Hoàngquang’s Blog

14/01/2012

Những học trò dốt của lịch sử

LÊ MAI
HÀ ĐÌNH SƠN Bi kịch mang tên hai chữ “nhân dân”
Nguyễn Quang Lập Biện pháp hại dân
Thanh Phương Luật đất đai phải công nhận quyền sở hữu tư nhân
Lê Diễn Đức “License To Kill” hay là Giấy phép sát nhân cho Công an của CHXHCN Việt Nam
Nguyễn Quang Vinh 4 THÔNG TIN NÓNG RỰC CHO TIÊN LÃNG DƯƠNG PHI ANH: Sao ít nhắc tới họ: Những người bị thương trong cưỡng chế? Thành Lân: Dân có thể hy vọng gì? (Công dân). Dự đoán diễn biến của vụ án “Đoàn Văn Vươn” LS Trần Vũ Hải /BBC Kiến nghị khởi tố vụ phá nhà ông Vươn Mời xem lại: (Ba Sàm). Thư của LS Trần Vũ Hải gửi Thủ tướng: Cần khởi tố hình sự hành vi hủy hoại tài sản vụ cưỡng chế tại Tiên Lãng (BS Huy) VỤ TIÊN LÃNG VÀ VẤN ĐỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP (RFA). Dân oan tiếp tục biểu tình đòi đất (Phạm Duy Nghĩa) ĐẰNG SAU MỖI CHỨC QUAN

***
LÊ MAI -Những học trò dốt của lịch sử

Suy nghĩ về thời cuộc, tôi thường nhớ đến tác phẩm Điện Biên Phủ, cây cột mốc bằng vàng của Võ Nguyên Giáp, trong đó có nhận định rằng, “chủ nghĩa đế quốc…các thế lực phản động khác là những tên học trò dốt trong các trường học của lịch sử”. Đó là nhận định hết sức sâu sắc – không những của một nhà chính trị mà còn là một nhà sử học lớn. Nhận định đó đến nay càng có tính thời sự.

Chúng – bọn đế quốc, là những học trò dốt vì chúng không học thuộc bài học lịch sử, dù bài học lịch sử có rất nhiều. Lịch sử cho thấy, khi chúng đang mạnh, không bao giờ chúng thèm nghe ai cả. Đừng nói góp ý hay phản biện, đừng nói lẽ phải hay đạo đức với chúng. Tất cả những cuộc biểu tình đòi tự do, dân chủ đều bị chúng cấm đoán hoặc đàn áp dã man. Chúng ra sức bóc lột nhân dân, nuôi béo bộ máy của chúng. Chúng sống xa hoa, ăn chơi phè phỡn. Chúng tham nhũng, ăn cướp của dân. Miệng chúng nói đạo đức nhưng thực chất, chúng là những tên vô đạo đức nhất.
Nhớ lại những ngày đất nước ta bị giày xéo dưới gót dày của bọn đế quốc. Hồ Chí Minh đã khái quát trong Tuyên ngôn Độc lập:
“Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.
Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.
Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.
Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều.
Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên.
Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”.
Đó là những lời tố cáo đanh thép của Hồ Chí Minh đối với tội ác của bọn đế quốc.
Chúng là học trò dốt, vì chúng nghĩ là chúng mạnh, không ai có thể lật đổ chúng. Chính Anbe Xarô, Bộ trưởng thuộc địa đã mời Nguyễn Ái Quốc đến văn phòng của mình dọa dẫm. Rằng hiện nay có những kẻ âm mưu phá rối trật tự trị an, chống đối lại Nhà nước bảo hộ. Nước Pháp rất khoan hồng nhưng sẽ không tha thứ cho những kẻ gây rối loạn. Nước Pháp đủ sức bẻ gãy họ…
Nhưng, bọn đế quốc không thể ngờ được, con người mảnh khảnh đó với đôi mắt sáng, với tài năng và nghị lực phi thường của mình, đã chớp thời cơ, lập nên nước Cộng hòa dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á.
Bọn đế quốc là những “học trò dốt”, bởi vì chúng xem thường sức mạnh đoàn kết của dân tộc ta, xem thường sự quật khởi của đồng bào ta.
Chúng là học trò dốt, vì chúng đã sai lầm đánh giá thấp tài thao lược của tướng Giáp. Lúc đầu, chúng coi thường tướng Giáp, vì nghĩ tướng Giáp xuất thân “bạch diện thư sinh”, chỉ là một cử nhân luật kinh tế. Khi bị thua đau, bọn đế quốc mới tìm hiểu và thấy rằng, tướng Giáp là một trí thức nổi tiếng, một giáo sư văn sử. Những cộng sự đắc lực xung quanh ông phần lớn là bạn đồng nghiệp hoặc học trò cũ. Ngay cả những học giả nổi tiếng mà chính giới Pháp kiêng nể trong Chính phủ Hồ Chí Minh hầu hết là bạn của tướng Giáp. Cho đến trước trận Điên Biên Phủ, Pháp vẫn cho rằng, tướng Giáp chỉ giỏi đánh du kích, nếu chiến trường do Pháp lựa chọn với một trận đánh chính quy, tướng Giáp sẽ thất trận. Sự thật lịch sử là ngược lại, người thua đau chính là bọn đế quốc. Vì sao? Vì chúng là những học trò dốt trong các trường học của lịch sử – không muốn hòa bình, chỉ muốn dùng vũ lực hòng khuất phục dân tộc VN.
Bọn đế quốc tưởng xây dựng nhiều nhà tù, nhiều máy chém là có thể khủng bố được các chiến sỹ cách mạng. Chúng đã nhầm to. Bị biệt giam trong xà lim chờ ngày lên máy chém, Phạm Hùng vẫn bình tĩnh, thanh thản. Hàng ngày, ông vẫn ung dung tập thể dục, đọc báo, học tập. Phạm Hùng, con người nổi tiếng với tuyên bố trước tòa án, khi bị hai lần xử tử hình: “Mỗi người chỉ có một cái đầu, lần trước các ông đã xử tử hình tôi rồi, còn đầu nào nữa mà đòi chém. Chẳng lẽ cái “đầu dưới” cũng muốn chém nốt nữa hay sao?”. Cuối cùng, chính con người đầy lạc quan, tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng đó đã chiến thắng.
Và đây là phiên toàn của bọn đế quốc xét xử Tố Hữu. Quan tòa: “Tại sao anh làm cộng sản?”. Tố Hữu: “Tôi đấu tranh cho dân tộc, dân chủ, dân sinh, thế là có tội à? Tôi chưa hiểu chủ nghĩa cộng sản thì “làm cộng sản” sao được. Nhưng cộng sản thương nước, thương dân thì có tội gì?”. Quan tòa: “Cộng sản gì các anh? Cộng sản cơm!” (Nhớ lại một thời – Tố Hữu).
Bởi vì chỉ biết ỷ vào sức mạnh của nhà nước với quân đội, cảnh sát, nhà tù, chỉ biết bịt miệng toàn thể dân chúng mà cơ nghiệp của bọn đế quốc đã tan hoang. Quả thật, bọn đế quốc là những học trò dốt của lịch sử và lịch sử sẽ xẩy ra như nó vốn có.
Bài liên quan: Lịch sử đang trầm tư; http://lemaiblog.wordpress.com/2010/11/21/l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD-dang-tr%E1%BA%A7m-t%C6%B0/

Theo blog LM http://lemaiblog.wordpress.com/2012/01/13/nh%E1%BB%AFng-h%E1%BB%8Dc-tro-d%E1%BB%91t-c%E1%BB%A7a-l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD/
http://quechoa.info/2012/01/14/nh%E1%BB%AFng-h%E1%BB%8Dc-tro-d%E1%BB%91t-c%E1%BB%A7a-l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD/

HÀ ĐÌNH SƠN Bi kịch mang tên hai chữ “nhân dân”

Nói đến bi kịch chắc ít ai không biết đến vở bi kịch Hamlet nổi tiếng của nhà văn, nhà soạn kịch vĩ đại người Anh William Shakespeare (1564-1616) – đây là một vở bị kịch của “hoàng gia”. Còn sự kiện đáng tiếc xảy ra ngày 05/01/2012, tại Tiên Lãng, Hải Phòng lại là một bi kịch mang tên hai chữ “nhân dân” thời hiện đại.
Người trực tiếp chịu hậu quả đau thương, bi đát trong sự kiện này là các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội bị thương, bị mất mát một phần sức khỏe phải vào nằm viện và anh, em gia đình anh Đoàn Văn Vươn thì nếm cảnh nhà lao, tài sản, nhà cửa bị phá tan tành, cơ đồ gia đình rồi không biết sẽ ra sao… Đây là một bi kịch lớn. Tính bi kịch còn thể hiện nữa ở đây là ngay trong thời bình các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội phải đổ máu mà người bắn mình không phải là tội phạm, không phải là giặc ngoại xâm.
Theo Đại từ điển tiếng Việt do Nguyễn Như Ý chủ biên (NXB Văn hoá thông tin 2009) thì “nhân dân” là đại bộ phận những người lao động, trong một nước, phân biệt với bộ phận khác là giai cấp và tầng lớp thống trị xã hội. Các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội và anh em, anh Vươn đều là những người lao động tức là những “nhân dân”. Các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội có thể có những người thân là người lao động như anh Vươn và anh Vươn cũng có thể có những người em, người cháu như các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội.
Nếu không có việc cưỡng chế thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản hôm đó, thì anh em nhà anh Vươn không có lý do gì để coi các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội như là kẻ thù của gia đình và nổ súng nhắm bắn vào họ. Còn về phía các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội bị thương không biết đến giờ này có còn thù hận anh em, anh Vươn hay không?
Kết quả nào cũng có nguyên nhân. Nếu đúng việc anh Vươn bị cưỡng chế thu hồi đất đai theo như một số chuyên gia nói là do UBND huyện Tiên Lãng đã làm sai so với quy định của pháp luật thì các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội cũng không có lỗi, vì các anh chỉ thừa hành mệnh lệnh. Còn lỗi của anh Vươn đã bắn vào các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội thì rồi đây các cơ quan pháp luật sẽ phán quyết. Nhưng nguyên nhân chính của việc này chưa được vạch ra.
Bi kịch nào thì cũng có mầm hy vọng. Sự kiện Tiên Lãng cũng là một tất yếu, một “tia chớp” cảnh tỉnh đối với các cơ quan, cá nhân của nhà nước chịu trách nhiệm về chính sách đối với nông dân, nông thôn, nông nghiệp. Chính quyền hiện nay có được là nhờ phần lớn bởi công hy sinh, công đóng góp của nông dân, của nông thôn; nền kinh tế Việt Nam chưa từng xảy ra đại khủng khoảng như các nước công nghiệp cũng là nhờ ở sự điều hòa, sự dung dưỡng của nông thôn, của nông nghiệp. Quay mặt lại với nông dân, với nông thôn là quay mặt lại với quá khứ. Nhà nước đã đến lúc không thể trì hoãn thêm được nữa việc phải cải cách luật đất đai vì đây chính là ngòi nổ của xã hội nông thôn.
Một xã hội có khả năng tự hóa giải những mâu thuẫn nội tại thay cho hình phạt, thay cho bạo lực là một xã hội có tính lương thiện, có tính chính nghĩa hay tính nhân văn, tức là xã hội đó lấy mục đích tối thượng là vì người lao động và ngược lại. Sự kiện trên đến giờ này thì đã thành một vụ án, anh Vươn đã thành một bị can và sẽ có phiên tòa xét xử được mở ra. Phương sách quản lý xã hội bền vững là phải dựa trên đạo lý chứ tuyệt nhiên không thể dựa trên sự chủ đạo là hình phạt, án phạt.
Tôi hy vọng ngày mở ra phiên tòa là ngày anh Vươn ân hận nhận ra lỗi lầm của mình và cũng là lúc các chiến sĩ công an, các chiến sĩ bộ đội đã bị anh bắn làm bị thương hãy cao thượng vì lòng nhân đạo, vì nhân dân nói lên lời bãi nại cho anh Vươn tại phiên tòa, Hội đồng xét xử vì hòa giải xã hội mà tuyên mức tối thiểu hình phạt cho các bị cáo để vết thương của xã hội sớm được lành, để cho không bao giờ còn những bi kịch mang tên hai chữ “nhân dân”; để tia “chớp” Tiên Lãng trở thành báo hiệu của một cơn mưa có ích cho mùa màng bội thu lớn chứ không phải là báo hiệu của những cơn dông tố ở nông thôn.
Thăng Long – Hà Nội, 12/01/2012
H. Đ. S.
Theo BVN http://www.boxitvn.net/bai/32757
http://quechoa.info/2012/01/14/bi-k%E1%BB%8Bch-mang-ten-hai-ch%E1%BB%AF-nhan-dan/

Nguyễn Quang Lập- Biện pháp hại dân

Mình bị viêm họng nằm bẹp ở nhà, thế mà bao nhiêu người email hỏi mình: Khi vụ nổ súng xảy ra ở đầm Cống Rộc, anh Vươn ở đâu? Khổ, mình chả biết nhiều hơn mọi người, cũng chí biết thông tin qua báo chí mà thôi. Mệt lắm nhưng vẫn gắng ngồi dậy mày mò cả giờ mới tìm được bài ‘Ngôi nhà xảy ra nổ súng có thể nằm ngoài đất cưỡng chế‘ của VnExpress, trong đó có đoạn: “…trước hôm cưỡng chế, ông Vươn đã mang toàn bộ giấy tờ, văn bản tới nhà bạn ở trong xã ngủ. Sáng sớm, khi vụ cưỡng chế diễn ra, ông không có mặt ở khu đầm mà vẫn tới kêu với cơ quan chính quyền, Viện Kiểm sát. Khi tới Viện KSND thành phố thì ông bị bắt.” Mừng cho anh Vươn, nhờ thế tội anh sẽ nhẹ hơn.
Đến khi đọc bài: Vụ cưỡng chế thu hồi khu đầm tại Hải Phòng: Tòa nhầm lẫn? mình đã không chịu nổi, tức điên lên. “Khi được hỏi tại sao căn nhà hai tầng của ông Đoàn Văn Quý tại khu đầm không nằm trong phần diện tích 19,3 ha mà huyện cưỡng chế thu hồi nhưng đã bị san phẳng, phải chăng huyện đã cưỡng chế nhầm, ông Hiền thừa nhận ngôi nhà bị phá sập nằm trong phần diện tích đầm chưa bị cưỡng chế nhưng là nơi chủ đầm tấn công lực lượng cưỡng chế. Theo ông Hiền, lúc đó căn nhà bị đập là “áp dụng các biện pháp…”. Ngồi một mình trong phòng mình đã gầm lên, nói địt mẹ!
Biện pháp gì vậy? Thà đang khi người ta chống cự, anh cho lính bắn một phát B40 đánh sập ngôi nhà, thì dù đó là hành động tàn ác nhưng còn hiểu được. Đằng này khi người ta đã bỏ trốn, vườn không nhà trống chẳng có ai, sao lại đánh sập nhà người ta đi? Một câu đó thôi đủ biết Chủ tịch huyện Tiên Lãng và quan quân của thằng này ( xin lỗi, không thể gọi hắn bằng ông) đã bất chấp pháp lý và đạo lý đến thế nào!
Càng thấy rõ hơn các biện pháp bất chấp pháp lý và đạo lý khi đọc bài Dư luận quanh vụ nổ súng ở Tiên Lãng, quan quân Chủ tịch huyện Tiên Lãng đã hành hạ vợ con anh Vươn như thế này đây: “Đến khi không bắt được Vươn thì quay lại bắt em dâu với vợ Vươn và đánh hai người đàn bà đấy. Xích chị ấy giong đi dọc đường, chửi câu nào là dùi cui ghè vào mồm câu ấy. Và như thế là lên gối đánh chị Hiền vợ anh Quý. Đấy là hành động trước công chúng rất là đông người, và giong đi dọc đường đi đến đâu là đánh đến đấy. Còn cái đứa trẻ con sau khi thấy mẹ nó bị bắt thì nó bắt đầu giằng giẹ, lủi chạy vào trong dân; nó chui vào trong bếp cũng lôi ra, rồi đánh đến khi lột quần áo ra thấy nó có thẻ học sinh“.
Bác Phan Hồng Giang email cho mình, nói theo NBChâu : ” Muốn làm mất thể diện của Chính quyền thì cũng khg thể làm tốt hơn mấy ông này !”. Chuyện đó đã rõ như ban ngày, khỏi phải nói. Các biện pháp hại dân của quan quân ông Chủ tịch huyện còn tàn bạo hơn các biện pháp hại dân thời ” Tắt đèn” của Ngô Tất Tố và “Bước đường cùng” của Nguyễn Công Hoan.
Mình nhớ thời phổ thông, không nhớ lớp mấy, khi phân tích ” Tắt đèn”, đến đoạn vợ chồng Nghị Quế bắt bé Tý con chị Dậu ăn cơm của chó, cô Giao đã ứa nước mắt, nói khi chúng nó coi người nông dân như con chó thì chính chúng nó không bằng con chó. Con chó còn biết thương đồng loại. Tưởng chuyện đó chỉ có ở thời phong kiến thối nát, ai dè ngày nay quan quân Chủ tịch huyện Tiên Lãng còn tàn bạo hơn cả vợ chồng Nghị Quế. Khốn thay.
http://quechoa.info/2012/01/13/bi%E1%BB%87n-phap-h%E1%BA%A1i-dan/

Thanh Phương – Luật đất đai phải công nhận quyền sở hữu tư nhân

Tại Việt Nam, rất nhiều người là nạn nhân của các vụ trưng thu đất. DR
Đất nông nghiệp ngày càng sụt giảm, tranh chấp và khiếu kiện về đất đai bùng nổ, một tầng lớp đại gia hình thành nhờ đầu cơ, kinh doanh bất động sản, khoảng cách giàu nghèo càng tăng thêm. Đó là một số trong nhiều hệ quả của cái gọi là “sở hữu toàn dân” về đất đai ở Việt Nam, một khái niệm hoàn toàn trái với xu thế phát triển kinh tế theo hướng thị trường. Cho nên, ngày càng có nhiều tiếng nói yêu cầu Nhà nước phải công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai.
Là một người từng được báo chí Việt Nam ca ngợi là “Kỳ tài đất Tiên Lãng” vì đã bỏ biết bao công sức tạo dựng đất bồi ven biển để nuôi trồng thủy sản, ông Đoàn Văn Vươn, một cựu chiến binh, kỹ sư nông lâm xuất thân từ gia đình cách mạng, nay bị khởi tố vì tội “giết người” . Ngày 5/1 vừa qua, ông Đoàn Văn Vươn cùng người nhà đã dùng mìn và súng để chống trả lại lực lượng thi hành lệnh cưỡng chế thu hồi đất nuôi trồng thủy sản tại khu Cống Rộc (xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng), bắn bị thương bốn công an và hai bộ đội.
Dường như đây lần đầu tiên mà lực lượng an ninh bị thương vong nhiều như vậy trong một vụ cưỡng chế thu hồi đất. Nhưng xét kỹ hơn thì vụ xảy ra tại Hải Phòng cũng chẳng khác gì với vô số các tranh chấp đất đai ở Việt Nam hiện nay, hậu quả của một Luật Đất đai có quá nhiều điểm cần phải được cấp tốc sửa đổi.
Hiện giờ, theo quy định của Hiến pháp cũng như trong Luật Đất đai, ở Việt Nam, đất đai là “sở hữu của toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu”. Nhưng từ lâu, nhiều chuyên gia, học giả, nhà phân tích chính trị, như ông Nguyễn Thanh Giang ở Hà Nội, đã chỉ ra rằng, cái gọi là sở hữu toàn dân là nguồn gốc gây ra nhiều tham nhũng, làm tăng khoảng cách giàu nghèo, làm giảm năng suất nông nghiệp và nói chung là cản trở sự phát triển của đất nước:
“Thực chất sở hữu toàn dân là gì ? Là sở hữu của Nhà nước. Mà sở hữu của Nhà nước là sở hữu của chính phủ. Mà sở hữu của chính phủ là của các quan chức. Cho nên có một thực tế là một giám đốc nhỏ như giám đốc một công ty chế biến cây trồng nông nghiệp đã biếu không 700 hectare đất công ở huyện Bến Cát, Bình Dương. Một ông giám đốc nhỏ như vậy mà có thể biếu 700 hectare đất, vậy thì những ông quan lớn hơn 5, 7 bậc có thể biếu không đến bao nhiêu hectare đất?
Các địa chủ đỏ ngày nay không chỉ có hàng trăm, mà là hàng chục ngàn hectare đất. Chúng ta nhớ nhiều địa chủ ngày nào chưa có đến một hectare đất mà đã bị trói vào cột trường đấu, để tá điền đốt râu, rồi chết tức tưởi trong thời kỳ cải cách ruộng đất. Các địa chủ đỏ ngày nay không tốn một giọt mồ hôi mà ung dung, phè phỡn quá !
Trong luật Đất đai 2003 có một thuật ngữ rất mơ hồ là “giá quyền sử dụng đất”. Điều phi lý, quái đản này cũng giống như thuật ngữ “tài sản XHCN”, nhưng không hiểu vì sao vẫn tồn tại trong một văn bản Nhà nước. Đất và quyền sử dụng đất là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, cho nên không thể có khái niệm “giá quyền sử dụng đất” được.
Sở dĩ chúng ta không thừa nhận được quyền tư hữu đất đai là vì chúng ta đi theo chủ nghĩa Marx. Marx có một sai lầm cực kỳ cơ bản là chủ trương xóa bỏ tư hữu. Trong thực tế, công hữu làm nghèo đất đai đi, làm cho năng suất thấp.
Hồi cải cách ruộng đất, tuy việc cướp đất của địa chủ chia cho nông dân có những sai lầm tai hại, nhưng nó đã vô tình làm cho việc tư hữu đất đai trở nên sâu hơn. Nhờ vậy mà sản xuất nông nghiệp cũng được đẩy mạnh phần nào. Sản lượng lương thực năm 1957 đạt được đến 4 triệu tấn, cao hơn sản lượng cao nhất tại miền Bắc trước Thế chiến thứ hai (2,4 triệu tấn ).
Nhưng oái ăm thay, niềm vui người cày có ruộng chưa được nhen nhúm bao lâu, thì Hiến pháp sửa đổi năm 1980 đã quy định đất đai là sở hữu toàn dân và theo đó, hầu hết đất đai được giao cho các HTX nông nghiệp.
Kể từ khi chính sách này được thực thi từ năm 1976 đến năm 1980, năng suất lúa đã giảm từ 2,23 tấn/hectare xuống chỉ còn 2,08 tấn/hectare. Đảng phải nhìn thẳng vào sự thực đó và thấy được rằng việc tư hữu hóa đất đai là cần thiết, không chỉ để tránh khiếu kiện, tránh phân hóa giàu nghèo cao hơn và còn làm cho năng suất nông nghiệp tăng thêm.”

Đáng nói hơn hết là Điều 23 Hiến pháp 1992 quy định “trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng an ninh và vì lợi ích quốc gia, Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng có bồi thường tài sản của cá nhân hoặc tổ chức theo thời giá thị trường”, nhưng Điều 38 Luật Đất đai ngoài quy định đó còn bổ sung thêm “lợi ích công cộng, phát triển kinh tế” ! Tức là điều khoản này hoàn toàn vi hiến. Hơn nữa, “phát triển kinh tế” là một khái niệm rất rộng, có thể diễn giải như thế nào cũng được, bởi vì xây sân golf cũng có thể được hiểu là “phát triển du lịch”, có nghĩa là phát triển kinh tế. Chính vì có thể thu hồi đất một cách vô tội vạ như thế, cho nên đây lại càng là cơ hội tham nhũng cho một số quan chức và nguyên nhân gây bất ổn xã hội.
Trong những năm gần đây, trong số các tranh chấp nhà đất ở Việt Nam , có không ít vụ liên quan đến tài sản của các tôn giáo, đặc biệt là của Giáo hội Công giáo. Ngay từ năm 2008, trong văn kiện “QUAN ĐIỂM CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM VỀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ TRONG HOÀN CẢNH HIỆN NAY”, công bố ngày 27/9, Hội đồng Giám mục Việt Nam đã từng nêu rõ: “Luật về đất đai tuy đã sửa đổi nhiều lần nhưng vẫn còn bất cập, chưa đáp ứng kịp đà biến chuyển trong đời sống xã hội, đặc biệt là chưa quan tâm đến quyền tư hữu chính đáng của người dân.”
Trong văn kiện đó, Hội đồng Giám mục Việt Nam nhắc lại rằng Tuyên ngôn Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền đã khẳng định: “Mọi người đều có quyền tư hữu cho riêng mình hay chung với người khác … và không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình cách độc đoán” . Cho nên, các vị giám mục đề nghị là “thay vì chỉ giải quyết theo kiểu đối phó hoặc cá biệt, thì giới hữu trách phải tìm giải pháp triệt để hơn, tức là để người dân có quyền làm chủ tài sản, đất đai của họ“.
Vấn đề sở hữu đất đai đã được đưa ra bàn cãi ngày càng nhiều trong bối cảnh mà theo dự kiến, vào năm 2013 Quốc hội sẽ sửa đổi Luật Đất Đai 2003. Tại hội thảo Hoàn thiện báo cáo rà soát Luật Đất đai 2003 và Luật Kinh doanh bất động sản tại Hà Nội ngày 21-9, được tờ Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh tường thuật ngày 22/09/2011, các chuyên gia đã kiến nghị thừa nhận sở hữu tư nhân về đất đai và hướng đến đa dạng hóa sở hữu đất đai.
Phân tích về vấn đề sở hữu đất đai, đại diện nhóm nghiên cứu, TS Trần Quang Huy, Trưởng bộ môn Đất đai (khoa Pháp luật kinh tế ĐH Luật Hà Nội), cho rằng cần làm rõ khái niệm “sở hữu toàn dân” vì khái niệm này trừu tượng, không có chủ thể thực. Theo LS Huy, có thể nên nghiên cứu bỏ khái niệm “sở hữu toàn dân”, thay bằng khái niệm “sở hữu Nhà nước”.
Tuy nhiên, luật sư Trương Thanh Đức, Phó Tổng Giám đốc Ngân hàng Hàng hải, cho rằng sở hữu “toàn dân” hay “Nhà nước” thì cũng vẫn chỉ là sách vở, chẳng có gì thay đổi cả. Trong khi lý luận và thực tế cuộc sống đòi hỏi công nhận sở hữu tư nhân về đất đai. Theo LS Đức, “nếu không thừa nhận vấn đề gốc rễ căn bản đó, thì dù có sửa Luật Đất đai bao nhiêu lần nữa, cũng vẫn không thoát khỏi tù mù, nhập nhằng, bất cập.”
Luật sư Nguyễn Tiến Lập, Công ty Quang và cộng sự, thì đề nghị dạng hóa sở hữu đất đai như: sở hữu quốc gia do trung ương quản lý, sở hữu của chính quyền địa phương, sở hữu của cộng đồng dân cư, sở hữu của pháp nhân và sở hữu của cá nhân.
Trong cuộc hội thảo đó, luật sư Đỗ Trọng Hải, Công ty Luật Bizlink, cũng đồng tình với các ý kiến trên và nhấn mạnh: “Hầu hết các nước trên thế giới đều công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai. Có đa dạng hóa sở hữu thì mới tránh được những xáo trộn hiện nay và hợp với thông lệ quốc tế. Cho dù có là sở hữu gì, khi đụng đến những vấn đề về an ninh quốc gia, thì Nhà nước vẫn đương nhiên được quyền quyết định”.
Về phần ông Nguyễn Thanh Giang thì đưa một số đề nghị cụ thể để sửa đổi Luật Đất đai theo hướng công nhận quyền tư hữu đất đai:
“Tôi đã từng kiến nghị là đất phải có chủ cụ thể và thời hạn danh điền, phải được tư hữu hóa. Đấy là lẽ đời mà cha ông ta đã nhận ra và thực thi từ nghìn năm trước. Tuy vậy, tôi đề nghị là việc tự hữu hóa ruộng đất phải được tiến hành thận trọng từng bước, nhưng cần hết sức khẩn trương.
Có thể tham khảo ý kiến của các chuyên gia quốc tế về đất đai, đó là cấp giấy chứng nhận sở hữu cá nhân cho người sử dụng đất. Tất cả những người sử dụng đất phải nộp thuế đất hàng năm. Việc định thuế đất là dựa vào giá trị đất với những lợi thế tự nhiên, độ mầu mỡ và vị trí của nó. Giấy chứng nhận sở hữu cá nhân thì được tự do chuyển đổi, với mức phí tương ứng với việc cấp một giấy chứng nhận mới. Sẽ không có bất cứ khoản thuế dựa trên giá trị chuyển dụng nào, vì điều này làm tăng chi phí, ngăn cản sự linh động của thị trường, tạo cơ hội cho các hành vi tham nhũng và trốn thuế. Các mảnh đất chưa có chủ sẽ được đấu giá công khai, dành cho những người sẵn sàng nộp thuế cao nhất. Thông tin về mức thuế ở mỗi khu vực phải được công khai trên Internet. Tại mỗi văn phòng quản lý đất đai, bất kỳ ai muốn tranh cãi về việc định giá sẽ được yêu cầu trình đề án của mình.
Ngay trong lịch sử nước mình, cũng có thể tham khảo cách làm của ông cha xưa. Ví dụ như theo Đại Việt Sử ký toàn thư, từ năm Giáp Dần ( 254 ), vua Trần Thái Tông đã xuống chiếu bán ruộng công, mỗi mẫu là 5 quan tiền, cho dân mua làm ruộng tư. Để tạo điều kiện dễ dàng cho việc mua bán, chuyển nhượng đất đai, tháng Chạp năm 1442, vua Lý Anh Tông đã xuống chiếu, là những người tranh nhau ruộng ao, của cải không được nhờ cậy nhà quyền thế. Làm trái thì đánh 80 trượng, xử tội đồ.
Để việc trưng thư đất đai hoàn toàn thỏa đáng, năm Mậu Thân ( 248 ), vua Trần Thái Tông đã cho phép trưng thu đất để đắp đê. Nhưng quy định rằng chỗ nào đắp thì đo xem mất bao nhiêu ruộng đất của dân, rồi đền bù theo thời giá.
Bởi vậy, tôi tha thiết đề nghị Đảng và chính phủ nhìn thấy cái nguy cấp của việc chúng ta chậm biến năm thành phần đất đai và phải sửa Luật Đất đai theo hướng thừa nhận quyền tư hữu và hợp lý. Có như vậy mới dần dần sửa được hai tệ nạn. Thứ nhất là sự phân hóa giàu nghèo quá đáng. Quá đáng đến mức mà bây giờ quan chức chỉ ký một mảnh giấy, từ đất có thể kiếm ra hàng chục, hàng trăm tỷ, nên mới có ông ngồi đánh cờ với nhau mỗi ván 5 tỷ đồng. Trong khi có những người nông dân khốn khổ đến mức mà cháu giết bà nội chỉ để lấy 400 ngàn đồng.
Tệ nạn thứ hai là quan chức tịch thu đất của dân với một cái giá rẻ như bèo, chỉ ký cho nông dân vài trăm ngìn đồng, để bán, chia chác cho nhau lấy hàng chục triệu đồng. Người nông dân oan ức đi khiếu kiện, xã không giải quyết, huyện không giải quyết. Lên trung ương thì lại bị bắt vào đồn công an và bị hành xử rất tàn nhẫn. Trong những người bị hành xử tàn nhẫn, không chỉ có nông dân bình thường, mà có cả những cựu chiến binh từng rơi xương đỗ máu, những bà mẹ anh hùng, … Những cái đó đau lòng lắm.
Cho nên tôi thấy việc sửa lại Luật Đất đai là việc hết sức khẩn cấp và phải làm với một tinh thần cách mạng thật sự, với một tinh thần vì dân để xóa bò những tệ nạn và cũng là những nguy cấp cho Đảng này. Và chỉ có làm một luật đất đai cho đúng thì mới có thể tạo công bằng xã hội và làm cho đất đai sinh sôi nẩy nở.”

Nhưng dầu sao Luật đất đai không thể được sửa đổi theo hướng thừa nhận quyền sở hữu tư nhân đất đai, nếu Hiến pháp không được sửa đổi, mà việc sửa đổi Hiến pháp tuy đã được dự trù, nhưng không biết bao giờ mới được thực hiện.
Trước mắt, nhận thấy là những bất cập đền trong việc bù đất đai đang kềm hãm sực phát triển kinh tế Việt Nam, Ngân hàng Thế giới trong tháng 12 vừa qua đã ra một báo cáo nhằm trợ giúp cho Bộ Tài nguyên và Môi trường, Tổng cục Quản lý đất đai trong quá trình xây dựng Luật Đất đai mới.
Theo khảo sát của nhóm nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới, “vấn đề giá đất để tính bồi thường vẫn là vấn đề bức xúc nhất hiện nay ở các địa phương. Cho đến đầu năm 2010, nhiều địa phương cho rằng lượng khiếu nại hành chính về giá đất để tính bồi thường, hỗ trợ, tái định cư đang chiếm tới 90% tổng lượng khiếu kiện của dân.
Trên 80% ý kiến trả lời đều không hài lòng với giá đất áp dụng vào tính toán bồi thường. Do chưa có quy định cụ thể về quy trình xác định giá đất nên mỗi địa phương cấp tỉnh đưa ra cách giải quyết khác nhau. Đại đa số trường hợp đều có biểu hiện áp đặt giá đất theo quyết định hành chính, thiếu phù hợp với các quy luật của cơ chế thị trường. Chính bất cập trong đền bù dẫn tới tốc độ triển khai các dự án chậm, khiến các dự án đầu tư hạ tầng phải chịu nhiều phí tổn, làm chậm khả năng sinh lời của dự án. Khiếu kiện kéo dài gây thiếu ổn định về xã hội và giảm sức hấp dẫn của môi trường đầu tư vào Việt Nam”.

Trong báo cáo, các chuyên gia của Ngân hàng Thế giới và chuyên gia nghiên cứu độc lập đã đưa ra những khuyến nghị nhằm khắc phục các hạn chế của hệ thống pháp luật đất đai, đặc biệt là hệ thống định giá đất và hệ thống luật giải quyết khiếu nại đất đai.
T. P.
Nguồn: http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120109-luat-dat-dai-can-duoc-sua-doi-theo-huong-cong-nhan-quyen-so-huu-tu-nhan
http://www.boxitvn.net/bai/32712

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: