Hoàngquang’s Blog

18/04/2011

Con đường cứu nước an dân – Dân giàu nước mạnh

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 10:14 sáng
Tags: , ,

(đọc tuyên ngôn 3 điểm của TS luật Cù Huy Hà Vũ)
Trần minh Thảo

(Tuyên bố của TS Luật Cù Huy Hà Vũ trước phiên tòa xử ông ngày 4-4-2011)
Ngày 4/4/2011 Cùng thời điểm TS CHHV lãnh 7 năm tù giam, 3 năm quản chế với tội hình sự: tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam, một số báo mạng, diễn đàn mạng đăng toàn văn lời tuyên bố 3 điểm của ông do người em gái Cù Thị Xuân Bích gửi đến. Nên coi đây là bản tuyên ngôn chính trị của TS Vũ và do đó ông bị án hình sự 7+3.
1/ Tuyên ngôn 3 điểm
(1) Dân chủ thực chất phải là dân chủ đa đảng.
(2) Chủ nghĩa xã hội kiểu Mác-Lênin là trái qui luật tự nhiên, làm tiêu vong quốc gia, dân tộc (Việt Nam).
(3) Liên minh quân sự Mỹ-Việt sẽ giúp Việt Nam bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
Tuyên ngôn 3 điểm không phải là khám phá mới mà chỉ là bản tổng kết kinh nghiệm của lịch sử giữ nước của dân tộc Việt và của thế giới (Israel, Estonia, Ba Lan, Đại Hàn, Đài Loan, Philippine… chẳng hạn). Không mới còn là vì trước ông đã có nhiều người Việt trong ngoài nước nói tới và nhiều người trong số đó cũng bị Đảng buộc tội phản động, chống phá Nhà nước XHCNVN và lãnh các bản án trái luật rất nặng nề. Mới chăng là ở nhân thân và cách nói năng, hành động của vị Tiến sĩ luật và do đó có người như Giáo sư toán Ngô Bảo Châu nhìn ra vị Tiến sĩ ‘con nhà’ không phải là người tầm thường (Về sự sợ hãi). Nhiều người đồng tình với vị Giáo sư toán chọn cách dùng chữ như người viết văn chuyên nghiệp mà lại có tâm, có tài: nói nhẹ, vừa đủ liều lượng mà thật sâu sắc, và hiệu ứng thì lan tỏa rất lâu. Có lẽ bởi vì tuyên ngôn 3 điểm của TS Vũ cũng bình dân, dễ hiểu như thái độ rõ ràng của nhà thơ Phùng Quán: viết văn lên đá khi bút giấy bị tước đoạt. Viết văn lên đá thì nhất định đá sẽ nở ra hoa. Viết tuyên ngôn khi đang ở tù thì sẽ nở ra thứ gì? Trên cái nền 7+3 mà họ Cù nhận được, Việt nam sẽ có cái gì? Phùng Quán và Cù Huy Hà Vũ một phần làm theo “lời mẹ dặn” (truyền thống gia đình) đấy thôi.
2/ 3 họ đồng tình?
TS Cù Huy Hà Vũ gửi tuyên ngôn chính trị đến toàn thể người Việt (đồng bào, gồm cả 3,5 triệu đảng viên CSVN), gia đình, họ vợ, họ ngoại, họ nội (Cù gia, Nguyễn gia, Ngô gia). Nhiều người có ý chờ xem phản ứng của nhiều phía có trong ‘nơi nhận’ của bản tuyên ngôn. Phản ứng tức thì với tuyên ngôn của vị Tiến sĩ luật là bản án 7+3 và mấy bài viết của các vị Tiến sĩ, nhà lý luận trên báo Đảng. Sự đồng thuận với bản tuyên ngôn 3 điểm thì phong phú hơn với các bài viết trên báo mạng, blog trong ngoài nước, các buổi đốt nến…, điển hình là các kiến nghị đòi trả tự do tức khắc cho CHHV. Cũng có nhiều đảng viên tán thành tuyên ngôn của Cù huy Hà Vũ (Có thể trong số các vị ký tên vào kiến nghị đòi trả tự do cho CHHV chưa hẳn đã đồng tinh với tuyên ngôn 3 điểm mà chỉ không đồng tình với bản án trái luật của Tòa án Hà nội – thủ đô ngàn năm văn hiến).
Riêng người viết bài này còn có ý chờ xem 3 họ bên nội, bên ngoại, bên vợ của Vũ phản ứng thế nào với bản tuyên ngôn 3 điểm của vị Tiến sĩ luật. Đến lúc này chưa thấy vị nào trong 3 họ lên tiếng ‘khai trừ’ vị Tiến sĩ ‘không tầm thường’ của mình ra khỏi dòng họ. Mấy nghìn nhân mạng trong 3 họ của vị Tiến sĩ không nhìn ra hệ lụy của bản án 7+3 hay nhìn ra nhưng đồng lòng ‘ra pháp trường’ với ‘thành viên không tầm thường’ của dòng họ mình? Tôi nghiêng về nhận xét thứ hai. Mà đâu phải mấy nghìn nhân mạng của ba họ Cù-Ngô-Nguyễn, phải đến hàng vạn, hàng triệu nhân mạng khác cũng chẳng màng sống chết đã ra đường trong ngày 4/4/2011, đã thắp nến cầu nguyện, đã đứng tên thật với địa chỉ cư trú dưới các bài viết tỏ rõ chính kiến, trong các bản kiến nghị… Làm thế nào để biết có hàng triệu người Việt không màng sống chết quyết bảo vệ ‘người công dân không tầm thường Cù Huy hà Vũ’ trong khi ông bị quyền lực cai trị tròng vào cổ bản án 7+3 với tội ‘tru di tam tộc’ chống đảng, chống nhà nước, chống chủ nghĩa xã hội tức là chống vua (tập thể)?
Muốn biết có bao nhiêu người thì chỉ cần làm một việc: trưng cầu dân ý.
3/ Trưng cầu dân ý:
Đối lập với tuyên ngôn chính trị 3 điểm của vị Tiến sĩ ‘không tầm thường’, nghị quyết của Đảng đã khẳng định:
(1) Kiên định và sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lê nin, tiến lên chủ nghĩa xã hội là xu thế của thòi đại
(2) Độc lập dân tộc phải gắn với chủ nghĩa xã hội (kiểu Mác-Lênin…).
(3) Liên minh Trung Việt là nhiệm vụ quan trọng, chiến lược, là nền tảng của phát triển, độc lập, dân chủ và toàn vẹn lãnh thổ
Mấy điểm kê trên đây không phải là tuyên ngôn chính trị của đảng cai trị hay sao?
Nên thực hiện một cuộc trưng cầu dân ý cho người Việt trong, ngoài nước về hai bản tuyên ngôn thì ta sẽ có ngay câu trả lời bao nhiêu người Việt sẵn sàng đi cùng ‘người không tầm thường’ ra pháp trường vì tội chống Đảng.
Cũng có thể có thêm một lựa chọn khác, ngoài hai lựa chọn trên (tuyên ngôn thứ 3) bằng cách bổ sung hai bản tuyên ngôn lại với nhau, mỗi bên chọn lấy một phần hay nhất. Về phía Đảng: Độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội kiểu Bắc Âu (Na Uy, Thụy Điển…), và về phía của CHHV: Liên minh quân sự Mỹ Việt và quan hệ hữu hảo, bình đẳng với Cộng hòa nhân dân Trung Hoa để bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và hòa bình, an ninh khu vực.
Dĩ nhiên, không phải cứ làm theo tuyên ngôn 3 điểm thì sẽ có ngay độc lập, tự do, toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, giàu mạnh… Nhiều khó khăn, thử thách trước mắt và lâu dài, chẳng hạn học thuyết Monroë đang quay trở lại trong lòng nước Mỹ (Một quan điểm độc hại của học giả Mỹ về Đông Thái Bình Dương – Đoàn Hưng Quốc). Phải chăng, học thuyết Monroë mới này nói: Châu Mỹ của người Mỹ, Châu Á của người Hoa, hoặc Nhật Bản đang vật lộn với thiên tai, khủng hoảng nhà máy điện nguyên tử, Nga thì đang loay hoay với khủng bố và chủ nghĩa dân tộc đại Nga bằng việc thọc gậy bánh xe Nato và Mỹ ở Bắc Phi, Hoa Kỳ thì đang bận bịu với Pakistan bất ổn và Afghanistan chíến tranh… hay năng lực, khí phách của người điều hành việc nước, trình độ phát triển của các vùng miền, trình độ dân trí v.v. và cả việc người anh em đồng chí quyết tâm độc chiếm biển Đông, lấn chiếm đất đai, Hán hóa bằng phương thức ‘lấy thịt đè người’, tăng cường vũ trang, phân hóa mua chuộc nội bộ Việt Nam…
Tuy vậy, theo tôi, Tuyên ngôn 3 điểm của ‘người không tầm thường’ nếu trở thành nguyện vọng, ý chí của toàn dân sau khi có trưng cầu dân ý và được luật hóa như Đảng đã luật hóa địa vị độc tôn của mình bằng điều 4 Hiến pháp CHXHCNVN, là quyết tâm chính trị dúng đắn của Việt Nam vì độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, phát triển bền bền vững, dân giàu nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh.
Khó vạn lần dân (đồng lòng) liệu cũng xong.
T.M.T
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
http://boxitvn.wordpress.com/2011/04/18/con-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-c%E1%BB%A9u-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-an-dn-dn-giu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%E1%BA%A1nh/#more-22489

Ba Bộ đồng tình… và Tam quyền nhất lập

Hà Sĩ Phu

Bài viết Tố cáo Nhà nước “tam quyền nhất lập”… của Hà Đình Sơn là thêm một tiếng nói nữa, giữa rất nhiều tiếng nói đang cất lên, nhằm chứng minh cái nhận xét tổng quát của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, rằng “Những băn khoăn, những ưu tư của Vũ cũng là những băn khoăn và ưu tư của mọi người. Mọi người đều nghĩ, còn Vũ thì đã nói ra được…”. Những ưu tư đã là “chung của mọi người” ắt phải là những nhận thức thông thường, dễ hiểu, đương nhiên, không cần đến triết lý cao siêu gì mới có thể nhìn ra.
Mặt khác, một khi “những ưu tư” đã là “chung của mọi người” thì ưu tư ấy ắt phải là khách quan, vì lợi ích chung của đất nước và dân tộc. Thế thì người nói lên được những ưu tư ấy hiển nhiên là có CÔNG, xưa nay ai chẳng nghĩ như vậy. Nhưng Luật sư Vũ chẳng những không được ghi công mà bỗng dưng bị quy là TỘI, mà tội to, tận cùng có thể tới 12 năm tù chứ ít gì? Sao lại có sự ngược nhau đến 180 độ như thế? Nếu cùng là người có tai có mắt như nhau, cùng ăn hạt gạo như nhau, thở cùng một không khí như nhau thì nếu có chênh nhau cũng là nhập nhằng giữa công nhỏ với công to, hoặc giữa tội nhẹ với tội nặng chứ lại “nhảy phóc” từ CÔNG TO sang TỘI TO thì bất thường quá, ít nhất một bên không còn là người bình thường nữa rồi.
Điều tôi vừa nói là chân lý hiển nhiên, cho nên muốn quy công thành tội ắt phải đẩy đương sự sang bên kia chiến tuyến, thành “địch”, thành “kẻ thù nguy hiểm”…, nhưng ở Cù Huy Hà Vũ động tác “đẩy” này khó mà thực hiện. Vì nếu đẩy được TS Vũ thành địch thì một lô “đại biểu đương nhiên của TA” sẽ bị sang bên kia hết, từ Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh đến hàng trăm trí thức không thể nào thành địch được, đến cả dòng họ Cù có công lập “quốc XHCN”, đến hàng ngàn dân chúng lương thiện đã biết ơn và quý trọng Hà Vũ… (chưa kể những mối liên quan của đương sự với cả các ông lớn Nông Đức Mạnh, Lê Đức Anh… và Hồ Chí Minh nữa). Vậy những người muốn thực hiện động tác “đẩy” một tảng đá có quan hệ chằng chịt này phải coi chừng, có khi tảng đá không “nhắc lên đặng” mà mình lại ngã lăn queo.
Cái lý nó như thế, có vẻ “ta – địch” rất căng, tôi không thể cãi. Nhưng tôi viết những dòng này trong một tâm trạng không nặng nề như vậy. Cho phép tôi ôn lại một kỷ niệm nhỏ trong những ngày tôi còn đang chịu hình phạt như một kẻ thù nguy hiểm.
Khoảng tháng 10 năm 1996, tôi đã ra Tòa, đã thành án, còn phải ngồi thêm 3 tháng nữa thôi. Một hôm có đoàn lãnh đạo Sở Công an Hà nội vào thăm, dẫn đầu là một Trung tá, Phó giám đốc, có cả Thiếu tá vẫn hỏi cung tôi. Vì đã thành án, cũng sắp hết hạn, tôi không chống án, nên không khí gặp gỡ cũng “vui vẻ cả”. Đoàn thăm hỏi tặng tôi nhiều quà, tới 2 ký trà Thái Nguyên thượng hạng, khoàng 3-4 ký hoa quả ngon lành, tôi dùng mấy tuần không hết.
Trong câu chuyện có một chi tiết tôi không thể quên. Số là trong suốt mấy tháng hỏi cung và lúc ra Tòa, tôi luôn chất vấn vì sao bỗng dưng lại gây cuộc tông xe giật túi, vì sao lá thư của ông Võ Văn Kiệt đã đăng khắp nơi còn gọi là “tối mật”, vì sao mọi việc của Viện Kiểm sát và của Tòa án đều do Công an chi phối cả… Vì thế hôm ấy ông Trung tá mới nói cười vui vẻ, như thể để giải đáp những thắc mắc nói trên của tôi: Ông nên biết, trong công việc, các bên Lập pháp, Tư pháp, Hành pháp chúng tôi luôn phải phối hợp với nhau, như các cụ xưa có câu “Bộ Binh, bộ Hộ, bộ Hình – Ba bộ phải đồng tình… mới làm được việc chứ?” (cười rất vui).
Tôi ngạc nhiên quá đỗi, nhưng chỉ khẽ nhún vai, vì chẳng phải lúc tranh luận. Vị Trung tá đã đưa một ví dụ rất… “đắt”, ba cái “Bộ” kia đồng tình để làm một cái “việc” không đẹp đẽ gì, chẳng những vô văn hóa mà còn xúc phạm nhân phẩm công dân nữ giới, tức là phạm pháp. Đấy là một ví dụ không thể nào xác đáng hơn để chứng minh rằng nếu TAM QUYỀN mà cứ ăn ý với nhau như cùng một mẹ đẻ ra, dưới cùng một cái gậy chỉ huy thì bộ ba ấy có thể xúc phạm nhân dân đến nhường nào, có thể “bóp” chết con người ta như chơi mà chẳng ai có thể đứng ra trừng trị.
Dễ dàng nhận thấy vị Trung tá đã lấy một ví dụ phản biện làm chính biện. Đáng lẽ ví dụ “Ba bộ đồng tình” này phải để các ông Cù Huy Hà Vũ, Hà Đình Sơn, Nguyễn Tường Tâm, Nguyễn Xuân Phước… sử dụng nhằm chống nạn TAM QUYỀN NHẤT LẬP thì anh đã công khai nói giùm cho họ. Nếu các người ấy có mặt trong cuộc gặp gỡ giữa tôi và vị Trung tá chắc họ sẽ vô cùng hoan hỷ cám ơn, ghi ngay “luận điểm” này vào sổ, đắc ý hơn bắt được vàng!
Năm ấy thực chất tôi bị bắt vì vừa công bố bài “Chia tay Ý thức hệ” , nói rõ Ý thức hệ ấy chẳng những chống quy luật tự nhiên, kìm hãm phát triển mà còn phản dân chủ, gây ly tán xã hội và làm tha hóa cả dân tộc nữa, nên cách duy nhất là phải chia tay tận gốc với Ý thức hệ ấy thôi.
Nhưng điều lạ là vị Trung tá kia đưa ra cái “luận điểm” rất phi luật pháp và phản dân chủ nọ, trước một người có quan điểm phản biện triệt để như tôi, mà lại rất tự nhiên, mà tự tin, mà vui vẻ để dàn hòa nữa, chẳng qua chỉ vì hai người đứng trên hai cái nền khác nhau mà nói ra, chứ không phải anh ấy cố tình chống tôi một cách có ý thức. Chỉ vì trong quá khứ anh đã tin Đảng (một cách có cơ sở thực tế), thế rồi đồng nghĩa Đảng với chân lý, tự nhủ muốn gì thì gì cứ giữ yên sự lãnh đạo của Đảng đã, giữ Đảng là lẽ phải đã nằm trong ấy rồi, khỏi cần suy nghĩ (!). Họ phát ngôn từ một NIỀM TIN (tuy đã quá date). Giả sử quan điểm ấy thốt ra từ một vị thuộc Ban “Tư tưởng Văn hóa” hay một vị Chánh án thì vấn đề lại khác, hôm ấy chắc đã cãi nhau quyết liệt.
Tất cả những ai còn có thể tự hào là người được ăn học tử tế, lấy Duy lý làm đầu, thì dẫu yêu mến Đảng cũng không thể nào đồng nghĩa Đảng với chân lý. Khi tôi học lớp 9 lớp 10, một vài thầy giáo của chúng tôi “bị ảnh hưởng Nhân văn” đã nói chuyện với chúng tôi về một chủ đề thú vị. Giữa những người thời ấy có cuộc tranh cãi: Giả sử có lúc giữa ĐẢNG và CHÂN LÝ không hoàn toàn khớp nhau thì theo Đảng hay theo Chân lý? Cánh Nhân văn bảo phải lấy CHÂN LÝ làm chuẩn để giúp Đảng sửa đổi phù hợp với CHÂN LÝ. Nhưng các Đảng viên chống lại kịch liệt, họ nói: Ngay cả khi Đảng mâu thuẫn với Chân lý vẫn phải theo Đảng, theo Đảng thì Đảng sẽ tìm lại Chân lý cho, chứ mất Đảng sẽ mất Chân lý vĩnh viễn (!).

Nhưng không phải Đảng viên nào cũng nghĩ như thế. Trong lớp tôi có anh Dương Phú Hiệp, vào Đảng rất sớm, nhưng đến tận bây giờ (xa nhau hơn 50 năm) tôi vẫn mến anh, vì là Đảng viên mà giữ nhân cách trí thức, không đánh đồng Đảng với Chân lý. Chắc nhiều người còn nhớ, mới đây thôi, PGS Tiến sĩ Dương Phú Hiệp, nguyên Phó Viện trưởng Viện Triết, Tổng thư ký Hội đồng lý luận Trung ương, Thư ký của TBT Trường Chinh đã khẳng định những Chân lý khoa học khiến nhiều Đảng viên giật mình: “Mỗi bước tiến của thực tế quan trọng hơn một tá cương lĩnh” , “Một dân tộc may mắn hay bất hạnh là do lãnh đạo”, “nếu ai cũng sợ bị “chụp mũ”, nếu chỉ có độc thoại, không có đối thoại, NẾU CHỈ CÓ MỘT TRUNG TÂM ĐỘC QUYỀN PHÁT RA CHÂN LÝ (HSP nhấn mạnh), nếu cấp dưới chưa có thói quen dám tranh luận với cấp trên, chỉ thụ động “gọi dạ, bảo vâng”, không dám suy nghĩ bằng cái đầu của mình vì còn sợ “MẤT ĐẦU” (HSP nhấn mạnh) thì tình trạng lạc hậu về nhận thức lý luận còn kéo dài”.
Ông Dương Phú Hiệp dám phản đối tình trạng “CHỈ CÓ MỘT TRUNG TÂM ĐỘC QUYỀN PHÁT RA CHÂN LÝ” đấy! Từ khi ĐCSVN cầm quyền thì “MỘT TRUNG TÂM ĐỘC QUYỀN PHÁT RA CHÂN LÝ” chẳng là chỉ đích danh Đảng CSVN, mà đứng đầu là Bộ Chính trị, thì còn ai vào đấy? Chống sự độc quyền Chân lý mới là chống tận gốc, chống một cách tổng quát nhất, mà ông Dương Phú Hiệp (tính rất ôn hòa) còn không sợ MẤT ĐẦU, thì cớ gì một người tính cách mạnh mẽ như Cù Huy Hà Vũ lại sợ mấy năm tù nhỉ, khi cái đầu vẫn còn nguyên? Tôi tin như thế. Nếu đẩy được Cù Huy Hà Vũ sang bên kia chiến tuyến, thì tôi phải gặp ngay người bạn học Dương Phú Hiệp, nay đã là Đảng viên cao cấp, để nói với ông rằng: Ông hãy coi chừng!
Tất nhiên sẽ không có chuyện ông Tổng Thư ký Hội đồng lý luận Trung ương sẽ bị quy thành địch, mặc dù lời phản biện của ông còn nặng hơn, có tính “nền tảng” hơn cả TS Hà Vũ? Người ta có thể suy luận: Ông Hà Vũ chỉ khác ông Dương Phú Hiệp ở chỗ đề cập đến việc chống chính sách Bành trướng của Bắc Kinh để giữ gìn chủ quyền và biên cương Tổ quốc và bênh vực những người dân bị oan ức thôi. Thế là thành tội. Yêu dân yêu nước mạnh mẽ quá, cụ thể quá mà thành tội?
Cho nên, theo rõi những thông tin dồn dập trước phiên tòa xử TS Luật Cù Huy Hà Vũ, tôi cứ phân vân về 4 điều “Chẳng lẽ”:

– Chẳng lẽ một Đảng giỏi tuyên truyền như ĐCSVN nay lại tỏ ra tuyên truyền vụng dại như vậy, làm mất lòng dân, để lộ ra những điều khiến cho “kẻ địch thích thú, người thân đau lòng”?
– Chẳng lẽ một Đảng từng khởi nghiệp với ngọn cờ Độc lập Dân tộc nay lại lúng túng chính vì ngọn cờ này?
– Chẳng lẽ trong việc đối xử với những tiếng ói bất đồng để xây dựng đất nước (có ngược với “xây dựng Đảng”) như Cù Huy Hà Vũ, Đảng cầm quyền không có cách nào khôn ngoan hơn cái còng số 8 hay sao?
– Chẳng lẽ bên cạnh những người rất hiểu xu hướng thời đại nhưng cố tình đi ngược vì “lợi ích nhóm”, những Đảng viên trung thực đã hy sinh rất chân thành cho một NIỀM TIN, nay lại không biết cập nhật những thông tin và nhận thức, mà xử lý, chịu để cho NIỀM TIN ấy bị những kẻ “độc quyền chân lý” chiếm dụng và sử dụng trái mục đích của mình hay sao?
Đà Lạt 1-4-2011 H. S. P. Theo BVN

http://www.boxitvn.net/bai/19538c
«

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: