Hoàngquang’s Blog

19/07/2011

Con đường gập ghềnh trước mặt Trung Quốc

Filed under: Trung Quốc — hoangquang @ 3:42 sáng
Tags: ,

Wall Street Journal
& PHÂN HOÁ XÃ HỘI HAY QUẢ BOM NỔ CHẬM TẠI TRUNG QUỐC VÀ NGA

Trung Hoa Liễu -Nguyễn Xuân Nghĩa
***

Con đường gập ghềnh trước mặt Trung Quốc

Ian Bremmer
Ngày 9-7-2011

Bất ổn, lạm phát và dân số già đi, đó là những rào cản trên con đường Trung Quốc trở thành kẻ thống trị.
Chính xác là khi nào Trung Quốc sẽ cai quản thế giới?
Khoảnh khắc điều đó thành sự thật dường như đang đến rất gần, tính theo từng phút. Đến năm 2050, Trung Quốc sẽ trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới – HSBC bảo thế. Không, năm 2040 cơ – các nhà phân tích ở Ngân hàng Đức (Deutsche Bank) khẳng định. Hãy cứ cho là 2030 đi – Ngân hàng Thế giới nói với chúng ta như vậy. Goldman Sachs cho rằng 2020 mới là năm tính số. Còn IMF thì cách đây vài tuần đã nói là nền kinh tế Trung Quốc sẽ qua mặt Mỹ vào năm 2016. Có thể một ai đó kia còn cho là Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới từ 5 năm về trước rồi.
Nhưng chúng ta đừng để bị cuốn đi vội. Có rất nhiều xáo động đang sôi sục dưới lớp vỏ của sự thần kỳ Trung Quốc. Hãy xem nhanh vài lát cắt sau:
• Ở Hồ Nam (Hunan), những người nông dân bị các công ty bất động sản hung bạo cướp đất phát hiện ra rằng chính quyền địa phương không đứng về phía họ. Một anh nông dân đã tự thiêu, và phong trào phản đối nhanh chóng lan từ tỉnh lỵ này sang tỉnh lỵ kia.
• Một vụ rò rỉ hóa chất xuống sông đã cắt đứt nguồn nước tới Cáp Nhĩ Tân (Harbin), thành phố 4 triệu dân, gây phẫn nộ trong dư luận.
• Ở Nội Mông, một tài xế xe tải người Hán giết chết một người chăn gia súc ở địa phương bằng hành động gây tai nạn rồi bỏ chạy. Bạo động bùng lên và kéo dài nhiều ngày trong sắc dân thiểu số.
• Bạo động ở tỉnh Tân Cương vượt khỏi tầm kiểm soát, buộc Nhà nước phải chặn Internet trên một khu vực rộng gấp ba lần bang California.
• Tại thành phố ven biển Giang Tô (Xintang), đám lính được gửi đến để đàn áp biểu tình của công nhân nhập cư đã xô đẩy làm một phụ nữ mang bầu bị ngã, gây nên một làn sóng phẫn nộ mà chỉ lực lượng bán vũ trang, sử dụng xe bọc sắt, mới xử lý nổi.
An ninh của Trung Quốc giỏi nhất thế giới ở lĩnh vực trấn áp bạo động quy mô lớn, và những cuộc biểu tình đó không làm nên một loại đối lập có tổ chức nào đối với sự kiểm soát của Đảng Cộng sản. Phần lớn những người biểu tình chỉ nhằm vào quan chức địa phương, và họ bị kích động bởi những nỗi bất mãn riêng của địa phương. Ba thập kỷ liền tăng trưởng hai con số đã mang lại cho các lãnh đạo Trung Quốc sự kiên nhẫn rất lớn của cộng đồng.
Nhưng Trung Quốc là một nước đo số những cuộc biểu tình lớn hàng năm bằng con số chục nghìn. Riêng năm 2006, Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc báo cáo có khoảng 60.000 “vụ tập hợp đông người” – lối nói tránh được sử dụng chính thức để chỉ các cuộc biểu tình biểu thị thái độ phẫn nộ của quần chúng, với ít nhất 50 người tham gia. Năm 2007, con số vọt lên 80.000. Mặc dù những số liệu như thế không còn được công bố nữa, nhưng thông tin rò rỉ cho biết con số của năm 2008 lên tới 127.000 vụ. Hiện nay, gần như chắc chắn là còn cao hơn.
Chắc chắn không có bằng chứng đáng tin cậy nào về việc Trung Quốc đang ở trên bờ vực một cuộc khủng hoảng không được báo trước, nhưng tất cả những gì mà cơn thịnh nộ của dân chúng hướng vào thì đều cho thấy những thách thức khổng lồ trên con đường phía trước. Những cường quốc đang nổi lên như Ấn Độ, Brazil và Thổ Nhĩ Kỳ có thể tiếp tục tăng trưởng trong 10 năm tới với cùng cái công thức căn bản đã kích thích tăng trưởng trong 10 năm qua. Trung Quốc, ngược lại, phải tiến hành những cuộc cải cách cực kỳ phức tạp và đầy tham vọng để có thể duy trì động lực trở thành một cường quốc hiện đại, và các nhà lãnh đạo của nước này hiểu điều đó.
Cuộc khủng hoảng tài chính làm lộ rõ sự phụ thuộc của Trung Quốc – nếu muốn tăng trưởng – vào sức mua của người tiêu dùng ở Mỹ, Âu châu và Nhật Bản; sự phụ thuộc đó tạo ra tình trạng dễ bị tổn thương hết sức nguy hiểm. Những ai cho rằng có thể lập chính xác biểu đồ tăng trưởng của Trung Quốc dường như đã giả định rằng lãnh đạo Trung Quốc có thể thay đổi một cách vững chắc mô hình tăng trưởng của đất nước theo hướng nâng tiêu dùng nội địa lên, chuyển núi tài sản khổng lồ từ các công ty quốc doanh của Trung Quốc sang hàng trăm triệu người tiêu dùng mới.
Đó đúng là một giả định. Bất chấp những nỗ lực kiệt cùng của các nhà thiết kế chính sách ở Bắc Kinh, năm ngoái, phần tiêu thụ của hộ gia đình góp vào tăng trưởng của Trung Quốc thật sự đã đi theo chiều ngược lại, một phần vì có những nhân vật môi giới quyền lực nằm trong chính giới – những kẻ đã kiếm quá nhiều tiền từ mô hình cũ đến nỗi không thể áp dụng đầy đủ một mô hình mới được nữa.
Không chỉ có thế, cùng với việc khoảng cách giàu nghèo tiếp tục mở rộng, bất ổn xã hội gần như chắc chắn là sẽ buộc nhà nước phải hạn chế ngặt nghèo hơn quyền tự do ngôn luận và tự do tụ họp. Điều đó có thể tạo ra phản ứng dữ dội, một khi những kỳ vọng về sự thịnh vượng vật chất tăng lên mà lại không được đáp ứng. Nguy hiểm nhất đối với tương lai của đảng cầm quyền là, các thành phần trong chính phủ có thể không đồng ý với nhau về cách nhà nước phản ứng trước một cơn biến động bất thình lình do bạo loạn có tổ chức gây ra.

Dân số Trung Quốc cũng gây thêm một thách thức nghiêm trọng khác. Lao động của nước này đang trở nên đắt đỏ hơn khi mà Trung Quốc đô thị hóa và dịch chuyển lên cao trên chuỗi giá trị sản xuất. Dân số cũng đang già đi, bởi vì chính sách một con và nhiều thành tố khác đang khiến cho ngày một ít người trẻ tham gia lực lượng lao động hơn. Khi có thêm nhiều người Trung Quốc đến tuổi về hưu, thì nhu cầu mở rộng và củng cố mạng lưới an sinh xã hội chính thức để cấp lương hưu và bảo hiểm y tế cho hàng trăm triệu người sẽ sản sinh ra những khoản chi phí chưa từng có tiền lệ.
Trong bối cảnh phần lớn tăng trưởng của Trung Quốc vẫn bắt nguồn từ các dự án đầu tư vào cơ sở hạ tầng và đầu tư do nhà nước hướng dẫn, ảnh hưởng lên cái môi trường vốn đã bị đánh thuế quá mức có thể sẽ làm cả hệ thống bị sốc. Suy thoái đất đai, chất lượng không khí và thiếu nước là những vấn đề khẩn cấp và đang gia tăng. Khả năng chịu đựng môi trường xuống cấp của người dân Trung Quốc khá hơn hầu hết các thị trường đang phát triển khác (chưa nói tới thế giới phát triển), nhưng nguy cơ một vụ việc về môi trường gây ra sự cố bất ổn và nguy hiểm đang tăng lên từng ngày.
Tiếp nữa là lạm phát, mà hồi tháng 5 đã đạt tỷ lệ cao nhất trong 34 tháng qua, theo số liệu của Cục Thống kê Quốc gia. Giá lương thực tăng 11,7%. Chính sách tiền tệ mở rộng quá mức, chi phí giao thông vận tải đắt lên do đô thị hóa, và tăng lương quy mô lớn chỉ là một vài trong vô số những biến thể khiến chúng ta tin chắc rằng chính phủ sẽ phải vất vả hơn để kiềm chế lạm phát trong những năm trước mắt.
Cuối cùng, khi những nhu cầu phổ quát, được thể hiện trên mạng và trong môi trường blog ở Trung Quốc, đóng một vai trò lớn hơn trong quá trình các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc ra quyết định, thì những công dân bất mãn sẽ kiểm tra năng lực thực thi chính sách chiến lược của chính phủ. Điều ấy cũng có thể làm hạn chế tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc trong dài hạn.
Ngay cả nếu các nhà lãnh đạo Trung Quốc đạt được những tiến bộ to lớn trong cải cách quốc nội, người ta cũng sẽ thấy rằng môi trường quốc tế đang trở nên ít thuận lợi hơn cho việc mở rộng nền kinh tế. Giá dầu, khí đốt, kim loại và khoáng chất tăng cao – những thứ mà Trung Quốc cần để làm năng lượng cho nền kinh tế – sẽ đổ gánh nặng lên tăng trưởng. Huy động tất cả những thị trường đang nổi lên sẽ gây thêm sức ép đối với giá lương thực thực phẩm và các mặt hàng tiêu dùng khác, kìm hãm tăng trưởng và phá hoại niềm tin của người tiêu dùng, vốn là nguồn quan trọng nhất cho ổn định chính trị – xã hội ở Trung Quốc.
Vậy còn quan hệ của Trung Quốc với Mỹ thì sao? Tăng trưởng mạnh ở Trung Quốc, đi kèm với chính sách tài khóa không bền vững, thất nghiệp cao và nhu cầu tiêu dùng suy yếu ở Hoa Kỳ, sẽ tạo ra va chạm giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới – đặc biệt là bằng cách tăng đáng kể nguy cơ bảo hộ mậu dịch của cả hai bên. Hàng rào bảo hộ là cả một vấn đề đối với những công ty Mỹ muốn tìm đường đến với người tiêu dùng Trung Quốc, nhưng nó còn gây phiền phức hơn thế nhiều cho dân chúng Trung Quốc – những người đang phải phụ thuộc vào độ ổn định ngân sách, đầu tư, công nghệ và tiêu dùng của Mỹ.
Nếu không có gì khác, những thách thức khổng lồ phía trước Trung Quốc tạo ra quá nhiều lý do để người ta nghi ngờ kế hoạch dài hạn của nền kinh tế nhằm đạt tới địa vị thống trị toàn cầu. Như Yogi Berra từng nói: “Thật khó để dự đoán, nhất là về tương lai”.
— Ông Bremmer là chủ tịch Tập đoàn Eurasia, một công ty tư vấn chuyên về đánh giá rủi ro chính trị. Cuốn sách gần đây nhất của ông là “Sự cáo chung của thị trường tự do”.
Chú thích ảnh, từ trên xuống dưới: Trong một cuộc trả lời phỏng vấn John Bussey của tờ Wall Street Journal, Chủ tịch tập đoàn Eurasia, Ian Bremmer, đã khẳng định rằng để trở thành siêu cường kinh tế như dự đoán trong thế kỷ này, Trung Quốc phải tái cấu trúc một cách căn bản nền kinh tế của họ.
Ảnh 2: Cậu bé này đang chở ông bà bằng xe bò kéo, ngoại ô Bắc Kinh. Cùng với việc ngày càng nhiều người Trung Quốc đến tuổi hưu trí, nhu cầu cấp lương hưu và bảo hiểm y tế sẽ đẩy đến những chi phí chưa từng có tiền lệ.
Ảnh 3: Những chiếc xe công an bị lật đổ thành hàng trên đường phố sau một cuộc bạo động ở Xintang, hồi tháng 6. Mỗi năm Trung Quốc có hàng chục nghìn cuộc biểu tình quy mô lớn.

Người dịch: Đan Thanh
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
http://anhbasam.wordpress.com/2011/07/12/179-con-d%c6%b0%e1%bb%9dng-g%e1%ba%adp-gh%e1%bb%81nh-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%ba%b7t-trung-qu%e1%bb%91c/

Đăng bởi basamnews on 13.07.2011
THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ Tư, ngày 13/07/2011
PHÂN HOÁ XÃ HỘI HAY
QUẢ BOM NỔ CHẬM TẠI
TRUNG QUỐC VÀ NGA

(Đài Tiếng nói nước Nga 10/7)
Trung Quốc và Nga đã vượt cả Mỹ và Liên minh châu Âu về mặt tiêu thụ hàng xa xỉ. Trong khi đó 200 triệu người Trung Quốc, gấp rưỡi toàn bộ dân số Nga, lại đang sống trong cảnh bần cùng. Ở nước Nga cũng có thực trạng tương tự. Chỉ 1/100 người Nga đủ khả năng dùng những thứ hàng cao cấp với cuộc sống vương giả. Sự phân hoá xã hội như vậy sẽ dẫn đến những hậu quả gì? Phóng viên Đài tiếng nói nước Nga Leonid Kovachich đã đi tìm giải đáp cho câu hỏi đó.

Có thể nói phân hoá xã hội là “bạn đồng hành không tránh khỏi” của cải cách thị trường. Tại Nga trong kủ nguyên những năm 1990 đã có những người chỉ sau một đêm bỗng trở thành giàu có nhờ mua được những món hời với giá rẻ mạt như cho không, trong quá trình tư hữu hoá tài sản nhà nước. Cùng lúc ấy, phần lớn người dân Nga đột nhiên rơi xuống hạng dân nghèo. Đáng buồn hơn hết, là thành phần “outsider”, những người dường như bị đẩy ra bên lề xã hội, lại là số lao động trí thức: các nhà khoa học, bác sĩ và giáo viên. Cũng ở đây bao hàm đặc điểm những vấn đề xã hội của đất nước, ông Evgeni Gontmakher, lãnh đạo Trung tâm nghiên cứu xã hội thuộc Viện Kinh tế (Viện Hàn lâm khoa học Nga) nêu nhận xét khái quát như vậy.
Chuyên viên nghiên cứu phân tích: “Có tỷ lệ rất lớn những công dân làm việc không ổn định. Họ không phải là thất nghiệp, nhiều người trong số đó có học vấn cao, nhưng khoản thu nhập không đảm bảo cho họ một mức sống xứng đáng. Do đó, nhiệm vụ cơ bản là tăng lương và đảm bảo hệ thống công bằng về phân định thu nhập. Có thể đạt tới điều đó bằng cách siết chặt chính sách tài chính liên quan đến số công dân có thu nhập cao, nếu không thì không sao giải quyết nổi vấn đề nghèo khổ. Ở Nga, 16% cư dân đang sống dưới mức nghèo khổ, tức là bình quân đầu người 500 USD mỗi tháng. Không thể không dành sự giúp đỡ của Nhà nước cho những công dân này”.
Ở Trung Quốc, đà gia tăng trong thu nhập của người thành phố song hành với sự bần cùng hoá của dân nông thôn, chiếm hơn một nửa dân số đất nước. Về hình thức, đất đai thuộc quyền sở hữu công cộng và tập thể, nhưng trên thực tế, các quan chức địa phương thường mua rẻ của nông dân rồi bán lại cho người giàu để thu về phần chênh lệch kếch xù. Đông đảo dân làng lâm vào cảnh vô nghề nghiệp, ở nông thôn cũng như ra thành phố đều không kiếm được việc làm. Họ không biết lấy tiền đâu ra để trả học phí cho con cái cũng như trả tiền thuốc men và viện phí khi ốm đau… Đất nước Trung Quốc biển người không đủ sức cung cấp cho toàn thể các công dân của mình, ngay cả những bảo đảm xã hội cơ bản. Thêm nữa, không chỉ với nông dân, mà cả với số dân nghèo tại các siêu đô thị cũng là tình trạng cuộc sống không mấy tươi sáng.
Trước tiên cần tạo cơ hội làm giàu cho một phần nào đó của dân cư, và tiếp theo sau đó cả nước sẽ đạt tới phồn vinh toàn diện, ông Đặng Tiểu Bình từng nói như vậy. Trong khi đó, chúng ta đang chứng kiến sự tập trung tư bản vào tay một số nhân vật chiếm tỷ lệ nhỏ trong cộng đồng đông dân của Trung Quốc. Có lẽ là ông Đặng – nhà cải cách vĩ đại của đất nước này – đã không tính đến yếu tố chưa hoàn chỉnh của hệ thống luật pháp quốc gia.
Hiện thời có những cuộc biểu tình đơn lẻ chống lại sự phân hoá xã họi đang nổ ra đó đây ở một số quận huyện, nhưng theo một cách tiềm năng, hoạt động phản kháng đó có thể lan ra khắp Trung Quốc. Chính giới Bắc Kinh hiểu nguy cơ này, do vậy khi hoạch định nhiệm vụ cho 5 năm tiếp theo, người ta đã nêu phương hướng xã hội cho nền kinh tế Trung Quốc, nhắm tới hệ thống đảm bảo công bằng hơn trong khâu phân phối thu nhập.
Theo quan điểm của giới chuyên viên, bất kể sự khác biệt của hai nước, sẽ rất bổ ích nếu Nga và Trung Quốc cùng nhau tiến hành trao đổi kinh nghiệm giải quyết các vấn đề xã hội. Một dịp may như thế sẽ xuất hiện tại Diễn đàn chính trị thế giới, tổ chức vào những ngày 7-8/9 ở Yaroslavl (cách Mátxcơva 260 km). Trong cuộc gặp lần thứ 3 của các chính trị gia hàng đầu, các nhà khoa học nổi tiếng từ hàng chục quốc gia, trọng tâm thảo luận sẽ là những chức năng hiệu quả của các quốc gia dân chủ hiện đại trong kỷ nguyên xã hội đa dạng./.
http://anhbasam.wordpress.com/2011/07/13/180-phan-hoa-xa-h%e1%bb%99i-hay-qu%e1%ba%a3-bom-n%e1%bb%95-ch%e1%ba%adm-t%e1%ba%a1i-trung-qu%e1%bb%91c-va-nga/

_____________

Trung Hoa Liễu

2011-07-19
Nguyễn Xuân Nghĩa – Người Việt Ngày 20110719
“Kinh Tế Cũng Là Chính Trị”

Vì Gia Cư Cũng Là Một Mặt Trận….

Chung cư chọc giận tại Trung Quốc

Kỳ này, xin phép gác qua một bên những ngổn ngang và đòn phép của Tổng thống Barack Obma với hai đảng trong hai viện Quốc hội về chuyện ngân sách và nợ nần mà ca bài “cái nhà là nhà của ta” – với màu sắc và giai điệu Trung Hoa.

Trước khi tìm hiểu về bối cảnh, xin giao hẹn về quy ước để biết là bài này nói về cái gì.

“Bất động sản” là tài sản… bất động. Gồm có đất đai, nhà cửa hay hãng xưởng và tài nguyên khai thác được bên trên và bên dưới. Bài này xin hiểu theo nghĩa hẹp là “địa ốc”, gồm có “địa” là mảnh đất và “ốc” là kiến trúc xây dựng ở trên. Trong các loại kiến trúc, có cơ sở thương mại như văn phòng hoặc thương xá, hoặc các đơn vị gia cư như nhà ở. Bài này nói về chuyện gia cư. Trong loại nhà ở, ta có các tư thất, nhà hạng sang, một đơn vị bán cho một hộ có tiền; và cũng có các “chung cư”, nhà xây cho nhiều gia đình cùng chung sống, với tiêu chuẩn thấp hơn và rẻ hơn.

Trung Quốc đang bị bong bóng gia cư – “housing bubble” – có thể làm trái bóng Hoa Kỳ đã bể năm 2006 phải đỏ mặt, vì xét ra còn nhỏ. Chuyện ấy, cứ nói hoài thì mang tiếng bươi móc Thiên triều, nên xin cứ để đó chờ ngày nó bể. Chúng ta sẽ có dịp thăm viếng các kho đạn nổ chậm ấy.

Được cái Thiên triều cũng chẳng vô tâm.

Họ biết sợ khi giá gia cư loại tư thất vươn tới trời xanh mà vuột khỏi tầm với của dân đen. Họ bèn quan tâm đến số phận của những kẻ cùng khốn. Không xây tư thất thì phải lập chung cư, cho dân nghèo cũng có mái che thân. Có an cư thì mới lạc nghiệp – và bớt đi cái thói biểu tình rồi gây động loạn.

Tại Hội nghị kỳ V của Ban chấp hành Trung ương khóa 17 vào tháng 10 năm ngoái, đảng Cộng sản Trung Quốc hạ quyết tâm điều chỉnh tình hình kinh tế từ lượng qua phẩm.

Rồi Kế hoạch Ngũ niên thứ 12 (gọi tắt là KH-12) được ban hành cho năm năm 2011-2015 mới đề ra việc chuyển hướng. Bên trong có chỉ tiêu xây thêm 36 triệu đơn vị chung cư, khoảng 20% của tổng số gia cư toàn quốc.

Gia cư cũng là một mặt trận, lộ trình đã vạch, tọa độ đã chấm, cứ thế mà xông lên.

Thế rồi, Thứ Năm 14 vừa qua, Ban Pháp chế của Quốc vụ viện, Bộ Trú phòng và Thành hương, cùng Bộ Quốc địa và Tài nguyên ra lệnh rà soát và điều chỉnh toàn bộ hệ thống luật lệ về quyền sử dụng đất và về thủ tục bồi thường. Để kịp thời thực thi chương trình xây cất chung cư được ban hành từ Tháng Giêng năm nay.

Xin lỗi độc giả khi cứ nhắc tới thời điểm và các tên gọi rắc rối như Ban Pháp chế, như Bộ Trú phòng (gia cư) và Thành hương (phát triển thành thị và thôn quê) hay Bộ Quốc địa, quản lý đất đai và tài nguyên quốc gia, v.v….

Chỉ vì lãnh đạo đảng vừa phát giác ra một quy luật, đã là thành ngữ trong… truyện võ hiệp Kim Dung:

“Cố ý trồng hoa, hoa chẳng mọc. Vô tình tiếp liễu, liễu xanh um!”
Vì liễu xanh làm Thiên triều xám mặt.

***

Trên bề mặt, việc phát động chương trình xây cất chung cư là quyết định đúng về kinh tế, vì vừa tạo ra việc làm cho thợ thuyền vừa sản xuất vật liệu xây dựng cho thị trường nội địa thay thế thị trường xuất cảng èo uột, vừa mở ra hy vọng an cư cho dân nghèo, v.v… Nhưng như mọi sự, từ nghị quyết ở trên xuống tới việc thực thi bập bềnh ở dưới, ta thấy cái nạn kinh tế cũng là chính trị.

Vì câu đầu tiên vẫn cứ là tiền đâu.

Bộ “Trú phòng hòa Thành hương” – xưa kia tên là Bộ Kiến thiết – dự toán là muốn xây 10 triệu căn cho năm 2011 đã sắp hết thì phải tốn cỡ 200 tỷ đô la. Ngân sách trung ương cùng các tỉnh chi khoảng 76 tỷ, còn lại là các địa phương sẽ lo lấy 124 tỷ: 800 ngàn tỷ đồng Nguyên.

Đây là chuyện “của thiên trả địa”!

Không có chế độ liên bang – dại gì! – từ năm 1994, các đấng con trời đỏ bày ra quy tắc trung ương thu hết tài nguyên về rồi mới từ đó ban xuống cho các địa phương. Chế độ tài chánh công quyền này dẫn tới kết quả là các địa phương bèn thu tiền trên các phần chuyển giao quyền sử dụng đất, nôm na là trưng thu thuế thổ trạch. Đấy là một động lực dẫn đến nạn cướp đất và đầu cơ địa ốc, nhưng tính tới năm ngoái thì đem về cho địa phương chừng 70% nhu cầu chi dụng.

Thế rồi vì bong bóng địa ốc nên từ năm ngoái qua năm nay việc bán đất chậm hẳn lại, và khoản thu béo bở ấy giảm dần: các lãnh chúa đỏ hết đất trưng thu. Bây giờ lại bị trung ương đòi nợ với chương trình xây cất chung cư lên tới 800 ngàn tỷ!

Người ta ai chẳng biết tính toán – nhất là người Tầu có toàn quyền?

Xây dựng một khu tư thất hoành tráng thì từ đất đai đến xi măng cát thép, cái gì cũng chấm mút được. Phát triển loại chung cư thì đất ít mà xây nhiều và toàn thứ bèo thì chẳng bỏ giắt răng. Các địa phương bèn ngó lơ. Huống hồ, họ đang mắc nợ ngập đầu, từ 27% đến 50% Tổng sản lượng Nội địa GDP. Đó là theo ước tính của hai cơ quan trung ương đang hầm hè tranh cãi về thực trạng, là Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc và Bộ Giám định Kế toàn Quốc gia (dễ hiểu hơn cái tên là Thẩm Kế). Xin xem lại bài “Trả Nợ Đậy – Với Màu Sắc Trung Hoa – Thanh Lý Môn Hộ và Thanh Toán Nợ Nần” trên cột báo này vào mùng bảy tháng trước.

Thấy ra sự ù lỳ của các đảng bộ địa phương, trung ương bèn tìm giải pháp.

Uỷ ban Phát triển Kinh tế và Cải cách – là Ủy ban Kế hoạch Nhà nước thời bao cấp – phát huy sáng kiến là cho các địa phương được phát hành công khố phiếu để kiếm tiền xây nhà. Tức là dồn thêm một gánh nợ khác lên núi nợ ngút ngàn của các địa phương.

Chuyện không xong, Bắc Kinh tìm về lối cũ: cho các đại gia địa ốc tham gia việc xây chung cư.

Các đại gia này là giới đầu tư có quan hệ vững chãi với chính quyền và công ty đầu tư địa ốc của các tập đoàn nhà nước. Họ đã ăn tới ngập họng trong vụ đầu cơ địa ốc vừa qua nên có sẵn tay nghề và có đầy thủ thuật vượt qua mọi chướng ngại. Đằng sau – và ở trên – còn có sự hỗ trợ của quan chức trung ương vì từ nay sẽ làm việc phải đạo.

Quả nhiên là có hậu quả… bất lường!

Vì các ông vua địa ốc này bèn biến báo xây ra hai hạng chung cư. Tiếng là bình dân nhưng có hạng rất hoành tráng với chất lượng cao để dành cho thân tộc, cho những kẻ có quyền và có tiền. Còn dư thì bán với giá biểu cao hơn tiêu chuẩn chung cư vì chi phí tốn kém. Hạng bình dân thật sự thì hãy cứ điềm điềm vì mức lời quá thấp!

Khi bị thúc bách, họ gom cả hai hạng để báo cáo thành tích, về xây cất lẫn công ăn việc làm. Riêng có thành tích tham ô, hồi lộ và xây nhà như tầu hủ cho dân nghèo thì cứ vun vào một góc!

Nghĩa là như các Hoàng đế phong kiến thời xưa, triều đình ở trên vẫn nói kiểu vương đạo và xây nhà cho bá tánh an vui. Đó là chuyện cố ý trồng hoa.

Còn bên dưới thì cả một hệ thống tinh vi gồm các chính quyền địa phương, đại gia tư bản đỏ và viên chức ngân hàng nhanh chân lẹ miệng vẫn tìm ra cách đảm bảo là nhà vẫn hiếm, giá vẫn đắt. Và mối lợi của họ vẫn còn đấy, trong khi được tiếng góp phần xây cất chung cư cho dân nghèo.

Liễu vẫn xanh um!

***

Mà có chắc là “vô tình tiếp liễu” không?

Từ năm 1998, đảng và nhà nước rút bàn tay nhám lại, cho tư nhân hoá thị trường gia cư, nhân tiện cắt luôn khoản phúc lợi về nhà cửa cho công nhân viên ở thành thị. Từ nay, cái nhà là nhà của ta, một tài sản đầu tư đích thực của kinh tế thị trường.

Nhưng bên trên vẫn còn cái định hướng xã hội chủ nghĩa.

Giá nhà tăng vọt vì nhân dân muốn thật sự làm chủ nên các ngân hàng của nhà nước, các doanh nghiệp đầu tư địa ốc có quan hệ với thân tộc của nhà nước và các đảng bộ địa phương không thể để lỡ cơ hội… Với hệ thống tài chánh và ngân hàng thô thiển mà đầu tư vào cổ phiếu, trái phiếu hay ký thác tiết kiệm thì cũng như húp cháo hoa. Vì đảng bộ địa phương có quyền kiểm soát việc bán đất và chi phối việc ngân hàng địa phương cấp phát tín dụng, nên úm ba la ba ta cùng giàu.

Viên chức địa phương cho doanh nghiệp cây cất địa phương vay tiền ngân hàng địa phương với lãi suất hạ để mua đất xây nhà loại sang cho những ai muốn thực hiện giấc mơ an cư lạc nghiệp.

Và những tay đầu cơ cùng doanh nghiệp nhà nước có dịp mua đi bán lại, bất chấp sự thể là nhiều ngôi nhà vẫn còn trống, từ 30 đến 60% tùy khu vực. Miễn là giá nhà còn tăng thì trò chơi còn có lợi. Trung ương không thể không biết vậy.

Một cách sơ đẳng: với dân số hơn một tỷ ba, lại có mật độ tập trung rất cao ở thành thị và vùng duyên hải, và đã ráo riết đô thị hóa ra chiều văn minh, việc giá nhà tăng vọt là lẽ thường tình mà khỏi cần là viện sĩ cũng có thể biết. Trung ương đã biết từ khuya.

Nhưng vì kinh tế toàn cầu bị suy trầm năm 2008, triều đình bèn tăng chi 586 tỷ đô la và bơm thêm 1.400 tỷ tín dụng để kích thích kinh tế từ cuối năm 2008. So với tổng sản lượng là 4.900 tỷ đô la vào năm 2009 thì hai ngân khoản vĩ đại trên có thể làm… ông Obama rỏ dãi!

Vì vậy mới có bong bóng bay qua.

Bây giờ lại có thêm mặt trận chung cư cho dân nghèo và chuyến tầu vét cho các đại gia. Hương hoa ở trên – cái công chăm sóc dân nghèo – thì lãnh đạo hưởng. Còn bạc tiền như liễu xanh um ở dưới thì các quan lãnh hết!

“Trung Hoa Liễu” là một cách gọi chính xác.
http://www.dainamax.org/2011/07/trung-hoa-lieu.html

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: