Hoàngquang’s Blog

13/08/2011

Hoàng Sa, Trường Sa- những danh từ mắc họng

Đào Tuấn-Quêchoa
& Tư liệu khách quan thừa nhận chủ quyền Việt Nam-TS Nguyễn Hồng Thao
RFA « Sách giáo khoa hiện nay làm học sinh không tin cậy vào môn lịch sử »
phusaonline Áp bức và tranh đấu- Trần Quang Hạ
BVN Bạo loạn sắc tộc ở Trung Quốc Brahma Chellaney
& Vất vả dài dài -Hai Sài Gòn + BVN Tản mạn chuyện họp giải quyết khiếu kiện đất đai -Người Quan Sát
***
Hoàng Sa, Trường Sa- những danh từ mắc họng- Đào Tuấn

Sáng qua, Tuổi trẻ đã giật tít bài rất ấn tượng:
Cử tri quan tâm tình hình biển Đông
* Một cụ già muốn được chôn cất ở Trường Sa
Nội dung bản tin nói về cuộc tiếp xúc cử tri của Ủy viên Bộ Chính trị Lê Thanh Hải. Tại đó cử tri 81 tuổi Huỳnh Văn Ngãi – P.14, Q.10 – phát biểu: Khi trăm tuổi già, ông có nguyện ước muốn được chôn cất ở Trường Sa.
Nguyện ước của cụ già 81 tuổi có vẻ lãng mạn. Nhưng chi tiết được chọn là tuyệt hảo. Nó thể hiện nỗi lòng người dân trước vận nước.
Tít phụ hay hơn tít chính. Rất có thể vì những lý do tế nhị, nhạy cảm, BBT Tuổi trẻ đã đưa chính xuống làm phụ, để dùng một cái tít chính … an toàn.
Chuyện tế nhị, nhạy cảm thực ra không mới.
Cách đây ít lâu, các gamer của trò chơi Võ Lâm Truyền Kỳ, một trò chơi dựa theo tiểu thuyết của Kim Dung do Công ty Viangame phát hành đã lên tiếng về việc Vinagame đưa hai từ Hoàng Sa và Trường Sa vào loại từ cấm trong game. Trong kênh chat của gamer, không thể gõ chữ “Hoàng Sa”, “Trường Sa” bởi hệ thống kiểm soát, hay còn gọi là bộ lọc- ngay lập tức đưa ra cảnh báo “Sử dụng ngôn ngữ không phù hợp”. (Trong khi vẫn có thể gõ Tây Sa, Nam Sa). Hoàng Sa, dù các gamer không yêu nước đến mức buôn dưa lê về tình hình biển đảo (Đơn giản chỉ vì trong game có bản đồ Hoàng Sa lâm ngao) bị cấm gõ, cấm chat, cấm buôn. Cấm như cấm với những từ ngữ chợ búa tục tĩu. Lý do là Vinagame thực hiện theo thông tư 60 về việc nghiêm cấm dùng một số từ ngữ nhạy cảm về chính trị, vi phạm thuần phong mỹ tục trong game.
Điều đáng nói là thông tư 60 không hề có câu chữ nào nói Hoàng Sa, Trường Sa là những từ ngữ “nhạy cảm về chính trị”. Nhạy cảm là nhạy cảm trong đầu nhà phát hành game. Là sự tự rào mình. Là sợ. Vô thiên lủng những cái “là” này khiến Hoàng Sa, Trường Sa cũng tế nhị, “khó nói”, thậm chí thô tục, phản động y như các những lồn buồi dái mà thiên hạ vẫn văng đầy đường.
Thôi thì cứ coi đó là lỗi “cậu đánh máy”, không cho buôn về Hoàng Sa, Trường Sa thì cũng chưa chết ai. Đảo mất đã mất. Giữ được đã giữ.
Nhưng ngay với phát biểu của một nghị sĩ, nói đến đích danh Hoàng Sa, mà cũng bị cắt, bị biên tập, thì rõ ràng, vấn đề không còn dừng lại ở việc nhạy cảm hay không.
Phát biểu trên diễn đàn Quốc hội ngày 5-8, nghị sĩ QH Nguyễn Bá Thuyền đã có một câu nói nổi tiếng: “Nhiệm kỳ Quốc hội này…cố gắng lấy lại quần đảo Hoàng Sa”.
Có thể ông kỳ vọng, như Dân trí nói. Hoặc ông, với tư cách một nghị sĩ quốc hội đề nghị với Chính phủ. Điều đó cũng chưa chắc đã thực hiện được. Thậm chí cũng có vẻ… lãng mạn. Nhưng dù gì thì đây cũng là một phát biểu nghị trường của một nghị sĩ, với một mục tiêu cụ thể, trong một thời hạn cụ thể. Về mặt nguyên tắc, đã có một sự thật xảy ra: Nghị sĩ Quốc hội phát biểu nghị trường đề nghị Chính phủ phải lấy lại được quần đảo Hoàng Sa từ tay ông bạn vàng. Và đây là phát biểu nghị trường duy nhất có đề cập đến phần lãnh thổ đã bị cướp đoạt. Nhiều người nghe bác Thuyền nói thì cười nửa miệng. Người khác thì thở dài khi nhớ đến chàng rể Jim Webb.
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra. Tại biên bản thảo luận hội trường (Có mở ngoặc đơn là: Ghi theo băng ghi âm), đoạn phát biểu của ông Thuyền có liên quan đến mấy chữ Hoàng Sa đã bị cắt bỏ.
Tại sao phát biểu của một nghị sĩ Quốc hội lại không được ghi lại một cách trung thực? Hay chỉ vì nó đã bị những cái đầu chỉ để đội mũ cắt bỏ? Hay vì đó là những từ ngữ “nhạy cảm chính trị, vi phạm thuần phong mỹ tục”?
Cũng tại kỳ họp Quốc hội này, đại biểu QH, sử gia Dương Trung Quốc nhắc lại câu chuyện Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ về hiệp định sơ bộ 6-3. Rồi thì Chủ tịch nước đứng trước quốc dân nói rằng đồng bào hãy tin tưởng Hồ Chí Minh không bao giờ bán nước. Ông nhắc lại nguyên lý “dân biết dân mới làm”.
Cái này khó lắm bác Quốc ạ. Chẳng phải chính bác cũng đã thấy “Đại biểu phải là đại biểu Quốc hội mới có thể dự được một phiên họp kín để được nghe những thông tin”.. “trong chỉ 1 tiếng” và “không có thảo luận”. Huống huống chi dân đen.
Trong nhiệm kỳ Quốc hội này mà đòi lại được Hoàng Sa cũng khó lắm bác Thuyền ạ. Bởi ngay cả việc một nghị sĩ như bác nhắc đến Hoàng Sa đã được, thực ra là bị coi là tế nhị, đã nhạy cảm thế kia mà.
Dẫn theo Tuấn ddk, http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=5512 đầu đề của Quê choa
http://quechoa.info/2011/08/12/hoang-sa-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-nh%E1%BB%AFng-t%E1%BB%AB-ng%E1%BB%AF-m%E1%BA%AFc-h%E1%BB%8Dng/

Tư liệu khách quan thừa nhận chủ quyền Việt Nam

Để giải quyết cuộc tranh luận dai dẳng xung quanh danh nghĩa lịch sử, cách tốt nhất là nên tham khảo ý kiến bên thứ ba.
Người phương Tây đã từng nói về sự quy thuộc của quần đảo Paracel vào An Nam. Các nhà truyền đạo Pháp trên tàu Amphitrite trên đường sang TQ đã ghi trong một bài tiếng Pháp năm 1701: “Paracel là một quần đảo thuộc Vương quốc An Nam. Đó là một bãi đá ngầm khủng khiếp có đến hàng trăm dặm, rất nhiều lần đã xảy ra các tai nạn đắm tàu ở đó” ([1]).
Jean-Louis Taberd ghi nhận:
“Pracel hoặc Paracels (Bãi cát vàng), mặc dù quần đảo này không có gì ngoài các đá, bãi và độ sâu lớn hứa hẹn nhiều bất tiện lợi hơn, Vua Gia Long đã nghĩ tới việc mở rộng lãnh thổ của ngài bằng cách chiếm thêm vùng đất buồn bã này. Năm 1816, ngài đã tới đây long trọng cắm cờ, chính thức chiếm hữu các đảo đá này, mà không một ai tranh giành gì với ngài cả”([2]).
Về phần mình, J.B.Chaigneau, cố vấn của nhà vua An Nam, đã viết trong cuốn hồi ký về nước Cochinchine:
“Nước Cochinchine mà nhà vua bấy giờ đã lên ngôi Hoàng đế gồm xứ Cochinchine và xứ Đông Kinh… một vài đảo có dân cư không xa biển và quần đảo
Paracel do những đảo nhỏ, ghềnh và đá không có dân cư hợp thành. Chỉ tới năm 1816, Hoàng đế mới chiếm hữu quần đảo này”([3]).

Dubois de Jancigny trong Thế giới, lịch sử và mô tả các dân tộc Nhật, Đông Dương, Ceylan có viết: “Chúng tôi quan sát thấy rằng từ ba mươi tư năm nay, quần đảo Paracel (người An Nam gọi là Cát vàng), một ma hồn trận thật sự của các đảo nhỏ, các đá và các bãi cát đầy ngờ vực của các nhà hàng hải và có thể được coi là hoang dã và vô tích sự nhất trong số các điểm của quả địa cầu, đã được người An Nam (Cochinchine) chiếm hữu. Chúng tôi không để ý liệu họ có tạo nên một công trình nào trên đó không (nhằm mục đích, có thể, bảo vệ nghề cá); nhưng chắc chắn rằng Vua Gia Long đã gắn thêm vòng hoa này vào vương miện của người, bởi vì ngài đã thân chinh tới đó chiếm hữu, việc này xảy ra vào năm 1816 khi ngài long trọng kéo cờ của An Nam lên đó”([4]).
Gutzlaff trong bài Địa lý Vương quốc Cochinchine xuất bản năm 1849 tại London (Anh) cũng ghi Cát Vàng (để chỉ Paracel) thuộc Cochinchine. Gutzlaff viết:
“Không biết vì san hô hay vì lẽ khác mà các ghềnh đá ấy lớn dần, nhưng rõ ràng nhận thấy các đảo nhỏ ấy càng năm càng cao, và một vài cái bây giờ đã có người ở thường xuyên, thế mà chỉ mấy năm trước sóng đã vỗ dập qua. Những đảo ấy đáng lẽ không giá trị nếu nghề chài ở đó không phồn thịnh và không biết bù hết mọi nguy nan cho kẻ phiêu lưu. Từ lâu đời, những thuyền phần lớn từ đảo Hải Nam tới, đã hằng năm đến thăm các bãi nổi này và tiến hành cuộc viễn du xa xa tới tận bờ đảo Borneo. Tuy rằng hằng năm hơn phần mười bị đắm, nhưng cá đánh được rất nhiều, đến nỗi không những bù hết được mọi thiệt thòi, mà còn để lại món lợi rất to. Chính phủ An Nam thấy những lợi có thể mang lại nếu một ngạch thuế được đặt ra, bèn lập ra những trưng thuyền và một trại quân nhỏ ở chỗ này để thu thuế mà mọi người ngoài tới đây đều phải trả, và để bảo trợ người đánh cá bản quốc” ([5]).
Trong Địa lý tóm tắt của Ý (Compendio di Geografia) do Adriano Balbi soạn năm 1850, trang 641 mô tả về địa lý Vương quốc An Nam có ghi: Cũng thuộc vương quốc này còn có quần đảo Paracel, nhóm đảo Pirati và nhóm đảo Poulo Condor (tức Hoàng Sa, nhóm đảo Hải Tặc và Côn Đảo). Cũng trong tác phẩm này tr.644-648 về địa lý Trung Hoa không viết gì về Hoàng Sa và Trường Sa.
Ngay cả các sách TQ cũng công nhận việc quy thuộc các đảo này vào An Nam. Chúng ta có thể đọc được điều đó trong phần tựa cuốn Hải Lục năm 1842 trong đó Vương Bính Nam đã so sánh các điều mắt thấy tai nghe do Tạ Thanh Cao, một thủy thủ TQ từng đi nhiều nước nhiều vùng về kể lại:
“Vạn lý Trường Sa là đất nổi giữa biển, dài vài ngàn dặm, là phên giậu của An Nam”.
Hải ngoại ký sự của Thích Đại Sán (người TQ) năm 1696 ([6]) quyển III đoạn thuật lại chuyến đi về Quảng Đông bắt đầu đi từ Quảng Nam viết: “…bãi cát rộng cả trăm dặm, chiều dài thăm thẳm chẳng biết bao nhiêu mà kể, gọi là “Vạn lý Trường Sa”, mù tít chẳng thấy cỏ cây nhà cửa; nếu thuyền bị trái gió trái nước tấp vào dầu không tan nát cũng không gạo, không nước, trở thành ma đói mà thôi. Quãng ấy cách Đại Việt bảy ngày đường, chừng bảy trăm dặm ([7]). Các quốc vương thời trước, hằng năm sai thuyền đi đánh cá đi dọc theo bãi cát, lượm vàng bạc khí cụ của các tàu thuyền hư hỏng dạt vào”. Đoạn văn mô tả này đã xác nhận việc hành xử chủ quyền của thời Chúa Nguyễn qua hoạt động thu lượm hóa vật của Đội Hoàng Sa.
Các mô tả về Paracel từ các nguồn nước ngoài chứng tỏ Hoàng Sa không phải là các đảo ven bờ biển Trung VN. Trong khi có khá nhiều nguồn tài liệu trung gian chứng minh sự chiếm hữu Paracels của các Chúa và Vua Nguyễn, không có một nguồn tư liệu nước ngoài nào chỉ rõ sự chiếm hữu các đảo này của TQ.
TS Nguyễn Hồng Thao

[1] Trích dẫn theo P.B Lafont, Sđd, tr.248.
[2] J.L Taberd, Ghi chép về địa lý Nam Kỳ trong the Journal of Bengal, Calcutta, serie VI, September 1837, tr.737 – 745.
[3] Tập san của người bạn cũ của Huế, số 2,1923, tr.257.
[4] M.A Dubois de Jancigny, Thế giới, lịch sử và mô tả các dân tộc Nhật, Đông Dương, Xeylan, Paris éd, Firmin Didot Freres, 1850, tr. 555.
[5] Journal of the Geographical Society of London (Tạp chí Hội Địa lý London), quyển 19 (1849), London, John Murray, 1849, tr. 93-94.
[6] Hải ngoại ký sự là ghi chép chuyến đi của tác giả Đại Sán Hán Ông, tên là Thạch Liêm từ chùa Trường Thọ tỉnh Quảng Đông đến vùng Thuận Quảng nước Đại Việt vào năm Ất Hợi triều Vua Khang Hy (1695) và trở về Trung Quốc vào năm sau (1696). Sách nguyên bản chữ Hán gồm 6 quyển đã được Viện Đại học Huế dịch trọn bộ ra Quốc ngữ năm 1963. Sau này người TQ đã dựng nên một chiến dịch nói xấu tác giả, chứng minh ông là người không bình thường, là kẻ điên để giảm bớt tính chân thực của tác phẩm. Nguyễn Quang Ngọc, Sđd, tr. 43.
[7] Phạm Hoàng Quân cho rằng ở đây có lỗi dịch Hán-Nôm, thất canh lộ không phải là 7 ngày đêm, canh ở đây là đơn vị chiều dài. Tuy nhiên ông cũng công nhận một canh khoảng trăm dặm. Như vậy về khoảng cách Hải ngoại ký sự mô tả khá chính xác khoảng cách từ bờ đến quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Cách dịch đúng được đề xuất là: “Quãng ấy cách Đại Việt bảy canh đường, chừng bảy trăm dặm”.

http://vn.news.yahoo.com/t%C6%B0-li%E1%BB%87u-kh%C3%A1ch-quan-th%E1%BB%ABa-nh%E1%BA%ADn-ch%E1%BB%A7-quy%E1%BB%81n-205250550.html;_ylt=AgGnGSSCGxqYFRa3Iq7.WE6yV8d_;_ylu=X3oDMTN2ZmJtNXBnBGNjb2RlA3ZzaGFyZWFnMgRwa2cDYjQxYTU4ODktY2VlNS0zYTBhLWE0OGEtYTZhMjcyZTQxNmVkBHBvcwMxBHNlYwNNZWRpYUJMaXN0TWl4ZWRMUENBBHZlcgM3MmViNTYxMC1jM2U1LTExZTAtYjU1OS03OGU3ZDE2Mjk4OGE-;_ylg=X3oDMTMxYnZoOHRnBGludGwDdm4EbGFuZwN2aS12bgRwc3RhaWQDYmY3YzdmZDQtMzQ3Yi0zZjI0LWI2MGEtYzdmYTRhMzVhMmVjBHBzdGNhdAN4w4No4buYaQRwdANzdG9yeXBhZ2UEdGVzdAM-;_ylv=3

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.