Hoàngquang’s Blog

27/11/2011

Phân tích: dự tính của Trung Quốc trong luật chơi khi Obama đến đóng chốt ở châu Á

Filed under: Hoa Kỳ- Trung Quốc-Biển Đông — hoangquang @ 1:37 chiều

Chris Buckey, viết cho Reuters

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào tại hội nghị thượng đỉnh APEC tổ chức ở Hawaï, ngày 12/11/2011. REUTERS/Larry Downing

Zindaa -Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc

rfa Bắc Kinh bất ngờ trước chính sách cứng rắn của Hoa Kỳ + Phải chăng bắt đầu một vận hội mới? BVN Chuyện chưa biết nhiều về dự án bauxite Tây Nguyên Bài 4: Đường sắt Tây Nguyên – giấc mơ đẹp khó thành hiện thực

***
Chris Buckey, viết cho Reuters
Phân tích: dự tính của Trung Quốc trong luật chơi khi Obama đến đóng chốt ở châu Á

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc, trước sự trịch thượng của Tổng thống Barack Obama khi ông đến” đóng chốt” ở châu Á, có thể hy vọng họ sẽ kết thúc giống như cầu thủ bóng rổ nổi tiếng Yao Ming, tuy không phải là người nhanh nhẹn so với đối thủ của mình, nhưng bao phủ họ với kích thước và sức kiên cường dai dẳng của mình.
Trong chuyến đi viếng châu Á tuần trước, Obama cho biết Hoa Kỳ “đến đây để ở lại”, đã đạt thỏa thuận chưa chính thức [ký kết] đặt một cơ sở quân sự ở miền bắc nước Úc và đã phiền trách Trung Quốc về việc TQ từ chối thảo luận về tranh chấp vùng Nam Trung Hoa [Biển Đông] của họ tại các diễn đàn khu vực.
Trước khi Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á họp tại Bali, Trung Quốc đặt cược là họ có thể giữ vùng biển Nam Trung Hoa ra khỏi chương trình nghị sự, nhưng Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã phải khuất phục trước áp lực từ các chính phủ Châu Á và miễn cưỡng giải quyết các tranh chấp lãnh thổ hàng hải.
Phản ứng của công chúng Trung Quốc với tất cả những điều này được xem là nhẹ nhàng. Nhưng ở chỗ riêng tư, các nhà quan sát Trung Quốc nói rằng sáng kiến ngoại giao về Châu Á của chính phủ của họ đã bị bắt cóc từ ngay trong ngón tay của mình.
“Ho đã gây khó khăn cho chúng ta nay lại gây thêm nữa”, theo một nguồn tin có quan hệ với các nhà lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc, khi đề cập đến Hoa Kỳ cho biết.
“Nhưng chúng tôi sẽ không phản ứng thái quá. Chúng tôi không muốn vướng mắc vào bất kỳ cuộc tranh luận về chuyện “làm thế nào để đối phó với Trung Quốc” trong cuộc bầu cử (năm 2012 tổng thống Mỹ),” người đưa tin cho biết, nhưng từ chối cho biết mình là ai vì mối quan hệ nhạy cảm với các giới chức cao cấp.
Sự ổn định trên tất cả
Nếu xét trong khuôn khổ của phe biện luận [ủng hộ] cho một phản ứng nhẹ – từ cuộc bầu cử [Tổng thống] ở Hoa Kỳ đến quá trình chuyển đổi lãnh đạo của Trung Quốc vào năm tới – thì việc thiếu một phản ứng dữ dội từ Bắc Kinh sẽ là một bất ngờ nhỏ.
“Trung Quốc sẽ mất nhiều thời gian để đánh giá ý nghĩa của tất cả những điều này. Nhưng đối với (Chủ tịch) Hồ Cẩm Đào nó mang lại một áp lực chưa từng có về chính sách ngoại giao”, ông Zhu Feng, một giáo sư quan hệ quốc tế tại Đại học Bắc Kinh chuyên về quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ cho biết.
Trong chính sách đối ngoại, Trung Quốc đóng vai khác nhau. Bất kỳ việc xem xét lại nào về chính sách có thể mất vài tuần hoặc vài tháng, nếu không là ít hơn, trước khi nó [chính sách mới] xuất hiện, ông Zhu nói.
Bắc Kinh vẫn còn đang liếm vết thương của mình từ năm ngoái, khi việc gây tranh chấp lớn trên biển với Nhật Bản, Việt Nam, Philippines và các nước láng giềng khác đã thổi bùng lên những nghi ngờ về ý định của Trung Quốc.
Đối với các nhà lãnh đạo Trung Quốc, những lập luận đó có một hậu quả ngoài ý muốn, họ hy vọng sẽ đảo ngược: “Nó đã đẩy các nước về phía Hoa Kỳ,” nguồn tin thân cận với các nhà lãnh đạo của Trung Quốc cho biết.
Có nhiều yếu tố khác hội tụ lại cũng cho thấy Trung Quốc sẽ không trả lời đề nghị của Obama đã đưa ra về Châu Á.
Trung Quốc đánh giá cao quan hệ ổn định với Hoa Kỳ, đặc biệt là khi họ đang đối mặt với việc kế thừa lãnh đạo Đảng Cộng sản vào cuối năm 2012, một khủng hoảng bên ngoài sẽ là một mất tập trung gây thiệt hại. Bắc Kinh cũng không muốn trở thành một trọng điểm trong chiến dịch tranh cử trong cuộc đua Tổng thống của Mỹ vào năm tới, ngay cả khi đồng tiền và sức mạnh thương mại của mình đã trở thành một lưỡi tầm sét cho một số.
Phó Thủ tướng Trung Quốc Tập Cận Bình, người có thể kế thừa Hồ Cẩm Đào thành lãnh đạo cao nhất, đã lên lịch đến thăm Hoa Kỳ vào đầu năm tới, đang đánh bóng thông tin lãnh đạo của ông và thêm một lý do nữa để giữ cho mối quan hệ được giữ đi đúng đường.
Ngoài ra, quy trình làm quyết định theo kiểu từ trên xuống của Trung Quốc sẽ đòi hỏi một sự thay đổi đột ngột từ chính bản thân Chủ tịch Hồ để viết lại chính sách – [đó là] một lời thú nhận gây tổn hại là ông đã đưa ra một đường lối sai lầm. Điều đó sẽ có nghĩa là bất kỳ điều chỉnh nào về chính sách cũng sẽ mất thời gian.
“Tôi hy vọng họ sẽ tìm ra cách chống lại những gì họ thấy như là những động thái của Hoa Kỳ nhằm chia rẽ Trung Quốc với các nước láng giềng bằng cách kêu gọi các nước sẽ được lợi ích khi giữ quan hệ tốt với Trung Quốc, chứ không phải bằng cách tìm cách thuyết phục họ làm suy yếu mối quan hệ của họ với Mỹ, điều đó sẽ phản tác dụng”, ông Bonnie Glaser, một chuyên gia về chính sách đối ngoại của Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế ở Washington DC cho biết.
Những hành động nhằm vào Trung Quốc?
Tuy nhiên, một số người ở Trung Quốc nghi ngờ Hoa Kỳ đang nắm lấy một thời điểm thuận lợi để thúc đẩy những lợi ích riêng của họ với chi phí của Trung Quốc.
“Chúng tôi không muốn đặt sang bên tất cả các cân nhắc về sĩ diện, nhưng tâm lý và thái độ của Hoa Kỳ là khác”, một nguồn thứ hai gần với các lãnh đạo Trung Quốc cho biết, lý luận rằng Washington đã được lợi thế vì sự miễn cưỡng của Bắc Kinh trong quan hệ chua chát.
Mặc dù phản ứng của lãnh đạo Bắc Kinh nhằm làm dịu phản ứng của công chúng đối với những thúc đẩy ngoại giao của Obama, cuộc bầu cử ở Trung Quốc có khả năng sẽ đòi hỏi một phản ứng cứng rắn hơn trước lời đề nghị của Hoa Kỳ trong khu vực và [đòi hỏi] gây áp lực trong tranh chấp biển.
Năm ngoái, các chuyên gia học giả của Quân đội Giải phóng Nhân dân đã yêu cầu một phản ứng cứng rắn để đáp trả áp lực của Mỹ, và một số học giả và nhà bình luận tiếp tục ủng hộ đường lối này, cảnh báo rằng Bắc Kinh đang bước vào vùng biển nguy hiểm về địa chính trị.
Tuy nhiên, trong nửa cuối năm ngoái, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nói rõ rằng ông có thể không đủ khả năng có thêm một đợt căng thẳng trong khu vực có thể làm chua chát quan hệ với Washington trước năm 2012, một năm xây dựng di sản của ông trùng hợp với cuộc đua tổng thống Mỹ.
Hồ Cẩm Đào cũng đã cảnh cáo quân đội là đã để cho các sĩ quan nói chuyện lớn tiếng về tranh chấp nhạy cảm, chẳng hạn như Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) và căng thẳng giữa hai miền Triều Tiên, một học giả quen thuộc với các cuộc thảo luận chính thức nói với điều kiện giấu tên.
Trung Quốc không đưa ra những căn cứ trong các tranh chấp quan trọng với các nước láng giềng của họ, bao gồm cả các cuộc tranh cãi lãnh thổ biển với Nhật Bản và với các quốc gia Đông Nam Á, nhưng cũng không phải là xù lông nhím cho một cuộc đối đầu, các nhà phân tích cho biết.
“Chúng tôi hiểu rằng Hoa Kỳ muốn thấy việc trở lại khu vực châu Á-Thái Bình Dương là một ưu tiên, và từ đó, tăng cường quan hệ với các đồng minh và những việc khác, nhưng dường như Mỹ đã đi hơi quá xa”, ông Yuan Peng, Giám đốc nghiên cứu về Mỹ tại Viện Quan Hệ Quốc Tế Đương Đại Trung Quốc, một tổ chức nghiên cứu [túi khôn] của nhà nước ở Bắc Kinh.
“Những hành động này có thể được coi là nhắm vào Trung Quốc, đặc biệt là khi họ thường kèm theo lời bình luận về việc đó, và sau đó chúng tôi lại có mối quan tâm.”
Nhiều chính phủ trong khu vực – và thực sự đã có không ít nhà phân tích ở Trung Quốc – nghĩ rằng Bắc kinh sẽ gặp cực kỳ khó khăn để mở rộng quyền lực và lợi ích của mình mà không tạo ra xung đột, dù cố ý hay không.
“Tại thời điểm này, chúng ta thua, nhưng trong mười năm, Mỹ sẽ thua”, ông Shen Dingli, một giáo sư tại Trung tâm Nghiên cứu về Mỹ tại Đại học Fudan ở Thượng Hải.
“Chúng tôi có thể kiên nhẫn hơn so với chính quyền Mỹ”.
C. B.
Nguồn: http://news.yahoo.com/analysis-china-gameplan-obama-pivots-asia-111154269.html
Trần Bích Đăng dịch và gửi trực tiếp cho BVN.
http://www.boxitvn.net/bai/31117
***
Zindaa -Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc

25-11-2011
Ngày 23/11, báo “Tin tức quốc gia” và mạng Zindaa đã đăng bài “Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc”, có nội dung chính sau: Trong những năm gần đây, các công trình độ sộ mọc lên ngày càng nhiều cũng như ngành khai khoáng cũng đang phát triển mạnh. Vì vậy, trong các lĩnh vực đó, người ta đã núp dưới danh nghĩa không tìm được lao động lành nghề nhưng trên thực tế là người ta đang sử dụng lực lượng lao động rẻ tiền hơn (công nhân Trung Quốc). Vì thế, một mặt hàng nghìn người Trung Quốc được núp dưới danh nghĩa chuyên gia, còn số đông còn lại được đưa vào Mông Cổ thì lại núp dưới danh nghĩa đi du lịch.
Đây chính là nguyên nhân gia tăng hàng năm về số lượng du khách nước ngoài tới Mông Cổ, nhưng thực chất lượng du khách nước ngoài tăng chỉ là con số ảo. Không chỉ riêng Mông Cổ mà tại bất cứ quốc gia nào trên thế giới, người Trung Quốc di cư hàng loạt luôn kiếm được công ăn việc làm và có cuộc sống khấm khá hơn so với quê nhà. Đối với Mông Cổ, đã có bằng chứng lịch sử từ thời Mãn Thanh: hơn 10 nghìn đàn ông Trung Quốc nghèo khổ được đưa sang định cư tại khu vực đất đai màu mỡ của Mông Cổ (vùng thung lũng Orkhon Selenge). Những người này được giao nhiệm vụ phải lấy vợ Mông Cổ, trồng rau và định cư lâu dài tại đây, không được quay trở lại Trung Quốc và họ đã ở lại. Đã hơn 400 năm trôi qua, tất cả các thế hệ của những người này cho tới nay không phải là người Trung Quốc nữa nhưng họ vẫn duy trì được nòi giống Trung Quốc của mình.
Hiện Trung Quốc là quốc gia đông dân nhất thế giới; người Trung Quốc chiếm khoảng 1/3 trong tổng số 7 tỷ dân thế giới. Trung Quốc lại đang mất cân bằng về giới tính; Trung Quốc hiện dư thừa 15 triệu đàn ông đến tuổi lấy được vợ và con số này sẽ là 30 triệu trong năm 2012. Thực sự là có nhiều người đàn ông Trung Quốc không lấy được vợ đang đến Mông Cổ để làm việc. Chỉ riêng tại quận Nalaikh (cách trung tâm Ulan Bato khoảng 40 km) có trên 100 nhà máy làm gạch, nung vôi và sản xuất vật liệu xây dựng của Trung Quốc. Các công nhân Trung Quốc đua nhau lấy vợ Mông Cổ, còn những người Trung Quốc chưa kịp lấy vợ Mông Cổ thì các cô gái Mông Cổ mặc váy ngắn luôn được chở đến để giải khuây cho họ. Không quá lời nói rằng, người Trung Quốc cũng đang tràn ngập tại tỉnh Nam Gô-bi (giáp với Trung Quốc). Người Trung Quốc còn cậy số đông, gây ẩu đả với người Mông Cổ, thậm chí còn đánh chết người Mông Cổ. Người Trung Quốc có tính cộng đồng rất cao; mỗi khi xảy ra ẩu đả thì họ luôn tập trung lại và dùng những vật dụng gì có trong tay để bảo vệ nhau.
Trong những năm 1960, tại Ulan Bato có cuộc đua xe đạp quốc tế; lúc đó trước Cung thể thao đã xảy ra cuộc ẩu đả lớn; nguyên nhân là một đồng chí Trung Quốc xô đẩy một vận động viên Mông Cổ suýt ngã, tranh cãi nổ ra, công an Mông Cổ đến can thiệp nhưng đã bị công nhân Trung Quốc đánh lại, thế rồi hai bên đã dùng gạch đá ném vào nhau làm nhiều người bị thương phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Thậm chí công nhân Trung Quốc lúc đó đang giúp Mông Cổ xây dựng cầu Enkhtaivan (Hòa bình) cũng chở gạch đá đến tham gia cuộc ẩu đả. Không còn cách nào khác, Mông Cổ phải huy động lực lượng công an và quân đội đến để lập lại trật tự. Hiện có thông tin nói đang xảy ra cuộc ẩu đả lớn tại khu vực đài truyền hình 25, đã có người bị thiệt mạng. Ngày 21/11 tại khu mỏ Oiu tolgoi, các công nhân Trung Quốc đã đánh chết 1 thanh niên Mông Cổ; trước đó 1 nữ công nhân Mông Cổ cũng bị đánh phải đi cấp cứu bệnh viện. Năm 2010, tại huyện Airag, tỉnh Đông Gô-bi, ông chủ người Trung Quốc đã dùng ô tô cán chết 1 thanh niên Mông Cổ.
Phải chăng người Trung Quốc xấu hay là Chính phủ Mông Cổ chưa đả động đến vấn đề nên thận trọng với Trung Quốc? Có một thực tế đáng lo ngại là 30 triệu đàn ông dư thừa của Trung Quốc đang nhòm ngó đến hơn 1 triệu phụ nữ Mông Cổ. Tất nhiên, không phải một lúc cả 30 triệu đàn ông Trung Quốc đó sẽ đến Mông Cổ mà chỉ có 500 nghìn công nhân – khách du lịch Trung Quốc sẽ đến Mông Cổ. “Các công nhân lành nghề Trung Quốc” đến Mông Cổ một cách công khai theo lời mời của Chính phủ, Bộ Lao động và Bảo vệ phúc lợi xã hội của Mông Cổ; họ không phải nộp thuế cho Quỹ hỗ trợ các nhà sử dụng lao động. Công nhân Trung Quốc làm thuê hàng tháng phải đóng thuế trên 200 nghìn tugrik (khoảng 170 USD) nhưng theo nghị định bí mật của Thủ tướng và Bộ trưởng Lao động và Bảo vệ phúc lợi xã hội (ban hành hồi tháng 5/2008) thì họ được miễn đóng thuế, chỉ nộp vài nghìn tugrik (chưa đến 2 USD). Điều đáng tiếc là những người thực thi pháp luật và Cục chống tham nhũng của Mông Cổ hoàn toàn không biết đến vấn đề này.
Chính sách đưa 10 nghìn đàn ông nghèo đói Trung Quốc sang Mông Cổ trồng rau dưới thời Mãn Thanh và việc đưa dần 30 triệu đàn ông dư thừa của Trung Quốc hiện nay sang Mông Cổ chẳng có gì khác nhau. Phụ nữ Mông Cổ thường bị ép buộc có thai để sinh con, trẻ con thường được nhận làm con nuôi. Trong các cuộc ẩu đả giữa người Mông Cổ và Trung Quốc, người Trung Quốc thường cao ngạo nói rằng: “Chỉ cần mỗi người dân Trung Quốc cởi 1 cái quần bông ném ra cũng đủ đè bẹp chết hơn 02 triệu người Mông Cổ”. Vì vậy, không còn từ ngữ nào khác là phải thận trọng. Trong khi các lực lượng chính trị Mông Cổ suốt ngày tranh cãi nhau thì chính sách của nước láng giềng phương Nam (Trung Quốc) lại không ngừng áp sát Mông Cổ.
Nguồn: Zindaa
http://anhbasam.wordpress.com/2011/11/25/hay-than-trong-voi-cong-nhan-trung-quoc/

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: