Hoàngquang’s Blog

28/09/2011

Hết kẻ thù rồi giết bạn mình sao?

Nguyễn Trọng Bình
Vũ Cao Đàm Viết nhân ngày Quốc khánh Trung Cộng (1/10): Đã đến lúc phải xóa món nợ ân oán giang hồ!
Quechoa -Yêu dân thì dân sẽ yêu lại
Khải Nguyên Bàn góp với ông V.C. Đ. Ai nợ ai? J.B Nguyễn Hữu Vinh Nguy rồi anh Nguyễn Như Phong ơi: Quân Kadhafi sắp hết nơi ấn náu
Khánh An –RFA Thuyết trình về Biển Đông lại bị gây rối
BBC ‘VN cần công bằng trong hòa giải’ Đỗ Hiếu, phóng viên RFA TNS Jim Webb yêu cầu ngưng tài trợ cho dự án MIA

phamvietdao TUỔI THƠ NGHÈO KHÓ CỦA TÂN BỘ TRƯỞNG BỘ TÀI CHÍNH VƯƠNG ĐÌNH HUỆ Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Cẩm Tú Tôi không tán thành quan điểm của Bộ trưởng Huệ sggp FDI đang rút dần khỏi công nghiệp Việt Nam? Nguyễn Xuân Diện/BĐVN – THÔNG TIN VỀ VIỆC TÀU CÁ VIỆT NAM BỊ TÀU QUÂN SỰ TRUNG QUỐC BẮN (RFI). – Tàu cá ngư dân Quảng Ngãi lại bị tấn công khi tránh bão (DLB) Hèn cực kỳ
***
Nguyễn Trọng Bình Hết kẻ thù rồi giết bạn mình sao?

Theo dõi báo chí mạng gần đây thấy có hiện tượng, không hiểu sao những nhân sĩ, trí thức lớn tuổi nước nhà lại bị “công kích” và xúc phạm nhiều và nặng nề quá. Là một người trẻ, tôi thật sự thấy hoang mang vô cùng. Hoang mang vì lẽ, người ta dạo này không hiểu sao lại dễ dàng buông ra những lời nanh nọc để dè bĩu thậm chí là miệt thị con người một cách không thương tiếc như vậy. Điển hình như thời gian qua những bậc học giả cao niên vốn những “trí thức dấn thân” hàng đầu nước nhà hiện nay chỉ vì thể hiện tấm lòng với quê hương đất nước; thể hiện nỗi trăn trở muốn đóng góp trí tuệ công sức cho quê hương đất nước đã bị một cơ quan truyền thông nọ không ngần ngại “lên lớp” và “tuyên truyền” để rồi xúc phạm rất nặng nề bằng từ ngữ mà bất cứ người Việt Nam nào cũng ngay ngáy lo sợ (vì nó vốn đã ăn sâu trong tiềm thức):“phản động”! Hay gần nhất là chuyện một số nhà văn lớn tuổi được Hội nhà văn mời đi tham dự Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần 8 ở Tuyên Quang thì có không ít người cho rằng những “nhà văn già” này chẳng qua chỉ đi theo để “ăn chực”, “ăn ké”… nghe mà chua xót quá!
Dẫu biết rằng trước một sự việc nào đó của cuộc sống mỗi người đều có quyền phát biểu suy nghĩ và tiếng nói riêng của bản thân. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ai đó tự cho mình cái quyền suy nghĩ hời hợt, cẩu thả và thiếu trách nhiệm hay vì cay cú chuyện “ân oán” cá nhân để rồi buông ra những lời nanh nọc xúc phạm người khác vốn cũng là đồng bào mình, nhân dân mình. Và nếu như chúng ta nhớ rằng dân tộc Việt vốn có một truyền thống, một đạo lí tốt đẹp đó là: sự tôn kính, sự quý trọng dành cho người già, người có tuổi thì với những sự việc này phải nói là điều vô cùng tệ hại; là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy sự xuống cấp và suy đồi về văn hóa ứng xử của không ít người trong xã hội ta hiện nay. Nói điều này, hẵn có không ít những người “có hiểu biết” sẽ phản biện rằng, ở những nước vốn còn nhiều điều “lạc hậu” và “bảo thủ” như nước ta thì truyền thống “kính trọng người già” có khi là cái “vòng kiêm cô” siết chặt và “cản trở” sự đi lên của xã hội bởi trong thực tế có không ít người già thật sự không đáng để kính trọng (vì chẳng qua chỉ là “sống lâu lên lão làng”) nhưng mỗi khi nhắc đến họ cũng phải “kính nhi viễn chi”, phải “dưng trà rót nước” và “đền đài”, “hương khói” rình rang khi họ mất… Ở phương diện nào đó suy nghĩ này không phải không có cơ sở tuy nhiên, nếu như đã có được suy nghĩ của một người tiến bộ như thế thì lẽ ra, ở chỗ này càng phải nhìn xa thêm chút nữa để hiểu và thể hiện sự tôn kính người già và giữ gìn đạo lý truyền thống cao đẹp của cha ông. Vì sao tôi lại nói như vậy? Vì một lẽ rất đơn giản là: đã là con người thì không ai là không trở thành già (trừ những trường hợp những người không may mất sớm) để rồi chắc chắn sẽ phải chịu sự nhìn nhận và phán xét từ những người trẻ – thế hệ con cháu sau này của mình. Nhìn ở góc độ này sẽ thấy tính “minh triết” trong đạo lý kính trọng người già, đạo lý “kính lão đắc thọ” của cha ông ta, đó là: bất cứ người già nào cũng là một động lực thúc đẩy cho thế hệ trẻ trở nên ngày một hoàn thiện hơn. Nếu người già là một con người ưu tú của đất nước thì động lực ở đây có lẽ không cần phải bàn (vì đó là một tấm gương sáng để cho người trẻ noi theo). Còn nếu với một người già như đã nói chỉ đơn giản chỉ “sống lâu lên lão làng” thì động lực ở đây chính là sự “vô tình nhưng cần thiết” khi trở thành “đối trọng” để người trẻ có cơ hội phát huy tinh thần phản biện và tư duy độc lập trong cái nhìn về cuộc sống của họ; người trẻ sẽ nhận ra “tiềm lực” thật sự ẩn chứa trong bản thân họ và họ sẽ tự nhủ rằng: ta dứt khoát không nên giẫm vào bước chân, giẫm vào “vết xe đổ” của những người chỉ đơn giản là “sống lâu lên lão làng” kia (nếu không khi trở thành già ta sẽ lại phải chịu sự phán xét của con cháu đời sau). Như vậy, nhìn ở phương diện này, rõ ràng những người chỉ đơn giản là “sống lâu lên lão làng” không hẳn là sự “cản trở” xã hội như không ít người hiểu mà có khi là ngược lại. Điều này cũng giống chúng ta trong lúc đọc sách mà không may đọc nhằm quyển sách dở vậy. Khi đó chắc chắn ta sẽ tự nhủ với chính mình nếu có cơ hội viết sách mình phải viết sao cho hay hơn những điều có trong quyển sách này. Cho nên mới nói đôi khi trong cuộc sống cái “hạn chế”, “cái tệ hại” của người này lại chính là động lực thúc đẩy cho bản thân người khác. Ở chỗ này nhìn rộng ra hơn tí nữa, nên chăng chúng ta cũng phải “thành thực” và “thiện chí” nói với nhau là: “ừ thì cũng xin cảm ơn “đối thủ”, cảm ơn “kẻ thù” của ta; nhờ “đối thủ”, nhờ “kẻ thù” mà ta mới trở thành người “tài giỏi”, nhờ đó mà ta mới biết ta cũng là một “anh hùng”…?”
Trở lại vấn đề, việc một cơ quan truyền thông nọ xúc phạm những bậc cao niên trí thức và việc không ít người có lời lẽ xúc phạm những “nhà văn già” ở Hội nghị người viết văn trẻ ở Tuyên Quang vừa qua có thể nói đây là một hành vi, một việc làm kém cỏi trong suy nghĩ, thô bạo trong ứng xử và hồ đồ trong nhận thức. Bởi vì sao? Trước hết, đây là sự xúc phạm vô cớ, vô bằng chứng. Kế nữa, nhìn ở góc độ văn hóa và đạo đức đó là sự chà đạp một cách không thương tiếc lên một truyền thống tốt đẹp và cao cả của dân tộc; dấu hiệu của sự băng hoại đạo đức và văn hóa của con người.
Thử suy luận mà xem những người như giáo sư Chu Hảo, nhà văn Nguyên Ngọc, giáo sư Nguyễn Huệ Chi, tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên…- những “trí thức dấn thân” một đời cống hiến cho quê hương đất nước; những danh lợi, vinh quang, cay đắng trong cuộc đời có lẽ họ cũng đã nếm trải hết; nhìn họ ai nấy cũng đầu bạc trắng, sức khỏe cũng chẳng còn như xưa vậy mà họ vẫn sục sôi một tấm lòng đối với quê hương đất nước như thế lại không đáng kính nể và quý mến sao? Sao lại bảo những việc làm của họ chỉ là để “đánh bóng tên tuổi” trong khi tên tuổi họ vốn đã “hữu xạ tự nhiên hương” lâu rồi? Sao lại thô bạo và nanh nọc bảo họ “phản động” trong khi từ lâu họ đã xác định và chọn khoa học chứ không phải chốn “quan trường” là nơi để “dấn thân”? Nếu như muốn “làm quan”, làm “lãnh đạo” hay làm “chính trị” (đơn thuần như nhiều người nghĩ) thì họ có lẽ không đợi đến lúc tóc trên đầu ngã hết sang trắng thế kia; không phải một đời lao tâm khổ trí đi theo khoa học vừa nghèo mà lại ít người xem trọng?
Và cũng thử suy luận mà xem, những “nhà văn già” đầu cũng hai thứ tóc một đời “đánh vật” với văn chương chữ nghĩa để rồi có không ít người cũng chính vì văn chương chữ nghĩa mà bị “người khác” “đánh” cho “bầm dập”, cho “tơi bời”; những “nhà văn già” tuổi cao, sức yếu thế kia thì còn ăn uống gì được bao nhiêu nữa mà sao lại cất công lặn lội đường xa để rồi phải hứng chịu những lời cay độc là “ăn chực”, “ăn theo”…? Mà khổ quá, ví như với nhà văn gạo cội Nguyễn Quang Sáng thôi, ông có một người con là đạo diễn rất nổi tiếng Quang Dũng chẳng lẽ anh này không đủ tiền mua một tour du lịch xuyên Việt cho cha mình hay sao lại để ông phải lặn lội đường xa “du hí” ké với mấy người trẻ? Hay với các “nhà văn già” khác nữa, chẳng lẽ gia đình và con cháu họ không đủ tiền mời cha, ông họ vô nhà hàng, khách sạn nào đó ở Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh để được ăn uống no say, nghỉ ngơi trong vài bữa được sao? Chỉ với điều này thôi cũng cho thấy những “nhà văn già” lặn lội đường xa đến Tuyên Quang, đến với những người viết trẻ hoàn toàn không phải để “ăn chực”, “ăn ké” hay “du hí không mất tiền túi”… Sao không nghĩ đến chuyện này để hiểu và cảm thông cho họ? Cùng chung một nước, cũng được học hành, nhưng sao có người lại chẳng thèm “nhìn trước ngó sau”, chẳng biết “tôn ti trật tự” gì cả để rồi “xuống tay” một cách không thương tiếc với đồng nghiệp, với đồng bào mình như thế?
Than ôi, hay là “hết kẻ thù rồi nên muốn giết bạn mình luôn”?

Cần thơ, 20/9/2011
Nguyễn Trọng Bình

http://www.viet-studies.info/NguyenTrongBinh_GietBanMinhSAo.htm
________________-
Vũ Cao Đàm Viết nhân ngày Quốc khánh Trung Cộng (1/10): Đã đến lúc phải xóa món nợ ân oán giang hồ!

Tôi nảy ý định viết ra ý tưởng này từ lúc đọc lại bài khai bút đầu năm của anh Bút Chẳng Tà, trong đó có nhắc đến ngày Trung Cộng khởi chiến, tấn công quân đội Việt Nam Cộng hòa để xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. Bài viết đưa lên mặt báo Bauxite Việt Nam trong khi trên trang mạng của Trung Cộng vẫn còn nhan nhản những bài chửi bới với giọng điệu của một kẻ cả vô giáo dục nhằm vào “Bọn Việt Nam vong ân bội nghĩa”, và kêu gào phải giết bọn “Việt Nam lòng lang dạ sói”, lấy máu “giặc Việt” để làm lễ tế thần cho trận chiến thu hồi Nam Sa.
Trong khi đó thì chúng ta lại vẫn thường nghe một số quan chức, và cả bạn bè, cố gắng phân trần, rằng nhân dân Việt Nam “Không bao giờ quên ơn Đảng Cộng sản và Nhà nước Trung Cộng”, làm như đây là món nợ truyền kiếp, mà người Việt chúng ta phải đời đời khắc cốt ghi xương.
Tôi được đọc khá nhiều bài viết, với lập luận rất hay rằng, với việc lợi dụng chiến tranh Việt Nam, đục nước béo cò thôn tính Hoàng Sa, rồi phát động đại quân tấn công ào ạt toàn tuyến biên giới phía bắc, Trung Cộng đã xóa xong món nợ ân nghĩa đã giúp Việt Nam trong hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ. Đọc xong, thú thật tôi vẫn cứ phân vân,… phải chăng là Trung Quốc đã giúp Việt Nam thật sự với tinh thần nghĩa hiệp của anh hàng xóm mang nặng trong lòng mối tình láng giềng “môi hở răng lạnh”, “tắt lửa tối đèn có nhau”… Có vị thuộc thế hệ đàn anh khả kính còn đưa thêm cứ liệu lịch sử để nói rằng Việt Nam cũng đã đưa quân sang để đánh quân đội Tưởng Giới Thạch, mở một mặt trận từ phía Nam để hỗ trợ Mao Trạch Đông trong cuộc chiến Quốc – Cộng . Và như thế cũng góp phần xóa xong cái món nợ mà Trung Cộng đã dành cho Việt Nam.
Về một mặt nào đó, tôi đôi lúc có ý tán thành quan điểm của các vị đã nêu lên những sự kiện này. Tuy nhiên, tôi lại suy nghĩ theo một hướng khác. Đúng, đã đến lúc người Việt Nam chúng ta phải nhìn nhận lại, phải thanh toán món nợ ân oán giang hồ này, xem thử chúng ta phải ôm trong lòng cái “công ơn trời biển” mà bọn đế quốc Trung Cộng đã “ban phát” cho dân Việt Nam “lòng lang dạ sói”, hay là phải nhìn thẳng vào cái bộ mặt lòng lang dạ sói của chính bọn đế quốc Trung Cộng, để từ đó chọn một con đường hành xử cho phù hợp lợi ích của dân tộc ta.
Không cần tra cứu nhiều, chẳng cần ghi cụ thể các trích dẫn như một tiểu luận khoa học, chúng tôi cho rằng, người Việt chỉ cần ở thế hệ thiếu niên trong cuộc chiến tranh Việt Nam 1954-1975, cũng đã được nghe ngày ngày những lời tuyên bố mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông, như, Việt Nam là tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa (XHCN). Không những vậy, thơ ca Việt Nam hồi đó cũng đã được biết đến bài thơ của Tố Hữu nhận định cái sứ mệnh cao cả của dân tộc ta là chiến đấu cho việc thực hiện lý tưởng cộng sản của Marx trên toàn thế giới: Trong bài thơ Miền Nam đưa lên mặt báo ngày 14/12/1963, Tố Hữu viết: “Ta vì ta ba chục triệu người /Cũng vì ba ngàn triệu trên đời /… và rồi… /Vui gì hơn làm người lính đi đầu /Trong đêm tối ta làm ngọn lửa”. Điều đó đã khơi dậy lòng tự hào cao cả của cả một thế hệ, bởi sự hy sinh này là vì “cuộc chiến đấu cho mục tiêu giải phóng nhân loại của phong trào cộng sản quốc tế”.
Cũng chính trong thời gian này, chúng ta không khó khăn tìm lại trên báo chí Trung Cộng, là họ đã liên tục phát động các phong trào rầm rộ chi viện Việt Nam chống Mỹ, tâng bốc Việt Nam là người lính xung kích anh hùng thời đại, với những tuyên bố rung động lòng người: “Đụng đến Việt Nam là đụng đến Trung Quốc”, và sẵn sàng đưa quân vào “kề vai sát cánh” chiến đấu bên cạnh các “đồng chí” Việt Nam… Cho đến khi Chủ tịch Hồ Chí Minh “cảm ơn” các “đồng chí” Quân Giải phóng Trung Cộng đã hoàn thành sứ mệnh “quốc tế vô sản cao cả”, và mời các đồng chí về nước, thì người dân Việt Nam mới tá hỏa ra, được chứng kiến, các “đồng chí” đập phá tan hoang đồ dùng mà dân Việt Nam chu cấp cho các “đồng chí” trong thời gian lưu trú. Dân Quảng Ninh, dân Hà Bắc (Bắc Ninh và Bắc Giang ngày nay) còn chứng kiến, cái gì không đập phá được, chẳng hạn, bể nước xi măng, chum vại,… của dân, thì các “đồng chí” đã xả hết của quý từ cái bụng “lòng lang dạ sói” của cả đoàn quân Tàu Ô cộng sản vào đó. Khi các “đồng chí” đi khỏi thôn bản rồi, thì cái của quý kia mới lan tỏa cái mùi “khai hóa cộng sản kiểu Tầu”… thối um khắp nơi. Thế mà không thấy các “đồng chí” lãnh đạo của cái hội “Bốn tốt” và “Mười sáu chữ vàng” bốc thơm cái “công ơn” ấy. Còn dân Việt Nam ở Hà Bắc thì đến nay vẫn còn nhớ, đã được thưởng thức tư cách… bốc mùi… của đạo quân Tàu Ô của giai cấp vô sản “đàn anh”, “Mười sáu chữ vàng” như thế nào!
Đã đến lúc, người “đồng chí quốc tế vô sản” Việt Nam phải tính sổ ân oán giang hồ với cái đảng “quốc tế vô sản” Đại Hán. Chính báo chí và các nhà lãnh đạo Trung Cộng đã nói rất nhiều lần, rằng người Việt Nam cầm súng chiến đấu là để bảo vệ phe XHCN và bảo vệ chính đất nước Trung Hoa và các nước thuộc “phe XHCN”, nhằm giam chân người Mỹ không cho vượt biên giới phía Nam để tấn công Trung Quốc và khối XHCN,… để Trung Quốc được sống trong an bình, phục hưng Trung Hoa thành một đế quốc cộng sản hùng mạnh, đủ sức đối đầu với Mỹ trong vai trò bá chủ thế giới.
Mấy tuần vừa qua, nhân kỷ niệm các ngày 19/8 và 2/9, chúng ta bồi hồi xem lại trên các đài VTV không khí đầy sôi động của những ngày mùa thu năm 1945. Tôi nhớ lại, khi đó bố tôi đang là một nhà giáo, ăn lương của Nhà nước Pháp, nhưng ông đã từ giã cuộc sống êm đềm và đầy tiện nghi của thành phố, nhà trường và học sinh của mình để đi vào với cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc với tất cả bầu nhiệt huyết của thanh niên Việt Nam thời đó. Tôi may mắn có cơ hội được chứng kiến một lớp người như bố tôi, cùng với bạn bè giáo giới và học trò của ông, với tư cách là những trí thức thời đó, đã hăm hở đi vào công cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc ra sao…
Nhưng rồi, cũng chính tôi đã chứng kiến, bắt đầu từ năm 1950, sau Chiến thắng biên giới với trận đánh lịch sử công phá cứ điểm Đông Khê (Cao Bằng), Việt Nam đã mở thông với một hậu phương lớn là Trung Hoa và thế giới XHCN. Kế sau đó là lúc Đảng Cộng sản Việt Nam xuất hiện trở lại với tên gọi là Đảng Lao động Việt Nam, và những tuyên bố công khai về con đường đi lên chủ nghĩa xã hội.
Cuộc chiến trên đất Việt Nam từ đây chính thức mang màu sắc một cuộc chiến tranh ý thức hệ, vì một cuộc đấu tranh cho “lý tưởng vĩ đại Ai thắng Ai” trên quy mô toàn thế giới.
Dân tộc Việt Nam bị chia rẽ cũng chính từ đây. Hàng loạt người bỏ chiến khu trở về thành phố cộng tác với Chính phủ Bảo Đại. Họ nói công khai là trở về xây dựng thể chế chính trị “quốc gia” do Cựu hoàng Bảo Đại chủ xướng. Những người kháng chiến xem Chính phủ Bảo Đại là bù nhìn của Pháp, nhưng trên thực tế, ngọn cờ chủ nghĩa quốc gia của ông đã có sức lôi kéo mạnh mẽ đối với một tầng lớp đông đảo những người không ưa chính thể cộng sản, chứ không chỉ những người có ân oán với cộng sản và mang lòng hận thù chống cộng. Lịch sử đã chứng kiến, bên cạnh những vị nhân sĩ trí thức ra chiến khu đi theo Chính phủ Hồ Chí Minh kháng chiến, cũng có rất nhiều nhân sĩ nổi tiếng không nhận lời cộng tác với Chính phủ Hồ Chí Minh. Nhiều bạn bè của bố tôi nhắn lời khuyên bố tôi về cộng tác với Chính phủ Bảo Đại, nhưng bố tôi “kiên định lập trường cách mạng”, đi với kháng chiến đến cùng. Bởi vì, bố tôi cũng thuộc về phía những người không muốn từ bỏ kháng chiến quay về thành phố để bị mang tiếng là “cầu an, hưởng lạc” và “bán nước cho Pháp”. Sự chia rẽ dân tộc càng mạnh mẽ với phong trào cải cách ruộng đất, và sau đó là công cuộc cải tạo công thương nghiệp theo kiểu phi nhân tính của các nước “XHCN đàn anh”, mà đại biểu gần gũi nhất, là chính thể cộng sản Trung Hoa.
Hệ thống XHCN đã sụp đổ. Các quốc gia XHCN còn lại cũng đã từ bỏ thể chế kinh tế của Lênin, quay trở lại với hệ thống kinh tế thì trường. Nước XHCN “đàn anh” Trung Cộng đang ngày càng lộ mặt một tên đế quốc hung hãn nhất thời đại, đang ngày càng lún sâu vào con đường phát xít hóa.
Hệ thống XHCN đã tan rã, sứ mệnh Việt Nam trong vai trò “tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa” đã lùi vào lịch sử.
Chúng ta không thể nói “giá mà” với lịch sử, nhưng ta có thể lựa chọn con đường cho tương lai. Lịch sử là lịch sử, vai trò “tiền đồn” đi vào lịch sử cũng có nghĩa, những “món nợ” vì thực hiện nghĩa vụ “tiền đồn” cũng đi vào lịch sử. Tôi vừa viết bài trên Bauxite Việt Nam: Còn níu kéo gì, khi tên đế quốc cộng sản Đại Hán đã trút bỏ cái mặt nạ “anh em”, “đồng chí”? Tiếp đó là một bài viết họa theo câu ngạn ngữ Pháp Dis moi qui tu fréquentes et je te dirai qui tu es (Hãy nói cho tôi biết, anh hay qua lại với ai, tôi sẽ nói cho anh biết, anh là người thế nào).
Các bạn đừng hiểu là tôi đả kích lịch sử. Không, tôi nâng niu lịch sử của đất nước tôi, như với mọi người thân của chúng ta, chúng ta yêu cả cái dễ thương và cả cái dễ ghét của họ. Lịch sử có thể có cái sai lầm của lịch sử. Khi người ta nói Lênin đã mắc những sai lầm lịch sử, thì cũng nên nhớ rằng, một mình Lênin không thể làm nên lịch sử, mà có cả một bộ phận của xã hội bị cuốn theo Lênin… Cả một trào lưu của xã hội. Mỗi người chúng ta vừa là nạn nhân, song cũng vừa là một tội đồ của cả một trào lưu lịch sử. Chỉ có điều, chúng ta phải nhìn ra những sai lầm ấy.
Một bộ phận dân tộc Việt Nam đã lựa chọn và tự hào làm “tiền đồn” của phe XHCN. Nay hệ thống XHCN đã đi vào lịch sử, chỉ còn lại những kẻ hiếu chiến, như kiểu Trung Cộng, muốn tiếp tục sự nghiệp bành trướng của cha ông họ. Chúng ta không thể níu kéo tiếp tục cái đã đi vào lịch sử.
Hãy tỉnh táo, không mộng mị quẩn quanh với cái “tình cảm tri ân” của lịch sử. Nếu cứ nhắc nhở người Việt Nam chúng ta phải tri ân kẻ đã viện trợ cho Việt Nam để thực hiện vai trò “tiền đồn” của phe XHCN… Vậy ai sẽ đền ơn cho dân tộc Việt Nam đã đổ một núi xương biển máu để làm “tiền đồn” bảo vệ cho cái hệ thống XHCN đã vĩnh viễn đi vào lịch sử ấy?
Nói đến đây, chúng ta không thể không nói đến một nửa phía bên kia của đất nước Việt Nam. Phía ấy là Việt Nam Cộng hòa (VNCH). Phía ấy lại là một tiền đồn nữa: Tiền đồn của phe chống Cộng thế giới. Phe ấy mong muốn ngăn chặn con bài đô-mi-nô cộng sản tràn xuống Đông Nam Á, thực hiện ý đồ nhuộm đỏ phần còn lại của thế giới này. Những anh em cùng huyết thống Việt Nam trấn hai “tiền đồn” của hai bên đối địch nhau trên quy mô toàn thế giới. Tôi chưa đọc được tài liệu nào của Mỹ kể ơn đã chi viện VNCH, như Trung Quốc đã kể ơn với những người cộng sản Việt Nam. Nhưng giả dụ người Mỹ kể ơn, thì câu chuyện sẽ lại là: Vậy ai đền cho xương máu của người Việt đã đổ xuống mảnh đất “tiền đồn” cho cả hai phe?
Không. Trong Cựu ước Kinh có ghi lời Chúa: “Oeil pour oeil, dent pour dent”! Đúng, “Mắt đã được trả bằng Mắt, Răng đã được trả bằng Răng”. Thế là đủ lắm rồi. Dân tộc Việt Nam không còn nợ nần ai hết cả.
Cái gì đã là lịch sử hãy trả cho nó về với lịch sử.
V.C.Đ.
http://boxitvn.blogspot.com/2011/09/viet-nhan-ngay-quoc-khanh-trung-cong.html
________________
quê choa Yêu dân thì dân sẽ yêu lại

Dạo này có nhiều người khen Vương Đình Huệ quá, mình thấy lo lo. Sống kề với những kẻ hám lợi, kị tài, hay trả thù vặt thì việc ông Huệ được khen ngợi nhiều giống như một cái điềm xấu đối với người tử tế.
Sáng nay đọc báo Dân Việt, thật cảm động khi biết Vương Đình Huệ có một tuổi thơ dữ dội. Ông Huệ sinh cùng thời với mình, bằng tuổi Nguyễn Quang Thiều, thua mình một tuổi. Thời tụi mình không nghèo mới là sự lạ. Nhà mình cũng tám đứa con như nhà ông Huệ. Tuổi thơ của mình cũng ‘ thường xuyên không có gạo”, mẹ mình cũng “phải đi nhặt hạt bo bo về đập giập nấu cháo cho các con ăn.” Chắc ông Huệ cũng giống mình đã từng ăn cám, ăn xương rồng, ăn củ chuối, thân cây đu đủ. Đọc đến đoạn mẹ ông Huệ kể: “Tôi sinh mấy đứa con đứa nào cũng dễ, chỉ có sinh nó là khó nhất, chuyển dạ từ chập tối đến sáng bảnh mắt mới đẻ” , tự nhiên mỉm cười, sao mà giống mình thế không biết.
Nhưng mình sướng hơn, còn có cha sống kề, ông Huệ mất cha. Mình không bị rơi vào hoàn cảnh “chị Dậu” như ông Huệ, đói quá mẹ phải bán ông cho người khác: “Có những đận chồng và các con ốm đau phải đi viện hàng tháng trời, không còn cách nào khác, bà đã đứt ruột bán Vương Đình Huệ cho một gia đình giàu có để cứu gia đình.” Đói nghèo như nhà ông Huệ gọi là bần cùng, tận cùng đau khổ.
Nếu bảo vì ông Huệ đã trải qua tuổi thơ tận cùng đau khổ nên ông đã cảm thông với nỗi đau khổ của dân e rằng không phải. Bảo đảm 90% quan lại thời này đều có tuổi thơ đói nghèo nhưng mấy ai đã dám vì dân đâu? Mẹ ông Huệ thường xuyên dặn ông Huệ mỗi khi ông ghé về nhà: ‘”Con cái thành đạt, ai cũng tự hào. Nhưng đã làm “đầy tớ” của dân thì phải làm cho hết lòng. Yêu lấy dân thì dân sẽ yêu lại.’” Bảo đảm 90% mẹ các ông quan đều dặn con như thế nhưng mấy ai dám vâng lời mẹ như ông Huệ?
Thời này yêu dân không dễ, muốn yêu dân phải có gan. Thời vinh thân phì gia, yêu dân vì dân rất dễ bị coi là hâm là gàn là điên, đôi khi bị liệt vào lực lượng thù địch nữa, gương tày liếp ông Kim Ngọc mọi người còn nhớ cả. Tất nhiên yêu dân sẽ được dân yêu rồi, không phải yêu một ngày một đời mà yêu đời đời kiếp kiếp. Những người được dân yêu sẽ sống mãi với thời gian, như trường hợp ba ông quan họ Võ, Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt, Võ Chí Công. Khổ nỗi, muốn sống mãi với thời gian phải có gan dám bỏ lộc nhỏ lộc to, dám đối mặt với trăm mưu nghìn chước lũ bán nước hại dân, nguy hiểm vô cùng.
Cho nên khi nghe Nguyễn Thế Thịnh hân hoan nói có một niềm hy vọng mang tên Vương Đình Huệ, “Với những lời phát biểu trên, anh đã có 80 triệu dân bên cạnh”, tự nhiên mình thấy cay cay sống mũi. Kiếm được một người vì dân thật khó lắm thay, bảo vệ người vì dân càng khó khăn gấp vạn. Liệu 80 triệu người dân có bảo vệ được Vương Đình Huệ hay không? Hu hu

Nguồn: quechoa

Advertisements

3 phản hồi »

  1. Đừng bốc thơm quá sớm ! Hãy đợi đấy ! Chó chưa ăn hết cứt !
    Giá-tri của một con người là ở nơi việc làm , không ở nơi bẽm mép !

    Phản hồi bởi hoachay — 30/09/2011 @ 3:22 sáng | Phản hồi

  2. Đúng tôi là lớp trẻ đại diện cho tầng lớp trì thức đây các chú , tôi sinh ra và lớn lên trên đất nước việt nam và tôi hiểu rõ đâu là lẽ phải trái đúng là trước đây trong lịch việt nam vẫn còn ghi rõ tq đã giúp đỡ cho vn chúng tôi chống lại giặc ngoại xâm nhưng sau khi vn lặp lại hòa bình 1975 vn tôn trọng chủ quyền toàn vẹn lãnh thỏ trên nhiều phương diện trong đó là việc cấm mốc chủ quyền trên phần địa giới và hải đảo và việc cấm mốc chủ quyền trên địa giới đã hoàn tất vào năm 2009 đối với đường biên giới việt – trung riêng lảnh hải vẫn chưa xác định xong do có nhiễu vấn đề phát sinh từ trước . Người Vn yêu chuộng hòa bình ko muốn chiến tranh tan tóc và điều đó không đồng nghĩa với việc vn sẽ trao chủ quyền lành hải trên 2 quần đảo trường sa và hoàng sa cho phía trung quốc mặc dù tq có rất nhiều sự hỗ trợ giúp đỡ cho vn trong quá trình giải phóng dân tộc khỏi giặc ngoại xâm .
    ================> CHÚNG TÔI ĐẠI DIỆN CHO TẦN LỚP TRÍ THỨC TUỔI TRẺ THẾ HỆ CON CHÁU TIẾP THEO CỦA NGƯỜI VN THÀ HY SINH TẤT CẢ CHỨ KHÔNG ĐỂ 1 TẤT ĐẤT CỦA VN BỊ XÂM PHẠM .
    —————————————————THE END ———————————-

    Phản hồi bởi longthienvuong — 23/11/2011 @ 7:09 chiều | Phản hồi

  3. Trung Quốc chưa bao giờ giúp đỡ Việt Nam đúng nghĩa, Tất cả chỉ là sự đầu tư bỉ ổi toan tính ác gian vì lợi ích của chính Trung Quốc, chúng kích động chúng ta huynh đệ tương tàn, chúng cướp đất cướp biển và lấy thân xác dân ta giữ nhà cho chúng, lũ chó sói Trung Hoa cùng mấy con ác thú khác đã từng đưa tổ quốc ta dân tộc ta lên mâm chia lợi , HÃY VÌ TA !

    Phản hồi bởi kim quy — 27/12/2011 @ 5:33 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: