Hoàngquang’s Blog

19/12/2011

KHI NÀO BIỂN ĐÔNG SẼ THÀNH BIỂN LỬA?

Filed under: HOÀNGSA -TRƯỜNG SA VIỆT NAM — hoangquang @ 5:31 sáng
Tags:

Lê Ngọc Thống
Hà Nhân Văn NẾU MIẾN ĐIỆN NGẢ VỀ MỸ -ẤN, TRUNG QUỐC CÓ TRỞ NÊN ĐỘNG LOẠN ?
anhbasam Căn cứ Trung Quốc ở Seychelles sẽ là mối đe dọa cho hải quân Ấn Độ?

Tình hình tranh chấp trên Biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa được Trung Quốc thể hiện với một quan điểm cực đoan, rằng “chủ quyền ở biển NamTrung Hoa là không thể chối cãi; lợi ích cốt lõi”… Họ hành động rất “quả quyết”; “sẵn sàng dùng vũ lực, quyết không ngồi nhìn”… Trung Quốc thậm chí chỉ coi Trường Sa là khu vực có tranh chấp chứ tuyệt nhiên không đả động gì đến Hoàng Sa. Họ coi như Hoàng Sa mà họ lợi dụng thời cơ đánh chiếm được năm 1974 từ chế độ Việt Nam cộng hòa là “miễn bàn”. Thái độ nước mạnh, nước lớn như vậy khiến cho các nước trong khu vực lo lắng, bất an. Biển Đông – Chính xác hơn là Biển Đông Nam Á trở thành điểm nóng trên thế giới.
Việt Nam, nếu như trước đây vì lý do gì đó còn né tránh một số vấn đề thì nay thẳng thắn tuyên bố: Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Hoàng Sa bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1974 của chế độ VNCH nay Việt Nam sẽ đòi lại Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình (tuyên bố của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội ngày 25/11/2011).

Như vậy trên khu vực tranh chấp hình thành 2 quan điểm trái ngược: Giải quyết tranh chấp bằng hòa bình và giải quyết tranh chấp bằng vũ lực(chiến tranh). Dư luận tiến bộ, yêu chuộng hòa bình trên thế giới lo ngại. Vấn đề giờ đây không phải là liệu có xảy ra xung đột hay không mà là khi nào thì xảy ra xung đột.

Nếu như hòa bình, bảo vệ và gìn giữ khó khăn như thế nào thì mở đầu chiến tranh và kết thúc nó phức tạp, mạo hiểm như thế ấy. Nhiều yếu tố tác động đã khiến cho nhiều cuộc chiến tranh khi gây ra thì chủ quan, duy ý chí nên hùng hổ, háo hức thắng lợi, nhưng khi kết thúc thì hoặc là chui vào ống đồng mà trốn như Thoát Hoan của Nguyên Mông tiến hành gây chiến với Việt Nam sau khi vó ngựa đã đè bẹp, xéo nát Trung Hoa đại lục; hoặc như Nhật Bản, Đức trong thế chiến lần thứ 2 phải đặt bút ký đầu hàng mà hậu quả còn khủng khiếp đến tận bây giờ. Như vậy có thể nói mở đầu một cuộc chiến dễ dàng hay khó khăn tùy thuộc quốc gia gây chiến nhưng kết thúc chiến tranh đó như thế nào thì không hoàn toàn tùy thuộc. Có lẽ chính điều này đã làm cho các quốc gia trên thế giới mà có ý đồ gây chiến tranh hết sức cẩn trọng.
Gần đây, tờ Thời báo Hoàn Cầu có đăng bài “Thời cơ dùng vũ lực ở Nam Hải (Biển Đông) đã chín muồi” của ông Long Đạo-Phân tích gia chiến lược của tổ chức phi chính phủ Quỹ năng lượng Trung Quốc và cũng là chuyên gia của Trung tâm an ninh phi truyền thống và phát triển hòa bình của Đại học Triết Giang.(Nói chung Thời báo Hoàn Cầu đăng rất nhiều bài hô hào chiến tranh, hiếu chiến. Chính phủ Trung Quốc nói đó không phải là quan điểm của họ. Tất nhiên là vậy. Đó chỉ là diễn đàn, sân chơi cho những vị tướng hiếu chiến đã nghỉ hưu, “những học giả lú lẫn, những thanh niên phẫn khích (hơi một ý là la hét om xòm, thực ra là vô dụng)” như Đại tá Đới Húc và nhà báo Tôn Dũng của Trung Quốc chỉ mặt mà thôi). Tuy nhiên, riêng bài này thì hoàn thiện hơn với 3 tiêu chí đề ra được toan tính rõ ràng, đó là: Mở đầu cuộc chiến; quy mô và kết thúc cuộc chiến. Mở đầu cuộc chiến thì là do “Việt Nam xâm lược, chiếm đảo của Trung Quốc…”. Phần quy mô, theo ông ta thì “ thế năng chiến tranh trên biển Đông rất lớn nên đánh một trận nhỏ (mục tiêu đương nhiên là Trường Sa và khu vực dầu khí của Việt Nam) để không có trận lớn…”. Phần kết thúc cuộc chiến thì “giống như cuộc chiến mà Nga tiến hành năm 2008, thế giới có sốc tý chút nhưng cũng qua khi mọi việc đã rồi…”. Giới quân sự tinh anh của Trung Quốc – Hậu duệ của Tôn Tử với học thuyết quân sự nổi tiếng: Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, chắc chắn coi ông này cũng giống như tác giả của tiểu thuyết “kiếm hiệp cổ trang” na ná như “tân cổ giao duyên” bên Việt Nam mà thôi. Vì sao? Vì, nếu được như thế, có vẻ như rất “nhân văn”, thì xảy ra lâu rồi, nhưng thực tế chưa xảy ra như thế.
Trong chiến tranh hiện đại, chiến tranh với vũ khí công nghệ cao (VKCNC) thì đông không phải là mạnh. VKCNC và chiến thuật liên quan ràng buộc, chi phối với nhau rất chặt chẽ:
Thứ nhất: Những vấn đề nào, mục tiêu nào mà VKCNC đảm bảo uy hiếp trực tiếp thì yếu tố chiến thuật được thăng hoa hoặc ít nhất cũng sẽ được triển khai. Đây là điều kiện cần cho quốc gia đi xâm lược. Lấy Trường Sa làm giả định cho Mỹ tấn công đánh chiếm:
Đối với Mỹ, với bất kỳ mục tiêu nào trên thế giới bao gồm cả đảo trên đại dương thì không có khái niệm gần hay xa mà đều nằm trong tầm hỏa lực của các vũ khí trang bị Mỹ hết. Trường Sa lúc đó gần Mỹ hơn gần với đất liền Việt Nam (vì sao thì ta quá thừa biết). Do đó, về lý thuyết, sự chi viện cho Trường Sa của đất liền là vô cùng khó khăn, khả năng bị phong tỏa là hoàn toàn. Việt Nam chỉ có thể gây thiệt hại cho Mỹ mà không chắc giữ được đảo trong thời gian ngắn. Như vậy, với khả năng công nghệ cho phép Mỹ có thể lựa chọn chiến thuật tối ưu để tác chiến và Mỹ có thể sử dụng mọi phương tiện, vũ khí trang bị để tác chiến theo yêu cầu của chiến thuật đề ra. (Cũng may là Mỹ không có ý tưởng và không cần tấn công chiếm Trường Sa. Điều này chỉ là của các nước “láng giềng” trong khu vực với nhau thôi).
Thứ hai: Những vấn đề nào, mục tiêu nào mà VKCNC còn hạn chế, không uy hiếp được thì bế tắc về chiến thuật. Chẳng hạn với các nước khác kể cả Trung Quốc thì Trường Sa không phải là gần. Ít nhất máy bay chiến đấu của họ không thể chiếm lĩnh vùng trời khu vực Trường Sa. Trong hải chiến hiện đại thì cả 3 vùng đều xảy ra tác chiến (3 trong 1), đó là: vùng trời, mặt biển và lòng biển, trong đó vùng trời quan trọng nhất. Thế nhưng khi vùng trời bị đối phương khống chế hoàn toàn mà mình “bất khả kháng” thì không thể có ý tưởng để triến khai chiến thuật. Lúc này công nghệ (không có tàu sân bay; khả năng hoạt động dài ngày trên biển; khả năng áp chế điện tử vô hiệu hóa tên lửa, vân vân và vân vân…) không hỗ trợ gì cho chiến thuật. Chiến thuật không thể làm được điều gì có thể thay thế “chiếm lĩnh vùng trời”, không thể “bốc” Trường Sa đặt cách đất liền của họ chừng trăm hải lý để cho các loại máy bay, các tàu đổ bộ loại nhỏ tốc độ cao…của họ tác chiến dễ dàng thì coi như bế tắc. Khi chiến thuật bế tắc, nghĩa là không biết đánh cách nào thì mục tiêu được coi như tạm thời bất khả xâm phạm. Việt Nam dù có chiến thuật độc đáo gì đi chăng nữa cũng không thể tấn công tàu sân bay Mỹ ở tây Thái Bình Dương được. Có thể nói, nếu như còn có khái niệm ”xa, gần” đối với mục tiêu quân sự nào đó thì quốc gia đó chưa thể muốn là được.
Tuy nhiên, điều này không phải là đúng cho tất cả cho đôi bên – xâm lược và bị xâm lược. Vẫn còn “cửa hẹp” (chỉ) dành cho những quốc gia bị xâm lược tự tin, quyết tâm giáng trả để bảo vệ Tổ Quốc trước đối phương giàu có, khoa học công nghệ vượt trội. Đó là: Có những điều, mục tiêu mà VKCNC còn hạn chế, không uy hiếp được thì chiến thuật vẫn có thể làm được.
Bao nhiêu tàu chiến Mỹ ở Cửa Việt, cảng Sài Gòn…thậm chí máy bay B52 ở căn cứ Utapao (Thái Lan) vẫn bị tiêu diệt không phải bởi Hải quân, Không quân Việt Nam mà bằng chiến thuật Đặc công.
Chiến thuật “bám lấy thắt lưng địch mà đánh” ít nhất cũng làm cho quân Giải phóng không bị tiêu diệt trước hỏa lực khủng khiếp của quân đội Mỹ.
Chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” tên lửa phòng không Việt Nam bị nhiễu từ máy bay B52 làm mù hoàn toàn. Hai ngày đầu hàng trăm quả tên lửa bay vào khoảng không, hiệu suất chiến đấu gần như số 0. Nhưng khi áp dụng chiến thuật mới thì…một ngày trung bình hơn 2 chiếc pháo đài bay rụng khiến Nhà Trắng chịu không nổi phải dừng chiến dịch. Xem ra Việt Nam đã quá quen đi cái “cửa hẹp” này dù không thích và chẳng muốn. Là một nước nghèo thì Việt Nam không những phải quen đi mà còn phải sẵn sàng chuẩn bị những thứ cần thiết phục vụ cho việc đi qua cái “cửa hẹp” này dễ dàng thuận lợi, làm sao “nhắm mắt cũng đi qua được” mới tự tin chiến thắng.
Trên Biển Đông, bất cứ cuộc xung đột nào cũng đều biến thành cuộc chiến tranh lớn khó kiểm soát, đặc biệt là Trường Sa của Việt Nam. Tấn công đánh chiếm Trường Sa không có gì là khó khăn nếu như cắt đứt mọi chi viện của đất liền, ai cũng biết thế. Nhưng muốn cắt đứt mọi chi viện của đất liền thì quy mô không thể gọi là xung đột hạn chế nữa. Đụng đến Trường Sa của Việt Nam, đối phương bắt buộc phải chấp nhận một cuộc chiến tranh tổng lực của dân tộc Việt Nam, quân đội NDVN. Vì vậy, gây xung đột là gây chiến tranh. Nếu xét về mặt quân sự thuần túy thì thỏa mãn điều kiện cần như đã nói trên thôi, chưa nói lên được điều gì. Khả năng đương đầu, giáng trả của đối phương như thế nào mới là điều kiện đủ.
Các quốc gia muốn đánh chiếm Trường Sa của Việt Nam liệu đã đủ điều kiện, khả năng như đã nói ở trên chưa?
Mới đây, ông Hồ Cẩm Đào – Chủ tịch nước Trung Hoa đã thúc giục lực lượng hải quân phát huy truyền thống của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA), “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc và tăng cường chuẩn bị cho chiến tranh, để bảo vệ an ninh quốc gia cũng như hòa bình thế giới”. Phát biểu của người đứng đầu Nhà nước, Đảng và Quân đội Trung Quốc trước tình hình căng thẳng trong khu vực và sự hiện diện của Mỹ ở Thái Bình Dương khiến chúng ta cảnh giác và suy nghĩ. Phải chăng đó là sự khiêm tốn quá mức về thế và lực của Hải quân Trung Quốc trên biển? Phải chăng Hải quân Trung Quốc cần có thời gian và những việc phải làm để thực sự là hải quân nước xanh? Và khi sự chuẩn bị đã xong thì chiến tranh chỉ là vấn đề thời gian?
Vậy khi nào thì sẽ xảy ra chiến tranh giữa các nước “láng giềng” trong khu vực với nhau do tranh chấp Biển Đông? Trước hết phải khẳng định rằng nếu Biển Đông bị một nước nào khống chế sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích an ninh, chính trị, kinh tế của cả khu vực. Còn nước nào kiểm soát được quần đảo Trường Sa thì sẽ khống chế được Biển Đông. Vì vậy Trường sa chắc chắn là điểm quyết chiến chiến lược của đôi bên – xâm lược và bị xâm lược. Trường Sa không còn là mục tiêu giả định nữa mà là thật, đầu tiên của cuộc tấn công xâm lược.
Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Trường Sa gần Việt Nam, nằm trong tầm hoạt động của không quân Việt Nam và xa các nước khác trong khu vực tới mức mà ngay cả lực lượng không quân hiện đại của Trung Quốc cũng cực kỳ khó khăn khi tác chiến ở đó. Chừng nào hải quân, không quân của các nước trong khu vực không coi Trường Sa là XA và Quân đội Việt Nam “giẫm chân tại chỗ” thì cuộc chiến sẽ xảy ra. Bây giờ Trường Sa của Việt Nam giống như chùm nho chín mọng trong chuyện ngụ ngôn “Con cáo và chùm nho” của Ê-Dốp. “Nho đang còn xanh lắm, chắc chắn thế nào cũng chua”.
Gây chiến tranh bởi những “cái đầu nóng” – hung hăng, ngạo mạn… là triệu chứng căn bệnh chủ quan duy ý chí, và “trái tim lạnh”- phi nghĩa, chiến đấu không mục đích lý tưởng, bạc nhược với một quốc gia có “cái đầu lạnh” – tỉnh táo, tự tin và “trái tim nóng” – quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh… thì cơ may chiến thắng rất thấp, chỉ không thắng cũng đủ để kết thúc một triều đại thậm chí một chế độ. Hòa bình, hữu nghị vẫn là tất cả.

Lê Ngọc Thống

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 17-12-11
http://www.viet-studies.info/kinhte/LeNgocThong_BienDongBienLua.htm

Hà Nhân Văn-NẾU MIẾN ĐIỆN NGẢ VỀ MỸ -ẤN, TRUNG QUỐC CÓ TRỞ NÊN ĐỘNG LOẠN ?

style=”font-size: 12;”> Thế giới đang biến. Có biến mới thông. Sau Zambia, tuần qua, Congo bập bùng khói lửa, đây là nguồn quặng chính yếu của Trung Cộng. Miến Điện nữa, Ngoại trưởng Clinton đã được tiếp đón trọng thể, như một nguyên thủ hơn là một bộ trưởng ngoại giao. <span
TT Thein Sein, tay bắt mặt mừng, mở ra một kỷ nguyên mới, một trang sử mới sau hơn 20 năm dưới chế độ quân phiệt trong vòng tay của Bắc Kinh từ quân viện đến kinh tế. Nếu ví TC như một con cua vĩ đại với 2 cái càng Bắc Hàn và Miến Điện thì càng cua Miến Điện đã gẫy. Chính phủ Miến Điện nay tên là Myanmar đã đồng ý với Hoa Kỳ trong sáng kiến về vùng “Tự do hạ lưu sông Mêkong“.
Đây là tin mừng lớn cho cả ĐNA và riêng VN là một đại hồng phúc với dòng sông 9 khúc Cửu Long, sinh mệnh của vựa lúa Nam bộ và cả nước. Bao nhiêu năm qua Bắc Kinh tận sức tận lực chen chân vào vùng sinh tồn này của 4 nước Việt, Miên, Lào, Thái; và họ nắm chặt Miến Điện với vùng Tam Giác Vàng, trung tâm nha phiến thì nay, Bắc Kinh sẽ bị đánh bật khỏi vùng hạ lưu mà Bắc Kinh đã chặn từ thượng nguồn Mêkong xây 10 đập, thật ác nghiệt (dù ở phía Vân Nam).
Khoảng năm 1956, LHQ thành lập UB Mêkông gồm 4 nước Việt, Miên, Lào và Thái do Hoa Kỳ tài trợ. UB Mêkông VN trực thuộc bộ công chánh do một tổng thư ký cầm đầu. Sau năm 1975, CS vẫn duy trì nhưng lại đưa ra Hà Nội. Thời Lê Khả Phiêu theo TC, UB Mêkông chỉ còn danh nghĩa, TC len vào. LHQ cũng chỉ còn là tên gọi, Hoa Kỳ bỏ mặc, TC khống chế, đưa Miến Điện thêm vào để tăng cường vai chủ. Từ năm 2005, LHQ và Hoa Kỳ lên tiếng tố cáo hạ lưu Mêkông bị tàn phá nặng nề, ô nhiễm nghiêm trọng, với 10 con đập của TC có thể làm cho thủy sinh vật tuyệt diệt.
Đồng bằng Cửu Long Nam bộ bị tác hại nặng nề. Hoa Kỳ can thiệp từ thời TT Bush. Hội nghị Mêkông họp ở Vạn Tượng, Hè 2009, TC biện minh hạ lưu cạn nguồn là do hạn hán. VN qua Việt Tấn xã viết bài bênh vực luận điệu của phái đoàn TC. Không ai tin, Hoa Kỳ trở lại UB Mêkông. LHQ, Thái Lan, Cao Miên hoan nghênh. Uncle Sam viện trợ để “phục chế”, bảo vệ nguồn sống của 60 triệu dân. Với tư cách sáng lập, HK trở lại UB. Vùng này đang được cứu nguy. Điểm quan trọng chiến lược khác mà NT Clinton công khai đòi hỏi: Miến Điện phải chấm dứt quan hệ quân sự với Bắc Hàn (về vũ khí nguyên tử). Tin từ Nguỡng Quang (12-2) cho biết chính phủ Miến Điện đang cân nhắc. Vì đây là điểm nóng trực tiếp đụng đến Bắc Kinh nhưng chắc rằng Miến Điện sẽ nhượng bộ Mỹ. Nói là nóng, do từ hơn một thập niên qua, TC lập một vòng đai nguyên tử, từ Iran đến Pakistan và Miến Điện. Bắc Kinh hứa hẹn đưa Miến lên hàng cường quốc nguyên tử ở ĐNA, dưới cái mũ “nguyên tử phụng sự hòa bình”, Bắc Kinh dùng Bắc Hàn đóng vai trò chủ động.
MẤT MIẾN ĐIỆN, VÂN NAM BỊ ĐE DỌA

Nếu Miến Điện hoàn toàn trở lại ĐNA và sẽ là chủ tịch luân phiên ASEAN năm 2014, Bắc Kinh mất một chư hầu quân phiệt, Miến Điện sẽ ở trong vòng ảnh hưởng Ấn Độ – Hoa Kỳ, Vân Nam sẽ bị đe dọa trực tiếp vì nội loạn. Kinh tế Hoa Nam cũng bị đe dọa do tài nguyên lâm sản và quặng mỏ hiện hoàn toàn nằm trong tay TC. Tại sao như thế? Xin trở lại quá trình lịch sử tương quan Miến Điện, Vân Nam và TQ. Trải qua nhiều thập niên nội chiến (từ 1949), phong trào dân thiểu số ở bang Kachin, Miến Điện vẫn chưa dẹp nổi. Thứ nhất do Bắc Kinh bắt cá hai tay, bí mật dung dưỡng phong trào, bao trùm vùng biên giới Bắc Miến Điện, cũng tương tự như thượng du Bắc Việt. Cho đến năm 2010, TC khai thác gỗ và các loại lâm sản vào sâu nội địa Bắc Miến từ 45 km đã lên đến trên 60 km. Theo tổ chức Bảo vệ hoang dã, thú quý, nhất là cọp đã cạn kiệt do TC khai thác. Rừng cũng chỉ còn khoảng 35% so với thời thuộc Anh. Rừng Bắc Miến phong phú hơn cả rừng Bắc Lào và Bắc Việt. Quân đội Miến không thêă nào kiểm soát được miền Thượng du này, tiếp cận Vân Nam. Phong trào tự trị của bang Kachin mạnh đến mức chính phủ Miến gần đây phải hủy bỏ dự án xây đập Megawatt của TC, sẽ cung cấp 3000 megawatt cho Vân Nam. Phong trào còn cảnh cáo sẽ phá ống dẫn dầu từ duyên hải lên đến Côn Minh, Vân Nam nếu ống dẫn dầu này qua lãnh thổ Kachin. Về Vân Nam, từ đầu thập niên 1990 trước cao trào canh tân đã nổi lên khẩu hiệu “Người Vân Nam cai trị người Vân Nam”. Ta nhớ lại thời CT Giang Trạch Dân đã xảy ra một biến cố động trời khi họ Giang bổ nhiệm chủ tịch Vân Nam người Hoa Hán ở Quý Châu về Côn Minh. UBND Vân Nam đã không chấp nhận, trả ông chủ tịch Hán về Bắc Kinh. Tại sao như thế?
Vân Nam gốc là nước Đại Lý, thế kỷ thứ 13, Mông Cổ cướp Đại Lý sát nhập vào nước Nguyên (Mông Cổ thống trị Trung Hoa). Trong suốt 48 năm nhà Thanh, người Hán gọi là rợ Mãn, vẫn phải để cho người Vân Nam cai trị Vân Nam. Tổng đốc Vân Quí tức Vân Nam – Quí Châu thường là người Vân Nam. Dân tộc Thái là đại đa số chủ thể, ngoài Hán tự, còn chữ Thái, ngôn ngữ Thái. Bộ “Trung Quốc Văn hóa sử” cho biết rõ thời Hán Cao Tổ đầu tiên dựng được nước Hán (năm 206 trước CN) vùng Tây Nam TQ chưa có dân tộc Hán, chỉ có các tộc hệ Việt trong dòng Bách Việt và các tộc thiểu số khác như Man, gồm Bạch Man, Ô Man, Miêu, Dao và Thái đa số (quan hệ với Thái và Lào, Thái VN ở Lai Châu …) (xem: Ở miền Tây Nam TQ có những dân tộc thiểu số nào?, sách đã dẫn, T.I, bài số 33, tt. 254-259). Dọc thượng nguồn Mêkông ở Vân Nam tức sông Lan thương, dân số 20 triệu là các dân thiểu số gốc Thái hay gốc Bách Việt vẫn nghèo khổ, bất mãn phải di dân do TQ xây đập lớn nhỏ, nguồn thủy sản cạn kiệt, họa ô nhiễm khủng khiếp, nội loạn có thẻă xảy ra bâát cứ lúc nào, nếu có cơ hội. Thêm vào là khối dân Hồi ở Vân Nam, chiếm một tỷ lệ cao trong số 70 triệu dân Hồi ở Hoa Lục. Xin lưu ý, TC rất tự hào về hạm đội viễn dương Trịnh Hòa nhà Minh, rong ruổi đi về trên đại dương 7 lần, sang đến tận Hoàng Hải – Ấn Độ Dương từ năm 1406. Trịnh Hòa tức Hâdji, người Hồi gốc Ả Rập ở Vân Nam, bị bắt đem về Khiên Lăng năm 10 tuổi, bị thiến làm hoạn quan sau lên đến thái giám như Nguyễn An, người Việt (Thăng Long) là tác giả kiến trúc kinh thành Bắc Kinh. TC giấu nhẹm gốc gác Trịnh Hòa (đặt tên cho tuần dương hạm của TC hiện nay). Tóm lại, nếu Miến Điện dứt được vòng tay TC, Bắc Kinh sẽ hụt hẫng ở vùng đệm chiến lược Vân Nam – Bắc Miến Điện. Hơn 10 năm qua, Vân Nam là tỉnh bất an xã hội dẫn đầu Hoa Lục. Dân Thái với nhau vẫn nói tiếng Thái, ca múa Thái, sống với văn hóa và truyền thống Thái. Biết rõ thế nguy sát nách, không dễ gì Bắc Kinh buông Miến Điện, một khi quân đội Miến vẫn còn tùy thuộc vào TC từ kinh viện đến vũ khí, tiếp liệu, quân cụ, quân nhu và nhiên liệu.
Sau khi bãi bỏ dự án xây đập Megawatt, Thượng tướng Thein Sein đặc phái Phó tổng thống của ông, cũng là một cựu tướng lãnh qua Bắc Kinh giải thích “để làm yên lòng TQ”. Tân Thủ đô Napidau do một tay TC xây dựng từ xa lộ 6 lằn đường đến các công thự và khách sạn 5 sao, vẫn còn là cuộc thử lửa giữa Hoa Kỳ và TC.
MÔ HÌNH TRUNG QUỐC

VN cần học tấm gương Miến Điện đang dần dần thoát vòng chư hầu kinh tế và quân viện của Bắc Kinh. Nhưng Miến Điện còn một điểm tự hào, rất đáng ca ngợi: Miến vẫn còn bảo vệ được truyền thống, văn hóa và giáo dục. Một phần quan trọng do các nhà sư Miến Điện còn nắm vững dân từ nông thôn đến thành thị. Chùa Phật giáo Miến Điện còn là trung tâm văn hóa Miến, TC vẫn không xâm nhập nổi. Văn hóa truyền thống còn, dứt được họa chư hầu, Miến Điện vẫn là Miến Điện. VN là một thảm kịch văn hóa, giáo dục ở ĐNA và cả Á Đông hiện nay. Số báo trước, HNV đặt tựa đề “Gió mới đang nổi lên trong lòng ĐCSVN”. Hy vọng rằng ngọn gió này là một phép lạ sẽ quét sạch họa vong nô Đại Hán Đỏ về văn hóa, giáo dục. Tinh thần truyền thống Việt sẽ tiêu tan nếu tiếp tục như hiện nay! Chúng tôi nói Đại Hán Đỏ để phân biệt với Hoa – Hán và TQ. Chính Đại Hán Đỏ đang làm tiêu vong văn hóa, đạo đức và truyền thống Trung Hoa vẫn lấy nhân nghĩa làm đầu. “Dân vi bản” là mô hình lý tưởng nay thì tiền vi bản, một xã hội vô cảm. Bắc Kinh lập giải thưởng Hòa Bình thay cho Hòa Bình Nobel. Thật là một hài kịch rẻ tiền! Bắc Kinh tặng giải này cho cựu Thủ tướng Đài Loan Liên Chiến mà cụ Liên Chiến hiện là chủ tịch danh dự Quốc Dân Đảng Đài Loan, cụ lên tiếng từ chối, nói: “Tôi không biết đến giải này”.
Tháng 9 vừa qua, TC trao giải Hòa Bình Khổng Tử cho cựu Tổng thống kiêm Thủ tướng Nga Putin, chắc Putin mắc cỡ lờ hẳn đi, tất nhiên ông không qua Bắc Kinh lãnh giải. ĐCSTH cho đắp tượng đài Đức Khổng Tử ở Thiên An môn, ít lâu sau khiêng Khổng Tử cho vào bảo tàng viện. Ngay các học giả người Hoa đã nghiêm khắc cảnh báo về một TQ đang tha hóa, đạo đức suy đồi, xã hội đảo điên. Trước đây người Tàu nổi danh về chữ tín, chữ nghĩa. Nay còn đâu tín nghĩa. Dưới chế độ CS đương đại, cái gì cũng giả, “đánh cắp” của Âu Mỹ! Trong cuộc tranh luận mới đây của các ứng viên tổng thống đảng Cộng Hòa Mỹ, Romney ứng viên sáng giá lên tiếng tố TQ đánh cắp tài liệu kỹ thuật của Hoa Kỳ và các công ty Mỹ. Chính báo chí ở Hoa Lục, Hồng Kông đã tố cáo đủ thứ giả: dùng thịt bò bạc nhạc tái chế tạo biến thành thịt bò tươi hảo hạng làm bít-tết (steak), “đánh cắp” cả nhãn hiệu nước mắm Việt Hương, pha hóa chất, bột ngọt. Hàng trăm dân nghèo bới rác lấy xương cá bán cho một công ty chế biến xương cá thành nước mắm Việt! Bắc Kinh vừa bắt giam 113 người chế tạo thịt heo nạc giả trong đó có 77 quan chức chính phủ, còn lại là các tay doanh nghiệp thịt heo và bò. Hóa chất độc hại Clenbuterol LHQ và kể cả chính phủ TQ đã cấm sử dụng do gây ra ung thư. Họ dùng hóa chất nguy hiểm này trộn vào thực phẩm gia súc cho heo ăn, làm tiêu mỡ, heo chỉ còn thịt nạc bán cho công chúng, xuất cảng qua cả VN.
Đã từ lâu TC đang phải đối phó với nội loạn và sản phẩm giả mạo. Nhưng điều TC hoảng sợ là một “mẫu mực Đài Loan” đang lan tràn ở Hoa Lục. Giữa hai chai tương chay “made in China” và “made in Taiwan”, người Hoa lục chọn Đài Loan vì quần chúng tin là thực. Thậm chí dân Hoa Lục không còn tin cả sức mạnh quân sự của TQ. Thí dụ rõ nhất, tháng 10 vừa qua, rầm rộ cho hạ thủy hàng không mẫu hạm đầu tiên của TQ dù chỉ là mua lại của Ukraina và sử lại hơn 10 năm. Vẫn trục trặc, theo Tân Hoa xã (1-12) hàng không mẫu hạm này phải chạy thử nghiệm lần thứ 2 tuần qua. Nhưng ngược lại, Bắc Kinh thành công và rất thành công về cái gọi là mô hình lý tưởng của TQ.
“50 TỶ ĐÔ” SỬA LẠI SỬ SÁCH VIỆT

Xin lập lại, thực sự là đã có một hệ thống cơ cấu của Đại Hán Đỏ đô hộ VN trong 2 thập niên qua…Cái đích tối hậu của Đại Hán Đỏ là biến VN thành một tỉnh của TQ, lấy tỉnh Quảng Tây làm mẫu mực, nay là khu Tự trị Quảng Tây, dân tộc Choang là đa số chủ thêă với 15 triệu dân với mấy triệu dân Nùng và Tày, Bắc Kinh sát nhập vào khối Choang – Tày – Nùng. Bắc Kinh mưu sâu nham hiểm để cho dân Choang – Tày – Nùng thay TQ trực tiếp quan hệ với VN về kinh tế, xã hội, văn hóa mà Lào Cai, Lạng Sơn đã như một huyện Tày, Nùng, Thổ Choang của TQ. Dân tộc Choang là Việt tộc (với 20 hệ) thuộc dòng Bách Việt, vẫn còn giữ được văn tự, ngôn ngữ, văn hóa, truyền thống Choang. Chữ Nôm Choang tương tự như chữ Nôm Việt. Lan tới cả dân tộc Mường Hòa Bình, là dân tộc Lạc Việt ở miền núi. Tỉnh Hòa Bình mở hội trống đồng, cồng chiêng 1-10 vừa qua, quốc khách TQ, tràn ngập đèn lồng TQ, mầu đỏ, 5 sao vàng. UBND và Đảng ủy Hòa Bình bịa đặt đây là ngày ăn mừng tái thành lập tỉnh. Hoàn toàn ngụy tạo!
Trước đây báo chí trong nước đã loan tin, đài VOA và RFA đã thông tin lại, Bộ giáo dục và đào tạo dự trù một ngân khoản vĩ đại 50 tỷ mỹ kim để in lại tất cả sách giáo khoa từ tiểu học lên đến đại học do nhà xuất bản Giáo Dục độc quyền in ấn phát hành. Tưởng đâu là tin giả tưởng của kẻ điên, 50 tỷ đô đối với VN lớn lắm. Tìm hiểu cặn kẽ từ Hà Nội, HNV được biết đây là dự án có thực của nhà xuất bản Giáo Dục do moi từ tiền thuế và doanh gia TC đầu tư phần còn lại. Nên nhớ ngành in ấn độc quyền của nhà xuất bản GD lời từ 45% trở lên. Doanh gia TC rất ham đầu tư. In lại sách giáo khoa là âm mưu thâm hiểm của Bắc Kinh Đỏ trước hết để viết lại lịch sử VN, rất có khả năng ẽ bỏ hết những phần viết về các trận đánh thắng Tàu và chống Tàu. Lấy một bộ sử giáo khoa cấp II của nxb GD làm tiêu biểu: đã hủy bỏ bài thơ cũng là bài hịch, một bản tuyên ngôn độc lập “Nam quốc sơn hà Nam đế cư! Tiệt nhiên định phận tại thiên thư (1076)”. Bỏ hẳn bài quân hành do vua Quang Trung sáng tác trên đèo Tam Điệp trước khi Bắc tiến đánh tan quân Mãn Thanh vào mùa Xuân Kỷ Dậu (1789) (bài đồng ca Đánh).

HÀ NHÂN VĂN
(5/12/2011)
http://abcvietnamese.wordpress.com/2011/12/18/n%E1%BA%BFu-mi%E1%BA%BFn-di%E1%BB%87n-ng%E1%BA%A3-v%E1%BB%81-m%E1%BB%B9-%E1%BA%A5n-trung-qu%E1%BB%91c-co-tr%E1%BB%9F-nen-d%E1%BB%99ng-lo%E1%BA%A1n/

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: