Hoàngquang’s Blog

26/02/2012

Tâm lý không bị trừng phạt

Phạm Toàn
Doug Bernard | Washington DC Việt Nam đàn áp Internet và quyền tự do phát biểu
Hoàng Kim (Đồng Tháp) Đất đai thuộc sở hữu toàn đân: xưởng sản xuất dân oan

Người được chồng ôm hôn có khác, nét mặt rạng rỡ hẳn


NguyenXuan Dien NHỮNG HÌNH ẢNH MỚI NHẤT VỀ TS CÙ HUY HÀ VŨ TỪ TRẠI GIAM SỐ 5 BBC /Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ của Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ, người bị kết án 7 năm tù vì tội “tuyên truyền chống nhà nước” và đang bị giam ở trại giam số 5, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa thuật lại với BBC về chuyến thăm ông Vũ gần nhất của gia đình hôm thứ Sáu 24/2/2012. “Tất cả chỉ là con số không”
Nguyễn Huệ Chi ĐI THĂM CÙ HUY HÀ VŨ BVN Sự im lặng của những chiếc máy bay ném bom

**
Phạm Toàn Tâm lý không bị trừng phạt

Thư giãn không thư giãn chủ nhật
Mở đầu chủ nhật lan man
Suốt năm ngoái cho tới hôm nay, mình hiệu đính cả thảy 8 hoặc 10 cuốn gì đó trong bộ sách Triết học cho trẻ em của nhà xuất bản Tri thức.
Bản thảo mới xong vừa gửi lại ban biên tập có chủ đề tính ác và cái ác của con người (không phải tính ác của con vật) – con vật không ác, ai không tin, xin cứ coi lại đoạn băng cưỡng chế đầm của anh hùng nông dân hiện đại Đoàn Văn Vươn. Trong đoạn băng này, có cảnh một người mấy lần đùn đẩy chú cảnh khuyển, nhưng chú không chịu tiến lên.

… sang một câu hỏi triết học
Trong cuốn sách mới hiệu đính, nhan đề Cả ngàn lý do để mà ác,có đoạn đối thoại dài của Platon trong cuốn Nền Cộng hòa, một trong những người đối thoại nêu quan điểm riêng về việc con người ta làm điều thiện và làm điều ác.
Người đối thoại này kể câu chuyện về một anh chăn cừu tên là Gygès, vốn là một người tốt bụng. Tình cờ Gygès nhặt được một chiếc nhẫn thần giúp anh trở nên vô hình. Khi đó anh ta làm gì? Anh ta không cưỡng được: anh ta vào trong cung điện, lên giường của hoàng hậu, rồi giết vua để thế chỗ ông ta. Khả năng vô hình tạo cho anh ta tình trạng không bị trừng phạt; và với tình trạng không bị trừng phạt, tất cả đức hạnh, tất cả thiện ý đều tan biến.
Tác giả viết như người vừa bắt được vàng, chỉ vì đã có vũ khí cho luận điểm mới của mình – tác giả nêu câu hỏi : “Nào, bây giờ giả dụ là chắc chắn bạn sẽ không bao giờ bị bắt quả tang, sẽ không bao giờ bị trừng phạt, liệu bạn sẽ không bao giờ làm điều ác chứ?”
Lập luận của người đối thoại là như sau : khả năng tàng hình là gì? Đó là cách diễn đạt đồng nghĩa của khả năng không bị bắt quả tang làm điều ác, và như vậy là khả năng không thể bị trừng phạt.
Một khi kẻ thủ ác có được cơ chế thần linh hoặc chính trị để không bị trừng phạt thì … thì chuyện gì sẽ xảy ra? Khi đó, chắc chắn là chỉ có chú cảnh khuyển của Công an Hải Phòng là còn có… tính người.
… và một lời kính thưa
Kính thưa một ông nào đó vẫn đang thực lòng tin tưởng hoặc giả vờ tin tưởng vào nền đạo lý dựa trên phê bình và tự phê bình để sửa chữa cái xấu, cái ác trong xã hội.
Liệu đó là kết quả của một trình độ lý luận hay đây chỉ là việc thuận miệng ghép phê bình và tự phê bình vào với nhau, rồi coi như đó là một chân lý hiển nhiên?
Phê bình và tự phê bình là hai phạm trù không gắn được với nhau.
Cơ chế của phê bình là công khai và ngoại hướng, khéo tổ chức sẽ dấn đến những thiết chế dân chủ hóa xã hội con người. Các thiết chế dân chủ đó bao gồm ba thành phần tham gia vào “công tác phê bình” (nhại thế cho vui): có một thành tố A phạm lỗi một thành tố B vạch lỗi và một thành tố C kiểm soát. Các thành tố A, B và C có thể là cá nhân hoặc tổ chức. Các sai phạm có thể là lỗi (mang tính dân sự) hoặc tội (mang tính hình sự). Công thức hoạt động của mô hình này là công khai – minh bạch – hiệu quả. Công khai, đó là không dấm dúi. Minh bạch, đó là làm cho mọi ý đồ dấm dúi thành mất khả năng dấm dúi, thành công khai. Hiệu quả, đó là không ai bịp được ai, không có một thằng dẻo mỏ nào chiếm diễn đàn nói nhăng nói cuội rồi cả hệ thống cứ nói một đằng làm một nẻo.
Còn tự phê bình? Tự phê bình thuộc cơ chế riêng tư và nội hướng. Tự phê bình là hành vi cao cả của con người có văn hóa. Văn hóa cao tới đâu thì khả năng tự phê bình cao tương ứng tới đó. Thơ của Trần Việt Phương tự phê bình về sự ngây thơ chính trị của mình và thế hệ mình. Và thơ Chế Lan Viên tự phê bình về sự dính líu vô trách nhiệm về chính trị của cá nhân ông. Đó là hai dẫn chứng cho tự phê bình và cái tầm suy tưởng triết học hoặc xã hội học của chủ thể tự phê bình. Trình độ cao có thể là sám hối, là tỉnh ngộ, là chia sẻ. Không ai có quyền bắt người khác tự phê bình – đó là cơ chế của tự phê bình. Tự phê bình kiểu Mao Trạch Đông làm nhục con người vì lý do nào đó và lừa cho chủ thể bộc bạch tâm tư ra cho cả lũ Hồng vệ binh đấu đá dưới cái vỏ “phân tích đúng sai”, vờ vịt “giúp đỡ” nhau, thực chất là xúi giục đấu đá. Có lúc việc khuyên nhủ diễn ra theo cung cách “lưu manh chân tình” như thế này: “người nói (đấu đá) không có tội người nghe (phân tích sau khi tự phê bình) phải sửa mình”.
Liệu ông chủ xướng biện pháp phê bình và tự phê bình có nghĩ rằng cả cái khối cường hào ác bá ở Tiên Lãng và Hải Phòng sẵn lòng công khai tâm điạ của chúng ra qua tự phê bình? Có tin nổi chúng sẽ thành khẩn tự phê bình và khai ra những tài khoản đang gửi ở nước ngoài để tự nguyện chuyển tiền vào Quỹ giúp đỡ đồng bào nghèo?
Lan man chủ nhật một chút thôi
Bọn người xấu được đặt vào diện phải chỉnh đốn biết rõ hơn ai hết rằng không giải pháp nào (hiện đang dùng) lại đủ sức động chạm tới chúng.
Chúng rất sợ tam quyền phân lập – thì chính cái đó lại không có trên đất nước này. Từ đó mà bọn xấu thấy chúng không bị trừng phạt.
Bọn người xấu cũng rất sợ một xã hội dân sự tham gia vạch mặt chúng. Tự do báo chí là điều chúng rất sợ. Nhưng cái nền tự do ngôn luận này cũng rất mong manh trên đất nước ta.
Bọn người xấu cũng rất sợ các hội đoàn ra tay. Nhưng thử xem đoàn thể thanh niên chẳng hạn đã làm gì để giải pháp phê bình và tự phê bình có tác dụng tốt? Và ta đã thấy cái xã hội dân sự èo uột đã củng cố niềm tin bệnh hoạn của bọn xấu thấy chúng không bị trừng phạt.
Đã đén lúc những ai chủ trương phê bình và tự phê bình để chỉnh đốn những điều hư đốn đủ sức dẫn đến mất nước hãy thực tâm đứng ra phê bình và tự phê bình một chút coi! Các ngài sẽ thấy mình đúng hay sai? Chân tình hay giả dối? Đầu óc lành mạnh hay đang u mê?
Hay chính các ngài cũng thấy mình mang tâm lý không bị trừng phạt?
P. T.
http://www.boxitvn.net/bai/33804
**
Doug Bernard | Washington DC -Việt Nam đàn áp Internet và quyền tự do phát biểu

Blogger Điếu Cày; Cựu đảng viên Cộng sản Tạ Phong Tần&Blogger Mẹ Nấm và con sau ngày ra tù

Hiếm thấy một người nước ngoài viết về một lĩnh vực “nhạy cảm” ở Việt Nam mà sâu sát và tinh tế như bài của Doug Bernard, khiến đài VOA phải dịch ngay sang tiếng Việt để người trong nước cùng “thưởng lãm”!
Trong lĩnh vực tự do thông tin, việc sử dụng điện thoại di động cũng như ifone, ipad…luôn gắn liền với việc sử dụng Internet. Bài báo đã cung cấp cho bạn đọc những con số thống kê rất nên biết, ví dụ “Hơn 111 triệu điện thoại cầm tay đã được đăng ký tại một đất nước có dân số chỉ tới 86 triệu người” (tức là bình quân mỗi người Việt Nam đang sử dụng từ 1 đến 2 điện thoại di động). Chỉ trong 10 năm gần đây số người truy cập Internet đã tăng từ 1% vọt lên tới 27%, nhưng cũng “ Chỉ trong vài tháng qua, có tới 9 nhà báo và 33 blogger bị bỏ tù! Tác giả cũng giới thiệu ngắn gọn về các blogger nổi tiếng bị khống chế và tù tội như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba SG, Mẹ Nấm…
Nhưng điều thú vị là tác giả đã nhìn cục diện Internet trong thế hai mặt mâu thuẫn, như một TRÒ CHƠI VỪA DỄ VỪA KHÓ, đối với cả 3 phía liên quan:
Phía các blogger thì dùng Internet tha hồ tự do nhưng chạm đến những lĩnh vực chính trị nhạy cảm thì có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Họ vẫn “chiến đấu” mặc dù biết “phần thua là chắc”!
Phía Nhà nước Việt Nam thì vừa cần phát triển các mạng thông tin để phục vụ xã hội vừa rất lo sợ quyền điều khiển và bưng bít thông tin bị tuột khỏi tay. Biết ngăn cấm thông tin là cực khó mà vẫn phải làm vì sợ.
– Phía Hoa Kỳ thì ngoại trưởng Hillary Clinton đã từng “cam kết chính quyền của Tổng thống Obama sẽ làm mọi thứ để bãi bỏ “bức màn sắt kỹ thuật số”, nhưng đại sứ Mỹ ở Việt Nam cũng thất bại, không làm được gì vì bị ràng buộc bởi vô số những liên quan quốc tế, nhất là trước cuộc bầu cử sắp tới.
Mặc dù còn muôn vàn trở ngại và nguy hiểm cho những người tiên phong, nhưng tác giả vẫn tin rằng Internet (và điện thoại các loại) nhất định sẽ phát triển để đẩy lùi những quyền lực của bóng tối.
Cảm ơn tác giả, dịch giả và đài VOA đã cho bạn đọc chúng tôi “thưởng lãm”.
Bauxite Việt Nam

Trang tiếng Anh của đài VOA vừa đăng một bài blog của tác giả Doug Bernard nói về hiện tượng viết blog ở Việt Nam. Chúng tôi xin chuyển ngữ bài blog này để quý thính giả cùng thưởng lãm

Điếu Cày biết rõ những rủi ro và phần thưởng khi viết blog ở Việt Nam. Về mặt rủi ro, ông đã bị ra tù vào khám nhiều lần trong 5 năm qua, và nay lại bị bắt giữ một lần nữa.
Còn về phần thưởng? Ông vẫn là nhân vật nổi tiếng nhất trên mạng ở trong nước.
Điều Cày là bút hiệu của ông Nguyễn Văn Hải, người bắt đầu viết blog vào năm 2007, đúng vào lúc Internet bắt đầu phổ biến nhanh khắp nước.
Bất bình về các chính sách của Trung Quốc ở Tây Tạng và quần đảo Trường Sa, ông bắt đầu dùng blog của mình – trang blog này không còn xem được nữa – để tổ chức phản đối cuộc rước đuốc Olympic đến Bắc Kinh.
Blogger Điếu Cày bắt đầu một cách âm thầm, nhưng chẳng bao lâu đã được nhiều người chú ý. Những người dân Việt Nam khác bất đồng về các chính sách của Trung Quốc, cũng bắt đầu phản đối cuộc rước đuốc. Còn những người khác thì bắt đầu lên tiếng trên mạng, có hứng để bắt đầu về sự kiện phân biệt đối xử tôn giáo ở Việt Nam, các vấn đề sở hữu ruộng đất, hay vấn đề tham nhũng tràn lan.
Chỉ trong vài tháng, những người bạn blog khác như Anh Ba SG tên thật là Phan Thanh Hải, và cựu đảng viên Cộng sản Tạ Phong Tần đã cùng với Điếu Cày lập Câu lạc bộ Ký giả Tự do. Số người xem blog hàng tuần của họ tăng vọt.

Đó chính là lúc chính quyền có biện pháp. Cuối tháng 4 năm 2009, Điếu Cày bị bắt về tội gian lận thuế, một tội mà nhiều người cho là bịa đặt. Hai blogger kia cũng bị bắt về những tội khác nhau. Điếu Cày sau đó đã được tha và lại bắt đầu viết blog, và liên tục bị công an sách nhiễu. Tháng 10 năm 2010, ông lại bị công an bắt giữ, và sau đó không ai biết tung tích ông ở đây.
Về mặt công khai, thì ông bị quy tội vi phạm điều số 88 là Tuyên truyền chống phá nhà nước. Về mặt không công khai, nhiều người gọi đó một cách đơn giản là “số phận của người viết blog ở Việt Nam.”
“Vi phạm các quyền Tự do Dân chủ”
Điếu Cày không phải là người duy nhất đã gặp rắc rối với chính quyền Việt Nam. Chỉ trong vài tháng qua, có tới 9 nhà báo và 33 blogger bị bỏ tù trong chiến dịch đàn áp quy mô nhất từ trước tới nay, để trấn áp quyền tự do phát biểu trên mạng.
Dân biểu Frank Wolf, đại diện cho bang Virginia, nói:
“Thật là tệ hại, vô cùng tệ hại! Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam đã thất bại, đại sứ quán Mỹ không còn là một ốc đảo tự do nữa.”
Dân biểu Wolf lên án điều mà ông cho là thái độ thiếu quả quyết của chính phủ Tổng Thống Obama trong việc bênh vực nhân quyền và các quyền tự do.
Theo dân biểu Wolf, chính phủ Obama không mạnh mẽ lên tiếng bênh vực nhân quyền và các quyền tự do nên “một số quốc gia tin rằng chính phủ của ông không mấy quan tâm về các vấn đề đó, và cảm thấy họ có thể muốn làm gì thì làm”.
Một số người tin rằng có một lý do khác đã khiến chính phủ Việt Nam tăng cường chiến dịch đàn áp. Theo họ, động lực thúc đẩy Việt Nam tăng đàn áp không phải là vì có cơ hội làm việc đó, mà vì sợ hãi.
Ông Phil Robertson thuộc Tổ chức Human Rights Watch nhận định:
“Hà nội cảm thấy bị đe dọa vì các công dân Việt Nam gia tăng sử dụng mạng internet. Vì càng có nhiều thông tin tiếng Việt trên internet hơn, thì khả năng kiểm soát những gì người dân đọc và thấy, rõ ràng sẽ giảm sút.”
Bất kể lý do là gì, không ai nghi ngờ rằng con số người Việt Nam sử dụng internet đang bùng nổ. Hồi năm 2000, chưa tới 1% dân số truy cập được internet. 10 năm sau, con số ấy đã tăng vọt lên tới 27%, và có phần chắc sẽ tăng cao hơn nữa ngay tại thời điểm này.
Giới trẻ Việt Nam kéo nhau đông đảo vào các quán cà phê internet, và đua nhau mua các máy điện thoại thông minh mới nhất. Hơn 111 triệu điện thoại cầm tay đã được đăng ký tại một đất nước có dân số chỉ tới 86 triệu người.
Số lượng đông đảo người truy cập thông tin trên internet đã khiến cho con số những người theo dõi các tờ báo và chương trình phát thanh bị nhà nước kiểm soát sút giảm, và điều đó khiến Hà nội lo lắng.
Ông Robertson nói những gì xảy ra trong thế giới Ả rập đã gây rất nhiều quan tâm cho chính quyền Việt Nam. Họ lo ngại rằng nếu không chấn chỉnh lại vấn đề, tìm cách kiểm soát những gì được loan tải, và không kiểm soát một số blogger nổi bật, cũng như những người chia sẻ thông tin, thì tình hình theo cách nào đó có thể vuột ra khỏi tầm kiểm soát.
Đó là nguyên do sâu xa đưa đến chiến dịch đàn áp ngày càng mạnh của nhà nước Việt Nam nhắm vào một số nhân vật nổi bật đã phổ biến các ý kiến của họ mà chúng ta đã được chứng kiến, và chiến dịch sách nhiễu các nhà hoạt động tích cực.
Nhà nước Việt Nam không những chỉ ngăn chận các trang blog và trang web của họ, mà còn có những hành động sách nhiễu khác như cho cảnh sát đi ngang nhà, mời họ ra quán cà phê để gọi là “nói chuyện”, xông vào nhà họ rồi tịch thu các máy tính, cắt đường dây nối kết mạng của họ, bằng cách chấm dứt dịch vụ điện thoại của họ.
Nhưng dù là hành động vì lo sợ hay không, giới thẩm quyền Việt Nam rõ ràng đã giáng một đòn mạnh xuống các bloggers và các nhà hoạt động mạng nổi tiếng nhất. Ngoài những người bị bắt giữ, vô số những người khác bị theo dõi, buộc phải ngưng truy cập các trang mạng, hoặc bị tịch thu máy tính.
Nhà nước Việt Nam đã dùng một loạt luật lệ để cáo buộc các blogger vi phạm các luật này. Đạo luật phổ biến nhất là Điều 88 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam, nhưng ngoài điều 88 còn nhiều điều khoản khác, kể cả Điều 79 Bộ luật Hình sự, ghép tội âm mưu lật đổ chính quyền, hoặc điều khoản 258, mà trớ trêu thay lại mang tên là “Lạm dụng các quyền tự do dân chủ để xâm hại quyền lợi quốc gia.”
Bất kể là bị tố cáo về tội gì, hình phạt rất nặng: đó là bản án tù giam từ 5 năm tới 8 năm.
“Chơi một trò chơi vừa dễ vừa khó.”
Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 32 tuổi, là một bà mẹ ở thành phố biển miền trung là Nha Trang. Bà lo ngại về một dự án khai mỏ bauxit ở gần đó, và đối tác Trung Quốc trong dự án này là Chinalco. Do đó vào năm 2009 bà đã bắt đầu viết blog về dự án này, chia sẻ tin tức và những lời đồn đại mà bà được nghe, sự chống đối dự án, và những gì mà những người khác nói về các dự án tương tự.

Bà Quỳnh biết rõ các mối nguy hiểm của việc viết blog ở Việt Nam, vì thế đã lấy bút hiệu là Mẹ Nấm. Mọi người đã ký tên vào một thư khiếu nại trên mạng và bà đã in những dòng chữ phản đối trên áo thung; cho đến đêm 2 tháng 9 năm 2009 khi 15 công an viên tông cửa vào nhà và bắt bà đi.
Trong một email bà Quỳnh nói với đài VOA rằng lý do bà bị tù là ‘Lạm dụng quyền dân chủ, xâm hại quyền lợi quốc gia.”
Sau 10 ngày bị giam giữ và không bị truy tố, bà Quỳnh được thả nhưng bị cảnh cáo chớ nên tiếp tục viết blog. Bất chấp lời cảnh cáo, bà vẫn tiếp tục viết – đăng đàn những bất bình với chính phủ và các chính sách ruộng đất của nhà nước. Kể từ lúc đó, bà đã bị công an đóng chốt bên ngoài nhà, chủ nhà và sở làm của bà đã bị làm áp lực đuổi nhà và cho bà nghĩ việc, bạn bè của bà bị sách nhiễu và bà lại bị tù thêm một thời gian.
Mẹ Nấm nói bà cũng nhận thấy một sự gia tăng mức độ sách nhiễu nhắm vào bà và các bạn blog. Bà viết: “Ngoài Điếu Cày và Anh Ba SG, nhiều blogger công giáo vẫn còn bị ở tù.”
Theo bà, họ đang cảnh cáo những người khác phải cẩn thận khi dùng blog để nói lên ý kiến về chính sách của đảng Cộng sản. Là một blogger người Việt Nam, dường như đó là một trò chơi vừa khó vừa dễ. Nếu chỉ viết về đời sống bình thường hàng ngày thì không sao. Tuy nhiên, bạn có thể bị bắt bất cứ lúc nào nếu đụng vào các lãnh vực nhạy cảm.
Bà nói bà vẫn tiếp tục viết bởi vì ít nhất nó đem lại cảm giác mình được tự do trong tâm tưởng. Và điều quan trọng nhất là mình sẽ cảm thấy không phải là con người nếu không được quyền tự do phát biểu ý kiến.
Bà Quỳnh hiện đang được tự do, nhưng thừa nhận rằng vào lúc cuộc trấn át đang diễn ra, bà có thể là người kế tiếp sẽ bị bỏ tù. Được hỏi tại sao Mẹ Nấm tiếp tục viết, bà chỉ nói là “Nếu mình không nói thì ai sẽ nói?”
Chiến đấu mà phần thua là chắc?
Ông Phil Robertson thuộc tổ chức Human Rights Watch nói rõ ràng là những người hoạt động thừa nhận rằng họ đang ở thế cùng và có thể bị các án tù dài hạn nếu họ cố gắng quá sức. Nhưng ông cho biết khi nói chuyện với họ, họ khẳng định rõ rằng họ không làm điều gì sái quấy, và nói đó là quyền của họ.
Thực vậy, họ có lý. Việt Nam đã phê chuẩn Công ước Quốc tế về Dân quyền và quyền chính trị, trong đó điều 19 bảo đảm quyền được tự do phát biểu. Vì thế mà khi nói rằng, tôi không làm điều gì sái quấy, họ không lùi bước và chính phủ buộc phải tiếp tục tấn công các nhà hoạt động, theo đuổi và sách nhiễu họ, và cuối cùng tiếp tục bỏ tù họ.
Khi mới lên nhậm chức, Ngoại trưởng Hillary Clinton gọi quyền tự do phát biểu trên mạng là một quyền cơ bản của con người, và cam kết chính quyền của Tổng thống Obama sẽ làm mọi thứ để bãi bỏ “bức màn sắt kỹ thuật số” đang bao trùm lên nhiều quốc gia trên khắp thế giới.
Nhưng giới chỉ trích nói kể từ khi đó, đã không có mấy biện pháp được tiến hành để hỗ trợ, trong khi tình hình ở các nước như Việt Nam chỉ ngày càng tệ hại hơn.

Dân biểu Frank Wolf than phiền rằng thời trước, mọi người đều theo cùng một con đường và đó là cách ủng hộ nhân quyền và quyền tự do trên khắp thế giới cho dù ở đâu. Nhưng bây giờ tình hình ngược hẳn lại.
Với tất cả những vấn đề về chính sách đối ngoại đang có nguy cơ ảnh hưởng đến cuộc bầu cử tổng thống năm nay, quyền tự do phát biểu trên mạng và việc ngược đãi các blogger Việt Nam có phần chắc không được xếp hạng cao. Nhưng nói thế không có nghĩa là không có hy vọng.
Giáo sư trường đại học Columbia Anne Nelson vừa đi Việt Nam đã ghi nhận các cảm tưởng như sau:
“Chúng ta không thể đánh giá thấp sự đau khổ, chưa kể sự khó chịu mà các vụ trấn át do công an mạng ở Việt Nam gây ra. Nhưng đồng thời, dường như họ cũng đang chiến đấu trong một cuộc chiến mà phần thua là chắc. Cử tọa truyền thông Việt Nam đang chuyển lên mạng một cách nhanh chóng, một phần vì họ liên tục học hỏi được các kỹ thuật mới để qua mặt nhà cầm quyền, và một phần bởi vì các cơ quan tin tức theo truyền thống của đảng Cộng sản đã không nắm giữ được độc giả và cơ sở quảng cáo.”
Cũng như tại nước láng giềng Trung Quốc, Việt Nam đang tìm cách làm cả hai thứ: Mở rộng truy cấp mạng và trang bị tương lai cho đất nước trong khi hạn chế những gì mà công dân mình có thể làm và nói trên mạng. Đó là một sự quân bình khó đạt được, và một kỹ thuật liên tục thay đổi.
Trong khi chờ đợi, thì ở đâu đó tại Việt Nam, blogger Điếu Cày đang ngồi trong một phòng giam, chờ đợi số phận của mình.

D. B.
Nguồn: http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/crackdown-while-vietnamese-2-24-12-140310503.html
http://www.boxitvn.net/bai/33783
**

Hoàng Kim (Đồng Tháp) Đất đai thuộc sở hữu toàn đân: xưởng sản xuất dân oan

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước thống nhất quản lý.
Nghĩa là Nhà nước là đại diện chủ sở hữu toàn dân đối với đất đai. Nhà nước quyết định mục đích sử dụng đất, cho phép chuyển mục đích sử dụng đất, quy định hạn mức sử dụng đất, thời hạn sử dụng đất và các phương thức thực hiện quyền sử dụng đất…
Nói đất đai thuộc sở hữu toàn dân là nói tránh, nói đúng thì đất đai thuộc sở hữu Nhà nước.
Hay nói rõ hơn, đất mà nông dân đang sử dụng là của Nhà nước. Nên Nhà nước muốn thu hồi lúc nào là tùy Nhà nước, nông dân được đền bù là đúng luật.
Nhà nước là Nhà nước nào? Nhà nước Trung ương? Nhà nước tỉnh? Nhà nước huyện? Nhà nước xã?

Gần 13 ha đất nông nghiệp màu mỡ, nuôi sống người dân thôn Pắc Dài từ bao đời nay đã được tỉnh Cao Bằng giao cho Doanh nghiệp để tiến hành khai thác vàng.

Nhà nước Trung ương ở xa quá, nên đất đai thuộc sở hữu của nhà nước địa phương.
Đất đai thuộc quyền sở hữu của nhà nước địa phương, có nghĩa là đất đai thuộc sở hữu của ông chủ tịch tỉnh, ông chủ tịch huyện (gọi chung là sứ quân địa phương).
Với quyền lập dự án tùy ý, không ai kiểm tra; quyền ra quyết định thu hồi, nông dân không có quyền cưỡng lại; quyền bồi thường tùy thích hoặc không bồi thường, nông dân không có quyền mặc cả; quyền thành lập đoàn cưỡng chế gồm công an bộ đội để khống chế mọi ngăn trở bằng vũ lực…, mỗi ông lãnh đạo địa phương trở thành hung thần đối với đất đai của nông dân, trở thành sứ quân đối với Trung ương.
Trung ương làm sao kiểm tra giám sát được sứ quân địa phương khi họ có toàn quyền: qui hoạch, thu hồi, cưỡng chế?
Dân oan đợt 1:
Ở Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) ruộng đất do nông dân khẩn hoang mà có, ruộng đất do chính sách người cày có ruộng của chính quyền Ngô Đình Diệm và chính quyền Nguyễn Văn Thiệu cấp cho nông dân mà có. Ruộng đất được kế thừa từ đời trước đến đời sau.
Sau năm 1975, mỗi nhân khẩu được cấp phát 3.000 m2, số còn dư chính quyền thu hồi hết. Đến đầu những năm 90 chính sách ruộng đất thay đổi: mỗi hộ (tức mỗi gia đình không phân biệt nhiều ít) được cấp 3 ha.
Do ĐBSCL đất rộng người thưa, sau khi đã cấp cho những người không có đất mỗi người 3.000 m2 vẫn còn đất dư không có người canh tác.
Vậy là, chính quyền địa phương cho các cơ quan đoàn thể mượn để sạ lúa một vụ. Ở Huyện Tân Hồng cho Công an thành phố HCM mượn cả chục ngàn ha, ở Kiên Giang chính quyền lấy giao cho Công ty Kiên Tài Đài Loan. (*)
Công an thành phố HCM, và Công ty Kiên Tài Đài Loan do không biết làm ruộng, nên năm nào cũng lỗ, họ không làm nữa, đất bị bỏ hoang.
Thấy đất bỏ hoang, những nông dân chủ đất lấy đất lại làm, thì chính quyền không cho, và toàn bộ số đất này được cấp cho cán bộ các cấp từ xã đến huyện, và thân nhân của cán bộ, một số ít được cấp cho người dân không có đất.
Tôi xin lấy một thí dụ điển hình: một hộ nông dân có 15 ha, gồm 2 vợ chồng và 3 người con, hộ này được cấp 3 ha và thu hồi 12 ha.
10-15 năm sau 3 người con lập gia đình nhưng chính quyền không còn đất để cấp cho họ mỗi người 3 ha. Vậy là họ trở thành người không có đất.
Một chính sách lấy đất của người cha, mà không có đất cấp cho người con khiến người con trắng tay liệu có hợp đạo lý, hợp lẽ công bằng không?
Nhìn thấy cán bộ được cấp đất của mình mà con mình lại không có đất, nông dân ra tranh chấp lấy lại, thì chính quyền đưa lực lượng ra đàn áp để giữ đất cho cán bộ.
Ức lòng nông dân khiếu nại, các vị sứ quân địa phương cho biết: đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhà nước thống nhất quản lý, Nhà nước có quyền thu hồi, cấp cho ai là quyền của Nhà nước.
Chống lại các sứ quân địa phương bị đoàn cưỡng chế đàn áp, kiện đâu thua đó, kéo lên Trung ương kêu cứu, vậy là dân oan đợt 1 ra đời.
Dân oan đợt 2:
Cuối những năm 90, theo đà phát triển kinh tế, nhiều khu công nghiệp được thành lập, nhiều khu đô thị được xây mới, những khu chợ được thành lập, công sở, trường học, bệnh việc được xây mới…
Sự phát triển của địa phương là điều tự nhiên, sử dụng đất để làm khu công nghiệp, xây dựng đô thị, là điều cần thiết, nhưng việc bồi thường đất bị thu hồi cho nông dân không thỏa đáng.
Bồi thường cho nông dân với giá cực rẻ vài chục ngàn một mét vuông, nhưng sau đó đắp đất phân nền đất này được bán với giá vài trăm ngàn đến cả triệu một mét vuông.
Do chênh lệch giá đất trước và sau đền bù quá lớn, do các sứ quân ở địa phương có toàn quyền qui hoạch, thu hồi, cưỡng chế, nên các sứ quân địa phương họp với các chủ dự án thành nhóm lợi ích.
Các sứ quân địa phương làm mọi cách kể cả đàn áp bằng vũ lực để lấy đất giá rẻ cho các chủ dự án, đổi lại các chủ dự án hối lộ cho các sứ quân địa phương.
Tước đoạt đất của nông dân để làm sân golf, tước đoạt đất để phân lô bán nền, là đỉnh điểm của sự hợp tác ma quỉ giữa các sứ quân địa phương với các chủ dự án.

15h00 chiều, ngày 21-2-2012, hàng trăm nông dân Hưng Yên về thủ đô khiếu kiện đất đai vẫn còn diễu hành thành từng đoàn qua phố Lê Thái Tổ, đi về phía phố Hàng Trống trong ôn hòa, lặng lẽ, không ai nói với ai.

Đất của nông dân được ông cha để lại, mảnh đất ở nơi hẻo lánh nay nghe tin trở thành thị tứ, chưa kịp mừng, các vị sứ quân cho thuộc hạ đến đưa quyết định thu hồi, và đưa ra giá đền bù rẻ mạt.
Có 1000 m2, nhận tiền đền bù mua lại ngay chỗ đất của mình không được 100 m2.
Đất mình sắp trở thành nơi thị tứ, lại được tái định cư vào nơi hẻo lánh.
Tại sao nông dân không có cả quyền mặc cả trên mảnh ruộng của mình? Tại sao giá trị gia tăng của đất chỉ có chủ dự án và các vị sứ quân địa phương hưởng, còn nông dân lại không?
Không đồng ý giá đền bù, chống lại, bị đoàn cưỡng chế đàn áp, thế là đi kiện, kiện đâu thua đó, kéo lên Trung ương kêu cứu, vậy là trở thành dân oan đợt 2.
Đất nước càng phát triển, việc quy hoạch, thu hồi, cưỡng chế của các sứ quân địa phương càng tăng, dân oan sẽ càng tăng.
Đất nước càng phát triển, chủ dự án càng giàu to, sứ quân địa phương ăn hối lộ ngập mặt (dư tiền quá, đánh cờ tướng mà một ván cả năm tỷ bạc) nông dân càng cơ cực bần cùng.
Nhà nước được lợi gì khi chiếm quyền sở hữu của nông dân? Chưa thấy bất cứ người nào của Nhà nước nói về cái lợi của qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, chỉ thấy, quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân chính là xưởng sản xuất ra dân oan.
Nhà nước thử hỏi 1 triệu nông dân, xem có mấy người đồng ý cho Nhà nước sở hữu ruộng đất của họ. Đất đai thuộc sở hữu toàn dân là một quy định đi ngược lại nguyện vọng của mấy chục triệu nông dân.
Trong đất nước ViệtNamnày, cái gì cũng không nằm dưới quyền trưng thu, trưng dụng, trưng mua của nhà nước, vậy tại sao chỉ có đất đai phải buộc là sở hữu của Nhà nước (sở hữu toàn dân là sở hữu Nhà nước)?
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân là một qui định không có mục đích rõ ràng.
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân là một qui định sản sinh ra dân oan, khiến cho khiếu nại về đất đai chiếm 70-80 khiếu nại cả nước.
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân khiến cho các sứ quân địa phương thẳng tay tước đoạt đất của nông dân một cách hợp pháp. Nhà nước sẽ không thể nào kiểm tra kiểm soát nổi bọn sứ quân địa phương.
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân sẽ biến nông dân chất phác thành Đoàn Văn Vươn bạo động.
Xóa bỏ quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, không những nông dân được lợi mà Nhà nước cũng được lợi, vì các vị sứ quân địa phương mất phương tiện thoái hóa, biến chất.
Quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân không còn lý do để tồn tại.
Đã đến lúc Nhà nước trả quyền sở hữu ruộng đất lại cho nông dân.
H. K.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

(*) Người Cao Tuổi Online, bài “Chuyện “động trời” ở tỉnh Kiên Giang: Dân mất đất kêu than, “quan” biến thành địa chủ!” http://nguoicaotuoi.org.vn/Story.aspx?lang=vn&zoneparent=0&zone=7&ID=7041
http://www.boxitvn.net/bai/33802

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: