Hoàngquang’s Blog

17/12/2011

Để giữ gìn lương tri Tổ Quốc

Filed under: Chính trị- xã hội,TỔ QUỐC VIỆT NAM — hoangquang @ 9:38 sáng
Tags: , ,

Lâm Minh Trang


Đinh Vũ Hoàng Nguyên Những huyết cầu Tổ Quốc
Thanh Quang, phóng viên RFA Khi những người yêu nước bị biến thành tội phạm
BBC Các đảng CS kêu gọi đấu tranh giai cấp

Huy Phương Phải chi ngày ấy
Lữ Giang Phạm Viết Đào HOA KỲ TIẾT LỘ VỀ VỤ HOÀNG SA Nguyễn Thanh Giang – Trông mong gì được!

***
Lâm Minh Trang Để giữ gìn lương tri Tổ Quốc

Lâm Minh Trang – một người bạn blog mình vô cùng quí mến.
Vừa rồi báo Tuổi trẻ tổ chức cuộc thi viết chủ đề “Cảm xúc Trường Sa” và chị Trang có tham gia gửi bài. Trong bài viết này chị có dành một đoạn nói về cảm xúc khi đọc bài thơ Những huyết cầu tổ quốc của mình trước 1800 học sinh trường chị. Bài viết 1246 từ, khi qua kiểm duyệt của báo, còn lại 473 từ, và bài thơ của mình thì bị cắt.

Xin phép chị Trang nhé, được đăng lại đầy đủ bài viết này! Cảm ơn chị!

Để giữ gìn lương tri Tổ Quốc…

Tôi là một thanh niên thành phố, lớn lên kịp khi hòa bình đã đến. Những năm tháng chiến tranh với tôi chỉ là những gì tôi được học, được đọc, được nghe kể lại qua Thầy cô, sách báo, phim ảnh và những người lính trong họ hàng. Chỉ vậy thôi, nhưng tôi biết rõ một điều không hề « sách vở » đó là những năm tháng đó sẽ mãi mãi nằm trong ký ức và ghi nhận của cả dân tộc. Đó là sự ghi nhận về cái giá máu xương của nhân dân đã đổ ra để đổi về nền hòa bình cho dân tộc, đổi về sự thống nhất đất nước, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.
Sự toàn vẹn này không chỉ ở việc xóa bỏ lằn ranh vĩ tuyến 17 trên đất liền. Sự toàn vẹn lãnh thổ còn ở việc cờ Tổ quốc giương cao trên các cột mốc biên cương. Sự toàn vẹn còn phải tính đến những hòn đảo, quần đảo trên mặt Biển Đông thuộc về bản đồ nước ta đã cả ngàn năm nay. Trong đó, Hoàng Sa- Trường Sa đối với lớp thanh niên chúng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ « chỉ là ký ức ».

Thế nhưng, việc chủ quyền biển đảo của đất nước bị xâm phạm, không hiểu vì lý do gì, những thông tin về sự việc này đến với chúng tôi theo con đường chính thống rất muộn. Muộn, nhưng bằng vào sự quan tâm của mình một cách có trách nhiệm, chúng tôi buộc phải mày mò tìm hiểu và các trang mạng xã hội là nơi chúng tôi nhắm đến. Bước vào thế giới mạng, tuy nó được nhận định đa phần là ảo, nhưng thực ra, thanh niên bây giờ không chỉ có những nhóm người chỉ biết xài tiền chơi ngông, vô công rỗi nghề, thích nổi loạn, gây rối hoặc ẽo ợt như những người thuộc « thế hệ gối ôm », mà vẫn còn một bộ phận đông đảo thanh niên hướng đến Hoàng Sa- Trường Sa, những vấn đề lý tưởng tuổi trẻ bằng tất cả nhiệt tâm của mình. Nếu ta biết bỏ qua một bên những ý đồ đen tối manh nha đâu đó cho việc kích động hòng gây rối, thì sâu xa trong những lời kêu gọi tuần hành, thực sự có những tấm lòng thanh niên hướng về Hoàng Sa- Trường Sa. Với họ, Hoàng Sa – Trường Sa là một bộ phận không thể tách rời với cơ thể đất nước. Với họ, việc để một mảnh đất Tổ quốc mất đi dù nhỏ nhất cũng là điều không thể chấp nhận. Họ, cũng như chúng tôi, tuy chỉ là những người được thừa hưởng sự hy sinh của các thế hệ đi trước, nhưng điều đó không có nghĩa, chúng tôi cho phép mình thờ ơ với cái giá máu xương mà bao thế hệ cha ông đã phải đổ ra để giành lại Tổ quốc này. Với chúng tôi đó là cái giá của lương tri.

Bằng suy nghĩ riêng của mình, tôi cũng hiểu vấn đề Biển đảo Biển Đông hiện nay rất phức tạp. Rằng việc chúng ta đấu tranh để đòi lại chủ quyền ở Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa là vấn đề cần có thời gian, cần có chiến lược không đơn giản và phải bình tĩnh, sáng suốt. Thế nhưng điều đó không có nghĩa là ta phó mặc mặt trận đấu tranh cho thương lượng ngọai giao. Trong quá khứ xa xưa, nhà Lý đánh Tống, Trần Hưng Đạo ba lần chiến thắng giặc Nguyên Mông, Nguyễn Trãi và nhà Lê trong cuộc khởi binh chống quân Minh, rồi gần đây, trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, hoặc ở cuộc chiến biên giới phía Bắc, phía Tây Nam năm 1979 chẳng phải, chúng ta – trong thế yếu hơn nhiều lần- đã chiến đấu và chiến thắng những thế lực ngọai xâm hùng mạnh bằng nhiều mũi giáp công? Trước vấn đề tranh chấp Hòang Sa – Trường Sa trên Biển Đông, thanh niên chúng tôi cho rằng, bên cạnh việc thương lượng ngọai giao, bên cạnh việc tranh thủ lẽ phải của luật pháp quốc tế và sự đồng tình của dư luận thế giới, chúng ta vẫn phải dựa vào chính tiếng nói đanh thép, sức mạnh của tinh thần quật cường dân tộc là chính trong việc bày tỏ thái độ trước những hành vi xâm phạm chủ quyền của đất nước mình một cách ngang ngược của một số nước láng giềng.

Ngày 15/08/2011 vừa qua, ngày tựu trường của học sinh tòan thành phố, được sự cho phép của Thầy Hiệu trưởng, tôi đã lên sinh họat với hơn 1800 học sinh của Trường trong chủ đề Biển Đảo Tổ quốc ta. Tôi nói với học sinh của mình không dài lời, chỉ gói gọn trong những ý «Biển đảo đâu phải chuyện của một nhúm người. Nó là chuyện của “trăm họ”, và chính là chuyện nếu hôm nay thế hệ các Thầy Cô chưa làm được cho sự vẹn nguyên của nó, thì trách nhiệm sẽ là của các con trong tương lai…Cho nên để làm tốt trách nhiệm này, các con phải chuẩn bị tư thế “gánh trách nhiệm” đó ngay từ bây giờ” . Tôi kết thúc bài sinh họat chưa đến 10 phút của mình bằng bài thơ Những huyết cầu Tổ quốc của Blogger Đinh Vũ Hòang Nguyên. Trong bài thơ có nhiều từ lạ và học sinh của tôi có thể không hiểu hết, nhưng bằng vào việc các em vỗ tay rân trời và hô vang Hòang Sa – Trường Sa sau khi tôi ngừng ở cuối bài thơ, bằng vào việc sau đó chỉ trong vòng 3 ngày bằng tiền tiết kiệm ăn sáng, các em đã đóng góp cho cuộc vận động “Góp đá xây Trường Sa” của Báo Tuổi Trẻ số tiền 11 triệu đồng, những học trò nhỏ đã gầy dựng trong tôi niềm tin rằng, Hòang Sa – Trường Sa chắc chắn sẽ trở về nguyên vẹn trong lòng Tổ quốc ta. Trở về bằng chính những việc làm nhỏ nhất, nhưng cụ thể nhất của tuổi trẻ hôm nay. Viên đá xây dựng Trường Sa hôm nay không chỉ đơn giản là gìn giữ những gì còn lại, mà nó phải được hiểu như chúng ta đang đắp lũy, xây thành cho một trận chiến “đòi đất” hứa hẹn phải lâu dài. Ngọn đèn thắp sáng trên nhà giàn DK1 không chỉ đơn giản là thắp sáng một vùng biển, mà nó còn là tín hiệu khẳng định vị thế làm chủ của ta nơi biển trời thăm thẳm kia.

Sáng 15/08/2011 hôm ấy là một buổi mai mát lạnh, trong lành sau những cơn mưa đêm trước, sau phần sinh họat của mình, tôi đã chảy nước mắt vì không khí mà học sinh mang đến trong buổi chào cờ. Tôi chảy nước mắt trong niềm vui về những người trẻ của mình với vận nước tương lai, và tôi tin, các em sẽ lớn lên, sẽ biết gìn giữ cẩn trọng và tự hào về lương tri Tổ quốc mà ông cha để lại bằng máu xương hôm qua …khởi đi từ những động thái ý nghĩa nhất.

Lâm Minh Trang (Gò Vấp)
P/s: Cảm ơn Đinh Vũ Hoàng Nguyên và bài thơ của Anh.

Đinh Vũ Hoàng Nguyên Những huyết cầu Tổ Quốc

Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!

Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu* Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…

Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.

Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 58 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.

Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.

Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng.
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.

Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.

Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.

Đinh Vũ Hoàng Nguyên
http://laothayboigia.multiply.com/journal/item/206/206
Thanh Quang, phóng viên RFA Khi những người yêu nước bị biến thành tội phạm

Hiện đã được 4 năm kể từ cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh hồi tháng 12 năm 2007 trước Lãnh Sự Quán TQ tại Saigòn.

AFP photo
Cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh hồi tháng 12 năm 2007 trước Lãnh Sự Quán TQ tại Saigòn.
“Tội” yêu nước
Khẩu hiệu “Hoàng Sa-Trường Sa là của VN” xuất hiện dũng cảm trên nón, trên áo của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải – và mãi đậm nét trong tâm khảm của người dân Việt yêu nước – để phản đối hành động xâm lược từ Phương Bắc. Nhưng, cho tới giờ, blogger Điếu Cày vẫn biệt tăm vì “tội yêu nước” ấy.
Và những blogger khác cũng vì nặng lòng với quê hương, như Anh Ba SG, Tạ Phong Tần, cũng cùng chung số phận, trong khi các blogger cùng chí hướng với Điếu Cày – từ Trăng Đêm, Uyên Vũ, Thiên Sầu, Bùi Chát cho tới Đông A SG, Hồ Lan Hương tiếp tục bị giới cầm quyền trong nước trù dập đáng ngại…
Nhân thời điểm đánh dấu 4 năm kể từ sự kiện mùng 9 tháng 12 năm 2007 đó, Blogger Mẹ Nấm lưu ý cảnh nhiễu nhương tiếp diễn trong chiều hướng vô cảm và tắc trách của giới cầm quyền đối.
“Những người tham gia xuống đường chống Trung Quốc tại Sài Gòn vẫn tiếp tục bị đe dọa, bị trấn áp bằng nhiều hình thức như: đánh nguội, bắt nguội, áp lực với nơi đăng ký tạm trú, hăm dọa gia đình, bị tông xe, bị mất việc làm…
Năm 2011, những người yêu nước còn bị bao vây trước cửa nhà, bị nhấc bổng, bẻ quặt tay, bị đạp vào mặt, bị hốt lên xe buýt, bị đưa vào trung tâm phục hồi nhân phẩm. Những nhà văn lão thành, các bác cựu chiến binh bị đưa lên truyền hình, bị bôi xấu là những kẻ phản động, là những người bị giật dây và bị kích động bởi thế lực thù địch vô hình bên ngoài. Tệ hơn là có người mất tích ngay trong đồn công an như chị Bùi Hằng.
Thảm hại hơn, người con đi tìm mẹ cũng bị bắt một cách ngang nhiên, vô cớ, bất chấp luật pháp và đạo lý con người. Năm 2011, nhiều người bị giam giữ 2 ngày, 3 ngày, 5 ngày ở trại giam Hỏa Lò, để hiểu, để thấm thía hơn tình yêu Tổ quốc của mình. Chua chát làm sao? Phải hiểu thế nào cho đúng cụm từ “”Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” ???”
Cảnh nhiễu nhương đó tương phản với lời khẳng định của các quan chức VN, kể cả Thủ tướng VN, ông Nguyễn Tấn Dũng, rằng Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền VN, tương phản với cảnh ngư dân Việt tiếp tục bị “tàu lạ” “trấn lột”, hành hung, bắn giết ngay trong ngư trường truyền thống của VN, tương phản với tình trạng – vẫn theo lời blogger Mẹ Nấm – “Từ khung màn hình, 90 triệu người dân chưa bao giờ được nghe tiếng hô uất hận nhưng kiêu hãnh Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam của những công dân Việt Nam yêu nước ở Hồ Gươm Hà Nội, ở công viên 30/4 Sài Gòn”.
Và “Bốn năm sau ‘Ngày vì Hoàng Sa – Trường Sa thân yêu’, vẫn có nước mắt rơi và cả máu phải đổ vì biển đảo của tổ tiên” khiến cho mỗi người bày tỏ lòng yêu nước “đều có thể trở thành một Điếu Cày bị giam giữ mà không có phán xét của toà, không một thông tin gì đến với thân nhân”.

Năm 2011, nhiều người bị giam giữ 2 ngày, 3 ngày, 5 ngày ở trại giam Hỏa Lò, để hiểu, để thấm thía hơn tình yêu Tổ quốc của mình. Chua chát làm sao? Phải hiểu thế nào cho đúng cụm từ “”Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” ???
Blogger Mẹ Nấm

Cũng trong chiều hướng “tội yêu nước” ấy, blogger Hà Văn Thịnh từ Huế có bài “Ta đang sống ở thời nào đây”, mở đầu rằng:
“Gần Tết, trăm công ngàn việc với vô vàn nỗi buồn lo vì tiền thì ít, chi tiêu lại nhiều, dạy bù, chuẩn bị vào mùa thi… Thế nhưng, không thể không viết vì cái đau nhất, chán nhất là ngần này tuổi đầu vẫn không thể nào biết định hướng XHCN nổi là mình đang sống (hay là đang chết mòn) trong cái thời buổi nào?…Đồng ý rằng vi phạm trật tự xã hội quá quắt thì phải có biện pháp giáo dục thích đáng, nhưng đem người vào trại cải tạo 2 năm không cần xét xử thì có lẽ là chuyện chỉ có ở Việt Nam.
Đó là chưa nói rằng người ấy, tội ấy là tội yêu nước quá nên mới đi biểu tình, nên mới bị tập trung cải tạo; còn như tôi, yêu vừa vừa thì ngồi nhà và… thở dài và chờ kiểm điểm! Cái đòn răn đe, dằn mặt này nghe chừng gớm ghê và đầy ẩn ý. Dù sao chăng nữa, xét về cái nguyên cớ yêu nước thực thà dẫu có cộng vô cả ngàn lỗi bị xúi giục, kích động vẫn chưa thể đến mức bị giam cầm trái phép đến 2 năm. Xem ra, đi ở tù còn ít ngày hơn, tội lỗi nó cũng rành rẽ hơn là cải tạo hay “giáo dục”. Nếu trên đời này còn có hình thức giam cầm, đày đọa con người hiểm ác hơn, mù mờ hơn, đau đớn hơn cả đi tù bằng cái mỹ từ “giáo dục” thì đó đích thị là sáng tạo của nền dân chủ vạn lần hơn nơi giãy chết xứ người.”
Những chuyện cười ra nước mắt

Chị Bùi Hằng (bìa phải) trong một lần biểu tình ở Hà Nội. AFP photo
GS Hà Văn Thịnh nhân tiện dẫn chứng cảnh “Ta đang sống ở thời nào đây ?” khi chứng kiến “chỉ một ngày thôi” trên báo mạng trong nước, từ chuyện bệnh nhân bị hư một quả thận nhưng bác sĩ “lỡ tay” cắt hết cả 2 quả mà ban Giám đốc bệnh viện chỉ cho làm “Kiểm điểm” về sai sót liên quan mạng sống con người; rồi nhiều vụ chỉ “Kiểm điểm” thôi nhưng không thể không “cười ra nước mắt” như Vinashin, tiền polymer, lương cả trăm triệu đồng/1 tháng của lãnh đạo điện lực VN (EVN); lãnh đạo công an chỉ “nhắc nhở” anh em CSGT về những vi phạm “quá quắt” cho tới “văn hoá trả lời …chỉ là hai từ im lặng”. Theo GS Hà Văn Thịnh thì “Sơ sơ vài dẫn chứng để mà đau, mà xót chứ nếu viết sử thì phải “hàng vạn” trang mới đủ về những gì được kiểm điểm, tường trình, xem xét, nhắc nhở, im lặng…” trong cái thời mà ông và mọi người dân Việt trong nước đang “è cổ ra mà sống”.
Qua bài “Tình trạng vô pháp luật ở VN hiện nay: Căn nguyên và thách thức cho bản Hiến pháp mới” được phổ biến trên nhiều trang mạng nhật ký, tác giả Lê Anh Hùng nhận thấy “căn bệnh trầm kha” về thực trạng vô pháp luật này khi thể chế hiện hành không ngăn chận được, mà còn khiến cho vấn đề trở nên trầm trọng hơn. Tác giả nhận xét:
“Quan sát tình hình đất nước trong nhiều năm qua, người ta hẳn sẽ dễ dàng đi đến nhận định rằng xã hội Việt Nam đang ngày càng rơi vào tình trạng vô pháp luật. Từ Kết luận của Bộ Chính trị là không xử lý kỷ luật một ai trong vụ Vinashin cho đến hình ảnh các chiến sỹ cảnh sát giao thông qua loạt bài “Nhức nhối nạn mãi lộ: Ghê hơn cướp cạn” của báo Tuổi Trẻ; từ vấn nạn chạy chức, chạy quyền, chạy dự án… cho đến tình trạng chen lấn xô đẩy, chạy ngang chạy tắt trên các đường phố ở các đô thị đông đúc; từ các vụ bắt bớ người biểu tình ôn hoà một cách tuỳ tiện ngay giữa lòng Thủ đô ngàn năm văn hiến cho đến các vụ quan tỉnh, quan huyện gây ra bao cái chết oan uổng cho những người dân vô tội; từ chuyện ông Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinashin “dám” phớt lờ ý kiến chỉ đạo của ông Thủ tướng trong vụ mua tàu Hoa Sen cho đến các vụ khiếu kiện vượt cấp diễn ra trên khắp mọi tỉnh thành, v.v., thảy đều minh chứng cho nhận định đó.
Điều đáng nói là với cơ chế kiểm duyệt báo chí ngặt nghèo ở Việt Nam, những hiện tượng mà báo chí đưa tin công khai như thế mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và tình hình xem ra đã đến hồi vô phương cứu chữa.”
Nhà dột từ nóc

Theo tác giả Lê Anh Hùng thì Pháp luật là một cơ chế cưỡng bách của xã hội, bao gồm các quy tắc điều chỉnh mối quan hệ giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội, do những người đại diện chính trị vốn được lựa chọn thông qua một quy trình chính trị soạn ra và áp đặt từ trên xuống… Do đó “một khi hệ thống pháp luật của một quốc gia có vấn đề thì điều đó có nghĩa là vấn đề ấy bắt nguồn từ trên xuống. Nên người ta thường nói “Thượng bất chính, hạ tắc loạn” hay “Nhà dột từ nóc” là vì vậy.
Tình trạng “Thượng bất chính, hạ tắc loạn” khiến người ta liên tưởng tới bạo quyền có liên quan đến chủ quyền và cả nhân quyền – tại quê hương VN.
Qua bài “Bạo quyền, chủ quyền và Nhân quyền”, nhà dân chủ Phạm Hồng Sơn từ Hà Nội nhận định:
“Dù được thừa nhận muộn màng, nhưng Nhân quyền đã tiến những bước rất nhanh về thời gian và rất rộng về không gian và ý nghĩa để “vượt lên” Bạo quyền và “nâng đỡ”, “nâng cấp” cho Chủ quyền – từ ý nghĩa chủ quyền của một quân vương, một thủ lĩnh trở thành Chủ quyền của nhân dân, Chủ quyền quốc gia. Hôm nay, Bạo quyền đã trở thành một từ đáng xấu hổ, đang bị truy đuổi và đang bị gạt khỏi thế giới con người. Thì Nhân quyền đã là một từ đầy yêu mến, là nỗi khao khát, là giá trị phổ quát cho nhân loại ở khắp nơi, từ Á sang Âu, từ Đông sang Tây.
Dĩ nhiên, Nhân quyền không phải là từ ưa thích của những người còn dùng Bạo quyền dù chính họ không thể phản đối hay dám tranh luận công khai về Nhân quyền. Chỉ trong hơn 50 năm qua, lịch sử loài người đã chứng tỏ Nhân quyền không chỉ giúp mang lại nguyên vẹn Chủ quyền quốc gia trở lại trong tay người dân một dân tộc mà còn đảm bảo cho từng cá nhân của dân tộc đó đạt được Hạnh phúc riêng mà vẫn giữ được Nhân phẩm…”

Quan sát tình hình đất nước trong nhiều năm qua, người ta hẳn sẽ dễ dàng đi đến nhận định rằng xã hội Việt Nam đang ngày càng rơi vào tình trạng vô pháp luật.
Tác giả Lê Anh Hùng

Theo BS Phạm Hồng Sơn thì lịch sử hơn 50 năm qua cũng cho thấy khi thiếu hoặc không có Nhân quyền, thì Chủ quyền quốc gia giành được từ ngoại bang sẽ lại rơi vào tay Bạo quyền, và “dân tộc sẽ chắc chắn trở lại kiếp nô lệ cho chính người đồng tộc; đạo đức xã hội sẽ bị đẩy về phía cầm thú; lãnh thổ, lãnh hải, tài nguyên quốc gia sẽ thành tài sản riêng của một nhóm người, một gia đình hay một đảng; người còn lương tri, yêu nước sẽ bị biến thành tội đồ, kẻ trục lợi, bán nước được ca ngợi, tôn vinh, còn quân xâm lược sẽ được bảo vệ, che chở.
Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cu Ba, Afghanistan thời Taliban là những chứng cớ rõ ràng cho các diễn tiến lịch sử vừa kể. Nhưng minh họa đầy đủ nhất cho diễn tiến đó, chỉ có thể là: Việt Nam hôm nay”. BS Phạm Hồng Sơn nhân tiện lưu ý rằng nếu chỉ than vãn, buồn đau, cầu xin, chờ đợi hay nhờ vả chưa bao giờ có thể mang lại Nhân quyền đích thực. Và ông trích dẫn lời triết gia người Anh John Locke hồi thế kỷ 17 và nhà triết học Mạnh Tử thuộc nhà Chu của Trung Hoa trước đó 20 thế kỷ, đều cho rằng: “Người dân có quyền đứng lên gạt bỏ chính thể đã xâm phạm hay không đảm bảo được những quyền tự nhiên của con người.”
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ironical-troubled-patriot-in-vn-tq-12132011210755.html

Các đảng CS kêu gọi đấu tranh giai cấp

Cuộc khủng hoảng kinh tế-xã hội ở các nước tư bản Phương Tây là cơ hội để các lực lượng cộng sản toàn cầu đẩy mạnh cuộc ‘đấu tranh giai cấp’ – theo tuyên bố tại hội nghị cộng sản quốc tế lần thứ 13 ở Hy Lạp.
Hội nghị này, tên chính thức là Hội nghị quốc tế lần thứ 13 các đảng cộng sản và công nhân, do Đảng cộng sản Hy Lạp đăng cai tổ chức tại thủ đô Athens của nước này từ ngày 9 đến 11/12.
Chỉ có hơn 100 đại biểu của 78 chính đảng cộng sản và công nhân từ 61 quốc gia trên thế giới đã tham dự hội nghị này với chủ đề ‘Chủ nghĩa xã hội là tương lai!’.
Tuy nhiên đây lại là hội nghị có sự tham gia đông đảo nhất của các đảng cộng sản trong suốt 12 kỳ tập hợp.
Đáng chú ý là đảng cộng sản lớn nhất trên thế giới hiện nay là Đảng cộng sản Trung Quốc đã không tham dự hội nghị nhưng bốn quốc gia mà đảng cộng sản cầm quyền còn lại là Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba và Lào đã có mặt.
Các nước có đảng cộng sản còn ảnh hưởng như Nga, Venezuela, Ấn Độ bên cạnh đại diện các đảng cộng sản ở các nước tư bản Phương Tây như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Ý, Úc và Canada đều có mặt tại hội nghị.
Đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Việt Nam do ông Nguyễn Mạnh Hùng, phó trưởng ban thường trực Ban đối ngoại trung ương Đảng, dẫn đầu.
‘Tư bản có lỗi hệ thống’
Các đại biểu đã phân tích và đánh giá tình hình tình hình quốc tế cũng như tình hình các đảng cộng sản hiện nay 20 năm kể từ khi hệ thống chủ nghĩa xã hội sụp đổ ở Liên Xô và đông Âu.
Hội nghị đã ra tuyên bố chung trong đó nêu rõ cuộc khủng hoảng của phương tây hiện nay là ‘cuộc khủng hoảng mang tính hệ thống của chủ nghĩa tư bản’.
“Đây không phải là lỗi bên trong hệ thống mà là cả hệ thống [tư bản] bị lỗi.”
Tuyên bố chung của Hội nghị quốc tế các đảng cộng sản
“Đây không phải là lỗi bên trong hệ thống mà là cả hệ thống [tư bản] bị lỗi.”
Cụôc khủng hoảng này đang ngày càng trở nên sâu sắc và lan rộng và làm cho đời sống nhân dân lao động ngày càng khó khăn, bản tuyên bố chung nhấn mạnh.
Các đảng cộng sản toàn cầu nhận định ‘nhân loại đang ở vào thời điểm bước ngoặt của lịch sử’ với hai con đường phát triển để lựa chọn là chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội.
Tuyên bố chung đánh giá con đường tư bản chủ nghĩa có nguy cơ dẫn đến ‘chiến tranh đế quốc’ và ‘xâm phạm các quyền dân chủ của nhân dân lao động’; trong khi con đường xã hội chủ nghĩa là ‘con đường giải phóng’ và ‘vì lợi ích của nhân dân lao động’.
“Trong bối cảnh khủng hoảng của chủ nghĩa tư bản, các kinh nghiệm và thực tiễn xây dựng chủ nghĩa xã hội trên thế giới đang chứng minh tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội,” tuyên bố chung viết.
“Chỉ có chủ nghĩa xã hội mới có thể loại bỏ chiến tranh, thất nghiệp, nghèo đói, mù chữ.”
Tuyên bố chung chào đón các cuộc đấu tranh và nổi dậy cho ‘các quyền dân chủ, xã hội và chính trị chống lại các chế độ chống người dân ở Trung Đông và Bắc Phi, chính xác là ở Tunisia và Ai Cập’.

Nghiệp đoàn thân cộng sản biểu tình ở Hy Lạp, nước đang gặp khủng hoảng nợ công
Tuy nhiên, các đảng cộng sản mạnh mẽ lên án cuộc ‘chiến tranh đế quốc’ mà họ cho là NATO và châu Âu phát động ở Lybia cùng sự can thiệp vào ‘công việc nội bộ ở Syria và Iran’.
Tuyên bố chung cũng lưu ý sự chuyển hướng quan trọng trong tương quan lực lượng của thế giới, với sự suy yếu tương đối của Mỹ, sự trì trệ của các nền kinh tế tư bản phát triển nhất và sự trỗi dậy của các cường quốc kinh tế toàn cầu mới, đặc biệt là Trung Quốc.
Đại diện của Đảng cộng sản Việt Nam đã trình bày về kết quả Đại hội đảng lần thứ 11 hồi đầu năm và ‘những thành tựu’ của Việt Nam sau 25 năm đổi mới và xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Mặc dù là cuộc tập hợp lớn nhất trong năm của các đảng cộng sản thế giới, sự kiện này không hề được các hãng truyền thông quốc tế nhắc đến dù chỉ một dòng.
Còn trong nước, chỉ có các cơ quan ngôn luận chủ yếu của đảng và chính phủ như Thông tấn xã, báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, trang web của Đảng cộng sản Việt Nam, đưa tin và bài ngắn gọn về hội nghị này.
Báo Quân đội Nhân dân của Việt Nam phấn chấn chạy tin,”Triển vọng tươi sáng của chủ nghĩa xã hội”.
Hội nghị quốc tế thường niên các đảng cộng sản được ra đời từ ý tưởng của Đảng cộng sản Hy Lạp (KKE) 13 năm trước đây.
KKE đã đăng cai hội nghị này ở Athens trong bảy năm liên tục trước khi nó được chuyển qua Lisbon của Bồ Đào Nha, Minsk của Belarus, Sao Paolo của Brazil, New Dehli của Ấn Độ và Tshwane của Nam Phi.
‘Đang tự hoàn thiện’
“[Nhân loại] dứt khoát không thể nào trở lại cái thứ lý giải lịch sử tiến hóa của nhân loại bằng đấu tranh giai cấp, bằng sự sát phạt nhau giữa các giai cấp…và lấy đổ máu làm lẽ sống.”
Nguyễn Thanh Giang, nhà bất đồng chính kiến
Trao đổi với BBC, nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Thanh Giang ở Hà Nội nhận định rằng qua cuộc khủng hoảng hiện nay, chủ nghĩa tư bản thế giới đang ‘tự hoàn thiện’ những gì chưa hợp lý để tiếp tục ‘tiến tới’.
“Khủng hoảng là cơn sốt đã vỡ ra, nhưng các nước tư bản sẽ tìm liều thuốc thích hợp và sẽ bình phục, khỏe hơn và tiến xa hơn chủ nghĩa tư bản của những thập kỷ trước,” ông nói.
Cho dù chủ các nước phương tây đang chìm trong khủng hoảng, ông Giang vẫn cho rằng nhân loại nhìn vào chủ nghĩa tư bản vẫn thấy ‘phần sáng nhiều hơn phần tối’.
“[Nhân loại] dứt khoát không thể nào trở lại cái thứ lý giải lịch sử tiến hóa của nhân loại bằng đấu tranh giai cấp, bằng sự sát phạt nhau giữa các giai cấp…và lấy đổ máu làm lẽ sống,” ông nói.
Tuy nhiên ông cũng nhận định rằng các đảng cộng sản cũng nhân cơ hội khủng hoảng của các nước tư bản để ‘trỗi dậy phát huy ảnh hưởng của mình’ tuy ảnh hưởng đó sẽ ‘không lớn được và không thâm nhập được vào quần chúng’.

Đảng cộng sản Hy Lạp là tổ chức chủ trì hội nghị cộng sản quốc tế 13 ở Athens hôm gần đây
Về bước tiến của Đảng cộng sản Nga trong cuộc bầu cử Duma quốc gia Nga mới đây, ông cho rằng người dân bao giờ cũng lựa chọn sáng suốt là có ‘phần tả và phần hữu’.
“Có lúc họ lựa chọn thêm tả bớt hữu, có lúc họ chọn thêm hữu bớt tả,” ông giải thích.
Các đảng cộng sản trong lòng các nước tư bản dù hoạt động liên tục trong nhiều thập kỷ nhưng vẫn không có ảnh hưởng gì đáng kể trong đời sống chính trị của các nước này, theo ông Giang.
Ông cho rằng đó là vì “ở những nước tự do dân chủ người dân không bị bịt mắt tuyên truyền như trong các chế độ cộng sản”.
“Ở các nước tự do người dân biết nhìn nhận, và trong sự nhìn nhận của họ họ vẫn để tâm đến đảng cộng sản,” ông nói.
“Nhưng họ không để cho cộng sản có thể khống chế xã hội của đất nước họ,” ông nói thêm.
http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fjjj.oop.pb.hx/ivrganzrfr/ivrganz/2011/12/111213_pbzzhavfg_cnegvrf_13.fugzy

Phải chi ngày ấy -Huy Phương

Tạp Ghi Huy Phương

Chưa lúc nào ở trong nước lại rộ lên phong trào truy tầm, cải táng những nấm mộ tập thể của Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã vị vùi dập trong những ngày đầu khi miền Nam bị thất thủ như hiện nay, tất cả đều do thân nhân nóng lòng đi tìm hoặc dân chúng vì lòng trắc ẩn hướng dẫn. Tháng 5, 1994 tại Bình Dương, một ngôi mộ tập thể chôn 37 người đã được bà quả phụ Nguyễn Viết Thông vì theo dấu vết chồng mà tìm ra, cuối cùng chỉ tìm được 17 người nhờ số thẻ bài, căn cước nhựa còn lại. Tháng 12, 2010 dân làng An Dương, huyện Phú Vang, Thừa Thiên đã cải táng và xây lăng mộ cho 128 tử sĩ VNCH gồm TQLC và quân nhân các binh chủng khác cũng như dân chúng chết trên bãi biển Thuận An vào những ngày cuối tháng 3, 1975. Tại bãi biển Tư Hiền, dân chúng cũng đã chôn cất nhiều anh em binh sĩ TQLC, nhưng hiện nay rất khó tìm ra dấu vết đã trên 35 năm.
Nhân nghe nguồn tin này anh Dương Công-An, nguyên là một hạ sĩ quan thuộc tiểu đoàn 223 Pháo Binh, hiện sống tại Ðức Quốc, đã cho biết tại Quân Y Viện Qui Nhơn, có một hầm chôn tập thể của 47 thi hài tử sĩ vào cuối tháng 3, 1975, trong số này có Ðại Tá Nguyễn Hữu Thông, trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 42, SÐ 22BB. Dù nóng lòng biết có thân nhân trong hầm chôn, nhưng không ai có khả năng gõ cửa chính quyền để xin khai quật nấm mộ này.
Tại Chu Lai, Quảng Nam trong khi người ta dùng xe ủi đất để xây cảng Kỳ Hà, người lái máy cày đã gom được một số xương và vật dụng của các binh sĩ thuộc Trung Ðoàn 4, SÐ2BB. Tại chùa Dương Lâm, xã Tam Dân, huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam, người ta cũng tìm ra trên 100 hài cốt của các chiến sĩ trong đó chỉ tìm được 6 người còn có thẻ bài vì dân chúng cho biết khi vùi lấp các chiến sĩ này, Việt Cộng đã giựt hết thẻ bài, một số thẻ bài còn lại nhờ các binh sĩ đã giấu trong giầy trận của họ.
Nghĩa trang của các quân nhân Sư Ðoàn 18BB tại An Lộc bị san bằng, trồng cây cao su lên xác lính, bia lấy về lót chuồng nuôi heo, dân chúng dò tìm theo mương suối đào tìm được 25 tấm bia đem về chùa hương khói. Cũng tại An Lộc, nghĩa trang của các quân nhân Liên Ðoàn 81 Biệt Kích Dù đã bị san bằng, hiện nay không biết xương cốt của các binh sĩ này ở đâu.
Tại xã Sơn Quang, quận Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, con gái của một nạn nhân trước đây là đảng viên Quốc Dân Ðảng, tiết lộ với chương trình Huynh Ðệ Chi Binh của chúng tôi, là cha cô bị cộng sản chôn sống vào tháng 4, 1975. Dò theo đường đi của cha, cô được đồng bào địa phương cho biết nấm mộ tập thể này chôn 30 người nhưng không dám lên tiếng vì sợ hãi, đồng thời cũng lo ngại khu mộ này sẽ bị sóng cuốn mất vì ở sát biển.
Nguồn tin từ gia đình 81 Biệt Kích Dù, hai toán hoạt động ở Long Thành, tháng 5, 1975, sau khi ra hàng đã bị bắn và vứt xác xuống giếng cạn, người dân có đánh dấu nhưng không dám tiết lộ cho ai.
Trong nhiều trại “cải tạo” từ Nam ra Bắc, nhiều người miền Nam chết vì bệnh tật hay bị xử bắn đã bị chôn cất sơ sài, xiêu lạc mồ mả hiện nay không còn dấu vết. Nhiều gia đình đã nhờ các “nhà ngoại cảm” trong nước giúp đi tìm mộ, nhưng người chết cũng còn bị phân biệt đối xử nên nhiều nhà ngoại cảm từ chối không giúp thân nhân tìm hài cốt lính “ngụy.” Không khuyến khích việc truy tầm những nấm mộ “oán thù” trong những ngày cuối của cuộc chiến, chính quyền cộng sản còn làm khó khăn cho thân nhân người chết và dân chúng địa phương khi muốn tiến hành các nghi thức cầu siêu hay tế lễ, hình như chúng sợ đám đông, sợ sự liên tưởng, sợ sự hoài niệm đến một hình ảnh người lính miền Nam đã khuất. An Dương là một bài học như thế! Khi người quả phụ cùng con, đem hương hoa, lễ vật cúng cho người chồng chết từ ba mươi lăm năm về trước, trong trận chiến rút lui cuối cùng, đã bị công an mời vào đồn làm việc, sau đó bị đuổi về không cho vào thăm phần mộ!
36 năm sau, tiến súng đã ngưng, nhưng “hòa hợp, hòa giải” chỉ là lời nói đầu môi chót lưỡi, ngay cả với ngân khoản của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ dành cho việc kiếm người mất tích, Hà Nội không chấp nhận tìm kiếm quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, với lý do “đã nhân đạo thì không có điều kiện.” Thượng Nghị Sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu Ban Ðông Á-Thái Bình Dương tuyên bố Mỹ sẽ ngưng tiền viện trợ tìm kiếm quân nhân mất tích tại Việt Nam “cho đến khi chúng ta được bảo đảm chắc chắn rằng chương trình viện trợ áp dụng đồng đều cho tất cả những ai chiến đấu ở tất cả các bên.”
Chính ông Võ Văn Kiệt, cựu thủ tướng CSVN, trong một cuộc phỏng vấn của đài BBC hồi 30 tháng 4, 2007, cho hay Việt Nam nay đã bắt tay với tất cả các kẻ thù trong quá khứ, Pháp trước đây, Mỹ sau này, và mới đây Trung Cộng đã tàn phá ba tỉnh biên giới, nhưng đối với người lính miền Nam, hận thù không thể quên.
Hôm nay, những dòng nước mắt chưa ngừng chảy vì những oan khuất chưa được giãi bày, những linh hồn chưa được siêu thoát. 36 năm là một thời gian quá dài, trên mặt đất, địa hình không còn để lại dấu vết, bia mộ xiêu lạc, dưới mộ sâu xương đã tàn cốt đã mục. Nếu có, thân nhân may mắn chỉ tìm ra nắm xương tàn hay chút di vật nhỏ nhoi.
Ðã có những bà mẹ, những người vợ sau chiến tranh, tuyệt vọng vì không tìm được tin tức thân nhân của mình, chết sống ra sao, hài cốt xiêu lạc nơi nào. Cộng Sản Hà Nội vẫn căm thù dai dẳng, đối xử tàn tệ cả với người đã chết, từ nghĩa trang quân đội hoang tàn, đổ nát đến hàng nghìn địa điểm chôn người chưa được khai quật. Cuối cùng tất cả đều tan nát với cỏ cây, xóa nhòa theo thời gian, như nỗi buồn của những bà mẹ già đã đem theo nỗi trông ngóng xuống mộ sâu, chờ nắm xương xiêu lạc của đứa con chưa trở về.
Phải chi ngày ấy, sau khi chiến thắng, miền Bắc đã có chính sách kêu gọi dân chúng, cán bộ trong nước, ai biết tin tức gì về những nấm mộ tập thể của những người lính miền Nam, dù là kẻ thù trước đây, hãy khai báo, để giúp đào xới, kiểm kê, nhận dạng cho thân nhân cải táng, đem về quê quán cho đúng với truyền thống đạo lý của Ðông phương “nghĩa tử là nghĩa tận,” “không có ai thắng ai thua.”
Nhưng không!
Ðược như thế thì họ đã là con người, còn nói làm gì nữa!
http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fjjj.athbv-ivrg.pbz/nofbyhgraz2/grzcyngrf/=3fn=3d141395&m=3d97

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: