Hoàngquang’s Blog

23/08/2011

Thư Sài Gòn 2 &Hai xu hướng thay đổi chính của báo chí Việt Nam: tư nhân hóa và công dân hóa

Đỗ Trung Quân

Nguyễn Thanh Sơn Hai xu hướng thay đổi chính của báo chí Việt Nam: tư nhân hóa và công dân hóa
Phạm Xuân Phương Tâm tư của một anh “bộ đội cụ Hồ”
JP Nguyễn Hữu Vinh Biểu tình yêu nước lần thứ 11: Tiếng thét căm hờn nghẹn giữa câu BBC Những gì xảy ra sau biểu tình Quê choa Ai gây ra ” bao trò lố”? Me. Nâ’m ‘s Blog ĐẤU TỐ THỜI @. + HỒNG VỆ BINH LÀ AI ?? Phạm Hồng Sơn Hậu ý cuộc bắt giữ ngày 21/08/2011 » Hà Đình Sơn Hôm trước, hôm sau và hôm nay…
BVN Biểu tình hôm Chủ nhật ở Hà Nội: Ý kiến của người nước ngoài

***
Thư Sài Gòn 2
Đỗ Trung Quân
Nhìn những diễn biến của Hà Nội ngày 21 – 8 vừa qua bỗng dưng nhớ lại bài viết ngớ ngẩn của mình chưa lâu có cái tựa “ Vẫn còn nợ một lời xin lỗi”. Vụ ông Lại Văn Sâm dịch bậy trong một liên hoan phim tổ chức tại Hà Nội khiến dư luận trong và ngoài nước bất bình mắng mỏ um xùm, Bất bình vì bộ mặt truyền hình quốc gia chẳng ra sao trước khách mời quốc tế mà vẫn ngậm tăm, im như thóc. Cô phóng viên nhà đài Kim Ngân thì phải xin lỗi sau một vụ tai tiếng còn sếp thì không. Sếp hưởng qui chế và phương pháp “ Để lâu cứt trâu hóa bùn”. Miền Nam gọi là “ cho qua phà”. Chưa hết, còn thêm vụ bôi nhọ đời tư LS CHHV và thông báo cái thông báo bất hợp lệ, không tên không chữ ký ngày 18- 8 – 2011…
Tự thấy mình cầm bút xấp xỉ 30 năm vẫn cứ ngớ ngẩn như thường, cứ đòi cái không thể có là danh dự và tử tế của cái nghề lẽ ra phải rất có liêm sỉ và tử tế. Thêm những gì diễn ra ngày 21- 8 vừa qua nó chứng minh như thế. Ngớ ngẩn thì phải xin lỗi. Kẻ ngớ ngẩn này xin gửi lời xin lỗi đến ông Sâm và Đài THVN vì đã đòi quí vị những cái không thể có được ở quí vị. Sòng phẳng với nhau rồi nhé.
Trở lại vấn đề của ngày 21 – 8- 2011.

Đối phó với lòng yêu nước nhiệt thành có tờ báo gọi là “ Tụ tập làm trò lố”Đối phó với tiếng thét khẳng định chủ quyền đất nước của người yêu nước thì những cánh tay mặt của Đảng nhảy tưng tưng trên sân khấu với công suất hết cỡ của những cái loa khủng đang hòa âm cùng những cái loa phường: “ Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho mình …Hãy hỏi mình đã làm gì cho Tổ quốc…” Đây chính là lúc cả nước nhìn về Hà Nội với tình cảm và cái nhìn khác hẳn những thói bẻ hoa, dẫm cỏ chẳng tí thanh lịch nào. Nhưng quả thật người Tràng An không chỉ thanh lịch, nó hào hùng đúng chất vùng đất dựng nên từ khói lửa lịch sử nghìn năm. Họ đang thể hiện đúng câu hát của “ bầy vẹt xanh” đang hát “… Hãy hỏi mình đã làm gì cho Tổ quốc…” Thì đây ! những người yêu nước đang làm điều mọi tổ quốc đều cần khi bị ngoại xâm uy hiếp chứ còn gì nữa . Rõ như hai với hai là bốn còn gì .
Đối phó với họ thì ra chẳng có phương pháp nào xứng tầm bèn chơi hạ sách bất chấp kiểu phường tuồng. Những ca sĩ, diễn viên còn quá trẻ được dẫn dắt bởi những đàn anh cũng chưa già nhưng cái đầu giáo điều mông muội hóa họ trở thành những cô hề, chú hề đáng thương hơn đáng trách. Chắc chắn những người trẻ tuổi ấy với nền giáo dục này không bao giờ biết được câu thơ của Lý Thương Ẩn “ Thương nữ bất tri vong quốc hận .Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa…[ Tạm dịch nghĩa : Những cô gái không biết cái hận mất nước…Bên kia sông vẫn ca hát khúc hậu đình hoa.] Hôm nay nước chưa mất , nước đang có nguy cơ sẽ mất nếu sự khiếp nhược và u mê ngày càng u mê và khiếp nhược. Nhảy cà tưng cứ việc nhảy cà tưng. Hát hò cứ hát hò. [ Thành đoàn Thành phố HCM cũng từng làm một buổi ca hát tưng bừng “ xuống đường … trên sân khấu với chủ đề “hát về biển – đảo” tháng 7 -20011 vừa qua ] Bọn Đại Hán vẫn chẳng lui lại dù một gang tay trên vùng biển Việt Nam. Ngư dân việt nam vẫn bị bọn đuôi sam trấn lột, bắt đòi tiền chuộc như thường.
Nhưng nói đi cũng cần nói lại. Hát hò cũng được luôn chả sao hết nếu hát xong thì nhảy xuống sân khấu nhập vào đoàn biểu tình mà chứng tỏ cái “ mình đã làm gì cho tổ quốc …” .

Thế mới là Thành đoàn , mới là thanh niên Việt Nam chứ nhỉ .
Nhưng tất nhiên điều ấy cũng lại không thể. Cái có thể chỉ là những trò không xứng tầm làm trò cười cho những người Việt trong lẫn ngoài nước đang đau đáu lo âu, chia sẻ nhìn về đất nước. Đặc biệt là bọn nuôi chí xâm lược yên tâm cười khà khà bên chén Mao đài: “ Chúng nó dễ bảo và dễ thương thật .Chỉ thích ca hát. Vậy cho nó ca hát dài dài cho đến khi muốn hát tiếng Việt phải xin phép ta.”Nguồn: Quê choa blog
http://quechoa.info/2011/08/22/th%c6%b0-sai-gon-2/

Hai xu hướng thay đổi chính của báo chí Việt Nam: tư nhân hóa và công dân hóa

Nguyễn Thanh Sơn

Có hai hình ảnh tiêu biểu của báo chí Việt Nam thời kỳ trước, đó là cái loa phường và bản tin khu phố. Tôi còn nhớ cứ mỗi buổi sáng, trong khi các cụ tổ hưu cặm cụi cắm mắt vào đọc mục xã luận trên trang nhất của tờ báo Nhân dân (được dán vào một ô xi măng che bằng lưới mắt cáo), lũ trẻ con chúng tôi lại chen dưới nách các cụ để xem chương trình truyền hình buổi tối ở trang thứ tư. Nếu so sánh hình ảnh của thời kỳ đó với hình ảnh trình bày bắt mắt của các sạp báo hiện nay, khối lượng thông tin khổng lồ trên Internet và số lượng hùng hậu của các kênh truyền hình Việt Nam, người ta có thể cảm thấy khâm phục về sự “tiến bộ vượt bậc” của báo chí Việt Nam trong thời gian vừa qua. Thực tế thì như thế nào?

Giai đoạn “cởi trói” trong thời kỳ đổi mới đã đem lại một sinh lực mạnh mẽ cho báo chí Việt Nam. Trong thời kỳ đó, những phóng sự của các tờ báo T.T, L.D, T.P thậm chí cả V.N hay V.N.T đã góp phần thúc đẩy một xã hội minh bạch hơn về thông tin, có trách nhiệm hơn trong phát ngôn và thực sự hình thành một “quyền lực thứ tư” của công luận. Chính trong thời kỳ ấy, một trong những chủ đề thường được đề cập nhất trong những cuộc thảo luận của giới trí thức Việt Nam là “khi nào ở Việt Nam sẽ có báo chí tư nhân?”. Giới trí thức Việt Nam hi vọng rằng, việc hình thành báo chí tư nhân sẽ thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa quá trình dân chủ hóa và thể chế hóa xã hội dân sự, tạo thành tiếng nói phản biện mạnh mẽ và qua đó, thúc đẩy sự phát triển về chính trị, kinh tế và xã hội của Việt nam.

Tuy vậy, tháng 11 năm 2006, trả lời phỏng vấn trên báo Nhân Dân về vấn đề báo chí tư nhân, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh Việt Nam sẽ “không cho phép bất kỳ hình thức tư nhân hóa báo chí nào cũng như không để bất cứ ai sử dụng báo chí cho lợi ích cá nhân”. Cuối năm 2009, khi phê duyệt “Đề án qui hoạch báo chí cho đến năm 2020”, Thủ tướng Chính phủ cũng nêu rõ quan điểm qui hoạch là “đảm bảo để báo chí thực hiện tốt chức năng là cơ quan ngôn luận của tổ chức Đảng; cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội và diễn đàn của nhân dân; không để tư nhân chi phối hoạt động báo chí; không để các thế lực thù địch lợi dụng hoạt động báo chí để chống phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa”.

Các tuyên bố cứng rắn này lại không hẳn thống nhất với chủ trương của Bộ Thông tin Truyền thông muốn “xã hội hóa” hoạt động báo chí, trong đó có việc cho phép các công ty tư nhân tham gia vào các công đoạn xây dựng nội dung, phụ trách phát hành và tiếp thị cho các tờ báo và tạp chí. Chủ trương này đã dẫn đến việc ra đời của các nhóm, sau này là các công ty tư nhân, tham gia trực tiếp vào việc sản xuất, phát hành và tiếp thị cho các ấn phẩm, các chương trình phát thanh, các kênh truyền hình, các mạng thông tin và thậm chí, cả các đài truyền hình. Có thể kể đến công ty NVV, công ty SFM, FPT, BHD, DV và sắp tới được hứa hẹn là “người khổng lồ” AVG.

Trừ AVG, được coi là công ty có cơ sở hạ tầng và kế hoach phát triển bài bản, được đầu tư hoàn hảo, ở buổi ban đầu, các công ty tư nhân tham gia vào hoạt động báo chí thường phải chấp nhận hoạt động dưới giấy phép báo chí của một cơ quan, tổ chức nhà nước nào đó, hay nói một cách khác, cho dù họ hoàn toàn khống chế quá trình sản xuất nội dung, điều hành bộ máy phát hành và tiếp thị các sản phẩm truyền thông, họ cũng không thực sự “sở hữu” ấn phẩm đó, và thỏa thuận hợp tác của họ với cơ quan chủ quản của ấn phẩm hay kênh truyền hình này hoàn toàn có thể bị rút lại vào bất cứ lúc nào. Sự “chênh vênh” về sở hữu khiến các công ty tư nhân này chịu áp lực lớn về việc thu hồi đầu tư và khai thác thương mại “ngay lập tức”, nên họ thường quan tâm tới việc thu hút quảng cáo và thương mại hóa các sản phẩm của mình hơn là tạo dựng uy tín thông qua chất lượng bài viết và tăng số lượng phát hành. Hệ quả của vấn đề này là xu hướng “lá cải hóa” hàng loạt các tờ báo, tạp chí, kênh truyền hình, mạng thông tin Internet và tạo ra áp lực “bình dân hóa” thông tin lên các ấn bản hay các kênh truyền hình truyền thống khác.

Báo chí tư nhân, chính vì vậy, ở điều kiện hiện nay, chắc chắn không thể trở thành tiếng nói phản biện mạnh mẽ. Tình thế “danh không chính” khiến họ bắt buộc phải thỏa hiệp cùng với các cơ quan chủ quản, và họ sẵn sàng bỏ qua các tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp để đạt được mục tiêu thương mại ngắn hạn (xét cho cùng, họ là các doanh nghiệp tư nhân có công cụ làm ăn là các cơ quan báo chí chứ không phải một cơ quan báo chí có mục tiêu cao cả nào). Sự thỏa hiệp này sẽ tạo cơ hội cho họ tiếp tục tích lũy về mặt tư bản, và sự tham gia của các nhóm lợi ích và các tập đoàn kinh tế tư nhân vốn có quan hệ chặt chẽ với chính phủ sẽ đẩy mạnh hơn nữa quá trình tư hữu hóa truyền thông theo hướng phục vụ lợi ích thương mại của họ, dẫn đến cái mà ta gọi là “sự xuống cấp của đạo đức nghề báo” trong thời gian vừa qua. Nếu như quá trình này tiếp tục được đẩy mạnh, thì hi vọng báo chí tư nhân trở thành một kênh truyền thông mang tính phản biện sẽ càng ngày càng trở nên xa vời.

Rất may là, sự thay đổi mạnh mẽ của công nghệ và các phương tiện truyền thông mới đã đem đến một hi vọng, dù có mờ nhạt, cho báo chí Việt Nam. Một nghiên cứu gần đây nhất của khách hàng của chúng tôi, công ty Yahoo! Vietnam cho thấy, tính tới thời điểm này, có đến hơn 30 triệu người Việt Nam có khả năng tiếp xúc với mạng Internet, và tại bốn thành phố lớn là Hà nội, thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Cần Thơ, lần đầu tiên thời gian của người Việt Nam dành cho Internet đã nhiều hơn thời gian họ dành cho các ấn phẩm. Sự xuất hiện của các mạng xã hội như Facebook, ZingMe, Linkedin…đã thay đổi cách thức người ta tiếp nhận và phổ biến thông tin. Sự tham gia tích cực của người Việt Nam vào các mạng xã hội (trung bình mỗi một người Việt Nam là thành viên của tám mạng xã hội khác nhau, và mỗi một người trong số họ có trung bình là 82 người bạn trên mạng xã hội) đã thúc đẩy sự phát triển của một nền “báo chí công dân”. Chúng tôi thường nói, mỗi một người có một tài khoản facebook, một trang blog trên Yahoo!360 hay thậm chí chỉ một tên lóng trên một mạng thảo luận nào đó đã có thể được coi là một phóng viên. Nếu người đó có một chiếc điện thoại có chức năng chụp ảnh- anh ta đã trở thành một paparazo, còn nếu chiếc điện thoại đó có chức năng quay phim, và anh ta lại có một tài khoản trên YouTube hay Clip.vn, bạn phải coi anh ta là một phóng viên truyền hình rồi đó. Hình thức mạng xã hội cũng cho phép những nhà báo lành nghề và giầu kinh nghiệm, những người không chấp nhận thỏa hiệp với các vấn đề xã hội, chính trị hay kinh tế, tìm được công chúng cho các bài viết của mình. Trang blog của một số người như nhà báo H.D (trang Osin), nhà văn NQL (trang Quê Choa), nhà văn T.H thu hút hàng chục nghìn lượt người xem mỗi ngày- không kém gì một tờ báo trung bình ở Việt Nam.

Cái kẹt lại ở giữa là các cơ quan báo chí truyền thống Việt Nam. Một mặt, nó chịu áp lực sức ép “thương mại hóa” của báo chí tư nhân- cạnh tranh về nguồn thu quảng cáo, “chẩy máu chất xám”, “bình dân hóa” nội dung, cạnh tranh về bạn đọc; mặt khác, nó chịu áp lực của “báo chí công dân”- uy tín nghề nghiệp phải dựa vào thái độ rõ ràng dứt khoát, có chính kiến về các vấn đề chính trị, xã hội hay kinh tế nóng hổi. Đây quả thật là một tình trạng “tiến thoái lưỡng nan” không dễ gì giải quyết của báo chí truyền thống Việt Nam.

Dẫn theo blog FB của Nguyễn Thanh Sơn

http://quechoa.info/2011/08/23/hai-xu-h%c6%b0%e1%bb%9bng-thay-d%e1%bb%95i-chinh-c%e1%bb%a7a-bao-chi-vi%e1%bb%87t-nam-t%c6%b0-nhan-hoa-va-cong-dan-hoa/#more-13909

Tâm tư của một anh “bộ đội Cụ Hồ”

Gần nhà tôi có một bác cựu chiến binh nay đã “ngoại bát thập tuần”. Có lần bác bộc bạch: “Nghề của tôi là anh bộ đội Cụ Hồ”...Nhưng thực ra bác đã từng theo học”trường Tây” ở Hà Nội, kháng chiến bùng nỗ bác đi theo Cụ Hồ làm lính cho đến ngày về hưu với chức vụ đại tá.

Nếu chỉ có vậy thì tôi không nói ra đây làm gì, vì giờ có rất nhiều cấp tá về hưu như bác. Số là mấy tuần trước bác có gọi điện thoại cho tôi để giải bài một tâm trạng bức xúc mà qua điện thoại tôi nghe không được rõ lắm, chỉ hiểu đại khái là bác vừa được đi nghe phổ biến tình hình dành cho cán bộ hưu trí ở trong phường nơi cư trú… Hôm đó vị diễn giả là một cán bộ lãnh đạo cao cấp nhưng không hiểu sao lại nói “xanh rờn” rằng ông cha ta xưa kia đánh thắng giặc phương Bắc rồi đều trở lại quy phục, triều cống…nay chống họ làm gì… (?)…và những ai tham gia biểu tình này nọ đều là tiếp tay cho bọn Việt Tân …(!).

Nghe vậy, tôi thấy “lạ lẫm” đã đành, nhưng vừa thương vừa cảm phục ông già đã ở tuổi “sắp về với các cụ” mà vẫn sắc sảo và đau đáu trước những vấn đề của đất nước hôm nay…

Chuyện bẳn đi cho đến hôm qua, bác sang tận nhà tôi khẩn khoản : “Cậu làm sao giúp tớ đưa cái này lên mạng…”, rồi chìa ra 2 trang giấy đánh máy. Đó là lá thư mà bác nói đã viết cho vị diễn giả kia! Thấy tôi băn khoăn, bác bảo “Tớ đảm bảo những điều viết trong đó hoàn toàn đúng sự thật mà tớ đã ghi lại với kỹ năng của một thư ký cao cấp …”, và nói thêm: “Tớ muốn hỏi ý kiến từ công luận, cậu hiểu không?”…
Vậy là tôi đã bị “thuyết phục” không phải vì lời nói mà chính là tấm lòng nhiệt huyết của ông lão đang nhờ cậy chẳng qua vì không thành thạo internet!

Dưới đây là nguyên văn những gì ông viết trong 2 trang giấy đó.

Ngày 19 tháng 8 năm 2011

Thân gửi đồng chí Tạ Ngọc Tấn
Giám đốc Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia.

Tôi là một đảng viên đã được nghỉ sinh hoạt Đảng, thuộc Đảng bộ Phường Nghĩa Tân, sau khi cân nhắc suy nghĩ kỹ thấy cần phải viết cho đồng chí lá thứ này.
Ngày 30/7/2011 vừa qua, theo triệu tập của Chi ủy Chi bộ 27, cùng toàn thể đảng viên đảng bộ Phường, tôi đã đến hội trường của Học viện và được nghe đồng chí truyền đạt nghị quyết Đại hội Đảng XI. Trong nội dung trình bày của đồng chí, tôi và một số đảng viên cao tuổi khác đều rất ngạc nhiên và ngỡ ngàng về một số đoạn đồng chí đã nói và xin trích gần như nguyên văn dưới đây một số đoạn, mong được đồng chí xem lại có thực là ý đồng chí định nói ?
1. “… Gần đây có chuyện một số người tụ tập dưới ngọn cờ yêu nước tổ chức nhiểu cuộc biểu tình tuần hành… chống Trung Quốc, phụ họa (hay nối giáo, tôi nghe không rõ lắm) với luận điệu của Đảng Việt Tân, sa vào âm mưu của bọn Việt Tân đang tìm mọi cách chia rẽ, phá hoại quan hệ Việt Trung, phá hoại về chính trị, gây bất ổn định trong xã hội…”
2. “… Yêu nước như kiểu ấy không bằng phá nước!!! Lịch sử cả ngàn năm Bắc thuộc, dù ta có đánh thắng nhiều cuộc xâm lăng từ phía Bắc nhưng ông cha ta đã rất khôn ngoan luôn coi trọng việc hòa hiếu, nào là thần phục, chịu sắc phong vương, nào là triều cống đủ thứ… Huống chi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, ta với Trung Quốc như môi với răng. Bản thân tôi (đ/c Tấn) vào bộ đội chống Mỹ thì từ đầu đến chân toàn là vũ khí trang bị của Trung Quốc, đến cả quân trang, mũ cối, dép râu đến lương khô cũng là của Trung Quốc!!!”.
3. “… Trong tranh chấp biên giới trên đất liền, thực ra ta có mất gì đâu? Tôi đã trực tiếp lên Bản Giốc, theo đường phân thủy, ta có 2 phần, Trung Quốc được 3 phần, thì ở bãi giữa sông Bắc Luôn (Lào Cai) ta được 3 phần, Trung Quốc chỉ có 2!!”
4. “… Tranh chấp làm gì? Ta cứ gây hấn với Trung Quốc thì được cái gì?”.
5. “… Mất một chút nào đó để tránh được chiến tranh, giữ gìn bảo vệ được hòa bình thì… (đoạn này nghe không rõ). Lúc này giữ gìn bảo vệ được hòa bình là chủ trương nhất quán vì lợi ích cơ bản, toàn bộ và lâu dài của ta!!!”.

Riêng tôi và một số đồng chí khác tham dự cuộc phổ biến nói trên đã có trao đổi và cho cho rằng:
1. Ghi chếp của tôi có thể chưa hoàn toàn đúng từng câu chữ , nhưng điều quan trọng nhất là ý tứ, nội dung cơ bản trên đây là đúng với với ý tứ nội dung của đồng đã chí trình bày;
2. Nếu đúng, xin đồng chí cho biết rõ đó là những ý kiến cá nhân của đồng chí hay là chủ trương của Trung ương? (Mong rằng có thể do phương pháp, cách thức phát ngôn của đồng chí khiến chúng tôi hiểu lầm chăng?)
3. Để ổn định và thống nhất nhận thức ý chí trong Đảng bộ, đề nghị đồng chí cho biên soạn lại bài nói hôm đó thành văn bản và phổ biến một cách chính thức trong toàn Đảng bộ phường Nghĩa Tân.
Mong sớm được sự hồi âm của đồng chí và xin gửi đồng chí lời chào quyết thắng.

Thân kính

Đã ký

Đồng kính gửi:
– Chi ủy chi bộ 27;
– Đảng ủy phường Nghĩa Tân. Phạm Xuân Phương

Đảng viên chính thức đã nghỉ sinh hoạt Đảng
Chi bộ 27, Đảng bộ phường Nghĩa Tân
Đ/C: 312 -C7-T2 Nghĩa Tân

Cầu Giấy – HN. ĐT: 043. 8361687

http://trankinhnghi.blogspot.com/2011/08/tam-tu-cua-mot-anh-bo-oi-cu-ho.html

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: