Hoàngquang’s Blog

20/08/2011

Từ thông báo cấm biểu tình nghĩ về …



Hà Sĩ Phu – Nghĩ về lệnh cấm biểu tình ở Hà Nội
Nguyễn Ngọc Già – Từ thông báo cấm biểu tình nghĩ về những điều khác
Phan Hồng Giang Hà Nội cấm biểu tình bằng một bài đăng báo, liệu có đúng luật?
VT Việc cưỡng chế giải tán biểu tình là không có cơ sở pháp lý –

Quê choa “NGƯỠNG TÂM LÝ” và biểu tình lần thứ 11 Người Quan Sát Nguồn cơn của bản thông báo bất hợp lệ (RFI) Thành phố Hà Nội ra thông báo yêu cầu chấm dứt biểu tình, tuần hành tự phát (BBC) Giới chức Hà Nội yêu cầu ‘ngừng biểu tình’ – (RFA) Hà Nội ra lệnh cấm biểu tình – (RFA) Khó có luật biểu tình trước năm 2014 – Luật biểu tình – lợi khí của cả dân lẫn nhà nước
(VOA).
Việt Nam ra tối hậu thư cho người biểu tình chống Trung Quốc (Người Việt) Hà Nội chính thức tuyên chiến với biểu tình chống Trung Quốc – Giới trẻ phản ứng lệnh cấm biểu tình
Nam Nguyên Kết thúc phép thử về biểu tình? Mặc Lâm Nhân sĩ trí thức phản ứng việc cấm biểu tình BVN Kiến nghị về bản thông báo cấm biểu tình Hai lá thư góp ý của bạn đọc
Human Rights Watch đòi Việt Nam thả những người đấu tranh cho quyền lợi người dân
***
Hà Sĩ Phu – Nghĩ về lệnh cấm biểu tình ở Hà Nội

– Biểu tình ở Hà nội để bảo vệ Tổ quốc là hình ảnh đẹp, đại diện của cả nước, dù người Việt ở đâu cũng đang hướng về Hà Nội, người Việt khắp nơi đều tự thấy có trách nhiệm với sự biểu dương lòng yêu nước ở Thủ đô! Cho nên cấm biểu tình ở Hà Nội là hành động thách thức với cả nước.
– Những kẻ Bành trướng Trung quốc đang chờ xem Nhà cầm quyền Việt Nam ủng hộ hay cấm đoán người dân bộc lộ lòng yêu nước, xem đó như tín hiệu cho biết sức mạnh quyết chiến Diên Hồng (sự đồng lòng của triều đình với dân chúng) của người Việt có còn không để có quyết sách xâm lược thích hợp. Cấm biểu tình yêu nước khác nào đánh tín hiệu vui mừng cho quân xâm lược biết để chúng yên tâm xốc tới (rằng trong nước, chúng tôi đã giữ tay những kẻ yêu nước rồi)! Tội này gọi là tội gì?
– Ra lệnh cấm biểu tình đúng vào dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng 8 chẳng những là bôi xấu những công dân yêu nước mà chính là tự làm nhục tinh thần Cách mạng Tháng Tám, nên sẽ thành vết nhọ không thể xoá trong lịch sử dân tộc.
Lại thêm điều văn bản không có ai ký tên, khiến tôi khó tin là toàn bộ UBND thành phố Hà nội, nơi Thủ đô mà tôi suốt đời gắn bó, lại có một quyết định phản cảm, dại dột, và tội lỗi như vậy. Cho nên tôi cũng không tin những anh em Cảnh sát-An ninh còn có suy nghĩ, còn giữ lương tâm lại sẵn sàng chấp hành mù quáng một mệnh lệnh sai lầm nhất thời, để lại tiếng xấu muôn đời như vậy!
Về duy lý, vẫn biết quy luật cứ để mâu thuẫn phát triển tới tận cùng mới có thể “nổ” ra cái mới tốt đẹp, nhưng trong lòng không khỏi còn chút duy cảm, ta vẫn mong những điều tồi tệ nhất với nhau ấy đừng xảy ra.
Hà Sĩ Phu
(20-8-2011)

http://chhv.wordpress.com/2011/08/20/ha-si-phu-nghi-v%e1%bb%81-l%e1%bb%87nh-c%e1%ba%a5m-bi%e1%bb%83u-tinh-%e1%bb%9f-ha-n%e1%bb%99i/

Nguyễn Ngọc Già – Từ thông báo cấm biểu tình nghĩ về những điều khác

Lời đe dọa ẩn danh mới nhất đối với người dân biểu tình chống bá quyền Bắc Kinh, thông qua trang blog Nguyễn Xuân Diện, cho biết họ: “đã mệt mỏi lắm rồi” (1) khi phải “đi làm” vào ngày Chủ nhật cả mười tuần vừa qua, việc này gây ảnh hưởng quá lớn đến sức khỏe, tâm trí và gây xáo trộn gia cảnh (đang “bình yên”) của họ(!). Tâm trạng này không chỉ cho những “tép riu” lăng xăng chạy theo dòm ngó, canh me, hành hung, theo dõi… người biểu tình mà nặng nề hơn nhiều lần đối với các ông, bà quan chức cao cấp trong bộ chính trị. Hẳn là mười tuần qua, các ông, bà cũng “trăn trở” theo từng bước chân, “nôn nao” theo từng tiếng hô vang khẩu hiệu bảo vệ đất nước.
I. Từ thông báo cấm biểu tình:
Loay hoay gần ba tháng trời nay, chắc các ông (bà) cũng đã vắt óc suy nghĩ kế sách êm đẹp nào đó để dẹp biểu tình, nhưng rốt cuộc không tìm ra nổi biện pháp hữu hiệu nào để “hợp pháp hóa” tư tưởng nhún nhường cùng hành vi lép vế trước ham muốn thôn tính biển Đông của nhà cầm quyền Bắc Kinh và thêm phần quá lo sợ người đồng chí nổi giận tột độ khi không khiển được “bầy cừu” trong nhà (nhằm bảo vệ an toàn chế độ độc tài đảng trị), nên cuối cùng đã buộc phải dùng biện pháp cũ rích “cái gì không quản được thì cấm”:
Hà Nội yêu cầu chấm dứt biểu tình tự phát (2)
Trang vnexpress cho biết, theo chính quyền Hà Nội “những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã “gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh thủ đô – Thành phố Vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ ngoại giao của Đảng, Nhà nước”. Ngoài ra, “Trong thông báo này Hà Nội cho rằng, có một số người trong và ngoài nước đang lợi dụng các cuộc biểu tình yêu nước của đa số người tham gia để “chống đối Đảng, Nhà nước, kích động hằn thù dân tộc, chia rẽ quan hệ Việt – Trung; tập hợp lực lượng gây mất ổn định chính trị”. Bế tắc và… điêu (ngoa) thế!. Nói thì nên dẫn chứng, nói điêu như thế thì chẳng ổn mà lại xem thường người dân quá đáng!
Bản tin khá lập lờ khi không cho biết thông báo này mang số bao nhiêu, ngày phát hành, cấp thẩm quyền nào, người có thẩm quyền nào đã ký vào thông báo, thời hạn bắt đầu có hiệu lực, căn cứ vào điều nào, khoản nào của bộ luật nào v.v… Bản tin làm cho người dân ngỡ như đang sống trong thời điểm chiến tranh đang diễn ra ác liệt! Phải chi là vậy, thực hiện thiết quân luật, giới nghiêm… thì ra sắc lệnh cũng đành! Thậm chí, khiên cưỡng để xem “cái thông báo” là sắc lệnh cũng sai nốt, vì sắc lệnh phải do chủ tịch nước (hay tổng thống) ký ban hành mới có hiệu lực (3)!!! Cách đây không lâu, TS. Nguyễn Quang A sưu tầm được sắc lệnh do ông Hồ Chí Minh ký ban hành về việc biểu tình (4), trang baomoi.com cũng dẫn lời đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc nói rằng (5): “Thậm chí, thiếu luật này (luật biểu tình) cũng gây lúng túng cho cả cơ quan thực thi pháp luật. Không phải tự nhiên mà khi ta thông qua Hiến pháp 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh có ngay sắc lệnh biểu tình. Điều đó đã huy động quần chúng đứng sau nhà nước để vượt qua thời khắc khó khăn lịch sử ấy”.
Một thông báo của chính quyền chỉ có giá trị khi bảo đảm tính pháp chế cũng như tính chính danh của nó, bằng không người dân chỉ xem đó như lời ép buộc phi chính thống. Bài báo dẫn lời từ “cái thông báo” hàm chứa ý đồ đe dọa thật rõ: “các lực lượng chức năng được Hà Nội cho phép áp dụng các “biện pháp cần thiết” đối với những người “cố tình không chấp hành, tụ tập đông người trái pháp luật, gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ”. Trên thế giới, chưa có bất kỳ chính quyền nào lại đi đe dọa dân chúng của mình bằng một thông báo (xin lỗi) quá ngớ ngẩn, huống gì một chính quyền luôn vỗ ngực: “chính quyền của dân, do dân, vì dân”. Điều cũng gây tò mò, ai là người đã ký “cái thông báo” này sao không nêu đích danh? Phải chăng sợ búa rìu dư luận trong nước và những chê bai từ quốc tế về bộ óc lãnh đạo kém? Hoặc một nỗi sơ vu vơ nào khác mà người ký có thể đối đầu trong tương lai gần, khi mà nguyên tắc “lãnh đạo tập thể” giúp cho các phe nhóm biến thành vũ khí hữu hiệu tấn công lẫn nhau dựa trên cái nền “vì nhân dân” sẵn sàng đổ vấy trách nhiệm cho người chắp bút ký ban hành mà hàng trăm ví dụ “đổ thừa” nghiêm trọng khác còn sờ sờ ra đó (như vụ Vinashin, Nguyễn Tấn Dũng đổ thừa ngay cho Phan Văn Khải, Võ Văn Kiệt và cả Phạm Thanh Bình) (6)?
Một Nhà nước hợp pháp lại đi đe dọa người dân? Mà đe việc gì cơ chứ? Việc biểu tỏ lòng yêu nước một cách chính đáng ư? Ngớ ngẩn hết chỗ nói! Hình ảnh này làm cho người dân cứ nghĩ đó là việc “tay bo” giữa hai nhóm người đang gầm ghè nhau việc cá nhân gì đó hơn là hình ảnh đàng hoàng, chính danh, hợp pháp của một nhà đương cục đối với người dân. Điều đáng chê bai về “cái thông báo” này, ở chỗ, ĐE DỌA VÀ SẴN SÀNG TRẤN ÁP bằng bạo lực đối với lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam!
“Cái thông báo” này cũng đưa đến thông điệp quý giá: việc biểu tình không hề vô ích, vô nghĩa như một số người đã coi thường, xem rẻ như là trò nhí nhố, lố lăng của những kẻ rỗi hơi.
II. Nghĩ đến những điều… khác:
Khẩu hiệu của đoàn biểu tình ngày một thực tế, gần gũi, đánh thức trách nhiệm công dân nhiều hơn so với vài tuần đầu. Biểu ngữ, dẫn lời từ người nổi tiếng như: Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp đã thưa dần và gần như vắng bóng khá nhiều trên các khẩu hiệu sau này. Thay vào đó, người Việt Nam mau chóng nhận ra những gì phù hợp thực tiễn mà không cần dựa dẫm nhiều lắm vào các nhân vật nổi tiếng. Đó thể hiện tính độc lập, tính đa nguyên và tự tin hẳn lên. Trách nhiệm công dân cũng như dân trí nâng cao nhanh chóng trong vòng chưa đầy ba tháng qua. Vì vậy, cuộc biểu tình không thể khiên cưỡng gọi là “tự phát”, cần gọi đúng tên hiện tượng biểu tình kéo dài 10 tuần cũng là hiện tượng chưa từng có trong 36 năm qua tại Hà Nội: Đó là cuộc biểu tình tự giác, tự nguyện trước hiện trạng đất nước bị đe dọa nghiêm trọng từ Trung Quốc.
Cuộc biểu tình bất chấp ý thức hệ, khi trên tay những người xuống đường có cả sự ghi ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa: Ngụy Văn Thà, Nguyễn Thành Trí, Vũ Văn Bang, Nguyễn Văn Hoàng… những tử sĩ mà người Hà Nội chưa chắc biết rõ, nhưng người dân miền Bắc vẫn giương cao để khẳng định cuộc xuống đường thuần túy xuất phát từ lòng yêu nước, sự đoàn kết dân tộc cao nhất mà trước đây chưa từng có, lẽ ra nhà cầm quyền Hà Nội phải vui mừng trước sự đoàn kết tự giác như thế này, hơn là đưa nội dung thô vụng “có một số người trong và ngoài nước đang lợi dụng các cuộc biểu tình yêu nước của đa số người tham gia để “chống đối Đảng, Nhà nước, kích động hằn thù dân tộc, , chia rẽ quan hệ Việt – Trung; tập hợp lực lượng gây mất ổn định chính trị”. Điều lưu ý, “cái thông báo” đã không còn dùng chữ “kẻ” như các văn bản trước đây để biểu hiện tính khinh khi và thù hận gây chia rẽ người biểu tình. Đó được xem là biểu hiện cầu thị từ phía nhà cầm quyền, mặc dù quá nhỏ nhoi, nhưng cũng đáng ghi nhận.
Ở góc nhìn khác, trên tay người biểu tình là hình ảnh ông Hồ Chí Minh, có thể nhiều người xuống đường đã ngỡ rằng “làm theo lời bác” là…”ổn”, thực tế trả lời (cũng) chẳng ổn chút nào. Chính nhà cầm quyền đã làm cho hình ảnh ông Hồ Chí Minh trở nên mất tính thiêng liêng, trong khi vẫn đang cố sử dụng hình ảnh vị này như một trong các yếu tố bảo vệ chế độ cũng như “quản lý cái đầu” của “bầy cừu” mà “cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” vẫn đang tiếp diễn. Xem ra, sự sùng bái cá nhân mà nhà cầm quyền cố duy trì bằng nhiều phương tiện, nhiều hình thức, rất tốn kém để người dân trông vào đó thêm sợ hãi, không dám vượt lên đầu óc phong kiến:
“Quân xử thần tử thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu”,
ra chiều đang đổ vỡ trầm trọng trên phạm vi quảng đại quần chúng.
Vì vậy, đừng đổ cho người dân “không thấm nhuần…” khi hình ảnh ông Hồ ngày càng trở nên nhạt nhòa, bãng lãng để bộc lộ rõ rệt số phận đáng thương của Hồ Chí Minh như Quý Thanh báo CAND đã thay mặt nhà cầm quyền VN để tự lột trần bản chất lợi dụng (dù cho là một người đã khuất)(7):
“Thường con người muốn lợi dụng ai thì trước hết biến người đó thành một biểu tượng”
Những ngày tháng tám này, biểu tượng Hồ Chí Minh đã bị chính ĐCSVN biến thành mất thiêng thông qua cuộc biểu tình của người dân Hà Nội và miền Bắc nói chung.
Dù muốn dù không, hình tượng Hồ Chí Minh đã mai một, mờ nhạt và không còn đất sống, trước hết và quan trọng nhất, ông không còn giá trị cho ĐCSVN ngày nay lợi dụng thêm nữa. Dù cho những ai cố trốn chạy hoặc chối bỏ, cũng đã đến lúc nhìn thẳng vào sự thật đó. Chính ĐCSVN đã làm cho hình tượng Hồ Chí Minh tàn lụi mau chóng hơn qua “cuộc vận động học tập và làm theo…” và qua việc đối phó côn đồ của lực lượng an ninh đối với người biểu tình, đã là câu trả lời lạnh lùng, ráo hoảnh cho những ai vẫn hằng tin và khắc sâu trong tâm trí về tính chân lý của Hồ Chí Minh.
Đó phải chăng cũng là điều mà những ai còn tâm niệm về hình ảnh thiêng liêng Hồ Chí Minh, cần dám đối diện với sự thật (có thể rất đau đớn với họ) mà suy nghĩ để dứt khoát tư tưởng cho thời đại ngày nay?
III. Kết:
Thông báo cấm biểu tình không có tác dụng gì khác, ngoài tác dụng gây phản cảm khi một mặt công nhận: “Các hoạt động này chủ yếu xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của nhân dân”, mặt khác lại… CẤM vì lo sợ người dân “bị lợi dụng”.
Thật băn khoăn, để thực thi cái gọi là “biện pháp cần thiết” áp dụng cho người biểu tình làm sao? khi mà hốt lên xe về đồn công an và tra vấn từng người một, đều nhận chung một đáp án tương tự:
– Tôi đi biểu tình vì lòng yêu nước.
– Không ai xúi giục tôi.
– Tôi chẳng cầm đồng bạc nào của bất kỳ ai.
Vậy, người biểu tình đâu có vi phạm “cái thông báo” đâu nhỉ? Hay ai đó đang dùng hình ảnh “Thiên An Môn” mà đe người dân? Chắc chẳng bao giờ xảy ra, vì chỉ có Việt Nam dùng chữ “Đồng Bào” thôi!
Sau cùng, nhắn với vị nào ký “cái thông báo”:
Dù cho ông Bí thư thành ủy Tp. Hà Nội, ông Chủ tịch UBNDTP. Hà Nội, ông Giám đốc Sở CA Tp. Hà Nội cũng không đủ thẩm quyền ra thông báo như thế, bởi lẽ cuộc biểu tình tại Hà Nội KHÔNG PHẢI VÀ KHÔNG CÒN của riêng người Hà Nội, đó là của NHÂN DÂN VIỆT NAM. Nếu muốn cấm hãy đề xuất lên Chủ tịch nước, để không bị mang tiếng lạm dụng chức vụ trong khi thi hành công vụ.
Nguyễn Ngọc Già
_______________
http://danluan.org/node/9598 (1)
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/08/ha-noi-yeu-cau-cham-dut-bieu-tinh-tu-phat/ (2)
http://vi.wiktionary.org/wiki/s%E1%BA%AFc_l%E1%BB%87nh (3)
http://danluan.org/node/9393 (4)
http://www.baomoi.com/Som-thong-qua-luat-Dau-tu-cong-Mua-sam-cong/121/6746386.epi (5)
http://phapluattp.vn/20101125122154355p0c1013/thu-tuong-nguyen-tan-dung-la-nguoi-dung-dau-toi-xin-nhan-trach-nhiem-ve-vinashin.htm (6)
http://danluan.org/node/8760 (7)


http://chhv.wordpress.com/2011/08/18/nguy%E1%BB%85n-ng%E1%BB%8Dc-gia-t%E1%BB%AB-thong-bao-c%E1%BA%A5m-bi%E1%BB%83u-tinh-nghi-v%E1%BB%81-nh%E1%BB%AFng-di%E1%BB%81u-khac/

HÀ NỘI CẤM BIỂU TÌNH BẰNG MỘT BÀI ĐĂNG BÁO, LIỆU CÓ ĐÚNG LUẬT ?
THƯ CỦA NHÀ VĂN PHAN HỒNG GIANG ĐỀ NGHỊ CÔNG BỐ

Một người bạn tôi vừa gọi điện thắc mắc như sau; Xin các bậc cao kiến giải thích dùm:
1/- Quyết định cấm biểu tình là một QĐ hành chính. Liệu một QĐ HC có giá trị thi hành không, nếu nó không tuân thủ yêu cầu tối thiểu là phải có: Tên & Chức danh người ký; Con dấu, Ngày và nơi ban hành ?
2/. Cứ cho là những lời lẽ trong văn bản này là có giá trị, thì liệu các tác giả của nó có thể tránh rơi vào địa vị vu cáo, nếu không trưng ra được chứng cứ về các thế lực xấu cụ thể nào đã lợi dụng kích động người tham gia biểu tinh yêu nước như thừa nhận của Tướng Nguyễn Đức Nhanh hôm rồi ?
3/- Những hình ảnh biểu tình bày tỏ lòng yêu nước của đông đảo người dân, từ thanh niên, phụ nữ, trẻ em , các cụ già đến các bậc trí thức tên tuổi, những hiền tài – nguyên khí quốc gia như nhà văn Nguyên Ngọc, GS Nguyễn Huệ Chi, GS Phạm Duy Hiển, TS Nguyễn Quang A, TS Nguyễn Xuân Diện, GS Ngô Đức Thọ, nhà văn Phạm Xuân Nguyên và rất nhiều vị khác… là niềm tự hào, là nét đẹp điểm tô cho vẻ đẹp chung của Hà Nội chứ đâu có “làm xấu” đi Thành phố “Vì hòa bình” ?
Xin chuyển các bạn và xin nhờ trả lời dùm ?!
Xin cám ơn
Phan Hồng Giang.
http://phamvietdao2.blogspot.com/2011/08/thu-cua-nha-van-phan-hong-giang-e-nghi.html
VIỆC CƯỠNG CHẾ GIẢI TÁN BIỂU TÌNH LÀ KHÔNG CÓ CƠ SỞ PHÁP LÝ

Việc Công an Hà Nội áp dụng Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ để yêu cầu người biểu tình giải tán và cưỡng chế giải tán người biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông là vi phạm Hiến pháp, vì:

a) Hoạt động biểu tình nói trên phù hợp với quy định tại Điều 69 Hiến pháp: “Công dân có quyền… biểu tình theo quy định của pháp luật”. Hiến pháp là đạo luật có hiệu lực pháp luật cao nhất trong hệ thống pháp luật quốc gia. Công dân có quyền chỉ tuân theo Hiến pháp nếu không có văn bản pháp luật cụ thể hoá Hiến pháp.

b) Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ không điều chỉnh hoạt động biểu tình. Trong hệ thống pháp luật Việt Nam hiện hành chưa có luật biểu tình. Hoạt động biểu tình nói trên phù hợp với Hiến pháp và không trái pháp luật vì không có văn bản pháp luật để đối chiếu, đánh giá biểu tình là trái pháp luật hay phù hợp với pháp luật. Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 được Chính phủ ban hành chỉ trên cơ sở đề nghị của Bộ trưởng Bộ Công an, không dẫn chiếu Điều 69 Hiến pháp nên không phải là văn bản pháp luật hướng dẫn, cụ thể hoá quyền biểu tình quy định tại Hiến pháp. Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ không có điều khoản nào quy định hai chữ “biểu tình”, không có điều khoản nào giải thích thuật ngữ “biểu tình”, nên không phải là văn bản pháp luật điều chỉnh hoạt động biểu tình mà chỉ điều chỉnh việc “tụ tập, tập trung đông người” khác.

V.T
http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/08/viec-cuong-che-giai-tan-bieu-tinh-la.html

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: