Hoàngquang’s Blog

12/04/2011

BBC phỏng vấn ông Lê Hiếu Đằng về việc ký Kiến nghị thả TS Cù Huy Hà Vũ và thực trạng đất nước hiện nay (*) & Phiên toà kangaroo

Filed under: TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 3:02 chiều
Tags: , ,

BBC phỏng vấn ông Lê Hiếu Đằng về việc ký Kiến nghị thả TS Cù Huy Hà Vũ và thực trạng đất nước hiện nay (*)

KIẾN NGHỊ TRẢ TỰ DO CHO CÔNG DÂN CÙ HUY HÀ VŨ

& PHIÊN TÒA KANGGAROO –Nguyễn Đình Đăng

Những người ký tên vào kiến nghị đòi trả tự do cho ông Hà Vũ ngay lập tức
Hàng trăm người trong đó có các tướng lĩnh và trí thức có tiếng đã ký đơn kiến nghị đòi hủy án và trả tự do cho Tiến sỹ Hà Vũ.
Thư kiến nghị gửi các nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam cùng Viện Kiểm sát và Tòa án Tối cao viết:
Phiên tòa [xử ông Hà Vũ] đã gây ra một làn sóng phê phán và phản đối mạnh mẽ trong nước và trên thế giới vì cách thức điều hành của Thẩm phán đã vi phạm luật tố tụng hình sự, không đảm bảo quyền được bào chữa của bị cáo”.
Kiến nghị cũng nói lực lượng an ninh đã “ngăn cấm thô bạo người dân tham dự hoặc theo dõi phiên tòa, vô hình trung xóa bỏ tính công khai của phiên tòa như đã được chủ tọa phiên tòa tuyên bố.
Những người ký tên trong bản kiến nghị đòi “xóa bỏ kết quả của phiên tòa sơ thẩm, xóa bỏ vụ án Cù Huy Hà Vũ và trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ”.Ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh, một trong những người ký tên vào kiến nghị nói với BBC ông không có nhiều hy vọng nhà nước Việt Nam sẽ làm theo kiến nghị.

Riêng bản thân tôi kiến nghị thì tôi cũng kiến nghị để mình có cái tỏ thái độ chứ còn hy vọng rằng từ cái kiến nghị này mà Đảng và Nhà nước Việt Nam thay đổi thì tôi không hy vọng“, ông nói.
Bởi vì chúng ta thấy rằng ngay cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp, là một người cách mạng khai quốc công thần như vậy mà thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong vụ bauxite Tây Nguyên, trong vụ phá hội trường Ba Đình vẫn không được trả lời. Nói về văn hóa ứng xử đã là không được rồi.
“Tôi không hy vọng [kiến nghị sẽ] có hiệu quả nhưng rõ ràng cái hiệu ứng về mặt xã hội thì ít nhất trong đất nước Việt Nam vẫn còn nhiều người có lương tri và nói lên tiếng nói của người ta.
“Chớ không phải người ta sợ người ta im lặng. Bây giờ phải phá tan cái sợ đi để vì tất cả, vì lợi ích của đất nước, của dân tộc để chúng ta tìm đường đi cho đất nước Việt Nam ngày càng phú cường hơn.
“Nếu không cứ dẫm chân tại chỗ như thế này thì rất nguy hiểm”.

‘Trơ trẽn’

Nếu xử án thấy mình đúng, ta phải làm công khai minh bạch, làm một cách đàng hoàng.
“Nhưng mà đây rất tiếc là vụ án kiểu như chạy tang vậy, xử một cách vội vã rồi vi phạm một cách nghiêm trọng các thủ tục tố tụng, làm cho các Luật sư phải bỏ phòng xử ra ngoài.

“Tôi thấy nó rất trơ trẽn.
Thế mà vẫn tiếp tục xử và cuối cùng xử với mức án là bảy năm tù giam và ba năm quản chế.
“Tôi đi khắp nơi, gặp rất nhiều người dân, bạn bè trong phong trào sinh viên học sinh cũ rồi nhân sĩ trí thức trước đây cùng làm việc với tôi trong phong trào đấu tranh ở Sài Gòn, thì ai người ta cũng rất phẫn nộ về việc này.
“Người ta buồn cho đất nước Việt Nam tại sao lại có những con người như thế, tại sao lại xử sự một cách như thế trong lúc đó thì nói hội nhập rồi thế này thế kia.

Người ta buồn cho đất nước Việt Nam tại sao lại có những con người như thế, tại sao lại xử sự một cách như thế trong lúc đó thì nói hội nhập rồi thế này thế kia.
Ông Lê Hiếu Đằng

Ông Đằng cũng nhắc tới lời của Giáo sư Ngô Bảo Châu nói rằng “không còn ai có thể làm hơn để mất thanh danh và danh dự của nước Việt Nam, của dân tộc Việt Nam”.
Ông nói ông không hài lòng với các diễn biến trong vụ Cù Huy Hà Vũ ngay từ ban đầu trong đó có việc bắt ông Hà Vũ với ‘hai bao cao su đã qua sử dụng’.
Ông nói: “Với tư cách là một đảng viên tôi cảm thấy xấu hổ, không thể nào đồng tình với cách làm, cách xử lý như vậy được”.
Quyền tự do
Đài BBC cũng nhắc lại với ông Đằng những tuyên bố của Bộ Ngoại giao Việt Nam rằng quyền tự do ngôn luận được “quy định rõ trong Hiến pháp và pháp luật và được đảm bảo trên thực tế” và ông nói:
“Cái đó là họ nói lấy được thôi. Họ nói cho có vậy thôi chứ không có lý lẽ gì. Họ không biết cái lời nói có ai nghe và có sức thuyết phục không.
Nếu một đất nước có luật pháp đàng hoàng thì không thể xử vụ án như vừa qua.
“Như vậy bà Phương Nga bà ấy chỉ nói cho có thôi. Nhiệm vụ của bà ấy bà ấy phải nói thôi.

“Bất cứ người nào biết suy nghĩ thì không thể chấp nhận được”.
Ông nói ông tin rằng có rất nhiều người có chính kiến khác với quan điểm chính thức của nhà cầm quyền:
Trong hàng ngũ cán bộ đảng viên, chẳng hạn bản thân tôi là cán bộ đảng viên, trên 40 năm tuổi Đảng, tôi vẫn có thái độ của mình, vẫn có chính kiến của mình thì tôi nghĩ là trong Đảng và trong Nhà nước Việt Nam cũng có nhiều người như vậy.
“Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An cũng đã có những ý kiến rất xây dựng về nhiều vấn đề của đất nước”.

‘Đáng lo’
Ông Đằng nói với BBC: “Tôi nghĩ những nhà cầm quyền bây giờ thì họ cứ làm nhưng bên cạnh đó một xã hội dân sự, một xu thế phát triển, không có thế lực nào có thể ngăn cản nổi“.
“Tất nhiên là báo chí công khai bây giờ quá sợ rồi, không đăng được thì họ có những phương tiện thông tin khác, thí dụ mạng chẳng hạn.
“Bây giờ rất nhiều người người ta đã nói rồi. Các tập đoàn lợi ích nó đang chi phối chính quyền. Vì vậy mà vì một lý do nào đó người ta muốn bảo vệ cái ghế, bảo vệ cái vị trí của người ta.

Ông Lê Hiếu Đẳng nói không chỉ ông Dũng mà cả một tập thể lãnh đạo đứng đằng sau cách hành xử của ngành công an và tư pháp
Thành ra người ta cứ khăng khăng thực hiện theo cái ý đồ mặc dầu biết rằng cái đó nó đi ngược lại cái xu thế chung hiện nay.
Nhiều công dân mạng cũng lên tiếng nói rằng ông Cù Huy Hà Vũ bị xét xử một phần vì đã kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người họ nói đã đứng đằng sau những gì diễn ra.
Còn ông Lê Hiếu Đằng nói với BBC:
“Tôi cho rằng không chỉ riêng ông Thủ tướng đâu mà ở Việt Nam là lãnh đạo tập thể.
“Cái đáng ngại nhất là nếu một tập thể mà suy nghĩ như vậy thì rất đáng lo cho đất nước”.

Trong khi đó, hôm 10/04, báo Quân đội nhân dân có bài nói ông Cù Huy Hà Vũ “có những hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, phải đưa ra xét xử theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam”.
Đây được xem là một trong vài bài bình luận hiếm hoi trên báo chí nhà nước sau khi phiên tòa kết thúc.
(*) Đầu đề do BVN thêm.
Nguồn: bbc.co.uk
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110411_ha_vu_petition.shtml

http://boxitvn.wordpress.com/2011/04/12/bbc-ph%E1%BB%8Fng-v%E1%BA%A5n-ng-l-hi%E1%BA%BFu-d%E1%BA%B1ng-v%E1%BB%81-vi%E1%BB%87c-k-ki%E1%BA%BFn-ngh%E1%BB%8B-th%E1%BA%A3-ts-c-huy-h-vu-v-th%E1%BB%B1c/
***
PHIÊN TÒA KANGAROO

Nguyễn Đình Đăng

Đêm qua lần đầu tiên tôi mơ thấy mình vẽ một bức tranh, nhưng không tuân theo trình tự mà tôi đã đúc kết từ kỹ thuật vẽ nhiều lớp của các bậc thầy cổ điển như vẽ lót, vẽ phủ, vẽ đắp, rồi vẽ láng. Tệ hơn, toile vẽ không căng phẳng, không được lót cẩn thận, khiến sơn dầu thấm loang lổ cả ra phía sau. Kết quả là bức tranh trông chẳng ra gì, vô giá trị, phải vứt đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình toát cả mồ hôi. Thật là một cơn ác mộng.
Phiên toà kangaroo
Một xã hội của loài cừu sẽ đồng thời phải sinh ra một nhà nước của loài sói.
Bertrand de Jouvenel (1903 – 1987)

Kangaroo (kăng-gu-ru) là tên loài chuột túi sinh sống ở châu Úc, có đầu nhỏ, hai tai to, hai chân trước ngắn ngủn, hai chân sau lực lưỡng với một cái đuôi to và dài dùng làm chỗ dựa.

Kangaroo
Kangaroo di chuyển bằng cách dùng hai chân sau làm bàn đạp để nhảy phốc, “đi tắt đón đầu”, nhằm mau chóng rời khỏi vị trí hiện tại để đạt tới một cái đích nào đó. Thuật ngữ phiên tòa kangaroo đã xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1853 tại Texas, để chỉ kiểu xử án “đốt cháy giai đoạn” tựa như những cú nhảy của con kangaroo. Theo định nghĩa của từ điển Webster, phiên tòa kangaroo là “phiên tòa giả hiệu, bỏ qua hoặc áp dụng sai lạc các nguyên tắc của luật pháp và công lý”, như từ chối những quyền tố tụng cơ bản của bị cáo và luật sư trong đó có quyền triệu tập người làm chứng, quyền loại bỏ bằng chứng sai trái và quyền thẩm vấn, quyền từ chối quan tòa hay luật sư do thiên vị hay mâu thuẫn quyền lợi, quyền không buộc tội chính mình, quyền tự bào chữa, và quyền kháng án. Phiên toà kangaroo nhảy vội đến kết luận với một bản án đã có từ trước khi phiên tòa diễn ra, tiếng Việt gọi nôm na là “án bỏ túi” [1]. Phiên toà xử tiến sĩ luật khoa Cù Huy Hà Vũ ngày 4/4/2011 vừa qua đã hội đủ mọi tiêu chí[2] để trở thành một điển hình sách giáo khoa của một phiên toà kangaroo (hay phiên toà “con cóc nhảy” , nếu thích chuyển ngữ cho “thuần Việt”). Không chỉ các luật sư, mà tất cả những ai đã theo dõi phiên toà cũng có thể nhận thấy điều đó.
*
Tôi đã từng gặp ông Cù Huy Hà Vũ và phu nhân của ông cách đây khoảng 20 năm trước. Hồi đó ông Vũ bắt đầu thích vẽ và vẽ khá nhiều. Tôi còn nhớ bức tranh đầu tiên ông gửi tham gia triển lãm mỹ thuật thủ đô tại Hà Nội vào tháng 10 năm 1990 hay 1991 gì đó. Trong bức sơn dầu đầu tay này ông Vũ vẽ một người đàn ông mặc một chiếc quần xà lỏn đang chèo một con thuyền độc mộc lênh đênh trên sóng biển. Hôm đó, ông Vũ mời hoạ sĩ Lê Huy Tiếp và tôi tới nhà ông xem tranh. Ông nói ông định đặt tên bức tranh này là “Thuyền nhân” (Boat people). Hoạ sĩ Lê Huy Tiếp đã khuyên ông Vũ nên đổi tên bức tranh, vì “chỉ một cái tên chưa đủ nói lên gì cả mà lại thêm … rách việc”, ông Tiếp nói đại ý như vậy. Cuối cùng bức tranh cũng được nhận treo tại triển lãm với một cái tên gì tôi không nhớ nữa, nhưng không phải là “Thuyền nhân”. Sau đó tôi nghe nói ông Vũ sang Pháp học, đậu tiến sĩ luật khoa và thạc sĩ văn chương tại đại học Sorbonne. Dần dần tôi bắt đầu được đọc về các vụ ông tự ứng cử chủ tịch hội Mỹ thuật VN, bộ trưởng văn hoá VN, các vụ kiện mà ông tham gia như vụ đền Cẩu Nhi, đồi Vọng Cảnh, giáo xứ Cồn Dầu, vụ ông kiện thủ tướng Việt Nam, vụ ông tố cáo cục phó Tổng cục anh ninh, yêu cầu sửa đổi hiến pháp, bào chữa cho tướng công an Trần Văn Thanh, phát biểu quan điểm về chiến tranh Việt Nam, v.v.[3] Tôi cũng đã đọc các bài ông Vũ trả lời phỏng vấn trên internet. Ý tưởng như đốm lửa thấp thoáng trong bức “Thuyền nhân” ông Vũ vẽ năm nào nay đã cháy rực thành bó đuốc. Trong các hoạt động của mình, ông luôn nêu quan điểm rất rõ ràng, nhất quán trước sau như một, không quanh co hay nhập nhằng nước đôi. Việc ông Vũ hành động đơn thương độc mã, dùng chính pháp luật của nước CHXHCN Việt Nam để đấu tranh bất bạo động là điểm nổi bật của ông so với tất cả các nhà yêu nước trong lịch sử Việt Nam hiện đại. Thực ra, tất cả những gì ông làm, theo cách diễn đạt của một xã hội văn minh – dân chủ – tự do, chỉ giản dị là thực thi quyền tự do ngôn luận của mình. Quyền này, trên hình thức, cũng được ghi trong Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam [4].
Thế nhưng ở Việt Nam mọi người đều hiểu sớm muộn ông Vũ sẽ gặp rắc rối, sẽ bị bắt, và sẽ ra toà kangaroo. Ông Vũ chắc cũng hiểu điều đó: Ông từng khẳng định người ta chẳng có lý do gì để bắt ông vì ông vô tội. Buồn thay sự việc lại diễn ra trên một đất nước mà những người yêu nước, khác tư tưởng với nhà cầm quyền, luôn bị ngược đãi hoặc tống giam, thậm chí bị tiêu diệt, trong mọi thời đại từ trước tới giờ. Nhiều người trong giới trí thức cũng như các tầng lớp nhân dân khác tại Việt Nam nín thở chờ đợi thái độ của ông Vũ khi ra toà. Ngày ra toà ông Vũ vận com-lê, thắt cà-vạt đỏ, tóc cắt gọn chải tươm tất, nét mặt bình thản, đầu ngẩng cao, trong lúc những người công an áp giải ông cúi đầu.

TS luật khoa Cù Huy Hà Vũ tại phiên toà 4/4/2011 (ảnh VTV1 & TV HN1)
Jean de La Fontaine từng viết bài thơ ngụ ngôn “Le Loup et l’Agneau” kể về con chó sói và con cừu non cùng ra suối uống nước. Con sói muốn ăn thịt con cừu bèn tìm đủ cách buộc tội con cừu. Đầu tiên con sói bảo con cừu làm bẩn nước suối của con sói. Bị con cừu bẻ: “Thưa ông, ông uống ở thượng lưu, tôi uống ở hạ lưu, thì chỉ có ông làm bẩn nước của tôi chứ làm sao tôi có thể làm bẩn nước của ông được?”, con sói nói: “Năm ngoái mày đã phỉ báng tao!” Con cừu trả lời: “Thưa ông, năm ngoái tôi chưa ra đời.” Con sói nói: “Thế thì thằng anh mày đã phỉ báng tao!” Con cừu đáp: “Thưa ông tôi là con một.” Con sói rống lên: “Thế thì một đứa trong lũ chúng mày đã nói xấu tao, thằng chăn chúng mày đã nói xấu tao, con chó chăn chúng mày đã nói xấu, tao phải trả thù!” Thế rồi con sói vồ con cừu nhai ngấu nghiến. La Fontaine kết luận: “Lý lẽ kẻ mạnh bao giờ cũng thắng” (La raison du plus fort est toujours la meilleure).
Tại phiên toà ngày 4/4/2011 vừa qua, nhà cầm quyền đã biểu dương sức mạnh của mình với một dàn công an chìm nổi, rào chắn, dùi cui, xe phun nước, xe cứu thương, xe bus, v.v. Nhân dân bị ngăn cấm vào dự phiên toà, bị nạt nộ, bị xô đẩy, bị bắt bớ. Cả một bộ máy quyền lực với những công cụ ghê gớm của nó đã được giương ra với ý định đè bẹp ý chí của một cá nhân, làm gương cho những kẻ khác. Thế nhưng lần này cá nhân đó – ông Cù Huy Hà Vũ – lại hiểu rất rõ và “tin tưởng tuyệt đối” vào lý tưởng của mình trong khi những người thừa hành nhiệm vụ đàn áp ông lại tỏ ra ngượng ngập, lúng túng, thiếu hiểu biết chuyên môn. Kết cục thì như mọi người đều đã thấy rõ: Ông Vũ đã không bị khuất phục. Ông sẵn sàng chịu bất cứ cái án nào toà phán cho ông. Ông bình tĩnh nói: “Tổ quốc và nhân dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi, công dân Cù Huy Hà Vũ!” Trong đoạn video phát trên truyền hình Hà Nội khi những người công an vội vã đưa ông Vũ, tay bị còng, ra xe sau khi phiên toà kết thúc, tôi còn thấy ông Vũ mỉm cười. Những vụ xử án kiểu cóc nhái, chuột túi như thế này diễn ra liên miên tại Việt Nam thường làm tôi tủi hổ. Vậy mà phiên toà kangaroo lần này lại khiến tôi cảm thấy tự hào, vì Việt Nam vẫn còn những người như ông Cù Huy Hà Vũ.
Như thế có nghĩa là đất nước này sẽ có ngày được hưởng Dân Chủ – Tự Do thực sự. Phiên toà xử tiến sĩ luật khoa Cù Huy Hà Vũ dường như đã cho thấy cái ngày đó đang tới gần. “Những con sói sẽ ngừng hú và sẽ chỉ còn tiếng hát của vầng trăng”[5].
Tokyo 8 – 10 /4/2011
________________________________________
[1] http://en.wikipedia.org/wiki/Kangaroo_court
[2] Theo LS Nguyễn Thị Dương Hà, toà án đã từ chối yêu cầu của TS Cù Huy Hà Vũ muốn thay thế toàn bộ hội đồng xét xử (HĐXX) vì cáo trạng luôn buộc tội ông đòi xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của Đảng CSVN, mà tất cả ủy viên HĐXX đều là đảng viên CSVN, có nghĩa là sẽ không khách quan nếu những người này xét xử ông. Còn theo LS Trần Đình Triển – một trong 4 luật sư bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ – HĐXX đã từ chối “công bố những chứng cứ, những tài liệu có trong hồ sơ vụ án để các luật sư thẩm vấn, đã bỏ qua quy định tại Điều 214 của bộ luật tố tụng hình sự, và kết thúc phần xét hỏi”. Ông Triển cho biết: “Các luật sư chưa được hỏi, đi sâu vào đánh giá chứng cứ và để chuyển sang phần tranh tụng, có nghĩa là cắt đi cái phần xét hỏi đi vào trực tiếp chứng cứ của vụ án để đánh giá có tội hay không có tội”.
Xem: Nguyễn Thị Dương Hà, Đơn kháng cáo bản án hình sự sơ thẩm 04/4/2011 đối với TS Cù Huy Hà Vũ.
Xem: Thanh Phương, Thụy Mỹ, và Tú Anh, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm tù. Luật sư Dương Hà tố cáo một phiên tòa trái pháp luật, RFI, 4/4/2011.
[3] http://vi.wikipedia.org/wiki/Cù_Huy_H à_V ũ
[4] Xem điều 69 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam (1992).
[5] George Carlin (1937 – 2008) – nghệ sĩ hài và nhà phê bình xã hội người Mỹ, từng đoạt 5 giải Grammy và Mark Twain Prize for American Humor (Giải Hài cuả Mỹ mang tên đại văn hào Mark Twain).
http://nguyendinhdang.wordpress.com/2011/04/10/phien-toa-kangaroo/

Advertisements

1 Phản hồi »

  1. Ông Lê Hiếu Đằng là những người hiếm hoi trong bộ máy chính quyền CS dám công khai phản dối vụ án Cù Huy Hà Vũ .Nhưng hoi tiếc rằng lúc ông còn đương chức đương quyền mà dám nói những lời như thế thì nó sẽ thuyết phục lòng dân hơn.Hãy để ý xem những ai muốn ăn to nói lớn điều là những vị đã về hưu không hà(không còn gì để mất đó mà!) Túm lại CS là cá mè một lứa thôi

    Phản hồi bởi anh kiệt — 13/04/2011 @ 12:30 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: