Hoàngquang’s Blog

03/08/2011

BA KHÂU ĐỘT PHÁ CỦA THỦ TƯỚNG

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 2:27 sáng
Tags:

Huy Đức, theo Huyduc Facebook
& MỘT SỐ NHẬN ĐỊNH VỀ THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG

Không thể nghi ngờ khả năng sắp đặt nhân sự để thâu tóm quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, nhìn hai trang báo đăng bài “nhậm chức” dày đặc chữ, mới thấy, ông làm Thủ tướng tới nhiệm kỳ thứ hai mà cũng không kiếm được người viết diễn văn biết cách phân biệt sự khác nhau trong ngôn ngữ của một chuyên viên cấp vụ với ngôn ngữ của một chính trị gia ở hàng nguyên thủ.
Định xếp trang báo lại coi như nó chẳng liên can gì tới mình, nhưng anh bạn café cùng bàn thở dài, “sợ đến cuối nhiệm kỳ, tô phở tăng giá lên mấy trăm”! Nhớ cái Tết 2006, mấy tháng trước khi ông nhậm chức, tô phở 15.000 đồng đã bị báo chí la làng. Bây giờ tô phở cùng loại đã là 50.000 đồng. Khi ông lên, ký thịt gà loại thả vườn cũng chỉ mới 28.000 đồng, ký heo nạc mới 38.000 đồng… Như tôi đã từng phân tích, do những chính sách về tài chính, ngân hàng của ông mà khủng khoảng kinh tế của Việt Nam xảy ra từ tháng 3-2008 trong khi, khủng hoảng kinh tế toàn cầu nếu có ảnh hưởng cũng chỉ có thể lan tới Việt Nam sớm nhất là tháng 12-2008.
Đầu năm 1998, sau cuộc phỏng vấn một nhà lãnh đạo, biết ông đang vui, tôi hỏi: “Anh vừa đi Yên Tử về có thấy những cục đá xung quanh chùa Đồng đầy những tên tuổi của Trần Văn Chắt, Nguyễn Thị Tèo…?”. Thấy ông chưa thực sự hiểu câu hỏi của mình, tôi tiếp: “Những kẻ, cho dù thuộc hàng chăn trâu cắt cỏ như Chắt, như Tèo, khi đã leo lên tới đỉnh thì cũng cố đánh dấu cái nơi mình đã đặt chân lên. Cái mà một bậc nguyên thủ quốc gia mưu cầu phải là lưu danh chứ không phải là tiền bạc”. Tất nhiên, để được lịch sử ghi nhận công lao thì khó hơn chia phần trăm và nhận bao thơ.
Trong cái chính thể do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, Nguyễn Tấn Dũng là vị Thủ tướng có nhiều quyền lực nhất. Thời ông Phạm Văn Đồng, danh sách nội các thường chỉ được bên ông Lê Đức Thọ chuyển sang không lâu trước khi ông đọc trước Quốc hội. Ông Đồng là người trọng chữ nghĩa, nên ông thường yêu cầu bên ông Thọ cho ông thời gian để sửa những câu trong tờ trình bị viết sai chính tả, ngữ pháp. Ông Đồng thừa nhận ông Võ Văn Kiệt là vị Thủ tướng làm được nhiều việc nhất.
Thời ông Kiệt, tuy không có “tam quyền phân lập” nhưng lại có “tam nhân phân quyền”. Ông Kiệt cũng chịu chế ước rất nhiều bởi những người đồng nhiệm như Lê Đức Anh, Đỗ Mười. Khi ông Kiệt đang đẩy nhanh tiến độ công trình đường điện 500 kv, tư lệnh công trình của ông, Bộ trưởng Năng lượng Vũ Ngọc Hải, bị xử tù 3 năm. Năm 1995, ông Kiệt viết thư yêu cầu cải cách chính trị, liền sau đó, ông Nguyễn Trung, trợ lý của ông, người chấp bút “thư gửi Bộ Chính trị” đã bị áp lực tới mức phải ra đi, còn ông Hà Sỹ Phu, người tàng trữ một bản sao bức thư, thì bị bắt.
Trong tình hình ấy, Chính phủ ông Kiệt vẫn hoàn thành một khối lượng lớn công việc, xây dựng được những bộ luật làm nền tảng pháp lý cho nền kinh tế thị trường vận hành. Và, đặc biệt, dù bị cản trở rất nhiều, vẫn đưa Việt Nam gia nhập ASEAN và EU, thiết lập quan hệ sâu với những quốc gia một thời bị coi là kẻ thù như Đại Hàn, như Mỹ… Người kế vị ông, ông Phan Văn Khải nói: “Về bản lĩnh chính trị, tôi không thể nào so sánh với đồng chí Võ Văn Kiệt”.
Khi ông Phan Văn Khải làm Thủ tướng, người ta sốt ruột bởi nhịp độ cải cách chậm đi so với người tiền nhiệm. Nhưng, như ông Kiệt nhận xét: “Thủ tướng Phan Văn Khải là một nhà kinh tế hàng đầu của đất nước”. Ông Khải không có những tuyên bố làm nức lòng dân bởi ông không phải là một nhà chính trị. Nhưng nhờ là một nhà kỹ trị, ngay từ khi làm phó cho ông Kiệt, ông Khải đã tham gia hình thành chính sách như một kiến trúc sư.
Gần như toàn bộ các thiết chế pháp lý mà nền kinh tế đang vận hành đều được hình thành dưới thời ông Kiệt và được tiếp tục hoàn thiện hơn dưới thời ông Khải. Đặc biệt, chính phủ ông Khải đã có công rất lớn khi ban hành Luật Doanh nghiệp đồng thời bãi bỏ hàng trăm loại giấy phép mẹ, giấy phép con. Chính quyền của Thủ tướng Phan Văn Khải cũng hoàn thành những vòng đàm phán gay go nhất trong tiến trình Việt Nam gia nhập WTO, để lại cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một nền kinh tế đang tăng trưởng trên 8%, lạm phát chỉ hơn 6% và một Việt Nam có vị thế khá cao trên trường quốc tế.
Thật khó để gạch ra vài đầu dòng để nói về đóng góp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ đầu nhất là về mặt chính sách. Nhưng, khác với những người tiền nhiệm của mình, Nguyễn Tấn Dũng đang có cả một nhiệm kỳ trước mắt. Đây có thể là cơ hội cuối cùng và cũng có thể là cơ hội bắt đầu để ông tiếp tục nắm quyền với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước.
Chính trị là “nghệ thuật của những điều có thể”. Có rất nhiều điều chúng ta muốn làm cho đất nước nhưng chúng ta không có quyền. Có rất nhiều điều có thể ông Dũng cũng muốn làm, nhưng thế và lực cũng không cho phép. Với năng lực của cá nhân Thủ tướng và đội ngũ cố vấn hiện thời, Chính phủ chưa nên ban hành chính sách gì mới. Việc đầu tiên, trong phạm vi quyền Hiến định của mình, Chính phủ nên sắp xếp lại các cơ quan chính phủ theo hướng tách bạch chức năng hành pháp chính trị và hành chính công vụ.
Năm 2006, Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một trạng thái tinh thần lãng mạn, đã lập ra một nhóm nghiên cứu giúp ông Nguyễn Thiện Nhân cải cách giáo dục. Khi đó, tôi đề nghị, ông Nhân thay vì đưa ra chính sách, trước hết phải sắp xếp lại bộ máy của Bộ Giáo dục theo hướng: lập các vụ, chỉ tham mưu chính sách cho bộ trưởng; lập các cục, chỉ thi hành hành chính công vụ. Không thể đòi hỏi các vụ của ông giảm bớt các thủ tục và thôi can thiệp vào công việc của các nhà trường khi chính họ là người hưởng lợi từ việc duy trì những thủ tục không cần thiết ấy. Nhưng, thay vì thao tác như một bộ trưởng ông Nhân đã làm phong trào “hai không” như một cán bộ đoàn.
Khi đã tách bạch hai chức năng này thì chỉ rất ít bộ còn các cục vì chức năng hành chính công vụ sẽ được giao cho địa phương. Bộ trưởng chỉ làm vai trò chủ yếu là hành pháp chính trị. Mỗi bộ có thể sẽ có một ông thứ trưởng chuyên nghiệp, một nhà kỹ trị đúng nghĩa, trông coi phần hành chánh công vụ thuộc ngành mình và chỉ ra tay khi có một cấp nào đó hiểu sai chính sách và chỉ hướng dẫn lại để các địa phương hiểu đúng về thủ tục và chính sách.
Tách bạch như vậy, chính phủ chỉ còn quan tâm tới việc hình thành những hành lang pháp lý sao cho người dân dễ thở, kinh tế phát triển: sáp nhập Thủ đô thì không nghĩ đến các dự án đất đai của đàn em; bãi bỏ thi cử thì không sợ mất khoản phần trăm từ việc in ấn đề thi… Những người chạy chức bộ trưởng sẽ không dám bỏ tiền triệu ra vì mai mốt không thể bán giấy phép mà thu hồi vốn. Và, Hà Nội đất chật sẽ không còn tấp nập xe cộ vào những khi lễ, tết vì chẳng ai còn có nhu cầu biếu quà.
Việc thứ hai, nhân sửa đổi Hiến pháp, nên áp dụng chế độ đa sở hữu đối với đất đai. Đây là một vấn đề mà khi soạn thảo Hiến pháp 1992, Chính phủ Võ Văn Kiệt đã muốn làm nhưng điều kiện chính trị chưa chín muồi như bây giờ. Chế độ đất đai thuộc sở hữu toàn dân chỉ mới được đưa vào Hiến pháp 1980 trong một hoàn cảnh mà ngay chính những người soạn thảo cũng không hiểu hết hệ lụy của nó. Khi trình dự thảo hiến pháp 1980, Chủ tịch Ủy Ban sửa đổi Hiến pháp Trường Chinh đề nghị áp dụng 5 hình thức sở hữu đối với đất đai. Nhưng, khi họp Trung ương, Tổng Bí thư Lê Duẩn có một bài phát biểu riêng về việc lấy tư tưởng “làm chủ tập thể” làm trung tâm. Sau khi phân tích “đạo lý của việc áp dụng phương thức sở hữu toàn dân đối với đất đai”, ông Lê Duẩn cho rằng tinh thần của Hiến pháp 1980 phải dựa trên ba yếu tố: làm chủ tập thể, chuyên chính vô sản và sở hữu toàn dân. Cả chuyên chính vô sản và làm chủ tập thể đã gãy và cái kiềng ba chân ấy chỉ còn cái chân sở hữu toàn dân cà nhắc.
Không chỉ lỗi thời về mặt lý luận, việc không tách bạch các hình thức sở hữu đất công, đất tư đã dẫn đến sự lúng túng trong việc ban hành các chính sách liên quan đến thuế và thu tiền sử dụng đất. Việc các chính quyền địa phương bị thao túng bởi các doanh nghiệp, tiếp tay cho họ cướp đất, đang là mầm mống của những vụ gây bất ổn về chính trị. Có lẽ chính quyền cũng nên biết xấu hổ khi người dân ở các vùng đất chống Mỹ như Bến Tre, Long An… giờ đây khi bị mất đất thay vì cậy đến chính quyền mà họ đã đổ máu để lập nên đã phải khăn gói đến cầu xin trợ giúp trước các cơ quan ngoại giao của Mỹ.
Có một việc mà cả Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải đều chưa làm được là cải cách khu vực kinh tế nhà nước, tiến tới dẹp bỏ kinh tế quốc doanh. Nhu cầu để quốc doanh “chết” xuất hiện từ cuối năm 1989 khi Chính phủ Đỗ Mười chống lạm phát thành công bằng cách áp dụng lãi suất tín dụng theo nguyên tắc kinh tế thị trường và buộc các doanh nghiệp phải tự hạch toán kinh doanh. Chính sách này đã làm cho nền kinh tế mạnh lên nhưng đồng thời đã đặt các doanh nghiệp quốc doanh trước nguy cơ phá sản. Ông Mười bị Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phê phán đã định quay lại chính sách bao cấp nhưng, trước sự can gián của những nhà cố vấn dũng cảm như Đào Xuân Sâm, Trần Đức Nguyên, Lê Đức Thúy, Nguyễn Văn Nam… ông đã chỉ lùi một bước: ném cái phao tín dụng để cứu quốc doanh. Kinh tế quốc doanh vì thế đã tiếp tục được bú bầu sữa từ độc quyền khai thác tài nguyên, độc quyền các thương quyền, đến được ưu đãi hơn về tín dụng.

Việt Nam, xét về bản chất, không còn là một quốc gia cộng sản mà chỉ là quốc gia độc đảng. Trong thâm sâu, những người đồng nhiệm của ông Dũng không còn coi ý thức hệ là kim chỉ nam cho dù độc đảng vẫn là lẽ sinh tồn của họ. Nếu ông Dũng đòi xét lại định hướng xã hội chủ nghĩa, ông cũng sẽ bị tiêu diệt. Các đối thủ của ông sẽ chống ông không vì niềm tin mà vì đấy là công cụ tấn công mà không ai dám cãi. Nhưng, với tư cách Thủ tướng, ông Dũng có thể thuyết phục các đồng chí của mình: Giữ định hướng xã hội chủ nghĩa nhưng thay vì lấy quốc doanh là chủ đạo thì phải chọn hiệu quả của nền kinh tế làm chủ đạo.

Năm 2005, năm trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng cầm quyền, khu vực quốc doanh tuy nắm 54,9% tổng số vốn sản xuất kinh doanh, 51% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chính dài hạn nhưng chỉ tạo ra 38,8% doanh thu; Trong khi khu vực tư nhân chỉ chiếm 25% vốn sản xuất kinh doanh, 20,6% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chánh dài hạn nhưng đã tạo ra mức doanh thu chiếm 39,5%. Thế nhưng, năm 2006, thành phần kinh doanh kém hiệu quả này vẫn được ưu tiên, doanh nghiệp nhà nước vẫn nắm giữ 75% tài sản cố định quốc gia, 20% vốn đầu tư xã hội, gần 50% vốn đầu tư của nhà nước và 60% tín dụng ngân hàng trong nước và 70% vốn vay từ nước ngoài. Ngay từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu chấp nhận kinh tế nhiều thành phần, chưa bao giờ khu vực kinh tế quốc doanh được coi là một khu vực kinh doanh hiệu quả. Không thể có cái gọi là chủ nghĩa xã hội như đức tin của một số người nếu những anh nắm nhiều nhất tài nguyên và vốn liếng quốc gia lại làm ra tiền ít nhất.
Tất nhiên, nếu ông Dũng muốn, việc thực hiện những điều tối thiểu này cũng không phải dễ dàng. Một nội các mà một số thành viên của nó đã phải chi phí rất nhiều để ngồi vào không thể sẵn sàng chia tay với quyền cấp từng tờ giấy phép. Nhưng, cũng như “Trần Văn Chắt, Nguyễn Thị Tèo”, đã lên tới đó thì đừng nghĩ tới mục tiêu kiếm chác. Thủ tướng cũng cần có sự ủng hộ của các thành viên trong gia đình. Đối với một dòng họ có một người ngồi trên ghế Thủ tướng tới hai nhiệm kỳ thì điều đáng tự hào là những gì người đó đã làm chứ không phải là lượng đất đai, cổ phiếu mà các thành viên trong gia đình nắm được.
Viết đến đây thì nhận được tin tòa y án đối với Cù Huy Hà Vũ. Như vậy, không chỉ những người giúp việc viết diễn văn, các cố vấn chiến lược của Thủ tướng cũng vẫn mang những tư duy cũ. Tiểu khí vẫn bị đánh thức. Thay vì, sau những nỗ lực sinh tử để thâu tóm quyền hành, bậc anh hùng phải bắt đầu nhiệm kỳ bằng cách mở lòng đại xá. Hy vọng, sau khi Quốc hội phê chuẩn nội các, Thủ tướng sẽ có những người giúp việc hiểu được vai trò lịch sử của ông hơn.
__

http://tiengnoidanchu.wordpress.com/2011/08/03/ba-khau-d%E1%BB%99t-pha-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%A7-t%C6%B0%E1%BB%9Bng/

MỘT SỐ NHẬN ĐỊNH VỀ THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG

Theo Bay Vút
Ông Nguyễn Tấn Dũng đã tái đắc cử chức vụ Thủ tướng chính phủ Việt Nam. Những cơ hội và thử thách nào đang chờ đợi ông?
Quốc hội Việt Nam vừa bỏ phiếu bầu ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng thêm một nhiệm kỳ 5 năm với tỷ lệ phiếu tín nhiệm lên tới 94%.
Ông là vị thủ tướng thứ 7, đồng thời cũng là người trẻ nhất (61 tuổi) so với các vị tiền nhiệm.
Vào thứ Ba ngày 26/7, 500 đại biểu Quốc hội Việt Nam đã thực hiện thủ tục bầu thủ tướng. Tuy nhiên, thật ra vị thế thủ tướng của ông Nguyễn Tấn Dũng đã được Đại hội Đảng quyết định và củng cố từ tháng Một vừa qua.
Vượt qua thách đố về chính trị
Trước đây, ông Nguyễn Tấn Dũng đã được bầu làm ủy viên trong bộ chính trị gồm 14 thành viên. Được sự hậu thuẫn của các ủy viên công an và quân đội trong bộ chính trị, ông Dũng đã đương đầu được một thách đố về quyền lực và ông hiện ở trong tư thế mạnh.
Theo nhận định của các nhà hoạt động chính trị, việc ông Dũng tiếp tục thêm một nhiệm kỳ thủ tướng có thể cho thấy một thời kỳ trấn áp tự do mới, tiếp nối với những đợt trước đây. Từ cuối năm 2009 tới nay, nhiều người chỉ trích đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam đã bị bắt giam.
Một nhà ngoại giao Châu Á không muốn nêu danh tính cho hay việc ông Dũng được bầu lại làm thủ tướng có thể sẽ là thời kỳ khó khăn hơn cho các nhân vật bất đồng chính kiến. Tuy nhiên, vị thế mạnh của ông Dũng cũng có thể giúp ông thông qua được “liều thuốc đúng” cho tình trạng kinh tế trong nước.
Tương lai kinh tế Việt Nam không sáng sủa
Trong khi đó, các nhà kinh tế cũng không chắc liệu ông có giải quyết suôn sẻ bài toán kinh tế của Việt Nam. Nhiều người đang chờ đợi xem ông Dũng sẽ dùng quyền lực mạnh hiện nay như thế nào để điều hành các chính sách kinh tế vĩ mô nhằm đưa đất nước thoát ra khỏi những vướng mắc hiện thời.
Phòng Thương mại Châu Âu cho hay niềm tin của các thành viên vào tương lai kinh tế của Việt Nam vẫn đang tiếp tục suy giảm.
Mức lạm phát của Việt Nam hiện vào hàng cao nhất thế giới. Theo tin từ các cơ quan truyền thông trong nước, ngày càng có nhiều vụ đình công trong bối cảnh người dân phải vất vả đối phó với cuộc sống càng lúc càng khó khăn.
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho hay ông Nguyễn Tấn Dũng, trước đây từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, “sẽ phải đối diện với các thách đố lớn lao để khắc phục nền kinh tế, vốn đã bị suy yếu nghiêm trọng trong nhiệm kỳ đầu của ông”.
Vẫn theo lời ông Doanh, nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ đang trên bờ vực phá sản.
Ông Vương Quân Hoàng thuộc Công ty Nghiên cứu và Tư vấn DHVP cho biết nền kinh tế Việt Nam hiện đang trong cơn khủng hoảng nghiêm trọng.
Theo sự tiết lộ của WikiLeaks, cựu Đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam Michael Michalak cho rằng ông Dũng là nhân vật có “đầu óc cải cách”. Các nhà phân tích nói chung đều đồng ý rằng ông Dũng ủng hộ công cuộc cải cách kinh tế rộng lớn hơn đồng thời minh bạch hơn.
Tuy nhiên, các thành tích kinh tế của ông cũng là điều gây tranh cãi. Ông là người ủng hộ nhiệt thành cho các doanh nghiệp quốc doanh khổng lồ như Vinashin. Hồi năm ngoái, công ty này đứng bên bờ vực phá sản với số nợ lên tới gần 4,4 tỷ đô-la.
Các nhà kinh tế cũng lên tiếng về tình trạng ì ạch của các doanh nghiệp quốc doanh. Họ cho rằng khu vực quốc doanh gây tổn hại đến môi trường cạnh tranh, phá hủy nguồn vốn quý giá mà ở nhiều nơi khác rất cần và dung dưỡng cho tình trạng thiếu hiệu quả kinh tế.
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho hay chắn chắn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải cơ cấu lại nền kinh tế, cải tổ các định chế công và thông qua một mô hình tăng trưởng kinh tế mới. Điều này có nghĩa là ông Dũng phải thúc đẩy tiến trình đổi mới và cách nghĩ độc lập của giới trí thức. Ông Doanh phát biểu: “Chúng ta phải chờ xem điều gì sẽ diễn ra. Cho tới nay, tôi chưa thấy có các thay đổi cần thiết”.
Nhận định của Giáo sư Carl Thayer
Trả lời phỏng vấn Bay Vút xung quanh việc ông Nguyễn Tấn Dũng tái đắc cử chức vụ Thủ tướng Việt Nam, Giáo sư Carl Thayer – chuyên gia về Việt Nam nhận định: “Ông Nguyễn Tấn Dũng, một người theo chủ nghĩa dân tộc, sẽ cổ vũ cho các doanh nghiệp quốc doanh lớn để bảo vệ Việt Nam khỏi sự cạnh tranh có tính toàn cầu”.
“Ông Dũng là một nhà lãnh đạo đã thành công trong việc trở thành một thủ tướng có vai trò tích cực hơn các vị tiền nhiệm. Việc tái bổ nhiệm ông vào chức vụ thủ tướng đồng nghĩa với việc ông thậm chí sẽ có thêm nhiều quyền lực hơn trước đây”.
“Nội các của ông Dũng cho thấy là chính trường Việt Nam sắp tới sẽ có sự nối tiếp chứ không phải thay đổi. Người ta có thể nhận thấy điều này qua số người đương nhiệm được tái bổ nhiệm hoặc tái phân công cùng với số thứ trưởng được chỉ định đứng đầu các bộ liên quan”.
Theo Giáo sư Carl Thayer, hạn chế chính yếu của ông Dũng là “ông vốn quen thuộc với cách làm riêng của mình và ông phản ứng một cách mạnh mẽ khi nghe các quan điểm của những người bất đồng”.
***
Chân dung ông thủ tướng

BBC Vietnamese – Ông Nguyễn Tấn Dũng trở thành nhân vật được bàn tới nhiều nhất trong tuần này, khi các đại biểu Quốc hội khóa XIII trong phiên họp đầu tiên đã bầu chọn ông tiếp tục giữ chức thủ tướng.
Hãng thông tấn Pháp Agence-France Presse nhân dịp này có bài nói về sự nghiệp lãnh đạo của người mà hãng này gọi là ‘vị thủ tướng đầy tham vọng’ của Việt Nam.
BBCVietnamese.com xin giới thiệu cùng quý vị.
Bài báo của hãng thông tấn Pháp nhận định: “Được xem như một nhà lãnh đạo sắc sảo, người đã hiện đại hóa Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng đang nổi lên như chính trị gia quyền lực nhất nước”.
Ông Dũng, 61 tuổi, cựu thống đốc ngân hàng nhà nước, đã phát triển mối quan hệ thân cận với tầng lớp doanh gia hàng đầu đất nước và đưa Việt Nam tiến theo con đường mở cửa về kinh tế nhưng không nơi lỏng vòng kiềm soát nhân quyền và các quyền tự do dân chủ.
Benoit de Treglode, chuyên gia Việt Nam tại Viện nghiên cứu Đông Nam Á Hiện đại trụ sở ở Bangkok, nhận xét: “Ông Nguyễn Tấn Dũng là chính trị gia hiện đại đầu tiên của Việt Nam, theo nghĩa châu Á của từ này.”
Ông de Treglode coi ông Dũng như nhân vật theo mẫu hình Lý Quang Diệu, người đã hiện đại hóa đất nước Singapore.
Đã định trước

Việc tái bổ nhiệm ông Nguyễn Tấn Dũng vào vị trí thủ tướng thực tế đã được quyết định từ Đại hội Đảng XI hồi tháng 1/2011.
Ông de Treglode nói ông Dũng đã rất thành công trong việc thu tập giới kinh doanh trong nước xung quanh ông, và khá hơn những người tiền nhiệm trong đối thoại với bên ngoài.
Trong nhiệm kỳ đầu của ông, bắt đầu từ năm 2006, Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) và tăng cường quan hệ kinh tế-thương mại với Hoa Kỳ, một phần vì căng thẳng gia tăng giữa Bắc Kinh và Hà Nội.
Thế nhưng trong nhiệm kỳ của ông, hồ sơ nhân quyền của Việt Nam cũng đầy các vết đen và giới đấu tranh dân chủ cho rằng chính quyền sẽ tiếp tục thắt chặt trấn áp các hoạt động dân chủ vì lo ngại bất ổn như đã từng xảy ra tại các nước Trung Đông và Bắc Á, bắt nguồn từ bức xúc về kinh tế.
Một nguồn tin trong Đảng Cộng sản Việt Nam mô tả ông Nguyễn Tấn Dũng là “nhân vật gây chú ý”, đồng thời là vị lãnh đạo tham vọng nhất mà ông từng biết.
Sinh ngày 17/11/1949 tại tỉnh Cà Mau, ông Dũng có 20 năm phục vụ trong quân đội, chủ yếu là trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ.
Sau khi giải ngũ năm 1981, ông học luật và chính trị tại Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, sau đó kinh qua nhiều chức vụ về Đảng ở miền Nam.
Ông Nguyễn Tấn Dũng lên khá nhanh dưới thời ông Võ Văn Kiệt, người được cho là kiến trúc sư của công cuộc đổi mới ở trong nước, bắt đầu từ cuối thập kỷ 1980.
Khi làm thủ tướng, ông Kiệt đã điều chuyển ông Dũng về Hà Nội, nơi ông trở thành thứ trưởng Bộ Nội vụ (Công an) năm 1995.
Một năm sau đó, ông Dũng trở thành ủy viên trẻ nhất trong Bộ Chính trị Đảng CSVN.
Philippe Papin, sử gia chuyên về Việt Nam tại l’Ecole Pratique des Hautes Etudes ở Paris, nhận xét: “Ông Dũng mang lại niềm hy vọng lớn vì ông là người miền Nam, ông còn khá trẻ và quan hệ gần cận với ông Võ Văn Kiệt”.
“Ngày nay rõ ràng ông không còn được kỳ vọng nhiều như trước nữa.”
Dự án bauxite

Năm ngoái ông Nguyễn Tấn Dũng đã chịu nhiều chỉ trích ở trong Đảng vì liên quan tới các dự án khai thác bauxite có đầu tư của Trung Quốc và nợ nần của Tập đoàn Tàu thủy Vinashin. Ông cũng bị cáo buộc đã chống tham nhũng không thành công.
Trước Đại hội Đảng, ông Dũng đã phải đối diện với thách thức mạnh mẽ từ đối thủ lâu năm của ông là ông Trương Tấn Sang, thế nhưng giới phân tích cho rằng ông đã vượt qua nhờ tài vận dụng hệ thống nội bộ Đảng.
Ông Dũng tái đắc cử vào Bộ Chính trị nhờ ủng hộ của ngành an ninh và quốc phòng.
Một quan chức ngoại giao châu Á, đề nghị giấu tên, nói với AFP rằng vị trí của ông Dũng nay càng được củng cố.
“Nếu như hồi tháng 12 mà người ta hỏi tôi thì câu trả lời của tôi không được chắn chắn như bây giờ.”
Hôm thứ Bảy tuần trước, đồng minh của ông Dũng là ông Nguyễn Sinh Hùng đã được bầu làm chủ tịch Quốc hội. Điều này giúp tăng thêm ủng hộ cho ông Nguyễn Tấn Dũng.
Trong khi đó, đối thủ của ông – ông Trương Tấn Sang, được bầu chọn là chủ tịch nước, vị trí được đánh giá là mang tính biểu tượng nhiều hơn là thực quyền.
Một nhân vật lãnh đạo hàng đầu khác, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng CSVN, không được coi như thách thức chính trị gì quá lớn đối với ông Dũng.
Chuyên gia về Việt Nam Benoit de Treglode nhận xét: “Bộ tam các ông Sang-Dũng-Trọng là thắng lợi chính trị cho ông Nguyễn Tấn Dũng”.
“Nay ông Dũng không cần ai nữa.”
***
THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG ĐỐI ĐẦU VỚI NHIỀU THÁCH THỨC VỀ KINH TẾ

Thanh Phương, theo RFI – Được cầm quyền thêm 5 năm nữa, thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải đối đầu với những thách thức to lớn. Đặc biết nhất là về kinh tế, vốn đã gặp nhiều xáo trộn trong nhiệm kỳ đầu của ông.
Theo nhận định của chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh được hãng tin AFP trích dẫn hôm nay, kinh tế Việt Nam đang bị mất cân đối ở nhiều mặt: lạm phát tăng vọt, thâm thủng mậu dịch ngày càng lớn, thâm hụt ngân sách và cán cân vãng lai ở mức cao, đầu tư công thiếu hiệu quả và nợ nước ngoài gia tăng. Cũng theo ông Lê Đăng Doanh, nhiều xí nghiệp cỡ nhỏ và vừa đang bên bờ phá sản.
Lạm phát ở Việt Nam trong tháng 7 đã lên tới 22% so với cùng kỳ năm ngoái, thuộc loại cao nhất thế giới hiện nay. Vật giá leo thang, đời sống dân nghèo càng thêm khốn đốn. Theo báo chí chính thức, con số các vụ đình công đang gia tăng cũng là do tác động của lạm phát.
Hãng tin AFP trích lời ông Vương Quân Hoàng , chủ tịch công ty tư vấn và nghiên cứu DHVP, hôm nay cho rằng dân chúng ngày càng không chấp nhận tình trạng lạm phát tăng cao. Như vậy, áp lực lên chính phủ mới về mặt này sẽ rất lớn. Theo ông Vương Quân Hoàng, kinh tế Việt Nam đang gặp khủng hoảng, « một cuộc khủng hoảng lớn ».
Phòng Thương mại châu Âu ở Việt Nam hôm qua cũng vừa công bố kết quả điều tra cho thấy là sư tin tưởng của các doanh nghiệp thành viên đã sụt giảm thêm 7 điểm, cho thấy giới doanh nghiệp ngoại quốc ngày càng thận trọng khi đầu tư vào Việt Nam, vì họ thấy là không có cải thiện gì trong các chính sách kinh tế vĩ mô.
Theo chủ tịch Phòng Thương mại châu Âu ở Việt Nam, Alain Cany, nếu không có cải thiện rõ rệt, Việt Nam có thể sẽ mất sự thu hút do với các nước khác trong ASEAN. Trong bối cảnh như vậy, Việt Nam sẽ khó mà đạt mục tiêu 20 tỷ đôla đầu tư nước ngoài trực tiếp FDI cho năm nay.
Chưa biết là trong nhiệm kỳ mới ban lãnh đạo mới làm cách nào để đưa kinh tế Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng, nhưng điều chắc chắn là về mặt chính trị, họ sẽ tiếp tục duy trì chế độ độc đảng, không chấp nhận bất cứ hình thức đối lập nào. Thậm chí, giới hoạt động nhân quyền sợ rằng, với việc ông Nguyễn Tấn Dũng tái đắc cử thủ tướng, chính sách đàn áp các quyền tự do sẽ còn ác liệt hơn.
Hiện giờ, theo Ân Xá Quốc Tế, hàng chục nhà bất đồng chính kiến và nhà hoạt động chính trị đang bị giam cầm ở Việt Nam. Ngay trước ngày ông Nguyễn Tấn Dũng tái đắc cử thủ tướng, hôm qua, linh mục Nguyễn Văn Lý, một trong những nhà đấu tranh dân chủ nổi tiếng ở Việt Nam, đã bị đưa trở lại nhà tù, mặc dù tình trạng sức khoẻ còn rất kém.
Trong vài ngày nữa, ngày 10/8, chính quyền Việt Nam sẽ đem ra xét xử giáo sư Phạm Minh Hoàng, một blogger mang hai quốc tịch Việt Pháp, với tội danh « Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền », một tội danh vẫn thường được dùng để kết án các nhà bất đồng chính kiến. Trước đó, ngày 2/8, tòa án Hà Nội sẽ xử phúc thẩm tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, bị kết án 7 năm tù trong phiên xử sơ thẩm đầu tháng 4 vừa qua với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam ».
Hai nhà hoạt động này đều có điểm chung là đã phản đối dự án bauxite ở Tây Nguyên, dự án mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã quyết định cho thực hiện, bất chấp những nguy cơ về môi trường, kinh tế và an ninh quốc gia. Vốn rất quan tâm đến việc bảo vệ môi trưòng ở Việt Nam, giáo sư Phạm Minh Hoàng đã tham gia ký kiến nghị yêu cầu dừng dự án bauxite Tây Nguyên. Còn tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ thì đã kiện ông Nguyễn Tấn Dũng vì đã cho phép tiến hành dự án này.
Ban lãnh đạo mới của Việt Nam cũng đang phải đối đầu với phong trào phản đối Trung Quốc đang ngày càng lan rộng trong nước. Hôm qua, tân chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và trước đó vào đầu tháng 6, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh hải trước chính sách bành trướng trên Biển Đông của Trung Quốc. Nhưng mặt khác, chính quyền Việt Nam lại thẳng tay đàn áp những người biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn, gây phẫn nộ dư luận.
Phong trào phản đối Trung Quốc đang dần dần trở thành một phong trào đòi các quyền tự do căn bản, mà trước hết là quyền tự do biểu tình. Đi tiên phong là giới nhân sĩ trí thức, những người mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã nhiều lần bịt miệng, vì không muốn nghe những lời « phản biện » của họ.
__
http://tiengnoidanchu.wordpress.com/2011/07/28/m%E1%BB%99t-s%E1%BB%91-nh%E1%BA%ADn-d%E1%BB%8Bnh-v%E1%BB%81-th%E1%BB%A7-t%C6%B0%E1%BB%9Bng-nguy%E1%BB%85n-t%E1%BA%A5n-dung/

1 Phản hồi »

  1. nhiệm kỳ thứ nhất chìm tàu vinashin,nhiệm kỳ thứ hai sẽ có nhiều con tàu tiếp tục chìm,như tổng công ty evn,tổng công ty than khoáng sản,không chừng cả hàng không lẫn dầu khí cũng đi chung một xuồng với vinashin vì nợ nước ngoài ngập đầu./.

    Phản hồi bởi thangkhosaigon — 17/08/2011 @ 3:07 chiều | Trả lời


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: