Hoàngquang’s Blog

05/06/2011

Cuộc đối thoại trước Lãnh sự quán Trung Quốc và trong trụ sở thành đoàn TNCS TP Số 1 Phạm Ngọc Thạch

Đỗ Trung Quân
&Những câu hỏi của một bé gái 6 tuổi-Hoàng Hưng

Trước tòa Lãnh sự Trung Quốc

Đêm qua tôi bay chuyến cuối cùng từ Đà Nẵng về Sài Gòn. Các Anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Hiếu Đằng hẹn “Sáng 5-6-20011 ở Sài Gòn”. 6g 30 sáng 5-6: Người đến sớm nhất là anh A. Menras, tên Việt là Hồ Cương Quyết, người Pháp quốc tịch Việt. Hơn 30 năm trước, Menras đã treo cờ mặt trận trên tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ nghị viên Sài Gòn và giờ này đang ngồi cặm cụi viết biểu ngữ “ Hòa bình và công lý cho Hoàng Sa- Trường Sa & biển Đông”. Lần lượt các anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Công Giàu, Lê Hiều Đằng, Nguyễn Quốc Thái và Giáo sư sử học ngoài 90 tuổi Nguyễn Đình Đầu, quần áo chỉnh tề, cùng có mặt. Hai chiếc taxi ra Nhà thờ Đức Bà, đồng hồ chỉ 8 giờ kém 15 phút.

Andre Hồ Cương Quyết đang viết biểu ngữ


Đối thoại trước lãnh sự quán Trung Quốc
Chúng tôi nhập vào một nhóm người trẻ đến sát Lãnh sự quán Trung Quốc xế bên Nhà Văn Hóa Thanh Niên số 4 Phạm Ngọc Thạch. Khu vực tràn ngập chốt chăn và cảnh sát chìm thường phục nhưng dễ nhận họ ra bằng máy bộ đàm. Nhiếu người thường phục đưa máy ảnh, điện thoại di động lên chỉa về phía chúng tôi. Cuộc đối thoại bắt đầu. Một chiếc áo thường phục hung hăng nhất: “Đề nghị giải tán, hoạt động phải có luật pháp”. Anh Cao Lập, cựu tù Côn Đảo vốn nóng tính, hét to: “Pháp luật là để bảo vệ người dân và bảo vệ đất nước không phải để bảo vệ bọn Trung Quốc!”. Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Một người mặc thường phục khác tiến về anh Lê Hiếu Đằng [Cựu Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc TP], anh Đằng chỉ mặt quát: “Anh đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc?”. Người mặc thường phục phải lùi lại. Anh Huỳnh Tấn Mẫm và tôi băng qua đường sang phía Nhà Văn Hóa Thanh Niên quan sát.
Trụ sở của Đoàn thanh niên Cộng sản kéo cổng, vắng tanh, trừ những nhân viên an ninh. Trên sân thượng, Camera chỉa xuống thu toàn cảnh. Một người còn trẻ tiến đến nói: “Chú Q., chú Mẫm, khuyên dùm anh em, bày tỏ thế là được rồi, giải tán đi…”. Đấy là một cán bộ thành đoàn tôi không biết tên, anh Huỳnh Tấn Mẫm nói: “Được là sao? lẽ ra Thành đoàn phải tổ chức cho thanh niên, Thành đoàn không dám thì thanh niên họ phải tự làm thôi!”. Bên kia đường, các anh Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập, A. Menras dương cao các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc. Một vài người lăm lăm dùi cui tiến đến chỉ vào mặt anh Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn, Mẫm: “Đề nghị các chú giải tán!”. Anh Lê Hiếu Đằng nói: “Hãy để cái dùi cui vào mặt bọn Trung Quốc. ”. Chắc họ còn trẻ không biết, nhưng camera trên Nhà Văn Hóa Thanh Niên đã biết và báo cho ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư thường trực Thành phố. Một cán bộ Thành đoàn ra, nói: “Anh Ba Đua mời các anh vào nói chuyện”. Anh Lê Hiếu Đằng khoát tay: “Chúng tôi không có chuyện gì để nói?”. Ba mươi phút sau, đích thân ông Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài xuất hiện, bắt tay và đề nghị chúng tôi vào trụ sở thành đoàn số 1 Phạm Ngọc Thạch để tiếp chuyện. Sau vài phút hội ý anh Lê Công Giàu , Huỳnh Tấn Mẫm ,Lê Hiếu Đằng , Cao Lập… đồng ý vào.

Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, Andre Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm – có thể khác tuổi tác, tôn giao, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến … nhưng cùng chung một tình yêu đất nước ( Các ảnh trong bài đều lấy từ Ba Sàm)

Cuộc đối thoại trong trụ sở Thành đoàn TNCS TP
Những nhân vật trụ cột của Thành ủy: Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thị Quyết Tâm… có mặt đủ. Thái độ của ông Nguyễn Văn Đua và các thành viên được ghi nhận là nhã nhặn. Ông Nguyễn Chơn Trung [ Sáu Quang-Nguyên Bí thư Đoàn TNCS TP ] lại không được nhã nhặn, ông đập tay xuống bàn nói với ông Lê Hiếu Đằng : “Các anh muốn gì cũng phải có phương pháp đúng đắn”. Ông Lê Hiếu Đằng [ môi giựt, tay run]: “Anh không phải dạy chúng tôi về phương pháp…”. Ông Cao Lập đứng bật đậy: “Tôi không thể tưởng tượng hôm nay anh Sáu Quang tệ hại đến mức này”.Ông Huỳnh Tấn Mẫm điềm đạm “ Chúng tôi đã bày tỏ xong thái độ.Nếu nhà nước hiểu lòng dân chúng tôi sẽ ủng hộ, nếu không thì chúng tôi tiếp tục bày tỏ thái độ. “ Ông Ba Đua vui vẻ gọi Andre Menras là “ đồng chí “. Andre – Hồ Cương Quyết nói “ đồng chí không có nghĩa là cùng trong đảng. Từ lâu nay tôi đứng về phía Việt Nam trong mọi cuộc chiến đấu chống sự bành trướng và xâm phạm chủ quyền VN, cuộc tuần hành này cũng trong tinh thần ấy…. “Cuộc đối có lúc khá thoại căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng một chiến tuyến chống Mỹ trước 1975. Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, khét tiếng kiên cường trong tù đày, tra tấn. Ông Lê Hiếu Đằng, ngay cả khi đã giữ các trọng trách vẫn không vì phú quý vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà đấu tranh. Ông Huỳnh Tấn Mẫm Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước năm 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế.

Lúc 13g 00, khi tôi rời điểm nóng, cuộc tuần hành vẫn tiếp tục trên các tuyến trung tâm. Trong đám đống ấy tôi nhận thấy những gương mặt “già” quen thuộc: nhà thơ Nguyễn Duy, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, giáo sư Tương Lai, Osin Huy Đức… tùy sức khỏe, người đi hết cả hành trình, người tham gia từng chặng. Buổi sáng ngày 5-6-2011 chắc chắn sẽ làm cho những người ngồi trong tòa nhà Thành đoàn và trong Tổng Lãnh sự Trung Quốc hiểu như thế nào là Việt Nam.
Tác giả gửi cho Quê choa

http://quechoa.info/2011/06/05/cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%91i-tho%E1%BA%A1i-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-lanh-s%E1%BB%B1-quan-trung-qu%E1%BB%91cva-trong-tr%E1%BB%A5-s%E1%BB%9F-thanh-doan-tncs-tp-s%E1%BB%91-1-ph%E1%BA%A1m-ng%E1%BB%8Dc-th%E1%BA%A1ch/

Biểu tình tại Hà Nội
http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/truc-tiep-tu-ha-noi-thu-o-cua-viet-nam.html

Biểu tình chống TQ- RFA

_____________

Những câu hỏi của một bé gái 6 tuổi
Đăng bởi bauxitevn on 05/06/2011
Hoàng Hưng
Sáng nay, một cô giáo tiểu học hiền lành, bạn của các con tôi, tới thăm gia đình. Vừa xong màn chào hỏi, cô nói ngay: “Cô chú ơi, có chuyện này thật khó tin, cháu muốn cô chú nghe.”
Chuyện về con bé con của cô giáo, mới 6 tuổi. Đó là chuyện xảy ra buổi sáng ngày 2 tháng 6, sau ngày Thiếu nhi Quốc tế. Sáng hôm ấy, cô đang lúi húi nấu ăn thì con bé cầm tờ báo Tuổi Trẻ tập đọc các tít như thói quen hàng ngày của cháu. Cháu bỗng la lên và chạy tới chỗ mẹ: “Mẹ ơi, con sốt ruột quá! Mẹ ơi!” Hỏi sốt ruột chuyện gì, thì cháu cầm tờ báo lên đọc: “Mẹ nghe nè! Tàu Trung Quốc bắn phá ngư dân Việt Nam. Tham vọng Trung Quốc tại Biển Đông.” Thường ngày, trong gia đình cô giáo chẳng hề nói chuyện chính trị chính em (cũng là thói thường của đa số gia đình Việt Nam lâu nay, chuyện chính trị là cái gì rất xa lạ, của ai đó lo, vả lại còn rất nguy hiểm, dễ bị vạ). Nhưng cô giáo nhớ là đôi lần, con bé, sau khi tập đọc báo, có hỏi: “Mẹ ơi, tại sao Trung Quốc lại muốn chiếm nước mình hả mẹ?”. Coi là câu hỏi trẻ thơ, cô cũng chỉ trả lời quấy quá, rồi gạt đi với câu nói quen thuộc: “Đó là chuyện người lớn, con nít không cần biết.”
Nhưng thái độ của con bé hôm nay rất bức xúc, khiến cô giáo phải ngưng nấu ăn và ra ngồi bên con. Nó dồn dập hỏi mẹ:
– Thế tại sao bộ đội nước mình không ra đánh đi, lại để cho dân làng chết? Dân làng đâu có ở đó được nữa, phải đổi qua nước khác ở.”
Cô bảo: “Mẹ không có biết chuyện này, để mai mốt hỏi bộ đội ha.”
– Như vậy là bộ đội không có yêu thương nước của mình, như thế ở nước mình tất cả ai cũng phải chạy đi, đợi chừng nào bộ đội đánh Trung Quốc thì mới về được.”
Cô hỏi: “Thế tại sao phải đánh Trung Quốc?”
– Tại vì Trung Quốc chiếm nước mình thì mình phải đánh chứ.
– Đã chiếm đâu. Chưa chiếm mà.
– Thì đuổi (ngư dân) tức là chiếm rồi.
Thấy con bé lý luận như người lớn, cô hỏi thử: “Đánh đuổi tàu Trung Quốc lỡ tàu Trung Quốc bắn chết thì sao?”
Cháu hỏi lại: “Tàu Trung Quốc có bao nhiêu?”
– Chắc là nhiều lắm
– Còn bộ đội nhà mình? Có nhiều bằng không?
– Con hỏi vậy ý là sao?
– Con sợ Trung Quốc chiếm nước mình.
– Chiếm nước mình thì mình đánh lại.
– Nhưng bộ đội không chịu ra Biển Đông đánh thì còn bộ đội nào nữa?
– Biển Đông ở đâu con có biết không?
– Con biết, Biển Đông ở Mũi Né. (Con bé có hai lần được đi chơi Mũi Né với bố mẹ và lớp học).
Cháu lại hỏi tiếp: “Bộ đội mình biến đi đâu mất mà không chịu chạy ra Biển Đông đánh giặc?”
– Chắc là có chứ con!
– Báo chỉ ghi là tàu Trung Quốc bắn đuổi ngư dân Việt Nam thôi mà. Con có thấy báo nói là các chú bộ đội đánh trả khi nào đâu?
Cháu chứng minh bằng cách nói mẹ giở từng trang báo để tìm, nhưng đúng là không thấy.
Cháu băn khoăn: “Bây giờ làm sao đây?”
Cô hỏi con nghĩ xem có cách gì không? Cháu suy nghĩ rồi reo lên: “A! Hay là mình dụ nó ra một nơi có cá mập cho cá mập ăn thịt.”
Cô bật cười hỏi: “Cá mập ăn thịt ai kia?”
– Ăn thịt tàu Trung Quốc!
Cháu nói tiếp: “Mai mốt nếu con còn thấy tin về tàu Trung Quốc thì con sẽ báo cho mẹ biết liền nha.”
Cô hỏi: “Sao con quan tâm chuyện này quá vậy?”
– Vì con sợ Trung Quốc chiếm nước mình, thì mình sẽ phải lên rừng ở giống nước ta với nước Mỹ trên tivi đó”.
– Mẹ chả hiểu con nói gì, nước ta với nước Mỹ là sao?
– Trên tivi đó, hồi trước xem đó.
Cô giáo đoán là cháu mấy lần coi trên tivi cảnh phim tài liệu bộ đội trong rừng đánh nhau với Mỹ.
Cô giáo thật sự lúng túng trước những câu hỏi của con bé. Cô phải hứa sẽ đi hỏi các chú bộ đội rồi trả lời con sau. Lúc đó cháu mới chịu thôi và đi ăn cơm.
Câu chuyện của cô giáo khiến tôi vừa mửng vừa tủi, vừa hổ thẹn. Mừng vì đến một đứa bé 6 tuổi cũng đã biết lo vận nước trong khi không ít người lớn bàng quan, chỉ lo chạy chức chạy tiền hoặc mũ ni che tai yên phận. Tủi, thẹn và đau đớn nữa, vì cảm thấy mình như bất lực. Từ hôm nay mình sẽ không lúc nào yên với câu tự vấn: Mình sẽ phải làm gì cho đúng trong lúc này để con cháu mình thoát được nỗi lo truyền kiếp ngàn năm đã thấm vào máu ngay từ lúc bé thơ?
H. H.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
http://boxitvn.wordpress.com/2011/06/05/nh%E1%BB%AFng-cu-h%E1%BB%8Fi-c%E1%BB%A7a-m%E1%BB%99t-b-gi-6-tu%E1%BB%95i/

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: