Hoàngquang’s Blog

12/07/2011

Tội yêu nước

Filed under: Chính trị- xã hội,TỔ QUỐC VIỆT NAM — hoangquang @ 2:29 chiều
Tags: , ,

Nguyễn Hưng Quốc

Những ngày Chủ nhật có thể làm nên lịch sử?-Bùi Tín viết riêng cho VOA
Tin trên RFI, RFA, BBC, VOA về cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội ngày 10-7 -Thụy My – RFI

&Yêu nước, nào có dễ dàng!-Mặc Lâm, biên tập viên RFA

Ở đời, có nhiều thứ tội. Tôi giết người. Tội cướp của. Tội ăn trộm. Tội lường gạt. Tội hiếp dâm. Tội tàng trữ hay buôn bán ma túy. Tội hành hung người khác. Tội trốn thuế. Tội lái xe quá tốc độ hoặc lúc đang say. Tội khai man hay làm giấy tờ giả (kể cả bằng cấp giả!). Tội phá rối trật tự công cộng. Tội bôi nhọ hay xâm phạm đời tư người khác. Vân vân.
Hầu hết các tội ấy đều được ghi rõ trong luật pháp với những khung án rõ ràng ở từng nước.
Riêng trong Hiến pháp, ít nhất là Hiến pháp Việt Nam, người ta còn nêu đích danh một tội: “phản bội tổ quốc là tội nặng nhất” (điều 76).
Cả trong Hiến pháp lẫn luật pháp, không những của Việt Nam mà còn của cả thế giới, tôi dám chắc không ở đâu ghi cái tội này: Tội yêu nước.
Vậy mà, trên thực tế, nó lại bị xem là một cái tội, thậm chí, tương đương với cái tội được ghi là “nặng nhất” trong Hiến pháp.
Chứ không phải sao? Thì hãy cứ nhớ lại thời Pháp thuộc mà xem. Hầu hết những người mà chúng ta xem là anh hùng của thời ấy đều là những kẻ từng bị buộc “tội yêu nước” đấy! Trong phong trào Cần Vương, ở Quảng Nam, Trần Văn Dư bị xử bắn, Nguyễn Duy Hiệu bị hành hình; ở Quảng Ngãi, Lê Trung Đỉnh bị giết; ở miền Bắc, Nguyễn Cao bị xử trảm; trong các cuộc vận động chống Pháp sau đó, Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân, Thái Phiên, Nguyễn Thái Học, v.v… bị tử hình; Phan Bội Châu bị tuyên án tù chung thân, sau, đổi thành án quản thúc; tất cả đều bị ghép vào một tội: Tội yêu nước!
Dĩ nhiên, chữ “tội yêu nước” ấy là chữ của lịch sử, về sau. Thời ấy, trước tòa án, qua miệng của công tố viên cũng như chánh án, tội của họ là tội “làm loạn” hay “làm giặc”. Không ai dám nói là họ mắc “tội phản bội tổ quốc”. Nhưng thực chất ý nghĩa của “làm loạn” hay “làm giặc” thì cũng vậy.
Có điều, ai ghép tội và tuyên án họ? Đó là thực dân Pháp và tay sai của Pháp: kẻ thì không được quyền nói đến sự trung thành đối với tổ quốc trên đất Việt Nam và kẻ thì không được phép nói vì bản chất của họ, khi chấp nhận làm việc cho Pháp, đã không đặt ra vấn đề trung thành hay không trung thành với tổ quốc rồi. Vậy mà, suốt gần cả trăm năm, cả Pháp lẫn những người làm tay sai cho Pháp đều nhân danh lòng yêu nước, hoặc ít nhất, sự ổn định của đất nước, để xét xử những người yêu nước thực sự.
May, lịch sử công minh. Những sự hy sinh của bậc anh hùng dám chấp nhận ngay cả cái chết để cứu nước ấy đã được mọi người ghi nhận. Hiện nay, tên tuổi của họ còn sáng rỡ trên sử sách. Ai cũng biết rõ một điều: Họ không có tội gì cả, trừ “tội” yêu nước.
Không ngờ cái điều hài hước một cách cay đắng như thế bây giờ lại lặp lại.
Trong suốt mấy chục năm vừa qua, có vô số người bị bắt ở tù, thậm chí, bị hành hình, chỉ vì “tội” duy nhất: tội yêu nước.
Xin miễn nhắc lại những chuyện đau lòng ngay sau năm 1975 với trại tù và trại cải tạo nhan nhản khắp nơi: Tạm thời cứ coi đó là chuyện thuộc quá khứ, gắn liền với những “điều kiện lịch sử và khách quan” nhất định. Cũng xin miễn nhắc lại những vụ án gắn liền với các cuộc vận động đánh đổ chính quyền một cách bạo động: Đó là nhiệm vụ của các sử gia sau này.
Chỉ xin mọi người nghĩ và nhớ đến những người bị bắt bớ chỉ vì “tội” duy nhất là chống lại Trung Quốc, và một phần nhỏ, nạn độc tài trong nước, như nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, blogger Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải và Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.
Còn nữa. Những người vì tham gia các cuộc biểu tình chống sự gây hấn và xâm lấn của Trung Quốc trong các ngày Chủ nhật vào tháng 6 vừa qua mà bị công an bắt bớ, quấy nhiễu và đe dọa, đã phạm tội gì?
Vâng, tất cả những người đó đã phạm tội gì?
Câu trả lời không thể tránh được: Tội yêu nước.
Tôi cho không có gì phản ánh đầy đủ diện mạo của nhà cầm quyền bằng sự kiện biến lòng yêu nước thành một cái tội.
Ngày xưa, chỉ có bọn cướp nước và bán nước mới làm điều đó.
Còn bây giờ?
Tôi không nghĩ, và thực tình, không muốn nghĩ những người cầm quyền hiện nay là bán nước. Không, nhìn vào quá khứ của nhiều người trong họ, tôi không nghĩ vậy.
Nhưng nếu vậy, tại sao họ lại trấn áp những người yêu nước? Tôi nghĩ nguyên nhân chính là họ muốn được độc quyền yêu nước: Chỉ có họ mới yêu nước; chỉ có cách yêu nước của họ mới có hiệu quả. Còn người khác? “Bọn mày hãy câm mồm lại! Hãy ở yên trong nhà! Đừng hoan hô, đừng đả đảo, đừng tụ tập, đừng biểu tình gì cả! Hãy để tao lo! Bọn mày mà xớ rớ là tao bắt, tao đánh, tao nhốt! Nghe chưa?” Dĩ nhiên, họ không nói thẳng ra như thế. Nhưng bất cứ ai theo dõi các sinh hoạt chính trị tại Việt Nam hiện nay đều biết rõ là họ nghĩ thế.
Bán nước và độc quyền yêu nước khác hẳn nhau về động cơ. Nhưng biểu hiện bên ngoài và không chừng cả hậu quả nữa, lại là một.
Nguồn: Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)
http://www.danchimviet.info/archives/38241

Những ngày Chủ nhật có thể làm nên lịch sử?

Bùi Tín -viết riêng cho VOA

Những cuộc biểu tình, tuần hành chống bành trướng ở Việt Nam đã trải qua 5 ngày chủ nhật, khởi đầu từ ngày chủ nhật 5 tháng 6, 2011. Các cuộc tuần hành diễn ra ở Hà Nội và Sài Gòn là chính, nhưng cũng lan rộng, ở Hải Phòng, Đà Nẵng, Bình Dương, Cần Thơ… Số người tham dự chưa nhiều, từ vài chục, đến vài trăm, có lúc lên đến hơn 1.000, khi lên, khi xuống, nhưng nhìn chung theo hướng tăng dần, bền bỉ, được dư luận trong và ngoài nước ngày càng quan tâm theo dõi, đánh giá và nhận định.
Ở trong nước, báo chí chính thức của đảng CS và nhà nước, Thông tấn xã Việt Nam cố hạ thấp các cuộc đấu tranh, gọi đó là những cuộc «tụ tập một số ít người, được giải thích đã giải tán» coi như không có gì quan trọng.
Có một trường hợp được chú ý là giáo sư Nguyễn Thế Sự, trưởng khoa Trung văn trường Đại học Hà Nội, trả lời phỏng vấn báo Phượng Hoàng ở Hồng Kông ngày 2/7/2011 đã cho rằng «đó là các cuộc tập họp của những kẻ bất mãn, ít hiểu biết thời cuộc, bị bọn phản động kích động». Một số người theo xu thế này cho rằng chính quyền có cảnh sát, công an, quân đội, những đảo lộn gây trở ngại cho việc làm ăn sinh sống của người dân, chưa quen với đấu tranh chính trị căng thẳng.
Trong khi đó các mạng internet lề trái, các blog Dân làm báo, Anh Ba Sàm, Người buôn gió, Nữ vương Công lý… luôn có những bài tường thuật, bình luận, phóng sự ảnh rất phong phú, tỷ mỷ kịp thời, mang tính chuyên nghiệp khá cao, hấp dẫn công luận. Những bài bình luận này cho rằng các cuộc biểu tình tuần hành ngày chủ nhật sẽ còn diễn ra liên tục, ngày càng đông đảo, hình thức ôn hòa nhưng nội dung càng mạnh mẽ do thúc đẩy bởi lòng yêu nước chân chính không gì ngăn cản được. Các bài bình luận, tuyên cáo, hiệu triệu…xuất hiện trong cuộc đấu tranh cũng cho rằng cuối cùng sẽ đạt kết quả là buộc chính quyền phải theo những đòi hỏi yêu nước của nhân dân và dân tộc, nếu không muốn bị trào lưu yêu nước, bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ của toàn dân dâng lên thành cao trào cách mạng tràn ngập.
Hai nhận định trái ngược. Thực tế trong thời gian tới sẽ diễn biến theo xu thế và khả năng nào? Quan sát một cách khách quan, tình hình đang ở thế giằng co, chưa bên nào áp đảo, chế ngự hẳn bên nào. Mỗi bên có những lợi thế khác hẳn nhau.
Một bên có thế khá mạnh của chính quyền, nắm trong tay luật pháp, tòa án, bộ máy đàn áp, nhà tù, hệ thống thông tin, báo chí, phát thanh, có hệ thống đảng từ trên xuống dưới tuy hàng ngũ ngày càng lỏng lẻo, chán nản rã rời ở cơ sở. Thế yếu của chính quyền là bị tố cáo «ươn hèn với giặc, tàn bạo với dân», bán rẻ chủ quyền, lãnh thổ, lãnh hải quốc gia, đi đêm với kẻ thù bành trướng… với nhiều dẫn chứng khó chối cãi. Một thế yếu nữa là thất hứa trong chống tham nhũng, còn tỏ ra bênh che và thực hiện tham nhũng vô độ, tự mình trở thành kẻ nội xâm, tự mình từ bỏ tính chính đáng trước con mắt tinh tường của nhân dân.
Phía đối lập ngày càng hình thành đông đảo, số lượng và phẩm chất chuyển hóa khá nhanh, có sức lôi cuốn mạnh và chắc, tự tin ở lẽ phải và chính nghĩa, có dự trữ lực lượng vô tận. Giới trí thức tinh hoa dân tộc đóng vai chủ đạo, dẫn đường với hàng vài chục giáo sư, tiến sỹ, luật gia, nhà báo… có uy tín hàng đầu, liên kết với một đội ngũ văn nghệ sỹ mang thật sự bản chất nhân dân, lại có hàng chục nhân vật cộng sản cựu trào danh tiếng trong sạch, có hàng chục viên tướng quân đội và công an gắn mình với nhân dân, với đất nước, có cả đại biểu quốc hội trước đây và đương nhiệm…Sát cánh là đội ngũ tuổi trẻ, học sinh, sinh viên, đặc biệt là sinh viên ngành luật và ngành sử, ngày càng thức tỉnh và dấn thân. Thế rất mạnh của lực lượng đối lập là nêu cao lòng yêu nước, thương dân, truyền thống bất khuất chống ngoại xâm, dương cao lá cờ yêu nước truyền thống.
Một thế mạnh nữa là lực lượng đối lập luôn có sáng kiến mới, vì là trí thức trẻ thông minh sáng tạo, am hiểu thời thế và thế giới, biết rút kinh nghiệm và học hỏi mọi nơi như những kinh nghiệm Bắc Phi.
Nhưng thế yếu của đối lập là chưa tổ chức được chặt chẽ thống nhất. Dự trữ lực lượng lớn nhưng chưa huy động được nhiều. Nhiều hành động còn mang tính tự phát. Dư luận xã hội tuy ngầm ủng hộ khá rõ nhưng còn e ngại trực tiếp xuống đường tham gia đấu tranh.
Tuy nhiên, 5 chủ nhật vừa qua, đã có một số tiến bộ rõ; các điểm tập trung, tuần hành, phân tán và hội tụ rất linh hoạt, biến hóa, có khi phân tán ngồi tọa kháng trên diện rộng, khi thì tập trung đông đảo thành mít-tinh lớn, đọc tuyên cáo, tuyên ngôn, khi thì hô những khẩu hiệu thích hợp, khi thì hát đồng ca Dậy mà đi, Nối vòng tay lớn, Lên đường, khi thì kéo đàn, thổi kèn cho vui vẻ, lại khéo lôi kéo các nhân viên công an, cảnh sát. Như cụ già nói thân mật: « Chú mày cấm tao và bà con được quyền yêu nước à?» Các em nói: «Chú là công an nhân dân hay công an bành trướng?» Các cô gái nói: «Anh ơi, em chỉ yêu anh công an yêu nước thôi, này hãy cầm lá cờ này, bỏ dùi cui xuống anh ơi …», làm cho mấy chú công an phải xử nhũn: «Chúng cháu chỉ ngăn bạo loạn thôi bác ạ». Khả năng đánh thức, cô lập, tranh thủ bộ máy đàn áp là rất lớn, vì anh em đều có lương tri, lòng tự trọng và biệt suy nghĩ, trừ những kẻ đã bán mình cho quỷ dữ và bắt tay với những phần tử bất hảo của xã hội đen để chống nhân dân.
Đã có những tin tức thuận lợi cho phong trào là nhiều người, từ giáo sư, luật sư, nhà báo, nghệ sĩ, cán bộ lão thành từng dự đấu tranh 5 chủ nhật qua hứa hẹn sẽ có mặt những chủ nhật tới, nhiều bạn già trẻ gái trai tuy nay còn do dự nhưng đã hứa hẹn, cam kết sẽ mạnh dạn tham gia những chủ nhật tới, không thể vắng mặt. Dân oan khắp nơi xa gần và bà con giáo dân yêu nước cũng hò hẹn sẽ thắp nến cầu nguyện cho toàn vẹn lãnh thổ, hòa nhập đấu tranh chung để tăng thanh thế.
Để xem, những chủ nhật tới 10 và 17 -7 tình hình sẽ ra sao. Cuộc đọ sức giữa 2 bên bước vào tình thế gay gắt. Vì cuộc họp đầu tiên của Quốc hội mới khóa XIII sẽ diễn ra; họ sẽ bàn luận và quyết định ra sao về cuộc khủng hoảng biển Đông. Rồi sẽ mở cuộc xét xử phúc thẩm luật sư Cù Huy Hà Vũ, chiến sỹ dân chủ ở hàng đầu chống bành trướng.
Sẽ là những ngày hè rất nóng, nhưng cũng rất thú vị cho những ai theo dõi thời cuộc, với mong muốn và hy vọng tốt lành cho quê hương và đất nước.
* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/010110A/uggc:/=2fjjj.ibnarjf.pbz/ivrganzrfr/oybtf/gva/auhat-atnl-puh-aung-07-09-2011-125264499.ugzy

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: