Hoàngquang’s Blog

22/05/2011

Cần đổi mới chính trị song song đổi mới kinh tế

Filed under: Chính trị- xã hội,TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 10:18 sáng
Tags:

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
& +”Đảng cử dân bầu”: dân chủ đảo ngược? +”Người dân bị chính quyền đánh cắp nhiều thứ”

Pano tuyên truyền Đại hội ĐCSVN lần 11 tại Hà Nội hôm 17 Tháng 1, 2011. AFP photo

Lần đầu tiên một cuộc tọa đàm do tạp chí Cộng sản tổ chức với sự góp mặt của nhiều nhà khoa học đến từ các viện nghiên cứu chiến lược và học viện lớn.

Cuộc tọa đàm xoay quanh vấn đề sau hơn 20 năm đổi mới, thể chế kinh tế phát triển chưa tương thích với thể chế chính trị. Trong cuộc tọa đàm này, nhiều ý kiến thẳng thắn đã nêu lên vấn đề tụt hậu của chính trị so với kinh tế đang làm cho chính cỗ xe kinh tế bị ngáng chân và nhất là những đóng góp vẫn bị cho là nhạy cảm cũng được đem ra mổ xẻ.
Mặc Lâm phỏng vấn luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc thành phố Hồ Chí Minh để biết thêm ý kiến một đảng viên cao cấp trước vấn đề này.

Phải đổi mới chính trị
Mặc Lâm: Thưa ông qua buổi tọa đàm do tạp chí Cộng sản tổ chức mà ông đã biết, ý kiến của ông về sự đổi mới chính trị mà cuộc tọa đàm nêu ra có thiết thực trong hoàn cảnh hiện nay hay không?
Ông Lê Hiếu Đằng: Theo tôi chính cái đổi mới chính trị mới là quan trọng bởi vì nó sẽ là động lực thúc đẩy cho kinh tế phát triển và nhất là vấn đề dân chủ. Nó sẽ thực hiện cái quyền dân chủ của người dân. Bởi vì nếu chúng ta đổi mới kinh tế nhưng thành quả kinh tế lọt vào tay các tập đoàn, cá nhân và nó nuôi dưỡng tham nhũng tiêu cực. Ví dụ như các nguồn vốn ODA hay các viện trợ quốc tế khác nếu sử dụng không đúng, gây thất thoát nhiều thì nay mai con cháu của chúng ta sẽ nợ nần rất dữ. Do đó phải đổi mới về mặt chính trị và có một cơ chế giám sát thật sự, tức là một chế độ dân chủ thật sự để người dân có thể giám sát được hoạt động kinh tế.
Bây giờ rõ ràng là người dân không thể nào giám sát những hoạt động kinh tế mà kinh nghiệm Vinashin và các tập đoàn khác mà nay đang đổ bể là một kinh nghiệm rất rõ. Những đơn vị kinh tế nhà nước, vốn nhà nước thật ra đó là tiền của nhân dân, chứ nhà nước làm gì mà có tiền? Qua thuế, qua những nhiệm vụ đóng góp khác thì dân đã đóng góp và tiền của đó bây giờ nó mất rất là lớn.
Về đầu tư công nếu chúng ta không có một thay đổi thể chế chính trị, có nghĩa là đổi mới về mặt chính trị, trong đó có việc xây dựng một nhà nước pháp quyền thật sự đi đôi với một xã hội công dân thì lúc đó tình trạng thất thoát tham nhũng sẽ ngày một trầm trọng hơn.
Mặc Lâm: Tại sao phải đổi mới chính trị khi mà cuộc đổi mới kinh tế đã chứng minh rằng Việt Nam đang đi đúng hướng từ nhiều năm qua. Liệu khi đổi mới chính trị có thể làm thay đổi những gì mà kinh tế đang đem lại hay không?

Phải đổi mới về mặt chính trị và có một cơ chế giám sát thật sự, tức là một chế độ dân chủ thật sự để người dân có thể giám sát được hoạt động kinh tế.
Ông Lê Hiếu Đằng

Ông Lê Hiếu Đằng: Trên thực tế trong thời gian qua rõ ràng đổi mới kinh tế thì có, mà sự đổi mới kinh tế này tôi cho không phải là do tự giác mà do tình thế nó buộc phải đổi mới chứ nếu không thì nền kinh tế sẽ sụp đổ. Nếu tự giác thay đổi thì đôi lúc nó lại khác nữa, trong khi đó đổi mới chính trị thì gần như là không thay đổi gì, thậm chí tôi thấy nó có nhiều cái thụt lùi. Lĩnh vực dân chủ thụt lùi. Tôi nói ví dụ về báo chí chẳng hạn, báo chí trước đây còn nêu vấn đề tham nhũng thế này thế kia còn bây giờ thì không dám nói gì cả. Cái quyền được thông tin và công luận giữ vai trò rất quan trọng trong xã hội vì vậy sự thụt lùi về dân chủ sẽ làm cho tình hình ngày càng nghiêm trọng thêm.
Mặc Lâm: Ông từng ở vị trí lãnh đạo của Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Thành phố HCM rất lâu, ông nhận xét vai trò của tổ chức này ra sao trong nhiệm vụ làm gạch nối giữa người dân và chính quyền?
Ông Lê Hiếu Đằng: Vai trò Quốc hội, vai trò Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể một cách thẳng thắn mà nói bây giờ cũng chỉ là hình thức mà thôi. Tức là công cụ để công khai một vấn đề gì đã được quyết định. Quyết định của lãnh đạo đảng cộng sản. Tôi nói ví dụ như vấn đề Vinashin chẳng hạn, ông Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đứng trước Quốc hội lại tuyên bố rằng Bộ chính trị cho rằng không có cá nhân nào trong hội đồng chính phủ sai phạm. Tôi cho cái đó là không đúng. Không đúng ở chỗ là có thể ý kiến đó là ý kiến của Bộ chính trị nhưng phải thông qua một thể thức nào đó chứ nói như ông Phó thủ tướng thì các cơ quan điều tra làm sao làm việc?
Dư luận người ta phê phán việc này rất dữ. Theo tôi muốn thay đổi hay đổi mới về chính trị thì tôi nghĩ quan điểm của nguyên Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An tôi cho là đúng đắn. Phải trở lại Hiến pháp năm 1946. Phải trở lại tôn trọng quyền công dân mà hiến pháp công nhận, nhất là quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, thì mới có thể gọi là đổi mới chính trị một cách thật sự.
Trách nhiệm của giới trí thức
Mặc Lâm: Ông có nghĩ rằng lãnh đạo trong Bộ chính trị cũng muốn thay đổi diện mạo chính trị của đảng, nhưng vì một nguyên nhân tế nhị nào đó khiến họ không thể vượt qua được hay không?

Hai phụ nữ đi qua một tấm áp phích tuyên truyền đấu tranh chống lại “tệ nạn xã hội” hôm 11/4/2011. AFP photo
Ông Lê Hiếu Đằng: Theo tôi việc thay đổi trong chính trị là rất khó vì thực chất một số vị trong lãnh đạo không muốn. Họ sợ. Sợ đổi mới chính trị thì nó cái gì đó phức tạp thành ra chúng ta không thể chờ đợi cái sự thay đổi này mà tôi nghĩ bằng cái đấu tranh, bằng xây dựng xã hội công dân để tạo ra áp lực xã hội. Về mặt kinh tế cũng vậy, không phải tự giác thay đổi mà do sự sụp đổ của Liên xô, rồi tình hình kinh tế quá khó khăn như khi miền Nam giải phóng thì buộc các vị lãnh đạo phải đổi mới.
Tôi nhớ là trong cuộc hội thảo giáo sư Đào Công Út ông ấy nói là không phải Đảng đổi mới mà là nhân dân đổi mới. Bởi vì đã có nhiều người người ta đổi mới một cách âm thầm và bí mật và thậm chí là bị kỷ luật như là ông bí thư Kim Ngọc.
Tôi đã phát biểu nhiều lần rằng các vị lãnh đạo muốn hay không muốn thì các vị cứ làm, nhưng trách nhiệm của người công dân Việt Nam nhất là giới trí thức phải tạo một xã hội dân sự, ở đó thể hiện được các quyền công dân.
Mà muốn như vậy thì vấn đề hiện nay như tôi vừa đọc bài viết của bà TS Nguyễn Thị Từ Huy trên trang Bauxit.vn thì phải đánh tan nỗi sợ. Phải thấy trách nhiệm của công dân nhất là của trí thức trong tình hình hiện nay. Không nên sợ quá mà mất đi trách nhiệm của mình. Cái mà Phan Chu Trinh gọi là phải chấn dân khí. Chúng ta không thể để sự hy sinh trong chiến tranh của chúng ta đổ sông đổ biển được.
Mặc Lâm: Ông có nghĩ rằng từ việc đề nghị và thực sự bắt tay vào làm là một quá trình gian nan có khi phải một hay hai thế hệ nữa mới đi vào thực tiễn hay không?
Ông Lê Hiếu Đằng: Khi đặt vấn đề đổi mới kinh tế phải đi đôi với đổi mới chính trị thì rất là đúng nhưng mà có đổi mới thật sự hay không về mặt chính trị thì đó còn là một vấn đề nữa. Đây là vai trò của xã hội công dân của những người trí thức. Của những người vẫn còn có cái ưu tư, có tâm nguyện muốn xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, dân chủ như di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại. Bởi vì chủ tịch Hồ Chí minh đâu nói gì đến Chủ nghĩa xã hội?
Mặc Lâm: Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược và khoa học Bộ Công an đã nêu lên ý kiến rằng sự trì trệ, yếu kém và tha hóa của một bộ phận cán bộ trong hệ thống chính trị đã cản trở phát triển kinh tế, xã hội. Ông có đồng tình với ý kiến này không?

Vai trò của người dân nhất là trí thức phải có tiếng nói đấu tranh quyết liệt với hiện tượng này chứ không thể ngồi thụ động chờ cho có sự thay đổi được!
Ông Lê Hiếu Đằng

Ông Lê Hiếu Đằng: Đúng! đây là điểm mấu chốt hiện nay. Bởi vì trong hệ thống chính trị hiện nay có một bộ phận cán bộ lãnh đạo, kể cả lãnh đạo cao đã bị các tập đoàn kinh tế chi phối do đó đôi lúc không đặt lợi ích của đất nước, của dân tộc lên trên mà vì lợi ích cá nhân hay của tập đoàn của mình mà hành xử.
Việc này hết sức nguy hiểm mà muốn thay đổi những người này thì trước hết phải nói là trách nhiệm của Đảng cộng sản. Tôi với tư cách đảng viên tôi cũng có trách nhiệm trong việc đó bởi vì toàn bộ những vị đó toàn là đảng viên Đảng cộng sản cả.
Cái thứ hai nữa là vai trò của người dân nhất là trí thức phải có tiếng nói đấu tranh quyết liệt với hiện tượng này chứ không thể ngồi thụ động chờ cho có sự thay đổi được!
Mặc Lâm: Ông Cương cũng báo động rằng “Quyền lực không được giám sát là quyền lực sẽ bị tha hóa. Đó là tất yếu và không có ngoại lệ”. Việc thiếu sự giám sát của công chúng hiện nay sẽ dẫn nền kinh tế Việt Nam đi đến chỗ bế tắc vì một vài cấp lãnh đạo cao nhất đã có biểu hiện suy thoái, ông có đồng ý với nhận định này hay không?
Ông Lê Hiếu Đằng: Tôi cho là ý kiến của Thiếu tướng Lê Văn Cương rất là đúng. Đúng ở chỗ là bất cứ một chánh quyền nào dù lúc đầu rất tốt nhưng nếu không được nhân dân giám sát thì sẽ suy thoái, sẽ tham nhũng, sẽ tiêu cực. Cái quy luật chung của con người là vậy, anh không được quản lý giám sát thì dần dần anh sẽ sa vào những việc làm tệ hại!
Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.
http://www.anonasurf.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LnJmYS5vcmcvdmlldG5hbWVzZS9pbl9kZXB0aC9lY28tcmVmb3Jtcy1wb2xpdGljYWwtcmVmb3Jtcy1tbC0wNTE5MjAxMTE3MzMyOS5odG1s&b=13
_________________________
“Đảng cử dân bầu”: dân chủ đảo ngược?
Thanh Quang-RFA
2011-05-19

Bích chương cổ động bầu Quốc hội 2011 RFA photo


VN sắp có Quốc Hội mới vào Chủ Nhật này, nhưng tình trạng “Đảng cử dân bầu” vẫn là mối âu lo của người dân Việt, dù lý thuyết của các văn kiện và tuyên bố của giới lãnh đạo có “màu hồng” như thế nào đi chăng nữa.

Một dịp trọng đại của Đảng.

Điều 83 trong Hiến Pháp của Nhà nước CHXHCNVN quy định rằng Quốc Hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất, thể hiện ý chí và nguyện vọng của người dân. Và nhân dân sử dụng quyền lực Nhà nước “cao nhất” này thông qua Quốc Hội – và cả Hội đồng Nhân dân – theo như quy định trong Điều 6 Hiến Pháp VN. Do đó, một trong những khẩu hiệu mà giới lãnh đạo VN đề ra là “đi bầu là quyền lợi và nghĩa vụ của công dân”.

tình trạng này được lặp đi lặp lại đến lần thứ 13, thì đây có thể nói là một sự đảo ngược về dân chủ

nhà báo Bùi Tín

Nhưng một người khá am tường về “thâm cung bí sử” của Hà Nội là cựu Đại tá Quân đội Nhân dân VN, nhà báo Bùi Tín cư ngụ ở Paris, Pháp Quốc, lại mô tả một bức tranh tương phản về diễn biến 22 tháng Năm này – tức ngày bầu cử Quốc Hội và Hội đồng Nhân dân các cấp ở VN – diễn biến mà có lần nhạc sĩ Tô Hải mô tả là dịp trọng đại của Đảng để “nhà nhà đều giết gà ăn mừng”. Nhà báo Bùi Tín nhận xét:
“Đã trải qua 12 cuộc bầu cử Quốc Hội gọi là “Đảng chọn dân bầu” và đến bây giờ tình trạng này được lặp đi lặp lại đến lần thứ 13, thì đây có thể nói là một sự đảo ngược về dân chủ. Nhân dân bây giờ người ta biết rằng đây là trò bầu cử do Đảng bày ra, không có tí gì gọi là dân chủ cả. Đây là 1 cuộc bầu cử áp đặt. Cho nên kỳ bầu cử Quốc Hội năm nay, người dân không quan tâm gì hết. Nhưng họ buộc phải đi bầu để khỏi bị công an quấy rầy. Chứ thực ra đây đâu phải là “quyền công dân”. Do đó làm gì có không khí tranh cử, lựa chọn ứng cử viên xứng đáng như ở các nước khác.”
Còn đâu quyền lợi cử tri?

Về vấn đề Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất đại diện cho nguyện vọng của người dân, thì bà Dương Thu Hương, nguyên Phó Thống Đốc Ngân hàng Nhà nước VN, lên tiếng cách nay không lâu tại buổi Hội thảo góp ý về văn kiện Đại Hội Đảng:

…phải thực hiện vai trò đảng viên của mình. Và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri
nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước

“Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền gì đâu mà bảo là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế rồi Đại biểu Quốc hội là đảng viên thì lại không dám phát biểu cái gì theo chính kiến của mình mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của Đảng và Nhà nước. Cho nên nếu là một Đại biểu quốc hội, vừa là đảng viên vừa là Đại biểu quốc hội thì trong con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử tri mà phải thực hiện vai trò đảng viên của mình. Và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri.”
Qua bài “Bầu cử Quốc Hội, người dân cần làm gì” được Blog Dân chủ-Nhân quyền cho VN phổ biến, tác giả Nguyễn Thanh Văn mô tả rằng Đảng đã đạo diễn 1 “trò hề bằng danh sách ứng cử viên” do Đảng cử để dân bầu. Tác giả đi vào chi tiết rằng:
“Từ trò hề danh sách “ứng cử viên” như vậy, đến ngày bầu cử công an và dân phòng lùa dân đi bầu (kể cả đi bầu dùm), hoặc đưa thùng phiếu đến tận nhà, để đạt chỉ tiêu “100% người đi bầu”. Dù lá phiếu có bầu cho ai đi nữa thì đương nhiên khâu kiểm phiếu vẫn là khâu độc quyền của đảng để trước sau gì cũng có những “đại biểu quốc hội trúng cử” với số phiếu ngất ngưởng từ 90 đến 100 phần trăm, làm thành một quốc hội bù nhìn rất đúng nghĩa của đảng.”
Điều hy hữu: Quốc hội của Đảng.

Trong mấy ngày qua, trên mạng nhật ký phổ biến bài “Tại sao lần này đảng ta phải đưa toàn thể Bộ Chính Trị vào Quốc Hội?”, qua đó tác giả Đặng Kim Tân bày tỏ ngạc nhiên rằng “Điều lạ lùng này nghe nói chưa từng gặp trong suốt cả 12 lần bầu cử trước đây và cũng là trong cả 66 năm đảng CS cầm quyền ở Việt Nam. Lạ hơn nữa, trên thế giới cũng chưa có nước CS nào từng một lần làm như vậy. Tóm lại đây là điều hi hữu duy nhất mà thế hệ chúng ta may mắn chứng kiến để kể lại cho con em mình”.

Về vấn đề này, nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Không những tất cả Bộ Chính Trị đều trong Đại biểu Quốc Hội mà có tới 26 Bộ trưởng, rồi Thủ tướng và Phó Thủ tướng đều trong Quốc Hội cả. Trong khi ở các nước, họ đều tách lập pháp riêng, tư pháp riêng và hành pháp riêng, Quốc hội riêng, Chính phủ riêng. Do đó Quốc Hội mới kiểm soát được chính phủ. Đàng này vừa đá bóng vừa thổi còi, tức là vừa là Quốc hội, vừa là Chính phủ, vừa là Đảng luôn. Do đó đây là chế độ độc quyền, không có gì gọi là dân chủ.”

Mà trong Quốc Hội đó, số đảng viên hơn 90% trong khi tổng số đảng viên chỉ có 3 triệu trên 87 triệu dân, tức chiếm chưa tới 3 % dân số VN

nhà báo Bùi Tín

Vẫn theo nhà báo Bùi Tín thì như vậy, đây quả là Quốc hội của Đảng chứa không phải của nhân dân. Vì sao ? Ông Bùi Tín giải thích: “500 Đại biểu Quốc Hội sắp sửa bầu ở trong nước không phải do nhân dân chọn ra, mà do Bộ Chính Trị chọn ra rồi ép uỷ ban của Mặt trận Tổ quốc các địa phương đồng ý để ép cho nhân dân bầu. Mà trong Quốc Hội đó, số đảng viên hơn 90% trong khi tổng số đảng viên chỉ có 3 triệu trên 87 triệu dân, tức chiếm chưa tới 3 % dân số VN. Như vậy đó là Quốc Hội của đảng, chứ có phải của nhân dân đâu.”
Theo Điều 2 trong Điều Lệ Đảng CSVN thì các đảng viên phải “Tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Đảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị của Đảng, pháp luật của Nhà nước; hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; phục tùng tuyệt đối sự phân công và điều động của Đảng.” Vì vậy mới có quan ngại rằng các ông, bà nghị đảng viên này “ngồi làm kiểng, và gật đầu với các chủ trương và đường lối của đảng”.
Không thể muối mặt, làm ngơ.

Tuy nhiên, có những ý kiến, chẳng hạn như bài blog “Tại sao lần này đảng ta phải đưa toàn thể Bộ Chính Trị vào Quốc Hội?”, vẫn hy vọng rằng “Dù đảng viên có chiếm tuyệt đa số trong QH, nhưng ngày càng nhiều người trong số họ vẫn không thể quá trơ tráo – bất chấp nguyện vọng nhân dân – để mà muối mặt bỏ phiếu thông qua những chủ trương “ích đảng, hại dân”.
Theo blogger Đinh Tấn Lực thì “Quốc Hội là tấm gương phản ánh lòng dân trước những nguy cơ đối với cả dân tộc, chắc chắn không thể nào làm ngơ khi nhân dân đang đau đáu ưu lo về một cái lưỡi bò đang liếm sạch mặt tiền Đông Hải của đất nước, và lăm le đến cả mặt hậu Tây Nguyên nữa. Cũng không thể nào làm ngơ về các lãnh vực chủ quyền độc lập xương máu của toàn dân được giao cho ngoại bang toàn quyền quản trị”.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-assembly-election-05192011093505.html______________________
“Người dân bị chính quyền đánh cắp nhiều thứ”
Thanh Quang, phóng viên RFA
2011-03-08
“Trận cuồng phong dân chủ” tiếp tục khiến những nhà cầm quyền toàn trị trong khu vực, kể cả nhà cầm quyền VN, tỏ ra bất an và sẵn sàng mọi phương cách ứng phó, thì “trận bão giá” hiện đang đe doạ khắp nơi.

Thời bão giá
Cảnh “cơm, áo, gạo, tiền” cùng tình trạng “của khó người khôn” hẳn gây âu lo cho người dân trong nước, nhất là giới lao động nghèo với đồng lương chỉ đủ “sống cầm hơi đợi mùa lúa chín” !
Có lẽ cảm cảnh khó khăn ngày càng đáng ngại đó mà Blogger Khuyết Danh không khỏi than rằng:
“Gió đưa cái Giá lên trời,
Cho Lương ở lại Lương thời đắng cay.
Giá ơi ta bảo Giá này:
Giá lên nhanh quá có ngày…chết Lương.”

Và, qua Blog Hiệu Minh, tác giả Tân Hà Nội tóm tắt “Thời Bão Giá” rằng:
“Ôi cuộc sống thời bão xăng, bão điện,
Phố bỗng trầm, người bỗng thấy nao nao.”

Tình trạng vật giá leo thang làm dân tình khốn đốn khiến Blogger Mẹ Nấm phản ứng qua bài tựa đề “Xăng tăng có ý nghĩa gì không ?”. Mẹ Nấm nhận xét:
“Vậy là xăng tăng giá, sau bao nhiêu lời đồn đoán, sau bao nhiêu cố gắng nhằm “bình ổn” và sau bao nhiêu nỗ lực, quyết liệt “không tăng giá” để ổn định thị trường.
Thế nào là bình ổn và cách để bình ổn như thế nào?
…Ngẫm chuyện nước ta, khi ngành xăng dầu kêu lỗ, ngành điện kêu lỗ hoặc bất cứ ngành nào mà có ngài độc quyền bảo trợ kêu lỗ mà cứ tăng giá để bù, khác nào bóp cổ ông Hồ in trên tờ polyme?? Khác nào mời tờ Obama hay tờ Mao zetung vào lưu hành cho khỏe! Ngẫm chỉ tội mấy người được gọi là doanh nhân “ngoài hợp tác xã” đóng thuế để góp sức kéo cỗ máy ì ạch mà thôi.”

Bài “Nghịch Lý” trên Blog Hãy Dành Thời Gian chú trọng tới tình trạng mâu thuẫn trong việc giá xăng dầu leo thang ở VN, lưu ý về nghịch lý xảy ra tại một nước tự hào xuất khẩu dầu thô trong khi ngân sách nhà nước lại phải chi bù lỗ hàng ngàn tỷ đồng cho việc kinh doanh xăng dầu. Và rồi xăng dầu trong thời điểm này không đủ cung cấp cho giới tiêu thụ trong nước dù đã có bù lỗ.
Bài blog nhận thấy giới hữu trách “Có đến 1001 lý do được đưa ra để ngừng cung cấp và bán xăng dầu cho người dân, nhằm tránh thua lỗ trong điều kiện hiện tại”, và nêu lên nghi vấn rằng “ Vậy để xảy ra tình trạng hỗn loạn thị trường xăng dầu trong thời gian vừa qua trách nhiệm sẽ thuộc về ai? Hay lại hoà cả làng?”. Bài blog đi vào chi tiết:

“Trong khi dự án thập kỷ nhà máy lọc dầu Dung quất được đầu tư khoảng 43.300 tỉ đồng đến nay cơ bản đã đi vào hoạt động, vậy có những đóng góp nhất định nhằm bình ổn thị trường xăng dầu hay chưa? Đó còn chưa kể năm qua Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam lợi nhuận đem lại cũng lên đến nhiều tỷ đồng.
Đóng góp cho ngân sách Nhà nước đạt 110 nghìn tỷ đồng, trong khi năm 2009 là 90 nghìn tỷ đồng và chiếm khoảng 30% tổng thu ngân sách Nhà nước. Nhiệm vụ kinh doanh do đó được cho là thành công và mang lại hiệu quả kinh tế cao. Nhưng xét trên bình diện nhiệm vụ chính trị là một doanh nghiệp nhà nước đầu tàu trong nền kinh tế quốc dân liệu để tình trạng khan hiếm xăng dầu như hiện nay liệu có trách nhiệm từ phía cơ quan này?
Nghịch lý còn xảy ra ở cách quản lý điều tiết thị trường xăng dầu của các cơ quan chức năng có liên quan. Nhiều cuộc hội thảo về giá cả, rồi làm sao để bình ổn thị trường xăng dầu đã được tổ chức trước đó, cũng như đã có hẳn những phòng ban Cục, Vụ và Viện… Mỗi năm tiêu tốn nhiều tỷ đồng vốn ngân sách…”

Giữa lúc vật giá trên đà leo thang phi mã đang “hành” dân nghèo trong nước thì – nói theo lời Blogger Nguyên Hồng 8406, “Người dân nghèo ở VN hôm nay đang bị mất cắp hàng ngày”.
Kẻ trộm vô hình
Qua bài tựa đề “Mất Cắp”, Blogger Lê Nguyên Hồng cảnh báo rằng “tên trộm bất nhân cứ thẳng tay thò vào túi móc tiền người dân mà họ không hề hay biết”. Tác giả giải thích trước hết là chuyện mất cắp về tiền bạc:
“Vì có 50 ngàn đồng trong túi, một người công chức nọ tiêu trong một buổi sáng đã gần hết: Mua báo, uống cà phê sáng, ăn một tô phở, còn lại đúng 10 ngàn đồng, anh ta đã hết tiền để đủ mua một lít xăng…Anh ta chợt nhớ lại: Chỉ cách nay khoảng 3 năm thôi, với 50 ngàn trong túi, anh ta đã đủ chi cho cá nhân trong hai ngày, có 2 bữa sáng bình dân, và còn dư tiền đổ xăng cho chiếc xe máy Tàu cà tàng, chiều về còn mua cho đứa con đang học cấp 1 mấy cây kem. Tên trộm nào đã lấy mất của anh 50% số tiền? Không ai khác, đó là tên Giá, nói đầy đủ là “giá cả leo thang”, hay là nạn lạm phát.

…mỗi ngày một người dân Việt Nam mất cắp trung bình là 20 ngàn đồng. Nếu nhân với khoảng 85 triệu dân, con số đó sẽ là 1 ngàn 700 tỉ. Nếu lấy số này nhân với 30 ngày trong tháng và 365 ngày trong năm thì con số đó thật khủng khiếp. Đó là chỉ nói đến lĩnh vực tiêu dùng thiết yếu. Nếu liệt kê ra các giao dịch tài chính, và lưu thông tiền tệ khác trên đất nước Việt Nam, thì đó mới là con số mất cắp đáng quan ngại, cố thể làm sụp đổ nền tài chính quốc gia…”
Nhưng đâu phải người dân trong nước chỉ có bị mất cắp về tiền bạc, mà hiện họ còn bị mất cắp nhiều thứ khác nữa. Tác giả liệt kê những thứ mất cắp ấy trong xã hội VN ngày nay – có thể tóm lược- như “Mất cắp nguồn gốc” – tình trạng mà Sử gia Dương Trung Quốc từng cảnh báo rằng “Thế hệ chúng ta sau này mất gốc hoàn toàn”.

Theo Blogger Nguyên Hồng, “nếu làm một cuộc khảo sát nhỏ thì sẽ thấy đại đa số học sinh, sinh viên ngày nay không thuộc Lịch Sử nước nhà, không hiểu đâu là cội nguồn dân tộc, không biết gì về văn hiến ngàn năm…”
Tác giả nhận thấy người dân Việt còn bị “Mất cắp danh dự” nữa, khi VN đã nhượng bộ cho TQ nhiều phạm vi lãnh thổ, lãnh hải, ngư dân VN bị “tàu lạ” bắn giết, bị bắt cóc làm tiền ngay trong hải phận của mình; rồi tình cảnh tủi nhục đau thương của nhiều cô dâu Việt lấy chồng Hàn, chồng Đài Loan, phải đẻ mướn…
Tình trạng người dân Việt bị mất cắp nhân tính, mất cắp văn hoá cũng được tác giả đề cập đến, khi “cướp bóc, chém giết, hãm hiếp tràn lan, người ta sẵn sàng lao vào ẩu đả nhau, đâm chém, thậm chí dùng cả súng để hạ sát nhau, nguyên nhân xuất phát chỉ vì một va chạm nhỏ…” trong khi “Chưa bao giờ người ta lại lo lắng cho nền văn hóa bị vong bản như ở Việt Nam hiện nay. Mọi thứ đều được đặt trên giá trị đồng tiền. Thanh thiếu niên càn quấy, tụ tập lập băng đảng đua xe, hút chích, thác loạn. Người ta quay cuồng, hối hả trong sự đảo điên, mà đích đến chỉ là vật chất, tiền bạc và nhục dục…”.
Thế còn lãnh vực giáo dục thì sao? Tác giả báo động rằng “ Chưa bao giờ và có lẽ là không có nơi nào trên thế giới xảy ra quá nhiều chuyện tày trời về tha hóa, mất đạo đức trong ngành Giáo dục và quan hệ thầy trò như ở Việt Nam”, từ chuyện chạy trường, chạy lớp, nạn bằng cắp giả hay bằng cắp thật mà học giả cho tới bệnh thành tích, dịch vụ dạy thêm, học thêm…”
Mất cắp sự công bằng
Nói đến tình trạng tha hoá giáo dục, có lẽ người ta không khỏi liên tưởng và xót thương cho số phận của 2 nạn nhân Nguyễn Thuý Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thuý khi TAND tỉnh Hà Giang sắp mở phiên xử vụ án “Mua dâm người chưa thành niên” “môi giới mại dâm” vào mùng 10 tháng 3 này đối với nguyên hiệu trưởng Sầm Đức Xương và 2 học sinh nạn nhân vừa nói – mà được biết là phiên xử kín, 2 nạn nhân không có luật sư, không có người giám hộ hiện diện.

Bị cáo Sầm Đức Xương, nữ sinh Nguyễn Thị Hằng và nữ sinh Nguyễn Thanh Thúy, trên đường đến tòa dự phiên xử tại Hà Giang sáng 20/01/2010. Photo courtesy of vtc.vn
Trong tình hình như vậy, nhiều bloggers, kể cả Bọ Lập, Quê Choa đăng bài “Xử kín…than ôi !”, nêu lên câu hỏi là “ Tại sao phải xử kín ? Người ta chỉ xử kín khi vụ án chỉ liên quan đến bí mật quốc gia. Không lẽ mua dâm người chưa thành niên là bí mật quốc gia ?”
Trở lại bài blog “Mất cắp”, Blogger Nguyên Hồng tiếp tục cảnh báo về tình trạng giới cầm quyền đánh cắp sự công bằng, quyền sống và lòng tin của người dân trong nước. Về mất cắp sự công bằng, tác giả dẫn chứng cụ thể:
“Nếu là con cái một quan chức cấp huyện trở lên đến trung ương, hay từ cỡ giám đốc chẳng hạn, thì chắc chắn người đó sẽ có cơ hội vào học tại các trường có đầu ra “ngon ăn”, tức là dễ kiếm việc làm, lương cao, có việc ở thành thị. Cao hơn thì sẽ được đi du học nước ngoài bằng tiền tham nhũng, hoặc bằng tiền học phí công khai do nhà nước chi trả. Chưa bao giờ lũ con ông cháu cha lại ngông nghênh hợm hĩnh, cao ngạo và trác táng như hiện nay. Người ngay thẳng, chống tiêu cực, thì bị trù dập trả thù dã man và hèn hạ.
Hệ thống công quyền đang tự tạo ra những mối quan hệ giữa các cá nhân nắm quyền ở mọi cấp, bằng một sợi dây xích nhằng nhịt, kết nối bởi Tiền – Quyền, giống như một băng đảng xã hội đen.”

Tình trạng ngừơi dân bị “Mất quyền sống” khiến vấn đề Nhân quyền mà thế giới đặt lên hàng đầu trở thành thứ xa xỉ ở VN khiến, theo tác giả, “Một con người sẽ chỉ là một con vật nửa người khi bị tước quyền sống, quyền tự do”, và “con người của anh chỉ thuộc về anh một phần, còn lại thì thuộc quyền của Đảng, của nhà nước, anh có quyền sở hữu thân thể nhưng không có quyền sở hữu hành vi chính đáng của mình…”.

Sau cùng, tác giả khẳng định rằng tình trạng người dân bị mất cắp lòng tin là hệ luỵ của mọi sự mất cắp vừa nói, khi, theo Blogger Nguyên Hồng:
“Trước đây người dân tin vào Đảng, vào bác Hồ, vì được nghe tuyên truyền là “Bác và Đảng sống cho dân cho nước”. Nhưng rút cục, bác Hồ cũng là người dối trá, tự viết sách ca ngượi bản thân mình (Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch – Trần Dân Tiên), bác cũng có vợ, thậm chí còn có tới hai, ba vợ (Tăng Tuyết Minh, Nông Thị Xuân…). Mà trái khoáy ở chỗ: Vợ Bác cũng không nhận, con Bác cũng chẳng dám công khai.”
Và tác giả kết luận rằng “hãy cảnh giác với những tên trộm ngày, là quan chức nhà nước, mặt bóng nhẫy, đi xế hộp mặc complete, mở miệng ra là nói “vì dân, do dân”. Bọn chúng mới đích thị là những tên đã gây nên các vụ trộm và vấn nạn mất cắp trên toàn cõi Việt Nam”.
http://www.anonasurf.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LnJmYS5vcmcvdmlldG5hbWVzZS9wcm9ncmFtcy9SZWFkaW5nQmxvZ3Mvdm4tZHVyaW5nLXN0b3JtLW9mLXNreS1yb2NrZXRpbmctcHJpY2VzLWFtaWQtaXRzLXBlb3BsZS1zdG9sZW4tYnktYXV0aG9yaXRpZXMtdHEtMDMwODIwMTExOTIwNDcuaHRtbA%3D%3D&b=13

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: