Hoàngquang’s Blog

02/04/2011

Cơ hội định mệnh cho Việt Nam nhân ngày 4/4

Filed under: TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 8:31 sáng
Tags:

Cơ hội định mệnh cho Việt Nam nhân ngày 4/4& Tố cáo Nhà nước “tam quyền nhất lập”, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sẽ bị xét xử tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”Hà Đình Sơn

***
Cơ hội định mệnh cho Việt Nam nhân ngày 4/4
Quyết tâm vận động vì vụ án Cù Huy Hà Vũ

Vụ án của Cù Huy Hà Vũ đã được dời sang ngày 4/4/2011. Thế là sau khi nhận được những tín hiệu dân oan, giáo dân dự định tụ tập trước tòa vào ngày 24/3, công an Việt Nam đã phải dời ngày nhằm phân tán lực lượng quần chúng. Rõ ràng công an đã bị đẩy đến nước lùi một cách ngoạn mục giống như tình huống một con cọp dữ bị thất thần trước bản năng kháng cự quyết liệt khiến vị trí dữ dằn lúc rượt đuổi của nó đã mất đi sự hung hãn ban đầu.
Hiện nay, tinh thần đối đầu với thế lực công an đang tự động hình thành, thu hút động lực và trở thành nguồn thông tin áp đảo trên mạng lưới internet. Tâm lý liên kết kháng cự dần dần mang tính tổ chức dẫn đến sự hoàn thiện sức mạnh hợp quần một ngày không xa.
Công an đang từ thân phận chỉ làm dụng cụ chân tay cho thế lực cầm quyền chỉ huy nay bị tách dần thành thực thể riêng biệt làm đối tượng cho lòng oán hận ngút trời của nhân dân.
Ngay cả những người ở vị trí bảo vệ thể chế hiện nay hoặc vì một lý do chủ quan nào đó do lịch sử để lại cũng phải lắc đầu ngao ngán trước nạn kiêu binh lộng hành, coi thường tính mạng người dân như cỏ rác qua vụ giết chết dã man anh Trịnh Xuân Tùng “vì mũ bảo hiểm” ngay giữa ban ngày, giữa lòng thủ đô Hà Nội.
Độc ác hơn, để ngăn chặn những lời than khóc của nhà anh Trịnh Xuân Tùng có nguy cơ biến thành những lời kêu gọi cho công lý toàn dân, công an đã bịt các nẽo đường đưa tang, khủng bố luôn cả những người theo tiễn nạn nhân về nơi mộ địa.
Điều trớ trêu là lúc công an chìm đã trà trộn vào đám ma lại ngang nhiên đi xe ôm chốt ở các nút giao thông mà không cần đội mũ bảo hiểm. Nhân dân Việt chỉ còn biết lắc đầu than thở trên đời này sao lại có thế lực ác đảng lộng hành, khinh trời miệt đất như thế?
Công an lo sợ những tiếng kêu đứt ruột trong ngày đám tang anh Trịnh Xuân Tùng hôm 23/3trở thành những cơn òa vỡ thét gào của “tình trời nghĩa đất” biến phiên tòa Cù Huy Hà Vũ hôm sau đó vào ngày 24/3 (trùng với hôm Hà Nội bị động đất) trở thành phiên tòa lịch sử mà chánh án và bồi thẩm, đại diện cho nền bạo chính này bị lật ngược tư thế trước mặt nhân dân.
Việc dời ngày sang 4/4 chẳng qua là một chiến lược câu giờ để bộ công an tìm cách đối phó với quần chúng.
Định mệnh lại rơi vào ngày 4/4

Phan Châu Trinh (1872-1926)
Nhưng do quyết định trong lúc thất thần cho nên bộ công an đã quên mất việc dời sang ngày (4/4) chính là ngày trùng với vận hội lịch sử vô cùng quan trọng.
Đúng là đại sự trời sắp, thời điểm này của 85 về trước, nhà cách mạng Phan Châu Trinh đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 24/3/1926. Và đúng vào ngày 4/4/1926, lễ quốc tang nhà chí sĩ Phan Châu Trinh được tuyên bố hình thành, biến tang lễ trở thành cuộc vận động xuống đường vĩ đại với 60,000 – 100,000 người dân Sài Gòn tham dự.
Uỷ ban tổ chức tang lễ tuyên bố: “Nhà cách mạng Phan Châu Trinh suốt đời tranh đấu cho chính nghĩa quốc gia, cho áp bức của dân tộc, nay người tạ thế, thì toàn dân Việt nam phải có bổn phận làm tang lễ linh đình để mọi người công dân tham dự, đền đáp một phần công ơn của người đối với quốc gia dân tộc”. Trích website Quê Hương Gò Công.
Với điều kiện thông tin in ấn hạn chế của đầu thế kỷ 20, thế mà nhân dân Sài Gòn đã vận động một cuộc xuống đường long trời lở đất tạo tiền đề cho những cuộc vận động đình công bãi khóa đối đầu với chế độ thực dân Pháp sau này.
Vậy là kể từ lúc cụ Phan Châu Trinh tạ thế đến lúc lễ quốc tang do nhân dân Nam Kỳ phát khởi vừa đúng ngay thời điểm di dời phiên tòa Cù Huy Hà Vũ (24/3 – 4/4). Thật đúng là điềm “Song Tứ Vi Bát, Tiền Hung Hậu Cát”.
Với sự cổ vũ nhiệt tình cho tinh thần Cù Huy Hà Vũ của thời nay, nhân dân ta khắp mọi miền sẽ biến ngày 4/4/2011 thành một dàn đồng ca hợp xướng Nam Bắc kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam hãy trả lại tự do và nhân phẩm không những cho Cù Huy Hà Vũ mà còn những người Việt Nam vì có chính kiến khác biệt mà lâm vào chốn lao tù.
Vận hội “Thố Mao Long Khẩu” – da thỏ miệng rồng
Ngày 4/4/2011 theo âm lịch là ngày mồng 2 tháng 3 của năm Tân Mão. Theo lịch số dân gian Đông Á thì đây chính là ngày trước tiết Thanh Minh, 三月初二﹐清明前夕 (Tam Nguyệt Sơ Nhị, Thanh Minh Tiền Tịch), ngày sửa sang hương án bàn thờ, dâng hoa cho vong vị tổ tiên, đốt nhang đèn cho lễ tảo mộ: “Thanh Minh trong tiết tháng ba”.
Về phương diện duy linh hiện nay mà lý luận, đây là ngày hội tụ của những linh hồn về nhà thăm lại gia đường.
Cách đây vừa đúng 36 năm, năm1975, lại vào thời điểm này, nhân dân Việt Nam gặp thời chiến loạn. Nhiều người chết không có nấm mồ vì trận tổng tấn công miền Nam và dẫn đến những thảm cảnh thuyền nhân sau này. (Tuy chiêm tinh không phải là khoa học, nhưng những biến cố mang tính tình cờ liên tiếp xảy ra không thể mà người không suy nghĩ.)
Nhà tử vi Thiên Đức ở Califonia còn dự đoán 36 năm sau (ba con giáp), đây là cơ hội định mệnh khởi đầu cho một cuộc cách mạng “nắm tay mà trả lại” quyền tự quyết cho nhân dân – ít ra cũng được như thời thực dân phong kiến, thời của cụ Phan Châu Trinh của 85 năm về trước.
Thực sự, ngày Hai tháng Ba (tức tháng Thìn, rồng) của năm Tân Mẹo (mèo hoặc thỏ) theo khoa chiêm tinh nhâm độn là thuộc về “Thố Mao Long Khẩu” (da thỏ miệng rồng). Căn cứ theo ý chỉ diễn giải là nhân dân nhìn hiền hòa mềm yếu như thỏ nhưng khi mở miệng lên là tiếng gầm của rồng tạo nên muôn vạn âm hưởng vọng theo như thiên binh vạn mã làm thế lực tàn ác phải buông tay quay đầu.
Ngày 4/4 là ngày Dương lịch là ngày Song Tứ (雙四), theo phép đồng âm trong chữ Hán là trùng âm với chữ Tử, ngày Trùng Tử (có lẽ dành cho lực lượng công an ngoan cố, nợ máu với nhân dân, các chú công an hôm đấy mà nặng tay đánh đập thế nào cũng bị quả báo cho mà xem).
Nếu nhân dân và các giới sĩ phu không chịu mở miệng thì coi là con thỏ đã chết rồi trước hang hùm miệng sói. Cùng nhau mở miệng thì lại thành miệng rồng, Song Tứ Vi Bát, hai con số bốn thì thành số tám (tiền hung hậu cát). Lại đem phép chiết tự chữ Hán ra mà đối chiếu chữ Tứ (四) chính là chữ Bát(八) nằm trong chữ Khẩu(口). Thật là vi diệu không sao nói hết. Nếu như nhà tử vi Thiên Đức đọc trúng một sách, luận cùng một kiểu thì những nhận định về mặt duy linh theo mô hình rõ ràng và trong sáng này không có gì là không hợp lý.
Tinh Thần Phan Châu Trinh

Lễ quốc tang nhà cách mạng Phan Châu Trinh ngày 4/4/1926 tại Sài Gòn


Lễ quốc tang nhà cách mạng Phan Châu Trinh ngày 4/4/1926 tại Sài Gòn
Lễ quốc táng Phan Châu Trinh có nhiều chi tiết về nghi thức mô phỏng theo quốc táng nhà cách mạng Tôn Dật Tiên, Trung Hoa. Sinh viên, học sinh nghỉ học. Công chức nghỉ trọn một ngày đưa tang. Các tiệm buôn, hàng quán đều đóng cửa tạm nghỉ. (Trích website Quê Hương Gò Công).
Tôn Dật Tiên, người đã làm nên cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911 (kỷ niệm ngày Song Thập 10/10) mà năm nay đúng 100 năm chu niên. Cho nên này ngày 4/4 này là chính là linh hồn cuộc “Cách Mạng Song Tứ” 4/4/2011 của Việt Nam đã được thai nghén cách đây 85 năm cũng không có gì là cường điệu.
Định mệnh đã đến trong tầm tay, ngày 4/4 nhân dân miền Nam xuống đường coi như là tưởng niệm 85 năm tang lễ cụ Phan Chu Trinh. Nhân dân miền Bắc hãy vì Cù Huy Hà Vũ. Nhân dân cả nước đồng lòng biến ngày 4/4 trở thành ngày toàn quốc mở miệng đòi nợ công lý cho những người con nước Việt bị nền bạo chính chôn vùi một cách bất nhân phi nghĩa.
Nhân dân Việt Nam chọn ngày 4/4 tức là ngày mồng 2 tháng 3 Tân Mẹo quyết tâm không chịu làm thỏ (Mão), làm mèo để bị bạo lực chà đạp mà mở miệng thành rồng để giành lại bầu trời.
Những vị thân bằng quý quyến của những bạn Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương… và bao nhiêu người khác như hãy đồng tâm “đánh trống kêu oan” vào ngày 4/4/2011. Ngay trước cổng tòa trước đây kết tội con, em, cha, chồng của mình, quý quyến hãy coi đây như là sự khởi đầu cho động lực đòi nợ công lý với lòng quyết tâm cao độ, quyết không chấp nhận một sự thỏa hiệp nào với công an cho đến khi người thân của mình được thả vô điều kiện.
Đây chính là một “trận chiến vô hình” giữa hai bên “lề trái lề phải” như nhà báo Đoan Trang đã viết trên facebook đang tới thời kỳ ác liệt đấu tranh cho một mặt trận pháp lý.
Theo nhận định chung thì báo “lề phải” đang mất hẳn ưu thế áp đảo vì chính nghĩa đã mất.
Nếu coi đây là một trận “Long tranh Hổ đấu” trong cuộc vận động vì “tình trời nghĩa đất” thì con cọp dữ kia đã bị thất thần hồn, khí thế đã mất chỉ chờ nhân dân rượt đuổi.
Chỉ cần một tiếng hò reo, hai tiếng đồng thanh, ba bước xuống đường thì nhân dân ta như rồng thiêng cuồn cuộn lấy lại cả bầu trời ngay trong những ngày xuân Tân Mão.
Nguồn: Trần Đông Đức Blog
——————————————————-
Tài liệu tham khảo:
– Dân Làm Báo
– Quê Hương Gò Công
– Facebook của ký giả Đoan Trang
http://www.danchimviet.info/archives/30998
***
Tố cáo Nhà nước “tam quyền nhất lập”, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sẽ bị xét xử tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”

Hà Đình Sơn
Ngày 04/4/2011, Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội sẽ mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ theo điểm c, khoản 1, điều 88 Bộ luật hình sự “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Trong số 10 bài viết, trả lời phóng vấn của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ được Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội sử dụng làm chứng cứ để cáo buộc ông là bài (“Tam quyền nhất lập” đồng lòng hại dân) được đăng trên trang mạng điện tử Bauxite Việt Nam.
Khái niệm Nhà nước pháp quyền theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:
“Nhà nước pháp quyền là vị thế pháp lí hay một hệ thống thể chế, nơi mỗi người đều phải phục tùng và tôn trọng luật pháp, từ cá nhân đơn lẻ cho tới cơ quan công quyền. Nhà nước pháp quyền như vậy liên hệ chặt chẽ với sự tôn trọng trật tự thứ bậc của các quy phạm, tôn trọng sự phân chia quyền lực và tôn trọng các quyền căn bản. Nhà nước pháp quyền là nhà nước nơi những người được ủy giao trọng trách thông qua phiếu bầu phải có trách nhiệm với những luật lệ mà họ ban ra. Lý thuyết phân quyền của Montesquieu vốn là nền tảng cho phần lớn Nhà nước phương Tây hiện đại khẳng định sự phân chia 3 quyền (lập pháp, hành pháp và tư pháp) và những giới hạn của 3 thứ quyền lực này. Ví dụ trong mô hình dân chủ nghị viện, quyền lập pháp (Nghị viện) hạn chế quyền lực của phía hành pháp (Chính phủ) : Như vậy chính phủ không thể tự do hành động theo sở thích của mình và phải luôn có được sự hậu thuẫn của Nghị viện, nơi thể hiện ý chí và nguyện vọng của dân chúng. Cũng như thế, tư pháp cho phép tạo ra sự đối trọng đối với một số quyết định của Chính phủ. Như vậy, Nhà nước pháp quyền đối lập với các thể chế quân chủ tuyệt đối với thứ quyền lực thần thánh (Trong các chế độ trước, Hoàng đế có quyền lực tối thượng, giống như Louis 14 đã từng nói : Ta chính là Nhà nước) và cũng đối lập với các thể chế độc tài, nơi chính quyền hành động bất chấp các quyền căn bản”.
Khái niệm Nhà nước pháp quyền là một giá trị phổ quát, đã được ghi nhận tại điều 2 của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 và sửa đổi bổ sung năm 2001: “Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức.
Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công và phối hợp giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp”.
Do nghề nghiệp tư vấn luật pháp nên tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã gặp vô số các vụ việc mà trong Bài (“Tam quyền nhất lập” đồng lòng hại dân) là một vụ việc xảy ra thực tế ở ngay thủ đô mà thân chủ của ông gặp phải. Những người dân trong vụ việc này vi quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm nên đã khiếu nại, tức là đã “kêu lên” với cơ quan hành pháp nhưng không được cơ quan này giải quyết. Theo pháp luật họ kiện ra tòa án tức cơ quan tư pháp nhưng tòa án trả lời đơn kiện của họ không thuộc thẩm quyền của tòa. Để giúp cho thân chủ của mình Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bằng văn bản của Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã gửi Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp quốc hội Lê Thu Ba là cơ quan có thẩm quyền bên nhánh lập pháp của Nhà nước nhưng cũng không nhận được trả lời.
Hệ lụy của nó là pháp luật không được thực thi, công lý đã trở thành thứ “xa xỉ”.
Thực tế trên ở Việt Nam được Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ làm chứng cho bài viết (“Tam quyền nhất lập” đồng lòng hại dân). Đây là một lời “ai thán !” hay một lời tố cáo của bất cứ ai nếu gặp được hay biết được là lẽ thường tình và nhất lại là một người hành nghề tư vấn pháp luật như Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.
Việc làm trên của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ công khai giữa ban ngày, được gửi tới các cơ quan thuộc 03 nhánh quyền lực của Nhà nước, bàn dân thiên hạ đều biết cả. Nhưng việc làm đó lại được chính các cơ quan tiến hành tố tụng coi là chứng cứ để cáo buộc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” trong phiên tòa hình sự sơ thẩm 04/4/2011 tới đây.
Đòi hỏi thực thi Nhà nước pháp quyền tức là đòi hỏi “Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân”. Để khước từ chân lý đó, phải chăng bằng thủ pháp rút cây đũa cứng nhất trong bó đũa để bẻ, rồi sẽ bẻ vụn được cả bó đũa hay sao? Một bản án nếu có của phiên tòa này đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì không gì khác chính là bản án cho Nhà nước pháp quyền đó.
Một đốm lửa cũng có thể thiêu đốt cả cánh rừng khô. Bất cứ một hy sinh nào của hôm nay cũng đều không vô ích cho mùa xuân đất nước đang tới gần.
Thăng Long – Hà Nội 31/3/2011,
H.Đ.S
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
http://boxitvn.wordpress.com/2011/04/01/t%E1%BB%91-co-nh-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-tam-quy%E1%BB%81n-nh%E1%BA%A5t-l%E1%BA%ADp-ti%E1%BA%BFn-si-c-huy-h-vu-s%E1%BA%BD-b%E1%BB%8B-xt-x%E1%BB%AD-t/#more-21785

Advertisements

3 phản hồi »

  1. Lũ mê tín cuồng điên có dấu hiệu phản loạn và hoang tưởng như một bầy chó đang gào lên những tiếng tuyệt vọng trước khi bị tống giam vào ngục tối. Chân lý luôn là những cái tát trời giáng xuống đầu bọn phản trắc !

    Bình luận bởi Che Trung Hieu — 02/04/2011 @ 10:29 sáng | Phản hồi

  2. nhân dân vn từ bắc vào nam,trừ bè dảng cộng sản dộc tài gian ác và bọn cơ hội,nhân ngày 4/4 hiệp thông cùng anh hùng dân tôc cù huy hà vũ,dứng lên dánh dỗ bè dảng dộc tài hại dân bán nước,viết lên trang sử mới cho dất nước dược dộc lập và dân tộc việt nam
    dược tự do dân chủ./.

    Bình luận bởi thangkhosaigon — 02/04/2011 @ 4:21 chiều | Phản hồi

  3. Cái xấu xa của bọn phản trắc ngày càng phô diễn vì chúng đang ở đường cùng, chúng đã tôn sùng một thằng ngốc và lưu manh làm lãnh tụ…”Chó cứ sủa đi đoàn lữ hành đại Việt vẫn ngon trớn”

    Bình luận bởi Hải Châu — 04/04/2011 @ 11:14 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: