Hoàngquang’s Blog

07/12/2011

Thư của ông Hồ Cương Quyết André Menras gửi Chủ tịch TPHCM

André Menras Hồ Cương Quyết (phải) trong cuộc biểu tình tại Parsi, tháng 6/2011, chống Trung Quốc gây hấn.

Hà Văn Thịnh Trao đổi với ông Lê Doãn Hợp

Lương Thanh An Chơi chữ hay thật PHẠM VĂN CƯỜNG Cháu lú chú cũng chả khôn
**

Thư gửi Chủ tịch UBND TP.HCM và UBND TP.HCM

Kính gửi: Chủ Tịch UBND TP Hồ Chí Minh, Ông Lê Hoàng Quân và các ủy viên Ủy ban nhân Dân TP HCM
Thưa ông Lê Hoàng Quân và các bạn,
Chắc quý vị đã biết về sự cố nghiêm trọng mới xảy ra vào chiều và tối ngày 29 tháng 11 năm 2011 tại khu du lịch Văn Thánh của TP HCM.
Cụ thể là: lực lượng An ninh của Thành Phố, quận và phường, khoảng gần hai mươi người mặc thường phục đã ra lệnh cấm, ngăn chặn một cách bất ngờ và thô bạo buổi chiếu phim tài liệu « Hoàng Sa Việt Nam: nỗi đau mất mát » của tôi tại Khu Du lịch Văn Thánh.
Hành vi mang tính uy hiếp tinh thần những người bạn của tôi đến xem phim bằng việc quay phim, chụp ảnh và ghi âm. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn bị sốc và rất phẫn nộ về hành động này !
Với tư cách là công dân Việt Nam, tôi khẳng định rằng những hành động đó là vi phạm các điều 69 và 77 của Hiến Pháp nước Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.
Đặc biệt những điều về tự do ngôn luận, báo chí, quyền được thông tin của mỗi công dân.
Hành động ấy hoàn toàn đi ngược lại tuyên bố của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trước quốc hội khi Ông khẳng định: « Chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà Nước ta và Chính Phủ là luôn luôn trân trọng, biểu dương, khen thưởng xứng đáng đối với các hoạt động, đối với tất cả những việc làm của tất cả mọi người dân của chúng ta thật sự vì mục tiêu yêu nước, thật sự vì mục tiêu bảo vệ chủ quyền quốc gia. »

Như các bạn đã biết, phim tài liệu của tôi chủ yếu là tiếng nói của các đồng bào ngư dân Bình Châu và Lý Sơn đã và đang gặp khó khăn ngày càng lớn, thậm chí nguy hiểm cả tính mạng khi họ ra khơi đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống Hoàng Sa thuộc về chủ quyền Việt Nam.
Tôi cho rằng, chính họ nằm ở tiền tuyến để khẳng định chủ quyền.
Vậy, tại sao những người làm công tác bảo vệ sự an toàn cho dân lại dám bịt miệng họ bằng cách cấm chiếu bộ phim của tôi?
Làm sao chúng ta « quốc tế hóa » vấn đế về Biển Đông để được thế giới ủng hộ bằng hành động phi nghĩa như vậy?
Làm sao các công dân Việt Nam yêu nước vẫn còn bị coi thường như thế?
Nhiều người cho rằng tôi quá ngây thơ và quá tin vào tính bất nhất của chính sách. Chủ trương Chính phủ đúng nhưng các cấp bên dưới lại thực thi theo ý của mình.
Tôi không tin nhưng hôm nay, sau khi có những tuyên bố dứt khoát và bản lĩnh của Thủ tướng tại kỳ họp Quốc hội, TP.HCM lại để xảy ra tình trạng này, thì tôi tin.
Và đây là sự xúc phạm không chỉ đối với một công dân bình thường như tôi mà là xúc phạm và coi thường vị đứng đầu Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Phim của tôi, cả về nội dung và bình luận chưa thể hiện cụ thể điều mà Thủ tướng mới tuyên bố là sẽ « đòi lại Hoàng Sa từ Trung Quốc bằng biện pháp hòa bình».
Phim chỉ giới thiệu về hoàn cảnh địa lý, lịch sử, văn hóa, kinh tế của cộng đồng ngư dân tại vùng đó để dư luận hiểu biết, thông cảm thậm chí chia sẻ với họ.
Bộ phim hoàn toàn nhân văn, hoàn toàn khách quan, tuyệt đối loại trừ bất cứ những lời phát biểu chính trị nào.
Chính vì đó, Bộ ngọai Giao đã cho phép quay và mang ra nước ngoài. Chính vì đó, Ông Nguyễn Minh Triết, lúc đó còn là Chủ Tịch nước, đã tạo điều kiện cho tôi được quay phim ấy. Chính vì đó, ông giám đốc hãng phim TFS của TP HCM đã giúp đỡ tôi thực hiện phim tài liệu rất quý ấy như chưa từng được thực hiện tại Việt Nam.
Như các bạn đều biết, tôi đã giới thiệu phim này tại Paris rồi. Ông Đại sứ Việt Nam tại Pháp đã hứa với tôi là ông sẽ giúp tôi giới thiệu phim tại nhà văn Hóa Việt Nam tại Paris vào tháng Giêng năm 2012 sắp tới.
Tôi có một chương trình để chiếu phim này tại các thành phố lớn như Lyon, Bordeaux, Marseille, Toulouse, Montpellier…
Điều đó, các lãnh đạo Việt Nam đều công khai hoan nghênh.
Tại sao các công dân Pháp có quyền biết các vấn đề ấy trong khi các công dân Việt Nam, những người trong cuộc, lại không? Tôi thấy điều đó hoàn toàn vô lý.
Hơn nữa, các bạn đều biết rằng, ngoài mục đích giúp đỡ dư luận ý thức về vấn đề chủ quyền tại Biển Đông trong khi tuyên truyền của Trung Quốc mạnh lên và tràn lan trên các phương tiện thông tin quốc tế, bộ phim này còn nhằm lập một quỹ hỗ trợ các ngư dân đã mất tài sản do thiên tai và nhân tai tại vùng biển đảo Hoàng Sa, mà họ đang đối diện với nhiều món nợ khổng lồ. Quỹ ấy chủ yếu để giúp đỡ các vợ góa, các cháu mồ côi cha tại Bình Châu và Lý Sơn.
Như vậy việc lực lượng An ninh TP. HCM (tôi không biết chính xác là ai vì không ai đứng ra tự chịu trách nhiệm và giới thiệu rõ ràng để làm việc với tôi khi tôi yêu cầu) ngăn cấm chiếu phim này hoàn toàn ngược lại hướng cư xử của Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam.
Công an hay cơ quan an ninh TP.HCM đã vi phạm Hiến pháp Việt Nam một cách nghiêm trọng, không cho chiếu phim, đồng nghĩa không cho đồng bào ngư dân Miền Trung nói, ngăn chận sự hỗ trợ đa phương mà họ đang rất cần.
Hành động là phương hại cho Việt Nam, không tôn trọng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, làm hại đồng bào ngư dân và có nguy cơ ảnh hưởng xấu uy tín của Đảng và Chính Phủ đối với nhân dân trong nước và ở nước ngoài.
Xin cho tôi hỏi thẳng các bạn: các lực lượng an ninh đã ngăn cản chúng tôi chiếu phim đang phục vụ cho ai? Ai đã ra lệnh cho họ hành động tồi tệ như vậy?
Họ đã đối xử với tôi và các bạn bè của tôi như là kẻ thù. Trong khi chúng tôi đang cố gắng bỏ tiền từ túi của mình, dành thời gian để tổ chức buổi chiếu phim tốt đẹp cho những người bạn tốt trong một không khí rất hợp pháp, hòa bình, văn hóa, hết sức xây dựng và đầy trách nhiệm. Ai đã cho phép họ phá không khí này, phá hoại những gì tôi và các bạn tôi đang làm chỉ vì mục đích chính là yêu nước và bảo vệ tổ quốc.
Chính họ đã tạo một không khí rất căng thẳng, mất đoàn kết. Họ đe dọa phó giám đốc Khu du lịch Văn Thánh là sẽ đóng cửa khu du lịch và cách chức ông ta nếu ông ta không đuổi chúng tôi (!?). Trong khi họ rất biết việc ấy nằm ngoài khả năng của ông ta. Họ không chịu gặp tôi để trao đổi bình tĩnh về bộ phim, nội dụng của nó, các giấy phép chính thức… Họ không thèm trả lời khi tôi yêu cầu văn bản chính thức từ cấp trên để biện minh sự can thiệp của họ…
Thưa ông Lê Hoàng Quân, Chủ Tịch UBND TP HCM, thưa các bạn, chúng ta biết nhau từ lâu rồi. Có ai dám nói với tôi rằng tôi là một kẻ phản động? Có ai dám nói với tôi rằng tôi không yêu nước Việt Nam?
Các bạn biết rõ tôi là ai, biết sự gắn bó thiêng liêng của tôi với dân tộc và đất nước này. Tôi đã không bao giờ phản bội một chút các giá trị mình đã phải hy sinh để nước Việt Nam được giải phóng, thống nhất và phát triển hiện nay trong hòa bình và độc lập.
Hôm nay, tôi nói rất rõ với các bạn: không có một thế lực nào có thể cấm được tôi hỗ trợ giúp đỡ đồng bào ngư dân Miền Trung, không có một thế lực nào có thể bịt miệng tôi về tình trạng bi thương, bất công, đau khổ họ phải chịu hàng ngày. Đó là một điều mà tôi có thể bảo đảm với các bạn.
Tôi vẫn còn hy vọng Ông Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh và các bạn sẽ xử lý sự cố vừa qua một cách khách quan và tỉnh táo, cân nhắc đúng những hậu quả của sự mất đoàn kết giữa chúng ta, giữa các bạn bè ủng hộ Việt Nam trên trường ngoại giao nhân dân quốc tế, không nên đặt chúng tôi phải đối mặt với những thách thức mới.
Trong tinh thần ấy, tôi xin các bạn vui lòng xét lại vụ việc vừa qua và nên tạo điều kiện tốt để bộ phim được chiếu tại TP HCM một cách công khai, lành mạnh, trong một không khí văn hóa, nhân văn và hòa bình. Tôi cũng yêu cầu các bạn cho phép chính thức để tôi có thể giới thiệu phim này tại IDECAF trước cộng đồng người Pháp tại TP HCM. Để họ có thể đánh giá đến mức nào về mặt nhân đạo mình phải hỗ trợ các ngư dân Miền Trung.
Trân trọng cảm ơn Ông Chủ Tịch thành phố và các bạn.
Hồ Cương Quyết, André Menras, (,em>Đạo diễn phim « Hoàng Sa Việt Nam : nỗi đau mất mát » và Chủ tịch Hội ADEP Pháp-Việt).
TP HCM Ngày 2 Tháng 12 năm 2011

http://www.boxitvn.net/bai/31426
http://anhbasam.wordpress.com/2011/12/06/533-thu-cua-ong-ho-cuong-quyet-andre-menras-gui-chu-tich-tphcm/#more-37403
Hà Văn Thịnh – Trao đổi với ông Lê Doãn Hợp

Đọc bài Biết làm và biết điều của cựu Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp (2.12.2011 – thực ra là 4 biết: biết viết, biết nói, biết làm và biết điều), tôi thấy tò mò và thinh thích vì có vẻ như là tư tưởng bé gặp nhau, do chỗ, trên Kiến thức Gia đình số ra ngày 1.12.2011, tôi có bài phê phán Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) là Tập đoàn 4 L: Lương thì “thấp”, Lòng thì đau, Làm thì không hiệu quả, Lỗ thì nhiều!
Tuy nhiên, trong bài này tôi không bàn về hai tư tưởng bé mà là muốn trao đổi với ông đôi điều về cái chủ nghĩa giáo điều động đâu làm đau dân đấy, về cái sáo rỗng nói mà chẳng biết nói cái gì. Trước hết, xin mở ngoặc rằng có thể tôi sai, nhưng tôi nghĩ, đã là trao đổi, đúng sai là chuyện thường tình. Bởi nếu đúng thì sinh ra trao đổi để làm gì?
1. Ông nói rằng một cán bộ tốt là một cán bộ biết viết! Chao ôi là chán mớ đời: Nếu 90% cán bộ đương quyền của bộ máy này mà biết viết thì tôi xin làm theo bất cứ yêu cầu nào của ông, kể cả hình phạt nặng nhất. Ngay cả ông, tôi thấy hình như viết cũng đang hơi bị không chuẩn ở cái câu này, tôi đọc mà chẳng hiểu là ông viết cái gì và muốn ám chỉ điều chi: Sẽ là bi kịch lớn nhất của con người là xã hội khi nói, viết và làm không thống nhất với nhau. Theo tôi nghĩ, ông đương nhiên coi xã hội ta là tốt đẹp, vậy thì, ông muốn ám chỉ cái bi kịch ở nước Myanmar chăng? Cấu trúc câu trên liệu có ổn không, có nên mời một nhà ngôn ngữ học tham gia để làm trọng tài cho cuộc trao đổi này không? Cán bộ thời nay có 80% xuất thân từ đào tạo tại chức mà ông đòi họ phải viết theo kiểu “khái quát, chưng cất, kết tinh, chắt lọc” thì….
2. Ông dạy rằng biết nói tức là “Biết nói để tạo niềm tin” thì tôi phải lạy ông cả nón vì cái định nghĩa quái gở này. Nói, tức là diễn đạt tốt nhất cho người nghe biết ý định của mình làm gì, hoặc không làm gì, vấn đề này đúng hay sai… Còn nói với mục đích TẠO niềm tin thì chẳng khác chi đang tìm cách để LỪA người nghe. Còn cái vế sau, cái triết lý này thì tôi tin rằng chẳng có ai chấp nhận: Lời nói bao giờ cũng có giá trị thực tiễn cao nhất. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ tôi mới biết lời nói là giá trị THỰC TIỄN, hơn nữa, lại cao nhất vì lâu nay tôi được dạy rằng, Lời nói không mất tiền mua/ Lựa lời mà nói để lừa lẫn nhau.
3. Ông có vẻ được sinh ra để coi thường quần chúng vì trong cái mục 2, ông nói là “đọc thì quần chúng không biết của ai”. Nói thế mà nói được thì Bụt trên chùa cũng phải u ư. Cái đoạn “triết lý” về biết làm của ông nó sổ thẳng vào biết nói: “làm là thước đo cuối cùng của nói và viết”. Nếu trước đó vài giây, ông nói nói là giá trị thực tiễn cao nhất; vậy đã là cao nhất lại còn có cái thước đo lần cuối cùng là can cớ ra sao?
4. Cái Biết điều là cái tai họa lớn nhất của bài viết của ông. “Biết điều là làm điều gì cũng đúng”? Nếu làm đúng thì nỏ cần biết điều, xin thưa với ông Lê Doãn Hợp. Tất cả mọi tai họa của xã hội Việt Nam hiện nay là tầng tầng lớp lớp quan trên ăn trên ngồi trốc thi nhau BIẾT ĐIỀU! Nếu không biết điều thì giỏi và trong sạch đến mấy cũng rụng (kể cả ông). Tôi hơi xin lỗi vì tôi làm nghề sử nên nói năng ít khi biết điều. Tôi chỉ mới biết điều hơi hơi mà đã bị dân mạng chửi te tua, tưng bừng, hết ngày dài lại đêm thâu. Ông học ở đâu, trường nào, lớp nào mà dám viết: “Một người xuất hiện ở đâu cũng làm cho người khác dễ chịu, đó là người có văn hóa”? Nếu tôi nói ông đã, đang, sẽ làm cho tôi và nhiều người khác khó chịu thì chắc là tôi và nhiều người khác đó thiếu văn hóa? Tại sao ông không nghĩ một chút rằng nếu tôi là hoa hậu, xuất hiện mà không bị Thị Nở khó chịu thì đó đúng là… trời sập! Trong cuộc đời cũng thế thôi. Làm gì có chuyện ta làm cho hết thảy dễ chịu? Sống mà không có kẻ thù, ai cũng thương thì chẳng nên sống để làm gì. Cái mục này tôi đau đến mức chỉ xin hỏi ông một câu. Ông nói: “Khi xung quanh mình nhiều người tốt nghĩa là mình đang tốt”. Vậy, nếu xã hội thời nay bức bối nhiều thế, khổ và vật vã, uất ức nhiều thế, có nghĩa là những người lãnh đạo đang chưa tốt hoặc là xấu quá nhiều, phải không, ông Lê Doãn Hợp?
Bây giờ thì tôi đã biết được vì sao văn hóa nước nhà lâu nay nó đau và xót xa nhiều đến thế. Tôi cũng đã biết vì sao dân tộc này cứ luôn cà rịch cà tang, cứ loay hoay tháo gỡ rồi TÁI hết thịt bò đến tập đoàn nhà nước mà lỗ cứ lỗ, kêu để dân cứ đau và lãnh đạo vẫn cứ tiếp tục thích chi làm nấy. Tầm cỡ như ông mà viết đâu sai đó, thì làm sao người dân tin được cách ông đã truyền thông?
Huế, 3.12.2011
H. V. T.

http://www.boxitvn.net/bai/31352

Advertisements

1 Phản hồi »

  1. Bài viết rất hay, rất đúng.

    Phản hồi bởi Nguyễn Tuấn Minh — 09/12/2011 @ 7:20 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: