Hoàngquang’s Blog

06/02/2012

Nếu không có Đảng…

Đanchimviet phỏng vấn
Vũ Đông Hà Những kẻ hai mặt
Lê Diễn Đức Clerc-ism, trí thức trùm chăn và lưu manh giả danh trí thức

Ngay từ tấm bé, trẻ em Việt Nam đã được nhồi nhét vào đầu công ơn trời biển của Đảng rằng, nhờ có Đảng, dân tộc Việt Nam mới có cơm ăn, áo mặc, mới được học hành. Lớn lên tí nữa, người ta dạy thêm rằng, nhờ có Đảng giải phóng dân tộc nên mới có độc lập, tự do, hạnh phúc. Nhờ có Đảng dẫn dắt mà dân tộc Việt Nam đi “hết từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”… Và nhờ thắng lợi của công cuộc “giải phóng dân tộc” của Việt Nam mà hàng chục nước châu Phi hay các dân tộc đang bị thực dân áp bức trên thế giới đã vùng lên giành độc lập.v.v.

Công ơn của Đảng được nhắc đi nhắc lại từ năm này tới năm khác, thế hệ này tới thế hệ khác, khiến cho nó ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người. Có lần, tình cờ xem phóng sự truyền hình về cuộc cứu hộ bão lụt ở miền Trung, một bà già run rẩy mình ngập trong nước, với tay đỡ thùng mì tôm được liệng xuống từ xuồng cứu trợ, miệng vẫn không quên cám ơn đảng, ơn chính phủ…
Việt Nam đã mở cửa ra thế giới hơn 20 năm rồi. Cánh cửa đó đủ để cho thấy, các nước không có Đảng CS lãnh đạo hoặc may mắn thoát khỏi sự lãnh đạo đó, người ta giầu có và hạnh phúc ra sao.
Lịch sử của một dân tộc cũng giống như cuộc đời của một con người, không thể đảo ngược được bằng chữ NẾU. Nhưng mỗi con người, nếu có những lựa chọn khác thì cuộc đời có thể cũng khác đi, dân tộc này cũng vậy.
Nhân 82 năm ngày thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, chúng tôi đã hỏi chuyện một số nhân vật lão thành, những người đã trải nghiệm sự lãnh đạo của Đảng bằng chính cuộc đời của mình.
Câu hỏi được đặt ra mang tính giả định: Nếu Đảng Cộng Sản không ra đời vào năm 1930 hay có ra đời nhưng không cướp được chính quyền thì số phận của dân tộc Việt Nam sẽ như thế nào?

Nhà báo Nguyễn Minh Cần (Liên Bang Nga)

Nếu ĐCSVN không cướp được chính quyền năm 1945 thì:
1/ Cuộc đấu tranh giành độc lập của dân ta đã theo con đường khác, rất có thể là theo con đường của cụ Phan Châu Trinh, và dân tộc chúng ta sẽ sớm giành được độc lập mà không phải đổ máu, giống như nhiều nước khác trong vùng Đông Nam Á, Nam Á;
2/ Chúng ta tránh được nạn ám hại các người đứng đầu các đảng phái yêu nước – phần đông họ là những thành phần ưu tú của dân tộc – bằng những ban ám sát của ĐCS;
3/ Tránh được cuộc cải cách ruộng đất đẵm máu, tàn bạo, làm trên 100 nghìn người chết oan uổng và làm đảo lộn đạo lý truyền thống của dân tộc, mà có một cuộc cải cách ruộng đất ôn hòa, hợp tình, hợp lý để tạo điều kiện cho sự phát triển kinh tế;
4/ Tránh được những cuộc cải tạo công thương nghiệp và cưỡng bức hợp tác hóa nông nghiệp làm suy sập nền kinh tế của đất nước và triệt tiêu các lực lượng năng động nhất trong nền kinh tế;
5/ Tránh được những trận đàn áp văn nghệ sĩ, trí thức làm cho văn hóa, văn học nghệ thuật nước ta tụt hậu hàng nhiều thập niên, trái lại, nền văn hóa, văn học nghệ thuật nước nhà được tự do chắc chắn đã nảy sinh đượcnhiều thành tựu rực rỡ;
6/ Dân tộc ta tránh được cuộc chiến tranh Bắc Nam kéo dài hàng chục năm trời làm gần một chục triệu người dân và binh sĩ của cả hai phía phải bỏ mạng, tránh được sự chia rẽ nặng nề của dân tộc đến nay vẫn còn khó khăn hòa giải hòa hợp;
7/ Tránh được hệ thống những trại tù mang danh “trại cải tạo” để đày đọa hàng trăm nghìn con người yêu nước, những trí thức có tinh thần tự do và dân chủ và tránh được cái chết oan uổng của hàng vạn con người;
8/ Tránh được cái “công hàm 14.9.1958 của Phạm Văn Đồng”, không có chuyện dâng đất, dâng biển dễ dàng cho Trung Quốc như vừa qua, không có chuyện bauxit Tây Nguyên, cho thuê rừng đầu nguồn, đưa hàng chục nghìn lao động Trung Quốc vào các vùng xung yếu của nước ta, và đặc biệt là không có nguy cơ mất nước như ngày nay ….
Nói tóm lại, nếu ĐCSVN không cướp được chính quyền năm 1945 thì ngày nay đất nước Việt Nam từ lâu rồi đã được tự do, dân chủ và độc lập thật sự, đã đạt được mức tiến bộ về mọi mặt không kém gì các nước tiên tiến trong vùng, như Nam Hàn, Đài Loan.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu (Đà Lạt, Việt Nam)
Về vấn đề này tôi đã phát biểu từ nhiều năm trước.
– Trong bài viết về Phan Châu Trinh (2007 ) tôi đã viết: Nếu Việt Nam theo đường Phan Châu Trinh không thành Cộng sản thì giản ước được bao nhiêu thứ (tránh được nhiều cuộc chiến tranh): – không có cuộc đánh Pháp 9 năm – không có cuộc “Nam Bắc phân tranh lần thứ 2” dẫn đến cuộc đánh Mỹ – không phải tham chiến ở Căm-pu-chia – không tranh giành gì để phải đánh Tàu năm 1979 – không có lý do gì phải tiến hành cuộc “đổi mới hay là chết” – không có lý do gì để xuất hiện làn sóng đòi dân chủ- nhân quyền hiện nay…vân vân…
– Trong một bài phỏng vấn (2009) tôi đã nhắc lại điều tôi vẫn nói: “giành độc lập cho dân tộc mà phải vội dùng con đường Cộng sản thì khác nào giải khát bằng thuốc độc, cơn khát qua đi nhưng rồi lục phủ ngũ tạng nhiễm độc, không biết chữa cách nào”.
– Hôm nay (2012) tôi bổ sung: Nếu không có sự xuất hiện và toàn thắng của Đảng Cộng sản VN chuyên chính toàn trị thì:
* Về Kinh tế- kỹ thuật không có lý gì Việt Nam lạc hậu từ 40 đến 80 năm so với nhiều nước ở Đông Nam Á.
* Về văn hoá-xã hội không có lý gì phẩm chất con người VN và xã hội VN băng hoại, ly tán, đến mất gốc như hiện nay.
* Về Chính trị-Quốc phòng không có lý gì VN lại mất tính độc lập và chui vào trong ảnh hưởng Trung quốc đến mức đứng trước nguy cơ mất nước như hiện nay.
Sự thật lịch sử đã như vậy, vấn đề chỉ còn là thoát ra bằng cách nào?
Nhà báo Bùi Tín (Paris, Pháp)
Sao câu hỏi khó quá vậy. Đến vỡ đầu mất!
ĐCS VN nó ra đời lâu rồi, nó thành lão già lẩm cẩm 82 cái xuân xanh rồi, lẽ ra phải về hưu từ lâu.
Tôi không muốn nói ngược với thực tế, xóa bỏ thực tế, dù chỉ là giả thuyết, trong tưởng tượng.
Nên chỉ xin trả lời câu “nếu như đảng CS không nắm vai trò lãnh đạo”? . Xin thưa:
– Thì có thể nước ta vẫn có độc lập, vì theo xu thế của thời đại, các nước thuộc địa trước sau gì
cũng đều được tự do;
– Chiến tranh có thể không xảy ra, vì các nước dân chủ chỉ tham chiến theo chiến lược “ be bờ, ngăn chặn chủ nghĩa CS “ mà họ cho là cổ xúy bạo lực – đấu tranh giai cấp, phi nhân ;
– Nếu được một đảng dân tộc lãnh đạo, như Quốc dân đảng hay Dân chủ đảng chẳng hạn, thì ta có thể vẫn có độc lập, lại có thêm dân chủ, và do đó có phát triển cao, xã hôị hài hòa, bình đẳng, văn minh và phồn vinh hơn hiện tại nhiều.
Tóm lại ngẫm nghĩ và so sánh với các nước láng giềng, ĐCS ngày càng tỏ ra là một nhân tố tiêu cực, một gánh nặng, thậm chí có thể là một tai họa kinh hoàng cho đất nước ta, mà chưa biết đến bao giờ hâụ quả tệ hại mới có thể khắc phục được.
Hãy nhớ: Nghị viện châu Âu có đủ bằng chứng để đặt chủ nghĩa CS ra ngoài vòng pháp, nghiêm cấm việc truyền bá học thuyết CS trong xã hội, coi đó là một tà thuyết có hại.
Hãy nhớ: giữa thủ đô Washington D.C. đã xây tượng đài kỷ niệm hơn 100 triệu sinh mạng nạn nhân của chủ nghĩa CS trên toàn thế giới.
Tất cả những người CS và toàn dân VN nên hiểu rõ tình hình trên đây và tự mình xác định thái độ đối với chủ nghĩa CS và với đảng cộng sản.
Cám ơn Đàn Chim Việt và cô Mạc Việt Hồng đã có cuộc phỏng vấn cắc cớ, khó khăn nhưng thú vị và bổ ích.
Nhạc sĩ Tô Hải (Sài Gòn, Việt Nam)
Thì ít nhất nước ta cũng không thua kém hoặc sẽ hơn Thailand, Indonesia. Xin hãy đọc ngay trong bài lời mở đầu của “Hồi ký một thằng hèn” tôi viết cách đây 20 năm và công bố cách đây 10 năm.
Trong đó, có đoạn viết: “Còn về Đảng ư? Tôi đã cóc cần nó từ khuya rồi và hết sức vinh dự được trở lại hàng ngũ nhân dân đang bị một nhóm người bắt sống cuộc sống trại lính, ăn gì, mặc gì, xem gì, đọc gì, thậm chí chết kiểu gì cũng đều do họ quy định và cho phép!”.
“Tôi đã nói và sẽ nói, nói tất, nói với bạn bè, với người thân, với con cháu, chắt, chút, chít những gì mà bộ não ông già 70 còn ghi nhớ được về cái thời tưởng mình là một cánh đại bàng bay bổng giữa trời.
Nhưng, than ôi! Gần hết cuộc đời, tôi vẫn chỉ là “con đại bàng… cánh cụt”, chạy lè tè trên mặt đất mà vẫn vấp ngã đến gãy mỏ, trụi lông”.
Nhạc sĩ Tô Hải tin tưởng rằng “ngày tàn của chủ nghĩa cộng sản Việt Nam đã đến rất gần, dù có chậm hơn ở các nước bậc cha ông, anh cả, anh hai đến vài ba thập kỷ, niềm tin ấy vẫn cháy bỏng…”.
Mạc Việt Hồng thực hiện.
© Đàn Chim Việt http://www.danchimviet.info/archives/51410

**
Vũ Đông Hà -Những kẻ hai mặt

Vũ Đông Hà (danlambao) – Những tên ăn cướp giết người như Lê Văn Luyện là thành phần nguy hiểm cho xã hội. Tuy nhiên, có một thành phần nguy hiểm hơn: đó là những kẻ mang trong mình bản chất của kẻ cướp, đứng trong hàng ngũ của một đảng cướp; nhưng tất cả – từ tập thể đến cá nhân – cùng nhau đội lớp thầy tu. Nhưng tại sao những tên ăn cướp, lưu manh vô học, ngu xuẩn trong từng lời nói, băng hoại trong từng hành động này lại lan tràn khắp nơi và có khả năng đóng vai tướng cướp / thầy tu / thầy giáo / quan tòa để cai trị một tập thể 87 triệu người trong suốt bao năm qua?

Lê Văn Luyện chỉ để cướp 353 chỉ vàng tây vàng ta đã đâm chết vợ chồng chủ tiệm, giết người con út, chém đứt tay con gái lớn, lãnh 18 năm tù. Ít ra, xã hội trong 18 năm loại được một sát nhân dù rằng không gì có thể đền bù cho những mất mát to lớn cho gia đình 4 nạn nhân. Ít ra, Lê Văn Luyện trước sau như một đều mang khuôn mặt của một tên cướp giết người.

Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm, Đỗ Hữu Ca, Đỗ Trung Thoại, Vũ Hồng Chuân, Ngô Ngọc Khánh… ở Hải Phòng thì khác. Đây là một lũ bầy đàn, với những vai trò khác nhau trong đảng, từ nắm luật, nắm chức, nắm cái loa xã hội, nắm máy ủi, cho đến nắm súng, nắm dùi cui, nắm chó nghiệp vụ… cấu kết, tìm mọi cách để ăn cướp của dân, đã lộ hàng trên từng trang báo ở cả 2 lề đảng và dân. Với những lời nói vừa bất nhất, những câu nói mang tính đạo đức giả chứa đựng đầy những từ nghiêm minh, cầm cân nẩy mực, chúng đã thể hiện dung nhan hai mặt của một đảng cướp cạo đầu giả dạng sư… quốc doanh.

Nhưng nếu không có tiếng súng hoa cải của người nông dân ở mảnh đất bồi Tiên Lãng bị dồn vào đường cùng – như những người nông dân ngày xưa đã không còn lối thoát phải đứng lên bắn lại những tên thực dân, nếu không có ánh sáng của thông tin, nếu không có sự can đảm của người phụ nữ chân lấm tay bùn Phạm Thị Hiền “Gia đình em chấp nhận mất để xã hội được” thì những tên cướp vùng đất cảng này vẫn hiu hiu tự đắc mang trên đầu cái mặt nạ được dùng để quảng cáo cho những chương trình sống chiến đấu và học tập theo gương của đảng trưởng.

Nhưng Tiên Lãng không chỉ có một. Hiền-Liêm-Ca-Thoại-Chuân-Khánh không phải chỉ ở Hải Phòng. Không phải chỉ có mảnh đất bồi mà đã có rừng đầu nguồn, bauxite Tây Nguyên, Vinashin và những tên quan to gấp bội. Chúng hiện diện khắp nơi, mọi chốn. Nơi nào có chúng, ở đó có dân oan. Nơi nào có dân oan, biết ngay là có chúng lúc nhúc dưới hầm cầu. Nơi nào có đất, có hơi tiền, ở đó có thảo khấu treo cờ búa liềm. Hành động vừa nắm cái búa luật pháp vừa cầm cái liềm ăn cướp để ăn tạp, ăn tham, ăn bất kể vì thế đã không che dấu được và nhân dân khi nghĩ đến cái đảng của chúng đều biết có động từ theo sau mà không phải là danh từ biểu hiện cho một chủ nghĩa đã bị thế giới cho vào thùng rác. Biến cố Tiên Lãng chỉ là cú rớt màn sau cùng đang cố che dấu cái thân thể nung núc, phơi bày trần truồng trước thế gian một con người với bộ mặt – nửa là của Lê Văn Luyện, nửa kia là của Nhạc Bất Quần trong truyện chưởng Kim Dung.

Nhưng tại sao những tên ăn cướp, lưu manh vô học, ngu xuẩn trong từng lời nói, băng hoại trong từng hành động này lại lan tràn khắp nơi và có khả năng đóng vai tướng cướp / thầy tu / thầy giáo / quan tòa để cai trị một tập thể 87 triệu người trong suốt bao năm qua?

Muốn biết, phải kể đến công trạng của thành phần “trí thức” vẫn ở trong đảng, vẫn là người ở trong chế độ, bao năm dài góp phần dựng nên guồng máy cai trị thối nát, nhưng sau này tuyên bố muốn góp phần một cách công khai và minh bạch thúc đẩy những bước phát triển để đảng có thể tự chấn chỉnh, tự đổi mới; cho dù đảng đã thành một đảng cướp, từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương nhìn đâu cũng thấy suy thoái về đạo đức như lời của tổng trưởng đảng hiện thời, nhìn đâu cũng thấy sâu như chủ đảng tuyên bố. Đó là thành phần trí thức “có trí tuệ” tự xưng không ăn theo nói lèm, biết đi với đảng trong điều kiện nào. Đi từ thuở thanh xuân, đi miết gần hết phần đời, vẫn khư khư trong quần cái thẻ đảng.

Đó là thành phần đầy trí tuệ tự cho mình là những người yêu nước, nhận thức được tình hình, làm thế nào, lúc nào, tính toán, cân nhắc để công khai và minh bạch nhằm thúc đẩy cho cái đảng của Hiền-Liêm-Ca-Thoại-Chuân-Khánh tiếp tục tồn tại bằng tự chấn chỉnh, tự đổi mới trong cái gọi là “có lợi nhất cho đất nước”. Đảng của họ phải đời đời, muôn năm độc quyền lãnh đạo, nó chỉ phải tự chấn chỉnh, đổi mới khi cần và không có chuyện bị thay thế, có một chọn lựa nào khác của nhân dân.

Đó là thành phần một “mặt” cho rằng khát vọng tự do và đòi hỏi dân chủ là rõ ràng, là tiếng nói chung của những người trí thức có lương tri, biết tự trọng; một “mặt” thì phủ lên những trí thức có lương tri, biết tự trọng này là những người chấp nhận sự lãnh đạo của đảng, nhưng biết cần phải làm gì cho đất nước: đòi hỏi sự lãnh đạo đó phải như thế nào và nếu không như thế thì họ mới không chấp nhận sự lãnh đạo của đảng. Nhưng vẫn khư khư thẻ đỏ ở trong quần.

Đó là thành phần bằng trí tuệ + nhận thức + vị thế biết thu phục một số người dân bằng một vài bài viết, biết phát biểu về sự xuống đường của một số các trí thức chân chính là một sự kiện đáng lưu ý, nhưng “vinh danh” những người trí thức đầy tâm huyết và yêu nước xuống đường là những người gắn bó với chế độ, là những kẻ đã bằng máu xương và trí tuệ của mình góp phần xây dựng nên guồng máy cai trị, là những người chẳng có gì chống đối ngoài việc làm cho đảng sạch sẽ hơn, chế độ tốt đẹp hơn.

Đó là thành phần trước sau như một, bằng trí tuệ bằng nhận thức và đương nhiên với vị thế viện trưởng, cố vấn, giáo sư… của một thời oanh liệt ở trong đảng vẫn dứt khoát rằng vai trò của đảng trong quá khứ là một vai trò lịch sử khách quan mà không cần biết đó là vai trò gì, cướp hay cứu, thiện hay ác, hoặc những hệ lụy lịch sử có cần phải khách quan vạch trần và phê phán hay không.

Đó là thành phần đầy trí tuệ và đủ nhận thức nhưng không trả lời được hoặc không muốn trả lời đất nước đến mức bi thảm như thế này là do ai? Nếu không có cái gọi là “phạm trù lãnh đạo và vai trò của đảng trong lịch sử là một thực tế khách quan” dẫn đến cách mạng tháng tám, dẫn đến 2 cuộc kháng chiến thì đất nước Việt Nam ngày hôm nay sẽ đứng ở đâu so với Thái Lan, Mã Lai, Singapore? (Nhưng mà, trí thức chân chính không nói như thế, không đặt vấn đề phi lịch sử như thế).

Đó là thành phần tuyên bố rằng mỗi người hãy thể hiện lòng yêu nước theo vị trí của mình, nhưng cá nhân vẫn ở trong đảng, vẫn là người của chế độ, còn những kẻ bỏ nước ra đi, rồi đứng ở bên ngoài nói, để không bị một ràng buộc gì cả, thì đất nước này sẽ thế nào đây. Đó là thành phần khuyên bảo người khác không nên có thái độ không nghiêm túc, từ cái chỗ đứng bên ngoài nói cho sướng miệng rồi phê phán những “anh em” khác, những người bám trụ, những kẻ vẫn ở trong đảng, vẫn là người của chế độ… là hèn; mà không cần biết hoặc không muốn biết tại sao cả triệu người phải bỏ nước ra đi, phải sau hơn 30 năm thay vì yên thân ở xứ người vẫn phải quay về bên kia bờ đại dương, đau đớn nói lên những lời cho… sướng miệng.

Đó là thành phần cộng với những tên “nguyên”, tay đã từng nhúng máu, chân đã quen thói lách lề, bút viết đã từng thích cúi đầu còng lưng… biết lúc nào cần phải phê bình hiện tượng mà không đụng đến bản chất để che dấu bản chất, khi nào phải lên án cá thể, địa phương để giải cứu tập đoàn và bênh vực trung ương, biết cách nào để tạo ấn tượng ta đang đồng hành cùng với nỗi bức xúc của nhân dân, nếu không thì ít ra biện minh cho sự hèn nhát trong cái can đảm nửa mùa của mình.

Đó là thành phần có đủ “trí” để bắt nhịp với điều không thể chối, cho rằng sự thoái hóa “không ít” kiểu Hiền-Liêm-Ca-Thoại-Chuân-Khánh chạy theo tiền, theo quyền, theo danh, theo lợi đã làm cho uy tín của đảng mất đi, tạo ra một nguy cơ không thể coi thường. Cũng biết ra sàn nhảy điệu không có gì mới mẽ, khai-quốc-công-thần-ký-công-hàm-bán-nước cũng từng nói, cũng từng lên án quyết liệt cơ mà. Nhưng đảng lãnh đạo vẫn là đảng lãnh đạo cho dù không ít (thì… nhiều) lãnh đạo (chích) ban ngày là giặc ban đêm là cướp, ban ngày là cướp ban đêm là giặc.

Và sau cùng, nên nhớ, tại sao một đảng cướp suy thoái đạo đức, lúc nhúc cả bầy sâu lại cần đến thành phần trí thức cục phân? Thì hỏi tiếp: lấy ai có đủ “trí” để ngày đêm “thức” cặm cụi viết nên những huyền thoại về đảng trưởng, soạn ra chiến dịch với những pano sống chiến đấu và học tập theo gương đảng trưởng tả tơi khắp phố phường để khoát cho toàn đảng một cái xú chiêng đạo đức, còng lưng kẻ lông mày thoa son đánh phấn góp phần tạo nên những con người hai mặt đang cai trị cái đất nước lắm người nhiều ma này? Chẳng lẽ lôi đầu những phường lưu manh vô học chỉ biết cầm búa cầm liềm, những tên hiệp đồng tác chiến vòng ngoài vòng trong cực kỳ hay có thể viết thành sách đi làm chuyện bút mực đầy” trí tuệ” ấy!?.

Đôi khi, với những thành phần này, thay vì là trí thức thì là trí ngủ, cứ trùm mền ăn lương lãnh trợ cấp thì dân ta biết đâu chẳng khổ đến thế trong bao năm tháng qua và thê thảm như ngày hôm nay. Đường đi khó nhưng không phải vì quá gian nan để mà phải trông chờ vào những kẻ nằm trong đảng cướp đi tiêu diệt kẻ cướp, để mà bỏ qua những dối trá, hoặc chín bỏ làm mười, vô tư hồn nhiên trở thành vô hồn, sống chung với dối trá.

Vũ Đông Hà
http://danlambaovn.blogspot.com/2012/02/nhung-ke-hai-mat.html

Lê Diễn Đức -Clerc-ism, trí thức trùm chăn và lưu manh giả danh trí thức

Tháng 8/2010, trong bài “Tâm sự cùng giáo sư Ngô Bảo Châu: Đừng dây với hủi”, tôi có nhắc tới nhà toán học F. Sierpiński (1882-1969), một trong những đại diện hàng đầu của toán học Ba Lan, đã được Liên minh Thiên văn Quốc tế lấy tên đặt cho miệng núi lửa trên Mặt Trăng vào năm 1976.
Năm 1964, cùng với 34 trí thức Ba Lan khác, F. Sierpiński đã ký tên vào bản kiến nghị gửi nhà nước cộng sản Ba Lan phản đối sự kiểm duyệt. Thế nhưng sau đó, trước áp lực và đe dọa của an ninh, ông lại ký vào lá thư gửi nhật báo Anh quốc The Times khẳng định ở Ba Lan không có đàn áp chính trị và nhà chức trách Ba Lan không bôi nhọ Đài Âu châu Tự do (Radio Free Europe). Vào cuối đời Sierpiński rất hối hận về việc làm này.
Lúc ấy tôi viết, hy vọng Ngô Bảo Châu sẽ không bị cám dỗ bằng những lời ru có cánh của chính quyền Việt Nam, hay sự cám dỗ của vật chất… để không thể sống đúng với chính mình, rồi có lúc phải chịu bi kịch tinh thần như F. Sierpiński. [1]
Rồi không khí phấn hứng phát cuồng mừng đón Ngô Bảo Châu nhận Huy chương Fields; những nhận định gây tranh cãi về phiên toà Cù Huy Hà Vũ; Châu đóng cửa blog cá nhân; sự im lặng; và cuối cùng… cánh cửa căn hộ của Châu trị giá 700 ngàn USD, món quà nhận của Hà Nội, đã khép lại trong tôi hình ảnh Châu mà tôi từng khâm phục từ lá thư Châu gửi quốc hội phản đối khai thác bauxite Tây Nguyên.
Nói cho cùng, Huân chương Fiels là giải thưởng uy tín dành cho các nhà toán học dưới 40 tuổi, giá trị 15 ngàn đôla Canada, chẳng có gì khủng khiếp, sủng ái quá mức như ở Việt Nam. Gần với Giải Nobel hơn là giải thưởng toán học Abel, có giá trị khoảng 1 triệu USD.
Sau bài “Sự lạc quan vô tận” của Phạm Thị Hoài với thuật ngữ “đối lập trung thành” để chỉ những người “không hài lòng với hệ thống chính trị trong nhiều vấn đề lớn, công khai phản biện và tìm giải pháp thay đổi trong phạm vi các vấn đề đó, nhưng không đụng chạm, hay tránh đụng chạm đến nền tảng tồn tại của hệ thống” – đã có những tranh luận xung khắc. [2]
Chủ đề trí thức đã được cọ xát trong nhiều thập niên qua trên các diễn đàn Việt ngữ với sự xuất hiện của một số thuật ngữ như “trí thức quan văn”, “ngu trung”, “trí thức trùm chăn”, v.v… Do vậy, tôi không mấy hứng thú sa vào những cuộc thảo luận không hồi kết, thậm chí có thể bị thách đố khiêu khích.
Sau mấy ngày Tết, thấy dư luận sôi động với bài phỏng vấn Ngô Bảo Châu về vai trò trí thức Việt Nam trên tờ Tuổi Trẻ ngày 20/1/2012, khiến tôi tò mò. Không biết nhà toán học này lại nói gì.
Trong bài, Châu phản đối việc “coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm trí thức”, và “trí thức là người lao động trí óc… Giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội“. [3]
Mặc dù có nói “việc đưa ra các phản biện có lập luận chặt chẽ là những đóng góp lớn cho xã hội”, “không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng”, định nghĩa về trí thức mà Châu đưa ra không đầy đủ và sự phản đối của Châu cũng không đúng.
Trí thức, nếu được “phong hàm”, thì phải gắn với vai trò phản biện xã hội, một trong những chỉ tiêu quan trọng nhất.
Giá trị của sản phẩm có thể “không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội” thật. Nhưng nếu nó được làm ra từ “lao động trí óc” thuần tuý, thì chẳng to tát gì hơn bộ bàn ghế đẹp được làm ra bằng bàn tay khéo léo của người thợ mộc. Tìm ra đáp số bài toán hay chứng minh bổ đề, trong ý nghĩa này, là sản phẩm của anh thợ toán.
Vai trò phản biện là chỉ tiêu xác định người trí thức mà con người đã có từ rất lâu, thiết nghĩ không nên sáng tạo gì thêm.
Khái niệm trí thức/intellectuel xuất hiện vào cuối thế kỷ 18 tại Pháp và Ý (liên hệ với illuminism, phong trào Khai Sáng).
Sau Công xã Paris (1871), trí thức được xác định không chỉ là những người có học vấn hay trình độ chuyên môn cao, mà trước hết phải quan tâm và có chính kiến trước các vấn đề chính trị-xã hội.
Cùng với vụ án Dreyfus (1895-1906), khái niệm trí thức được phổ biến rộng rãi, đặc biệt thường xuất hiện trong các tác phẩm của nhà văn Emile Zola, nguời đã dũng cảm phanh phui sự thật, cương quyết bảo vệ đại úy Alfred Dreyfus. Chính từ đây, người ta gắn trí thức với tinh thần bảo vệ “các giá trị dreyfus”, tức là chống lại sự bất công của ngành tư pháp dưới danh nghĩa lợi ích quốc gia.
Trong một bài luận về trí thức, giáo sư Chu Hảo viết:
“… Karl Marx đã coi trí thức là những người “phê bình không nhân nhượng những gì đang hiện hữu, không nhân nhượng với nghĩa rằng họ không lùi bước trước kết luận của chính quyền hoặc trước xung đột với chính quyền, bất cứ chính quyền nào”. Cần phải hiểu rằng ở đây Marx chỉ muốn nhấn mạnh trách nhiệm xã hội của người trí thức. “Những gì đang hiện hữu” là những bất cập của các chính sách xã hội hiện hành, chứ không thể là những chính sách hợp lý, tiến bộ. Người trí thức có năng lực phê phán và có tầm nhìn xa nên thường hay tỏ sự bất bình trước sự trì trệ và bất hợp lý một cách công khai và thẳng thắn“. [4]
Sau bài phỏng vấn Ngô Bảo Châu, nhà văn Nguyễn Quang Lập lên tiếng rằng, “không thể nghĩ đơn giản: trí thức là người lao động trí óc”, và “các nhà khoa học được coi là trí thức hay không phải xem xét họ đã dấn thân trong cộng đồng xã hội như thế nào, xưa nay đều thế cả“. [5]
Thế nhưng, một số nhà trí thức khi được xã hội ngưỡng mộ và chiều chuộng, thường ngộ nhận về mình, lâm vào trạng thái ảo tưởng, có lúc phát ngôn linh tinh.
Noam Chomsky, một khuôn mặt trí thức còn sống được nói đến nhiều nhất trên thế giới, nhiều người xem ông như một biểu tượng của sự thông thái, với công trình lý thuyết ngôn ngữ đồ sộ, tác động vào mọi lĩnh vực khoa học, được so sánh với nhà bác học Einstein. Trong các cuộc thăm dò những học giả qua mọi thời gian, Chomsky chỉ đứng sau Platon và Freud.
Vậy mà, nhà khoa học, chính trị gia Ba Lan M. Nowicki đã gọi Chomsky là “nhà trí thức ngu xuẩn nhất thế giới”.
Bởi vì, Chomsky đã ủng hộ R. Faurisson, một giáo sư của đại học Lyon, phủ nhận sự diệt chủng của Hitler đối với dân tộc Do Thái tại Holocaust và của Khmer Đỏ ở Campuchia. Chomsky đã khen ngợi nhà độc tài Nam Tư Milosevich, cho rằng, sự diệt chủng sắc tộc ở Srebrenica do báo chí dựng chuyện, còn Đông Âu dưới thời thống trị của Liên Xô là thiên đường thực…
M. Nowicki dẫn lời Richard Posner trong cuốn “Public Intellectuals”: “Có nhà khoa học khi đã đạt được danh vọng trong lĩnh vực của mình, có thể dùng uy tín để dạy đời người khác những vấn đề mà trong đó hắn ta chỉ là một thằng đểu, không hơn không kém”. [6]
Tôi nhớ lại nhận định về Chomsky của Nowicki xuất phát từ quan ngại của nhà văn Nguyễn Quang Lập: “Phát biểu của Châu, dù vô tình đi chăng nữa, sẽ làm cho đám trí thức trùm chăn được thể vênh vang, tiếp tục trùm chăn kỹ hơn nữa, trong khi vẫn có cớ để dè bỉu và chỉ điểm những trí thức chân chính“. [6]
Trên Facebook có bạn nói “nhận mình là trí thức mà câm, điếc, mù trước nỗi đau của đất nước, sung sướng hưởng thụ trước nghèo đói và họa mất nước vào tay ngoại bang“.
Thực ra các thuật ngữ “trí ngủ”, “trí thức trùm chăn”… là biến thể của khái niệm “clerc-ism” trong cuốn “Des La Trahison Clercs”, xuất bản năm 1927, của triết gia Pháp Julien Benda (1867- 1956).
“Clerc-ism” là thế giới quan, theo đó trí thức nên giữ khoảng cách với những vấn đề chính trị và không tham gia vào những tranh chấp chính trị. Những người theo “clerc-ism” có nhiệm vụ cống hiến cho công việc nghệ thuật hoặc khoa học, và tránh tham gia vào tiến trình sửa đổi thế giới hiện có. Vì vậy, những trí thức có thái độ này có thể liên đới với “escapism”, tức là chạy trốn các vấn đề của đời sống xã hội trong thế giới ảo tưởng và trí tưởng tượng.
Triết gia Julien Benda lên án sự phản bội của loại “trí thức-clercs”, vì họ đã gắn bản thân với thái độ nhún nhường, thỏa hiệp, xấu hổ và đi ra khỏi vai trò của mình như là người giám hộ các giá trị phổ quát (sự thật, công lý, lý trí).
R. Aron trong cuốn “Opium of the intellectuals” nêu ngắn gọn: “Trí thức là tác giả của ý tưởng trí tuệ và là một người quan sát thời cuộc“.
Có lẽ từ vai trò “quan sát thời cuộc” mà có chuyện hài hước của Ba Lan: Thằng bé hỏi “Trí thức là ai hả bố?, bố trả lời: “Là những kẻ chỉ biết chúi mũi đọc sách trong khi có TV và video”.
Jean-Paul Sartre, một triết gia thích nghịch lý, cho rằng trí thức là người hay xía vào các công việc không phải của mình. Nhưng trong thực tế ông bênh vực các nạn nhân của sự tra tấn tại Algeria, là thành viên của Tòa án Russell (cũng là một trí thức) xét xử tội phạm chiến tranh tại Việt Nam.
Albert Camus (1913-1960), được xem là một trong những trí thức nổi bật nhất châu Âu trong nửa sau của thế kỷ 20, Giải Nobel Văn học 1957, đặt dấu chấm trên chữ i: “Nhà văn là trí thức không thể là để phụng sự những người sáng tạo lịch sử, mà là phụng sự các nạn nhân của nó. Lẽ phải của sự sinh tồn nếu có, là nói thay cho những người mà họ không thể nói được“. Trong bối cảnh Việt Nam chúng ta có thể thêm ý: “hoặc là họ sợ hãi”!
Leopold Unger, bình luận gia và là một trí thức đối lập cộng sản Ba Lan cho rằng, “trí thức là người có ý thức trách nhiệm và trong một tình hình cụ thể từ chối tham gia vào việc lạm dụng pháp luật, lên án bất công và bác bỏ độc quyền tư tưởng với mục đích biện minh cho bạo lực và dối trá”.
“Với lính đánh thuê cũng như với các nô lệ người ta đã xây nên kim tự tháp, chứ không phải với máy vi tính. Dân chủ cũng vậy!”
– Unger viết. [7]
Trong bài “Trí thức và quá trình dân chủ hoá – Kinh nghiệm Ba Lan”, Adam Michnik, người được tờ Financial Times xếp vào danh sách 50 nhà báo có ảnh hưởng nhất thế giới, một nhà tranh đấu dân chủ Ba Lan nổi tiếng, hiện là Tổng biên tập nhật báo tri thức lớn nhất Ba Lan Gazeta Wyborcza, viết:
“Cần phải nói rằng, giai tầng này (trí thức) giữ một vị trí đặc biệt trong hệ thống. Stalin gọi họ là ’những kĩ sư tâm hồn’. Vâng, họ là đối tượng chính của những vụ đàn áp, mà lại rất tàn khốc nữa. Nhưng mặt khác, chính quyền lại luôn sử dụng họ nhằm củng cố hệ thống. Không có nhóm xã hội nào được ve vãn và nịnh bợ như thế, ngoài tầng lớp “con ông cháu cha” (nomenclature) cộng sản ra thì không có giai tầng nào được nhiều đặc quyền đặc lợi như trí thức“.
Vì thế ông cho rằng, “trí thức phải là tiếng nói của xã hội đã bị bịt miệng“. “Đối với người trí thức thì chính trị là lựa chọn mang tính đạo đức. Người trí thức bước vào chính trị là để lấy sự thật chống lại dối trá của bộ máy, lấy sức mạnh của niềm tin chống lại thói vô nguyên tắc của bộ máy“. [8]
Định nghĩa về trí thức, từ điển Wikipedia tiếng Việt có nói đến “lưu manh giả danh trí thức” trong bộ máy cai trị và xem “đây là mối họa không gì có thể so sánh, nó sẽ tàn phá mọi giá trị mà nhân loại đã xây đắp lên bằng cả trí tuệ, mồ hôi, thậm chí bằng cả máu xương của biết bao triệu triệu con người“.
Adam Michnik cho rằng, “nhà nước không thể tồn tại lâu nếu nó không được những người có học ủng hộ“.
Chỉ giới có học giả danh trí thức, thì mới ủng hộ một nhà nước phi dân chủ, bóp nghẹt tự do, chà đạp nhân quyền và chính đám này “chui vào đục khoét, tác oai, tác quái trong hệ thống cai trị đất nước“. [9]
Do đó, chừng nào những tên lưu manh giả danh trí thức chưa bị vạch mặt triệt để trước công luận, chừng nào trí thức chưa lột xác khỏi vỏ “đối lập trung thành”, chưa dấn thân sử dụng hết vai trò phản biện phục vụ cộng đồng và lý tưởng tự do dân chủ, chừng đó chưa thể có một phong trào quần chúng rộng lớn cho sự thay đổi xã hội Việt Nam.
Và bởi vì, trí thức là người lý luận, tổ chức, định hướng cách mạng và đảm bảo xây dựng cấu trúc xã hội dân sự hiện đại hậu cách mạng – câu nói “mọi cuộc cách mạng đều từ trên xuống” của Michnik nằm trong nội hàm này – thì, cách mạng, tất nhiên, sẽ không nổ ra từ đầm Cống Rộc, cho dù Đoàn Văn Vươn được xem như một biểu tượng của người nông dân nổi dậy!
Lời kết
Hy vọng bài viết sẽ đóng góp chút ít cho những ai được “phong hàm” trí thức, hoặc tự “phong hàm” trí thức, nhìn nhận mình có phải là trí thức hay không.
Mỗi người trong từng hoàn cảnh sẽ tự vấn lương tâm. Tiếng nói lương tâm của trí thức phải cao hơn cả luật pháp bị áp đặt bởi nhà cầm quyền, giống như Voltaire bảo vệ Calas (tín đồ Tin lành bị chặt đầu tại Toulouse), Zola bảo vệ Dreyfus, hoặc gần đây Bourdieu bảo vệ nguời thất nghiệp, Pinter và Sontag bảo vệ tù nhân Guantanamo; cũng như Albert Camus lấy uy tín trí thức của mình bảo vệ “sự tôn trọng các giá trị lâu dài trước bất kỳ cấu trúc chính trị nào, và thậm chí cả hệ thống chính trị”.●
Ngày 01/02/2012
© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog
——————————————————————-
Tư liệu và trích dẫn trong bài được sử dụng từ các tài liệu sau:
[1]: http://danluan.org/node/6093
[2]: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2012/01/120117_phamthihoai_vn_intelligentsia.shtml
[3]: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120102_vn_party_intellectuals_views.shtml
[4]: http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/06/gs-chu-hao-tim-hieu-ve-tang-lop-tri.html
[5]: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120126_ngobaochau_feedback.shtml
[6]: http://wiadomosci.dziennik.pl/wydarzenia/artykuly/81868,najglupszy-intelektualista-swiata.html
[7]: http://wyborcza.pl/dziennikarze/1,95912,3998466.html
[8]: http://www.talawas.org/?p=2922
[9]: http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C3%AD_th%E1%BB%A9c
Nguồn : http://www.danchimviet.info/archives/51254

***

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: