Hoàngquang’s Blog

07/08/2011

TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC NGÀY 07.08.2011

Tường thuật trực tiếp biểu tình ngày 07/8/2011
(Bấm chuột phải mở New tab)
+ anhbasam
+ Nguyễn xuân Diện Blog
+ danlambao
RFA Tường thuật cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần thứ 9, ngày 7-8-2011
V. Quốc Uy – Nói to và dõng dạc xem nào! Phạm Đình Trọng: PHIÊN TÒA OAN NGHIỆT- J.B Nguyễn Hữu Vinh Tôi đi dự phiên tòa phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ – Kỳ 2 Kỳ 3 – ; Nguyễn Quang Lập- ‘Đừng tính toán những việc thấp tầm’ BBC Phản ứng trên mạng sau phóng sự của VTV

Lời kính báo của trang mạng Bauxite Việt Nam và ý kiến của ông Trần Đức Quế GS Huệ Chi: “Không thể gọi chúng tôi là phản động” Vụ án Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ Đơn đề nghị làm việc với ông Tổng Giám đốc Đài truyền hình Việt Nam -Kiến nghị của 4 Luật sư bào chữa cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ BBC VTV1 sử dụng xảo thuật trong vụ Hà Vũ? danlambao- Họ đã ló đầu ra
***
Bài phát biểu trước Quốc hội của ông
Dương Trung Quốc về Biển Đông, Bô-xít

&+Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Sinh Hùng-Đinh Kim Phúc
+Lá thư sáng chủ nhật, thân gửi bạn Trần Bình Minh-Phạm Toàn

(Tamnhin.net): Kỳ họp thứ nhất nhiệm kỳ khóa XIII của Quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã khép lại. Nhân dân ta được chứng kiến những hoạt động của kỳ họp đặc biệt quan trọng này mà 2/3 thời gian kỳ họp bàn về vấn đề sắp xếp phân công nhân sự. Thật may mắn trong số thời gian còn lại đài truyền hình VTV1 đã kịp thời truyền tải những ý kiến của các đại biểu của dân đến được với nhân dân cũng như cử tri của cả nước thấy, nghe để cũng được yên lòng và củng cố lòng tin.

Kính thưa QH,

Với kỳ hợp thứ Nhất của Quốc hội khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH .

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình… Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.
Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, một lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v… mà còn về lòng tin của dân.

Nếu đánh giá về kinh tế có thể biểu thị được bằng con số định lượng (như GDP, chỉ tiêu, sản lương…) thì cũng nên đánh giá chỉ tiêu về lòng tin của dân đối với CP. Những phương pháp điều tra, thống kế hiện đại có thể làm được điều này. Thế giới họ làm nhiều rồi. Một nhà nước của dân,vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân. Tôi thấy có đại biểu lấy hiện tượng ở Bắc Phi để đánh giá, theo tôi không thể so sánh vì chúng ta đã có một truyền thống xây dựng được sự đồng thuận trên dưới, giữa nhân dân và chính phủ và phải biết gìn giữ nó như gìn giữ con mắt của mình. Tôi xin đưa ra một thí dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập tới một vấn đề hệ trọng chưa được CP quan tâm đúng mức xét theo khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân.

Đó là vấn đề Biển Đông. Không thể không thừa nhận rằng vấn đề Biển Đông trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia là một vấn đề đang nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe doạ, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Vậy mà báo cáo của CP tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của CP, nhưng rõ ràng là chưa thể hiện đúng tầm mức. Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không để hoang mang là cần thiết, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong báo cáo của CP đúng tầm mức, phải được phản ảnh trong chương trình nghị sự của QH đúng tầm mức để nhân dân tin tưởng, thông suốt…

Ngay chương trình làm việc của QH ban đầu hầu như chẳng có vấn đề gì xảy ra ở Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận và đai biểu QH yêu cầu thì QH mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiếng và không có thảo luận. Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung buổi báo cáo đó, và tôi đã nói với bộ trưởng ngoại giao ý kiến của tôi rằng : Trừ một vài nội dung chi tiết , còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì CP đã làm, nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn , trăn trở của dân và quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.

Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân thì không cần đến sự tế nhị mà cần sự tin cậy, thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng trong “nội giao”, đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa CP và nhân dân, cho dù sự cảnh giác là cần thiết.

Tôi cũng muốn nêu thêm về một ví dụ mà ngay trong buổi báo cáo ngày hôm qua cũng không đề cập tới. Đó là văn bản của Thủ tướng Việt Nam cách đây nửa thế kỷ. Vấn đề đó, chúng ta hoàn toàn có đủ lập luận để phản bác những ý đồ xuyên tạc. Dường như chúng ta chỉ quan tâm đến bàn hội nghị mà không quan tâm giải thích cho dân biết. Tài liệu ấy họ đã phát tán thành giấy gói hàng, đưa lên mạng vậy mà không có cơ quan nào chính thưc lên tiếng phản bác, giải thích cho dân ( mới đây mới được tờ báo của Mặt trận Tổ quốc đề cập tới).
Là người làm nghề sử, tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946, khi cần phải đối phó với một tình huống “ngàn cân treo trên sợi tóc” liên quan đến vận mệnh của Tổ Quốc, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là ký Hiệp định Sơ Bộ 6-3.

Thấy nước cờ ấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang… Chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia trên Quảng trường Nhà Hát Lớn (hình ảnh vẫn còn để ta thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, có cả anh phu xe, công chức hay thợ thuyền, trí thức…).

Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, rồi vị Chủ tich nước đứng trước quốc dân nói lên rằng : “Đồng bào hãy tin tưởng ở Nhà nước, Hồ Chí Minh không khi nào bán nước”.

Học tập Bác Hồ nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn. Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có thể là khập khiễng thì cái nguyên lý “dân biết” thì “dân mới làm” và dân có điều kiện “kiểm tra” CP là chuyện của muôn đời.

Tại sao phải là đại biểu QH với một phiên hop kín mới được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao. Tôi tin chắc là dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không thì là việc là thứ yếu.

Thưa QH,

Hướng ra Biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì cũng phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khoá trước, tôi đã đặt câu hỏi chất vấn CP rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả những nguồn lực nước ngòai thông qua việc phát triển những mối quan hệ hơp tác, nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không ?

Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong QH với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt là với Trung Quốc ần phải được quan tâm để điều chỉnh, vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực. Nếu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ hậu trách nhân” còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, (lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị) bằng mọi giá. Tại sao nông dân trồng vải đến vụ thu hoạch mà các cơ quan quản lý, doanh nghiệp nhà nước vẫn đóng cửa im ỉm (như một phóng sự truyền hình phản ảnh), trong khi thương lái nước ngoài tung hoành và thực sự lại trở thành cứu cánh cho dân.

Đấy mới là quả vải nhỏ bé còn chỉ cần nhìn vào nhiều công trình thắng thầu, dòng chẩy của hàng hoá mà tình trạng nhập siêu là tiêu biểu nhất ,đủ thấy nhiều thông điệp đáng lo ngại khác. Nhìn ngoài thị trường tất cả các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu kể cả những mặt hàng nông sản, thực phẩm mà tại Việt Nam thừa khả năng sản xuất cũng nhan nhản ngoài thị trường là hàng Trung Quốc.

Cuối cùng, tôi đề cập tới một nội dung mà đại diện Đoàn Đồng Nai và Đại biểu Lâm Đồng đã đề cập nhưng chưa đủ thời gian, hơn nữa đó lại là chương trình vận động bầu cử của tôi với bà con cử tri sống ven con đường Quốc lộ 20 trước nguy cơ nhãn tiền là việc vận chuyển bô xít liên quan đến một dự án mà QH đã thông qua mà CP cũng cam kết chỉ khai thác bô xit nếu có hiệu quả kinh tế và bảo đảm an toàn môi trường. QH có trách nhiệm giám sát trong quá trình triển khai thực hiện.
Đó là mới quan tâm đến việc khai tuyển mà chưa quan tâm đến tác động của việc vận chuyển.
Về việc này, vị đại diện TKV vừa phát biểu. Tôi lấy làm lạ là học sinh đã kém sử mà chúng ta lại kém toán hay sao mà không nhận ra lộ trình đến 15 tháng 8 này phương án mới chuyển Phó Thủ tướng Chính phủ xem xét mà cuối năm xe chở bô xít đã phải lăn bánh rồi. Các chiến sĩ Công an Đồng Nai (?) chúng tôi chỉ đặt một câu hỏi : Liệu xe trọng tải 40 tấn có được cho phép đi trên cầu 25 tấn không? Đây không phải là bài toán kinh tế mà là bài toán kỷ cương, bài toán pháp luật . Là cơ quan lâp pháp và giám sát thực thi pháp luật, để xẩy ra tình trang nan giải này, có trách nhiệm của cả QH.
Hy vọng với môt QH khoá mới, có CTQH mới QH sẽ khắc phục một cách căn bản những tình huống tương tự làm giảm lòng tin của người dân vào QH và CP.
Nguồn: Tầm nhìn.net (tựa bài do BS đặt)
http://anhbasam.wordpress.com/2011/08/07/245-bai-phat-bi%E1%BB%83u-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-qu%E1%BB%91c-h%E1%BB%99i-c%E1%BB%A7a-ong-d%C6%B0%C6%A1ng-trung-qu%E1%BB%91c-chi%E1%BB%81u-6-8-2011/#more-22631

Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Sinh Hùng-Đinh Kim Phúc

Kính gửi Ông Nguyễn Sinh Hùng, Tân Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
Thưa ông,
Là một công dân luôn theo dõi tình hình tranh chấp trên biển Đông, tôi đã nức lòng khi nghe Tân Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang trả lời báo chí vào chiều ngày 25/7/2011: “Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp (luật quốc nội và luật quốc tế)…
Nước lớn có vị thế khác. Nước nhỏ như chúng ta có vị thế khác, phải dựa vào sức mạnh tập thể, cộng đồng, dựa vào luật pháp quốc tế để bảo vệ chủ quyền của mình. Điều đó là dứt khoát, đương nhiên. Từ đó chúng ta luật hóa bằng luật quốc nội để xác lập, thực hiện việc chiếm hữu về ba mặt: pháp lý, lịch sử và về thực tế (khai thác và sử dụng vùng thuộc chủ quyền của mình)”.
Tôi càng vững tâm hơn khi nghe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu nhậm chức trước Quốc hội vào ngày 3/8/2011: “Triển khai thực hiện kiên định và đồng bộ các giải pháp để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa; bảo đảm an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội; chủ động ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu và hành động chống phá của các thế lực thù địch”.
Nhưng niềm vui đó bị vụt tắt khi được biết rằng trong báo cáo của Chính phủ về vấn đề biển Đông tại Quốc hội vào chiều 4/8/2011 là một phiên họp kín và nội dung của nó như thế nào người dân hề không biết vì không có một thông tin nào liên quan đến cuộc họp này được các cơ quan thông tấn, báo chí trong nước đăng tải.
Kính thưa ông Chủ tịch Quốc hội,
Xin phép được nêu lên một thắc mắc rất bình thường là có gì bí mật trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở biển Đông mà nhà nước và quốc hội không thể thông báo cho nhân dân. Phải chăng đã “có Đảng và nhà nước lo” nên người dân như chúng tôi không cần phải bận tâm?
Là người quan tâm nghiên cứu đến chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, tôi biết rằng về pháp lý việc phát hiện, chiếm hữu, quản lý liên tục và khai thác có hiệu quả các vùng đất mới phải thuộc về nhà nước, và quyền đàm phán, ký kết các hiệp ước với nước ngoài là trách nhiệm của chính phủ và chỉ có hiệu lực khi đã được quốc hội – là cơ quan quyền lực cao nhất – phê chuẩn. Chẳng lẽ, nếu một mai ngoại bang đe dọa chủ quyền của Việt Nam và tình thế bắt buộc chúng ta phải chiến đấu bảo vệ tổ quốc thì chỉ có 200 ủy viên Trung ương Đảng và 500 đại biểu Quốc hội cầm súng ra trận thôi sao?
Thưa ông, bốn chữ “bí mật quốc gia” ở Việt Nam chúng ta đã có bài học kinh nghiệm xương máu.
Cho đến nay, phía Trung Quốc thường rêu rao, rằng “Thứ trưởng ngoại giao Ung Văn Khiêm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa khi tiếp ông Li Zhimin, Tham tán đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam đã nói rằng “theo những dữ kiện của Việt Nam, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là môt bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung Quốc”. Ông Lê Lộc, quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam, cũng có mặt lúc đó, đã nói thêm rằng “xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung Quốc từ thời nhà Ðường”(1) , và quan trong hơn hết là bức công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng vào tháng 9/1958 gửi Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã luôn bị phía nhà nước Trung Quốc trựng dụng như một chứng cứ trong việc xác nhận chủ quyền của họ trên biển Đông(2).
Hơn nữa, mới đây, khi được hỏi “Được báo cáo rằng có cái gọi là “biểu tình chống Trung Quốc” ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh của Việt Nam vào ngày 9 tháng 12 năm 2007. Ông có ý kiến gì?”,Tần Cương, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cũng đã nhắc lại hai sự kiện nầy, tuyên bố như sau:
“Các đảo ở biển Nam Trung Hoa và lĩnh vực phụ cận là thuộc chủ quyền của Trung Quốc không thể tranh cãi, đó là lập trường nhất quán của chính phủ Trung Quốc.Chúng tôi thừa biết rằng chính quyền Việt Nam có những khẳng định [chủ quyền] khác nhau vào những thời kỳ lịch sử khác nhau của nó”(3)
Điều cần đáng quan tâm hơn là kể từ sau sự kiện ngày 2/3/2011, khi tàu tuần tra Trung Quốc hoạt động trong khu vực Bãi Cỏ Rong (mà Philippines đang chiếm đóng trái phép của Việt Nam), tiếp cận một tàu khảo sát địa chấn của Philippines và ra lệnh cho con tàu này rời khỏi khu vực đã dẫn đến nguy cơ xung đột bằng vũ lực Trung-Phi cho đến ngày hôm nay và nhiều lần Philippines tuyên bố chủ quyền của họ tại khu vực này kể cả việc các quan chức cao cấp của Philippines tổ chức đi thị sát nơi đây thì tôi cũng chưa nghe một lời phản đối sự xâm phạm chủ quyền hay kháng nghị nào từ Bộ Ngoại giao nước ta. Tôi nghĩ rằng, sự im lặng của Việt Nam trong thời gian qua trước việc Philippines lên tiếng và có hành động thực thi chủ quyền của họ ở khu vực bãi Cỏ Rong là một sai lầm nghiệm trọng, vô tình hay chủ ý thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc lẫn Philippines đối với Bãi Cỏ Rong.
Thưa ông Chủ tịch Quốc hội,
Tôi xin nhắc lại rằng, khi đã có một Đặng Tiểu Bình tuyên bố biển Đông là “chủ quyền thuộc ngã” và khi Trung Quốc tuyên bố biển Đông là khu vực “lợi ích cốt lõi” của họ, thì khó dùng tinh thần hiếu hòa của người Việt để ngăn chặn tham vọng của phương Bắc. Lịch sử Việt Nam có nhiều bài để học. Vấn đề là học như thế nào và hành ra sao để ngăn chặn được nguy cơ không chỉ riêng cho dân tộc mà còn là nguy cơ đối với đảng cầm quyền và những người lãnh đạo đất nước.
Xin gửi đến ông lời chào trân trọng.
Viết tại Tp.HCM ngay sau kỳ họp thứ nhât của Quốc hội Khóa 13 bế mạc.
Đinh Kim Phúc

Tác giả gửi cho Quê choa
………………………………………………………………….
Chú thích:
(1) Bản tin của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 17-11-2000.
(2) Li Jinmin, Nguồn gốc và sự tranh cãi đang diễn ra về vấn đề Biển Đông, Beijing Review ngày 1/8/2011.
(3) Trang Web Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, ngày 11-12-2007.
http://quechoa.info/2011/08/06/th%C6%B0-ng%E1%BB%8F-g%E1%BB%ADi-ong-nguy%E1%BB%85n-sinh-hung/

+Lá thư sáng chủ nhật, thân gửi bạn Trần Bình Minh-Phạm Toàn

Anh Trần Bình Minh thân mến,
Bây giờ là 3 giờ 46 phút Chủ nhật mồng 7 tháng 8 năm 2011, lẽ ra thư này tôi phải viết gửi anh từ hôm qua để bây giờ “văng mạng” cho sốt dẻo, nhưng bận quá, giờ mới gõ gõ thư này gửi anh … thư đề gửi anh đấy, nhưng lời đầu, xin anh cho tôi hỏi thăm sức khỏe bạn Trần Việt Hoàng của tôi – Trần Việt Hoàng, con trai đầu của ai chắc anh và chị biết rõ.
Những điều tôi sắp nói, nhờ anh chuyển bạn Việt Hoàng, học sinh cũ của trường Thực nghiệm Công nghệ Giáo dục, một học sinh được tôi rất yêu, và chắc chắn Việt Hoàng cũng không thể quên được tôi, thầy Phạm Toàn của em.
Giữa những năm 1990, với sự giúp đỡ ban đầu của anh Nguyễn Quang A, trường thực nghiệm Công nghệ Giáo dục mượn được một dàn máy vi tính đen trắng đầu tiên. Tiếp đó nhờ vào quan hệ với Chánh Văn phòng Bộ Giáo dục, tôi và anh bạn Đào Thái Lai (lúc đó là phó tiến sĩ Toán, tổ trưởng tổ Toán trường thực nghiệm Công nghệ Giáo dục, hiện là phó giáo sư vẫn đương làm việc ở Hà Nội) đã lóc cóc lên Bộ xin được 3 cái máy vi tính đầu tiên có màn hình “màu mè” hẳn hoi.
Tôi nhớ đó là một buổi tối, khi chúng tôi đến nhà ông chánh văn phòng để xin xỏ, ông vừa tắm xong, và khi đọc công văn chúng tôi đem theo, ông đã cười và nói “… một ông thầy và một ông phó tiến sĩ mà không biết làm công văn đúng thủ tục…” Sau đó, ông chánh văn phòng “đọc chính tả” cho tôi viết mấy văn bản đúng thủ tục, và dặn tiếp: “Thầy và anh Lai về viết nốt cái văn bản này dài hơn…” đại ý là viết một cái “dự án” xin máy vi tính để làm gì làm gì … vân vân…”
Xin được máy về, tổ Toán làm thêm nhiệm vụ thử nghiệm chương trình dạy Tin học cho học sinh từ lớp Một. Đến lớp Ba, các em đã thạo, chúng tôi có sáng kiến cho các em ra báo. Đó là tờ báo có tên Trường thực nghiệm ra không định kỳ. Anh Lai và tôi bàn với nhau: “Cử thằng cu Trần Việt Hoàng làm Tổng Biên tập, tôi và anh hướng dẫn chúng nó làm lấy mọi việc”. Tôi hiểu ý anh Lai: gia đình em Việt Hoàng có nghề báo chí, chắc chắn Việt Hoàng thích nối nghiệp nhà – một nghề cao đẹp. Thế là Việt Hoàng trở thành “nhà báo”. Em làm việc rất say và có phong cách một tổng biên tập rất đàng hoàng.
Tôi nhớ lại, khi Việt Hoàng học đến lớp Bốn hay lớp Năm, thì trường thực nghiệm bị phá tan tành – cuộc tàn phá diễn ra dưới sự chỉ đạo của những người tôi không muốn nhắc tên ở đây, không phải vì tôi sợ họ mà không dám nói, mà vì tư cách và hành vi của họ không đáng để làm vấy bẩn tâm trạng tôi lúc sắp bình minh này, vì bây giờ tôi chỉ muốn nghĩ đến bạn Trần Việt Hoàng của tôi, đồng chí tổng biên tập được tôi yêu quý hơn con đẻ. Vâng, vào cái buổi 27 Tết năm đó, bọn người ô uế đã đến phá trường thực nghiệm, ngổn ngang “hệt như sau một vụ B52” – trong số báo cuối năm có bài đã viết thế. Một bài nữa tổng biên tập thay chân Trần Việt Hoàng đã viết và in ở cuối số báo “Chúng em không thể khóc được”. Tại sao khi đó lại thay tổng biên tập? Tôi còn nhớ rất rõ sáng hôm tai họa B52 nội xâm đó, anh Trần Bình Minh dắt em Trần Việt Hoàng của tôi từ trường về nhà, hai cha con đi bên hồ Giảng Võ, rồi từ đó tôi cũng bặt tin em. Đêm trước vụ B52 đó, tôi có gọi điện cho anh Khánh ở báo Đại Đoàn Kết và cho anh Bình Minh, hỏi tin xem liệu trường có bị phá không? Anh Khánh nói: “Thể nào chúng nó cũng phá”. Anh Bình Minh hình như có nói gì đó đủ để tôi hiểu cái thông tin như của anh Khánh đã cung cấp.
Thôi, thưa anh Trần Bình Minh, trở lại với cái sáng Chủ nhật trong trẻo hôm nay thôi. Tôi muốn hỏi anh một việc: Anh có chỉ đạo vụ VTV1 làm phóng sự 15 phút bêu xấu sau lưng tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ và gọi trang Bauxite Việt Nam bằng những lời lẽ khó có thể coi là không khiếm nhã, anh có chỉ đạo vụ việc đó không?
Thư này anh có thể trả lời hoặc không. Nhưng nếu bạn Trần Việt Hoàng có nhà, nhờ anh nhắc bạn đọc thư này. Anh cho tôi ôm hôn Hoàng như tôi vẫn ôm hôn nó – bộ tóc rậm xoăn xoăn, nước da ngăm đen, đôi mắt tròn ngay thật – mỗi khi chúng tôi xong xuôi công việc duyệt bài cho tờ báo Trường thực nghiệm “ngày xưa”. Ôi thế mà đã mấy chục năm trôi đi. Trôi tháng ngày, ta còn đây… bài thơ Dưới chân cầu Mirabeau tôi dịch chơi đúng vào cái năm tôi và bạn Trần Việt Hoàng còn “chơi” với nhau.
Hóa ra, như một định mệnh, từ ngày ấy tôi đã bi quan rồi… Dưới chân cầu Mirabeau / dòng sông Seine trôi đi / và tình ta trôi đi / trôi tháng ngày / ta còn đây …
Không có lẽ con người đã hết mọi chỗ bám víu mang tính văn hóa? Tôi nên vui hay buồn, thưa anh Trần Bình Minh?
4 giờ 30 sáng Chủ nhật, có thể vài giờ nữa những tên đại úy Minh lại ra tay, và lần này chả biết VTV có cử người đi quay rồi ghép rồi tung lên sóng? Tiền chùa ấy mà, mất gì!
Phạm Toàn
http://boxitvn.blogspot.com/2011/08/la-thu-sang-chu-nhat-than-gui-ban-tran.html#more

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: