Hoàngquang’s Blog

20/08/2011

Thư ngỏ gửi Công An


Phạm Đình Trọng Thư ngỏ gửi Công An
Hạ Đình Nguyên- Cụm từ này không phải của nhân dân
Hà Văn Thùy -Cảm ơn nhân dân Liên Xô!
Gennady Burbulis viết, Michele A. Berdy dịch ra tiếng Anh* Tan Chảy-
người Quan Sát Sự khó xử của nhà cầm quyền Tqvn2004 tổng hợp TS Luật Cù Huy Hà Vũ bị biệt giam
***
Phạm Đình Trọng Thư ngỏ gửi Công An

Tân Bình, ngày 28 tháng 7 năm 2011

Kính gửi: Anh NGUYỄN THÀNH TÂM,
Phó quận trưởng Công an quận Tân Bình. Sài Gòn

Thưa Anh Tâm

Bộ quần áo quyền uy nhà nước, công an mặc trên người, đồng lương ưu đãi công an nhận hằng tháng đều từ tiền thuế của người dân. Người dân nuôi công an, trang bị mọi phương tiện làm việc hiện đại, đắt tiền cho công an để công an bảo vệ cuộc sống bình yên của dân, bảo vệ dân. Nhưng có quá nhiều sự việc đau lòng trong đối xử của công an nhân dân Việt Nam đối với người dân Việt Nam. Tôi xin nhắc lại hai sự việc.

1/
Anh Nguyễn Văn Hải, công dân thành phố Sài Gòn nồng nàn yêu nước, quyết liệt phản đối Trung Hoa xâm lược Việt Nam: Biểu tình trước tổng lãnh sự quán Trung Hoa phản đối Trung Hoa sát nhập quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào đơn vị hành chính Tam Sa của Trung Hoa. Phản đối Trung Hoa đưa quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào hành trình rước đuốc thế vận hội trên đất nước Trung Hoa. Hành hương đến mảnh đất Tổ quốc nơi đầu cùng biên cương phía Bắc ở Đàm Thủy, Trùng Khánh, Cao Bằng, chụp ảnh phần sông núi thiêng liêng của Việt Nam ở thác Bản Giốc nay đã trở thành đất Trung Hoa sau hiệp định biên giới nhượng đất cho Trung Hoa. Viết blog bộc lộ nỗi đau xót về những sự kiện tủi nhục này…

Để trừng trị tiếng nói yêu nước, trung thực và dũng cảm nhưng không thuận tai nhà nước cộng sản đã đặt đảng cộng sản lên trên Tổ quốc Việt Nam, đặt sự tồn tại của đảng cộng sản lên trên sự tồn tại của đất nước Việt Nam, đặt lợi ích của đảng cộng sản lên trên lợi ích của dân tộc Việt Nam, cả hệ thống công cụ bạo lực chuyên chính vô sản được vận hành tạo ra cho anh Nguyễn Văn Hải tội trốn thuế với bản án ba năm tù! Thủ tướng Chính phủ trực tiếp quản lí Vinashin để Vinashin thất thoát cả trăm ngàn tỉ đồng của dân thì Thủ tướng vô can! Chỉ với tội trốn thuế vài trăm triệu đồng mà người tù Nguyễn Văn Hải bị trung tá công an Hoàng Văn Dũng dằn mặt như dằn mặt kẻ thù không đội trời chung, bộc lộ rõ sự độc ác man rợ của người mang hàm trung tá công an: “Tao sẽ làm cho mày suy kiệt mà chết! Tao sẽ đánh cho bác sĩ nhìn không ra, luật sư tìm không thấy! Tao sẽ làm cho mày mất khả năng đàn ông!”

2/
Ngày 17.7.2011, trong đoàn người biểu tình ở Hà Nội phản đối Trung Hoa gây hấn với Việt Nam, anh Nguyễn Chí Đức bị bốn công an vật ngửa, nắm hai chân, hai tay khiêng đi như khiêng heo ném lên ô tô. Khi người – heo Nguyễn Chí Đức bị khiêng ngửa đến sát ô tô thì đại úy công an tên Minh, mặc dân sự, thuộc công an quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, đứng trên cửa xe co cẳng đạp liên tiếp vào mặt người – heo Nguyễn Chí Đức!

Từ cách ứng xử tận cùng tàn ác, man rợ không còn chút tính người của công an đối với dân có thể thấy lực lượng công an đã bị bưng bít, lừa dối về hiện tình nguy khốn của đất nước Việt Nam hôm nay! Đại Hán bành trướng đã cướp đất, cướp biển của ta, hàng ngày hàng giờ giết dân ta, phá kinh tế của nhà nước ta, phá cuộc sống làm ăn của dân ta, đã xâm nhập quá sâu vào đất nước ta! Xâm nhập sâu vào lòng đất ở Tây Nguyên! Xâm nhập sâu vào lòng rừng ở cả dải rừng đầu nguồn rộng lớn! Xâm nhập sâu vào các công trình xây dựng trên khắp đất nước! Xâm nhập sâu vào tận cánh đồng trồng khoai lang ở Vĩnh Long! Xâm nhập sâu vào cả tình cảm, vào cả tư tưởng nhiều lãnh đạo nhà nước ta! Nhưng lực lượng công an bị bưng bít không được thấy điều đó! Bị bưng bít không thấy được rằng đảng cộng sản Việt Nam hôm nay đã thí bỏ cả đất đai của tổ tiên, đã thí bỏ cả lợi ích dân tộc để đánh đổi lấy lợi ích của đảng, đánh đổi lấy sự tồn tại của đảng! Lực lượng công an đã coi những tiếng nói, những hành động yêu nước thiết thực và cần thiết của người dân nhưng không thuận ý đảng, gây nguy hại cho sự tồn tại ích kỉ của đảng là những thế lực thù địch. Coi dân là kẻ thù thì trung tá công an Dũng, đại úy công an Minh mới có thể hành xử với dân man rợ như vậy!

Lực lượng công an đã bị giáo dục nhồi sọ sai trái, méo mó, làm đảo lộn mọi giá trị, thiêng liêng hóa cái tầm thường và tầm thường hóa cái thiêng liêng! Đảng phái chính trị chỉ là một tổ chức có một tiêu chí tập hợp và một mục tiêu hướng tới. Cuộc sống vô cùng đa dạng, phong phú. Có tập hợp theo tiêu chí này thì cũng có tập hợp theo tiêu chí khác. Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là tập hợp của một tiêu chí xa lạ: Giai cấp vô sản! Và theo đuổi một mục tiêu ảo: Chủ nghĩa xã hội! Trong khi lịch sử Việt Nam đã chứng minh rằng: Để dân tộc Việt Nam bé nhỏ tồn tại được bên cạnh đế quốc Đại Hán khổng lồ, luôn nuôi khát vọng bành trướng thì tiêu chí tập hợp làm nên sức mạnh Việt Nam phải là DÂN TỘC và để phát huy được sức mạnh Việt Nam thì mục tiêu cần hướng tới phải là DÂN CHỦ!

Giai cấp vô sản là giai cấp chỉ có trong quá khứ, trong thời kì giai cấp tư sản vừa hình thành cần tích lũy tư bản bằng bóc lột. Bóc lột sức lao động người làm thuê! Bóc lột tài nguyên, bóc lột thiên nhiên ở trong nước! Bóc lột máu ở thuộc địa! Người lao động ở tất cả các nước trên thế giới đang công nghiệp hóa đều bị bóc lột tàn tệ trở thành giai cấp vô sản thế giới luôn chứa chất ý chí phản kháng giai cấp! Đó là điều kiện xã hội để chủ nghĩa Mác ra đời. Đó là mảnh đất thênh thang để học thuyết đấu tranh giai cấp nảy nở và lan tràn. Ngày nay tích lũy tư bản bằng bóc lột không thể tồn tại ở các nước công nghiệp phát triển. Khoa học kĩ thuật giúp tích lũy tư bản lương thiện và mau lẹ gấp nhiều lần. Anh sinh viên Bill Gates, người Mĩ, nhanh chóng trở thành người giầu nhất nhì thế giới nhờ tạo ra những sản phẩm trí tuệ chiếm lĩnh thị trường cả thế giới. Giai cấp vô sản hoàn toàn không còn tồn tại ở các nước công nghiệp phát triển. Ở đó, người lao động bình thường cũng làm chủ nhiều tài sản có giá trị, làm chủ cả tư liệu sản xuất, làm chủ chính cuộc đời họ.

Người lao động làm thuê bị bóc lột sức lao động chỉ còn ở các nước đang phát triển như Việt Nam. Sức lao động dư thừa, rẻ mạt cùng với “đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lí” (Luật đất đai), vì thế đất đai thực chất là vô chủ đã có sức hấp dẫn rất lớn với những ông chủ mới khởi nghiệp, vẫn còn phải tích lũy tư bản bằng phương cách cổ điển là bóc lột sức lao động! Những ông chủ đó sau nhiều lần đi đêm với những quan chức nhà nước quản lí đất đai liền được giao những thửa đất ngon lành với giá hời bất ngờ. Từ đây xuất hiện những người vô sản mới và xuất hiện những đối kháng giai cấp không thể dung hòa! Nông dân bị thu hồi đất với giá đền bù rẻ mạt như bị cướp không, phải vác đơn đi kiện từ thế hệ này sang thế hệ khác vẫn không được ai giải quyết! Không còn đất sản xuất, họ trở thành vô sản nông nghiệp. Nhiều vô sản nông nghiệp trẻ phải chui vào làm công nhân trong những nhà máy của những ông chủ đã cướp đất của họ, bị bóc lột tàn tệ sức lao động, họ lại trở thành vô sản công nghiệp! Chủ nghĩa tư bản hoang dã thời ông Mác không còn đất sống ở các nước tư bản công nghiệp phát triển lại được những người Cộng sản Việt Nam rước về cho hoành hành ở Việt Nam!

Vô sản nông nghiệp vác đơn đi kiện đòi đất đai nối dài trong thời gian!
Vô sản công nghiệp đình công đòi quyền lợi nổ ra trên cả nước trải rộng trong không gian!

Oái oăm thay, đảng Cộng sản Việt Nam nhân danh là đảng của giai cấp vô sản, là đội tiên phong của giai cấp công nhân nhưng nếu không lộ liễu đứng về phía những ông chủ bóc lột, không lộ liễu đứng về phía những quan tham cướp đất thì đảng cũng lặng lẽ đứng ngoài cuộc trong những cuộc đấu tranh chính đáng của những người vô sản nông nghiệp và vô sản công nghiệp Việt Nam hôm nay! Những quan chức nhà nước quản lí vùng lãnh thổ đều là đảng viên cộng sản đã cướp đất của dân giao cho những ông chủ, đương nhiên phải đứng về phía những ông chủ bóc lột! Không được tổ chức, lãnh đạo và giác ngộ chính trị, những người vô sản Việt Nam hôm nay, đơn độc, lẻ loi, phân tán, rời rạc, vô dịnh, không có phương hướng, yếu ớt tội nghiệp, không thể trở thành một giai cấp, không thể trở thành một lực lượng chính trị!

Từ thái độ chính trị của đảng Cộng sản Việt Nam với công nhân, với những người vô sản Việt Nam đã bộc lộ rõ đảng Cộng sản Việt Nam hôm nay chỉ còn một mớ lí thuyết giáo điều cộng sản ở bờ môi chót lưỡi! Trong thực tế đảng Cộng sản không còn một chút lí tưởng cộng sản! Đảng viên cộng sản Việt Nam hôm nay đều là những ông chủ. Đảng viên càng có chức vụ cao càng là ông chủ lớn! Tham nhũng đang hoành hành ở mọi nơi, mọi cấp! Tham nhũng đang tàn phá tan hoang đất nước Việt Nam! Phải là đảng viên cộng sản mới có chức quyền! Phải có chức quyền mới có thể tham nhũng! Vì thế thảm họa tham nhũng của đất nước ta hôm nay là từ đảng Cộng sản, là do đảng Cộng sản! Tổng bí thư đảng suốt hai nhiệm kì chỉ bận tâm lo toan làm bằng được mỗi một việc: Đưa bằng được con trai vào ban chấp hành trung ương! Nhiệm kì trước làm chưa được thì nhiệm kì sau phải làm được và trước khi mãn nhiệm ông đã hả hê mãn nguyện! Con trai Tổng bí thư ở tuổi đi học không vào được đại học phải đi xuất khẩu lao động, làm thuê bằng cơ bắp! Con người cơ bắp đó nay là ủy viên trung ương đảng đầy quyền lực! Trong các loại tham nhũng thì tham nhũng quyền lực là tham nhũng lớn nhất, tệ hại nhất, lại là loại tham nhũng ngang nhiên nhất, tràn lan nhất trong đảng!

Lí tưởng cộng sản thời giai cấp vô sản thế giới còn tồn tại là cao cả nhưng thực tế đảng Cộng sản Việt Nam hôm nay đã quá tầm thường và lỗi thời! Dù là đảng cầm quyền, dù đảng có vài triệu đảng viên, dù đảng có lịch sử vài chục năm, có lịch sử cả trăm năm đi nữa thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng là một hiện tượng bình thường của đời sống xã hội, là một sản phẩm tầm thường và tội lỗi của lịch sử, là một tổ chức tồn tại trong một giai đoạn lịch sử nhất thời, không phải là mãi mãi, càng không phải là một giá trị bền vững, thiêng liêng, tuyệt đối! Chỉ có Dân tộc Việt Nam là bền vững! Chỉ có Nhân dân Việt Nam là vĩnh hằng, bất biến! Chỉ có Tổ quốc Việt Nam là thiêng liêng! Đất đai sông núi Việt Nam, những trang lịch sử oai hùng Việt Nam, hồn thiêng của tổ tiên Việt Nam, nền văn hiến Việt Nam và nhân dân Việt Nam chính là Tổ quốc Việt Nam thiêng liêng. Nhưng lực lượng công an được giáo dục coi cái tầm thường là thiêng liêng, coi đảng cộng sản là giá trị thiêng liêng, cao cả! Vì thế công an mới trương khẩu hiệu mê muội “Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình!” Coi những giá trị thiêng liêng là tầm thường, cắt nhượng đất đai thiêng liêng cho bành trướng, coi Nhân dân thiêng liêng như kẻ thù! Vì thế đại úy công an Minh mới đứng ở cửa ô tô hùng hổ đạp vào mặt dân! Vì thế trung tá công an Dũng mới trắng trợn, man rợ nói với dân: “Tao sẽ đánh cho mày suy kiệt mà chết!”

Người mẹ sinh được đứa con cưng. Dù nghèo khổ, mẹ vẫn chắt chiu nuôi con ăn học đầy đủ. Khi lớn lên, đứa con giao du với kẻ xấu, về nhà trừng mắt, giơ nắm đấm, nói với người mẹ khốn khổ: Tao sẽ đánh cho mày suy kiệt mà chết! Tội nghiệp cho người mẹ đó hết phúc rồi! Công an từ nhân dân mà ra. Nhân dân lam lũ làm lụng đóng thuế nuôi công an mà công an đạp vào mặt dân! Đến nông nỗi đó thì Nhân dân Việt Nam hết phúc rồi! Đến nông nỗi đó thì đất nước Việt Nam đến hồi nguy khốn rồi, Anh Tâm ạ! Vì thế tôi muốn bộc lộ với Anh Tâm nỗi niềm không yên của tôi về phúc phận của dân tộc Việt Nam, về những nguy khốn của đất nước, về những băng hoại, mất mát của văn hóa Việt Nam hôm nay.

Lần thứ hai Anh Tâm gặp tôi, tôi có hứa sẽ đưa Anh Tâm đọc một số bài viết của tôi về thế sự. Những bài viết đó nhiều lắm, tới hơn ba trăm trang, chắc Anh Tâm không có thời gian đọc, mà những điều tôi cần thưa với Anh Tâm, thưa với công cụ bạo lực chuyên chính vô sản của đảng Cộng sản Việt Nam, lại chưa có trong những bài viết đó.

Nay tôi chỉ gửi Anh Tâm mấy bài viết sau:

– THƯA CHUYỆN VỚI CÔNG CỤ BẠO LỰC CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN. Chuyên chính vô sản là thảm họa lớn nhất của dân tộc Việt Nam, thảm họa lớn nhất trong lịch sử Việt Nam, đã đánh tan tác khối đoàn kết dân tộc làm nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam tồn tại.

– KIÊU BINH THỜI ĐẢNG TRỊ. Những kiêu binh thời Lê mạt trong trang sử buồn Việt Nam đang sống lại và lộng hành trong cuộc sống hôm nay. Điểm qua vài món nợ máu công an nhân dân đã chấm bút vào máu dân, kí nợ với người dân Việt Nam.

– KHÔNG THỂ ĐI NGƯỢC Ý CHÍ NHÂN DÂN. Vì lợi ích của đảng Cộng sản, vì sự tồn tại của đảng Cộng sản, đảng Cộng sản Việt Nam đang đi ngược ý nguyện chính đáng, tha thiết của người dân Việt Nam.

– ĂN MÀY DĨ VÃNG – THỰC CHẤT CUỘC VẬN ĐỘNG HỌC TẬP ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH. Đảng đã quá tha hóa phải mang Hồ Chí Minh ra núp bóng! Đổ vỡ về lí tưởng, tham nhũng trong hành động, đảng phải tồn tại bằng bạo lực công an và bằng tuyên truyền lừa dối!

Chỉ bốn bài trên cùng với thư này đã tới 58 trang đặc kín chữ rồi! Cảm ơn Anh Tâm đã đọc những trang viết chân thực từ trái tim đau của tôi.

Kính thư,
Phạm Đình Trọng

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/08/thu-ngo-gui-cong-pham-inh-trong.html

Hạ Đình Nguyên-
Cụm từ này không phải của nhân dân

Đọc trên mạng tôi thấy Ngài tân Chủ tịch Quốc hội tuyên bố: “TA và TQ cần hòa bình, hữu nghị, HỢP TÁC – ĐOÀN KẾT – ĐỂ HAI DÂN TỘC CÙNG TIẾN LÊN CNXH”.

Tôi rà lại nhiều lần xem có chính xác không, hay là bọn “rác rưởi’ trên báo mạng vu cáo?
Không, đúng thật, ngài đã nói đúng như thế!
Tôi tắt máy, đi ra phòng ngoài pha một ấm trà và châm một điếu thuốc lá.
Tôi giảm thuốc lá lâu nay, nhưng mỗi khi có điều gì bức xúc, như vui buồn, giận dữ chẳng hạn, thì phải châm một điếu. Vẫn thấy trong người có điều gì không ổn, tôi không dứt ra khỏi ý nghĩ và miệng cứ lẩm bẩm… cụm từ này không phải của nhân dân! Dù ông ấy đang mang danh là đại diện cao nhất của nhân dân. Sau khi trở lại được trạng thái thăng bằng, tôi ngồi vào máy.
Tôi sực nhớ anh Tương Lai. Anh vừa nhập viện. Mổ cái gì đấy. Trước khi đi, anh nhắn lại lời tạm biệt với anh em. Anh nói mình trói gà không chặt nhưng tay còn cầm bút được, sẽ ra viện sớm để tiếp tục chăm cái Web và gặp gỡ anh em, không nản chí. Anh nhắc lại câu thơ khẩu khí: “đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”!
Tôi lan man nhớ các vị bô lão, nhân sĩ, trí thức trụ cột của nhóm Bauxite Việt Nam, ai nấy cũng già, tóc bạc hết, đứng đi lưng không còn thẳng thớm nữa, nhưng tinh thần rất khang kiện, lặn lội đi biểu tình ở Hà Nội bao phen. Quý vị có còn kịp để nhìn thấy “tương lai” của cái “hợp tác, đoàn kết, cùng nhân dân TQ tiến lên CNXH”?
Thời gian quý vị còn quá ít, so với lời tuyên bố quá vững chắc hùng hồn của ngài Chủ tịch!
Tôi ngồi bình tĩnh kiểm tra lại cái đầu mình, cố hiểu cái gì đang diễn ra, nhất là cái gì đã diễn ra trong Ông ấy, chỉ thấy từ ngữ đang nhảy múa và mình thì đang bội thực.
HỢP TÁC được thì sướng quá, nếu hợp tác trong bình đẳng, minh bạch, đạo lý thì có gì bằng! Nhưng hợp tác như trong tình thế ĐANG DIỄN RA thì từ HỢP TÁC này đang thoái hóa, biến chất trầm trọng, phải loại ra khỏi từ điển tiếng Việt.
ĐOÀN KẾT ư? Liệu họ có cho đoàn kết không? Làm sao đoàn kết nhỉ, với cái kẻ cướp đang thượng cẳng tay, hạ cẳng chân, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống mình, với cái bụng đói khát tham vọng xú uế bốc đầy trời. Cả thế giới đều biết, các bác xe ôm trên khắp VN cũng biết, không tin cứ hỏi thử mà xem! Cái từ ĐOÀN KẾT như thế này cũng mang đầy xú uế, cũng phải loại luôn.
Có ý kiến cho rằng Ông ấy nói ngoại giao vì cương vị của Ông phải thế!
Tôi nhớ, có một nhà ngoại giao người Anh từng nói một câu rất nổi tiếng:
“Nghệ thuật cao nhất của ngoại giao là nói thật”.
Vì nói không thật, chẳng lừa được ai, dù là đối phương, dù là nội bộ. Nhân dân hè phố Sài Gòn sẽ nói ngoại giao rất chân thực với TQ rằng: Việt Nam rất mong muốn Hòa bình, Hữu nghị, Hợp tác, Đoàn kết… nhưng kiên quyết giữ vững Độc lập, Chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải VN. Mấy ngàn năm lịch sử VN đã chứng minh điều ấy mà nhân dân TQ cũng từng hiểu rõ!

Nếu Ông ấy nói thế, dân hè phố sẽ vỗ tay suốt ba ngày không biết mỏi, chắc chắn mọi người dân Việt đều tán thưởng Ông, và bọn bành trướng sẽ không dám coi thường một ai, vì lẽ Ông là người cuối cùng… cũng đã nói!
Nhắc chuyện ngoại giao xưa: Sứ thần Đỗ Khắc Chung đi sứ sang Tàu, diện kiến Ô Mã Nhi. Ô Mã Nhi đập bàn hét lớn: Vua An Nam các ngươi to gan, dám cho quân sĩ khắc hai chữ Sát Thát vào cánh tay, là coi thường Thiên triều quá thể!
Đỗ Khắc Chung dõng dạc thưa: Vua AnNam đâu sai bảo thế, chỉ do quân sĩ căm giận mà tự khắc đó thôi, như hạ thần đây, là tướng quân, lẽ nào không có! Bèn nghiêng vai, vạch áo cho lộ ra hai chữ “Sát Thát” trước mặt Ô Mã Nhi.
Ô Mã Nhi nói với nội bộ: Sứ thần nầy đã không làm nhục quốc vương của họ. Nước An Nam còn có những con người như thế, ta chưa thể tính (xâm lăng) được đâu!
Đó chỉ mới là Sứ thần thôi… đã không làm nhục nhân dân!
Còn cụm từ này nữa: “CÙNG NHÂN DÂN TQ TIẾN LÊN CNXH”?
Trước hết, có thể khẳng định rõ ràng, nhân dân TQ không có CNXH để tiến lên! Ở TQ hiện chỉ có tư tưởng Đại hán ngông cuồng, đang chà đạp man rợ lên các dân tộc khác. Ở TQ hiện chỉ có chủ nghĩa bá quyền, bành trướng, đang xâm thực các nước láng giềng, đang gặm nhấm biển Đông. Nhân dân TQ đang quằn quại dưới sự cai trị của bọn chúng, với một thứ chủ nghĩa hổ lốn mang danh CNXH. Thế giới đã thấy rõ, nhân dân TQ cũng thấy rõ!
Trong tình thế này, chỉ còn một mình nhân dân VN và ngài Chủ tịch tiến lên CNXH vậy!
Tiến lên CNXH theo ĐỊNH HƯỚNG XHCN!
Nhân dân và hàng triệu đảng viên hiện không hiểu gì hết, chỉ thấy xà quần sự hoán vị cho nhau giữa hai danh từ và tính từ, không rõ đâu là đông, tây, nam, bắc! Không biết ai trong số những vị lãnh đạo Đảng thật sự nắm giữ cái La bàn bí hiểm này?
Dù sao thì tôi vẫn nghĩ rằng cái cụm từ ngữ nói trên KHÔNG PHẢI LÀ CỤM TỪ NGỮ CỦA NHÂN DÂN, vì lòng dân đã quá khác! Lẽ nào nó là sản phẩm phụ của 16 chữ vàng của ngài Giang Trạch Dân đã trao tặng?
Trao tặng bằng chữ nghĩa thì quá sang, nhưng rất rẻ tiền!
Xin đọc một trích đoạn nhỏ nói lên bối cảnh mà trong đó diễn ra sự “Hợp tác-Đoàn kết-Cùng Tiến Lên…”
Đoạn trích (http://www.viet-studies.info/kinhte/ThienY_DoiMoiDang.htm):
“Nhầm lẫn trước năm 1954 còn có thể thông cảm, nhưng từ khi Bắc Kinh liên tục gây chiến tranh biên giới với tất cả quốc gia láng giềng Ấn Độ, Liên Xô, Việt Nam, mà vẫn cho rằng “từng là XHCN với nhau vẫn tốt hơn” thì thật là mù quáng. Năm 1974 chúng đã chiếm Hoàng Sa, năm 1984 chúng đánh chiếm Lão Sơn, giết chết 3700 chiến sĩ VN, năm 1988 chúng đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc Trường Sa, giết chết 64 chiến sĩ hải quân VN. Chúng liên tục tấn tới, lập cơ quan hành chánh Tam Sa gồm 2 đảo Hoàng Sa và Trường Sa, liên tiếp bắn giết, cướp thuyền, bắt ngư dân đánh cá trên vùng biển của mình. Những ai có trái tim yêu nước đều nhận ra chúng chỉ chực thời cơ đánh úp chiếm đoạt cả Trường Sa của ta.

Từ tháng 3 năm 2009 đến nay, cả nước sôi sục đòi hủy bỏ dự án Bauxite mở đường cho hùm dữ vào nhà. Các bậc đại công thần của chế độ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, các Thiếu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, Lê Văn Cương, hàng ngàn trí thức lên tiếng cảnh báo những người có trách nhiệm lãnh đạo đất nước phải thức tỉnh. Kỹ sư Doãn Mạnh Dũng viết: năm 2008, tập đoàn Tân Tạo đưa TQ vào quần đảo Nam Du xây dựng cảng than. Cũng năm 2008, Đài Loan cũng thành công với dự án xây dựng khu luyện thép bên vịnh Sơn Dương. Cuối 2008, việc xây dựng nhà máy luyện nhôm Tân Rai, Nhân Cơ giúp TQ cài quả bom bùn độc trên thượng nguồn sông Đồng Nai. Nếu một ngày nào đó thực hiện kịch bản chiến tranh bất ngờ như năm 1979, họ cho nổ quả bom bùn độc Tân Rai này làm cho các tỉnh miền Đông và TP HCM chết khát. Họ chiếm Sơn Dương – Hà Tĩnh, chặn cả đường bộ lẫn đường biển từ Nam ra Bắc. Họ chiếm quần đảo Nam Du cắt đường biển quốc tế đến VN. Một tình huống vô cùng nguy khốn hiện ra trước mắt.
Báo chí và người phát ngôn VN không dám nêu tên tàu TQ mà gọi là “tàu lạ”. Trong khi đó, báo mạng Hoàn Cầu thuộc Tân hoa Xã bình luận rằng: TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo (với VN) bằng quân sự. Vậy mà nhà nước VN vẫn sợ mất lòng TQ, không dám đưa vụ bắt ngư dân ra Hội đồng Bảo an LHQ…

Tài liệu nêu trên đây đã cũ, nhưng vẫn còn nguyên giá trị, hiện nay tình hình còn nóng hơn thế nữa! Tháng 8 này, chúng đang tập trung đại quân ở phía bắc biên giới nước ta…

Sài Gòn, tháng Tám
H.Đ.N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
http://www.boxitvn.net/bai/27520

Cảm ơn nhân dân Liên Xô!-Hà Văn Thùy

Cách mạng tháng 10 từng là niềm hy vọng cho nhiều người ở miền Bắc Việt NamGần 60 năm, nhưng buổi sáng mùa đông ấy vẫn ám ảnh tôi trong nỗi kinh hoàng. Tiếng đạn nổ xé trời, rồi lính Tây và bảo hoàng tràn vào làng. Những ngôi nhà rừng rực cháy. Lính xông vào từng nhà cướp phá, bắt gà, bắt lợn rồi lùa tất cả mọi người ra giữa sân đình. Lớn, bé, già, trẻ … trong đó có thằng bé sáu tuổi gầy còm là tôi ngồi xếp hàng trong nỗi lo sợ đến thắt ruột.
Người lính Tây mặc quần short nghênh ngang đi lại giữa những hàng người ngồi xếp lớp. Tiếng giầy đinh nghiến sào sạo trên những mảnh ngói đình vừa bị đạn làm văng xuống. Dân làng tôi, với những chiếc nón mê che đầu, ai cũng muốn mình thu nhỏ lại để ra ngoài con mắt xoi mói của lũ giặc. Có lẽ vì thế mà bóng dáng thằng Tây càng trở nên cao vời, đầy áp đảo. Thỉnh thoảng nó lại cúi xuống lật mặt một người lên, kéo ra khỏi hàng để những tên lính khác dẫn đi, như người ta lôi từng con ếch ra khỏi giỏ…

Tôi bỗng ngộ ra sự thê thảm của con người yếu đuối trước sức mạnh man dại của cường quyền. Sau này nhiều phen đối mặt với bom đạn, máy bay nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc đến vạn lần hơn buổi sáng hôm đó. Tôi nhận ra, dù bị nhằm bắn, săn đuổi nhưng vẫn được tự do. Và tôi hiểu một cách sâu sắc, thế nào là cái giá của tự do!
Mấy năm sau, do chiến sự ác liệt, tôi được bố mẹ gửi về vùng tự do quê ngoại. Các cậu tôi hội họp, đào hầm bí mật, rào làng chống càn. Tôi được vui chơi trong đội thiếu niên và đi chợ Hồ xem triển lãm Liên Xô. Tôi vẫn nhớ câu ca thuộc từ ngày ấy:
Hôm qua đi chợ Đông Hồ,
Xem tranh triển lãm Liên Xô mà thèm.
Đàn bà cho chí trẻ em,
Nơi ăn chốn ở cõi tiên nào bằng…

Phải nói rằng, những năm ấy, Liên Xô không chỉ là mơ ước mà còn là cứu tinh của dân tộc Việt. Chính những ngày đó, lần đầu tiên tôi được nghe bài thơ Khóc ông của nhà thơ Tố Hữu. Sau này nhiều người phê phán bài thơ. Nhưng sống trong tâm trạng phấp phỏng của cuộc kháng chiến bấy giờ, tôi phần nào thông cảm với nhà thơ. Đó là tâm trạng lo lắng, hụt hẫng: sau cái chết của “người thày cách mạng,” Việt Nam có bị bỏ rơi, bị mất đi chỗ dựa lưng duy nhất?
Sau này tôi biết đến Liên Xô nhiều hơn, từ xe tăng T54 đến cục xà phòng 72% đen thùi lùi. Tôi cũng biết hàng năm, vào tháng Chín, phó thủ tướng Lê Thanh Nghị lại xách cặp sang Liên Xô xin viện trợ. Vào những ngày chống Mỹ, những máy bay MIG 21, những quả tên lửa SAM… một lần nữa lại là cứu tinh của chúng tôi.

Ơn sâu nặng
Tôi mang ơn sâu nặng nền văn hóa Nga vĩ đại. Ngữ pháp Nga rất chặt chẽ giúp tôi viết chính xác tiếng Việt. Có lần, ông chủ bút tờ tạp chí nơi tôi làm việc nói: “Văn anh ảnh hưởng phong cách phương Tây, đặc biệt là các nhà văn Nga.”
Theo cách nói Nga thì “Sông Volga dinh dưỡng bằng tuyết tan nơi đồi Valdai.” Trong ý nghĩa nào đó, nhà văn nơi tôi cũng được nuôi dưỡng bằng tâm hồn và trí tuệ của giới trí thức Nga. Những người Tháng Chạp rồi Pasternak, Solzenitxưn, Sakharôp… cho tôi dũng khí đối mặt với cuờng quyền. Có lần, khi bị hai sĩ quan an ninh thẩm vấn, tôi đã nói với họ:
“Đây là những câu thơ của nhà thơ Nga Nhêcraxốp:
Đừng xúc phạm những thiên tài sáng tạo,
Kẻ nào bị nhà thơ giam hãm,
Chúa cũng thôi không cứu được bao giờ!

Tôi không nghĩ mình là thiên tài, nhưng là nhà văn, tôi có thể trả thù tới ba đời kẻ nào xúc phạm tôi. Các anh rồi sẽ là nhân vật của tôi. Mong rằng đó là những nhân vật tử tế!”
Puskin không chỉ dạy tôi “ca ngợi tự do trong thế kỷ bạo tàn” và “từ tâm với người chiến bại” mà trong những lúc cô đơn tới tận cùng, ông an ủi:
Ôi, hỡi nhà thơ hãy tuân lệnh Chúa
Đừng sợ bị xúc phạm, đừng đòi vòng hoa thắng lợi
Hãy lãnh đạm trước mọi lời vu khống, ngợi khen
Đừng phí lời với bọn ngu xuẩn!

Ký ức về Liên Xô để lại nhiều cảm xúc trái ngược
Chính những điều như thế nâng đỡ tâm hồn và nhân cách tôi.
Tôi biết rằng, dân Liên Xô còn nhiều khó khăn nhưng đã dành cho Việt Nam nguồn viện trợ quý giá. Tôi nhận ra số phận nghiệt ngã đã bắt người dân Xô viết chịu hy sinh lớn vì chính sách diệt chủng của Stalin và sự hy sinh cao cả cứu loài người trong Chiến tranh thế giới II.
Tất yếu
Rồi lúc nào đó, tôi nhận ra biến cố ngày 7 tháng 11 năm 1917 không hề mang tính cách mạng mà về bản chất, chỉ là cuộc biến loạn vĩ đại mà Lênin là kẻ khởi loạn vĩ đại. Chính điều này đặt nhân dân Liên Xô dưới áp chế của sự toàn trị tàn bạo. Sự diệt vong cùa nó là tất yếu!
Việc Liên Xô sụp đổ đem tới cho tôi hai niềm vui và một nỗi buồn. Cái nôi của chế độ toàn trị tan rã, nhiều dân tộc Đông Âu và Liên Xô cũ thoát khỏi đế chế đôc tài, giành lại quyền tự chủ. Nỗi buồn là dân tộc Việt Nam mất đi một người bạn lớn.
Công bằng mà nói, nhìn xuyên suốt lịch sử, Liên Xô là người bạn thủy chung, vô tư của Việt Nam. Tôi chưa thấy nói đến việc người Liên Xô lấy cái gì từ đất nước tôi mà chỉ nhận thấy một sự giúp đỡ vô tư bằng vật chất, bằng đào tạo cho Việt Nam hàng vạn nhà khoa học.
Sự vô tư, thủy chung còn thể hiện ở lời khuyên quý giá của các chuyên gia Liên Xô trong khối SEV: “Không nên khai thác bauxite ở Tây Nguyên”
Đã một thời chủ nghĩa cộng sản là lý tưởng cao cả của hàng trăm triệu người. Thực tế lịch sử đã phơi ra nhiều điều trần trụi của mặt trái tấm huy chương. Nhưng những gì tốt đẹp mà chủ nghĩa công sản còn để lại là ước mơ về một thế giới công bằng, là sự giúp đỡ vô tư của nhân dân Liên Xô với đất nước tôi.
Mọi thứ sẽ qua đi, chỉ văn hóa còn lại. Với nền văn hóa vĩ đại, tôi tin nước Nga sẽ hồi sinh. Một lần nữa xin cảm ơn những người dân của đất nước Liên Xô cũ, dù bây giờ các bạn ở đâu. Cầu chúc các bạn hạnh phúc!
Bài trong loạt chuyên đề kỷ niệm 20 năm Liên Xô sụp đổ thể hiện quan điểm riêng của tác giả Hà Văn Thùy, hiện sống tại TP Hồ Chí Minh. BBC giữa nguyên cách phiên âm một số tên tiếng Nga trong bản gửi đến.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/08/110815_havanthuy_soviet_union.shtml

Tan chảy
Gennady Burbulis viết, Michele A. Berdy dịch ra tiếng Anh*

Trong mẩu hồi ký sau đây, Gennady Burbulis, nguyên Quốc vụ khanh của Boris Yeltsin, lý giải rằng cuộc đảo chính lật đổ Gorbachev đã thúc đẩy sự tan rã quá nhanh chóng của Liên Xô, cướp mất cơ hội xây dựng một nền dân chủ đích thực. Sự tan rã này được tác giả ví với hiện tượng tan chảy lõi lò phản ứng hạt nhân (meltdown), khiến cho những tàn dư phóng xạ độc hại của văn hóa toàn trị vẫn còn tồn tại trong các quốc gia thuộc đế quốc Xô viết cũ, đặc biệt ở Nga.
Tuy nhiên, xét về một mặt nào đó câu chuyện này cũng có tính hấp dẫn trào lộng. Trào lộng ở chỗ là vào cuối thế kỷ 20, trên một đất nước được mô tả là siêu cường, bản hiệu triệu của một vị Tổng thống gửi cho quốc dân và thế giới được mổ từng chữ trên một chiếc máy đánh chữ cũ kỹ bằng hai ngón tay của một phụ nữ không thạo đánh máy. Trào lộng ở chỗ, câu tục ngữ “nực cười châu chấu đá xe” của ta được minh họa sống động, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, khi Yeltsin liều lĩnh leo lên chiếc xe tăng của phe địch để đọc lời hiệu triệu trước đông đảo quần chúng. Trào lộng ở chỗ, Quốc vụ khanh Gennady Burbulis, mặc dù không một tấc sắt trong tay, đã lên tiếng răn đe và thuyết phục vị chỉ huy KGB đang điều động những đoàn xe tăng trên đường tiến chiếm trụ sở của Chính phủ và Quốc hội Nga. Ngoài ra, câu chuyện còn trào lộng ở chỗ Đại sứ quán Mỹ hứa cung cấp “ống đồng” cho Yeltsin và chính phủ của ông thoát thân ra nước ngoài.
Thế nhưng, cuối cùng phe đảo chính đã không thực hiện được ý đồ của họ. Yeltsin và các đồng chí của ông giành được thắng lợi trong cuộc đối đầu không cân sức này, chỉ nhờ vào một vũ khí duy nhất là thẩm quyền đạo lý và tính chính danh của một một chính phủ do dân thực sự bầu ra.

Bauxite Việt Nam

Lần đầu tiên, nhân vật được mô tả là cánh tay mặt của Yeltsin kể lại vụ việc bên trong cuộc đảo chính nhằm lật đổ Mikhail Gorbachev, một biến cố đã bức tử chủ trương glasnost – và thay đổi thế giới.
“Đồ hèn hạ!” Boris Yeltsin thốt ra một cách giận dữ. “Đây là một cuộc đảo chính. Chúng ta không thể tha thứ cho bọn chúng”.
Đấy là vào sáng ngày 19 tháng Tám năm 1991, khi Tổng thống Nga đang đứng ở cửa dacha của mình tại Arkhangelskoe, một khu gồm những căn nhà ngoại ô nho nhỏ nằm ngoài thủ đô Matxcơva, nơi các viên chức chóp bu của chính phủ Nga cư ngụ. Từ nhà tôi gần đó, tôi vội vàng chạy qua, sau khi một người bạn gọi từ Mátxcơva, với giọng hoảng hốt gần như điên dại, đòi tôi phải mở radio ra nghe. Một cuộc đảo chính vừa mới xảy ra, lãnh tụ Xô-viết Mikhail Gorbachev đã bị hạ bệ.
Năm phút sau, tôi có mặt tại dacha của Yeltsin, một ngôi nhà gạch màu vàng hai tầng khiêm tốn, nơi đây một nhóm nhỏ gồm những người cộng sự thân tín nhất của ông vừa nhanh chóng quy tụ. Ngoài tôi lúc bấy giờ là Quốc vụ khanh của Yeltsin ra, còn có Ivan Silayev, người đứng đầu nội các Nga; Ruslan Khasbulatov, quyền Chủ tịch Xô viết Tối cao; Mikhail Poltoranin, Bộ trưởng Báo chí và Thông tin đại chúng; Sergei Shakhrai, Ủy viên Quốc vụ viện; và Viktor Yaroshenko, Bộ trưởng Quan hệ kinh tế nước ngoài. Anatoly Sobchak, Thị trưởng thành phố Leningrad, và Yuri Luzhkov, Phó Đô trưởng Mátxcơva, cũng đến không lâu sau đó. Mọi người đứng chen chúc trong phòng khách nhỏ bé của Yeltsin.
Qua nhiều tháng chúng tôi đã “bán tín bán nghi” một việc như thế này sẽ xảy ra. Vào mùa Hè 1991, Liên Xô bắt đầu tan rã. Kinh tế suy sụp từ bên trong, nạn thiếu hụt ngân sách ngày càng phình lớn, các trữ lượng vàng và tiền tệ cứng đã bị triệt tiêu, và những biện pháp cải tổ vá víu của Gorbachev chỉ làm cho cuộc khủng hoảng trở nên tồi tệ thêm. Cái ý niệm về một “nhân dân Xô viết”, đoàn kết dưới bóng cờ của chủ nghĩa xã hội, đang tan vỡ cùng với ý thức hệ này. Quốc hội của các Cộng hòa liên bang, trước đó vốn đã đòi hỏi nhiều quyền tự do to lớn hơn trong hệ thống Liên bang Xô viết, thì nay lại bắt đầu lên tiếng đòi độc lập. Vào mùa Xuân 1991, năm nước Cộng hòa liên bang – gồm Armenia, Estonia, Georgia, Latvia, và Lithuania – đã chính thức tuyên bố độc lập. Tại Nga, các lực lượng dân chủ mong muốn chấm dứt chế độ toàn trị Xô viết. Mục tiêu của chúng tôi là không để cho Liên Xô tan rã một cách hỗn loạn, phải biến nó thành một Liên bang có khả năng cho phép mỗi nước Cộng hòa được hưởng quyền tự quyết đáng kể dưới sự bảo hộ của nó.
Chúng tôi đã vận động theo chiều hướng này qua nhiều năm trước đó. Yeltsin và các ứng cử viên dân chủ khác được đắc cử vào Quốc hội Nga năm 1990 với tiêu chí giành thêm nhiều quyền tự do và nhiều quyền được pháp luật che chở khác, cũng như đảm bảo một nền kinh tế thị trường. Rồi đến tháng Sáu năm 1991, Yeltsin được bầu làm Tổng thống Nga với gần 60 phần trăm số phiếu. Nhưng mặc dù chúng tôi rất yên tâm với sự ủy nhiệm của dân chúng, chúng tôi lại hoàn toàn bất lực khi đương đầu với mối nguy nghiêm trọng nhất của nước Nga: kinh tế suy sụp. Chúng tôi ước tính rằng hơn 93 phần trăm hoạt động kinh tế đang nằm dưới quyền kiểm soát của chính phủ Xô viết. Yeltsin và những người như chúng tôi trong nhóm thân cận nhất của ông đã nhanh chóng nhận ra rằng, nếu chúng tôi không muốn an phận làm một tổ chức bù nhìn, thì chúng tôi cần phải thay đổi các cơ sở kinh tế và pháp lý trong chính bản thân của Liên bang.
Gorbachev và một nhóm nhỏ các nhà cải cách Xô viết cũng đã chấp nhận điều kiện này. Chúng tôi bắt đầu hợp tác để soạn thảo một thỏa ước Liên bang mới, theo đó Liên Xô sẽ được chuyển đổi thành một Liên bang gồm các bang có chủ quyền (sovereign states) với một chính phủ trung ương bị hạn chế. Yeltsin dự định ký kết bản thoả ước đầy tranh cãi này vào ngày 20 tháng Tám.
Vào lúc chúng tôi chen chúc nhau trong phòng khách của Yeltsin vào sáng 19 tháng Tám, chúng tôi đã tức khắc hiểu ra rằng cuộc đảo chính này là một nỗ lực vào giờ phút chót để ngăn chặn việc ký kết thoả ước ngày hôm sau. Nhưng đó là điều duy nhất mà chúng tôi hiểu được. Người dân Mỹ theo dõi diễn biến của tình hình được CNN truyền hình trực tiếp còn biết rõ những gì đang diễn ra tại Nga hơn cả người Nga chúng tôi; những người điều hợp chương trình tin tức (news anchors) tại Mátxcơva chỉ đọc một tuyên bố chính thức của “Ủy ban Khẩn cấp” gồm những người do nhóm âm mưu đảo chính chỉ định vội vàng. Thông tin đến được dacha của Yeltsin có tính cách rời rạc, qua điện thoại của bạn bè và đồng nghiệp từ Mátxcơva và khắp nước Nga. Một người bạn gọi đến nói rằng tất cả các chương trình tin tức trên các đài đã bị hủy bỏ, một người khác lại cho chúng tôi biết xe tăng và xe bọc thép đang tiến về thủ đô. Chúng tôi không biết rõ là Gorbachev – một nhân vật mà quan hệ với Yeltsin vốn bị vẩn đục vì nghi kỵ – đang bị giam giữ ngoài ý muốn của ông hay đang đồng lõa với những kẻ chủ mưu.
Nội cái việc chúng tôi vẫn còn được tự do vào giờ phút này là điều khó lý giải. Các cuộc đảo chính thành công không diễn ra theo từng giai đoạn; một nhóm đảo chính lão luyện hơn chắc chắn đã nhốt hết chúng tôi vào giờ phút xe tăng và quân đội của họ tiến vào thủ đô. Chúng tôi biết rõ chúng tôi đang ở vào thế yếu và sơ hở như thế nào. Đòn bẩy duy nhất mà chúng tôi có được là chức vụ của vị Tổng thống và tính chính danh của chúng tôi trong tư thế một Chính phủ dân cử của nước Nga. Chúng tôi nhanh chóng quyết định thảo một lời hiệu triệu gửi đến dân chúng. Khasbulatov, Poltoranin, và tôi viết lên trên các mảnh giấy vụn trong khi các người khác đọc lớn các câu văn. Có người mang vào một chiếc máy đánh chữ cũ kỹ, và Tatyana, cô con gái 31 tuổi của Yeltsin, dùng một ngón tay mổ ra từng chữ của bài diễn văn. Bà Naina, vợ của Yeltsin, và Lena, một người con gái khác của họ, cũng quanh quẩn trong phòng, thay phiên nhau lo lắng cho Yeltsin và rất phẫn nộ trước tình hình.
Chúng tôi chỉ ngưng công việc đang làm mỗi khi Yeltsin bắt điện thoại nói chuyện với một người nào đó, và khi ấy tất cả chúng tôi lại vểnh tai nghe phần đàm thoại của phía ông. Một trong những cuộc gọi đầu tiên của Yeltsin là với Tướng Pavel Grachev, Tư lệnh dù của Quân đội Xô viết, một người Yeltsin đã gặp một vài tuần trước đó trong cuộc thăm viếng có tính lễ nghi để duyệt đoàn quân của ông ấy. Hai vị tức khắc lập được một quan hệ tốt đẹp. Trên điện thoại, Yeltsin trình bày với vị Tướng lập trường của chúng tôi, rồi ông hỏi: “Liệu tôi có thể dựa vào hậu thuẫn của anh không?” Grachev trả lời: “Thưa đồng chí Tổng thống, việc này sẽ khó cho tôi, nhưng tôi sẽ cố gắng làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình”.
Yeltsin còn gọi điện cho nhà lãnh đạo Kazắcxtan Nursultan Nazarbayer và Tổng bí thư đảng Ucraina Leonid Kravchuk, lãnh tụ của những nước Cộng hòa liên bang lớn nhất và có thanh thế nhất. Những đối thoại diễn ra ngắn ngủi: “Ông có nghe gì không?”. Chúng tôi có nghe”. Nazarbayev nói rằng ông cần phải suy nghĩ lại. Còn Kravchuk thì hứa ủng hộ chúng tôi, nhưng ông phải triệu tập Chủ tịch đoàn, cơ quan lập pháp cao nhất Ucraina, trước khi hành động.
Chúng tôi soạn xong bản hiệu triệu lúc 9 giờ sáng, trong đó chúng tôi gọi những hành động của Ủy ban Khẩn cấp là “một cuộc đảo chính hữu khuynh, phản động, chống lại hiến pháp”. Chúng tôi đòi hỏi Gorbachev được phép xuất hiện tại Mátxcơva trong một phiên họp đặc biệt của Quốc hội. Chúng tôi kêu gọi các cấp chính quyền địa phương Nga tuân thủ luật pháp và các sắc lệnh của Tổng thống Nga, đồng thời chúng tôi cũng kêu gọi quân đội không nên tham gia cuộc đảo chính và yêu cầu dân chúng tham gia một cuộc tổng đình công. Chúng tôi viết rằng chúng tôi chắc chắn thế giới sẽ lên án hành động phi pháp này. Sau khi soạn xong văn bản, chúng tôi bắt đầu dùng máy fax gửi ra thế giới bên ngoài.
Gửi lời hiệu triệu xong, chúng tôi bèn rời khỏi khu cư xá để đi đến Nhà Trắng, nơi làm việc của Chính phủ và Quốc hội nước Cộng hòa liên bang Nga; căn nhà ngoại ô của Yeltsin là quá sơ hở và khó phòng thủ. Chúng tôi chạy vào thành phố trên những xe riêng biệt và theo nhiều ngã đường khác nhau. Tôi ngồi cùng xe với Yeltsin và một toán cận vệ chỉ có hai người. Đường vào thành phố không có gì trở ngại; trên đường chúng tôi thậm chí còn đùa giỡn là liệu có nên giao cho Yeltsin một khẩu súng hay không, nhưng rốt cuộc ông đã từ chối, cho rằng “đó là nhiệm vụ của toán cận vệ”. Khi chúng tôi đến Nhà Trắng thì vẫn chưa thấy bóng dáng một viên công an hay một chiếc xe tăng nào, nhưng đã có vài nhóm tụ tập gồm các người ủng hộ chúng tôi, các viên chức ngoại giao nước ngoài, và các ký giả đã nghe nói đến lời hiệu triệu của chúng tôi.
Nhà Trắng bây giờ là khởi điểm của cuộc kháng cự chống lại phe đảo chính. Chúng tôi nhanh chóng cử Andrei Kozyrev, Bộ trưởng Ngoại giao Nga mới được chỉ định, đi đến các thủ đô phương Tây cầm theo lá thư riêng của Yeltsin. Ở bên ngoài Nhà Trắng, dân chúng từ các ga xe lửa và phi trường, từ các thị trấn và thành phố xa xôi tụ về và nhập vào dân chúng Mátxcơva dọc theo các bức tường của Nhà Trắng, nơi họ bắt đầu xây các chướng ngại vật. Thoạt đầu các ụ cản này chỉ là những vật thô sơ, được dựng lên bằng cách chất đống bất cứ vật liệu nào kiếm được. Nhưng đến chiều tối những người ủng hộ chúng tôi xây dựng được những công sự kiên cố bằng các toa xe buýt, xe hơi, và các vật liệu xây cất, phong tỏa hết mọi nẻo đường dẫn đến bin-đinh Nhà Trắng.
Vào buổi chiều ngày đầu tiên, khi chúng tôi đang ở trong văn phòng của Yeltsin thảo luận các kế hoạch đối phó, thì một anh trợ tá hớt hải chạy vào cho chúng tôi biết một số binh sĩ vừa ra khỏi xe tăng của họ đậu trước bin-đing để nói chuyện với dân chúng. Yeltsin đứng phắt dậy và nói, “Để tôi đi ra ngoài đó”.Tôi phản đối. “Ông không thể làm như vậy”, tôi nói với Yeltsin. “Đó là một hành vi liều lĩnh quá lớn. Chúng ta không biết được phe đảo chính có thể sẽ làm gì. Thật quá nguy hiểm”.
Yeltsin không nghe theo lời tôi. Ông bảo một người nào đó lấy giùm ông một bản văn của lời hiệu triệu, rồi bước ra khỏi văn phòng. Tất cả chúng tôi đều chạy ùa theo ông. Ra bên ngoài, trước sự sợ hãi lo lắng của đội cận vệ, ông leo lên một chiếc xe tăng ngay trước Nhà Trắng để đọc lời hiệu triệu. Lúng túng không biết phải làm gì khác hơn, tất cả chúng tôi cũng nhảy lên theo. Lúc bấy giờ đám đông đã lên tới khoảng 30 ngàn người, và họ reo mừng vang dội cả khu vực. Những chiếc máy ảnh nhô lên khỏi đám đông chụp hình lia lịa. Chúng tôi vẫn chưa nắm được phần thắng, nhưng khi hình ảnh Yeltsin đứng trên chiếc xe tăng được đăng tải đều khắp trên trang nhất của báo chí thế giới, thì chí ít chúng tôi đã thắng được mặt trận biểu tượng.

Tổng thống Nga Boris Yeltsin (trái) đứng trên một chiếc xe tăng vào ngày 19 tháng Tám 1991 phía trước tòa nhà Liên bang Nga ở Moscow, những người ủng hộ ông đang đưa cao lá cờ Liên bang Nga. Yeltsin kêu gọi người dân thực hiện cuộc tổng đình công đáp trả lại cuộc đảo chính quân sự chống Tổng thống ô viết Gorbachev. Ảnh: IANE-LU HOVASSE/AFP
Chỉ trước nửa đêm, khoảng sáu chiếc xe tăng của Quân đội đã chính thức gia nhập hàng ngũ chúng tôi, di chuyển vào đội hình bảo vệ Nhà Trắng. Bên trong, chúng tôi làm việc suốt đêm, theo dõi các đợt chuyển quân trong thành phố và duy trì liên lạc với các lực lượng đồng minh và hậu thuẫn của chúng tôi khắp nước Nga. Yeltsin, luôn luôn chỉnh tề, vẫn mặc vét và mang cà vạt. Các ký giả, các nhân viên trợ tá, và một số đại biểu Quốc hội cũng ngủ gà ngủ gật trên các đi-văng. Quả là một đêm dài và bấp bênh.
Những tuyên bố ban đầu của các nhà lãnh đạo then chốt phương Tây mà chúng tôi tìm kiếm hậu thuẫn là dè dặt và bằng giọng lưỡi ngoại giao; tất cả các vị ấy gần như đã cho rằng cuộc đảo chính là một fait accompli (sự đã rồi). Nhưng hậu thuẫn đến từ ngoài đã gia tăng vào ngày thứ hai nhờ nỗ lực của [Bộ trưởng Ngoại giao] Kozyrev, các nhân viên ngoại giao có mặt tại Mátxcơva, và chính bản thân Yeltsin đã làm việc không mệt mỏi qua điện thoại. Người Mỹ thậm chí còn đề nghị cung cấp cho Yeltsin và chính phủ của ông một con đường thoát thân xuyên qua Đại sứ quán Mỹ, nằm đối diện với Nhà Trắng ở phía bên kia đường. Chúng tôi lấy làm kinh ngạc về kế hoạch này, một kế hoạch chúng tôi không hề nghĩ tới. Chúng tôi cảm ơn họ, nhưng từ chối lời đề nghị.
Đêm thứ hai, tôi ngồi không chợp mắt trong văn phòng của mình. Chúng tôi được nhiều người chỉ điểm (informants) khác nhau cho biết phe đảo chính có kế hoạch dùng vũ lực đánh thốc vào Nhà Trắng lúc 3 giờ sáng, dùng trực thăng vận thả lính xuống mái nhà trong khi bộ binh đánh cắt ngang đám đông – một đám đông đã lên tới 100 ngàn người – trước toà bin-đinh. Xe tăng và xe chở lính đã chiếm lấy các vị trí phòng thủ trong thành phố. Ba thanh niên đã bị giết khi cố gắng chận đứng một đoàn xe tăng ở một vị trí không cách xa Nhà Trắng. Tin tức cho biết có thêm nhiều xe tăng đang trên đường tiến về phía chúng tôi. Trước sự năn nỉ của toán cận vệ, Yeltsin đã miễn cưỡng trú ẩn ở tầng dưới mặt đất (basement) của bin-đinh.
Vào thời điểm dự kiến của cuộc tấn công, tôi nhấc điện thoại lên. Trước hết tôi thử gọi Gennady Yanayev, Phó Chủ tịch nước của Gorbachev và là lãnh tụ dân sự duy nhất của phe đảo chính, tại Điện Cẩm Linh, nhưng không gặp ông ta. Tiếp đến, tôi gọi Vladimir Kryuchkov, lãnh tụ KGB, một người mà tình báo chúng tôi cho biết là đang điều khiển lực lượng thiết giáp. Tôi quyết không để lộ bất cứ dấu hiệu nào về thế yếu của mình, do đó khi ông trả lời điện thoại, tôi bắt đầu một cách mạnh dạn: “Ông không biết là ông không có một cơ may thành công nào cả hay sao?”. Tôi nói, rồi đòi ông ta phải ra lệnh rút quân.
Kryuchkov bai bải từ chối hết mọi việc. Chẳng có việc gì xảy ra cả, ông quả quyết; người ta chỉ hù dọa chúng tôi đấy thôi. Rồi ông nổi cơn thịnh nộ. Ông hét vào máy: “Rồi đây, ai sẽ là người đứng ra chi trả việc sửa chữa những đoạn đường bị đào xới để dựng lên các chướng ngại vật?”. Ông tuôn ra một tràng chửi rủa thậm tệ nhắm vào những thành phần dân chủ như chúng tôi, lên án chúng tôi đã hậu thuẫn bọn cực đoan và để cho đám đông bên ngoài Nhà Trắng uống rượu say sưa. Thật không ai tin nỗi: Vào nửa đêm, trong khi xe tăng đang tiến về Nhà Trắng và ba thanh niên đã hy sinh, và đây là một người điều khiển hết vụ việc, đang sỉ vả tôi về ý thức hệ và khiển trách tôi “đã mời một bọn xách động” đến Nhà Trắng. Tôi rất kinh ngạc. Tôi nói với ông rằng kẻ nào gửi quân vào thủ đô phải chịu trách nhiệm về cái chết của ba thanh niên kia và một lần nữa tôi đòi hỏi ông ta phải ngưng cuộc tiến quân.
Kryuchkov dịu giọng phần nào và nói rằng ông sẽ kiểm tra lại vụ việc, trong khi vẫn quả quyết rằng thông tin của chúng tôi là hoàn toàn sai lạc. Nhưng các báo cáo về việc chuyển quân vẫn tiếp tục đưa vào, và vào khoảng 5 giờ sáng tôi gọi lại ông ta, đòi hỏi một câu trả lời. Ông nói với tôi rằng ông đã kiểm tra lại tình hình và rằng không có xe bọc thép nào tiến về hướng Nhà Trắng.
Lần này ông ta nói thật. Những xe tăng của phe đảo chính đã ngừng lại – tuy nhiên, chúng ngừng lại không phải vì những kẻ chủ mưu đã biết phải trái, mà vì tuyệt đại đa số các Tư lệnh trong quân đội và KGB đã không chịu thi hành mệnh lệnh của họ. Trong số đó có Grachev, viên Tướng mà Yeltsin đã gọi điện vào hôm 19 tháng Tám; tin tức tình báo mà ông đã cung cấp cho chúng tôi liên quan đến kế hoạch của những kẻ chủ mưu và việc cuối cùng ông đã từ chối thi hành mệnh lệnh của họ là một trong những yếu tố quyết định cho sự thất bại nhiên hậu của cuộc đảo chính và cho sự sống còn của chúng tôi. Tổng thống Yeltsin thật sự đã có thể đặt niềm tin vào Tướng Grachev.
Khoảng 8 giờ sáng xe tăng bắt đầu ra khỏi thành phố. Gorbachev trở về Mátxcơva vào chiều tối hôm đó, nhưng ông đã không trở lại quê nhà – ông đã đến một nước khác. Trung tâm quyền lực bây giờ nằm ở Nhà Trắng với Yeltsin, chứ không nằm ở Điện Cẩm Linh. Mọi cơ may ký kết một hiệp ước Liên bang mới đã tan thành mây khói. Trong vòng vài tuần lễ sau đó, Chính phủ Liên bang và Đảng Cộng sản sụp đổ, các nước Cộng hòa liên bang phân tán thành các quốc gia độc lập.
Sự thất bại của cuộc đảo chính tháng Tám này vừa là mỉa mai vừa là bi thảm. Bằng cách dùng những biện pháp cực đoan mà họ tưởng là cần thiết để duy trì Liên Xô, những người âm mưu đảo chính đã đảm bảo sự hủy diệt của Liên bang này. Nếu không có cuộc đảo chính, thì Liên bang có khả năng tồn tại, mặc dù dưới một dạng thức cuối cùng có thể giống như Liên minh Châu Âu hơn là giống Liên Xô cũ. Nhưng cuộc đối đầu kéo dài 3 ngày tại Mátxcơva đã làm nổ tung khả năng đó.
Một sự chuyển hóa Liên Xô theo từng bước, nếu diễn ra, là có thể quản lý được; sự sụp đổ tức khắc do cuộc đảo chính gây ra là vô cùng tai hại. Cuộc đảo chính là sự cố Chernobyl chính trị của đế quốc toàn trị Xô viết. Giống như hiện tượng tan chảy lõi lò phản ứng hạt nhân, cuộc đảo chính bất thành đã làm nổ tung đất nước, vung vãi những tàn dư phóng xạ của hệ thống Xô viết khắp mọi nơi. Chỉ trong vòng một tháng, giới tinh anh cộng sản trong mọi đẳng cấp đã nắm giữ những địa vị mới trong Chính quyền và Quốc hội của các quốc gia [thuộc Liên Xô cũ]. Họ chiếm giữ nhiều bộ ngành chính phủ và lao vào hoạt động doanh nghiệp. Chính những người này một thời đã chống lại những cải tổ chính trị và kinh tế mà chúng ta vô cùng khao khát, nhưng bây giờ họ lại là những người điều hành các tổ chức, doanh nghiệp, và các bộ ngành chính phủ có nhiệm vụ thực hiện những cải tổ đó.
Không phải chỉ có thành phần nhân sự của chế độ cũ được phân tán vì vụ nổ độc hại này. Phần xác của một đế quốc có thể suy sụp và phần hồn ý thức hệ của nó có thể bị dẹp qua một bên, nhưng tinh thần của nó vẫn còn tồn tại. Tại nước Nga ngày nay tinh thần đó tồn tại trong việc làm sống lại niềm tin cho rằng Stalin là một vĩ nhân, trong việc dùng thủ đoạn để tạo ra một niềm hoài cổ (nostalgia) về quyền lực và sự ổn định giả tạo của thời kỳ Xô viết, trong óc bài ngoại và thiếu khoan dung, trong việc chà đạp dân quyền và nhân quyền, trong nạn tham nhũng hoành hành đều khắp, trong cốt cách và não trạng đế quốc của một số lãnh đạo và nhiều công dân của chúng ta.
Đây là di sản độc hại của 3 ngày căng thẳng ấy trong tháng Tám 20 năm về trước. Bây giờ là lúc ta nên đọc lại câu chuyện lịch sử này. Nó có ý nghĩa không ít, vì những tàn dư phóng xạ của cuộc đảo chính đã thay đổi màu sắc ký ức của dân Nga về chính bản thân của cuộc đảo chính. Âm mưu đảo chính này đã tước đoạt của chúng ta cơ hội tiến hóa dần dần, để có đủ thì giờ học hỏi kinh nghiệm thực tế, để dẹp bỏ những tàn dư của não trạng và hành vi đế quốc. Cuộc đảo chính đã làm tan vỡ niềm hứa hẹn về một nước Nga dân chủ, thậm chí cả trước khi nó ra đời.

G.B. – M.A.B.
*Gennady Burbulis là Hiệu trưởng Trường Đại học Quốc tế Mátxcơva, từng giữ nhiều chức vụ cao cấp trong Chính phủ Nga đầu tiên, kể cả Quốc vụ khanh. Michele A. Berdy là nhà văn và dịch giả hiện làm việc tại Mátxcơva.

Trần Ngọc Cư dịch theo Foreign Policy, July/August 2011
http://www.boxitvn.net/bai/27517

Advertisements

3 phản hồi »

  1. […] Thư ngỏ gửi Công An « Hoàngquang’s Blog […]

    Pingback bởi THẾ NÀO LÀ PHẢN BỘI ? AI PHẢN BỘI ? (Phạm Ngọc Thành) « Ngoclinhvugia's Blog — 20/10/2011 @ 12:16 sáng | Phản hồi

  2. […] Thư ngỏ gửi Công An « Hoàngquang’s Blog […]

    Pingback bởi ÂM VANG TIẾNG SÚNG ĐOÀN VĂN VƯƠN (Phạm Đình Trọng) « Ngoclinhvugia's Blog — 12/01/2012 @ 3:51 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: