Hoàngquang’s Blog

25/10/2011

Về bài viết “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp”

Kami-rfavietnam
J.B Nguyễn Hữu Vinh Hai bài viết, hai nhân cách
Nguyễn Quang Lập Ai là nhân dân dơ tay lên!
Lê Hoài Nguyên NHỮNG VIÊN ĐẠN CỦA NHÂN DÂN BBC ‘Đảng không phải là muôn thuở’ & “Dân đang đòi dân chủ thực sự”
***
Kami Về bài viết “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp”

Ngày Chủ Nhật, 23.10.2011 trên Báo QĐNDonline có đăng bài viết “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp” của Đại tá, TS Nguyễn Văn Quang, với nội dung đả kích một số người nhân dân “trí thức”, “luật gia” (nguyên văn của Đại tá Quang). Trong bài viết của mình Đại tá Quang đã viện dẫn ngay chính văn bản Hiến pháp năm 1946, một văn bản có tính pháp lý đầu tiên của chế độ Dân chủ Cộng hòa ở Việt nam, để rồi xuyên tạc tinh thần, tư tưởng đúng đắn của những văn bản đó. Theo Đại tá, TS Nguyễn Văn Quang thì việc làm đó của các nhân dân “trí thức”, “luật gia” nhằm mục đích xuyên tạc và bịa đặt Đảng ta đã “biển thủ”, “đánh cắp” hay “bắt cóc”, “cầm tù” bản Hiến pháp đó. Hành động xuyên tạc và bịa đặt đó nhằm kích động tư tưởng đa nguyên, tạo dựng ý thức chính trị xây dựng một bản hiến pháp theo tinh thần đa nguyên-cái mà nhân dân ta đã nhận thức rõ.

Trước hết trên tinh thần tôn trọng tự do ngôn luận và tự do tư tưởng tôi đồng ý với cách bầy tỏ ý kiến của Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang nói lên suy nghĩ của mình về hai chữ nhân dân được xác định trong Hiến pháp 1946 cho dù không đúng. Nhưng đồng thời tôi không chấp nhận hành động xuyên tạc khi Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang cho rằng (trích) “Lời nói đầu của bản Hiến pháp Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (do Quốc hội Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thông qua ngày 9-11-1946) đã xác định rõ danh từ “nhân dân” là những người dân “đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hòa”. Đây là một điều hoàn toàn bịa đặt, dối trá vì trong Lời nói đầu của Hiến pháp Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (do Quốc hội Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thông qua ngày 9-11-1946) hoàn toàn không hề đề cập vấn đề đó hay đại ý như vậy. Để chứng minh, xin trích nguyên văn Lời nói đầu của Hiến pháp Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1946 (do Quốc hội Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thông qua ngày 9-11-1946) như sau (trích):
“Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hoà.
Sau tám mươi năm tranh đấu, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi vòng áp bức của chính sách thực dân, đồng thời đã gạt bỏ chế độ vua quan. Nước nhà đã bước sang một quãng đường mới.
Nhiệm vụ của dân tộc ta trong giai đoạn này là bảo toàn lãnh thổ, giành độc lập hoàn toàn và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ.
Được quốc dân giao cho trách nhiệm thảo bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Quốc hội nhận thấy rằng Hiến pháp Việt Nam phải ghi lấy những thành tích vẻ vang của Cách mạng và phải xây dựng trên những nguyên tắc dưới đây:
– Đoàn kết toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo.
– Đảm bảo các quyền tự do dân chủ.
– Thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân.
Với tinh thần đoàn kết, phấn đấu sẵn có của toàn dân, dưới một chính thể dân chủ rộng rãi, nước Việt Nam độc lập và thống nhất tiến bước trên đường vinh quang, hạnh phúc, cùng nhịp với trào lưu tiến bộ của thế giới và ý nguyện hoà bình của nhân loại.”

Các đại biểu Quốc hội Đa nguyên Đa đảng Khóa I nước Việt nam DCCH
Xin hỏi trong Lời nói đầu của Hiến pháp 1946 trích nguyên văn ở trên, chỗ (đoạn) nào đã xác định rõ danh từ “nhân dân” là những người dân “đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hòa” như tác giả – ông Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang đã khẳng định? Cũng xin ông Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang nên đọc và tìm hiểu kỹ định nghĩa từ “nhân dân” đã ghi trong Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học – Hoàng Phê chủ biên – Nhà xuất bản Từ điển Bách khoa năm 2010 trang 914 cột 2 ghi rõ (trích) “Nhân dân:1. Danh từ : đông đảo những người dân, thuộc mọi tầng lớp, đang sống trong một khu vực nào đó (nói tổng quát). Đồng nghĩa: dân chúng, quần chúng. 2. Tính từ: thuộc về đông đảo những người dân, nhằm phục vụ cho lợi ích của đông đảo người dân”. Chứ không có ai là người Việt mà dám lộng ngôn tới mức cho rằng (trích) “Nhân dân còn với nghĩa là một tầng lớp, một giai cấp đại diện cho một quốc gia, dân tộc trong một Nhà nước nhất định. Nhân dân là chủ thể quyền lực của một chế độ xã hội nhất định. Nhân dân luôn mang tính cộng đồng dân tộc, song cũng mang bản chất giai cấp sâu sắc”. Xin tham khảo định nghĩa trên tại đây.

Vì nếu hiểu giai cấp cũng là tầng lớp xã hội nhưng dựa trên tiêu chuẩn kinh tế như nghề nghiệp, thu nhập và của cải thì xin được hỏi ông Tiến sĩ xã hội Việt nam hiện nay có bao nhiêu tầng lớp, có bao nhiêu giai cấp khác nhau? Và không những thế, chỉ riêng các giai cấp mà theo Điều 2 – Chương I- Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam 1992 ghi rõ là “Điều 2: Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức”. Nói như ông Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang thì giai cấp nào trong 3 giai cấp nền tảng nói trên mới là giai cấp duy nhất đại diện cho nước Việt nam, mới là nhân dân Việt nam? Vậy theo đúng như ông TS. Quang nói thì thấy ngay bản thân ông – một sĩ quan quân đội cũng không phải là một thành phần của nhân dân Việt nam, mà có lẽ ông là loại Nhân dân “tệ”. Vì như trên mới chỉ có Công – Nông – Sĩ mà còn thiếu thành phần Thương – Binh trong cụm từ Sĩ – Công – Nông – Thương – Binh.
Căn cứ theo Từ điển Bách khoa toàn thư (bachkhoatoanthu.gov.vn) thì quá trình phát triển lịch sử xã hội loài người từ trước đến nay, đã cho thấy rằng trong xã hội đã từng có giai cấp chủ nô và giai cấp nô lệ dưới chế độ chiếm hữu nô lệ, giai cấp địa chủ và giai cấp nông dân trong chế độ phong kiến, giai cấp tư sản và giai cấp vô sản trong xã hội tư bản và cho tới trong chế độ xã hội chủ nghĩa, giai đoạn đầu của chủ nghĩa cộng sản, giai cấp vẫn còn tồn tại do vẫn còn sự khác nhau giữa giai cấp công nhân và giai cấp nông dân, giữa lao động trí óc và lao động chân tay, giữa thành thị và nông thôn. Nghĩa là bất kể hình thái chế độ nào thì luôn hình thành nhiều giai cấp khác nhau. Vậy ông Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang dựa vào đâu để khẳng định danh từ “nhân dân” là những người dân “đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hòa”. Điều đó đi ngược lại với Hiến pháp và đặc biệt hơn nữa là trái với những lý luận chính trị tối thiểu của một người có trình độ kiến thức phổ thông phải có. Cái đó đã khiến cho nhiều người đặt dấu hỏi cho cái bằng Tiến sĩ của ông, Tiến sĩ gì mà dốt như vậy?
Nực cười nhất là ở đoạn trên ông Tiến sĩ vừa viết “Nhân dân còn với nghĩa là một tầng lớp, một giai cấp đại diện cho một quốc gia, dân tộc trong một Nhà nước nhất định”, <thì chỉ sau mấy dòng ông Tiến sĩ lại quên, để rồi chuyển giọng thành (trích) ” Rõ ràng, nhân dân là những người lao động, nông dân, công nhân, trí thức, binh sĩ, nhân sĩ, tiểu thương yêu nước đã bị thực dân, phong kiến bóc lột, áp bức tù đày, tước đoạt đi mọi quyền sống cơ bản của con người, quyền tự do phát triển của một dân tộc. Nhân dân ở đây còn là “toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo… nhưng dứt khoát không thể là những kẻ đã áp bức, bóc lột”. Thế xin hỏi ông Đại tá, Tiến sĩ nghĩ gì khi đảng CSVN có chủ trương cho đảng viên làm kinh tế tư nhân không hạn chế quy mô, hơn nữa lại còn ” “Ông chủ doanh nghiệp tư nhân có thể vào Đảng, thậm chí tham gia Ban chấp hành Trung ương…” như ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Công nghiệp và Thương mại Việt Nam (VCCI) cho biết. Vậy đảng CSVN cho phép và có chủ trương cho đảng viên của mình tham gia bóc lột thì họ có còn là nhân dân hay không?

Rồi vẫn bằng cái thói chụp mũ, khi ông Đại tá Tiến sĩ cho rằng “Hành động xuyên tạc và bịa đặt đó nhằm kích động tư tưởng đa nguyên, tạo dựng ý thức chính trị xây dựng một bản hiến pháp theo tinh thần đa nguyên – cái mà nhân dân ta đã nhận thức rõ và không chấp nhận ngay từ bản Hiến pháp đầu tiên”. Cái này thì chứng tỏ ông Tiến sĩ đã dốt , nay lại thêm tội nói càn, bởi vì tư tưởng đa nguyên đa đảng luôn tồn tại trong tất cả các bản Hiến pháp Việt nam các năm 1946, 1959 và cái tư tưởng này còn tồn tại tới mãi năm 1980 khi đã bị đảng CSVN tự ý tước bỏ và thay bằng điều 4 – Hiến pháp 1980 mà không thông qua sự phúc quyết của cử tri như Điều 70 – Chương 7 bản Hiến pháp đầu tiên năm 1946 mà không thấy tác giả nhắc đến. Nếu nói như ông Tiến sĩ là nhân dân ta đã nhận thức rõ và không chấp nhận ngay từ bản Hiến pháp đầu tiên thì xin hỏi ai là người tuyên bố “Chúng ta bỏ điều 4 – Hiến pháp là tự sát”, người của Đảng CSVN hay nhân dân?
Đồng thời ông Tiến sĩ cũng không hề biết ngượng mồm khi ông ta đặt câu hỏi “Một điều quan trọng họ nêu ra là nhân dân Việt Nam có quyền tự quyết Hiến pháp của mình không?”. Và cũng chính ông Đại tá Tiến sĩ đã thay mặt nhân dân để tự trả lời rằng “Quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, mối quan hệ giữa các quyền đó, việc lập các tổ chức chính trị, xã hội, đảng đoàn ra sao là do nhân dân Việt Nam, Quốc hội Việt Nam quyết định”. Có lẽ ông Đại tá Tiến sĩ cố tình không nhớ chuyện bà Dương Thu Hương, nguyên Phó Thống Đốc Ngân hàng Nhà nước VN, lên tiếng cách nay không lâu tại buổi Hội thảo góp ý về văn kiện Đại Hội Đảng XI cho rằng (trích):
“Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền gì đâu mà bảo là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế rồi Đại biểu Quốc hội là đảng viên thì lại không dám phát biểu cái gì theo chính kiến của mình mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của Đảng và Nhà nước. Cho nên nếu là một Đại biểu quốc hội, vừa là đảng viên vừa là Đại biểu quốc hội thì trong con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử tri mà phải thực hiện vai trò đảng viên của mình. Và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri.”
Để kết thúc bài viết xin lấy một đoạn lời khuyên của ông Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang đối với những người ông coi là các vị “trí thức”, “luật sư” do tay ông viết ra, để gửi lại cho ông đọc mà suy ngẫm. Đó là “Vậy nên có một lời khuyên tác giả – ông Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang hãy đọc kỹ và học lại những từ rất cơ bản đó ở “Lời nói đầu” của bản Hiến pháp; hãy học và tìm hiểu những khái niệm chính trị cơ bản như hai chữ “Nhân dân” để rồi hãy nói cho đúng và đừng cố tình bỏ qua, xuyên tạc và bịa đặt như vậy.”
Đọc bài chính luận “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp” của ông Đại tá, Tiến sĩ Nguyễn Văn Quang thấy đúng là một câu chuyện thuộc dạng phiếm luận của tờ Báo Quân đội Nhân dân … cười. Người có học ai đọc xong cũng phải vừa tức vừa cười.
Tức vì muốn ngu dân mà tác giả còn ngu hơn dân thì quá phản tác dụng, còn cười là vì đúng là không có cách gì bôi nhọ tờ Báo Quân đội Nhân dân – Cơ quan của Quân ủy Trung ương, tiếng nói của Lực lưỡng vũ trang và nhân dân Việt nam tốt hơn bằng cách cho mấy ông Tiến sĩ tốt nghiệp từ cái lò Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh – cái lò đào tạo những “ngu tài” của nước Đại Ngu viết chính luận.
Hà nội, ngày 24 tháng 10 năm 2011
———————
*Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA

Nguồn: rfavietnam

***
J.B Nguyễn Hữu Vinh Hai bài viết, hai nhân cách

– Đọc bài viết của bác Huỳnh Ngọc Chênh, bài viết có năm đoạn, đoạn đầu nói về nhu cầu thông tin của con người, đoạn hai nói về nỗi niềm của những người viết báo Việt Nam hiện nay khi thông tin và lòng dân không trùng ý đảng mà vẫn phải viết cho báo đảng, theo ý đảng. Đó là nỗi day dứt không có lối thoát của người cầm bút có lương tâm. Đoạn ba nói về blog như một cứu cánh để được giải tỏa thông tin, rồi những hệ lụy có thể mang lại khi những thông tin đó được nhiều người đọc lại không trùng ý đảng, lại phải đẽo gọt cho vừa chiếc giày ý đảng để rồi trở về “cái máng lợn ăn sứt mẻ” và buộc lòng đóng blog. Đoạn thứ tư là những ước mơ, đoạn thứ năm là những hi vọng rằng ước mơ đó không chỉ là mơ ước khi các chế độ độc tài đang thi nhau sụp đổ nhanh chóng. Một cây viết khát khao được nói lên sự thật, lòng dân, cuối cùng là những “Lời cuối chân thành”.

Đọc được ở đó những ước mơ của bác, cụ thể, giản đơn “Tôi mơ thấy quyền được thông tin của người dân không bị cấm đoán, báo chí được tự do và ai cũng có thể nói lên chính kiến của mình mà không bị phiền hà.” Nghe nó uất nghẹn, nghe đau đớn với tâm tình của những người Việt Nam chúng ta được vinh hạnh sống dưới chế độ Xã hội chủ nghĩa tươi đẹp. Ở đó chúng ta có “dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản” (Phạm Văn Đồng).
– Đọc bài viết của Đại tá, Ts Nguyễn Văn Quang, tự xưng là Phó trưởng Ban Nghiên cứu – Tổng kết lý luận, Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự nhan đề “. “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp

Bài viết cũng có năm đoạn, đoạn đầu là chụp mũ, kết tội “các thế lực thù địch mượn danh nhân dân chống lại chủ trương chính sách của đảng và nhà nước cũng như ý chí nguyện vọng của toàn dân” trong việc bổ sung Hiến pháp năm 2011. Đoạn thứ hai là định nghĩa lòng thòng về nhân dân. Đoạn thứ ba cũng giải thích về nhân dân và phân biệt không bao gồm những kẻ thống trị bóc lột nhân dân. Đoạn thứ tư là ca ngợi Hiến pháp, công nhận những người đấu tranh cho dân chủ, tự do không chống lại quyền lợi của nhân dân Việt Nam kể cả ngoại kiều cũng là được công nhận và coi là nhân dân. Đoạn thứ năm là nói về việc nhân dân Việt Nam có quyền tự quyết không được ai can thiệp, kể cả nhân dân Việt Nam cũng không can thiệp vào Anh, Mỹ. Đặc biệt là ông cảnh cáo các “luật sư” “trí thức” không được cả gan nhận mình là nhân dân”.
Nội dung là vậy, nhưng cách hành văn chằng chéo, lủng củng như đám rau má mọc hoang nên mò mãi không ra. Chưa nói đến nội dung, riêng cách hành văn, ông đáng được điểm 2/10, không thể hơn. Chỉ đọc bài viết này, có lẽ người ta sẽ hiểu được sự xuống cấp thê thảm của văn học Việt Nam đang ở mức độ nào, nhất là lại khi nghe ông này tự xưng là Phó trưởng Ban Nghiên cứu – Tổng kết lý luận, Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự nữa thì nguy cơ đó không phải đâu xa. Con gái tôi học lớp 9, sau khi đọc bài báo đó nó trách ngược lại tôi: “Đấy, thế mà bố cứ bảo con kém văn, nếu chỉ viết với mấy ý như thế thì con còn viết được rõ ràng và hay hơn cái ông đại tá tiến sĩ này nhiều”.
Hai bài báo, một của người viết báo có tâm huyết với nghề, nói lên nỗi lòng mình, cuối cùng dù có buộc phải câm lặng còn hơn là nói những điều trái ngược.
Một của Đại tá, Ts với chức danh rừng rực được phơi lên mặt báo để lý luận, để rao giảng kiến thức… chẳng giống ai. Nhưng cái đuôi cuối cùng thì vẫn là để thanh minh rằng không phải là “ Đảng ta đã “biển thủ”, “đánh cắp” hay “bắt cóc”, “cầm tù” bản Hiến pháp đó” và không chấp nhận “ tư tưởng đa nguyên, tạo dựng ý thức chính trị xây dựng một bản hiến pháp theo tinh thần đa nguyên”.
Đọc lại bài viết của Huỳnh Ngọc Chênh chợt nhớ câu thơ Phùng Quán:
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu

(Phùng Quán – Lời mẹ dặn)
Thế nhưng, sự đời đâu có dễ dàng để đến khi phải nói “Lời cuối chân thành” mà chấp nhận:
A… xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng
bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà.
Thôi thì ta quay lại
chuyện trò cùng cái bóng máu me ta

Sáng nay, nhận được cú điện thoại của người bạn vốn hay theo dõi thông tin, chỉ theo dõi chứ không viết lách gì, hỏi về hai bài báo đó. Tôi chẳng biết trả lời sao. Bởi tôi không thể hiểu được ông Đại tá Ts Nguyễn Văn Quang này không biết, không hiểu hay cố tình không hiểu để nặn ra những bài viết ấm ớ kiểu trên? Hay bởi cái gọi là “ý thức chính trị” đã bào mòn, làm ruỗng mục hết những ý nghĩ thông thường, lẽ phải và chân lý trong ông?
Tôi hỏi anh bạn: “Theo ông, có phải thật sự cái ông Quang này nghĩ như vậy, do không biết hay ông có biết mà vẫn viết những lời lẽ ngu ngơ, lú lẫn như vậy”? Anh bạn tôi trả lời: “Chỉ có ông ấm ớ thôi, chúng nó biết cả đấy ông ạ, biết hết nhưng chỉ là cái trò “giả chết bắt quạ, giả đui dòm l…” thôi ông ơi. Không giả chết thì làm sao ăn được thịt quạ, thịt kền kền, không giả đui thì sao đủ can đảm nhìn vào chỗ bẩn thỉu nhất của thiên hạ. Thời buổi này cái loại đó nhiều lắm”.
Đến đây tôi lại chợt nhớ câu thơ của Nguyễn Duy:
Xứ sở thật thà
sao thật lắm thứ điếm
điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn…
Ðiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn

Vâng, đúng là còn lắm thứ điếm, điếm của cái thời:
Có một thời ta mê hát đồng ca
chân thành và say đắm

ta là ta mà ta cứ mê ta[1]
Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm
hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương
mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm
Vâng – một thời không thể nào phủ nhận
tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng
thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ
ợ lên thum thủm cả tim gan

Có lẽ chính vì như vậy, mà những người như Phùng Quán phải chấp nhận cuộc sống gian nan, để những gian thần nịnh hót múa may trên mọi diễn đàn chính thống mưu lợi cá nhân cho mình.
Có lẽ chính vì vậy mà Huỳnh Ngọc Chênh buộc phải nói “Lời cuối chân thành” để diễn đàn cho những kẻ như Nguyễn Văn Quang nhảy múa. Và có lẽ chính những điệu múa đó đã đưa ông ta lên đến chức quyền, nhãn mác Đại tá, Ts, Phó trưởng Ban Nghiên cứu – Tổng kết lý luận, Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự.
Nhưng, đâu có thể mãi mãi là như vậy, dù muộn mằn thì thời đó phải chấm dứt cho sự thật lên tiếng, cho chân lý tồn tại để xã hội phát triển. Những ngày tháng qua, những biến động xã hội, những tiếng nói của người dân đã cất lên dù le lói yếu ớt nhưng chứa đựng ánh sáng sự thật đã làm bùng lên bao tia sáng hi vọng.
Và như thế thì vẫn phải tự an ủi:
Dù có sao
đừng thở dài
còn da lông mọc còn chồi nảy cây.

(Nguyễn Duy – Nhìn từ xa Tổ Quốc).
Hà Nội, 25/10/2011
• J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn: jbnguyenhuuvinh
**
Nguyễn Quang Lập Ai là nhân dân dơ tay lên!

Mấy hôm nay đau bụng không viết lách được gì, toàn post bài của bạn bè thôi. Hôm nay đọc bài “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp” của ông đại tá tiến sĩ Nguyễn Văn Quang chợt cười phì, không thể không viết. Từ thuở cha sinh mẹ đến giờ mình mới biết có người phân loại nhân dân thế này, chết thật.
Ông Quang viết: “Nhân dân không chỉ được hiểu một cách phổ thông, đơn thuần là khối người đông đảo làm nền tảng cho một nước trong một thời gian lịch sử nhất định. Nhân dân còn với nghĩa là một tầng lớp, một giai cấp đại diện cho một quốc gia, dân tộc trong một Nhà nước nhất định”. Như rứa là có nhân dân chung chung, có nhân dân cụ thể, nhân dân đích thực. Và để định nghĩa nhân dân đích thực là gì, ông Quang khẳng định:“Lời nói đầu của bản Hiến pháp Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (do Quốc hội Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thông qua ngày 9-11-1946) đã xác định rõ danh từ “nhân dân” là những người dân “đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hòa“
Mình quá ngạc nhiên không hiểu sao Hiến pháp năm 1946, một hiến pháp được xem là tốt nhất từ 1946 đến giờ , lại có cái định nghĩa nhân dân kì khôi đến vậy. Nói như bác Hà Hiền, cũng là một người bạn của mình, “Thế thì lấy mốc từ những năm nào để xác định những ai không phải là “nhân dân”, sinh sau 1945, 1954 hay 1975? Thế này thì vài chục năm sau không còn ai là “nhân dân” nữa khi những “nhân dân” theo định nghĩa của ông đại tá tiến sĩ này về già và chết hết cả rồi.”
Mình đọc đi đọc lại lời nói đầu của Hiến pháp Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1946, tuyệt không có định nghĩa nhân dân kì khôi đó, té ra đó là định nghĩa của nhân dân của ông Quang, đích thị của riêng ông mà thôi, hi hi chết cười.
Có lẽ lòng thành ông Quang muốn bảo vệ chế độ nên mới bịa ra định nghĩa nhân dân như vậy và khuyên mọi người đừng nhầm lẫn với các định nghĩa nhân dân khác, tức là các định nghĩa của lực lượng thù địch “mượn từ “nhân dân”, “dân tộc” để đối lập nhân dân với Nhà nước, với hệ thống chính trị và với Đảng ta hiện nay”.
Hi hi theo cách phân loại nhân dân của ông Quang thì những người giành độc lập năm 1945 nếu không về trời cũng đã trên trăm tuổi cả rồi, những người tham gia chống Mỹ, chống Pháp hết thảy đã về hưu, thế hệ chống Trung Quốc xâm lược năm 1979 như mình cũng đã ngót nghét sáu mươi, sức tàn lực kiệt hết lượt. Tóm lại nhân dân của chế dộ, của Đảng toàn loại hết hơi, còn đám thanh niên trai trẻ ngày nay chúng chẳng phải nhân dân, vì thế chúng chẳng có trách nhiệm gì với chế độ với Đảng, tha hồ ăn chơi nhảy múa nhé.
Đến khi lâm sự, nếu hỏi: Ai là nhân dân dơ tay lên? Khi đó chỉ thấy những ông rụng răng, tóc bạc da mồi dơ tay. Hỡi ôi, nhân dân của chế độ ta là vậy ư. Phân loại nhân dân là đưa Đát nước vê thời kì Cải cách ruộng đất, nguy hiểm hơn, với cách phân loại như vậy đã mặc nhiên loại bỏ giới trẻ, lực lượng nồng cốt bảo vệ và xây dựng Tổ quốc hiện tại và tương lai. Thử nghĩ mà xem, có định nghĩa nhân dân nào phản động hơn định nghĩa của tiến sĩ Quang?
Lại học theo gs Ngô Bảo Châu mà rằng, không thể lấy loại tiến sĩ giáo sư như tiến sĩ Quang làm lực lượng bảo vệ chế độ, thảm hại lắm thay !

Nguồn: quechoa

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. nhân dân là ai ??? theo quan niệm của ông quang là loại người “giác ngộ giai câp”, tự thấy hay cố tình khoe với mọi người minh bị giai cấp thống trị bóc lột. Và ở “tầm cao Các-Mác” đó vào thời chủ nghĩa tư bản còn thò lò mũi xanh, người ta đã đưa ra khái niệm “bạo lực cách mạng” để tiến hành các chiến dịch sắt máu :chỉnh huấn, chỉnh phong, chỉnh đảng, rồi cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm,cải tạo công thương nghiệp, hợp tác hóa nông nghiệp,…để tạo ra 1 đất nước mà hàng hóa thì mua phân phối theo kiểu ban ơn, nông dân thì đói khổ trên những mảnh đất của ông cha để lại nhưng là của hợp tác xã,…
    còn bây giờ thì sao???từ khi “thành trì cách mạng thế giới” sụp đổ, “giai cấp vô sản” cũng không còn, nói chi đến chuyện “giải phóng” cho vô sản toàn thế giới??? người ta đâu có cần được giải phóng đâu!!! còn ở VN thì nhân dân bây giờ quyết không phải là bè lũ tham nhũng, sách nhiễu trấn áp, bắt nạt dân, không phải là những kẽ làm suy sụp kinh tế như VNshine, kệch cỡm đòi xây đường sắt cao tốc, yếu hèn trước tên hàng xóm ngỗ ngược , vơ vét bất chấp lợi hại như bô-xít tây nguyên,…hay đạp vào mặt dân như tên cảnh sát minh!!!!!
    rồi cũng đến lúc ai là dân ai phản dân được bạch hóa ra cả thôi!!!

    Bình luận bởi hải âu 2011 — 25/10/2011 @ 6:36 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: