Hoàngquang’s Blog

26/02/2012

ĐỘC THOẠI VỚI ANH TƯ VỀ BẦY SÂU

Huỳnh Ngọc Chênh
NGUYỄN QUANG LẬP- Guk gồ chấm lòe
Đặng Văn Sinh- Từ vụ Tiên Lãng nghĩ về luật pháp
Nguyễn Quang Theo Thành ( Bí thư ) và bản chất vấn đề
Truongduynhat- Nhiều đứa đảng viên phải gọi là thằng (post lại nhân chuyện ông Thành Bí thư Hải Phòng)
VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 24: GIỚI THIỆU VIDEO CLIP BÍ THƯ THÀNH NÓI CHUYỆN VỚI CLB BẠCH ĐẰNG

HẢI PHÒNG: CÁCH CHỨC CÁN BỘ CŨNG PHẢI LÀM CHUI LỦI dlb Hải Phòng: CA trả thù các nhà báo tác nghiệp vụ Tiên Lãng? nuvuongcongly Nông dân Nam định biểu tình trước cổng Ủy ban Nhân dân tỉnh

**
Huỳnh Ngọc Chênh- ĐỘC THOẠI VỚI ANH TƯ VỀ BẦY SÂU

“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”
Từ hồi nghe anh Tư nói đến bầy sâu như trên, tôi tò mò dò tìm lại những vụ lùm xùm trong quá khứ để xem chân dung của bầy sâu ra sao và việc xử lý chúng như thế nào. Nhưng rồi tôi thất vọng.

Vụ PMU 18 ban đầu nổi đình nổi đám lên với một bầy sâu bị bắt. Nhưng dần về sau thế cờ bị lật ngược, những con sâu bự lên đến cấp thứ trưởng cũng được thả ra, chỉ còn vài con sâu ở cấp PMU trở xuống bị tù.
Rồi tiếp theo, tôi cứ tưởng vụ đại lộ đông tây TP HCM cũng sẽ lòi ra một bầy sâu nhung nhúc vì một mình con tốt Sỹ làm sao cả gan nuốt hết gần một triệu USD. Để ăn hết và ăn được chừng ấy tiền thì phải có đến cả một bầy sâu, phải có những con sâu lớn hơn Sỹ nữa kia. Thế nhưng kết thúc chỉ có một con sâu bé nhất bị diệt.

Gần đây nhất, ở chỗ tôi tưởng như đã thấy được cả một bầy sâu đó là tập đoàn Vinashin với khoản thất thoát lên đến 4 tỷ USD. Nhưng rồi qua một thời gian điều tra xem xét, quy trách nhiệm lại chỉ thấy có một con sâu PhạmThanh Bình, Chủ tịch HĐQT lộ ra. Vài đại biểu Quốc hội cố truy lần trách nhiệm lên trên lại chẳng thấy sâu nào, chỉ thấy kết luận của Bộ chính trị về vụ Vinashin là không có cá nhân nào trách nhiệm cả.
Rồi những chuyện xảy ra gần đây cũng chỉ thấy vài con sâu bé nhỏ và lẻ tẻ lòi ra. Cở như Lèo cờ đánh bạc tiền tỷ, cở viện trưởng VKS huyện dẫn gái đi chơi thuyền… Chưa thấy đâu có sâu lớn bị bắt hoặc thấy có cả bầy sâu làm “chết” đất nước nầy như anh Tư nói. Chẳng lẻ anh Tư vì quá bi quan mà nói sai? Bầy sâu ở đâu? Bầy sâu ở đâu nào?
Thế như là để trả lời những boăn khoăn của tôi, một bầy sâu to đùng xuất hiện. Chúng công khai trỗi dậy, bò lổn ngổn, kết bè với nhau tàn phá cả một vùng của đất nước.
Đó là bầy sâu mà đến hôm nay không cần nói ra nhưng ai cũng biết: Bầy sâu ở Hải Phòng.

Từ những con sâu rất bé là bọn đầu gấu xã hội đen cướp giật tôm cá trong đầm anh em Đoàn Văn Vươn, ngăn cản hành hung báo chí vào đầm tìm hiểu. Tiếp theo là các con sâu cấp xã như Hoan, Liêm, rồi đến những con sâu to hơn ở cấp huyện như Nghĩa, Hiền, Khanh, Mải…Mới chừng ấy đã thấy một bầy rồi.
Nhưng chưa hết, những con sâu cấp cao hơn vì muốn bao che, chống chế cho đàn em, dần dần lộ mặt. Ban đầu là sâu Thoại, sâu Ca và mới đây nhất con sâu to nhất ở Hải Phòng lộ diện: Bí Thư thành ủy Nguyễn Văn Thành.

Đến đây và đến hôm nay đã có một bầy sâu xuất hiện nguyên hình. Chúng cấu kết với nhau từ cấp xã hội đen lên cấp xã, cấp huyện rồi đến cấp thành… Lâu nay chúng đã ngang nhiên đục khoét, tàn phá địa phương này, gây hại người dân qua biết bao nhiêu vụ việc. Bây giờ bị phát hiện chúng tiêp tục cọ quậy, tìm cách chống trả. Không biết bên trên còn con sâu nào nữa chống lưng cho chúng mà chúng chẳng tỏ ra chút nào sợ sệt.

Cả một đàn sâu đấy anh Tư ạ! Còn chờ gì nữa mà anh không nhanh chóng ra tay như đã hứa với cử tri trước đây. Xịt liền cho chúng một bình thuốc rầy. Để càng lâu chúng sẽ lây lan ra khắp nơi và không khéo dự báo của anh “ tất cả thành sâu hết” trở thành hiện thực thì đúng là “chết cái đất nước nầy”. Anh Tư ới , anh Tư à!

http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/02/oc-thoai-voi-anh-tu-ve-bay-sau.html
***
NGUYỄN QUANG LẬP-Guk gồ chấm lòe

Từ tối qua đến giờ thiên hạ bàn tán xôn xao phát biểu của ông Nguyễn Văn Thành, thi nhau bình luận cái câu guk gồ chấm Tiên Lãng của ông, đúng là cười chết thôi.
Người đẹp Thanh Chung đã viết status trên FB: “Mình đoán thế này: Anh Thành cho rằng các cụ ở câu lạc bộ Bạch Đằng chả biết quái gì về in-tẹc-nẹt nên mới mang anh “Gú-gờ” ra lòe. Chẳng ngờ trình “Ai-ti” (IT) của các cụ hơi bị cao nên anh Thành trở nên “lổi tiếng“. Đúng rồi, các quan ngày nay đã dốt lại cố tỏ ra nguy hiểm như ông Thành nhiều lắm, đếm không xuể.
Dốt mấy chuyện mạng méo không có gì phải xấu hổ cả. Không biết gọi là dốt, thế thôi. Để xóa dốt nhiều khi chỉ mất dăm bảy phút, nhưng các quan quen thói giấu dốt không dám mở miệng hỏi người ta một câu. Thói ăn trên ngồi trốc, lên mặt dạy dỗ thỉên hạ quen rồi, chịu khó làm học trò người ta năm bảy phút để người ta bày cho là chuyện không thể, các ông xấu hổ lắm.
Khốn nỗi mạng méo bây giờ đã phổ cập toàn dân, đến trẻ lên ba hảy còn biết, các quan lại càng xấu hổ. Thành thử các quan đua nhau xài mobile xịn, laptop xịn mấy ngàn đô trở lên, không phải để khoe giàu, đáng gì mấy ngàn đô mà khoe, chủ yếu để các quan lòe mọi người về cái trình IT của họ. Đã dốt IT lại còn đòi lòe người ta, rõ khổ mấy ông quan quê mùa sĩ diện hão. Giấu gì chứ giấu dốt là rất khó, giấu dốt IT lại càng khó, trước sau cũng lộ tẩy, có mà chạy đằng giời.
Mình có quen một ông xếp tổng một công ty, tất nhiên là DNNN, loại doanh nghiệp chính phủ trả lương chính phủ lo vốn, lo luôn cho khoản nợ nần gọi là 3 nợ: cho nợ, giãn nợ và xóa nợ… khỏe re. Nói thật, con bò cũng làm được tổng giám đốc mấy doanh nghiệp này. Sướng thế nên ông tổng này ăn chơi nhảy múa suốt ngày, đến họp tổng kết công ty do ông chủ trì ông cũng bỏ mặc. Ngồi nhậu với tụi mình, ông gọi điện về cơ quan, nói anh em cứ thảo luận kĩ vào, một buổi không xong thì hai buổi, cuối buổi chiều tôi về kết luận, rồi cúp máy nhậu cho tới chiều.
Mình cười, nói bác chạy rông suốt ngày, biết công ty đang làm gì mà chỉ đạo với chả kết luận. Ông cười cái cái xoẹt, vỗ cái laptop xịn nhất nước Nam luôn đeo kè kè bên người, nói giám đốc thời đại mới làm việc trên mạng , cần gì phải đến văn phòng. Kinh, hi hi. Ông nói mà quên mất chỉ trước đó một ngày, tối chủ nhật mình có meo cho ông một tài liệu, gọi điện nói anh chéc đi, tài liệu quan trọng, có liên quan đến anh đó. Anh ok ok chéc ngay chéc ngay. Một giờ sau mình gọi điện, nói đọc chưa. Ông bảo chưa, bận quá bận quá. Mình mới dọa, nói tối chủ nhật bận cái gì, chéc ngay, đọc ngay, xử lý ngay không thì nguy đấy. Lúc này ông mới thở ra, nói khổ quá, tôi cũng sốt ruột lắm, nhưng con bé đi học tiếng Anh chưa về. Té ra email của ông ở nhà thì con gái giữ, ở cơ quan thì thư kí giữ. Làm việc trên mạng của ông là rứa đó, hi hi.
Chuyện đó không hay bằng chuyện Trương Duy Nhất kể. Đà Nẵng là nơi nổi tiếng phong trào xóa mù tin học cho cán bộ công nhân viên chức. Một hôm cu Nhất xem ti vi thấy một ông quan Đà Nẵng đang khoe thành phố Đà Nẵng 100% cán bộ công nhân viên chức biết sử dụng internet. Cu Nhất mới gọi điện cho ông quan này, nói em viết xong bài rồi, anh cho em xin địa chỉ email để em gửi cho. Ông này tỉnh bơ, nói mày cứ gửi cho anh về 57 bis Bạch Đằng.
Còn đây là chuyện quan Hà Nội hẳn hoi. Ông này hay lắm, lúc nào cũng có mobile xịn nhất, đời mới nhất nhưng không biết nhắn tin, đọc tin nhắn. Đến việc lưu số máy cũng không nốt, lúc nào cũng có sổ danh bạ dày cộp trong túi. Người ta gọi điện, nói đây là số máy của tôi, anh lưu vào nhé. Ông cười, nói rồi, chuyện nhỏ như con thỏ, để tối về tôi lưu, đang bận. Bây giờ ông đọc đi để tôi ghi tạm vào sổ. Chết cười.
Trường phái guk gồ chấm lòe thì ông Thành còn khá hơn ông này nhiều. Ông Thành còn biết guk gồ chấm Tiên Lãng, ông này nghe nói Trần Nhương. com thì cười cái hậc, nói chấm đéo gì kì quặc, có hai chữ chưa đủ câu cũng chấm.
Ba bốn năm nay không gặp ông, sáng nay ông gọi điện cho mình rất sớm, nói nghe chúng nó bảo mày có cái blog Quê choa hay lắm à, gửi cho anh đọc đi. Mình nói anh vào gu gồ gõ hai chữ Quê choa là ra ngay thôi. Anh nói guk gồ guk gheo làm gì cho phức tạp, dạo này anh bận lắm. Mày chịu khó ra bưu điện gửi cho anh.
He he.

………………………….
http://quechoa.info/2012/02/25/guk-g%E1%BB%93-ch%E1%BA%A5m-loe/

**

Đặng Văn Sinh-Từ vụ Tiên Lãng nghĩ về luật pháp

Vụ cưỡng chế đầm tôm Đoàn Văn Vươn thực chất là một cuộc chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức của chính quyền địa phương. Nguyên nhân của cách hành xử mà tác giả Mạc Văn Trang gọi là “hệ thống chính trị Tiên Lãng và xã Vinh Quang là nhóm cố kết vì lợi ích cục bộ, có tính chất băng đảng xã hội đen!“, bắt nguồn từ sự bất cập của hệ thống pháp luật hiện hành, trong đó có Luật đất đai. Nói là bất cập bởi nó không được xây dựng theo quy luật phát triển của đời sống xã hội nên không vận hành theo những nguyên tắc phổ quát từ thực tiễn giao dịch dân sự, mà là bộ luật duy ý chí, xuất phát từ quan điểm sai lầm “sở hữu toàn dân”.

Một câu hỏi đặt ra là, các nhà lãnh đạo có nhìn ra sự bất hợp lý của hệ thống pháp luật hiện hành không? Xin thưa là có, thậm chí họ còn hiểu rất rõ, nhưng, nếu xét về mặt thực tiễn thì có vẻ như xã hội Việt Nam không vận hành theo luật pháp mà lại vận hành theo nghị quyết, nên việc tu chính hiến pháp và các bộ luật lúc này không cấp thiết bằng… ra nghị quyết.
Đã từ lâu mọi người phải thừa nhận là, có một thực tế không thể bác bỏ, quản lý nhà nước Việt Nam hiện tại gồm hai hệ thồng chồng chéo nhau. Hệ thống “Anh” là đảng và hệ thống “Em” là chính quyền. “Anh” có “Cương lĩnh” và “Nghị quyết”, còn “Em” thì có “Hiến pháp” và hệ thống “Luật”. Và bởi vì “Anh” tự coi mình là lãnh đạo toàn diện” đến mức chòi sang cả Hiến Pháp của chú em (Điều 4, Hiến pháp năm 1992), nên “Anh” đương nhiên là có quyền hơn “Em”. Từ đó suy ra, “Nghị quyết” “thiêng” hơn “luật”. Chả thế đã có những người nói toạc móng heo: “Quốc hội thật ra chỉ là cơ quan để “thể chế hóa” nghị quyết của Đảng”.
Với hệ thống chính trị rất khác thường trên, từ lâu, xã hội Việt Nam (còn lâu mới là dân sự) được điều hành bởi “Nghị quyết” chứ không phải là theo “Luật”, trong đó, Ban Tuyên Giáo – một cơ quan siêu quyền lực – được giao công việc chuyển tải, giải thích và phổ biến nghị quyết vào đời sống xã hội. Chính vì thế mới có việc Vũ Hồng Chuân, Trưởng Ban Tuyên Giáo huyện Tiên Lãng, “nhiều lần xuất hiện trước công chúng, nói bao điều dối trá như diễn kịch, không hề ngượng ngùng, xấu hổ. Đặc biệt Chuân còn đứng trước 300 đảng viên cốt cán của cả huyện để quán triệt rằng: việc cưỡng chế là đúng pháp luật, đúng trình tự, hợp lòng dân, Vươn và đồng bọn chống người thi hành công vụ có chủ định, là tội giết người… Các đảng viên và toàn hệ thống chính trị phải nói và làm theo chỉ đạo của Huyện ủy, không nghe luận điệu của các phần tử xấu có sự xúi giục, dàn dựng của các thế lực thù địch!…” Trong khi ấy, Bộ trưởng Vũ Đức Đam, Chủ nhiệm Văn phòng Phủ Thủ tướng, tại cuộc họp thông báo kết luận về vụ Tiên Lãng với thời lượng gần một tiếng, đã nhấn mạnh những sai phạm nghiêm trọng của Thành ủy, UBND thành phố Hải Phòng, Huyện ủy và UBND huyện Tiên Lãng trong việc cưỡng chế đầm tôm của gia đình nạn nhân Đoàn Văn Vươn. Cũng từ sự việc này, ông Đam còn nói đến tính bất khả thi của Luật Đất đai mà điển hình là, hiện nay, bộ luật này có đến 500 văn bản hướng dẫn thực hiện (còn gọi là văn bản dưới luật), trong đó có khá nhiều văn bản vênh nhau, thậm chí mâu thuẫn nhau, hiểu theo cách nào cũng được. Việc này đối với các nước dân chủ thì bị xem là quái dị nhưng ở xứ ta, dân tộc Việt Nam “ra ngõ gặp anh hùng”, có “nền dân chủ XHCN tốt đẹp gấp triệu lần tư sản”, thì chỉ là “chuyện thường ngày ở huyện”, bởi lẽ Luật không quan trọng bằng “Nghị quyết”. Luật chỉ có tính tượng trưng để đối phó với “lực lượng thù địch” bên ngoài, còn Nghị quyết mới là linh hồn của nền dân chủ XHCN.
Cai trị đất nước bằng “Nghị quyết” có nghĩa là tính ổn định rất thời vụ. Các kế hoạch thường ngắn hạn và luôn có xu hướng tình thế. Hơn nữa, Nghị quyết không do nhân dân xây dựng trên tinh thần dân chủ có phản biện, mà chỉ là sản phẩm của một nhóm người, nên dễ xảy ra trục trặc một khi đưa vào cuộc sống. Nghị quyết được sản sinh ra bởi chủ nghĩa giáo điều nên cứng nhắc, không tương thích với cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Nghị quyết nhiều nhưng ra nghị quyết thì dễ, thực hiện nghị quyết mới khó, luôn dẫn đến tình trạng, khi sự cố xảy ra, cấp dưới chờ “ý kiến chỉ đạo” của cấp trên, cấp trên chờ cấp trên nữa, trong khi cuộc sống vận hành theo quy luật của nó, đến lúc hiểu ra mức độ nghiêm trọng thì sự việc đã vượt khỏi tầm kiểm soát
Tuy nhiên, cai trị bằng Nghị quyết lại có những điểm đặc biệt thuận lợi cho các nhà lãnh đạo mà một trong số đó là “lệnh miệng”. Chỉ cần một cú điện thoại của cấp trên là một vụ việc nổi cộm ở địa phương được dẹp êm. Lời nói gió bay, khi cần đối chứng có mà thánh tìm ra “chính danh thủ phạm”. Chưa hết, “Nghị quyết” thể hiện ý chí sáng suốt của tập thể lãnh đạo, chẳng ai phải chịu trách nhiệm cá nhân, nên hiển nhiên cũng không cần phải có văn hóa từ chức hoặc xin lỗi Quốc dân đồng bào. Tất cả đều được nhân danh tập thể, cùng lắm là “hạ cánh an toàn”, không bao giờ truy cứu trách nhiệm trong quá khứ cho dù thời gian làm “đầy tớ dân”, ông A hoặc bà B làm thất thoát hàng ngàn tỷ đồng.
Nhân danh tập thể, nhất là tập thể “Thường vụ”, không hiếm trường hợp, khi thấy cần thiết, người ta có thể ra ngay một nghị quyết về vấn đề “cấp bách” nào đó, nhằm hợp lý hóa một lô đất đẹp, giải tỏa một điểm dân cư hay cưỡng chiếm một khu nuôi trồng thủy sản đang ăn nên làm ra để “phân phối lại” cho những đối tượng trong cùng nhóm lợi ích. Vụ cưỡng chiếm đầm tôm Đoàn Văn Vươn chắc chắn Thường vụ Thành ủy Hải Phòng phải có một nghị quyết hay một lệnh miệng. Nếu không, Giám đốc Công an Đỗ Hữu Ca làm sao có thể mặc áo chống đạn, đích thân chỉ huy hàng trăm cảnh sát cơ động và quân đội “hiệp đồng tác chiến” bằng AK 47 cùng các loại vũ khí nóng. Sau khi bắt giữ và đập phá tan tành nhà người dân vô tội, bật đèn xanh cho bọn xã hội đen vét sạch thủy sản trong khu đầm, viên đại tá ác ôn còn huênh hoang truyên bố với các phóng viên báo “lề phải” là hợp đồng tác chiến rất đẹp, có thể viết sách, dựng thành phim!?. Thật là một kẻ bất lương. Hắn hưởng lương cao bổng hậu từ tiền thuế của nhân dân trong đó có Đoàn Văn Vươn mà lại mang thuộc hạ đi cướp đoạt tài sản của nhân dân rồi lại được Thường vụ chỉ định điều tra vụ việc thì thử hỏi trên đời này còn công lý hay không?
Hơn thế nữa, nếu không có sự bảo kê của “nhóm lợi ích” Hải Phòng, thì làm sao, sau khi đã có văn bản kết luận của Thủ tướng, bọn “công an” đầu trâu mặt ngựa xã Vinh Quang dám ngang nhiên nhổ cờ Tổ quốc, đập phá căn lều của vợ con ông Đoàn Văn Vươn, bàn thờ và di ảnh bị quẳng xuống đầm. Trong khi ấy, trước 500 cán bộ trung cao cấp tại CLB Bạch Đằng, ông Nguyễn Văn Thành thông báo tình hình thời sự của Vụ Tiên Lãng ngược lại với kết luận của Thủ tướng: “Báo chí nói sai, ghép ảnh chỗ khác chứ đâu có chuyện xe ủi nhà ông Vươn, không ca ngượi công an-bộ đội, có biểu hiện bôi nhọ. Có bậc lão thành nói không chuẩn. Ông Vươn xây nhà không có trong quy hoạch – trốn nợ thuế – không có tí công tích gì – trong khi đó Tiên Lãng tạo mọi thuận lợi cho anh Vươn. Đã gây dư luận phủ nhận công lao quá khứ của huyện Tiên Lãng, nhân dân cả nước chỉ tập trung vào vụ này để ngưng trệ sản xuất…”. Trước thái độ đổi trắng thay đen của ngài Ủy viên Trung ương Đảng, một thương binh cụt tay, nguyên là cán bộ Ban Tuyên huấn Thành ủy Hải Phòng nghỉ hưu, đã không thể nén được bức xúc, nhảy lên diễn đàn, chỉ mặt Bí thư Thành ủy nói như hét: Đề nghị Bộ Chính trị cách chức Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Thành. Cả hội trường vỗ tay ủng hộ.
Cũng bởi quản lý nhà nước bằng nghị quyết nên mới làm nảy sinh các nhóm lợi ích. Những nhóm này cố kết với nhau dưới những dạng thức khá tinh vi, dẫn đến tình trạng cát cứ, trong đó mỗi quan chức cao cấp giống như một “sứ quân” thời hiện đại. Mỗi “sứ quân” thao túng một vùng lãnh thổ, tha hồ làm mưa làm gió, tự đặt ra “luật”, bưng bít thông tin, lừa dối chính quyền trung ương, làm biến dạng bản chất của vụ việc. Hiện tượng “trên bảo dưới không nghe” đang là nguy cơ tiềm ẩn cho sự rạn vỡ của hệ thống chính trị. Không phải “các thế lực thù địch” đang âm mưu “diễn biến hòa bình” mà chính là các nhóm lợi ích siêu quyền lực, coi luật pháp chỉ là trò đùa, núp dưới bóng các nghị quyết, thao túng mọi hoạt động xã hội để trục lợi, đẩy người dân lương thiện đến bước đường cùng phải vùng lên bảo vệ quyền lợi của mình.
Trường hợp Đoàn Văn Vươn có thể xem là hồi chuông muộn cảnh báo cho các nhà quản lý quốc gia.
Đ. V. S.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
http://www.boxitvn.net/bai/33800
***
Nguyễn Quang Theo -Thành ( Bí thư ) và bản chất vấn đề

Nhiều người cho rằng tay Thành ( Hải Phòng ) phát biểu ngu quá, tôi chỉ đồng ý là tay này rất dốt, bị cuống cà kê, hành xử lấy được chứ không ngu đâu. Ngu phải là vô minh, nghĩa là không biết, không hiểu. Nhưng Thành quá biết, Thành hiểu tất cả, hiểu từ chân tơ kẽ tóc sự việc. Thành buộc phải làm vậy, không có còn đường nào khác vì Thành đã nhúng chàm, nhúng đậm ngay từ thời còn làm phó Chủ tịch HP với các vụ cướp đất còn trắng trợn, dã man hơn vụ anh Vươn nhiều lần.

Tại sao Thành tìm Gặp các cụ CLB Bạch Đằng ?

Khi sự việc bị đưa ra ánh sáng, tất nhiên Thành đã tìm mọi con đường tiếp cận với các bác để thú tội, để thanh minh, để cầu cứu, để lo lót và chạy tội. Nhưng Thành thất vọng! Chẳng một ai gặp riêng tay đôi với Thành trong lúc này đâu, không khéo lại mang vạ cho mình trước. Các bác trung ương giờ khi cần là cùng họp chung, lấy ý kiến tập thể mà làm.

Thành mà gặp riêng các bác ấy, dù ở đâu cũng có An ninh nội địa giám sát, đó là một quy định bảo vệ và theo dõi lãnh đạo. Anh nào lớ ngớ găp riêng, phong bì, phong bao, hứa này, hứa nọ mà bị An ninh đưa ghi âm, clip ra cuộc họp nội bộ thì thôi rồi….Lượm ơi.

Do đó Thành tự nhủ phải tự cứu lấy mình trong lúc gian lao, nước sôi, lửa bỏng này là trên hết. Thành cho rằng đó là cao kiến. Con cái các cụ ở CLB Bạch Đằng giờ đang đương chức, hưởng lộc mưa móc của Thành rất nhiều. Thành có thể dễ dàng mua chuộc, khống chế, nếu cần thì thanh lý, mà thằng nào chẳng có cái sai, sờ gáy là đứt.

Ví dụ cụ Thức ( người ra văn bản của CLB hòng cứu Thành ) đang có con rể chính là anh Điền ( Chủ tịch UBND TP Hải Phòng ) và cụ Thức còn có 1 con trai – Đại tá Công an, đang làm Phó GĐ Công an TP, cấp dưới giúp việc cho đại tá Ca ( Chòi, chòi, chòi. Lều, lều, lều…).

Phủ dụ, chuyển hóa, khống chế được tư tưởng các cụ trong CLB thì con cái các cụ đương nhiên phải ngả về Thành để ngăn chặn các cuộc làm việc của Luật sư, báo chí, chuyên gia. Lửa cháy sẽ được khoang vùng, dập tắt từng góc. Lúc đó tung tin lập lờ, nước đôi cùng với chiến thuật cò cưa, câu giờ, đánh tráo mục tiêu, làm nhiễu loạn thông tin thì sự việc rồi sẽ tự hóa giải, vụ việc tự thối rữa như nhiều vụ khác mà Thành đã có kinh nghiệm có thể viết thành sách ( sách thật, các Bí thư khác sẽ mua chứ không phải sách của đại ca Ca hoắng trên dư luận ). Các cụ mà vào hùa thì coi như khu tự trị của Đảng Hải Phòng ( lời của bọ Lập ) sẽ trở thành một chiến lũy vững chắc, khác gì các ATK ( An toàn khu ) thời chống Pháp ? Thành sẽ tha hồ cát cứ, tiếp tục làm loạn, thanh trừng tất cả nhưng ai có dấu hiệu giống anh Vươn. Bước tiếp theo, Thành cho rằng chỉ cần phân hóa, cô lập những nơi cần thiết rồi lấy lợi mà dụ, mà đánh đổi, thằng nào không tự giác thì cho tự xử để làm gương. Cứ thế không khéo hàng loạt báo trí lại trở cờ, Thành lại được vô tội như bác Tiến PMU.18 thôi.

Nhưng sao Thành lại trực tiếp xuất hiện ở CLB các cụ ?

Lẽ ra, việc này phải là chị phó Bí thư Thành ủy xuống gặp các cụ, nhưng tất nhiên chị ấy phải từ chối, rằng em không đủ khả năng, rằng em không nắm chắc sự việc, rằng em rất run, rằng phải anh ra tay mới được. Anh Điền cũng đương nhiên phải chối phắt rằng, việc này chỉ có hai anh chị bên đảng, hoặc trưởng ban Tuyên giáo thành ủy mới đúng chức năng. Em làm bên chính quyền, không thể làm công tác nắm tư tưởng và giáo dục đảng viên được, em xuống các cụ mắng chết, anh thông cảm giúp em, em sẽ tập trung xử lý vụ việc theo ý anh, chết em cũng làm như anh bảo.

Tại sao Thành quan tâm tới Công an, Bộ đội trong vụ cưỡng chế?

Thành bảo nếu không quan tâm tới công an, quân đội ( ý nói là các báo sao không ngợi ca, bênh vực 6 anh dính nổ bình ga và đạn Hoa cải vừa rồi ) thì ai là người bảo vệ đảng, bảo vệ chính quyền.

Thành đã đánh đồng sự sai trái, bỉ ổi của Thành cùng đồng bọn đang nhân danh đảng, chính quyền với sự cần thiết bảo vệ của thể chế chính đáng. Nhưng ngầm ý của Thành là sự cảnh báo rằng đúng sai cũng phản đàn áp, phải vinh danh lực lượng vũ trang này, không cần biết đúng sai nào hết. Nếu quên điều đó, giờ họ sẽ sợ, họ sẽ không liều mạng vì chúng ta nữa thì xuống hố cả nút. Họ chỉ trả vờ nghe lệnh thôi, nhưng họ không làm thật, vậy khi có biến thì chúng ta sẽ dựa vào ai. Quả thật là Thành có ý thật sâu xa, thâm hiểm.

Quan trọng hơn, cơ cấu quyền lực của Việt Nam hiện nay, Thành đương kim là Bí thư Hải Phòng kiêm bí thư Đảng ủy Quân sự tỉnh ( chức này không phải bầu, không được bầu ). Tức là Bí thư đảng cấp nào đương nhiên là Bí thư đảng bên Quân sự cùng cấp đó. Huyện Tiên Lãng cũng vậy. Bùi Thế Nghĩa – Bí thư Huyện uỷ Tiên Lãng cũng đương nhiên đang làm Bí thư Đảng ủy Quân sự huyện Tiên Lãng. Vì vậy, Nghĩa có thể, có quyền ra lệnh cho Hoàng Đăng Chinh – Chỉ huy Trưởng Ban chỉ huy Quân sự huyện phải điều quân tham gia đoàn cưỡng chế nhà anh Vươn.

Bác Lê Đức Anh nói điều quân đội đi cưỡng chế dân sự là sai, cũng có nghĩa rằng Thành, Nghĩa đang làm láo, điều Quân đội đi đàn áp dân là phạm luật, chỉ đạo Quân đội làm sai chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn theo quy định. Trong khi đó, nhiệm vụ chính của Quân đội là bảo vệ chủ quyền quốc gia (chỉ đánh giặc ngoại xâm ); tham gia cứu trợ cứu nạn; hỗ trợ dân lao động, sản xuất ổn định nơi ăn, ở (công tác dân vận, 3 cùng với dân) và dẹp bạo loạn khi các cơ quan chức năng khác không làm được.

Thành và Nghĩa đã chỉ đạo quân đội vào đội hình cưỡng chế, do đó Thành thấy áy láy vì cảm giác mình có tội với mấy anh công an, quân đội bị thương nên nói theo vô thức của một kẻ có chút sám hối tận sâu thẳm trong lòng. Thế đấy.

Tại sao Thành nêu đích danh bác Lê Đức Anh, bác Đặng Hùng Võ và đánh đồng các bác ấy với anh Vươn theo kiểu coi thường, miệt thị?

Từ trước đến nay, chính Thành và những người như Thành coi các bác về hưu đều là đồ bỏ đi. Ý kiến, ý cò cũng chỉ là những câu nói văn hóa, văn nghệ cho vui. Không cần quan tâm gì cho mệt. Nhưng lần này Thành thấy sợ, tiếng nói của bác Lê Đức Anh, Đặng Hùng Võ, Nguyễn Quốc Thước, Nguyễn Minh Thuyết, PhạmThế Duyệt… nặng ký quá, như một lực hạt nhân ở trung tâm làm nổ tung sự việc của Thành. Mà đúng vậy, bác Anh không lên tiếng thì chắc chắn các báo chỉ dám lởn vởn vòng ngòai, xin báo báo rồi bình luận, rồi xin thông tin của đại ca Ca, rồi đưa tin thập thò, mon men vòng ngoài sự việc. Chấm hết!

Thành bảo các bác ấy vào hùa với Vươn khác nào Thành coi các bác ấy không có nhận thức, không phân biệt được đúng sai, già rồi mà non dạ. Thành dám cả gan động vào tổ ong vò vẽ như thế chứng tỏ Thành không còn coi các cụ ấy ra gì. Tội này ngày xưa gọi là khi quân.

Thành Bí thư ơi là Thành Bí thư, đòn gió chính trị trong thời buổi “ Goóc gờ chấm Tiên Lãng ” này chỉ có giá trị trong các cuộc thỏa thuận ngầm mà thôi. Thưa Thành Bí thư!

Nếu giỏi và gian manh trong thời buổi này thì phải nghĩ ra kế sâu hiểm và chia bớt lợi lộc để làm theo kịch bản tớ ví dụ dưới đây:

1- Chủ động gặp báo chí, cười cười, nói nói, chúng tôi không để vụ việc chìm xuồng được. Sẽ xử lý nghiệm, xử đến nơi đến chốn, công khai đầy đủ. Vâng, vâng, nhà báo cứ yên tâm. Sau đó đổi sim điện thoại, đẩy quả bóng cho chị phó với anh Điền trả lời thay, tội đâu nó chịu. Nhưng phải gặp anh Nguyễn Quang Vinh ngay, anh ấy sẽ tư vấn cho đoàng hoàng, nhưng đừng nghĩ mua chuộc được anh ấy nhé. Anh Vinh rất ghét bất công, nhưng đầy thông minh, đầy tình người, lấy mục tiêu sự tốt lành cho xã hội là tiêu điểm. Anh Vinh thừa biết, Thành này biến thì biết đâu Thành khác lại dốt đặc và phá hoại Hải Phòng lớn hơn. Quan trọng là Thành phải thực tâm hối cải, phải thiện chí chứ đừng lươn lẹo. Tôi đảm bảo anh Vinh sẽ giúp tháo gỡ, đảm bảo Hải Phòng sẽ ổn.

2- Mời báo Công an, báo Công lý cơ chế với họ thế nào đó để anh Hữu Ước đưa hàng loạt các vụ dân oan, đòi đất, chống đối địa phương khác lên mặt báo. Dân Hải Phòng và cả nước sẽ nghĩ rằng thì ra các nơi cũng giống Hải Phòng, thậm chí nát hơn Hải Phòng. Như vậy sự việc sẽ loãng ra, mất mục tiêu chính. Trong lúc đó tranh thủ xin thôi Bí Thư, chẳng bao giờ TW dám cho Thành xuống làm cán bộ thường đâu. Ra làm một chân phó ban TW nào đó rồi bình tĩnh tìm kế khác kiếm lại ghế. Mà cũng chẳng nên kiếm ghế làm gì, tiền đủ rồi thì đi nước ngoài du dương, về thăm thân, úy lạo họ hàng nội ngoại, làm vài chương trình từ thiện giả hiệu, vừa thanh thản vừa ấm cúng. Tiền nhiều như Ga đa phi cuối cùng cũng vô nghĩa chứ có gì đâu. Nếu 2 báo ấy chưa đủ liều thì gặp anh đại tá Nguyễn Như Phong ở báo Dầu Khí, anh này trước làm phó cho anh Ước nên đầy hồ sơ, đầy giải mật. Anh Phong đại tài trong việc đưa thông tin các vụ việc theo chủ ý của người đặt hàng. Quan trọng là tiền nong nhuận bút cho anh ấy thế nào, tôi cam kết oke hết.

3- Cho mấy ả Ca ve làm lùm xùm với 1 vài thằng địa chính, dân quân, công an viên cấp xã phường ở huyện nào đó, chơi bời kiện tụng inh ỏi trên báo một tý. Rồi bảo tòa huyện, tòa quận xử xiếc một tý cho xôm trò. Đừng sợ báo chí bảo cán bộ HP hư có hệ thống. Không đâu, không đâu, không đâu. Kiện ra tòa công khai phải trái kia mà. Nhân đấy mở lớp giáo huấn cán bộ phải tự rèn luyện mình, đồng chí đồng đội phải biết phê bình, kiểm điểm để hết lòng phục vụ nhân dân. Lúc ấy Thành có khi lại thành tấm gương chứ không à?

Còn như bây giờ là Thành chết là cái chắc. Không cách chức thì cũng chẳng ra gì. Khi về vườn Thành đối diện với lương tâm, đối diện với xã hội, đối diện ngay với anh em họ hàng cũng mệt và nhục lấm đấy. Chưa kể có những hậu quả khôn lường bỗng dưng ập đến đấy Thành ạ.

Thành đừng chủ quan khi xã hội đã thức tỉnh, Thành hãy hiểu “ goóc gờ chấm Tiên Lãng ” có thể thành “ Goóc gờ chấm Thành ” ngay tức khắc trên toàn thế giới họ biết.

Tác giả gửi Cu Làng Cát.
(Bài thể hiện quan điểm theo góc nhìn riêng của tác giả, chưa hẳn là góc nhìn của Cu Làng Cát)

http://culangcat.blogspot.com/2012/02/thanh-bi-thu-va-ban-chat-van-e.html

Truongduynhat- Nhiều đứa đảng viên phải gọi là thằng (post lại nhân chuyện ông Thành Bí thư Hải Phòng)

Nhân chuyện ông Nguyễn Văn Thành, ủy viên trung ương đảng, Bí thư thành ủy Hải Phòng có bài huấn thị các bô lão và lớn giọng gọi “thằng Vươn” , xin post lại bài “Nhiều đứa đảng viên phải gọi là thằng” tôi viết từ hai năm trước ( có chỉnh tí chút).
Nhiều đứa đảng viên phải gọi là thằng

Đêm qua mơ thấy ba sống dậy
Túm ngược cổ áo con: sao mày chưa đảng?
Sao chỉ hợp đồng, không vào biên chế
Sắp năm mươi kẻ ghế này chức nọ
Còn con tổ phó cũng không thành.
(…)
Hồi đó, con còn quá nhỏ
Không đủ hiểu vì sao ba chối bỏ mọi lời mời
Cứ nhất mực về quê
Đêm nằm ngắm trăng
Gác đầu trên đống rơm ba gọi là hạnh phúc.
Nếu bây giờ sống dậy
Con sẽ hỏi: vì sao ba tin đến vậy?
Rằng mươi năm sau làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu
Sẽ không còn con trâu đi trước cái cày theo sau
Để mấy chục năm quanh chỗ ba nằm vẫn cái cày con trâu
Trước sau không đổi.
Nếu bây giờ sống dậy
Vâng con đã mơ như vậy
Để chở ba một vòng trên con camry
Và mời ba một ly rượu ngoại
Để ba thấy đảng không còn nghèo đói
Và đảng viên giờ cũng biết sống như vua
Không giống như đảng của ba ngày trước
Để thấy:
Không phải người tốt nào cũng đều vào đảng
Và không phải đảng viên nào cũng tốt như ba.
Nếu bây giờ còn sống
Chắc chắn ba sẽ hỏi: sao mày chưa đảng?
Nhưng tin ba sẽ cười khi nghe con nói:
Ngoài đảng nhưng còn tốt hơn khối thằng trong đảng
Bởi có nhiều đứa đảng viên con phải gọi là thằng.

http://motgocnhinkhac.blogspot.com/2012/02/nhieu-ua-ang-vien-phai-goi-la-thang.html

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: