Hoàngquang’s Blog

12/07/2011

Cho người này gợi nhớ thương người kia

Người Buôn Gió
Theo: Blog nguoibuongio

& TÔI BỊ CÔNG AN TẠM GIỮ VÌ CHỤP ẢNH NHỮNG NGƯỜI BIỂU THỊ LÒNG YÊU NƯỚC-Phi Khanh
***
Cho người này gợi nhớ thương người kia

Lâu rồi cứ mải miết chuyện Hoàng Sa- Trường Sa, chẳng ghé được qua nhà chị Dương Hà. Hôm nay rảnh mò tới nhà chị, nghe kể chuyện anh Vũ bị giam chung với hai tên tù hình sự, tình trạng anh Vũ yếu, thể chất suy do bị bệnh tim. Nhưng tinh thần anh mạnh mẽ, vẫn tin tưởng rằng những việc làm của mình là vì đất nước, hoàn toàn có công chứ không có tội. Trước sau những việc làm của anh sẽ được sáng tỏ rõ ràng.
Anh Vũ trong tù luôn tin như vậy, thế nhưng bên ngoài ” người lạ” lại đi lọ mọ đi phao tin anh về những chuyện cá nhân , xử sự thế này, thế kia với người này, người nọ. Toàn chuyện không hề có thật, nhưng chán cái kiểu cần mẫn đi từng nhà để rủ rỉ như vậy đúng là làm ăn theo kiểu ” trăm bó đuốc vớ được con ếch”. Đánh đằng báo chí như Quý Thanh không ăn thua, giờ chơi trò thủ công đánh tỉa vậy. Làm ăn kiểu đó thì bảo sao giáo sư Châu không chế là ” làm xấu hổ thể diện…” được.
Ngồi uống trà nói chuyện, bỗng nhà hàng xóm mở nhạc không lời, loại nhạc tiền chiến bài Thu Quyến Rũ. Chị Hà ngưng lời dỏng tai nghe, lát sau rớm nước mắt nói.
– Cứ nghe nhạc này lại nhớ anh Vũ, ở nhà anh hay nghe nhạc loại này lắm.
Rồi loanh quanh, chị nhắc đến bài viết của mình về ông Lộc Vàng. Chị bảo
– Hay là rảnh, chị và em đến ông đó đi, chị nghe về ông ý cũng thương tâm quá.
Hai chị em cơm bụi xong, đến quán Lộc Vàng. Quán vắng teo, sơ sài mái lá, bàn ghế tre, ông chủ quán đang ngồi ngả người trên ghế vẻ ưu tư, mệt mỏi. Trước mặt là bao thuốc với ấm trà. Hình như ông đang suy tư chuyện gì đó không vui lắm.

Ông Lộc Vàng khách sáo mãi , dường như cảnh giác là thói quen của những người từng là nạn nhân trong nhà tù chế độ ưu việt của ta. Nhưng biết chị Hà là vợ anh Vũ, ông ồ lên rồi nói chuyện khác hẳn. Ông kể về nỗi oan khuất mà ông đã phải chịu đến chục năm tù, chỉ vì những bài hát vô hại, người ta quy ông là hát nhạc của bọn đế quốc, thực dân. Ông vào trại tù họ lập đội văn nghệ của trại, bảo ông tham gia, ông nhất định không tham gia. Cho dù ở đội văn nghệ nhàn nhã, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Chỉ hát hò, tập dượt rồi đến ngày lễ lạt, chào mừng, tuyên dương này nọ hát dăm bài, thế nhưng ông Lộc Vàng đi vác gạch chứ không vào đội ấy.
Sao mà lại tù chứ ? ông Lộc Vàng hỏi đầy u uất. Giờ người ta hát nhạc đó đầy, ti vi phát đầy, cả nước hát đầy. Sao lại bắt tù cơ chứ.? Rõ là tôi bị oan.

Ông nghẹn giọng, rồi ông òa khóc. Ông kể về vợ ông lúc ông bị bắt đi tù, vợ ông làm ở đoàn nghệ thuật. Trưởng đoàn nói xấu về ông, vợ ông mắng lại, rồi bỏ làm ngay tức khắc. Về nhà đi ra đường bán hàng rong, một gánh bún đậu, nón lá như bao người bán hàng rong lam lũ khác, rảo đôi quang gánh trên các phố phường. Chắt bóp nuôi con, nuôi chồng đằng đẵng cả chục năm. Ai biết được người phụ nữ trẻ bán bún đậu rong ấy mới hôm nào đó là ca sĩ của một đoàn nghệ thuật, có tem phiếu, chế độ, đãi ngộ mà khối người mơ ước.

Câu chuyện của người đàn ông bị đi tù oan khuất kể trong tiếng nấc nghẹn ngào nước mắt. Tôi chưa bao giờ chứng kiến được người đàn ông nào rơi lệ khi nhắc đến vợ mình với vẻ đầy biết ơn, đầy yêu thương như vậy. Những lời kể về năm tháng đọa đầy trong tù ngục mà ông đã chịu chỉ để minh họa cho nỗi khổ đau, vất vả mà người phụ nữ chung thủy giơ đôi vai gầy yếu san sẻ cùng ông.
Tôi cúi xuống xoa mặt mình, tôi nhớ đến mẹ tôi và gánh hàng rong của mẹ trong những năm bố tôi ở tù. Lúc tôi ngẩng lên thấy chị Hà đang dàn dụa nước mắt, chị sụt sịt lấy túi giấy lau dòng lệ.
Thật không biết nói thế nào, ông trời thật trớ trêu. Người phụ nữ đang có chồng oan khuất trong tù, hàng ngày lo lắng, nhớ thương cho chồng quên cả bản thân mình, bỗng lại được nghe một người đàn ông khác cũng từng bị oan khuất trong tù kể về nỗi niềm thương xót người vợ của mình ở nhà tần tảo, lo toan. Cảm xúc dồn nén bật ra trong tiếng nức nở và nước mắt.

Chia tay ông chủ quán Lộc Vàng, trong đầu tôi vang vẳng lời trong nhạc phẩm Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, người nhạc sĩ cũng từng đi tù cải tạo 10 năm.
..cho người này gợi nhớ thương người kia..
Sao mà đắng cay quá bác Nguyễn Văn Đông ơi, ông Lộc Vàng gợi niềm đau xót cho chị Dương Hà, hay chị Dương Hà gợi niềm đau xót dĩ vãng trở lại trong ông ?

http://tintuchangngay4.wordpress.com/2011/07/05/cho-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-nay-g%E1%BB%A3i-nh%E1%BB%9B-th%C6%B0%C6%A1ng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-kia/

___________
LỜI KỂ CỦA NHÀ BÁO PHI KHANH VỀ VIỆC BỊ TẠM GIỮ TẠI CƠ QUAN CÔNG AN

TÔI BỊ CÔNG AN TẠM GIỮ VÌ CHỤP ẢNH NHỮNG NGƯỜI BIỂU THỊ LÒNG YÊU NƯỚC

Phi Khanh

Nhà báo Phi Khanh
TNc: Nhà báo Phi Khanh là người cùng tôi làm việc ở Báo Người cao tuổi. Hôm qua nghe tin anh được công an mời lên Mỹ Đình tôi đã điện thoại hỏi thăm. Anh cười vui khoe mình được công an biếu 50 ngàn để đi xe ôm về chỗ Cột cờ lấy xe ?. Tôi chúc mừng anh được lộc…

Sáng 10/7/2011 khi đi đến chơi nhà bạn ở 28 phố Điện Biên Phủ , quận Ba Đình, TP Hà Nội, tôi gặp một số người tự phát tụ tập biểu thị tinh thần yêu nước, bảo vệ biển đảo Việt Nam. Lúc ấy có hai xe bus đi đến, nhiều công an mặc sắc phục và những người mặc thường phục lao vào bắt giữ họ. Tôi vội lấy máy ảnh chụp nhanh vài kiểu. Một chiến sĩ công an thấy vậy túm ngay lấy tôi, đẩy lên xe bus. Tôi hỏi lớn: Tại sao lại giữ tôi? Người công an đẩy tôi lên xe đáp: Không cần biết, cứ lên đi! Thế là tôi cùng những người khác bị đưa đến trụ sở Công an Mỹ Đình, huyện Từ Liêm, TP Hà Nội. Tại đây, các anh công an gọi từng người ra ghi biên bản. Tiếp xúc với tôi là một công an mặc thường phục. Tôi nói: Chúng ta làm quen với nhau đi, anh tên gì? Trả lời: Trần Quốc Hà, thiếu tá công an huyện Từ Liêm. Anh Hà lấy tờ giấy A4 bắt đầu hỏi: Bác tên gì, địa chỉ ở đâu? Tôi xuất trình chứng minh thư, thẻ nhà báo. Anh Hà ghi chép và hỏi: Vì sao bác đi biểu tình? Nghe câu hỏi suýt nữa thì tôi ngã ngửa. Rõ ràng anh này không nói chơi, nhưng tại sao anh lại dùng chữ “biểu tình” y như bọn phản động quốc tế thế nhỉ? Đường lối bảo vệ biển đảo của Nhà nước ta là rất rõ ràng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao ta đã từng tuyên bố là chỉ có một số ngưòi dân tụ tập tự phát để biểu thị tinh thần yêu nước chứ không có chuyện “biểu tình”. Rồi tôi hoang mang, chẳng lẽ bọn phản động quốc tế đã vào tận cơ quan Công an Hà Nội? Tất nhiên hỏi thì phải trả lời. Tôi nói ngắn gọn: Tôi không đi biểu tình, tôi đến chơi nhà bạn thấy có tụ tập thì chụp ảnh,đó là hành động tác nghiệp bình thường của nhà báo, thế thôi! Anh Hà hỏi tiếp: Bác có dùng ảnh để đăng báo không? Trả lời: Tôi chụp ảnh và phải báo cáo với Ban biên tập, còn đăng hay không là quyền của Ban biên tập chứ không phải quyền của tôi. Hỏi: Bác có nói thêm gì hay không? Trả lời: Anh ghi rõ vào, công an khi tiếp xúc với dân cần phải lễ phép. Theo Điều 5, Tiết 1 của Điều lệnh công an thì khi gặp dân phải đứng nghiêm, giơ tay chào, nói năng phải thưa gửi. Tôi thấy công an hôm nay rất thiếu văn minh và giữ tôi là vi phạm Luật báo chí, theo Nghị định 02/2011/NĐ-CP của Chính phủ thì phải bị xử phạt hành chính. Anh Hà ghi xong đưa tôi đọc lại, câu chữ bị anh “bẻ cong” như thế này: “Tôi nhận thấy đã vi phạm Luật báo chí, phải bị xử phạt theo Nghị định 02…”. Tôi trả anh ta tờ giấy và bảo: Ghi như thế này không được, anh phải sửa lại là “tôi thấy công an đã vi phạm Luật báo chí…”, nếu không tôi không kí. Mất năm mười phút để tranh luận về câu chữ, tôi dứt khoát: Anh không sửa thì tôi không kí! Cần phải nói rõ là tôi hợp tác với công an, trình bầy đầy đủ nhưng công an không hợp tác với tôi, bằng chứng là không sửa theo lời tôi nói. Đến đây thì các anh công an bảo: Bác không kí thì chúng tôi cũng không cần! Tốt thôi, vậy là biên bản không có chữ kí của tôi.

Trong số những người bị tạm giữ có một anh nhà báo của đài truyền hình NTK và một chị của báo Asahi (Nhật bản). Tôi tự nghĩ nếu công an hỏi tôi thế nào thì chắc cũng hỏi hai nhà báo này y như vậy. Tức là sẽ hỏi: Vì sao các anh chị đi biểu tình, hoặc vì sao các anh chị đến nơi biểu tình? Mà như thế thì gay, bởi báo chí chính thức của Nhà nước nói rằng đưa tin biểu tình là vu cáo, hoàn toàn không phải là sự thật, chỉ có một số người tụ tập tự phát biểu thị tinh thần yêu nước. Nay anh công an hỏi thế thì quá là “lạy ông tôi ở bụi này” còn gì? Lạy ông Giời phù hộ cho các anh công an thông minh sáng suốt, đừng đặt câu hỏi ngớ ngẩn như thế với những phóng viên báo chi nước ngoài.

Các anh công an ghi biên bản với từng người, một lát sau anh công an tên Thanh (tôi hỏi họ gì nhưng anh không nói) bảo tôi: Bác có thể về được rồi! Tôi vê vê ngón tay làm động tác đếm tiền và hỏi: Đâu nhỉ? Anh Thanh ngạc nhiên: Bác hỏi gì cơ? Đến lượt tôi ngạc nhiên y như anh: Năm chục đi xe ôm chứ còn gì nữa! Anh Thanh bảo: Làm gì có! Hỏi lại: Vậy tôi về bằng gì? Các anh công an xúm vào chứng minh rằng không ai đưa tiền cho tôi, rằng tôi về đi. Tôi đáp: Tôi không đi đâu hết, các anh đưa tôi đến đây thì phải có trách nhiệm đưa tôi về, nếu không thì gọi cái xe bus đã chở tôi đến đây trả tôi về chỗ sáng nay. Tôi gọi điện cho Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh nhưng không thấy Trung tướng nhấc máy. Cuối cùng các anh công an Mỹ Đình đưa cho tôi 50 nghìn đồng để đi xe ôm về. Ngay lúc đó tôi gọi một anh xe ôm đến và bảo: Nhờ anh chở tôi về sân Cột cờ cạnh Lăng Bác, gửi anh cả 50 nghìn đồng này, thừa thiếu không tính nhé! Anh xe ôm cầm tiền cười ngặt nghẽo: Hay thật !

Những công dân bị đưa lên xe bus về cơ quan Công an Mỹ Đình
Nguồn: http://honglam.vnweblogs.com/
Nguồn: Trần Nhương.com

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: