Hoàngquang’s Blog

15/03/2011

MỘT ĐẤT NƯỚC THẬT SỰ VĨ ĐẠI & THẢM HỌA CỦA NHẬT BẢN, CƠ HỘI CHO TRUNG QUỐC

Filed under: Thế giới — hoangquang @ 2:56 chiều
Tags: , ,

& Từ thiên tai ở Nhật Bản, chợt nghĩ về Việt Nam-Nguyễn Trung
**
MỘT ĐẤT NƯỚC THẬT SỰ VĨ ĐẠI
Nguyễn Đình Đăng(TOKYO)

3:40 chiều hôm qua (Thứ Bảy, 12/3/2011) đã xảy ra một vụ nổ trong một toà nhà gần lò phản ứng số 1 tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima. Nhà máy điện nguyên tử Fukushima có hai tổ hợp: Fukushima Daiichi (Fukushima 1) và Fukushima Daini (Fukushima 2), gồm tất cả 6 lò phản ứng, và là một trong 25 nhà máy điện nguyên tử lớn nhất thế giới. Nhà mà được thiết kế chịu được động đất 7.9 độ Richter. Trận động đất kinh hoàng giáng xuống Nhật Bản một ngày trước đó có sức mạnh tại tâm động đất (cách bờ 126 km) 9 độ Richter, vượt hơn 30 lần sức chịu đựng theo thiết kế nhà máy. Vào đến bờ, sức mạnh của động đất còn khoảng 6.5 – 7 độ Richter. Vụ nổ đã làm toàn bộ phần tường bao bọc phía trên toà nhà đó vỡ tung, chỉ còn trơ ra cái khung sắt. Nhưng lò phản ứng số 1 không bị hư hại và phóng xạ thoát ra không lớn. Thực tế ngay sau vụ nổ người ta đo thấy các nguyên tố phóng xạ giảm đi so với trước vụ nổ, và mật độ phóng xạ không tăng lên. Hiện thời mức độ phơi nhiễm phóng xạ lên một người trong một ngày bên ngoài nhà máy bằng mức độ phơi nhiễm cực đại mà không ảnh hưởng tới sức khoẻ một người có thể chịu trong một năm. Khoảng 200,000 người dân được sơ tán ra ngoài vùng bán kính 20 km quanh Fukushima 1 và Fukushima 2.
Tuy lõi các lò phản ứng không (chưa) chảy (hoặc có thể mới chỉ bị chảy một phần) nhưng người ta chưa làm nguội được chúng nên tất cả vẫn đang ở trong tình trạng nguy hiểm. Người ta đã bơm nước biển rồi nước ngọt vào để làm nguội lò phản ứng số 1 và số 3 nhằm cứu lõi lò khỏi bị nóng chảy. Đó là biện pháp cuối cùng và có lẽ sẽ làm hai lò này ngừng hoạt động vĩnh viễn, miễn là thảm hoạ hạt nhân đừng xảy ra. Nước Nhật đã ban bố tình trạng hạt nhân khẩn cấp. Từ ngày mai, 14/3/2011, điện sẽ bị cắt luân phiên trên toàn quốc.
Động đất đã làm 3000 người chết và mất tích. Con số này đang tiếp tục tăng lên, có thể tới trên 10 ngàn người. Trả lời họp báo, thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan cho rằng động đất, sóng thần, và sự cố ở nhà máy điện hạt nhân đã đẩy Nhật Bản vào tình trạng khủng hoảng tồi tệ nhất trong 65 năm kể từ sau Đệ nhị thế chiến.
Vé máy bay từ Nhật về Việt Nam đã bán hết sạch. Người Việt đang bỏ nước Nhật chạy. Còn người Nhật thì vẫn kiên cường chịu đựng. Họ chạy đâu nữa? Họ rất bình thản. Các cửa hiệu tại Tokyo vẫn bán hàng. Thức ăn, đồ dùng vẫn đầy ắp. Người bán hàng vẫn lễ phép cúi rạp người chào khách. Người tính tiền vẫn quay mặt đi không nhìn lúc khách hàng bấm mật mã sau khi quẹt thẻ tín dụng để trả tiền. Xem trên TV thấy một cụ già được quân lính cõng ra khỏi khu nhà đổ nát, vẫn mỉm cười trả lời phóng viên. Mấy phụ nữ nhận cơm nắm người ta phát trong căn nhà mất điện tối om, vẫn cúi lạy cảm ơn dưới ánh đèn pin. Cũng thấy có người khóc (cụ già và trẻ con). Toàn bộ nội các Nhật Bản làm việc hầu như 24/24 từ thứ Sáu. Tất cả, từ thủ tướng, chánh văn phòng chính phủ, các bộ trưởng đều vận đồng phục bảo hộ lao động màu xanh nước biển khi xuất hiện trên truyền hình. Các nữ phát thanh viên ngày thường vốn đã xinh đẹp, bây giờ trông lại các tao nhã hơn bởi vẻ mặt nghiêm trang, áo ngoài đen màu áo tang, áo lót trắng, đọc tin rõ ràng, giọng không hề xúc động.
Một đất nước mà người dân thực sự bình thản, lịch sự, giữ phẩm cách, rất trật tự, tử tế với nhau trong thảm hoạ có thể so với ngày tận thế là một đất nước thực sự vĩ đại.
Tokyo 13/3/2011
Theo Nguyễn Đình Đăng’s blog http://nguyendinhdang.wordpress.com/2011/03/13/nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-m%E1%BB%99t-d%E1%BA%A5t-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-th%E1%BB%B1c-s%E1%BB%B1-vi-d%E1%BA%A1i/

***

Đăng bởi anhbasam on 15/03/2011

The Atlantic
THẢM HỌA CỦA NHẬT BẢN, CƠ HỘI CHO TRUNG QUỐC
Max Fisher

Ngày 11-3-2011
Người dịch: Thủy Trúc

Liệu hải quân Trung Quốc, lâu nay vẫn bị kìm chân bởi một liên minh do Mỹ dẫn đầu, giờ sẽ sử dụng hoạt động nhân đạo để mở rộng ảnh hưởng trong khu vực?

Tháng 8 năm ngoái, một quan chức cao cấp thuộc Bộ Quốc phòng Nhật Bản tuyên bố tập trận chung với Hạm đội 7 của Mỹ. “Chúng tôi sẽ cho Trung Quốc thấy rằng Nhật Bản có ý chí và khả năng bảo vệ quần đảo Nansei (âm Hán Việt: Tây Nam Chư Đảo – ND). Cuộc tập trận này sẽ làm Trung Quốc thoái chí”. Trên danh nghĩa, hoạt động tập trận chung giữa hai lực lượng hải quân biển xanh (blue-water navy, nghĩa là hải quân viễn dương – ND) lớn nhất thế giới chẳng có liên quan gì đến Trung Quốc. Nhưng lời bình luận xấc xược của vị quan chức Nhật nọ phản ánh những nỗ lực ngày càng tăng, do Mỹ dẫn dắt, nhằm kiềm chế sức mạnh đang lên của hải quân Trung Quốc. Vài tuần sau cuộc tập trận, xích mích giữa một Trung Quốc mở rộng hải quân và một Nhật Bản muốn kiềm chế Trung Quốc bắt đầu bùng nổ, với việc Nhật Bản bắt một tàu đánh cá Trung Quốc đi vào vùng biển tranh chấp. Xích mích sau đó đã tiến triển thành một trong những vụ căng thẳng ngoại giao đáng sợ nhất, ngày càng xuất hiện nhiều trong quan hệ Nhật Bản – Trung Quốc.

Năm qua, Mỹ đã khai thác căng thẳng này để kích động phần còn lại của Đông Á chống lại Trung Quốc, dưới sự quản lý của Mỹ – một hình thức can thiệp được áp dụng chủ yếu ở vùng biển phía tây Thái Bình Dương. Mới cách đây hai ngày (tức là 9-3-2011 – ND), Nhật Bản cùng Việt Nam và Philippines chính thức phản đối những nỗ lực ngày một hung hãn của Trung Quốc nhằm trình diễn sức mạnh hải quân ở Biển Đông, mà gần đây nhất là việc họ triển khai trực thăng đến quấy rối một tàu khu trục của Nhật Bản. Hôm nay, hải quân Trung Quốc đang chuẩn bị đổ vào Biển Đông, nhằm hướng Nhật Bản, vì một mục đích nghe có vẻ khác hẳn với sự thật đằng sau nó: hoạt động nhân đạo và cung cấp viện trợ tái thiết cho Nhật Bản, đất nước đang quay cuồng sau thảm họa động đất và trận sóng thần ngay sau đó.

Không rõ liệu Nhật Bản có chấp nhận lời đề nghị của Trung Quốc không; với lực lượng phòng vệ quốc gia và lực lượng quân đội hùng hậu của Mỹ hiện diện tại Nhật (sẽ sớm được bổ sung bởi các tàu sân bay USS Essex, USS Blue Ridge và USS Tortuga, đều đang trên đường tới Nhật), thì có thể họ không cần đến Trung Quốc. Nhưng chẳng thể biết điều gì sẽ xảy ra trong 24 giờ tới. Thiên tai và hậu quả của nó là cái không dự đoán được; cho đến giờ phút này, 6.000 người dân Fukushima đã được sơ tán, đề phòng nhà máy điện hạt nhân gần đó có thể rò rỉ phóng xạ.

Nếu dân chúng Nhật Bản cần được sơ tán khẩn trương, hoặc nếu cần triển khai nhiều nhân viên cứu hộ hơn, địa hình độc nhất vô nhị của Nhật Bản cho thấy rằng cách tốt nhất để di chuyển mau chóng một lượng lớn người là sử dụng tàu quân sự đổ bộ. Nhưng khả năng đổ bộ của Hải quân Mỹ hiện tại không phải ở mức cao nhất. Việc cắt giảm ngân sách của những chương trình đổ bộ, một thập kỷ tập trung vào hàng không mẫu hạm và các công cụ hải quân khác có thể ứng dụng ngay ở Iraq và Afghanistan, cùng nhiều năm trì hoãn nâng cấp hạm đội hải quân đánh bộ già cỗi, tất cả những cái đó đã khiến năng lực vận tải ra vào cảng nhanh chóng của Mỹ hiện giờ ở trình độ thấp nhất. Còn Trung Quốc có một hạm đội tàu đổ bộ ngày càng mạnh, lại trẻ trung, ở gần, và sẵn sàng triển khai ngay khi có thông báo. Thậm chí ngay cả khi không đổ bộ, hải quân hùng mạnh của Trung Quốc và sự gần kề của họ với Nhật Bản cho thấy, nếu Nhật Bản rơi vào tình thế tuyệt vọng, sự đối lập về mặt chính trị và văn hóa của Nhật với Trung Quốc có lẽ cũng không đủ để ngăn họ chấp nhận lời đề nghị giúp đỡ từ phía Trung Quốc.

Nếu Trung Quốc có thể tham gia vào các hoạt động nhân đạo của Nhật Bản sau động đất, khi đó tất nhiên bất cứ việc gì có thể cứu dân và góp phần tái thiết đều là điều tốt mà các chính trị gia Nhật cũng như Mỹ không thể ngăn cản, mà như thế là đúng. Song rất cần phải hiểu rõ sự thay đổi nhỏ nhưng quan trọng mà điều ấy sẽ mang đến cho thế cân băng quyền lực tinh tế ở Đông Á. Trong năm qua, Trung Quốc đã nhiều lần cố gắng thể hiện ảnh hưởng to lớn hơn ở vùng biển xung quanh, bằng sức mạnh thô kệch, cục súc. Cách làm của họ thường phản tác dụng, chỉ khiến cho Nhật và các nước châu Á khác đoàn kết với Mỹ hơn để chống lại Trung Quốc. Giờ thì Trung Quốc có lẽ đã thấy rằng trợ giúp Nhật Bản vào lúc cần thiết sẽ tạo cho Trung Quốc cái ảnh hưởng mà họ muốn. Cho dù hải quân Trung Quốc thể hiện ảnh hưởng lớn rộng hơn ở Biển Đông và Biển Nhật Bản vì họ xấn xổ tự dọn đường, hay vì Nhật Bản, trong cơn tuyệt vọng, buộc phải mời họ vào, cả hai cách ấy đều không quan trọng miễn đạt được kết quả cuối cùng là tàu Trung Quốc có thể giương buồm tự do hơn với số lượng lớn hơn.

Việc Trung Quốc to giọng đề nghị giúp đỡ Nhật Bản cũng có thể mang lại một cơ hội nối lại tình hữu nghị giữa hai quốc gia. Chắc chắn là một vài chương trình cứu trợ nhân đạo ít ỏi không thay đổi được hàng thế kỷ đối kháng, cũng như ít khả năng khiến chính sách đối ngoại Nhật Bản có những thay đổi mang tính cách mạng. Song, chính những động thái ngoại giao nhỏ bé này có thể mở đường cho nhiều động thái ngoại giao hơn nữa và có thể cho hai nước cơ hội giảm căng thẳng, tuy cũng cần vài năm, nếu mọi việc tiến triển tốt và cả hai bên đều sẵn lòng. Sau khi thảm họa sóng thần tháng 12/2004 tàn phá một phần lớn Indonesia, hải quân Mỹ đã viện trợ rất đáng kể những thứ rất cần thiết. Mặc dù quan hệ Mỹ – Indonesia không đặc biệt ấm áp trước khi có sóng thần, song nỗ lực cứu hộ chung đã giúp hai nước từng bước cải thiện quan hệ, đến mức chỉ sau vài năm, Indonesia đã trở thành một trong những liên minh Hồi giáo thân cận với Mỹ nhất trên thế giới.

Tất nhiên, cả Mỹ và Indonesia đều có một số lý do xác đáng khiến họ muốn hữu nghị với nhau; và khó mà nói là Trung Quốc hay Nhật Bản sẽ đặc biệt chú tâm đến việc thay đổi chất lượng mối quan hệ giữa họ. Nhưng suốt một năm qua, tình trạng “bên miệng hố chiến tranh” giữa Nhật và Trung Quốc đã không đặc biệt sinh lợi cho bên nào, mặc dù đó là một mối lợi về chính sách đối ngoại của Mỹ ở châu Á. Một môi trường hợp tác nhiều hơn trên Biển Đông và Biển Nhật Bản sẽ khiến Nhật và Hàn Quốc không còn phải quá khao khát – thậm chí dung nạp – một lực lượng hải quân Mỹ hùng mạnh hiện diện trong khu vực. Nhưng điều ấy cũng làm giảm nguy cơ những va chạm nhỏ, như vụ bắt giữ ngư dân Trung Quốc, leo thang thành xung đột lớn. Không thể dự đoán hợp tác sâu rộng hơn giữa hải quân Trung Quốc và Nhật Bản sẽ diễn ra như thế nào và ai sẽ được lợi nhất. Khi người dân Nhật còn đang mong mỏi thoát khỏi những lò phản ứng hạt nhân rò rỉ, những bệnh viện quá tải, và bất kỳ hậu quả gì tiếp theo của sóng thần, họ chắc chắn sẽ đón nhận sự trợ giúp của bất cứ ai, kể cả hải quân của bất cứ nước nào có thể. Nếu Trung Quốc can thiệp, không ai đặt vấn đề liệu viện trợ nhân đạo nhiều hơn có phải chỉ có khía cạnh tích cực thôi không. Việc làm của Trung Quốc sẽ có ảnh hưởng gì tới thế cân bằng về an ninh vốn đã rất mong manh của khu vực, là điều mọi người đều còn phải đoán xem.
Ảnh: Một người lính Trung Hoa đứng gác gần tàu chiến khu trục Nhật Bản Sazanami, trước đông đảo người theo dõi, tại cảng hải quân ở Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông, ngày 27/6/2008. Tàu chiến Nhật này vào cảng Trung Quốc từ ngày 24/6. Đây là chuyến thăm đầu tiên của một tàu chiến Nhật Bản đến Trung Quốc kể từ sau Thế chiến II, trong một cuộc trao đổi về quân sự nhằm đưa mối quan hệ giữa hai cựu thù lên một vị thế vững chắc hơn. Ảnh của Alvin Chan/Reuters.

Người dịch: Thủy Trúc
http://basam.info/2011/03/15/396-th%e1%ba%a3m-h%e1%bb%8da-c%e1%bb%a7a-nh%e1%ba%adt-b%e1%ba%a3n-c%c6%a1-h%e1%bb%99i-cho-trung-qu%e1%bb%91c/
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

__________-
Từ thiên tai ở Nhật Bản, chợt nghĩ về Việt NamĐăng bởi bvnpost on 15/03/2011
Nguyễn Trung
Mấy hôm nay, những tin tức trận thiên tai kinh hoàng ở Nhật Bản chiếm trọn hầu hết của những bản tin nóng trên tivi cũng như trên các mạng báo điện tử. Theo tin từ mạng yahoo thì con số người thiệt mạng ướt tính đã hơn 10 ngàn người. Nước Nhật đã từng chịu nhiều trận động đất kinh hoàng vào những năm 1923 và 1995.
Ngoài sự thiệt hại to lớn về nhân mạng và tài sản bởi trận thiên tai lần này, Nhật Bản còn phải đối đầu với một sự hung hiểm khác gây ra bởi sóng thần và động đất lần này. Đó là nguy cơ nổ các nhà máy điện nguyên tử. Chúng ta đã biết sự tàn phá ghê gớm bởi sự cố nhà máy điện nguyên tử Tchernobyl vào 1986 ở Ukraina, thời Liên Xô còn chưa sụp đổ.
Trước những mất mát nhân mạng và thiệt hại tài sản của người dân Nhật Bản và những nguy cơ hạt nhân có thể gây thảm họa khôn lường, chúng ta cầu mong và hy vọng người dân Nhật Bản sẽ không phải gánh chịu thêm những nỗi đau thương khác. Hy vọng Chính phủ Nhật Bản sẽ tìm được giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề các nhà máy điện nguyên tử một cách tốt đẹp để người dân Nhật Bản không phải gánh chịu thêm một mất mát nào.
Xin đưa đoạn video từ yotube vào đây
Nhìn những đợt song thần tràn vào tàn phá nước Nhật mà chúng tôi cảm thấy chúng ta – loài người thật quá nhỏ bé trước những thiên tai do Mẹ Thiên Nhiên đem đến. Và lịch sử cũng đã chứng minh, dù là cường quốc với sức mạnh bao trùm thế giới đi chăng nữa thì một khi Mẹ Thiên Nhiên tới viếng thì cũng phải đành bó tay chịu chết. Nhiều tiểu bang của nước Mỹ hùng cường đã bị cơn bão Katrina tàn phá kinh hồn.
Đến nay, sau 6 năm, tiểu bang Louisiana vẫn chưa thể khắc phục được hết những hậu quả của cơn bão ác nghiệt Katrina. Nước Trung Quốc mà người Trung Hoa vẫn tự hào là một siêu cường mới của thế giới nhưng Tứ Xuyên vẫn là một đống đổ nát hoang tàn sau trận động đất kinh hoàng năm 2008. 16 năm sau trận động đất kinh hoàng ở Kobe, người dân Nhật Bản lại gánh chịu trận thiên tai kinh hoàng ở Fukushima.
Từ những gì đã xảy ra với các cường quốc trên đây, chúng ta không thể không lo cho đất nước Việt Nam nhỏ bé vốn vẫn còn đầy khó khăn này. Hồ chứa bùn đỏ ở Tây Nguyên mà theo lời các quan chức của Chính phủ thì “có thể chịu đựng được động đất cấp 7, cấp 9”. Rồi tiếp đến là kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân sát bờ biển ở Ninh Thuận.
Việt Nam chúng ta chưa có những trận động đất, những cơn sóng thần lớn. Âu cũng là điều may mắn của nước nhà. Nhưng không có nghĩa là trong tương lai 30-50 năm nữa chúng ta cũng vẫn sẽ không đối mặt với động đất và sóng thần.
Vậy thì, thử hỏi liệu hồ bùn đỏ ở Tây Nguyên và cơ sở hạt nhân ở bờ biển Ninh Thuận có thể chịu đựng được những tai họa thiên nhiên mà người Mỹ, người Nhật, và người Trung Hoa đã từng gánh chịu? Tất nhiên là chúng ta không ai muốn Việt Nam có động đất, có sóng thần. Nhưng có động đất, có sóng thần hay không là không phải do chúng ta quyết định.
Xin đừng đem sinh mạng của hàng chục triệu người dân lành để đặt vào canh bạc vốn không có đường thắng này. Mong lắm thay.
N. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

http://boxitvn.wordpress.com/2011/03/15/t%E1%BB%AB-thin-tai-%E1%BB%9F-nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-ch%E1%BB%A3t-nghi-v%E1%BB%81-vi%E1%BB%87t-nam/

1 Phản hồi »

  1. “Một đất nước mà người dân thực sự bình thản, lịch sự, giữ phẩm cách, rất trật tự, tử tế với nhau trong thảm hoạ có thể so với ngày tận thế là một đất nước thực sự vĩ đại”

    Thêm: “Một đất nước bị Giặc Tàu, Giặc Pháp, Phat-xít Nhật, Giặc Mỹ cày xới,đất nước và nhân dân đó đã vùng lên đánh thắng, đuổi cổ chúng ra khỏi Tổ Quốc trong tư thế đàng hoàng, không run sợ, mà họ yêu thương, đoàn kết gắn bó với nhau, “xe chưa qua nhà không tiếc”, “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người, B52 của Mỹ ném xuống cháy trời Hà Nội , quân và dân vẫn “nhằm thẳng đầu thù mà bắn” và đã chiến thắng, Nhân dân ấy, Đất nước ấy còn Vĩ Đại hàng ngàn lần hơn”

    Phản hồi bởi Hải Châu — 15/03/2011 @ 4:56 chiều | Trả lời


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: