Hoàngquang’s Blog

22/04/2011

Tìm 20 DN Việt Nam không mua nổi cái ốc vít

Filed under: Kinh tế — hoangquang @ 8:47 sáng
Tags:

&”Dịch”… ăn nhậu và hiểm họa của một xã hội tiêu dùng – Trần Sáng
**
Tìm 20 DN Việt Nam không mua nổi cái ốc vít – Phạm Huyền

Hàng điện tử VN chịu sự cạnh tranh gay gắt từ Trung Quốc (ảnh Phạm Huyền)

(VEF.VN) – Trong quá trình điều tra tìm hiểu, công ty Canon cho hay họ đã cố gắng tìm mua ốc vít ở Việt Nam nhưng sau khi làm việc với 20 công ty trong nước, đều không đáp ứng được. Công ty Panasonic, Sanyo chỉ sử dụng thùng carton và xốp ở trong nước, còn Fujitsu thì nhập100% linh kiện bên ngoài.
Việt Nam có 18 ngành hàng xuất khẩu tỷ đô, trong đó dệt may, da giày, điện tử được coi là thành công nhất. Song theo Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM), sự thành công này dường như rất mong manh khi năng lực cạnh tranh đang ở mức rất thấp.
Năng lực cạnh tranh “hạng bét” dù nhất xuất khẩu
Kết quả điều tra về năng lực cạnh tranh của các doanh nghiệp xuất khẩu 3 ngành dệt may, thủy sản và điện tử do CIEM công bố hôm 19/4 đã cho thấy, phía sau ánh hào quang rực rỡ của thành tích đứng đầu cả nước về kim ngạch xuất khẩu, 3 nhóm ngành chủ lực này đang đối mặt với một thực tế trần trụi là năng lực cạnh tranh kém.
Hầu hết, các ngành “thắng” được trên thị trường quốc tế những năm qua là dựa trên một bệ đỡ các ưu đãi của Nhà nước, lợi thế truyền thống nhân công rẻ và khai thác tài nguyên. Đến nay, trong WTO, chính sách hỗ trợ của Nhà nước chỉ là nguồn dinh dưỡng có hạn và các điều kiện “giá rẻ” và “có sẵn” kia đã mất dần ưu thế.
Trong khi bản thân các doanh nghiệp vẫn dậm chân làm gia công, lắp ráp và phụ thuộc lớn vào nguồn nguyên phụ liệu nước ngoài. Bởi vậy, kim ngạch xuất khẩu thu về hàng tỷ USD nhưng thực chất, giá trị gia tăng trong sản phẩm thấp nên hiệu quả kinh doanh chung 3 ngành này là thấp.

Hàng điện tử VN chịu sự cạnh tranh gay gắt từ Trung Quốc (ảnh Phạm Huyền)
Điển hình nhất cho mô hình gia công từng thịnh vượng ở 10-20 năm trước là phải nói tới dệt may và điện tử. Theo bà Nguyễn Thị Tuệ Anh, Ban Môi trường kinh doanh và năng lực cạnh tranh của CIEM, có đến 70% doanh nghiệp dệt may làm gia công và 60% doanh nghiệp làm trực tiếp sản xuất – xuất khẩu song 100% doanh nghiệp đều phải nhập khẩu nguyên liệu.
Bất lợi ở chỗ, nguyên phụ liệu lại chiếm tỷ trọng rất cao trong chi phí hình thành giá sản phẩm dệt may nên mỗi khi giá nguyên liệu tăng đã làm cho ngành này mất lợi thế cạnh tranh trên thị trường quốc tế. Đây cũng là ngành có năng suất lao động thấp nhất trong 3 ngành được điều tra.
Bà Tuệ Anh nêu ví dụ, công ty may Esquel Việt Nam là một doanh nghiệp đến từ Hồng Kông đã nhập gần như 100% các nguyên phụ liệu từ Trung Quốc. Lý do là nguồn phụ liệu trong nước không đáp ứng nổi. Chẳng hạn như chỉ may, Việt Nam đã làm được nhưng các doanh nghiệp dệt may xuất khẩu đều cho rằng vẫn chưa đáp ứng chất lượng. Năng suất lao động của Esquel tại Việt Nam được đơn vị này trả lời là thấp hơn năng suất lao động tại Trung Quốc.
Bà Nguyễn Minh Thảo, chuyên viên Ban môi trường kinh doanh và năng lực cạnh tranh của CIEM nghiên cứu về ngành điện tử cho biết, doanh nghiệp điện tử xuất khẩu chủ yếu lại là FDI và cũng hầu hết dừng lại ở mức lắp ráp.
Bà Thảo kể, trong quá trình điều tra tìm hiểu, công ty Canon cho hay họ đã cố gắng tìm mua ốc vít ở Việt Nam nhưng sau khi làm việc với 20 công ty trong nước, đều không đáp ứng được. Công ty Panasonic, Sanyo chỉ sử dụng thùng carton và xốp ở trong nước, còn Fujitsu thì nhập100% linh kiện bên ngoài. Tuy tốc độ xuất khẩu của ngành điện tử này tăng cao nhưng không ổn định, chịu sự cạnh tranh gay gắt từ Trung Quốc.
Một chiến lược kinh doanh dựa trên mô hình gia công và tận dụng giá rẻ như vậy đã lạc hậu hay nói cách khác, năng lực cạnh tranh yếu kém bắt đầu từ chính những vấn đề nội tại của doanh nghiệp. Trong môi trường kinh doanh toàn cầu đầy năng động hiện nay, những lỗ hổng đó càng bị khoét rộng ra bởi các khó khăn khách quan.
7 rào cản từ môi trường kinh doanh
Bà Nguyễn Thị Tuệ Anh cho biết, để nâng cao năng lực cạnh tranh cho các doanh nghiệp xuất khẩu này, đang có 7 rào cản đáng lo ngại. Đáng chú ý nhất là việc thiếu vốn và công nghệ. Khi đó, các doanh nghiệp bị rơi vào một vòng luẩn quẩn: không có vốn, không đầu tư công nghệ thì thiếu sản phẩm có giá trị gia tăng cao, kéo theo làm giảm sức cạnh tranh của sản phẩm và từ đó, giảm lợi nhuận, hiệu quả thấp. Kết cục là doanh nghiệp lại khó giữ thị phần của mình.
Kế đến là vấn đề lao động. Các doanh nghiệp đang thiếu lao động cả số lượng và chất lượng. Theo khảo sát của bà Thảo, năm 2010, công ty Intel dự kiến sẽ tuyển 3.000 lao động nhưng rồi qua 50 trường đại học, họ chỉ tuyển được 40 người. Ở ngành thủy sản, ông Lưu Minh Đức, chuyên viên Ban này cho biết, ngành thâm dụng lao động lớn và đang thiếu lao động nghiêm trọng. Chưa đến 50% các doanh nghiệp thủy sản hài lòng về chất lượng của lao động, kể cả đã qua đào tạo.
Bên cạnh đó, chi phí năng lượng gia tăng như giá điện, xăng dầu… đang trở thành một áp lực lớn khiến lợi thế nhân công rẻ cũng không đủ bù đắp cho doanh nghiệp nếu muốn giá thành sản phẩm thấp đi. Một rào cản khác là các vấn đề chất lượng cơ sở hạ tầng, dịch vụ viễn thông, ngân hàng vẫn hạn chế. Các doanh nghiệp “sợ” nhất là điện bị cắt nhiều. Giai đoạn năm 2006-2009, kinh tế vĩ mô lại thiếu ổn định, lạm phát và thâm hụt thưuơng mại.
Ngoài ra, ở từng ngành, các yếu tố đang ảnh hưởng trực tiếp đến năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp xuất khẩu cũng đã được nhóm nghiên cứu chỉ rõ như chính sách thuế, thủ tục hải quan vẫn mất thời gian, vấn đế tỷ giá, tín dụng, tiếp cận đất đai…
Đáng lo ngại là, cùng với những khó khăn mới nảy sinh trong điều kiện Việt Nam thực thi các cam kết hội nhập, đã có một số doanh nghiệp muốn cắt giảm hoạt động lắp ráp xuất khẩu mà có xu hướng nhập khẩu để phân phối cho thị trường nội địa. Một số doanh nghiệp xuất khẩu FDI chuyển sang nhập khẩu sản phẩm nguyên chiếc thay vì nhập linh kiện về lắp ráp.
Theo nhóm nghiên cứu, hướng giải pháp để tăng năng lực cạnh tranh xuất khẩu trước tiên phải bắt đầu từ việc cắt giảm chi phí đầu vào, tạo điều kiện tối đa phát triển sản phẩm có giá trị gia tăng cao, hình thành cụm ngành và mạng lưới liên kết sản xuất. Đặc biệt, các chính sách phát triển ngành hàng chủ lực cần nâng lên một nấc thang mới bằng việc xây dựng các chiến lược nâng cao năng lực cạnh tranh gắn với mục tiêu xuất khẩu.

http://vef.vn/2011-04-20-tim-20-dn-viet-nam-khong-mua-noi-cai-oc-vit
___________________

“Dịch”… ăn nhậu và hiểm họa của một xã hội tiêu dùng
Tác giả: Trần Sáng

Khách VIP nhậu... Ảnh 24h

Cần bao nhiêu thực phẩm cho một một bữa trưa đô thị? Khó có thể trả lời chính xác câu hỏi này, trừ phi có kết quả của một test xã hội học. Tuy nhiên nếu được quyền phát biểu “tọa độ” thì có thể đa số sẽ nghiêng về phương án “nhiều” hoặc “rất nhiều”.
Giản tiện hơn, có thể làm một chuyến “kinh lý” dạo qua các chốn “ẩm thực” Hà Thành sẽ thấy giữa phán đoán và hiện thực khoảng cách sẽ chẳng là bao. Có thể không nhất thiết phải đến phố ẩm thực, mà ở bất cứ nơi đâu trong đô thị gần bảy triệu dân này, đều có thể vấp phải hằng hà sa số những nhà hàng ẩm thực từ bình dân cho đến VIP. Những chốn này có thể khác nhau về rất nhiều thứ, từ biển hiệu tên gọi cho đến đồng phục nhân viên , bài trí kiến trúc, chất lượng phục vụ v.v…tuy nhiên, có một điểm tuyệt đối giống là chúng luôn tấp nập, đông đúc đến không ngờ.
Một lần theo chân anh bạn là một thương nhân, đến ăn trưa ở nhà hàng MT, một nhà hàng khá nổi tiếng thuộc khu vực quận Cầu Giấy. Trong lúc chờ gọi món, tôi tranh thủ lướt một vòng xung quanh và khá ngạc nhiên khi thấy cả khuôn viên vài trăm m2 hầu như không sót một chỗ trống. San sát các loại xe hơi, xe máy ken chặt đến từng xăng-ti. Suốt bốn tầng lầu, của cái nhà hàng “khủng” có diện tích mặt sàn có lẽ phải vài trăm m2 ấy đều tưng bừng rộn rã như nhà có đám.
Bất chấp các lời cảnh báo thống thiết của các chuyên gia y tế về một chế độ ẩm thực lành mạnh để phòng tránh bệnh Gút (Gout). Những thực khách béo tốt hồng hào vẫn nhiệt tình gắp, rót đánh nhắm. Những món sơn hào, hải vị liên tiếp được bưng ra, những thùng Bitburger, Calsberg, Heinekent.. nhanh chóng được nốc cạn sau các cú “dô” động trời. Sau tất cả quang cảnh đó tôi tự hỏi người ta đã phải chi bao nhiêu cho những bữa trưa như vậy. Chỉ cần liếc qua quyển thực đơn với đơn giá làm giật thột bất kỳ ai có thu nhập ở mức tròm trèm 5, 6 triệu một tháng. Và cũng như trên, câu trả lời cũng sẽ là “không ít” hoặc “rất nhiều”.
Sáng, trưa, chiều, tối. Bất kỳ lúc nào họ cũng có thể ăn nhậu . Bình dân nhậu kiểu bình dân. VIP nhậu kiểu VIP. Thực đơn, bảng giá, không gian, địa điểm…có thể khác nhưng độ hết mình “tới bến” thì hoàn toàn bình đẳng. Chỉ một nhóm khoảng 4, 5 người thôi, cũng sở hữu cả một mâm đầy đủ các món sơn hào, hải vị. Món này chưa hết đã tới món kia. Rượu, bia nổ bôm bốp. Có người uống say rồi chạy vào toilet móc ra lại uống tiếp.

Hôm nay gặp mặt, ngày mai lại hội ngộ, ngày kia lại tái ngộ. Bất chấp thiên hạ có bão giá, khủng hoảng hay lạm phát, họ vẫn cứ nâng ly bởi sự ăn uống ở đây hình như đã vượt qua sự cầu no hay ngon, mà thành một nhu cầu tâm lý, một niềm vui sống bất khả cưỡng thì phải.
Sáng điểm tâm bằng phở bò Kobe, tối uống cà phê Window. Hôm nay ăn thịt rừng, ngày mai chén hải sản… “Bệnh tòng khẩu nhập” đương nhiên những tai họa cũng sẽ liền kề khi sự “thái quá” đã trở thành “bất cập”. Không đơn giản là chứng “thực tích” (ăn không tiêu) hay các biểu hiện rối loạn hệ tiêu hóa thông thường, mà là những trọng bệnh-nan y hiểm ác nằm tận nơi gầm gan, cuống ruột; bởi những lườn ngan quay, gan ngỗng béo, tôm hùm, bào ngư hay những thùng bia, rượu ngoại nhập đẳng cấp kia khi được nhồi vào quá cỡ, sẽ lập tức “trở giáo” biến thành chất độc hại. Nếu không hành cho tạng phủ phải mệt nhoài, dẫn đến suy gan, suy thận, thì cũng biến thành Axit Uric làm tấy khớp, sưng chân, khiến cho những nạn chân Gút không khỏi khóc dở, mếu dở.
Song điều đáng nói ở đây là, những thiệt hại ở phần ngoại biểu, phần có thể nhìn thấy, dường như lại chưa phải là duy nhất. Không phải đương nhiên mà Liên hợp quốc lại xếp “chủ nghĩa tiêu thụ” cùng với hiện tượng khí hậu trái đất ấm lên là hai hiểm họa lớn nhất đe dọa cuộc sống con người.
Và cũng không phải đương nhiên, mà đạo Phật lại cho sự Tham lên hàng đầu trong ba sự độc hại tinh thần (tam độc: Tham, sân, si) khiến con người bị trầm luân mãi vào vòng luân hồi đau khổ. Trên một trang web tôn giáo khi kiến giải về vấn đề ăn chay, một phật tử đã đưa ra các lí lẽ khá gần gũi với khoa học thực nghiệm, tác giả cho rằng: Bộ răng người không giống bộ răng các loài ăn thịt mà giống các loài ăn rau, cỏ, hoa, quả và củ.
Loài ăn thịt đổ mồ hôi bằng lưỡi. Thế cho nên, trời nực ta thấy cọp hay chó thè lưỡi ra, mồ hôi. Rồi nồng độ acid trong bao tử loài ăn thịt mạnh gấp mười nồng độ acid trong bao tử loài ăn rau cỏ, vì thịt khó tiêu hơn rau cỏ. Nồng độ acid trong bao tử con người cho ta thấy con người thuộc loài ăn rau cỏ. Bởi vậy, khi ăn nhiều thịt cá, thường có cảm giác ấm ách nặng nề, nếu thái quá có thể bị bội thực; hoặc ruột loài ăn thịt chỉ dài gấp 3 lần chiều dài của nó (để mau tiêu hóa loại thực phẩm mau hư thối), nhưng ruột loài ăn rau thì phải gấp 10, đến 12 lần cơ thể, ruột con người dài trung bình đến 18m vì thế đó sẽ là bộ máy tiêu hóa phù hợp với các loại thực phẩm thực vật.
Nếu như cái sự ẩm thực của con người mà bất tuân theo sắp xếp tự nhiên, hợp lý của tạo hóa, mà quá lạm dụng các thực phẩm có nguồn động vật, thì không những nội tạng dễ bị hư tổn mà tâm tính cũng dễ sinh ra nóng nảy, hung dữ…

Khách bình dân cũng nhậu… Ảnh Dân Việt
Thực tế cho thấy, bất chấp những lời khai thị của các nhà đạo đức, tôn giáo hoặc các nhà khoa học. Để phục vụ sự khoái khẩu của mình, con người đang dần dà xơi tiệt những loài theo cách nhìn của đạo Phật là bình đẳng với chúng ta với tư cách “chúng sinh”. Từ “tôm, cua, ốc, ếch, lươn, trạch…” đến “rắn, rết, dế, giun, sâu chít, bọ măng…” đương nhiên, trên hành trình tìm-diệt các món thời thượng, danh mục này chưa phải đã kết thúc, mà còn đang được bổ sung hàng ngày.
Tất cả hiện thực đáng ngại này là đường dẫn đến một hiện thực kinh hãi đằng sau. Đó là chúng ta đang bị thống trị bởi chủ nghĩa hưởng thụ, mà ẩm thực chỉ là những chấm phá của một bức tranh toàn cảnh về một xã hội tiêu dùng.
Nếu thực sự quan tâm đến nó bạn có thể vào những trang cá nhân, như Ladyclub; hanghieu.com….để tìm hiểu về thú mua sắm của các quí bà. Sự kinh ngạc sẽ là tất yếu, bởi bạn làm sao có thể lý giải được vì đâu người ta có thể trả bảy, tám chục triệu cho một chiếc ví xách tay nhỏ xíu hiệu Chanel; hay sẵn sàng móc khỏi hầu bao một số tiền tương tự để trang bị cho mình một chiếc áo khoác hiệu Louis Vuitton, hoặc Gucci gì đó.
Nếu bạn thuộc nhóm người xa lạ với những người quan trọng -VIP thì bạn càng kinh ngạc trước số tiền nhiều tỷ các đại gia bỏ ra để sắm một con xe hơi Porche hay MayBach. 29 chiếc xe hiệu siêu sang Rolls-Roy đã có mặt tại Việt Nam, trong đó có chiếc đắt nhất có giá đến 29 triệu USD (khoảng trên 600 tỷ VND).
Đó là những con số do báo VTC News đưa ra, cùng với lời bình luận của một chuyên gia nước ngoài là “quá nhiều với một thị trường khiêm tốn như Việt Nam”. Một nền kinh tế mà thu nhập bình quân đầu người vẫn đang nằm ở tốp sau của thế giới (1.200USD/người/năm số liệu năm 2010).
Điều nguy hại của chủ nghĩa hưởng thụ là, đằng sau những phồn hoa đô thị không những nó tạo ra cảm giác thịnh vượng ảo cho một nền kinh tế mất cân đối giữa sản xuất và tiêu dùng, về mặt xã hội, nó tạo nên sự bất bình đẳng giữa các nhóm trong xã hội.
Cách khác, nó còn dẫn đến tình trạng hoen gỉ tâm hồn của những cư dân đang biến mình thành tín đồ của chủ nghĩa đồ vật và cam phận làm nô lệ cho những lạc thú bản năng. Trên bình diện đạo đức, rõ ràng khó có thể trông đợi sự “hằng tâm” của những kẻ tôn thờ thần khoái lạc. Có lẽ chính vì thế, nên các nhà lãnh đạo tinh thần ở Vatican qui nó vào một trong những nguyên nhân chính làm xói mòn đức hạnh và niềm tin.
Trung Quốc cũng đã có luật cấm quảng cáo những đồ xa xỉ phẩm, cấm dùng những từ như sang trọng hoặc “đẳng cấp” đối với một số mặt hàng. Sở hữu ngôi nhà khang trang hoặc một chiếc xe đẹp không phải là một cái gì đó đáng để phê phán. Song, nếu tận lực tham gia trò cút-bắt không tiền khoáng hậu với các gía trị vật chất vạn biến, thì có lẽ sẽ khó có thể có thời gian để vệ sinh tâm hồn và vì thế cái đích xây dựng một thế giới nhân bản và thân thiện sẽ mãi mãi vẫn còn ở phía trước.
http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-04-20-dich-an-nhau-va-hiem-hoa-cua-mot-xa-hoi-tieu-dung

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: