các ngành, các cấp, kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội trong bốn tháng có thấp hơn cùng kỳ năm trước, nhưng đã có sự chuyển biến theo hướng tích cực”. Như vậy, những cố gắng của dân không được tính đến. Cách suy nghĩ này cũng khá phổ biến trong nhiều cơ quan và cả trên báo chí.
Câu hỏi: “Ai nuôi Nhà nước và cả hệ thống chính trị ở Việt Nam?” cần được mọi người trong bộ máy công quyền cũng như mọi người dân trả lời rõ và ghi nhớ trong lòng.

Chúng ta biết rằng khi nền kinh tế đứng trước nguy cơ suy giảm và lạm phát thì người dân và doanh nghiệp, nhất là khu vực tư nhân là đối tượng gặp nhiều khó khăn nhất, phải vật lộn rất gay go mới có thể tồn tại và phát triển. Những chính sách và biện pháp tình thế của Chính phủ nếu đáp ứng kịp thời yêu cầu của thực tế thì chỉ có thể làm giảm bớt khó khăn và tạo thêm điều kiện cho việc làm ăn của dân và doanh nghiệp; người dân và doanh nghiệp phải vận động tự thân là chính. Đây chính là tiềm năng to lớn nhất cho sự phát triển. Mọi người đều đánh giá nền nông nghiệp và nông dân nước ta trong năm 2008 và đầu năm 2009 đã duy trì tốt đà tăng trưởng, góp phần quan trọng ổn định tình hình kinh tế, tạo thuận lợi cho các ngành và lĩnh vực hoạt động khác. Trong thành tựu của nông nghiệp, có phần nhờ tác động của các chính sách và đầu tư từ nhiều năm nay của Nhà nước; song nói riêng về các biện pháp kích cầu để vượt qua khó khăn, ngăn chặn suy giảm kinh tế thì đến tháng 4 năm nay Chính phủ mới có chính sách ưu đãi đối với nông dân và việc thực hiện còn phải có thời gian. Vì vậy đối với một số chuyển biến tích cực của nền kinh tế trong bối cảnh có nhiều khó khăn, thách thức, nếu chỉ thấy “sự chỉ đạo tập trung kiên quyết của Chính phủ và sự nỗ lực của các ngành, các cấp” thì đó là cách nhìn rất phiến diện vì không đánh giá đúng những cố gắng rất to lớn của dân và doanh nghiệp.
Nhận thức sâu sắc vai trò và tiềm năng to lớn của dân là nền tảng về tư duy để hoạch định chính sách đổi mới và phát triển đất nước, xây dựng Nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân, vì dân. Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X đã nêu rõ: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”. Để thực hiện yêu cầu đó, câu hỏi: “Ai nuôi Nhà nước và cả hệ thống chính trị ở Việt Nam?” cần được mọi người trong bộ máy công quyền cũng như mọi người dân trả lời rõ và ghi nhớ trong lòng.
*Đảng Cộng sản Việt Nam – Văn kiện đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X – NXB Chính trị quốc gia 2006, trang 125
Nguồn:http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://danluan.org/node/1530

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: