Hoàngquang’s Blog

08/09/2011

Thư ngỏ của một công dân yêu nước


Thư ngỏ của ông Lê Hiếu Đằng
gửi các nhà lãnh đạo Nhà nước và ĐCS Việt Nam về việc đàn áp, bôi nhọ các cuộc biểu tình yêu nước và lời tuyên bố ô nhục của trung tướng Nguyễn Chí Vịnh
Thanh Trúc, RFA Thư ngỏ của một công dân yêu nước
Đỗ Trung Quân Có một Lê Hiếu Đằng khác
Phạm Hông Sơn – Đảng CSVN sập bẫy trong các cuộc biểu tình chống bá quyền Trung Quốc ?
Gia Minh, RFA Dương Danh Dy – Thủ đoạn ‘vừa đấm, vừa xoa’ của Trung Quốc BBC TQ ảnh hưởng tới chính trị VN tới đâu? Việt – Trung thừa nhận khác biệt GS. Baldas Ghoshal ASEAN và tranh chấp Biển Đông –
BVN Tin trên RFA, BBC, RFI về việc các nhân sĩ trí thức tham gia biểu tình kiện Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội BVN Đơn khởi kiện Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội Nguyễn Trọng Vĩnh Trích dẫn lịch sử thì phải đầy đủ và đúng thực chất
12bennuoc Thành phố của công an? BVN Nhức nhối nạn mãi lộ : Ghê hơn cướp cạn ! Hồ Bất Khuất Thư ngỏ gửi bạn bè, người quen có chức, có quyền

Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

THƯ NGỎ

Kính gửi :
– Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước CH XHCN VN
– Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư BCH TW ĐCS VN
– Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội nước CH XHCN VN
– Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ nước CH XHCN VN

Thưa các vị,
Tôi là Lê Hiếu Đằng, công dân đang thường trú tại Quận 10 Thành phố Hồ Chí Minh, viết thư ngỏ này đề nghị các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước, của Đảng làm sáng tỏ hai sự việc đã xảy ra trong thời gian gần đây mà xét đến cùng các vị cũng có phần trách nhiệm, nếu không nói là có trách nhiệm cao nhất.
Hai sự việc đó là :
1) Chủ trương cấm các cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa chống bành trướng Trung Quốc của một bộ phận nhân sĩ, trí thức, nhân dân Thủ đô Hà Nội và sau đó là hành động bắt bớ, đàn áp những người biểu tình, dùng các phương tiện truyền thông, báo chí của Nhà nước phát những tin tức, hình ảnh lập lờ cố tình bôi xấu, chụp mũ “phản động” đối với một số nhân sĩ, trí thức, nhà văn mà nhân cách, uy tín và quá trình đấu tranh vì nền độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam không ai có thể phủ nhận được.
Việc làm nêu trên hoàn toàn đi ngược lại khuyến cáo đầy thiện chí của các nhân sĩ, trí thức, trong đó có nhiều nhân sĩ trí thức văn nghệ sĩ Hà Nội và đông đảo anh chị em trong phong trào đấu tranh của sinh viên Sài Gòn trước 1975 trong Tuyên Cáo ngày 25/6/2011, xúc phạm nghiêm trọng đến nhân phẩm, danh dự của một số nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ và một bộ phận nhân dân Thủ đô Hà Nội đã từng tham dự các cuộc tuần hành, biểu tình yêu nước liên tiếp chống hành động bành trướng của Trung Quốc trong các buổi sáng chủ nhật vừa qua.
2) Trong vòng đối thoại thường niên về quốc phòng giữa Việt Nam và Trung Quốc gần đây, ông Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc phòng nước CH XHCN VN, đã có những phát biểu mà nhiều người, trong đó có tôi và những người đấu tranh trong phong trào ở các thành thị miền Nam trước 1975, cho rằng vượt thẩm quyền của một thứ trưởng quốc phòng. Nội dung gây phẫn nộ trong những nhân sĩ, trí thức và đông đảo nhân dân là việc ông Vịnh đã thông báo cho phía Trung Quốc “chủ trương kiên quyết xử lí vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn”. Ông Vịnh nhân danh ai, nhân danh cái gì mà đã hạ mình để làm vui lòng nhà cầm quyền Trung Quốc khi thông báo và hứa với Trung Quốc như vậy ? Việc nhân dân Việt Nam biểu tình chống lại hành động bành trướng xâm lược có hệ thống của tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh và thái độ của Nhà nước Việt Nam hoàn toàn là chuyện nội bộ của một nước có chủ quyền. Ông Nguyễn Chí Vịnh lấy quyền gì mà cam kết một cách nhục nhã với nhà cầm quyền Trung Quốc như vậy ? Các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước Việt Nam, của Đảng Cộng sản Việt Nam có ủy quyền cho ông Vịnh nói với Trung Quốc nội dung trên hay không ? Hành động và lời nói của ông Vịnh đã xúc phạm nghiêm trọng đến lòng tự tôn và danh dự của cả một dân tộc đã có một quá trình chống ngoại xâm vô cùng hiển hách.

Thưa các vị,

Tôi nêu hai sự việc trên để các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước và của Đảng, hơn nữa các vị đều là đại biểu Quốc hội, làm rõ trước công luận :
– Hai sự việc nêu trên xảy ra gần đây có phải là chủ trương chính thức của Nhà nước Việt Nam, của Đảng Cộng sản Việt Nam hay không ?
– Nếu đây không phải là chủ trương chính thức của Nhà nước Việt Nam, của Đảng Cộng sản Việt Nam, thì các vị có biện pháp gì để kiểm điểm trách nhiệm đi đến xử lí, kỉ luật các cán bộ thuộc quyền đã có những hành động lạm quyền, vượt quyền, nếu không nói là lộng quyền như trên hay không ? Hay nói theo cách nói tế nhị của giáo sư Ngô Bảo Châu khi phê phán phiên tòa sơ thẩm xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là “có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”.
Tôi với tư cách công dân, với tư cách một cử tri của Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh dùng quyền chất vấn của mình để các vị làm rõ trước công luận hai sự việc nêu trên vì tôi quan niệm rằng trong một chế độ chính trị độc đảng nếu Nhà nước không tự nghiêm khắc với chính mình thì hiện tượng lạm quyền, lộng quyền của những cán bộ có chức quyền sẽ làm trầm trọng thêm tệ quan liêu tham nhũng, chuyên quyền, vi phạm nghiêm trọng đến lợi ích và các quyền công dân, chà đạp lên luật pháp, đe dọa sự tồn vong của dân tộc, của đất nước.
Qua thư ngỏ này, tôi tin tưởng rằng với trách nhiệm của mình, các vị sẽ có những biện pháp đấu tranh và ngăn chặn có hiệu quả để tránh những sự việc đáng tiếc như đã xảy ra trong thời gian gần đây, để Việt Nam thân yêu của chúng ta hòa mình thật sự vào dòng chảy tự do, dân chủ, công bằng và tiến bộ xã hội hiện nay trên thế giới.
Trân trọng,
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 06 tháng 9 năm 2011
Kí tên,

LÊ HIẾU ĐẰNG
Nguyên Phó Tổng thư kí Ủy ban Trung ương Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam (1968-1977)
– Nguyên Tổng thư kí Ủy ban Nhân dân Cách mạng Khu Sài Gòn – Gia Định (1969-1975)
– Nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP. HCM (1989-2009)
– Đại biểu Hội đồng Nhân dân TP.HCM Khóa 4, 5.
NGUỒN : xem ảnh chụp nguyên bản thư ngỏ ở dưới.


http://www.diendan.org/viet-nam/thu-ngo-06-09-2011-cua-ong-le-hieu-111ang/

Đỗ Trung Quân Có một Lê Hiếu Đằng khác

Thư ngỏ của ông Lê Hiếu Đằng đang dấy thêm ngọn sóng uất ức lẫn yêu thương đất nước của rất nhiều người Việt Nam trong lẫn ngoài nước. Con người mang một án tử hình khiếm diện từ trước 1975 vẫn đanh thép, quyết liệt như xưa nay trên các diễn đàn “lề phải” lẫn lề …không [ bên ] phải.
Nhưng có một Lê Hiếu Đằng khác không nhiều lắm người biết . Một Lê Hiếu Đằng văn nghệ văn gừng cũng “ tới bến”. Hơn 15 năm qua , ở Sài Gòn có một câu lạc bộ mang tên “ Bolero “ gồm nhiều nhân vật của phong trào sinh viên, báo chí Sài Gòn thành lập “ bán công khai “ mục đích chỉ để hát thứ nhạc được gọi là “ không sang “ này, để đi tìm cái ý nghĩa đích thực của cuộc đời ẩn khuất sau những ca từ có vẻ “sến” ấy. Lê Hiếu Đằng cũng là thành viên của CLB. Rất hiếm khi ông vằng mặt , ông cũng ca hát tưng bừng với anh em CLB những đêm gặp mặt.
Đêm qua [ 6 – 9- 2011 ] sau thư ngỏ được post lên Thông tấn xã vỉa hè Ba Sàm , ông và vài người bạn cũ nhắn tôi đến chơi ở một tiệc rượu nho nhỏ. Cây đàn guitar dựng góc tường chờ tôi đến để cùng hát hò như vẫn từng hát hò ở CLB bolero kia. Lê Hiếu Đằng hát “ Hướng về Hà Nội” , “Tình Cố đô”, những ca khúc có tuổi hơn nửa thế kỷ mà hôm nay không nhiều người trẻ biết được. Tôi đàn , ông hát. Một Lê Hiếu đằng say đắm và hết mình. Cái tình cảm hướng về Hà Nội của người Sài Gòn đã có từ hơn nửa thế kỷ trước, khi lịch sử mang hơn 2 triệu người dân miền Bắc vào miền Nam sinh sống. Cái tình cố hương đã đành , nó còn là cái tình đất nước khi còn chia cắt. Hà Nội là linh hồn của người Việt mà như một nhà thơ đã từng nói “Mỗi người Việt Nam dù ở đâu cũng mang theo trong máu của mình một hạt phù sa của Sông Hồng …”
Thế mà nay , có người ở ngay chính Thủ đô phải kêu lên “Thành phố của hòa bình” đã biến thành ” Thành phố của công an “ . Ông tướng của quân đội lại đi thề nguyền hứa hẹn với kẻ đang uy hiếp Tổ quốc , miệng nói một đàng tay làm một nẻo. “hôn má bên này bật máu mà bên kia” – Nguyễn Duy .Đến nỗi ông phải gửi thư ngỏ vì không thể chịu đựng nổi điều kỳ quái ấy.
Nhưng tôi cũng xin được “ trêu “ ông qua thư ngỏ này bằng tinh thần Bolero của một bài hát mà lâu nay anh em CLB bolero vẫn “trêu” những lá thư ngỏ cho quí vị lãnh đạo nào đấy mà luôn 100% thư có đi , không có trả lời : “Sao chưa thấy hồi âm , thư gửi đi mấy lần đợi hồi âm không thấy…Anh ơi nhớ rằng đây còn có em đêm ngày chờ lòng thương nhớ vơi đầy…Ngày xưa chàng đã hứa toàn những lời chan chứa , còn hơn gió hơn mưa…mỏi mòn đợi hồi âm thềm hoa đành lẻ bóng…nhớ thương anh ngập lòng…Từ lâu đành xa cách làm em hờn em trách …hỏi anh có hay chằng. Chỉ cần một hồi âm , là em mừng vui lắm …cớ sao anh phụ lòng …” Có lẽ chưa bao giờ cái bài hát Bolero rất sến ,rất sướt mướt này này phản ánh đúng hệt tâm trạng những con người ngày đêm lo âu về vận nước gửi thư ngỏ đi hôm nay
Lo âu, buồn bã, chờ đợi, hy vọng và …tuyệt vọng .
Tôi , người viết những dòng này cũng cố nuôi một hy vọng [ dù quá mong manh ] . Thư ngỏ của ông Lê Hiếu Đằng không rơi vào trường hợp như cô gái bị…lừa tình trong bài hát nọ.
Nếu thư ngỏ của ông được trả lời , bài hát kia sẽ được quay trở về đúng tinh thần vốn có của nó : chỉ là chuyện não tình !
Chứ không phải não lòng vì chuyện quốc gia đại sự .
Nguồn: Quê Choa blog
http://quechoa.info/2011/09/07/co-m%E1%BB%99t-le-hi%E1%BA%BFu-d%E1%BA%B1ng-khac/

Phạm Hông Sơn – Đảng CSVN sập bẫy trong các cuộc biểu tình chống bá quyền Trung Quốc ?

Một đặc tính chung của mọi kẻ cầm quyền, dù là dân chủ hay độc tài, là đều không thích thú lắm với những hoạt động độc lập (tự phát, tự tổ chức) của dân chúng, vì những hoạt động độc lập của dân chúng thường có xu hướng phân ly với ý muốn của kẻ cầm quyền. Điều khác chỉ là trong chính thể dân chủ, kẻ cầm quyền buộc phải tôn trọng mọi việc làm của dân chúng khi pháp luật không cấm (kể cả biểu tình phản đối chính phủ), hoặc nếu biết khôn khéo thì tỏ ra hoan nghênh hoặc nếu khôn ngoan thực sự thì biết quan sát, lắng nghe để áp dụng, phối hợp những gợi ý, xu hướng có lợi cho chính sách cầm quyền từ mọi hoạt động độc lập của dân chúng. Việc cấm cản những việc làm mà pháp luật không cấm trong một chính thể dân chủ là sự tự sát chính trị và có thể bị truy tố đối với kẻ cầm quyền trong chính thể dân chủ. Cũng có một đặc điểm chung gần như phổ quát từ trước đến nay cho mọi chính thể độc tài hay dân chủ là không kẻ cầm quyền nào lại đi xúc xiểm, trấn áp người thể hiện lòng yêu nước khi chủ quyền quốc gia bị xâm lấn hay quốc thể bị sỉ nhục. Các chính đảng, các chính trị gia luôn coi việc ủng hộ tình cảm yêu nước, các phong trào quần chúng yêu nước là những cơ hội quí để có được cảm tình, lấy thêm sự ủng hộ của cử tri cho bản thân và chính đảng của mình. Ngay việc lãnh đạo của một quốc gia viếng thăm một ngôi đền “nhạy cảm”, đi tới một hòn đảo đang tranh cãi hay chỉ là một thay đổi nhỏ trong sách giáo khoa lịch sử của một quốc gia này cũng có thể gây ra những cuộc biểu tình phản đối rầm rộ và tạo ra cơ hội hiếm quí cho các chính trị gia muốn có thêm uy tín ở các quốc gia khác.
Rất đáng tiếc ở Việt Nam hiện nay các chính trị gia của ĐCS VN dường như lại không sử xự đúng như thế. Nếu như Việt Nam đã có một hệ thống chính trị dân chủ chấp nhận sự tồn tại của các đảng khác, bên cạnh sự tồn tại của ĐCS VN, thì chắc chắn những sự kiện xúc xiểm, sách nhiễu, đạp mặt, bắt bớ người biểu tình phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc vừa qua đã đem lại rất nhiều cơ hội gia tăng uy tín cho các đảng chính trị khác. Đáng tiếc, tại Việt Nam lại chưa có đảng nào ngoài ĐCS VN được phép hoạt động nên các cơ hội đó đều bị bỏ trống. Nhưng điều đáng tiếc hơn nữa là ĐCS VN, đảng duy nhất hiện nay có mặt trên chính trường, lại không những không tận dụng được cơ hội đó mà còn đang đi theo chiều ngược lại và ngược lại với cả ngọn cờ “độc lập dân tộc” mà ĐCS VN đã từng phất cao để giành quyền lực. Thật quá khó hiểu cho ĐCS VN hiện nay! Có đảng cầm quyền nào, có kẻ cầm quyền nào, có tên bạo chúa nào lại không muốn có thêm cảm tình, tin cậy của dân chúng?
Hay ĐCS VN đã quá mất tự tin đến nỗi cứ cho rằng những người biểu tình chống âm mưu thôn tính, đồng hóa đang ngày càng tỏ ra trắng trợn của Trung Quốc đã bị một thế lực nào đó xúi giục, mua chuộc, ép buộc? Cũng có thể. Nhưng ngay cả ĐCS VN với vị thế đang toàn quyền, cùng với một hệ thống trấn áp khổng lồ (cảnh sát, dùi cui, nhà tù,…) kèm theo một nguồn lực gần như bất tận về vật chất và truyền thông mà còn không khuất phục, mua chuộc được những cô gái trẻ, những phụ nữ chân yếu tay mềm thì sao lại có thể cho rằng một thế lực khác có thể thành công đối với chính những con người đó?
Phải chăng những phụ nữ trung trinh, những đàn ông trẻ trung hay thâm trầm, đầy tri thức đó lại lú lẫn đến mức dám đánh đổi cả tương lai đang tràn trề, hạnh phúc gia đình đang tràn đầy hay đời sống vật chất đang thành đạt, viên mãn để đổi lấy những giá trị ảo, những lời dụ khị hão huyền nào đó? Cũng có thể, nhưng nếu họ thực là những người kém cỏi và tầm thường như vậy thì “hồn vía” của họ sao còn giữ được khi phải trực tiếp nếm mùi hay nghe kể lại những “hang ổ mafia” trong Hỏa Lò hay các nhà tạm giữ cấp quận, huyện? Nói gì đến việc họ lại vẫn bình thản chia sẻ, thương yêu, gắn bó với nhau hơn sau những ngày bị sỉ nhục, giam cầm.
Những tưởng sau cuộc đối thoại lịch sự bất ngờ ngày 27/08/2011 giữa một số người tham gia và ủng hộ biểu tình với cơ quan công quyền thành phố Hà Nội (do ĐCS VN lãnh đạo), chính quyền sẽ đối xử thật trọng vọng với những người biểu tình chống mộng bá quyền Trung Quốc và sẽ tỏ ra hối hận, nhanh chóng chủ động khắc phục mọi sai lầm trong việc đối xử trước đây với người biểu tình. Nhưng hết sức khó hiểu, người biểu tình vẫn bị hắt hủi, nghi kỵ và thù ghét. Ngay cả yêu cầu rất chính đáng và thiện chí từ những người biểu tình có uy tín (yêu cầu Đài phát thanh, Truyền hình Hà Nội phải cải chính và xin lỗi cho những bình luận sai trái, vu khống, xúc phạm toàn thể người biểu tình) cũng đã bị bất chấp, khinh thường hay việc gặp gỡ, chia sẻ của những người đã từng tham gia biểu tình với nhau cũng luôn bị các lực lượng công lực của ĐCS VN rò xét, phá rối, xúc phạm thô bạo.
Phải chăng ĐCS VN đang bị sa vào bẫy của một tổ chức hay một thế lực nào đó muốn phá đi nốt những gì là uy tín, trông mong vào ĐCS VN vẫn còn sót lại đâu đó trong dân chúng? Hay quyền lực tuyệt đối thì không chỉ tha hóa tuyệt đối mà còn u muội tuyệt đối (absolute power, absolute ignorance)?
Phạm Hồng Sơn
07/09/2011
http://danluan.org/node/9887

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s