Hoàngquang’s Blog

09/06/2011

Tôi tự hỏi & Thư gửi con trai. Lòng ái quốc, tại sao không?

Tôi tự hỏi
(nhân đọc bài của Thông tấn xã Việt Nam về hai cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn)
Người Sài Gòn
& +Thư gửi con trai- Võ Quê +Lòng ái quốc, tại sao không? Ban Mai


Các báo đài Việt Nam đồng loạt đưa tin hệt nhau, theo văn bản của Thông tấn xã Việt Nam, không sai một chữ “Thực tế sáng 5-6 có một số người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc”.
“Thực tế sáng 5-6 có một số người đã tự phát tụ tập”, đọc nghe sao mà bức xúc như thể ai đó xa lạ đang có hành vi “tụ tập” vi phạm pháp luật. Rồi lại “đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM”, như thể vô tình làm điều đó; lời văn như đính chính như giải bày của kẻ dưới với bề trên, là mình vô can: Ai đó tự phát mà làm, chứ không phải ý của tôi, của chúng tôi.
Nhưng cuối cùng thì lại tự khẳng định: “để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc”. Hóa ra “ai đó” chính là nhân dân Việt Nam, họ đang làm một điều hiển nhiên từ hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước là “để thể hiện tinh thần yêu nước”. Và một điều hiển nhiên là họ vô tội.
Thế thì tại sao đầu câu lại chối bỏ, như thể ai đó không phải là công dân của nước Việt Nam ta, như thể đó là một hành vi phạm pháp? Tại sao không nhận đó là nhân dân của mình, không mạnh mẽ khẳng định hành động đó là “yêu nước”? Và tại sao cứ nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại ở đầu câu ba chữ “nhũng người này”, “nhũng người này”?

Có lẽ các lãnh đạo cấp cao đang làm “chính trị”, đang kiên cường nhẫn nhục để duy trì hòa bình, tránh một cuộc chiến tranh chỉ dem lại mất mát hy sinh. Hoặc đang có một diệu kế nào đó mà dân ngu cu đen thì không tài nào hiểu được. Nói như Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh: “Đây là hành động tự phát của người dân. Cuộc tuần hành, theo tôi được biết, đã diễn ra bình tĩnh, trật tự, không cản trở giao thông và cũng không mang các biểu ngữ mang tính kích động. Nhưng theo tôi là không nên, dù đây bắt nguồn từ lòng yêu nước. Người dân phải tin rằng Nhà nước sẽ có giải pháp, có đủ trách nhiệm để vừa giữ chủ quyền lãnh thổ vừa duy trì hòa khí và quan hệ với Trung Quốc”.
Ông Vịnh đảm bảo với nhân dân rằng Nhà Nước đủ khả năng bảo vệ tổ quốc mà không cần nhân dân thể hiện lòng yêu nước. Mọi việc có Nhà Nước lo, nhân dân cứ sinh sống vô tư.
Tôi tự hỏi nếu nhà nước không cho nhân dân thể hiện lòng yêu nước thì làm sao nhà nước biết được ý dân để cùng nhau một lòng gìn giữ non sông trước hiểm họa xâm lăng của giặc phương Bắc đầy gian trá; làm sao có hội nghị Diên Hồng để giang sơn còn đến ngày nay; làm sao giặc phương Bắc thấy tinh thần bất khuất của dân ta mà hoảng sợ, bớt hung hăng, dẹp đi ý đồ bành trướng vì biết cái giá chúng phải trả là vô cùng to lớn, là vô cùng nhục nhã và vô cùng thất bại.
Tôi tự hỏi nếu muốn nhân dân là những con cừu thì khi vài chục bộ óc của đỉnh cao quyền lực mà thất bại (chứ chưa nói sai lầm) thì nhân dân trở tay sao kịp!
Tôi tự hỏi thế thì nhân dân ta khỏe re, cứ lo kiếm tiền, sáng làm chiều nhậu, tối ôm vợ ngủ, khỏi dính dáng ưu phiền chi mấy cái Hoàng Sa -Trường Sa mà có ngày mang họa như “một số người”.
Tôi tự hỏi tiếng Việt ta vô cùng phong phú, nếu vì ngoại giao, thì thiếu gì cách viết vẫn giữ được lòng kính trọng và nhiệt huyết của người dân, vẫn bảo đảm được “duy trì hòa khí và quan hệ”, mà vẫn là lời cảnh báo khiến kẻ thù phải do dự “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói, đi trăm bước trước khi làm”. Thế mói thấy Nguyễn Trãi, Hoàng đế Quang Trung đáng bậc anh hùng, còn kẻ thảo văn ngày nay sao ngu dốt ươn hèn, xem dân như cỏ rác.
Sức dân là sức trời. Không được lòng dân thì mất nước. Hồ Quý Ly cũng yêu nước chống ngoại xâm nhưng cũng vì không đoàn kết được lòng dân mà vương triều phải sụp đổ. Bài học ngàn năm ai cũng biết, chẳng lẽ chỉ có mìmh “ta” chưa biết?
Sài Gòn, ngày 06/06/2011 – 21h
N. S. G.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
http://boxitvn.wordpress.com/2011/06/08/ti-t%E1%BB%B1-h%E1%BB%8Fi/#more-24876

Thư gửi con trai- Võ Quê
Con của ba thương yêu,
Đúng như con viết trên blog, ngày nào ba cũng thường đọc những dòng chữ tâm huyết của con về công việc, về bạn bè, về những buồn vui của con từ cuộc sống, từ thành phố Sài Gòn năng động nhưng cũng nhiều phức tạp, nhiêu khê bộn bề ngổn ngang sự kiện… Rồi những ngày gần đây, là đọc được nỗi trăn trở của con, bằng hữu con đang cùng cả nước hướng về Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam mình đang bị xâm chiếm, bạo hành, gây hấn. Ba tuyệt đối đồng ý với con Trường Sa, Hoàng Sa vĩnh viễn là của Tổ quốc Việt Nam thiêng liêng không một ai được quyền chiếm lĩnh. Và sự thật mãi mãi là sự thật. Sự thật vượt lên không gian, vượt lên thời gian. Sự thật vẫn luôn đứng về kẻ yếu do dù kẻ mạnh đang tước đoạt quyền nguyên vẹn lãnh thổ.
Con biết không, mấy hôm nay bạn bè ba từ hải ngoại cũng đã mail cho ba và đông đảo dân phong trào đô thị Huế trước đây những dòng nhiệt huyết. Đau đớn. Phẫn nộ. Uất nghẹn. Căm hận… Những từ ngữ ấy không lột tả được hết tinh thần, tình cảm bi tráng của ba cũng như của nhiều người trước thực trạng Trường Sa, Hoàng sa. Ba cũng đồng ý với con về phương pháp đấu tranh hiện nay con đang kiên trì thực hiện: “là đóng góp một lời nói nhỏ bé, đầy kềm chế, đầy mềm mỏng, nhưng có lẽ sẽ không vì thế mà kém phần thuyết phục. Vì lời con nói hôm nay chuyên chở một sự thật, một chân lý: Hoàng Sa -Trường Sa là của Việt Nam!. Sẽ có hằng triệu tiếng nói như con làm nên một tiếng sấm rền…” Kinh nghiệm đấu tranh của ông cha ta xưa cũng đã để lại cho các thế hệ tiếp truyền nhiều kinh nghiệm quý báu với hình ảnh bất khuất “châu chấu đá xe”. Ba tin giá trị những bài học ấy vẫn còn là hình mẫu đẹp, hào hùng nếu ngày nay đất nước mình còn giữ tròn nguyên khí.
Con trai của ba ơi! Như vậy, qua sự kiện Hoàng Sa – Trường Sa ba và bạn bè ba đang là chiến hữu của con rồi. Con trai của ba đã trưởng thành như điều ba mẹ hằng mong ước. Thuyền con đã vào biển lớn. Hải trình chắc có bão giông… Được sát cánh bên con, bên bạn bè con; được san sẻ và đồng cảm, đồng tình với con trai là một hạnh phúc lớn của gia đình con ạ!
Trước mắt, đường chúng ta đi vẫn còn nhiều thử thách, nhiều chướng ngại lớn mà cha con mình cần phải vượt. Ba tâm đắc với con khi trên đầu trang blog con ghi lời ca khúc “Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng…” Đan tay nhau, chung lời gọi. Từng trang giấy mở ra, từng phím chữ ngân lên cùng viết lời hiệu triệu khẳng định chủ quyền: Hoàng Sa – Trường Sa của Tổ quốc Việt Nam!
Con trai thương yêu! Ba chúc mừng con đã lớn khôn khi nghĩ về đất nước. Đất nước đang nuôi dưỡng tình yêu lớn trui rèn khí phách. Đất nước đang nâng ta lên từng ngày để ta biết buồn, vui, thương, hận… biết bảo vệ lãnh thổ Việt Nam mình toàn vẹn diệu kỳ “Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”

Võ Quê
.
A Letter To My Son
My Dear Son,
Everyday I check your blog, reading words by words what you wrote from your heart about your work, friends, sadness and pleasure in your daily life, about active Saigon with its dynamic, chaos with piles of complicated events. Recently I have read the concerns burning in your mind, sharing among your friends and the whole country, towards Truong Sa and Hoang Sa archipelagos, which has been affirmed by Vietnam’s sovereignty. Truong Sa and Hoang Sa archipelagos are now in danger of being conquered and violated. I absolutely agree with you the fact that Truong Sa and Hoang Sa archipelagos permanently belongs to our sacred fatherland, are inseparable parts of Vietnam’s territory, with and no other country in the world is allowed to dominate. The truth is forever the strongest argument, beyond time and space, infinitely superior to us despite our territory is being deprived by the so – called stronger.
My dear son, within these very recent days, my friends from overseas have emailed me, my teammates attending previous movements of urban Hue have contacted me, with their very boiling enthusiasm expressing their pain, indignation, anger and strong aversion. These words are not able to fully portray our mental and emotional spirit and tragedy in the present status of Truong Sa and Hoang Sa archipelagos. I also agree with the strategies of fighting for the country that you are carrying out: “to contribute my very own voice, controlled enough, soft enough, and highly persuaded enough, words conveying the message of the very truth: Truong Sa and Hoang Sa archipelagos belongs to Vietnam; two hands clapping is a single drop of rain, a city clapping is a monsoon …”. From the experiences of our forefathers with their astonishing strategies in fighting against their enemy, with the indomitable imagine of “a grasshopper kicks a carriage”, these valuable lessons remains a vital principle to our magnanimous country.
My dear son, from the event of Truong Sa and Hoang Sa archipelagos, I myself and my friends have already become your teammates. I think of you with so much of love and pride, for the boy you once were and the man you have become. Sometimes along your journey, you will feel like a small piece of driftwood in the high sea during the typhoon, maintain your cause, the destination is worthwhile. Being by your side and sharing with you and your friends is the biggest happiness of our family.
At the moment, the road we are walking on is filled with thousands of challenges and tons of obstacles to be overcomed. It’s very pleasing and eye catching to see the lyrics at the top page of your blog “Coursing through your veins is the spirit of a million souls, honour and respect them …”. Hand in hand we chant, pen in hand we write the same mantra, our voice will be heard, our words they will be read. Collectively we are the heart and soul of Vietnam, whose sovereignty has been affirmed: The Hoang Sa and Truong Sa archipelagos are inseparable parts of Vietnam’s territory!
My dear son, thinking about the country with these unselfish thoughts illustrates your maturity. The country nurtures the love and spirit within you and lifts you up everyday so that you can feel the pleasure, sadness, passion, hatred, so that you know how to look after every single part of our territory, as in the words of Ly Thuong Kiet “The separation is natural and allotted in Heaven’s Book”.
Vo Que
(Translate by Vo Thi Nhu Mai on the 6th of June 2011)

.

.

Ảnh QN chụp tại Sài Gòn ngày 5.6.2011.

http://www.voque.org/index.php?option=com_content&view=article&id=1186:th-gi-con-trai-vo-que&catid=7:vn&Itemid=32


Lòng ái quốc, tại sao không?

Ban Mai

Thà làm quỷ nước Nam
Còn hơn làm vương đất Bắc
(Trần Bình Trọng)

Câu nói nổi tiếng của danh tướng nhà Trần đã trở thành một trong những biểu tượng của tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc Việt, bất cứ một học sinh nào khi tuổi còn thơ cũng cảm thấy tự hào khi học trang sử đó. Chính các thầy cô đã dạy dỗ chúng tôi lòng yêu nước, chính các bậc cha mẹ đã giáo huấn chúng tôi lòng yêu nước, chính các bậc tiền nhân đã hun đúc chúng tôi lòng yêu nước. Vậy, hôm nay tại sao không?
Hãy lật lại lịch sử Việt Nam 4.000 năm qua.
Năm Quý Mão 43, Hai Bà Trưng khởi binh chống lại quân Hán, lập ra một quốc gia với kinh đô tại Mê Linh và tự phong là nữ vương. Sau khi khởi nghĩa bị quân Hán của Mã Viện đánh bại, tương truyền vì không muốn bị làm nhục, Hai Bà đã nhảy xuống Hát Giang tự vẫn.
Đó là sự thật.
Năm 248, Bà Triệu lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống xâm lược của quân Đông Ngô, do Lục Dận, Thứ sử Giao Châu chỉ huy. Nhiều nghĩa binh đã tử trận vào năm đó. Theo sử sách, bà chống đỡ với quân Đông Ngô được 5-6 tháng thì phải lui về xã Bồ Điền và cùng đường tự tử. Khi ấy Triệu Thị Trinh mới 23 tuổi. Cũng giống Trưng Trắc và Trưng Nhị, Triệu Thị Trinh quyết không để bị khuất phục. Chết, nhưng không nhục.
Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang san, cởi ách nô lệ chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta!” “Câu nói bất hủ của người con gái anh hùng của dân tộc Việt đã tỏ chí khí mà ngàn sau dân Việt mãi còn kính phục.
Năm 938, Ngô Quyền đánh tan quân xâm lược Nam Hán trên sông Bạch Đằng, kết thúc 1.000 năm Bắc thuộc của Việt Nam.
Đó là sự thật.
Năm 1075-1077, Lý Thường Kiệt đánh bại quân nhà Tống, viêt nên bài “Thơ Thần” bất hủ nói rõ chủ quyền bất khả xâm phạm của đất nước:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Đó là sự thật.
Thế kỷ thứ XIII, Trần Hưng Đạo ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông. Tháng 12 năm Giáp Thân 1284, hiệu Thiệu Bảo năm thứ 6, đời Trần Nhân-Tông, đại binh Thoát Hoan tiến đánh Chi Lăng, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn lui quân về Vạn Kiếp. Thượng hoàng Thánh Tông thấy thế giặc mạnh, cho mời Hưng Đạo Vương về Hải Dương mà phán rằng “Thế giặc to như vậy, mà chống với chúng thì dân chúng bị tàn sát, nhà cửa bị phá hại, hay là trẫm sẽ chịu hàng để cứu muôn dân?” Vương tâu: “Bệ hạ nói câu ấy là lời nhân đức, nhưng Tôn-Miếu Xã-Tắc thì sao? Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đã!”
Đó là sự thật.
Thế kỷ XV, Lê Lợi chiến thắng quân Minh. Triều đình nhà Minh, vốn rất muốn xâm lăng Đại Việt, đã nhân cơ hội Hồ Quý Ly cướp ngôi nhà Trần để đưa quân tràn vào đất Việt năm 1407. Hồ Quý Ly liên tục thất bại và đến tháng 6 năm 1407, thì bị bắt cùng các con trai là Hồ Nguyên Trừng và Hồ Hán Thương. Vương triều Đại Ngu sụp đổ. Nhà Minh thực hiện chính sách xóa bỏ nền văn minh sông Hồng bằng các cách như đốt, phá và chở về Yên Kinh tất cả các loại sách, văn bia có nói về dân Việt, của dân Việt tạo lập, thiến hoạn đàn ông người Việt, khiến cư dân Việt rất uất ức và căm giận.
Mùa xuân năm Mậu Tuất 1418, Lê Lợi đã cùng những hào kiệt đồng chí hướng phất cờ khởi nghĩa. Tự xưng là Bình Định Vương và kêu gọi dân Việt đồng lòng đứng lên đánh quân xâm lược nhà Minh cứu nước. Lê Lợi chiến thắng quân Minh, trở thành vị vua đầu tiên của nhà hậu Lê. Bản thiên cổ hùng văn “Bình Ngô Đại cáo” của đại thần Nguyễn Trãi đã thể hiện rõ ý chí độc lập, tự cường của dân tộc Việt.
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác

Đó là sự thật.
Thế kỷ XVIII, Vua Quang Trung đại phá quân Thanh.
Cuối năm 1788, vua Thanh Càn Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 29 vạn quân, huy động từ lưỡng Quảng, Vân Nam, Quý Châu hộ tống Lê Chiêu Thống về Việt Nam với danh nghĩa phù Lê, vào chiếm đóng Thăng Long.
Nghe tin báo, ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân (22 tháng 12 năm 1788), Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà. Để lấy danh nghĩa chính thống, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung, chỉ trong vòng 6 ngày, quân Tây Sơn đập tan hơn 20 vạn quân Thanh, Sầm Nghi Đống thắt cổ tự vẫn sau thảm bại trận Ngọc Hồi, Tôn Sĩ Nghị phải bỏ ấn tín cuốn cờ mà chạy.
Đó là sự thật.
Thế kỷ XX, năm 1979, Trung Quốc xâm chiếm biên giới phía Bắc, quân đội nhân dân Việt Nam đã đánh bật âm mưu bành trướng bá quyền của Bắc Kinh.
Đó là sự thật.
Những năm cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI
Ngày 30-12-1999, Hiệp định ký kết giữa Việt Nam và Trung Quốc đã làm nóng lòng hầu hết những người Việt Nam còn nghĩ đến quê hương đất tổ khi Ải Nam Quan không còn trên lãnh thổ Việt Nam.
Những ngày đầu tháng 12-2007, Quốc vụ Viện Trung Quốc phê chuẩn việc lập thành phố Tam Sa, nhằm trực tiếp quản lý các quần đảo trên Biển Đông, trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đứng trước việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao “nói lên tình hữu nghị”, ngày 9-12 dân chúng Việt Nam biểu tình phàn đối việc xâm chiếm Trường Sa, Hoàng Sa, đại diện chính quyền sợ hãi thanh minh “đó là tự phát, nhà nước chưa cho phép”.
Còn hôm nay, những ngày tháng của năm 2011 ngư dân Việt bị Tàu Trung Quốc bắn giết chính trên hải địa của mình, tàu dầu khí Việt Nam bị cắt thiết bị chính ngay trong thềm lục địa Việt Nam, lẽ nào chúng ta cũng chỉ im lặng cúi đầu?
Sự thật là: Trong thế kỷ XX, XXI chúng ta đã nhiều lần lùi bước, Trung Quốc nhiều lần lấn lướt coi khinh, phần đất của dân tộc mà cha ông ta đã đổ bao xương máu gìn giữ nay có nguy cơ không còn nữa.
Đó là sự thật.
Đã đến lúc chúng ta không thể khuất phục.
800 năm trước, Trần Quốc Tuấn đã từng viết nên bài “Hịch tướng sĩ” khuyên răn các binh lính học tập, rèn luyện võ nghệ, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến Nguyên Mông lần thứ 2, nội dung áng hùng thư đó, ngày nay đọc lại sao vẫn còn nhiều điều cho ta suy nghĩ: “… ta cùng các ngươi sinh ở thời nhiễu nhương, gặp phải buổi gian nan, trông thấy những ngụy sứ đi lại rầm rập ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà xỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ… Ta đây, ngày quên ăn, đêm quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa được xả thịt lột da của quân giặc, dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa, thì cũng cam lòng… Nay các ngươi trông thấy chủ nhục mà không biết lo, trông thấy quốc sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết tức, tai nghe nhạc để hiến ngụy sứ, mà không biết căm…”
Ngày nay, nước ta có phải vậy không?
Bài viết này, không phải hô hào dân ta ngay lập tức phải xông pha chiến đấu giành lại Hoàng Sa – Trường Sa, đó là việc lâu dài, cần có thời gian xây dựng binh lực hùng cường. Đất nước là chung của mọi người, không của riêng ai.
Bài viết này, chỉ mong góp thêm tiếng nói ủng hộ hành động yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Lịch sử 4.000 năm đã minh chứng, ta mạnh địch lùi, ta lùi địch sẽ lấn lướt. Vậy tại sao chúng ta không biểu tình ôn hòa phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc, tai sao không rầm rộ kêu gọi cộng đồng quốc tế chú ý, đem Biển Đông ra đàm phán trước Liên Hiệp Quốc. Và quan trọng nữa, phải cho Trung Quốc biết ý chí quyết tâm giữ mỗi thước đất, mỗi thước biển của 90 triệu dân Việt.
Hãy để tuổi trẻ Việt Nam nói lên tiếng nói tự trọng của một dân tộc, cho dù yếu sức cũng không đớn hèn.
Đừng để chúng tôi hổ thẹn với tiền nhân.
“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”

( Chiếu xuất quân “– Quang Trung – Nguyễn Huệ)
B. M.
2/6/2011 (Bài viết này chỉnh sửa lại từ bài viết Hổ thẹn với tiền nhân viết ngày 14/12/2007)
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
http://boxitvn.wordpress.com/2011/06/07/lng-i-qu%E1%BB%91c-t%E1%BA%A1i-sao-khng/#more-24853

Advertisements

1 Phản hồi »

  1. […] gởi con trai – Võ Quê +Thư gửi con trai- Võ Quê +Lòng ái quốc, tại sao không? BẠCH THƯ VỀ BỌN CÁO QUỶ QUYỆT – Bửu […]

    Pingback bởi XUỐNG ĐƯỜNG « Hoàngquang’s Blog — 26/07/2011 @ 9:54 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s