Hoàngquang’s Blog

23/10/2011

Không nhầm lẫn giữa quyền lợi Đảng và Đất nước

Nguyễn Phúc Hiếu
Blogger Mẹ Nấm MẤT NƯỚC RỒI Ư?
Lê Ngọc Thống Nguy hiểm gia tăng với Trường Sa Việt Nam

**
Thanh Quang, phóng viên RFA Giới bloggers bình luận về chuyến đi Trung Quốc của TBT Nguyễn Phú Trọng J.B Nguyễn Hữu Vinh Sóng vọng Biển Đông, Hoàng Sa mất tích – TS Mark Valencia: VN ‘không nên chơi lá bài Mỹ’ – (BBC). Dainamax Magazine • Thần Tháp Lừa – Phạm Toàn Liên tưởng Nhạc sĩ Tô Hải – Phấn đấu ký số 74 Nguyễn Tường Thụy BIỂU TÌNH … TRỘM
***
Nguyễn Phúc Hiếu – Không nhầm lẫn giữa quyền lợi Đảng và Đất nước

“Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp”.(*)
Nói thì hay, nhưng khi đã mập mờ giữa đất nước và đồng chí trong quan hệ ngoại giao đối với Trung Quốc thì lợi ích của đất nước dễ bị hy sinh.
Năm 1990, câu tuyên bố của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đã thể hiện sự mập mờ trong quan hệ đất nước và đồng chí: ,em>”Vấn đề Campuchia dính đến Trung Quốc và Mỹ … Trung Quốc muốn thông qua Khmer Đỏ nắm Campuchia. Song dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa.”
Hậu quả là đất nước ta đã bị “đồng chí” lừa bẫy ở Thành Đô (thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên) năm 1990. Vì thế, hiện nay Campuchia không còn thân thiện gì với ta nữa vì đã nằm gọn trong tay Trung Quốc, mặc dù xương máu của bao thanh niên VN đổ ra để giúp Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng của Khmer Đỏ.
Cái bẫy lại được giăng ra 20 năm sau nhân dịp chuyến công du ngày 11/10/2011 của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ở Bắc Kinh và ta vẫn tiếp tục rơi vào bẫy với những cam kết mà phía Trung Quốc sẽ dùng trong việc bành trướng của họ ra Biển Đông.
Chuyến viếng Bắc Kinh ngày 11/10/2011 của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được chú ý tới vì là lần đầu tiên sau khi được chỉ định trong chức vụ đứng đầu Đảng, Tổng bí thư đi thăm nước ngoài, mà nước đó là Trung Quốc, vốn đã có nhiều va chạm chủ quyền với ta trong những tháng đầu năm.
Sau nhiều cuộc biểu tình phản đối sự gây hấn của Trung Quốc trong vùng biển mà VN tuyên bố chủ quyền, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh đã hứa với Trung Quốc sẽ dẹp tan mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Lời hứa đã được thực hiện như là một món quà diện kiến cho cuộc viếng thăm của Tổng bí thư vừa qua.
Cái bẫy Trung Quốc
Việt Nam rất cần Trung Quốc vì Đảng cảm thấy lạnh gáy nếu không có Trung Quốc sau lưng. Sự cần thiết phải có Trung Quốc là chính đáng vì trong phe xã hội chủ nghĩa còn lại, Trung Quốc lớn nhất. Cuba thì xa và còn nghèo đói do quá kiên định lập trường. Bắc Hàn với việc cha truyền con nối không còn hợp thời, không nên nhắc tới. Trung Quốc là chỗ dựa sáng giá cho Đảng là điều không thể phủ nhận.
Xét về lý lịch, Trung Quốc có hai điều quan trọng: Xã hội chủ nghĩa và Mộng bành trướng. Người Trung Quốc có thể đánh mất Xã hội chủ nghĩa nhưng không bao giờ đánh mất Mộng bành trướng. Ủy viên Bộ chính trị Võ Chí Công đã từng nói: “Bộ Chính trị đã đánh giá Trung Quốc có hai mặt: Xã hội chủ nghĩa và Bá quyền. Về xã hội chủ nghĩa cũng cần thấy là trong “nháy nháy”. Mặc dù vậy, Xã hội chủ nghĩa Việt nam dưới sự lãnh đạo của Đảng rất cần có Trung Quốc sau lưng.
Trung Quốc cần Việt Nam cho Mộng bành trướng. Trước mắt, Trung Quốc cần thống lĩnh Đông Nam Á. Tháng 9 năm 1963, trong một cuộc họp đại biểu 4 đảng cộng sản Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Indonesia tại Quảng Đông, Thủ tướng Chu Ân Lai đã từng nói thẳng với Việt Nam: “Nước chúng tôi thì lớn, nhưng không có đường ra, cho nên rất mong đảng Lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu Á”.
Mục tiêu trước mắt của Trung Quốc là Biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Họ đã chiếm được Hoàng Sa từ tay Việt Nam. Ở Trường Sa, Trung Quốc còn phải đối mặt với ba nước khác trong vùng: Brunie, Philippines, Mã Lai. Riêng Biển Đông còn có lợi ích cốt lõi của một sức mạnh quân sự bậc nhất thế giới là Mỹ. Lợi ích cốt lõi của Mỹ là nhằm bảo vệ hải trình quốc tế đang bị đe dọa bởi sự lấn trướng của Trung Quốc.
Để thực hiện mục tiêu Biển Đông, Việt Nam phải trở thành một chư hầu ngoan ngoãn về kinh tế, chính trị, văn hóa nhằm phục vụ cho mộng đi xuống Đông Nam châu Á của Trung Quốc.
Biết được nhu cầu tìm chỗ dựa vào phe xã hội chủ nghĩa của Việt Nam, Trung Quốc sẵn sàng dùng Việt Nam, và rất dễ dàng, để phân hóa những nước còn lại. Cái bẫy đã được giăng trong chuyến viếng thăm ngày 11/10/2011 của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: Hãy xem đây! Thảo luận song phương mà Trung Quốc chủ xướng đã thành công. “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa hai nước” đã được hai bên vui vẻ ký kết. Các nước khác như Brunie, Philippines, Mã Lai nên bắt chước Việt Nam. Và có lẽ cả Mỹ cũng nên bắt chước Việt Nam. Brunie, Philippines và Mã Lai đừng trông mong chung lưng đấu cật với Việt Nam để có sức mạnh đối đầu với Trung Quốc. ASEAN đã có con sâu bên trong! Đoàn kết vô ích. Tốt nhất là thảo luận song phương với Trung Quốc!
Không như cái bẫy trước kia chỉ có Campuchia lạnh nhạt với Việt Nam, cái bẫy lần này làm cho ít nhất ba nước Brunie, Philippines, Mã Lai khó chịu với Việt Nam. Đó là chưa nói đến sự khó chịu của các nước khác trong ASEAN vì Việt Nam sẽ bị nghi ngờ là con cờ của Trung Quốc dùng chia để trị.
Đưa chân vào bẫy, Việt Nam được gì?
Qua cuộc thăm viếng Bắc Kinh ngày 11/10/2011 của Nguyễn Phú Trọng, thông cáo chung viết:
Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt,” từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục, sẽ tăng cường giao lưu hữu nghị giữa hai nước, mở rộng hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh vực, trân trọng, giữ gìn, phát triển tốt quan hệ hai Đảng, hai nước Việt-Trung, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc phát triển một cách ổn định, lành mạnh, lâu dài.
Như vậy ngoài 16 chữ vàng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt,” cổ điển còn được thêm 10 chữ “từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục”.
Bản “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa hai nước” gồm 6 điều dựa trên những nguyên tắc không thể không nhắc đến như: chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước LHQ về Luật Biển năm 1982.
Tuy nhiên, những nguyên tắc trên đều bị đặt sau những nguyên tắc rất mơ hồ, không được định nghĩa: Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, nói một cách dễ hiểu như đã từng được lập đi lập lại từ trước tới nay là dựa trên nhận thức của lãnh đạo hai Đảng. Hoặc nếu “trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử, (thì) đồng thời phải chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau”.
Tóm lại vẫn là luật pháp quốc tế, chứng cứ pháp lý, lịch sử, phải đặt đằng sau tình đồng chí! Thậm nguy! nếu không may Trung Quốc gài được vào lãnh đạo ta những người như Trần Ích Tắc thì đất nước sẽ bị lệ thuộc là điều chắc chắn.
Đừng đồng hóa Đảng và đất nước
Cùng ngày, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viếng thăm Ấn Độ. Ở đây Chủ tịch nước chỉ nói đến nước và quyền lợi của đất nước: “Thực tế là tất cả các dự án hợp tác giữa Việt Nam và các đối tác khác, bao gồm tập đoàn Ấn Độ ONGC trong lĩnh vực dầu khí đều nằm trên thềm lục địa, trong vùng đặc quyền kinh tế và thuộc chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước năm 1982 của Liên Hiệp Quốc về Luật biển”.
Trước đó, vào cuối tháng 7/2011, Ông Trương Tấn Sang khẳng định: “Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp”.
Rõ ràng quan hệ giữa hai quốc gia chỉ có luật và luật, không có chỗ cho tình đồng chí chi phối.
Nguyễn Phú Trọng chỉ là Tổng thư ký Đảng, ngoài Đảng ra còn có Chủ tịch nước, Quốc hội và Chính phủ. Không có điều luật nào cho phép Tổng thư ký Đảng nói thay Chủ tịch nước.
Vì vậy, khi thông cáo chung giữa hai Đảng mà lại đề cập đến hai nước là không tuân thủ luật pháp Việt Nam, là nói leo. Chúng ta có Chủ tịch nước để làm gì? Dù biết rằng nói lên điều này cũng như nước đổ đầu vịt vì ở Việt Nam, Hiến pháp còn ở dưới Đảng, vì Đảng làm vua. Nhưng cũng phải nói đi nói lại rằng Đảng là Đảng của 3 triệu đảng viên, Nước là Nước của hơn 80 triệu người! Đừng vì quyền lợi Đảng mà hy sinh quyền lợi đất nước. Đừng tạo điều kiện để đất nước Việt Nam lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa chỉ với cái giá rẻ mạt là chỗ dựa nơi đồng chí để khỏi lạnh lưng.
Đừng ngây thơ với mộng bá quyền của Trung Quốc. Với 16 chữ vàng, với 4 tốt mà ngư dân Việt Nam vẫn bị cấm đánh cá, vẫn bị bắt cóc đòi chuộc mạng, vẫn bị đâm tàu trên vùng biển chủ quyền của mình. Tàu Hải giám Trung Quốc vẫn đánh đuổi, phá hoại các tàu thăm dò dầu khí trên vùng biển Việt Nam. Phát ngôn viên Bộ ngoại giao Trung Quốc phản đối đều đều tàu nước ngoài đến vùng biển Việt Nam. Điều này chứng tỏ Trung Quốc nói chỉ để tuyên truyền trong khi vẫn tiếp tục gây trở ngại cho Việt Nam.
Sau chuyến viếng thăm Bắc Kinh ngày 11/10/2011 của Tổng thư ký Nguyễn Phú Trọng, dù có được thêm mấy chữ “Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục” thì Trung Quốc vẫn tiếp tục nói một đằng làm một nẻo với Việt Nam, vì không bao giờ Trung Quốc từ bỏ mộng bành trướng, mộng bá quyền đã hằn sâu trong suy tư của họ.
Hy vọng ông Trương Tấn Sang trong cương vị Chủ tịch nước, thấu rõ điều này và làm đúng trách nhiệm của mình để Việt Nam không rơi vào cảnh Bắc thuộc thêm một lần nữa.
Nguyễn Phúc Hiếu, Đồng Nai 18/10/11
_________________________________
(*)Tuyên bố ngày 25 tháng 7 năm 2011 của chủ tịch nước Trương Tấn Sang
http://danluan.org/node/10305
________________
Blogger Mẹ Nấm MẤT NƯỚC RỒI Ư?

“Mất nước rồi cháu ơi, không làm gì được nữa đâu!” – Tôi nhận tin nhắn của một bác trong Friend list mình mà thấy đắng lòng. Người bác, người bạn vong niên với tấm lòng lúc nào cũng thiết tha với đất nước có lẽ vừa đọc xong toàn văn bản tuyên bố chung giữa Việt Nam và Trung Quốc sau chuyến viếng thăm của ông Nguyễn Phú Trọng vừa qua.
Lần đầu tiên tôi không gửi hồi đáp tin nhắn cho bác, bởi tôi không biết nói gì.
Bởi tôi đang có cảm giác hình như đang có một sự im lặng “đến tê người” trước đối sách ngoại giao vừa được ký kết giữa lãnh đạo hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc. Với những gì trong bản Tuyên bố chung hôm nay thể hiện, thì tương lai của Việt Nam 5 – 10 năm tới hoàn toàn không có gì là sáng sủa.

Trí thức ở đâu?
Những học giả, những vị lão thành cách mạng, những người có tiếng nói với thời cuộc nghĩ gì khi đọc bản tuyên bố này?

Còn nhớ cách đây 2 năm, khi những người đầu tiên ký tên vào bản kiến nghị dừng dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên bị sách nhiễu, nhiều người khác vẫn thờ ơ với vấn đề này. Hôm nay,khi sự cố tại các hồ chứa bùn xảy ra, khi không kiểm soát được tình trạng công nhân Trung Quốc tràn ngập tại Việt Nam.
Người ta nghĩ gì?
Còn nhớ, khi Thác Bản Giốc bị chia hai, có quá nhiều người không quan tâm đến nó, giờ đây khi các thời báo và tạp chí nước ngoài đăng tải thông tin có lợi cho chủ quyền đối với Thác Bản Giốc, người Việt Nam nghĩ gì?
Sự thờ ơ của quá khứ đã đóng đinh cho cỗ quan tài mất mát của hiện tại.
Không lẽ, dân tộc ta cứ phải đi sau cỗ quan tài chôn cất những mất mát đã rồi của Mẹ Việt Nam??
Không lẽ chúng ta cứ mãi xếp hàng trong chuyến tàu muộn màng để khẳng định chủ quyền “đã bị cướp” của đất nước mình với toàn thế giới mãi sao?
Mất nước rồi ư?
Có lẽ thế thật!. Bởi trong lịch sử 1000 năm trước dân tộc này không thể bị đồng hóa bằng hình thức xâm lấn, thống trị… thì nay đã có những hình thức ngoại giao tinh vi hơn, buộc cả dân tộc phải tự đồng hóa mình, phải cam chịu vì lép vế, đớn hèn im lặng, chấp nhận cúi đầu mà quên đi truyền thống quật cường của cha ông để lại.
Mất nước rồi ư?
Có lẽ thế thật, nếu không thì tại sao Trung Quốc có thể ngang nhiên phủ nhận đặc quyền khai thác dầu khí của Việt Nam trên thềm lục địa nước Việt trong khi ông Trọng đang thăm viếng Bắc Kinh?
Mất nước rồi ư?
Có lẽ thế thật, nếu không tại sao lại im lặng tháo gỡ những tin tức làm dấy lên một loạt câu hỏi về ý thức dân tộc của người Việt Nam? Tại sao lại âm thầm “sửa đổi lịch sử”, thay ngày đổi tháng, thêm sao trên cờ cốt làm vui lòng tên láng giềng xấu tính?
Mất nước rồi ư?
Có lẽ thế thật, nếu không vì sao người ta cướp giật, vò nát những chiếc nón lá hiền lành ghi đậm dòng chữ “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” ngay giữa lòng Hà Nội?
Mất nước rồi ư?
Có lẽ thế thật, bởi chúng ta chưa vượt qua được nỗi sợ hãi của chính bản thân mình.

Có nhiều người hy vọng ở một cuộc cách mạng đổi mới, nhưng tôi tin rằng khó có thể làm nên một cuộc cách mạng khi mỗi cá nhân chưa đi đến với cách mạng bản thân. Làm sao vượt qua được sợ hãi khi mỗi chúng ta có quá nhiều thứ phải cân nhắc để mất: công việc, gia đình, người thân, bạn bè….
Có những việc làm tưởng chừng như đơn giản là công khai thắc mắc, đòi hỏi quyền công dân của mình phải được thực hiện bằng cách công khai trao đổi qua thư tín, qua điện thoại với cơ quan công quyền thì chúng ta thường bỏ qua, bởi suy nghĩ “rồi sẽ chẳng đi đến đâu”. Dù không bao giờ hy vọng có một câu trả lời thỏa đáng với mình mỗi khi hỏi, nhưng tôi vẫn hỏi, vẫn yêu cầu được giải đáp. Bởi tôi tin rằng, khi một người hỏi người ta có thể im lặng, 10 người, 100 người, 1000 người… cũng thế, nhưng nếu 10.000 người, 100.000 người cùng hỏi, cùng quan tâm cùng yêu cầu trả lời… thì đáp lời chúng ta, không thể là một sự im lặng mãi được.
Và quan trọng hơn hết, tôi tin rằng: im lặng là đồng lõa với tội ác.
Im lặng là đồng tình với những người công an đang chà đạp lên lòng yêu nước – cái vốn quý nhất của dân tộc – khi họ cùng nhau xâu xé chiếc nón “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” và bắt cóc người chủ của chiếc nón Việt Nam ấy.
Im lặng là đồng tình, là chấp nhận chính mình là một phần tử được nhân danh trong những giao kết đời đời biết ơn Trung Quốc, đặt quan hệ giữa hai đảng lên trên hết mọi sự…
Im lặng là tự chính mình làm quan tòa đóng dấu cho bản án bỏ tù lương tâm, bổn phận và trách nhiệm của chính mình đối với quê hương.
Im lặng là hành động cụ thể nhất để đánh mất chính mình.

Tôi đã viết: “Vận mệnh của đất nước phụ thuộc vào chính chúng ta” , bởi tôi tin rằng: “lịch sử có mắt”.
Hôm nay chúng ta im lặng, chúng ta không có ý kiến với những gì đã xảy ra, hoặc có, giả chăng chỉ là những lời than van, cay đắng, đầy buồn tủi… Tức là, chúng ta tự chấp nhận định mệnh đã được sắp đặt sẵn cho chính bản thân mỗi người, cho dân tộc trong tương lai.

Tôi tin rằng sẽ có ngày tôi phải nhìn thẳng vào mắt của con cái tôi, trả lời câu hỏi của chúng về thực trạng của đất nước và biết rằng tôi chỉ có thể nhìn chúng mà không cúi mặt, biết rằng câu trả lời đàng hoàng và có trách nhiệm nhất phải được bắt đầu bằng thái độ và hành động của chính mình từ bây giờ.

Sự thờ ơ của hiện tại sẽ đóng đinh tiếp cho những cỗ quan tài mất mát tương lai.

Mất nước rồi ư?
Không tôi không tin.
Không thể nào, bởi tôi tin rằng, một khi ta yêu, ta muốn bày tỏ tình yêu thương thực sự, chắc hẳn ta sẽ tìm ra cách thể hiện nó, chứ không thể im lặng giấu mãi trong lòng.

Mất nước rồi ư?
Không tôi không tin.
Tôi không cho phép tôi tin vào điều bi thảm ấy giữa những im lặng tê người này. Một thứ không thể bị mất đi khi còn có người yêu thương nó, vì vậy, không thể nào, không thể nào đất nước Việt Nam mà tôi yêu thương đến bật máu trong lòng này có thể mất được.

http://menam0.multiply.com/journal/item/564/564

_________
Lê Ngọc Thống Nguy hiểm gia tăng với Trường Sa Việt Nam

Trong tình hình hiện nay nếu Trung Quốc tấn công xâm chiếm Trương Sa của Việt Nam thì cuộc tấn công đó không thể thắng, nếu có chiếm được với giá rất đắt thì cũng không thể giữ vì trong khu vực quần đảo này về lực thì Việt Nam không kém Trung Quốc, nhưng về thế thì Việt Nam hơn hẵn. Tuy nhiên thế trận sẽ khác đi nếu như…
Đài Loan, đặc biệt là mấy ngày gần đây có những động thái gây chú ý dư luận. Phải chăng họ hùa cùng Trung Hoa đại lục trong việc tranh chấp Trường Sa hay lợi dụng Việt Nam, Philippin… để tăng cường khả năng phòng thủ chống Trung Hoa đại lục trên đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa mà họ chiếm được)? Đằng sau động thái này là gì?
Đài Loan tồn tại độc lập đến ngày nay thế giới ai cũng biết đó là nhờ ô bảo vệ của Mỹ. Sáu mươi năm nay Trung Quốc quyết tâm thu hồi Đài Loan cao nhất mới chỉ mức đe dọa dùng vũ lực, bởi nếu dùng vũ lực thì họ bắt buộc phải đối đầu với Mỹ – điều mà họ không muốn. Hơn nữa, dưới con mắt của những nhà chiến lược Trung Quốc, Đài Loan không phải là tất cả. Không thu hồi được vì không đủ sức đối đầu với Mỹ thì Trung Quốc sẵn sàng chơi lại “con bài” Đài Loan với Mỹ, Nhật. Tình hình hiện nay, Mỹ cứ tưởng dùng Đài Loan để kiềm chế được Trung Quốc là sai lầm. Trung Quốc bây giờ đã lớn mạnh, việc Đài Loan trở về với Đại lục hay không bây giờ không còn có giá trị gì về chính trị, quân sự nữa. Với Trung Quốc, Đài Loan bây giờ chỉ là một quân cờ chiến lược mà thôi, là thứ để chơi chứ không phải để ăn. Nếu bây giờ chính quyền Đài Loan tuyên bố từ bỏ Mỹ, điều gì sẽ xảy ra khi Đài Loan thần phục Trung Quốc? Chắc chắn ý nghĩa quân sự của eo biển Đài Loan sẽ mất, mà Trung Quốc thì coi cái eo biển đó ra gì đâu, nhưng điều đặc biệt ở đây là Trung Quốc chưa muốn có Đài Loan lúc này. Vì thứ nhất: Khi đó bàn cờ chiến lược khu vực sẽ thay đổi, một nhân vật chính thứ hai (nhân vật chính thứ nhất đương nhiên là Mỹ) bắt buộc phải xuất hiện mà Trung Quốc càng không muốn phải đối đầu – Nhật Bản. Nhật Bản không còn “vùng đệm”, không còn vị trí canh giữ tiền tiêu nữa nên bắt buộc khởi động nền công nghiệp quốc phòng của mình để đối phó với Trung Quốc đang lên, mà với cơ sở và trình độ công nghệ hiện tại, Nhật Bản sẽ là cường quốc quân sự số 1 ở Châu á TBD này chứ không phải Trung Quốc. Thứ hai là: Trung Quốc cũng muốn tồn tại “vùng đệm” này để Mỹ, Nhật Bản hý hửng là kiềm chế được Trung Quốc mà tranh thủ thời gian không ai gây khó trong việc hiện đại hóa quân sự. Chờ đến lúc tiềm lực quân sự ngang Mỹ thì công nhận thu nạp Đài Loan cũng chưa muộn.
Với Trung Quốc, sở hữu Đài Loan không quan trọng bằng sở hữu đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa mà Đài Loan đang chiếm giữ.
Mới đây, giới quân sự, ngoại giao Đài Loan hô hào tăng cường tên lửa và tiềm lực quân sự cho đảo Ba Bình với lý do là để cân bằng với Việt Nam, Philippin. Hành động này cứ tưởng Đài Loan nể mặt Trung Quốc nên lấy Việt Nam, Philipin làm bình phong. Nhưng sự kiện Tổng thống Đài Loan mới đây “đang cân nhắc ký với Trung Quốc một hòa ước” (VOA), điều nghe có vẻ như “xin được quàng làm họ”. Không còn nghi ngờ điều gì nữa, rõ ràng họ hùa với Trung Quốc để chống Việt Nam và Philippin. Và món quà ra mắt có tăng cường thêm “đồ trang sức” để có một “hòa ước” không gì giá trị bằng đảo Ba Bình. Trung Quốc đại lục đã từng cắt đất cho kẻ mạnh như Anh, Nhật Bản để mong được yên thân thì tại sao Đài Loan lại không?
Nếu như Đài Loan là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc thì đảo Ba Bình cũng vậy, Trung Quốc sẽ tuyên bố dùng vũ lực để giành lấy (sau khi đã thỏa thuận). Một lực lượng Hải quân hùng hậu của Hạm đội Nam Hải từ căn cứ sẽ xuất phát đến vị trí tấn công. Dù chỉ cần hạ cờ Đài Loan xuống, treo cờ Trung Quốc lên là Ba Bình thuộc họ nhưng Trung Quốc sẽ sử dụng lực lượng lớn như thế nhằm 2 mục đích: Một là khuếch trương thanh thế, hù dọa các nước trong khu vực đồng thời tạo điều kiện cho chính quyền Đài Loan dễ ăn nói khi ký hòa ước. Hai là Việt Nam nếu tin vào 6 nguyên tắc mà 2 ông Tổng vừa ký kết mà không cảnh giác, không chuẩn bị xuất kích thì từ vị trí tấn công đã chiếm lĩnh, Trung Quốc sẽ tấn công Trường Sa của Việt Nam. Khi Trường Sa kêu cứu đã là quá muộn.
Nếu Trung Quốc có được đảo Ba Bình – hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa là một nguy hiểm cực lớn cho Trường Sa của Việt Nam. Nó là điểm đứng chân, xuất phát hết sức thuận lợi cho các cuộc tấn công vào bất cứ đảo nào thuộc quần đảo Trường Sa.
Trong tình thế hiện nay Trung Quốc tấn công xâm chiếm Trường Sa thì không thể thắng, nếu có chiếm được bởi giá rất đắt thì không thể giữ. Nhưng khi có đảo Ba Bình thì họ lựa chọn phương án tấn công dễ dàng hơn rất nhiều. Lợi thế không hoàn toàn thuộc về Việt Nam như trước nữa.
Trường Sa của Việt Nam, nguy hiểm đang và sẽ gia tăng trước âm mưu của chủ nghĩa dân tộc bành trướng.

Theo Viet- studies
http://www.viet- studies.info/kinhte/LeNgocThong_NguyHiemGiaTang.htm

Advertisements

2 phản hồi »

  1. ke nao dau hang giac, ban dung cho giac cho du la mot tac dat cua VIET NAM, ke do phai chiu toi chet chem . Bat ke ke do la ai .

    Bình luận bởi tran binh trong. — 20/12/2012 @ 7:12 chiều | Phản hồi

  2. Chung minh lich su day, cac ban hay doc cho ky nhe. ” NEU BE HA DAU HANG GIAC, THI HAY CHEM DAU THAN TRUOC DA. “

    Bình luận bởi tran binh trong. — 20/12/2012 @ 7:26 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: