Hoàngquang’s Blog

21/06/2011

Sài Gòn: sáng 19/6, từ cuộc biểu tình không thành, chợt hiểu!

Phan Nguyễn Việt Đăng, viết riêng cho RFA từ Sài Gòn

& Cập nhật tình hình Sài Gòn sáng 19/6/2011 -Nguyễn Ngọc Già
+Từ sàn diễn tới lòng đường

***

Citizen photo-Hình ảnh so sánh những cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội và Sài Gòn trong những ngày vừa qua
Buổi sáng Chủ nhật ngày 19 tháng 6, buổi sáng ngày dân mạng Việt Nam kêu gọi cho một cuộc tuần hành ôn hòa tại Sài Gòn, trời nắng đẹp rực rỡ như đón một mùa xuân.

Tiếc thay, đó lại là một mùa xuân không thể đến ở thành phố có truyền thống dân chủ và tranh đấu nhất Việt Nam.
Từ 7g sáng, rất nhiều thanh niên, sinh viên đã kéo về trung tâm Sài Gòn để thăm dò tình hình. Các tin nhắn và điện thoại reo liên tục, chỉ để thông báo một điều hết sức quan trọng: Tất cả các quán cafe lớn nhỏ nằm trong khu vực “nhạy cảm” kề bên Tòa tổng lãnh sự Trung Quốc đều được lệnh đóng hết. Nhiều điểm giữ xe gần đó, cũng bị công an khu vực xuống tận nơi, ra lệnh không nhận giữ xe cho “khách lạ”.
Blogger N., một thành viên tích cực trên mạng facebook cho biết anh chạy xe vòng vòng ở khu vực này suốt từ 7g00 cho đến 8g00 sáng, và nhận thấy rằng “mọi thứ đều như một cái bẫy, một cái bẫy đê tiện và khổng lồ”.
Hàng loạt các quán cafe gần Hồ con rùa, Diamond Plaza, đường Hàn Thuyên, đường Nguyễn Thị Minh Khai, Phạm Ngọc Thạch.. đều nghỉ bán một cách lạ lùng. Đặc biệt, người ta nhìn thấy Cafe Hingland ở Diamond Plaza có một số công an cấp cao ngồi ở đó chỉ huy bằng bộ đàm. Một đôi sinh viên lơ ngơ vừa bước vào quán này, bị một nhân viên mặc áo trắng, mặt lạnh lùng, gằn giọng “đi đâu? đợi biểu tình à?”. Đôi thanh niên này phải thanh minh rối rít, rồi vội ra khỏi nơi ấy.
Yêu nước như một cuộc đấu vật

Cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội sáng 19-06-2011 diễn ra trong ôn hòa. Kami’s blog.
Vẫn như thường lệ, ngành an ninh Việt Nam đã sửng dụng hàng trăm nhân viên để bố ráp mọi thứ cho ngày Chủ nhật này. Tất cả các trí thức, văn nghệ sĩ, sinh viên…v.v. đều bị gọi lên, hạch sách, hăm dọa, cảnh báo… Các nhân vật như Kim Duy, Phan Nguyên….v.v tin tức từ Facebook cho biết họ bị công an đến nhà làm khó dễ, thậm chí áp lực với người thân trong gia đình về chuyện đi biểu tình.
Số lượng người tham gia biểu tình lần này, không thể đếm được, nhưng chắc chắn là ít hơn tuần lễ ngày 12 tháng 6. Một phần là các cuộc bắt bớ thị uy và áp lực rất tàn bạo của ngành an ninh Việt Nam đến từng người, qua mô tả trên các trang mạng, đã khiến hào khí lòng yêu nước của nhiều người chuyển thành sự căm giận và ghét bỏ.
Một blogger có mặt từ sáng ở công viên gần dinh Độc Lập cho biết, không thể phân biệt đâu là người biểu tình và đâu là công an. Dày đặc sinh viên của các trường công an, quân báo… được lệnh đến giả làm sinh viên tham gia biểu tình, trà trộn khắp nơi, sẳn sàng tham gia cùng các nhân viên sắc phục để bắt bớ hay trấn áp người biểu tình. Một sinh viên ngồi ở cafe “Bệt”, tức quán cafe lề đường trong công viên, viết trên blog của mình “không ai nói với ai, vì không ai tin ai, và không ai biết ai là ai”.
Phương thức sử dụng xe gắn máy, chộp bắt những người biểu tình, kẹp giữa 2 nhân viên an ninh và chở đi mất tích cũng đã được sử dụng, thậm chí nhuần nhuyễn và thuần thục hơn. Đến lúc 9g00 sáng, người ta nhìn thấy vài người bị bắt như vậy, trong đó có một phụ nữ lớn tuổi. Người phụ nữ này cũng bất ngờ và không kịp phản ứng một lời nào.
Khu vực Hồ con rùa, dày đặc công an. Do tuần trước, cuộc tuần hành tập trung và có khí thế nhất ở đây nên lần này công an cũng mạnh tay hơn, dẹp từ trước. Thói quen biểu tình của thanh niên, sinh viên là tập trung sớm, uống cafe và đợi thời cơ đã bị công an thuộc lòng. Nhiều nhóm sinh viên, chỉ cần từ 3 người trở lên, lập tức bị an ninh chìm ập tới bàn cafe, hỏi và đe dọa, buộc họ phải rời khỏi chỗ ấy.
Tuần này, công an không sử dụng các thanh chắn, dây thừng để chặn đường, nhưng lưu thông thoải mái và đông đảo trên các đoạn đường đó là công an, an ninh chìm, chim mồi, cảnh sát du lịch, lực lượng trật tự đô thị, cơ động 113… Đến 9g40 sáng, mọi động thái chờ đợi cho một cuộc biểu tình bày tỏ lòng yêu nước đã hoàn toàn rơi vào hụt hẩng.
Một quốc gia, hai chế độ

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 19/06/2011. Nguyễn Xuân Diện’s blog.
Trong lúc đó, những cuộc điện thoại từ Hà Nội, với khí thế và sự cho phép biểu tình của Nhà nước, càng làm cho người Sài Gòn não lòng. Tin tức mỗi lúc lại càng bày ra sự khác biệt.
Đây không phải là lần đầu. Tuần trước. một tin tức bí mật được gửi đến cho giới trí thức Hà Nội, khiến văn nghệ sĩ, thanh niên, sinh viên… cho biết là họ sẽ được an toàn khi xuống đường. Tuần này cũng vậy. Mọi người ở Hà Nội xuống đường với sự hân hoan. Người ta cũng chứng kiến lời kêu gọi về một thái độ ôn hòa, rất lịch sự, từ các nhân viên an ninh cấp cao qua loa cầm tay. Chỉ có một vài vụ bắt bớ lẻ tẻ mang tính thăm dò và lập hồ sơ cho các gương mặt mới từ phía công an Hà Nội, và tất cả những người đó đều bình an vô sự.
Thậm chí, người ta thấy Bà Dương Hà, phu nhân của luật sư Cù Huy Hà Vũ, nhà dân chủ Phạm Hồng Sơn… cũng có trong cuộc biểu tình. Cánh cửa mở ở Hà Nội thật rõ ràng và thật nhẹ nhàng cho mọi thành phần. Ngày 12 tháng 6, ở Sài Gòn, ông Lê Hiếu Đằng, phó chủ tịch uỷ ban Mặt trận tổ quốc Việt Nam, dù xuống dường ôn hòa, cũng bị mời vào làm việc, bị đập bàn chất vấn.
Sài Gòn, từ ngày 12 tháng 6, người ta chứng kiến các cuộc trấn áp từ phía công an Việt Nam tàn nhẫn đến mức khó tin. Và tuần này, gọng kìm đó cũng được giương ra không khác gì tuần trước. Thậm chí, những người theo dõi tường tận các cuộc biểu tình, đều có chung một cảm giác rằng chính quyền Việt Nam luôn chỉ muốn mạnh tay với “công dân hạng hai Sài Gòn” và nương nhẹ cho các “công dân hạng một Hà Nội”. Một nhà báo đi theo đoàn biểu tình ở Sài Gòn ngày 12 tháng 6, suýt bị giật máy ảnh và bị bắt nói rằng “Nhà nước Cộng sản luôn dùng bàn tay sắt với miền Nam và Sài Gòn, thậm chí tạo cuộc trình diễn về sự nhún nhường của Việt Nam trước Bắc Kinh, Sài Gòn đã được chọn làm nơi để bắt bớ, đánh đập cho Bắc Kinh xem. Còn Hà Nội chỉ còn thiếu chuyện Nhà nước phát thêm nước và bánh mì cho người biểu tình”.
Tham gia đề tài đó, một giáo viên nói, cười mỉa “có lẽ chúng ta yêu nước là phản động, còn ở Hà Nội là những người yêu nước chân chính”. Các công an mạng cũng dùng ý nghĩa này để trấn áp người biểu tình ở Sài Gòn. Phần lớn nội dung của công an mạng tung ra, đều có chung một thông điệp đơn giản “xuống đường là phản động”.
Có thể phải sống ở Sài Gòn, người ta mới cảm nhận được sự phân biệt này, nơi đang lan ra những suy nghĩ tức giận và hụt hẩng như vậy. Sài Gòn thì thầm với nhau về chuyện các tòa soạn ra thông báo kín, yêu cầu các phóng viên không được tham gia biểu tình. Các trường đại học thì còn rẻ tiền hơn khi mua hệ thống tin nhắn tự động từ các hãng điện thoại, yêu cầu sinh viên không được tham gia chống Trung Quốc. Và chỉ có ở Sài Gòn – miền Nam, bất kỳ ai bày tỏ ý thức Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam là đều có thể bị coi là Việt Tân, đối thủ của Đảng Cộng sản VN hoặc là phản động theo nghĩa nào đó.
Và có lẽ, phải sống ở Sài Gòn mới có cơ hội nhìn thấy rõ hành động hai mặt của chính phủ Việt Nam, một quốc gia và hai chế độ với con người Nam – Bắc. Hôm nay, bất kỳ ai yêu nước trong ngây thơ tại Sài Gòn – miền Nam cũng đều có một cơ hội để nhìn và hiểu!
Video:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/3rd-anticn-protest-pnvd-06192011203322.html

Cập nhật tình hình Sài Gòn sáng 19/6/2011
Nguyễn Ngọc Già

Bây giờ là 11h20 phút sáng 19/6/2011, tại Saigon.
Tôi ra khỏi nhà lúc 8h30, chạy thẳng ra khu vực nóng của SG. Chạy chầm chậm qua các ngã đường để xem khí thế ra sao. Dọc các con đường chính dẫn về trung tâm mọi hoạt động diễn ra bình thường. Tại khu vực nóng, lượng người và xe ít hẳn so với ngày thường.
Sáng nay, hầu như hàng quán chung quanh khu vực nóng đều im ỉm. Ngay cả Diamond Plaza, nơi mua sắm nổi tiếng tại trung tâm, cho đến quá 9h30 cũng không mở cửa dù thời gian hoạt động được gắn ngay mặt tiền là từ 9h30: 22h mỗi ngày. Các quán cafe quanh đấy hầu như không hoạt động.
Trước LSQTQ và dọc đường PNT kéo từ Hồ Con Rùa cho đến Diamond Plaza vẫn lưu thông bình thường, tuy vậy, hai bên đường không khí căng thẳng và lực lượng nổi vẫn rất đông, như không hề có dấu hiệu nhân nhượng. Các hàng rào có bánh xe xếp lố nhố trên vỉa hè báo hiệu mọi việc đều sẵn sàng.
Có không dưới 300 bóng dáng với sắc phục vàng, xanh trên các ngã đường từ PNT, V.V. Tần, NTMK, Pasteur, NKKN, Hàn Thuyên, Nguyễn Du, Nguyễn Văn Chiêm… Theo quan sát, có 2 xe công lộ hú còi chực sẵn ngay vòng xoay Hồ Con Rùa. Xe mô tô chuyên dụng không dưới 20 chiếc đậu quanh LSQTQ và rải rác các điểm quanh đó.

Lực lượng áo kem (thanh tra xây dựng), áo xanh đậm (dân phòng và các công ty bảo vệ của TNXP), còn đông hơn, họ đứng rải rác dọc hai bên đường PNT, quanh khu vực công viên hai bên dinh ĐL, bên hông Nhà thờ Đức Bà. Lực lượng chìm cũng đông không kém, ước lượng hơn 200 chú.
Tổng cộng “phía ta”, có lẽ từ 600 – 700 người. Từ đấy, làm cho ngay người đi đường cũng chú ý cái không khí đông mà lại trầm lặng. Nhiều bà con đi xe ngang qua đều ngoái đầu nhìn với vẻ lạ lẫm và đầy thắc mắc trên con đường PNT nhiều cây xanh, bóng mát mà không khí “trang nghiêm” vô cùng:(
Lực lượng “phía địch” mỏng, ít, đa số là lớp trẻ và trung niên. Ước lượng khoảng dưới 400 thong dong đi quanh khu vực nhà thờ Đức Bà, ngồi rải rác trong các công viên, vô tư lự nhìn các đám cưới đang diễn ra màn chụp hình quanh Nhà thờ ĐB. Sáng nay có tới 3 đám cưới quanh Nhà thờ Đức Bà. Các cô dâu chú rể đang vui tươi trước ống kính của các phó nháy. Ai nấy đều bình thản đứng ngồi, đọc báo quanh và trong công viên.
Không khí tẻ nhạt và căng thẳng hầu như từ “phía ta” gây ra. Một chút hơi hướm gầm ghè từ các chú chìm. Một câu thanh niên trẻ đứng trước Diamond Plaza đưa máy ảnh cầm tay lên chụp hình, thì một chú chìm đứng ngay cạnh ra hiệu cho chú nổi đàng trước và chỏ tay về phía cậu thanh niên. Cậu thanh niên cười gượng gạo và nhìn quanh thấy có vẻ lẻ loi nên cất máy vào túi áo.
Trước mặt tiền của Diamond Plaza đang đóng cửa im ỉm có khoảng 30 người đứng trên thềm, ngồi trên các vỉa hè loanh quanh. Tất nhiên đang nói đây là “phía địch”.
Các chú nổi và chú chìm xem ra khá căng. Họ đang ở thế bị động. Điều này rất hay. Dường như họ được lệnh cắm chốt và thay phiên nhau liên tục để đi ăn sáng, và đi vệ sinh trên những chiếc xe mô tô chuyên dụng. Chỉ tội cho các chú áo kem và áo xanh đậm, chắc đứng lâu và mỏi giò nên lóng ngóng và có nhiều chú tỏ ra mệt mỏi ngồi bệch ven đường dưới những bóng mát.
Không khí khá tĩnh lặng và thăm dò lực lượng lẫn nhau. “Phía địch” quá ít so với “phía ta” nên chắc khó có cuộc tuần hành.
Một số điều đáng lưu ý:
– Lực lượng trí thức nổi tiếng hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng một ai.
– Lớp thanh niên nhiệt huyết khoảng 300 ngồi rải rác, nhàn tản hai bên công viên như đang chờ một tín hiệu nào đấy mà cho đến lúc tôi quay về để viết tường thuật, chưa thấy động tĩnh gì.
– “Phía ta” hoàn toàn bị động và chờ đợi, vì có lẽ họ thiếu thông tin. Những cuộc bắt bớ hôm trước, theo dư luận là “bắt nhầm còn hơn bỏ sót” là chủ yếu. Đó là một trong những đặc tính của bên cầm quyền khi không còn nắm được lòng dân. Hầu như thông tin họ dựa trên facebook, các trang báo tự do là chủ yếu.
– “Phía ta” có vẻ hụt hẫng và bồn chồn khi thấy đã quá 10 giờ30 mà chẳng có gì để làm nên mỏi gối chồn chân.
– Cần tạo ra không khí như vậy cho “phía ta” luôn “đề cao cảnh giác” mỗi tuần. Do vậy, lời kêu gọi nên được thường xuyên kêu gọi, ai rảnh cứ đi ra công viên ngồi chơi. Ai không rảnh thì thôi. Cho đến một hôm nào đó, nếu “tự nhiên” rất nhiều người rảnh thì lại tuần hành tiếp. Làm điều này để buộc “phía ta” luôn căng thẳng, túc trực, đắn đo. Buộc “phía ta” luôn trong tâm lý bị động chờ đợi, ăn không ngon ngủ không yên, không biết lúc nào cuộc tuần hành diễn ra. Đó là đánh đòn tâm lý ở thế chủ động.
– Rút kinh nghiệm những cuộc tuần hành trước, chúng ta nên:
+ Đi chậm, không tách đoàn.
+ Mục đích cuộc tuần hành là huy động thật nhiều người dân biết và cùng tham gia, do đó chúng ta đừng đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” như hôm 12/6. Hôm đó, chỉ loanh quanh khu Nhà thờ Đức Bà, công viên trước dinh ĐL. Tất nhiên việc này, có phần do “phía ta” cố tình chia cắt đoàn làm nhiều nhóm nên không khí bị loãng.
+ Không cần phải tập trung trước LSQTQ, mà hãy tập trung nơi thị tứ với những điểm công cộng như: Nhà hát TP, Chợ Bến Thành, Bến xe bus ngay vòng xoay chợ Bến Thành, Tòa nhà Bitexco cao nhất SG với biểu tượng hoa Sen. Tập trung ở những chỗ đấy bắt đầu cho cuộc tuần hành thì thông tin và số người sẽ lan nhanh và rộng, khi có số đông cỡ 1.000 thì bắt đầu diễu hành qua các phố xá đông đúc, cho đến khi nào thật đông cỡ 5.000 – 6.000 thì hãy quay trở về điểm nóng như LSQTQ lúc đó đạt được khí thế cao, tình hình sôi động mà “phía ta” có muốn đàn áp cũng rất khó.
+ Xin chia sẻ với các bạn trẻ: rèn luyện bản lĩnh và ứng phó trước những tình huống xấu như hôm 12/6. Ví dụ, khi ai đó hăm he, quát nạt, túm cổ, đòi giữ máy chụp hình, quay phim của các bạn, các bạn hãy nói kiên quyết, dứt khoát nhưng không dữ dẵn rằng:
Tôi không làm gì cả, tôi đi vì tôi phản đối TQ xâm lược.
Anh là ai? tên gì? anh mặc đồ thường dân như tôi tại sao lại có quyền túm cổ tôi?
Tôi móc túi ư? bằng chứng đâu? người bị móc túi đâu?
La lớn: “bớ người ta, có kẻ côn đồ bắt nạt người lương thiện”.
Chạy tới ngay những chú nổi và khai báo tỉnh rụi về hành vi của tên côn đồ đó.
Trong trường hợp các bạn lo sợ quá mà bỏ chạy và bị nó túm thì không chống cự mà hãy kiên quyết nói: tôi sẽ đi theo anh, anh đi kè bên tôi, làm sao tôi chạy được, không cần túm cổ tôi. Thậm chí đưa hai tay ra vào bảo “anh còng tay tôi đi, nếu anh có đủ bằng chứng tôi là kẻ xấu”. Thẳng thắn và cương nghị đi theo nó vào và chỉ vào những chỗ có biển báo đó là cơ quan công quyền. Dứt khoát không đi vào những nơi mờ ám. Đặc biệt không vào chỗ của công an và nói rõ rằng: nhiều cái chết đã xảy ra rồi, tôi dứt khoát không vào, nếu anh buộc tôi vào thì tôi sẽ la thật to vì anh nên nhớ anh đang mặc đồ thường dân như tôi, anh không có quyền buộc tôi vào những chỗ không phải của anh… nếu anh buộc tôi vào đấy, nghĩa là anh tự khai anh là công an, vậy đưa thẻ cho tôi coi rồi tôi vào? v.v…
Qua bất cứ cuộc tuần hành dù lớn nhỏ nào, mỗi chúng ta đều rút ra nhiều bài học để rèn luyện thêm bản lĩnh, hy vọng các bạn cũng vậy.
Chúc tất cả các bạn mạnh khỏe, vui vẻ và phấn chấn hơn, bản lĩnh hơn. Thân mến!

http://12bennuoc.blogspot.com/2011/06/cap-nhat-tinh-hinh-sai-gon-sang-1962011.html#more

Từ sàn diễn tới lòng đường

Chủ nhật ngày 12-6-2011.

Chỉ một nhóm hơn trăm người mang theo những khẩu hiệu, băng rôn bày tỏ sự phản đối Trung Quốc xâm phạm trắng trợn lãnh thổ Việt Nam, đoàn người tuần hành từ đại sứ quán Trung Quốc đi qua những phố lớn đến hồ Gươm rồi trở lại đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội.

Trong đoàn có nhiều gương mặt, già trẻ, trí thức, nông dân, nam nữ thanh niên. Có cô bé đi theo cha, hai cha con giương cao lá cờ tổ quốc, nhìn gương mặt của cô bé. Thấy rõ sự hiểu biết và nhận thức về sự an nguy của tổ quốc, hành động nhịp nhàng vươn cờ cùng nhịp với khẩu hiệu đoàn người thể hiện được tấm lòng yêu đất nước xuất phát từ tận đáy lòng, trong con tim. Không phải là sự hăng hái phổi bò, hay do người khác kích động. Cô bé đi cuối đoàn người, chốc lại lau mồ hồi, chốc lại giơ cao lá cờ miệng hô Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam.

Nhìn cô bé đi trong đoàn tuần hành, bỗng nhớ tới những lời của nhiều người nói rằng

– Biểu tình làm gì, có được gì đâu, chỉ gây rắc rối, bọn xấu lợi dụng, để yên cho nhà nước giải quyết

Hoặc có người thì sỗ sàng luôn.

– Đâu phải việc của mình, việc mình là làm sao lo cho gia đình mình hàng ngày đã…

Những người không đi vào những ngày đó, và sẽ còn nhiều ngày họ không đi, thậm chí họ còn không cầm súng ngay cả khi đất nước chiến tranh. Họ có quyền lợi của họ nếu đất nước cứ mãi lầy lội trong lạm phát, trong cảnh tài nguyên đất mẹ bị bán rẻ, trong tình trạng lãnh hải chủ quyền ngày càng bị thu hẹp. Họ không đi vì họ được lợi từ những hiện trạng của đất nước như thế. Thật cay đắng khi phải nói rằng, có quá nhiều kẻ mong muốn đất nước cứ trì trệ , bạc nhược mãi để chúng trục lợi.

Nếu chiến tranh xảy ra, con em dân nghèo sẽ phải lên đường đầu tiên. Đó là quy luật, với sự an nguy của non sông, đất nước. Những người lính thường đặt vận mệnh tổ quốc lên hàng đầu, họ không bao giờ ngoái đầu so sánh với những kẻ ở tuyến sau đang ăn chơi, hay đang phè phỡn. Bởi cái tâm như thế, nên hình tượng người lính bao giờ cũng đẹp trong lòng dân tộc và cũng như trong lịch sử.

Cô bé xinh xắn , trắng trẻo kia với người cha của mình trong đoàn tuần hành không phải là người nghèo khổ. Thậm chí cô không mang vẻ thiếu thốn vật chất, trái lại còn dáng dấp của sự đầy đủ về vật chất. Người như cô và cha cô thì không thể nói có ai xúi dục, càng không thể nói vì thiếu nhận thức…chỉ có thể khẳng định một điều, những người như cô và cha cô xuống đường tuần hành, đi bộ hàng chục cây số trong nắng gắt chỉ minh chứng rằng lòng yêu đất nước lớn hơn cả những so đo, tính toán cá nhân.

Yêu nước là như vậy, là bỏ qua miệng lưỡi thế gian, bỏ qua phòng lạnh điều hòa với máy tính chơi game hay ti vi chiếu phim ăn khách. Yêu nước là làm những gì trái tim mách bảo.

Trong đoàn người ấy còn có một nữ ca sĩ trẻ, nhìn thấy cô giản dị, không son phấn, tóc búi cao, trang phục bình dân hòa với đám người tuần hành, cũng hò hét biểu lộ tinh thần yêu nước, tha thiết với non sông. Bạn nghĩ gì khi các ngôi sao ca nhạc đánh bóng mình bằng cách tạo những scandan, những lộ hàng, những quan hệ đồng tính, những câu nói gây kích thích tò mò đẫy rẫy trên báo lá cải, rồi những ăn mặc, những thú chơi gây chấn động sự tò mò thấp kém của thiên hạ..ngày càng tran lan trên mặt báo. Những con người kiếm được bộn tiền từ nhân dân, nhưng chưa bao giờ họ quan tâm đến đời sống nhân dân, vận mệnh đất nước. Họ mở miệng là cái tôi thế này, tôi thế kia, tôi là , tôi vậy…

Hiếm hoi trong muôn vàn những con công sặc sỡ, diêm dúa đầy màu mè cái tôi của riêng mình. Còn có những con người trong ánh hào quang của đèn sân khấu, còn biết ngoài cái tôi của mình ra là còn biết đến đất nước mình đang ở đâu, đang thế nào. Bước từ những bộ trang phục diễn lóng lánh, ánh đèn lung linh trên sàn diễn xuống hòa mình với đoàn người tuần hành trên lòng đường Hà Nội, với bề ngoài giản dị, mấy ai nhận ra nữ ca sĩ Khánh Linh

Từ sàn diễn trên sân khấu bước xuống lòng đường không phải là điều dễ dàng cho những nghệ sĩ. Nhất là trút bỏ vẻ diêm dúa của bộ cánh sặc sỡ để trở thành một công dân bình thường hòa cùng nỗi khát khao chung của dân tộc , dẫu có là nghệ sĩ tên tuổi lớn đến đâu cũng chưa dễ gì học được bài học này.

http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/26015/sao-viet-ao-mong-tang–khoe–nguc-khung.html

http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/25897/ngoc-quyen-nghich-noi-y-va–hen-ho–cau-thu-mu.html

http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/25892/sau-le-cuoi-2-ngay–vo-minh-tiep–lo–bung-bau-.html

Nhưng sự bàng quan, ích kỷ của các ngôi sao có phần đóng góp lớn của những tờ báo lớn ở Việt Nam, chuyên nhăm nhe soi mói những câu chuyện hậu trường đẩy lên mặt báo để thu hút thị hiếu tò mò của người dân. Tất cả sự tương tác qua lại giữa ngôi sao tạo ra sự kiện, báo chí lăng xê sự kiện rùm beng, người đọc hút tâm trí vào. Tất cả cái mớ bung xung này tạo thành một xã hội bát nháo về ý thức, tư tưởng. Mà xã hội như thế thì lấy đâu ra chỗ cho tinh thần dân tộc ?
http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/323/323

Advertisements

1 Phản hồi »

  1. Nếu chính phủ Việt nam đối sử với những người đi biểu tình như vậy thì thử hỏi nếu sảy ra chiến tranh chính phủ định kêu gọi ai ra trận đây . Chắc chắn lại là đám dân đen chứ không phải các loại quan tham , thật xấu hổ khi hậu phương như thế chẳng phụ lòng những chiến sĩ đang ngày đêm canh giữ biên cương hải đảo

    Phản hồi bởi Nguoi yeu nuoc — 21/06/2011 @ 12:01 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: