Hoàngquang’s Blog

09/08/2011

DOANH NGHIỆP TRUNG QUỐC THUÊ ĐẤT TRỒNG KHOAI

Filed under: Chính trị- xã hội,Kinh tế — hoangquang @ 1:24 sáng
Tags: , ,


Vài lời với Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân
Vũ Cao Đàm- Đại học Quốc gia Hà Nội
& ÔNG NGUYỄN TRẦN BẠT GIẢI MÃ VIỆC DOANH NGHIỆP TRUNG QUỐC THUÊ ĐẤT TRỒNG KHOAI ? Phải ý thức để gìn giữ và bảo vệ không gian sống
Mei-Ling McNamara Trẻ em Việt Nam và hành trình làm nô lệ trồng cần sa

Ngày 29/7/2011, Trang Vietnamnet có bài phỏng vấn Giáo sư Võ Tòng Xuân “Chúng ta cần cảm ơn thương nhân Trung Quốc” về việc các thương lái Trung Quốc ký hợp đồng với nông dân Nam Bộ trồng khoai.
Một số bạn đọc rất phân vân về những quan điểm được trình bày trong bài phỏng vấn. Đại diện cho nhóm bạn đọc đó của Vietnamnet Nhà giáo Vũ Cao Đàm đã có bài viết gửi Vietnamnet với tiêu đề “Vài lời với Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân” nhằm cảnh báo những nguy cơ của việc thực hiện phá lúa trồng khoai cho người Trung Quốc.
Sau một vài ngày bài viết được gửi đi, Vietnamnet đã trả lời Nhà giáo Vũ Cao Đàm, cho biết, trong tình hình hiện nay (?), bài viết chưa sử dụng được. Chính vì vậy mà ông Vũ Cao Đàm đã gửi bài viết cho Bauxite Việt Nam.
Sau khi nhận được bài viết, chúng tôi nhận thấy, những ý kiến cảnh báo đó thực sự cần thiết để các nhà hoạch định chính sách của Việt Nam suy nghĩ.
Chúng ta không mất nhiều thời gian cũng có thể dễ dàng tìm được rất nhiều thông tin trên các mạng chính thống của Nhà nước, như Tiền phong điện tử, Giáo dục Việt Nam điện tử, Vietnamnet, VnExpress,... về những thủ đoạn nham hiểm của Trung Quốc trong việc phá hoại kinh tế và an ninh, quốc phòng của Việt Nam: Với thủ đoạn thu mua rễ hồi, họ đã kích thích nông dân triệt phá rừng hồi, một nguồn dược liệu quý; với thủ đoạn thu mua móng trâu, họ xúi giục nông dân tự tay tàn phá sức kéo của mình; với thủ đoạn thu mua râu ngô non, họ lôi kéo nông dân phá hoại những nương ngô đang đợi đến kỳ thu hoạch; với thủ đoạn thu mua mèo, họ đã triệt phá một loài thiên địch với chuột, tung ra những bầy chuột bạt ngàn phá hoại mùa màng; với thủ đoạn thu mua dây đồng, họ kích thích bọn “đồng tặc” phá hoại mạng điện phục vụ công nghiệp hóa; với thủ đoạn thu mua cáp quang phế liệu, họ đã lôi kéo cả một công ty Việt Nam tổ chức phá hoại mạng cáp quang viễn thông, đánh vào huyết mạch thông tin của đất nước chúng ta. Những thủ đoạn thâm hiểm ấy, không thể nào kể ra cho xiết.
Nay đến việc họ lôi kéo nông dân Nam Bộ bỏ lúa trồng khoai cho họ. Không cần nghĩ gì sâu xa lắm, chúng ta cũng có thể đọc được một âm mưu vô cùng hiểm độc như đã chỉ trong bài viết của Nhà giáo Vũ Cao Đàm:
1.Họ sẽ mở ra những vùng khoai rộng lớn ở Nam Bộ, triệt phá nguồn gạo xuất khẩu;
2.Việt Nam muốn giữ được vị trí xuất khẩu gạo, sẽ phải nâng giá thu mua đủ sức cạnh tranh với giá mua khoai của thương nhân Trung Quốc. Kết quả là giá xuất khẩu gạo của Việt Nam không chịu đựng nổi với mặt bằng giá gạo xuất khẩu của thế giới, Việt Nam sẽ chết trên thị trường gạo xuất khẩu.
3.Đến thời điểm đó, Trung Quốc sẽ dừng thu mua khoai, làm nông dân Việt Nam điêu đứng, như đã từng điêu đứng vì dưa hấu, chè vàng và các hàng nông sản khác.
Chúng tôi không thể hiểu, vì sao một bài viết quá ư mềm mỏng so với khẩu khí mạnh mẽ của tác giả Vũ Cao Đàm khi viết lên án những tội ác của Trung Quốc, như bạn đọc thường gặp trên mạng, mà Vietnamnet vẫn sợ mất lòng người “đồng chí tốt”, không đưa lên mặt báo để rộng đường dư luận. Phải chăng, Vietnamnet muốn mượn uy tín của Giáo sư Võ Tòng Xuân để nói lời tri ân với các “đồng chí tốt” Trung Quốc, mà không thấy rõ được âm mưu nham hiểm của các “đồng chí tốt” này với dân tộc Việt Nam?
Với ý nghĩ đưa ra những thông tin đa chiều, Bauxite Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết đã không được đăng trên Vietnamnet để bạn đọc rộng đường phán xét.

Bauxite Vietnam

Nhiều bạn đọc đã cùng tôi đọc bài phỏng vấn Giáo sư Võ Tòng Xuân trên Vietnamnet do biên tập viên Quốc Quang thực hiện ngày 29/7/2011 với tiêu đề “Chúng ta nên cảm ơn thương nhân Trung Quốc” (Xem: Vietnamnet.vn).

Trước hết, chúng tôi rất hiểu tấm lòng của Giáo sư Võ Tòng Xuân với nông dân, những người suốt đời một nắng hai sương lam lũ mà vẫn đói nghèo. Bây giờ là cơ hội để đổi đời vì có “đầu ra”. Vả lại, theo Giáo sư, thì khoai là loại cây trồng bền vững.
Tuy nhiên, có điều chúng tôi mong muốn được lưu ý Giáo sư và bà con nông dân, những người sẽ đọc và lưu truyền bài phỏng vấn này. Đó là: cần cảnh giác trước những mưu ma chước quỷ của thương nhân Trung Quốc, mà chúng ta còn rất dễ dàng tìm lại trên mạng. Chẳng hạn:
– Nông dân điêu đứng vì ùn tắc dưa hấu tại Lạng Sơn (17/5/2011): dailymotion.com

– Nông dân mất trắng vì thương nhân Trung Quốc mua chè vàng (16/6/2007): vietbao.vn
– Nông dân ngậm trái đắng khi đổ xô đi trồng sưa (31/10/2010): xaluan.com

– Một bài tổng kết về (29/7/2011): 10 “ngón đòn hiểm ác” của thương lái Trung Quốc khiến dân Việt Nam điêu đứng giaoduc.net.vn
Chúng tôi muốn lưu ý Giáo sư và bà con nông dân mấy điều sau đây:
Từ 15 năm nay, Việt Nam và Trung Quốc chưa hề ký được một dự án hợp tác kinh tế nào theo đường nghị định thư, mà chủ yếu Trung Quốc chỉ thao túng để các cá nhân thương lái vào “hợp tác” theo con đường mậu biên. Các cá nhân thương lái đã luôn luôn tùy tiện hủy bỏ các hợp đồng đã “cam kết” để nông dân ta điêu đứng. Đây là con đường mà nước láng giềng Trung Quốc đã lựa chọn để triệt phá kinh tế Việt Nam.
Chúng tôi dự báo, nếu để thương nhân Trung Quốc tùy tiện ký các hợp đồng phá lúa trồng khoai với nông dân chúng ta, có thể xuất hiện các tình huống sau đây:
Thứ nhất, thương lái Trung Quốc sẽ thu mua khoai với giá rất hời cho nông dân, lôi kéo thêm nhiều vùng khác của Việt Nam, trước hết là vùng vựa lúa Nam Bộ, bỏ lúa trồng khoai. Nông dân Việt Nam sẽ dốc hết sức sản xuất khoai, nguồn gạo xuất khẩu sẽ bị triệt hạ, vị trí đang cao của Việt Nam về xuất khẩu gạo sẽ biến mất trên thị trường gạo thế giới.
Thứ hai, để duy trì nguồn gạo xuất khẩu, các nhà xuất khẩu gạo Việt Nam phải nâng giá thu mua đến mức có thể cạnh tranh với giá thu mua khoai của Trung Quốc. Như vậy giá cạnh tranh để thu mua gạo sẽ tăng đến mức dẫn tới thua thiệt trong xuất khẩu gạo, và Việt Nam sẽ phải chết trên thị trường xuất khẩu gạo của thế giới.
Thứ ba, sau khi đã đánh gục Việt Nam trên thị trường xuất khẩu gạo thế giới, thì Trung Quốc sẽ đột ngột hủy hợp đồng mua khoai với nông dân Việt nam, như đã từng làm với dưa hấu, chè vàng và nhiều mặt hàng khác mà người dân Việt Nam đã từng lãnh đủ. Và chắc chắn là nông dân sẽ điêu đứng, không cách nào gượng dậy được, như những nông dân sản xuất dưa hấu cho thương nhân Trung Quốc.
Chúng tôi nghĩ rằng, ý kiến Giáo sư Võ Tòng Xuân chỉ có thể đúng, nếu như việc phá lúa trồng khoai được thực hiện trong điều kiện hợp tác trồng khoai trong khuôn khổ một nghị định thư giữa hai chính phủ.
Chúng ta nhớ lại năm 1945 hơn hai triệu người Việt Nam chết đói vì phát xít Nhật ra lệnh phá lúa trồng đay, nay lại đến Trung Quốc dụ dỗ nông dân Việt Nam phá lúa trồng khoai. Việc Nhật bắt nông dân Việt Nam phá lúa trồng đay còn dễ hiểu, vì người Nhật dùng đay làm nguyên liệu sản xuất nitroglycerin để chế tạo thuốc nổ phục vụ chiến tranh. Ngày nay, Trung Quốc đến Việt Nam ký hợp đồng với nông dân phá lúa trồng khoai, thì quả thật chúng ta không hiểu được họ lấy khoai để làm gì (vì đồng đất bao la của Trung Quốc đâu có thiếu khoai?), nếu không ngoài mục tiêu phá hoại kinh tế Việt Nam.
Rất mong Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân hết sức tỉnh táo cảnh giác với âm mưu của Trung Quốc, như đã diễn ra trên đất nước ta những năm vừa qua.
V.C.Đ.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Bài phỏng vấn của Vietnamnet với Giáo sư Võ Tòng Xuân:
‘Chúng ta nên cảm ơn thương nhân Trung Quốc’

Quốc Quang
Giáo sư Võ Tòng Xuân bác bỏ nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu mà một số phương tiện truyền thông đưa ra gần đây có ý cảnh báo dư luận.
Thời gian vừa qua, hàng loạt phương tiện truyền thông đăng tải các ý kiến có ý cảnh báo dư luận về việc thương nhân Trung Quốc đẩy mạnh đầu tư vào vùng chuyên canh khoai lang tại Vĩnh Long.
Việc thuê đất dài hạn, bao tiêu sản phẩm và đầu ra cũng dấy lên lo ngại về nguy dẫn đến tình trạng thao túng vùng nguyên liệu nông sản. Để rộng đường dư luận, VietnamNet đã phỏng vấn Giáo sư nông nghiệp Võ Tòng Xuân – người từng đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng của các tổ chức, dự án quốc tế và quốc gia về lĩnh vực nông sản.

Thưa Giáo sư, ông có biết tình hình thương nhân Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào vùng chuyên canh khoai ở Vĩnh Long (thuê đất, thu gom, xuất khẩu…)?
Bây giờ có thương nhân Trung Quốc sang khoanh vùng ở Bình Minh và Bình Tân thuộc tỉnh Vĩnh Long – hai huyện nổi tiếng trồng khoai lang truyền thống để hợp đồng với nông dân trồng khoai lang, thậm chí có doanh nghiệp Trung Quốc mướn đất và mướn dân trồng khoai lang và họ bao tiêu đầu ra.
Việc này có thể dẫn đến nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu nông sản như nhiều ý kiến cảnh báo không thưa giáo sư?
Đây là một thời cơ rất tốt cho nông dân Vĩnh Long của chúng ta được có thêm công ăn việc làm, có nơi tiêu thụ sản phẩm. Không thể nói là thương nhân Trung Quốc “thao túng vùng nguyên liệu”, vì thương nhân Việt Nam đâu cần mua khoai lang mà quan tâm và chịu chăm sóc nông dân Vĩnh Long như thương nhân Trung Quốc?
Như vậy, đã có một thời kỳ quá dài nông dân Vĩnh Long “chịu thiệt”?
Khó khăn lớn nhất của nông dân ở Vĩnh Long và nhiều tỉnh thành nước ta hiện nay là thị trường đầu ra. Bà con nông dân có thể sản xuất nông thủy sản hàng hóa theo mọi tiêu chuẩn, nhưng khi thu hoạch thì chỉ có thương lái với giá ép buộc, thường là bất lợi cho bên bán. Nông dân phần lớn chỉ lo trồng lúa, măc dù biết là trồng lúa không có lãi nhiều. Họ cũng muốn đa dạng hóa nông nghiệp, chuyển sang trồng cây khác hoặc nuôi con khác, nhưng không biết bán cho ai, ở đâu và giá bao nhiêu!
Nhiều ý kiến cho rằng khoai lang tại Vĩnh Long vào mùa thu hoạch có thể bị ép giá vì phụ thuộc quá nhiều vào thị trường Trung Quốc. Theo Giáo sư, chúng ta nên bắt đầu hóa giải sức ép này ra sao?
Đây là vai trò và trách nhiệm của chính quyền địa phương, phải lo bảo vệ nông dân. Ủy ban nhân dân huyện phải quản lý các thương lái và thương nhân trên địa bàn của mình, nắm được lai lịch của họ, phải hướng dẫn nông dân đòi thương nhân phải hợp đồng trách nhiệm, kể cả giá cả phải được thỏa thuận từ đầu. Không thể vô trách nhiệm, làm lơ, để ai muốn làm gì thì làm.
Ở góc độ chuyên môn, Giáo sư đánh giá thế nào việc chuyển hóa chuyên canh nông sản từ trồng lúa sang trồng khoai?
Trồng khoai lang trên đất lúa là một hệ thống canh tác rất bền vững, một hướng đa dạng hóa nông nghiệp độc canh cây lúa. Kinh nghiệm tại các vùng khoai – lúa tại Cần Thơ, Hậu Giang, Vĩnh Long cho thấy lúa trồng sau khi thu hoạch khoai lang có năng suất cao hơn trồng lúa độc canh.
Ngoài tỉnh Vĩnh Long, một số địa phương tại nước ta hiện nay cũng xảy ra tình trạng thương nhân Trung Quốc chiếm vị trí độc tôn về một loại nông sản. Điều này có ảnh hưởng thế nào với cán cân điều tiết thị trường nông sản?
Chúng ta nên cám ơn thương nhân Trung Quốc đã tiêu thụ nông sản cho nông dân ta trong khi các thương nhân và doanh nghiệp Việt Nam quá thụ động, không giúp đỡ gì nhiều cho nông dân của mình. Đáng lẽ doanh nghiệp ta phải thật năng động, tung ra thế giới, nhất là sang Trung Quốc để nắm bắt được nhu cầu của họ rồi về hợp đồng cho nông dân ta sản xuất hàng hóa đúng nhu cầu ấy rồi đưa sang Trung Quốc bán cho họ.
Giáo sư có thể đánh giá cụ thể hơn về cách làm của các doanh nghiệp Việt Nam kinh doanh nông sản hiện nay?
Cho đến ngay nay chúng ta rất hiếm thấy nhiều doanh nghiệp xuống đến tận nông thôn cùng tính toán với nông dân để tổ chức sản xuất nông sản nguyên liệu. Các doanh nghiệp Việt Nam thường chỉ dùng đội quân thương lái thu gom hàng hóa nguyên liệu theo cơ hội, nhất là mặt hàng gạo, cho nên thành phẩm được chế biến không thể có thương hiệu mạnh.
Cả người nông dân, doanh nghiệp và đất nước đều chịu thiệt vì cách làm cơ hội này. Có thể nói, nông dân Việt Nam còn nghèo vì đất nước ta không có những doanh nghiệp biết kinh doanh.
Xin cảm ơn giáo sư!

GS-TS Võ Tòng Xuân đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động và Nhà giáo Nhân dân. Ông cũng là người đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng khác như: Ủy viên Hội đồng quốc gia giáo dục; Ủy viên Hội đồng Khoa học công nghệ quốc gia; Chủ tịch Hội đồng Chức danh giáo sư liên ngành nông lâm học; Ủy viên Hội đồng Chức danh giáo sư Nhà nước; Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học kỹ thuật Australia; Ủy viên Hội đồng quản trị Viện Quản lý châu Á; Ủy viên Hội đồng quản trị Tổ chức Dịch vụ quốc tế về tiếp thu và ứng dụng công nghệ sinh học nông nghiệp; Ủy viên Hội đồng Cố vấn Diễn đàn Nghiên cứu các vấn đề phát triển châu Á; Ủy viên Hội đồng quản trị Quỹ Rockefeller; Ủy viên Hội đồng quản trị Trung tâm phát triển bền vững vùng lưu vực sông Mê kông; Chủ trì Chương trình “An toàn lương thực Tây Phi châu – Sierra Leone”…
Q.Q.
Nguồn: Vietnamnet.vn
http://boxitvn.blogspot.com/2011/08/vai-loi-voi-giao-su-vo-tong-xuan-va-ba.html#more

ÔNG NGUYỄN TRẦN BẠT GIẢI MÃ VIỆC DOANH NGHIỆP TRUNG QUỐC THUÊ ĐẤT TRỒNG KHOAI ?

Phải ý thức để gìn giữ và bảo vệ không gian sống

Ông Nguyễn Trần Bạt trả lời phỏng vấn
Nông Thôn Ngày Nay

Hỏi: Gần đây báo chí có những thông tin về chuyện ở vùng Vĩnh Long có hiện tượng người Trung Quốc núp bóng dân địa phương thuê lại đất làm nông nghiệp. Khi phân tích hiện tượng thu mua nông sản của thương lái Trung Quốc gần đây, ông cho rằng có những dấu hiệu không bình thường. Với diễn biến mới này, ông có thể phân tích thêm về sự không bình thường đó?
Trả lời: Khi các bạn đặt vấn đề về chuyện này tôi thấy cần phải nói rõ hơn những vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Các bạn biết rằng tổ chức lương thực thế giới đã cảnh báo nguy cơ khủng hoảng lương thực toàn cầu trong tương lai. Các bạn cũng biết rằng Trung Quốc là một nước dân số đông, nhu cầu phát triển các nguồn nông sản trở thành một nhu cầu sống còn đối với sự tồn tại của dân tộc Trung Hoa. Vì thế họ không chỉ thuê đất để trồng hoa màu, trồng lương thực ở Việt Nam mà là khắp thế giới, ở Nam Mỹ, ở Châu Phi…
Hiện tượng thuê đất để trồng hoa màu, trồng lương thực là một hiện tượng phổ biến của người Trung Quốc mà chúng ta ít để ý. Dư luận trong nước chỉ để ý chủ yếu đến khía cạnh lãnh thổ mà dường như quên mất khía cạnh lương thực. Có lẽ đấy cũng là một nhược điểm trong nhận thức của chúng ta đối với việc bảo vệ chủ quyền, bảo vệ quyền lợi, hay bảo vệ không gian sống của người Việt. Cho nên có lẽ cái mà báo Nông thôn ngày nay cần phải dấy lên không phải là một phong trào phản ứng đối với Trung Quốc về vấn đề này. Bởi vì khác với vấn đề lấn chiếm Biển Đông, khác với vấn đề xâm phạm lãnh thổ, đây là vấn đề nới rộng các không gian sống và trong nguy cơ nhân mãn của người Trung Hoa thì đây rất có thể là một vấn đề nhân đạo. Vì thế cho nên thái độ của xã hội chúng ta, của báo chí nếu không cẩn thận sẽ làm mất đi một ít cảm tỉnh của dư luận nhân loại.
Đấy là một sự tranh giành không gian sống, không gian sống ở đây là đời sống lương thực, cho nên phải nâng cao cảnh giác và phải lựa chọn một thái độ thích hợp cho vấn đề cụ thể này. Nhân loại đã giải quyết vấn đề lương thực toàn cầu thông qua việc tự do hoá thương mại và lương thực. Có lẽ nhân loại cũng sẽ có một biện pháp khái quát cho vấn đề thuê đất trồng lương thực toàn cầu. Xã hội chúng ta luôn luôn hiểu thuê đất để trồng lương thực như một xu hướng lấn chiếm, như một xu hướng xâm phạm lãnh thổ, tức là chúng ta để ý đến khía cạnh chủ quyền hơn khía cạnh không gian sống. Cho nên thái độ của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn cũng như báo Nông thôn Ngày nay về chuyện này phải được thể hiện tinh tế hơn để tránh hiểu lầm.
Đấy là quan điểm khái quát của tôi về vấn đề này.

Hỏi: Vậy cái tích cực hay tiêu cực đến từ chuyện này như thế nào?
Trả lời: Tích cực hay tiêu cực là tuỳ thuộc vào quan niệm của chúng ta.
Thứ nhất, không gian sống hiện có của người Việt là không rộng, vì thế người Việt phải giữ gìn, phải bảo quản các không gian sống, trong đó không gian nông nghiệp là một không gian quan trọng. Hiện nay chúng ta đang lãng phí không gian nông nghiệp để dành cho những không gian thu lợi nhanh hơn, ví dụ biến đất nông nghiệp thành sân golf chẳng hạn. Chúng ta thể hiện rất nhiều khuyết tật về thái độ của người Việt đối với các không gian sống có chất lượng lương thực. Cho nên đấy là một kẽ hở, đấy là một thông điệp xã hội và người ta tìm cách đến những chỗ như vậy để tìm quyền canh tác. Cho nên tôi nghĩ là hậu quả là làm hẹp các không gian sống theo nghĩa lương thực. Và đấy là một nguy cơ có thực của người Việt. Người Việt vừa tự thu hẹp mình, vừa nhường các không gian sống cho người khác. Hiện tượng cho thuê đất mà không tự canh tác thể hiện sự lười biếng, nó vừa làm hỏng lực lượng nông nghiệp Việt Nam, vừa hạn chế không gian nông nghiệp Việt Nam. Đó là cả một vấn đề. Vấn đề ấy ai phải phát hiện, ai phải chấn chỉnh và ai tạo ra chính sách? Chắc chắn người đề xuất với Chính phủ và Đảng phải là Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn.
Tiêu cực thứ hai là từ chỗ thuê đất để thuê người trồng, đến chỗ thuê đất để tự trồng là thay đổi một cách khôn khéo và từ từ cấu trúc dân cư. Thậm chí trong khu vực nông thôn hiện tượng này mà lan ra ở qui mô rộng thì nó còn làm thay đổi cấu trúc văn hoá. Thay đổi cấu trúc văn hoá là thay đổi nguồn gốc của lòng yêu nước, tác hại ấy còn dài, còn lâu, nhưng với tư cách là nhà quản lý, nhà khoa học chúng ta phải để ý đến chuyện này một cách thấu đáo.

Hiện nay, chúng ta đang lãng phí không gian nông nghiệp để dành cho những không gian thu lợi nhanh hơn, ví dụ biến đất nông nghiệp thành sân golf chẳng hạn. Hiện tượng cho thuê đất mà không tự canh tác thể hiện sự lười biếng, nó vừa làm hỏng lực lượng nông dân, vừa hạn chế không gian nông nghiệp. Chúng ta vừa tự thu hẹp mình, vừa nhường các không gian sống cho người khác. Đó là cả một vấn đề.
Ông Nguyễn Trần Bạt

Cái thứ ba, quan trọng hơn là trà trộn trong những cư dân lương thiện thông thường có thể có các yếu tố chính trị. Xưa nay Đảng ta làm cách mạng lấy nông thôn làm cội nguồn, làm căn cứ địa của đời sống chính trị. Thế thì nông thôn có phải là cội nguồn của các lực lượng chính trị khác không? Cái đó có cần để ý không? Chắc chắn là cần để ý. Với diện canh tác rộng lớn thì phải có cư dân, có cư dân thì có thôn xóm, có thôn xóm là có nơi ẩn nấp của mọi lực lượng có thể. Đến lúc nào đấy, nó còn làm thay đổi cả cơ cấu lương thực, làm méo mó định nghĩa về lương thực chiến lược. Bởi vì cây trồng bao giờ cũng xâm nhập lẫn nhau, làm biến dạnh giống má và biến dạng kinh nghiệm canh tác của cộng đồng dân cư, đấy là tác động khổng lồ mà từ bây giờ không có đủ tầm nhìn để thấy điều đấy thì nguy cơ vô cùng lớn. Hôm nay người ta trồng khoai, nhưng ngày mai người ta trồng cây gì thì không biết mà rất có thể nó lại bán được với giá cao và dân ta sẽ bắt chước phá lúa để trồng. Chúng ta đã có kinh nghiệm về phá lúa trồng đay làm 2 triệu người chết đói năm 1945. Quản lý cây trồng là việc rất quan trọng, bởi cây trồng và phân bón tác động trực tiếp đến chất lượng của đất đai. Và chất lượng của đất đai thì tương tác lẫn nhau, và do đó nó làm méo mó chất lượng thổ nhưỡng. Khi làm méo mó chất lượng thổ nhưỡng tức là nó làm méo mó nền tảng của nông nghiệp Việt Nam.

Hỏi: Từ chuyện mua gom nông sản đến “đặt hàng” trồng nông sản, và giờ là thuê đất thì chúng ta nên coi tính chất, mục đích đã thay đổi ra sao, thưa ông?

Trả lời: Đó là một hệ thống các hành vi. Như lần trước tôi đã phân tích, hệ thống các hành vi ấy có phải là âm mưu chính trị hay không hay nó chỉ là bản năng kinh doanh thông thường. Việc ấy Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn buộc phải tìm hiểu kỹ. Với một đà như thế này thì từ sản phẩm cho đến ruộng đất, từ đất canh tác công nghiệp là rừng cho đến đất canh tác cây lương thực đều có vấn đề cả. Vậy thì một người vô tâm cũng dễ dàng nhận thấy là có một chiến lược. Chiến lược ấy có chất lượng như thế nào, có ý đồ sâu sắc như thế nào, có tham vọng lâu dài như thế nào thì buộc chúng ta phải suy nghĩ với tư cách là người Việt Nam.

Hỏi: Phải chăng từ chuyện thu gom đến chuyện thuê đất này vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều?

Trả lời: Các diễn biến có vẻ đã đến gần sự nghiêm trọng hơn rất nhiều rồi. Rồi sẽ còn bất động sản nữa. Tức là cả đất kinh doanh, cả đất công nghiệp, cả đất trồng rừng lẫn đất nông nghiệp đều có vấn đề. Anh Nguyễn Khoa Điềm có câu thơ: “Đất là nơi anh nằm, nước là nơi em tắm”. Nhưng cả “nơi anh nằm” lẫn “nơi em tắm” đều có vấn đề cả thì “anh” và “em” buộc phải đi thôi.

Hỏi: Lúc nãy ông có nói về tính nhân đạo trong chuyện giải quyết vấn đề lương thực do nạn nhân mãn của Trung Quốc. Ông có thể nói kỹ hơn được không?

Trả lời: Đó là một điều rất tế nhị, cho nên để lên án về vấn đề này sẽ không dễ dàng như các vấn đề khác. Bởi vì người ta thuê đất để giải quyết một vấn đề mà chắc chắn là có tính nhân đạo, đó là thiếu lương thực. Nhân loại đã đưa ra các quy chế về tự do hoá thương mại đối với các sản phẩm nông nghiệp, tức là nhân loại đã đưa ra một cách thức để giải quyết vấn đề khủng hoảng nhân đạo đối với cái ăn của con người. Cái đó có đủ không? Trong trường hợp của Trung Quốc thì có khi như thế vẫn chưa đủ và vì thế họ giải quyết bằng việc đầu tư hoặc đầu tư sức lao động vào việc tự canh tác ấy để giải quyết vấn đề lương thực. Nhưng nó chỉ dừng lại ở giải quyết vấn đề lương thực của Trung Quốc hay giải quyết vấn đề thương mại lương thực của Trung Quốc? Đấy là những sản phẩm sẽ xuất khẩu hay dùng trong nước? Cần phải có sự phân tích xem triển vọng của hiện trượng này như thế nào.

Hỏi: Nhiều chuyên gia phân tích về hiện tượng biến châu Phi thành thửa ruộng riêng của Trung Quốc, bây giờ Việt Nam mình có nên suy nghĩ theo chiều hướng đấy không?

Trả lời: Châu Phi là một thửa ruộng rất xa, xa với kinh nghiệm canh tác của người Trung Quốc và xa đối với việc vận chuyển cả người lẫn nguyên liệu của Trung Quốc. Việt Nam là một xóm gần, là một thửa đất liền kề, cho nên nguy cơ (nếu có) với Việt Nam xuất hiện dễ hơn rất nhiều so với châu Phi.

Hỏi: Trước là chuyện thuê rừng, bây giờ là chuyện thuê đất. Nói rộng hơn không chỉ là đất mà là một vị trí nào đấy trọng yếu hơn như biển để đánh cá chẳng hạn, thì chúng ta phải có thái độ ứng xử như thế nào?

Trả lời: Phải có một luật về bảo vệ chủ quyền lãnh thổ có màu sắc dân sự hơn. Xưa nay chúng ta bảo vệ chủ quyền với quan niệm là bảo vệ các quyền của nhà nước, bảo vệ quyền tuyên bố của nhà nước, cho nên nhân dân không được huấn luyện ý thức về chủ quyền lãnh thổ. Những biện pháp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hiện nay của nhân dân chúng ta là không thống nhất. Trong khi chúng ta có mấy trăm người biểu tình để bảo vệ chủ quyền biển đảo thì một nghìn người sẵn sàng cho thuê đất để người ta trồng khoai. Vậy rõ ràng trong xã hội chúng ta có những nhu cầu mâu thuẫn với nhau. Chúng ta yêu nước ở những hành động rất “bề nổi”, nhưng chúng ta vẫn sẵn sàng cho thuê đất để trồng khoai. Đấy là sự không thống nhất ý chí, sự không thống nhất hành động và sự không thống nhất cả quản lý nhà nước về lĩnh vực này.

Hỏi: Nếu ở góc độ thương mại Trung Quốc họ xuất sang mình nhiều thì họ cũng có nhu cầu nhập của mình để cân đối cán cân của họ?

Trả lời: Đây là xuất hay là nhập? Nếu chúng ta cho thuê đất là chúng ta xuất, chúng ta xuất bán chủ quyền, cho nên không làm giảm cán cân gì. Chúng ta thống kê xuất nhập khẩu theo một nghĩa cân bằng hình thức chứ không tính đến xuất nhập khẩu là hoạt động cân bằng giá trị. Chúng ta đã xuất khẩu không gian sống để đổi lấy cái gì? Đổi lấy sự cân bằng thương mại? Tôi không tin đó là một giải pháp tích cực.

Xin cảm ơn ông!
Nguồn: Nông Thôn Ngày Nay
http://phamvietdao2.blogspot.com/2011/07/ong-nguyen-tran-bat-giai-ma-viec-doanh.html

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. cho trung cộng thuê đất trồng khoai,hay đưa bọn tàu cộng về miền tây cấy tàu cộng con?
    cộng quân là lũ vô minh
    tham đô bất chấp kẽ thù ngàn năm
    cơ đồ dân tộc còn gì?
    tân cương tây tạng cớ gì lại quên./.

    Bình luận bởi thangkhosaigon — 17/08/2011 @ 2:55 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s