Hoàngquang’s Blog

26/12/2010

Lãnh đạo và “lãnh chúa”

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 11:10 sáng
Tags:

Đăng bởi bvnpost on 26/12/2010

Trần Huy Thuận

Loài người đôi khi thua các loại động vật khác ở đức hy sinh vì cuộc sống cộng đồng. Không ít người cứ leo lên vị trí lãnh đạo là chỉ muốn hưởng thụ hơn người, quyền lực hơn người.

Từ “lãnh đạo” nghĩa thực chất của nó chỉ là “dẫn đường”.

Khi động vật là số đông, sống bầy đàn – động vật hoang dã, thì thường phải có một con giữ vai trò đầu đàn – vai trò dẫn đường, lãnh đạo. Chức năng của con vật lãnh đạo là bảo vệ cuộc sống cộng đồng, chống kẻ thù, chống bầy đàn khác xâm nhập lãnh địa của mình và hướng dẫn việc kiếm ăn cho các thành viên… Nhiệm vụ của từng cá thể là phải tuân theo sự lãnh đạo đó. Có lãnh đạo mạnh mẽ thông minh, am hiểu địa hình địa vật thì bầy đàn no ấm, ngược lại thì đói khổ, thậm chí bị tiêu diệt!

Với giống vật thì con vật đầu đàn (lãnh đạo) đồng thời là con vật chỉ huy. Con người thì khác: Người “lãnh đạo” – dẫn đường có thể đồng thời là người chỉ huy, nhưng người chỉ huy không nhất thiết phải là người dẫn đường. Ví dụ: Khi cần vượt qua một vùng đất lạ, người ta tìm người “bản xứ” để thuê dẫn đường chứ người chỉ huy không tự ý mò mẫn tìm đường một cách hú họa đầy bất trắc.

Uy tín của con vật đầu đàn – con vật làm nhiệm vụ lãnh đạo được tạo lập không chỉ bởi sức mạnh bản thân, sự quả cảm trong chiến trận với kẻ thù, mà còn bởi khả năng tìm kiếm thông minh các vùng đất sống quý giá, mang lại nhiều thức ăn phù hợp với đồng loại. Uy tín của con vật đầu đàn còn được củng cố bởi sự hy sinh quên mình cho cuộc sống bầy đàn.

Trong tự nhiên, chỉ có một vài loài như Ong và Mối là có giai cấp lãnh đạo riêng – các con Chúa, với những đặc quyền đặc lợi đặc thù mà các con ong con mối bình thường dù có phấn đấu hay tu luyện đến mấy, cũng không thể có được. Còn các con vật đầu đàn khác thảy đều xuất phát từ thành viên của bầy đàn, thảy đều sống vì lợi ích chung của bầy đàn.

Trong thực tế, quan sát giới động vật hoang dã nói chung, người ta chưa thấy những lãnh đạo các bầy đàn này có biểu hiện lợi dụng chức quyền để bắt các thành viên trong bầy đàn phải cống nạp hay hối lộ!

Dù là thú hay là chim, thì con vật đầu đàn cũng vẫn sống cuộc sống như đồng loại, gần đồng loại, cùng đồng loại; sống trong bầy đàn, vất vả kiếm sống như bầy đàn, đói no cùng bầy đàn. Không ăn trên ngồi chốc, không nhà lầu xe hơi, không ngai vàng đế đô.

Qua thế đủ thấy rằng, lãnh đạo là một vị trí rất cần thiết cho sự tồn vong của mọi bầy đàn, mọi cộng đồng. Tự do như loài chim cũng vẫn phải có con chim đầu đàn.

Loài người là động vật cấp cao, phát triển với tốc độ lớn, lại càng cần sự lãnh đạo hơn bất kì loại động vật nào trong tự nhiên. Nhưng loài người đôi khi thua các loại động vật khác ở đức hy sinh vì cuộc sống cộng đồng. Không ít người cứ leo lên vị trí lãnh đạo là chỉ muốn hưởng thụ hơn người, quyền lực hơn người.

Đặc trưng dễ thấy ở loại người này như sau: Là con dân, nhưng cứ tưởng mình là con Trời; là cá nhân trong hưởng thụ nhưng luôn nhân danh “tổ chức”, nhân danh “tập thể” trong điều hành, trong lãnh đạo… Vừa tham vừa nhũng, vừa cậy quyền vừa ỷ thế, vừa lộng ngôn vừa lộng hành, vừa tha hoá, vừa cường quyền… Thế là từ vai trò lãnh đạo, chẳng mấy chốc những kẻ như thế đã trở thành lãnh chúa!…

clip_image002

Ta cứ nghĩ giống hổ dã man, nhưng bản thân những con hổ đầu đàn, sống rất nghĩa tình với đồng loại – “hổ không ăn thịt con” là nhận xét của loài người chúng ta từ xa xưa, cũng phần nào nói lên điều ấy. Như bất kì động vật nào khác, trong nội tình loài dã thú như hổ, báo cũng không tránh khỏi những mâu thuẫn, bất đồng quyền lợi. Khi đó, chúng cũng giải quyết mâu thuẫn bằng chiến trận sống mái, nhưng là cuộc đấu một chọi một, không hề có vấn đề lợi dụng uy quyền, thế lực… Cách giải quyết thật công bằng, đúng không?!

Mọi người chúng ta, vốn đều xuất thân từ thường dân, là tầng lớp chịu sự lãnh đạo, nhưng hầu như ai cũng ít nhiều từng kinh qua một lần làm lãnh đạo. Lãnh đạo một nhóm nhỏ, hay lãnh đạo cả hàng trăm, hàng vạn đồng loại. Nhưng về già nhìn lại, ngẫm khi còn ở cái cương vị lãnh đạo ấy, ta cũng đã đôi lúc không tránh khỏi cái thói xấu thường tình, là cứ tưởng mình ghê lắm, khác người lắm. Rồi nhìn xuống quần chúng dưới trướng, thấy họ thảy đều chỉ như con sâu, con kiến, ta muốn tác oai tác quái thế nào, đám sâu kiến ấy cũng phải chấp hành nghiêm chỉnh! Nhận ra và hối hận, thì thường đã muộn quá rồi.

T. H. T.

Nguồn: Tuanvietnam

http://boxitvn.wordpress.com/2010/12/26/lnh-d%E1%BA%A1o-v-lnh-cha/#more-18359

Advertisements

3 phản hồi »

  1. theo kinh nhà phật gọi con ngưới là SÁT THỦ THÚ,trong xả hội loài người nguy cơ cho nhân loại rất lớn,nếu người dẫn dường cho dân tộc thiếu mất dạo dức tâm linh,và suy tôn vật chất tiền tài làm thước do giá trị cuộc sống, thật là khốn nạn thay cho cuộc sống của những kẽ bị dẫn dường,trong cuộc sống khắc nghiệt và bất công ấy, chứa chất sự ức chế trong nội tâm của những người bị dẫn dường là rất lớn, thường ẫn chứa sự manh dộng trong xả hội càng cao,việc biến dộng chỉ là thời gian./.

    Bình luận bởi thangkhosg — 28/12/2010 @ 11:01 sáng | Phản hồi

  2. Bài viết có nội dung rất hay, phân tích thấu đáo và nhiều ý chỉ ra rất đúng với giới lãnh đạo của Việt Nam ta (ở mọi cấp, mọi nơi, mọi ngành và càng sát hơn với cấp thượng tầng). Tôi để ý thấy ở các nước phát triển Âu, Mỹ, những người khi chuyển từ vị trí không lãnh đạo sang vị trí lãnh đạo hầu hết diện mạo, hình hài, tác phong của họ thay đổi không rõ rệt. Ngược lại ở Việt Nam ta, chỉ một thời gian ngắn sau khi vào vị trí lãnh đạo. Đặc biệt, ở những vị trí lãnh đạo thật cao, những người này đều thay đổi rất rõ. Về hình hài thì phì nộn ra (trừ 1 vài vị có bệnh trong người), về tác phong thì khệnh khạng, nói năng hách dịch với cấp dưới, xum xoe với cấp trên. Đấy là chưa nói đến những biến đổi bên trong của những con người này vì khi đó họ đã học và tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm để cho dấu những thủ đoạn, mánh khóe, âm mưu…của họ

    Bình luận bởi Trần Dân Đen — 09/01/2011 @ 10:09 sáng | Phản hồi

  3. CÁNH THIỆP MÙA XUÂN

    Một cánh én chưa dựng được mùa xuân..Nhưng hàng ngàn cánh én đang âm thầm hiên ngang chịu đựng truy bức trong ngục tù CỘNG SÃN để gieo mầm cho một mùa xuân NHÂN QUYỀN TỰ DO DÂN CHỦ chắc chắn phải đến với tổ quốc Việt Nam—Mùa xuân, theo truyền thống của dân tộc: Là Tưởng Nhớ – Sum Họp – Yêu Thương và Hạnh Phúc , hơn tám mươi triệu Đồng Bào Việt Nam trong và ngoài nước chúng ta hãy đặt tay lên ngực, ngay trái tim mình để hoà chung nhịp đập gửi niềm thương cảm vô bờ bến đến những Cánh Chim Anh hùng và bất khuất ấy , những cánh chim không một tất sắt trong tay vẫn hiên ngang lao vào giông bão với khát vọng tìm cho được ánh bình minh nhân bản đích thực của con người đã bị tước đoạt
    Giờ này đâu đó trên giải đất hình chữ S này có một bọn người cùng máu đỏ da vàng như chúng ta nhưng lòng lang dạ sói đang cùng nhau nâng cốc chúc tụng lẫn nhau đễ hĩ hã tự hào khẳn định vẫn là chủ nhân ông của mảnh đất này và vẫn được quyền ngồi trên đầu trên cổ chúng ta để tiếp tục bòn rút xương máu nhân dân , chúng xoa tay tự mãn vì đã khôn khéo dùng “ mỡ nhân dân để rán nhân dân ” chúng phong Quan phong Tướng, dùng tiền bạc mồ hôi nước mắt của nhân dân nuôi dưỡng bộ máy Quân Đội, Công An để “ chỉ biết còn Đảng còn mình”—Ai ? Ai ? cho chúng cái quyền như thế ? — Không ! không ai cho chúng cả chúng cướp đoạt đấy thôi . Đã đến lúc tám mươi triệu trái tim Việt phải vùng lên đòi lại tự do,viết nên trang sử mới giải phóng những cánh chim thân yêu của chúng ta trong ngục tù Cộng Sãn.

    Bình luận bởi hoang thanh truc — 26/01/2011 @ 9:18 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: