Hoàngquang’s Blog

29/09/2010

10 nước tạo thành nguy cơ lớn nhất cho Trung quốc

Filed under: Không phân loại — hoangquang @ 10:36 sáng
Tags: ,

PSN 26.9.2010
La Khắc Hòa(Dịch)
25 Tháng 9 2010 22:41

& Châu Á cảnh giác khi Trung Quốc khẳng định tham vọng lãnh thổ

(VHNA): Chúng tôi giới thiệu nội dung một bài viết trên http://www.cnfol.com, một trang Web của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa ở tỉnh Phúc Kiến, được nhiều hãng truyền thông của Đảng Cộng sản Trung Quốc bảo trợ.
Trích dịch từ bản được lưu giữ trong Blog cá nhân là một dịch giả người Nga.

SỐ 10: PHILIPPINE:
– Nguy cơ: 7 điểm
– Thực lực: 4 điểm
– Tổng điểm: 5,5 điểm
– Bằng chứng: Người Mỹ đã giải phóng Philippine. Hiện nay Philippine là đồng minh trung thành nhất của Mỹ ở Đông – Nam châu Á. Ngoài ra, Philippine chưa bao giờ từ bỏ ý đồ giành lại các hòn đảo phía Nam của Trung Hoa, họ liên tục chiếm đóng một phần quần đảo Hoàng Sa. Súng đạn của Philippine thường xuyên bắn vào ngư dân Trung Quốc, cờ của Philippines lúc nào cũng bay phấp phới trên lãnh thổ Trung Hoa. Philippine là đất nước mà trung Hoa chưa bao giờ dám coi thường. Những đảo Trường Sa hay Hoàng Sa là một quần đảo nằm ở phía tây – nam của Biển Nam Trung Hoa (Việt Nam gọi là “Biển Đông”), gồm hàng 100 đảo nhỏ, bãi san hô, đá ngầm, tổng diện tích của chúng không dưới 5km2. Diện tích chung của toàn khu vực lên tới trên 400 nghìn km2, điểm trung tâm của khu vực này cách các đảo Palawan và Kalimantan 400 km, cách bờ biển Việt Nam 500 km và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 1000km. Lãnh thổ của các đảo này này lúc nào cũng là đối tượng tranh chấp trực tiếp của 6 quốc gia Trung Quốc, Việt Nam, Malaisia, Philippine và Brunei

SỐ 9: INDONESIA:
– Nguy cơ: 7 điểm
– Thực lực: 5 điểm
– Tổng điểm: 6 điểm
– Bằng chứng: Mỗi khi nhớ lại cuộc nổi loạn của người Trung Quốc (vào những năm 60 của thế kỷ XX, dưới khẩu hiệu đấu tranh chống c ác phần từ cực đoan đỏ, ở Indonesia đã diễn ra nạn diệt chủng với Hoa kiều, để phản đối, người Trung Hoa đã tổ chức những cuộc xuống đường mang tính đại chúng rất rầm rộ và họ từng bị đàn áp một cách dã man.- Chú thích của dịch giả người Nga), bao giờ người ta cũng nghĩ tới cảnh các cửa hàng Trung Quốc bị dân Indonesia cướt bóc, những phụ nữ Trung Quốc bị cưỡng hiếp, những người họ hàng Trung Hoa bị đánh đập giống như súc vật trong lò mổ. Tất nhiên chính phủ Trung Quốc không thể bày tỏ công khai những gì sục sôi trong tình cảm của người dân. Indonesia là đất nước đông dân nhất vùng Đông – Nam châu Á (thống kê dân số đến năm 2008, Indonesia có trên 235 triệu người), phạm vi ảnh hưởng của Indonesia vô cùng rộng lớn và đại đa số dân cư ở đây đều không có thiện cảm với người Trung Hoa, nhưng đất nước này lại chưa được văn minh hoá đến cùng, và đây chính là nguyên nhân tạo ra nguy cơ lớn đối với Trung Quốc ở Đông – Nam châu Á.

SỐ 8: AUSTRALIA:
– Nguy cơ: 7 điểm
– Thực lực: 6 điểm
– Tổng điểm: 6,5 điểm
– Bằng chứng: Australia là đại bản doanh phương Nam – cơ quan đầu não của quân đội Mỹ ở khu vực châu Á – Thái Bìng Dương (ATP). Australia ở phía Nam, Nhật Bản ở phía Bắc làm thành đường vòng cung kẹp chặt Trung Quốc vào giữa. Nước này là đồng minh trung thành của Mỹ, sẵn sàng chia sẻ các giá trị Mỹ và nhân loại. Sự tồn tại của Australia là trở ngại lớn cho sự phát triển của Trung Quốc ở châu Á – Thái Bình Dương. Trong những năm gần đây, Mỹ ngày càng cho phép Australia can dự nhiều hơn vào những công việc xa lạ, mà tình huống ở Đông Timor là ví dụ tiêu biểu. Đông Timor (Timor – Leste) là quốc gia thuộc Đông – Nam châu Á, bao gồm nửa phía đông của đảo Timor, những đảo lân cận của Atauro, Jaco và Oecussi – Ambeno, cùng một phần nằm ở tây bắc của đảo, trong Tây Timor của Indonesia. Những va chạm bắt đầu xẩy ra vào ngày 16 tháng 3 năm 2006 giữa những cựu binh phục vụ trong quân đội với lực lượng cảnh sát, về sau ngày càng trở nên căng thẳng, rồi dẫn tới những vụ nổ súng khắp nơi, làm sụp đổ cả chính quyền, cơ quan an ninh, gây nên tình trạng tội phạm và bạo loạn tràn lan. Nhờ có lực lượng gìn giữ hoà bình từ Australia, New Zealand, Malaisia, Thổ Nhĩ Kỳ và nhiều nước khác, trật tự mới được vãn hồi, nhưng tình hình Đông Timor cho đến nay vẫn luôn luôn căng thẳng.

SỐ 7: VIỆT NAM:
– Nguy c ơ: 8 điểm
– Thực lực: 5 điểm
– Tổng điểm: 6,5 điểm
– Bằng chứng: Tuy có 1000 năm Bắc thuộc bị Trung Hoa đô hộ và hàng 100 năm nay vẫn tiếp tục làm chư hầu của Trung Quốc, được Trung Quốc bảo trợ, nhưng Việt Nam lúc nào cũng nhìn đất nước này qua rãnh ngắm của điểm xạ kích. Tóm lại, Việt Nam nhận vũ khí, lương thực, thực phẩm do Trung Quốc trợ giúp, nhưng khi Trung Quốc trở mặt, lương thực ấy, vũ khí ấy được sử dụng để đánh lại người lính Trung Quốc. Việt Nam hiện chiếm giữ quá nửa quần đảo Trường Sa. Những tranh chấp về chủ quyền trên Vịnh Bắc bộ khiến quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trở nên căng thẳng. Dọc biên giới đường bộ giữa Trung Quốc và Việt Nam cũng chưa có lúc nào được bình yên.

SỐ 6: NAM TRIỀU TIÊN:
– Nguy cơ: 7 điểm
– Thực lực: 7 điểm
– Tổng điểm: 7 điểm
– Bằng chứng: Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) chỉ mới có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc trong vòng 10 năm nay. Đây là đất nước có nền kinh tế phát triển, có trình độ văn hoá cao và thường xuyên xung đột với Trung Hoa. Có thời Nam Triều Tiên bị Trung Quốc xâm lược, trở thành một phần của Trung Quốc, có thời hoà hiếu với Trung Quốc. Rất may là Trung Quốc giữ được Bắc Triều Tiên ở vị trí đối kháng với Nam Triều Tiên, và Nam Triều Tiên cũng chưa có đủ thực lực để chống lại Trung Quốc. Nhưng là đồng minh thân cận của Mỹ, chẳng hiểu Hàn Quốc đang trù định, ấp ủ những kế hoạch gì trong mối quan hệ với Trung Quốc. Và nếu bán đảo triều Tiên thống nhất, thì sự thống nhất ấy liệu sẽ phương hại cho Trung Quốc như thế nào. Liệu Nam Triều Tiên có tấn công Trung Quốc hay không và họ sẽ tấn công như thế nào?

SỐ 5: ẤN ĐỘ:
– Nguy cơ: 9 điểm
– Thực lực: 7 điểm
– Tổng điểm: 8 điểm
– Bằng chứng: Từ khi chế tạo được vũ khí hạt nân, Ấn Độ có tham vọng trở thành một cường quốc. Cho đến nay, nước này vẫn thèm thuồng nhòm ngó vùng Tây Tạng và vẫn tiếp tục chiếm đóng một phần lãnh thổ của Trung Quốc. Đồng thời, Ấn Độ còn muốn giành giật vai trò quan trọng của một cường quốc tại vùng biển Nam Trung Hoa và có ý đồ chia cắt vùng biển thuộc lãnh thổ của nước láng giềng thành nhiều phần nhỏ. Trước một cường quốc hạt nhân, một Ấn Độ tham lam 100%, liệu Trung Quốc có cần đề phòng?

SỐ 4: MỸ:
– Nguy cơ: 7 điểm
– Sức mạnh thực tế: 10 điểm
– Tổng điểm: 8,5 điểm
– Bằng chứng: Mỹ đích thị là một cường quốc đứng cao hơn tất cả các nước còn lại, là “anh cả của phe tư bản” (tương đương với danh hiệu “anh cả Liên Xô” trước kia trong phe xã hội chủ nghĩa), là “sen đầm quốc tế” có tham vọng quay lại “thời hoàng kim xưa kia”. Mỹ đối nghịch với Trung Quốc. Mỹ có hệ thống xã hội dân chủ hoàn thiện nhất thế giới, có quân đội hùng mạnh và một nền kinh tế phát triển nhất thế giới, là quốc gia thống trị toàn cầu. Vấn đề Đài Loan vốn đã là vấn đề thường xuyên gây ra mốibất hoà giữa Mỹ và Trung Quốc, lại thêm sự níu kéo của các lợi ích kinh tế, quan hệ giữa hai nước ngày càng trở nên phức tạp. Câu thần chú quen thuộc của Mỹ với Trung Quốc: “vừa chơi, vừa kìm hãm”. Đối diện với “hoàng đế – bá quyền”, Trung Quốc phải lựa chọn cách ứng xử thế nào?

SỐ 3: NGA:
– Nguy cơ: 10 điểm
– Sức mạnh thực tế: 8 điểm
– Tổng điểm: 9 điểm
– Bằng chứng: Xưa kia, Trung Hoa là đế quốc hùng mạnh nhất thế giới. . Nhưng một nước vô liêm sỉ khác đã chiếm đoạt của Trung Quốc những vùng lãnh thổ rộng lớn. Cái nước vô liêm sỉ ấy chính là Nga. Người ta chẳng coi nền kinh tế của Nga ra gì. Nhưng đó là lại đất nước có lực lượng vũ trang quân sự hùng hậu mà không một ai dám coi thường. Nga khi thì xích lại gần Trung Quốc, lúc lại bỏ lơi Trung Hoa để bắt tay với châu Âu và Mỹ. Điều đó chứng tỏ, trong bất kỳ tình huống nào, Nga cũng muốn tìm cho mình phần lợi ích tối đa. Nga là đất nước đáng sợ nhất. Liệu Nga rồi sẽ cất cánh bay cao hay bị suy thoái? Liệu còn bao nhiêu thứ mâu thuẫn, xung đột vẫn còn giữ nguyên vẹn dọc theo tuyến biên giới dài vô tận giữa Nga và Trung Quốc?

SỐ 2: NHẬT BẢN:
– Nguy cơ: 10 điểm
– Sức mạnh thực tế: 9 điểm
– Tổng điểm: 9,5 điểm
– Bằng chứng:Trung Quốc và Nhật Bản là những quốc gia mà ở đó, sự thù nghich và tình hữu nghị lúc nào cũng bện kết vào nhau, những quốc gia từng bao đời khinh miệt lẫn nhau. Đó là những quốc gia có thứ văn tự rất giống nhau, mỗi khi nghĩ về nhau, người ta đồng thời vừa thấy hân hoan, lại vừa thấy lộn mửa. Nền kinh tế của Nhật Bản rất phát triển, sức mạnh quân sự của Nhật Bản sẵn sàng ứng phó với tất cả. Trong một quãng thời gian cực ngắn, Nhật hoàn toàn dư sức chế tạo ra vũ khí hạt nhân! Ngay từ những năm 70 của thế kỷ trước, bí mật vũ khí nguyên tử của Mỹ bị đánh cắp, mọi người ở thế hệ ấy đều nghĩ, thủ phạm vụ trộm cắp này không phải là Liên Xô, mà là người Nhật, nhưng Mỹ chưa bao giờ dám trách cứ, hay than phiền người Nhật về vụ ấy. Hiện nay Nhật Bản có vũ khí hạt nhân hay không? Đó là cả một vấn đề lớn. Liệu kinh tế có thể trở thành mắt xích bện kết Trung Quốc với Nhật Bản hay không và cần phải giải quyết vấn đề về sự thù hận giữa hai dân tộc thế nào?
Hàng nghìn năm nay, người Nhật là bầy sói nhìn Trung Quốc một cách thèm thuồng, không ngừng la hét phải xâm lược và tiêu diệt dân Trung Hoa, dời thủ đô về Bắc Kinh, chinh phục châu Á, ước mơ xây dựng một “khu Đông Á thịnh vượng”. Thời chiến tranh thế giới lần thứ II, Nhật Bản ra sức tuyên truyền khẩu hiệu “Châu Á của người châu Á” và tuyên bố sẽ giải phóng các dân tộc châu Á thoát khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thuộc địa chấu Âu, trước hết là của Anh và Pháp. Nhưng cuộc đấu tranh với chủ nghĩa thuộc địa phương Tây luôn luôn gắn liền với chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vô cùng tàn độc của chính người Nhật. Vụ thảm sát Nam Kinh năm 1937 và cũng như việc tập trung phụ nữ của các nước lệ thuộc Nhật để thành lập cái gọi là “những tiểu đoàn thư giãn” (“confort bataillon”) là ví dụ tiêu biểu.

SỐ 1: TRUNG QUỐC:
– Nguy cơ: 10 điểm
– Sức mạnh thực tế: 10 điểm
– Tổng điểm: 10 điểm
– Bằng chứng: Trung Quốc bị ai đánh bại trong hai cuộc chiến tranh nha phiến (hai cuộc chiến tranh do Anh và Pháp châm ngòi chống lại đế quốc Trung Hoa, cuộc thứ nhất: 1840 – 1842, cuộc thứ hai: 1856 – 1860)? Người Anh chăng? Hay Trung Quốc tự làm cho mình thất bại? Trong cuộc chiến tranh Trung – Nhật 1894 – 1895, chẳng phải Trung Quốc đã đả bại chính mình hay sao? Nào, người Nhật hay người Trung Quốc? Vì sao trong thời kỳ chiến tranh, Nhật có thể chiếm một vùng lãnh thổ rộng cả đất đai của Trung Quốc? Lịch sử chứng tỏ, Trung Quốc bao giờ cũng là kẻ thù của chính mình! Hành động điên khùng của những phần tử theo chủ nghĩa dân tộc – ly khai, vị trí của Ban – Thiền Đạt Lai Lạt Ma. Thêm vào đó là vấn đề eo biển Đài Loan, những tư tưởng được tuyên truyền, nhồi sọ cho dân chúng từ các đời Tổng thống Tưởng Giới Thạch, Lý Đăng Huy, Trần Thuỷ Biển. Ở Đài Loan vẫn còn nhiền phần tử ly khai muốn dựng một bức trường thành ngăn cách con cháu với đất mẹ đại lục.

Bọn tham nhũng và quan chức biển thủ công quỹ ngày càng ngông cuồng, những khối tài sản khổng lồ của quốc gia bị ăn cắp, ăn cướp trắng trợn, nạn mua bán quan chức ở cả những vị trí chóp bu, những hành vi đồi bại của lũ người ấy, tiền của chiếm đoạt của nhân dân được chuyển ra nước ngoài với khối lượng khổng lồ vượt quá sức tưởng tượng của con người. Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ, trong vòng 20 năm, từ khi thực hiện chính sách “mở cửa” vào năm 1984 cho đến nay đã có trên 6000 quan chức cao cấp và đại diện của chính quyền ăn cắp, tham ô công quỹ, tài sản của nhân dân và đất nước hơn 1 nghìn 400 tỉ nhân dân tệ (gần 200 tỉ đô la). Số tài sản ấy được “tư nhân hoá”, rồi được bí mật chuyển ra nước ngoài, sau đó, người chạy theo của, và đến bây giờ thì lũ trộm cắp ấy sống như vua chúa ở các nước Âu -Mỹ, tự xem mình là những bậc anh hùng. Ngoài ra, người ta còn được biết, có tới 7000 quan chức bình thường và 26000 nhân vật giàu có đã chuyển ra nước ngoài hơn 3 nghìn 400 tỉ nhân dân tệ (gần 500 tỉ đô la) và sau đó ra nước ngoài sống. Ngay trong nước, hiện nay vẫn có rất nhiều kẻ tham nhũng chưa bị phát hiện, vẫn sống tự do, thậm chí đang giữ chức vụ rất cao trong guồng máy quan chức nàh nước. Có cả một thế hệ tham nhũng mới đang “kế tục” lớp người tham nhũng trước kia tiếp tục bòn rút tài sản quốc gia, chuyển ra nước ngoài những khoản tiền khổng lồ, mà tổ chức chính trị – hành chính của Trung Quốc thì không có đủ sức mạnh để trừng trị bọn chúng, nên nhân dân Trung Quốc càng ngày càng mất niềm tin vào các cơ quan công quyền và các đại diện của đảng cộng sản Trung Hoa.

Trong xã hội Trung Quốc đang diễn ra sự chia rẽ theo ba tuyến. Sự bất bình đẳng giữa người giàu và người nghèo, sự phân chia thành hai giai cấp rõ rệt, tội phạm hoành hành, kinh doanh điêu trá, cờ bạc, nghiện hút, công nhân thất nghiệp, vấn đề tổ chức lao động, nạn đĩ điếm mại dâm, khủng hoảng tài chính, nhiều vùng lãnh thổ vẫn nghèo túng và lạc hậu đến mức dân chẳng đủ ăn như trước kia. Trên khắp đất nước, ở mọi lĩnh vực, chỗ nào cũng nhung nhúc lũ “bất tài” hôi tanh đến tởm lợm, người tài đức bị lừa bịp, ma quỷ hiện hình nơi “đường ngang ngõ tắt” của bọn mafia, chúng thống trị cả một “thế lực đen” và lũ lưu manh rất hùng hậu. Trên khắp cả nước, chỗ nào cũng thấy lấp lánh ảnh hưởng của công chức, của tư bản thương mại, ai cũng nhìn thấy hiện tượng móc ngoặc giữa quan chức, lưu manh và công an, cảnh sát.Trong việc tuyển lựa công chức, chỗ nào cũng lúc nhúc “con cháu các cụ”, cảnh mua bán, đút lót diễn ra công khai. Đâu đâu cũng có chuyện bợ đỡ, nịnh hót, sự lường gạt, lừa bịp nhằm len lỏi vào hệ thống công quyền ngày càng trắng trợn, dữ dội. Trên khắp nước Trung Hoa, trong mọi ngành nghề, mọi lĩnh vực hoạt động giờ chỉ có “cán bộ – con nghiện”, “cán bộ – kẻ cắp”, “cán bộ – bị cuồng vì thành tích”, “cán bộ – tầm thường”, “cán bộ – mua bán đất nước mình” và những kẻ bội tín phản phúc. Chúng đi thành hàng hàng lớp lớp, thành “đội gián điệp thứ năm tuyệt hảo” để các quốc gia thù địch sai bảo.

Tương lai của Trung Quốc là thế nào? Hãy ngắm lại mình trước khi nhìn người khác. Lịch sử đã chứng minh, nếu có ai đó đánh bại Trung Hoa, kẻ đó chỉ có thể là người Trung Quốc.
Người dịch: LKH

Nguồn: “Inoфорум”,
http://www.inoforum.ru/inostrannaya_pressa/10_stran_predstavlyayuwih_naibolshuyu_ugrozu_dlya_kitaya/
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://phusaonline.free.fr/ThoiSu/2010/23_10-nuoc.htm

Châu Á cảnh giác khi Trung Quốc khẳng định tham vọng lãnh thổ
Đăng bởi bvnpost on 27/09/2010
AFP, 23/9/2010
Các diễn biến gần đây đã chứng thực rằng Trung Quốc phải đối mặt với Nhật Bản và Hoa Kỳ vì tham vọng lãnh thổ của mình. Các quốc gia Châu Á khác thì đang đề cao cảnh giác để tránh trở thành nạn nhân “ruồi muỗi” khi “trâu bò húc nhau”.
Trung Quốc có một danh sách dài các tranh chấp về đất đai và biển đảo. Bao gồm dải cao nguyên Himalaya tranh chấp với Ấn Độ và các đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa cũng đang tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Đài Loan và Brunei.
Khi nền kinh tế chính trị của Bắc Kinh ngày càng lớn, giờ đây nhiều nước láng giềng của Trung Quốc phải tìm chỗ dựa tin cậy để bảo vệ lãnh thổ của mình trước một người khổng lồ mà hiểu theo nghĩa đen, họ không có khả năng “đụng chạm”.
Những lời đe dọa dùng biện pháp mạnh của Trung Quốc đối với Nhật Bản – quốc gia đã từ chối phóng thích một viên thuyền trưởng tàu cá người Trung Quốc bị phía Nhật Bản bắt giam trong sự cố xảy ra tại vùng biển tranh chấp ở Hoa Đông cách đây hai tuần – đã gây rúng động cả khu vực.

Và Bắc Kinh đã cảnh báo Hoa Kỳ không được dính vào một trong các tranh chấp phức tạp nhất hiện nay, chính là Biển Đông, trong cuộc họp giữa Tổng thống Barack Obama và lãnh đạo các nước Đông Nam Á hôm thứ Sáu vừa qua tại New York.
Các quốc gia nhỏ hơn phải bảo đảm họ không trở thành, nói như một câu ngạn ngữ xưa “đám cỏ trong bãi đấu trâu”, ông Simon Tay thuộc Viện Quan hệ quốc tế Singapore nói. Theo ông Tay, nếu các cường quốc đang cạnh tranh với nhau bắt đầu động thái “đẩy, kéo”, thì 10 thành viên khối Đông Nam Á phải xuất hiện như một mặt trận thống nhất, chứ không được phân mảnh kiểu Chiến tranh lạnh.
Trung Quốc kịch liệt phản đối việc “quốc tế hóa” các tranh cãi lãnh thổ của mình. Họ thích đối phó nhẹ nhàng với mỗi nước có tranh chấp trên cơ sở song phương, một cách thức mang lại cho họ nhiều ưu thế hơn.
Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đề xuất một cách tiếp cận đa phương về Biển Đông tại cuộc hội đàm an ninh tháng Bảy tại Hà Nội, đã gặp phải những lời chỉ trích gắt gao từ phía đại lục.
Bộ trưởng Ngoại giao Singapore George Yeo thuật lại các cuộc tranh luận sau đó giữa người đồng nhiệm Trung Quốc và bà Clinton: “Đúng là có một cuộc đấu khẩu khá thú vị và sắc cạnh giữa người Mỹ và người Trung Quốc”. “Tại một số thời điểm, bầu không khí có chút căng thẳng “, ông nói giảm nhẹ theo lối ngoại giao.
Trung Quốc khẳng định hoàn toàn chủ quyền trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở Biển Đông – một khu vực trù phú về sản lượng dầu mỏ, khí đốt, thủy sản, cũng như là một đường thủy chiến lược liên kết khu vực Đông Á với châu Âu và Trung Đông.
Tuy nhiên, bà Clinton cho rằng giải quyết các tranh chấp mới là “mấu chốt” cho vấn đề ổn định khu vực và lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, điều này đã đánh dấu mối quan tâm của người Mỹ đối với mối đe dọa đang hình thành trong thông thương hàng hải.
Trong tháng Sáu, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates ra lệnh cho hải quân tiến vào Biển Đông và ám chỉ mối đe dọa bị cáo buộc chống lại các công ty dầu khí Mỹ quan tâm đến hoạt động thăm dò ngoài khơi vùng biển tranh chấp với Việt Nam.
Năm ngoái, các tàu Trung Quốc đã gây hấn với tàu giám sát của hải quân Hoa Kỳ tại khu vực tranh chấp, tức Biển Đông – nơi mà các nhà chỉ trích của Bắc Kinh ví như một cái “hồ Trung Hoa”.
Ấn Độ cũng tỏ ra cảnh giác trước sự hiện diện ngày càng tăng của Trung Quốc, đặc biệt là các dự án đầu tư lớn của đại lục tại các cảng đang được xây dựng ở Bangladesh, Sri Lanka và Pakistan – những động thái được xem như một phần của những tham vọng về một hạm đội hải quân hùng hậu trên biển của Trung Hoa.
Một số quốc gia khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam – quốc gia đã dám đối đầu với hải quân Trung Quốc ở Biển Đông trong một trận chiến năm 1988 – hoan nghênh thiện chí mới của Mỹ thể hiện qua các hoạt động gần đây như một đối trọng với Bắc Kinh.
Trung Quốc đã bảo đảm với 10 thành viên Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á rằng họ không hề có tham vọng bá quyền và cho đến nay họ cũng chứng tỏ không có dấu hiệu xâm lấn quân sự nào. Nhưng điều người ta vẫn lo ngại là nếu được kiểm soát, Trung Quốc sẽ trở thành một kẻ hay bắt nạt ở khu vực.
Tuy nhiên, Li Mingjiang thuộc Trường Nghiên cứu Quốc tế S.Rajaratnam (Singapore) cho biết, các chính phủ không có tranh chấp thì tỏ ra không hăng hái lắm về những nỗ lực giành lại “miếng bánh cũ” ở châu Á của Washington.
Thái Lan, Campuchia và Singapore “thực sự không muốn nhìn thấy bất kỳ một cuộc đối đầu nào giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ bởi trong hoàn cảnh ấy, họ (Thái Lan, Campuchia và Singapore) có thể phải chọn người này, bỏ người kia và đó là điều họ rất miễn cưỡng để làm”.
Một số nhà quan sát nói rằng Trung Quốc đã bị kích động bởi Mỹ và Nhật Bản qua hành động từ chối thả thuyền trưởng tàu cá của Trung Quốc có va chạm với tàu tuần dương Nhật Bản.
Cựu Tổng thư ký ASEAN Rodolfo Severino nói các quốc gia trong khu vực sẽ tiếp tục theo đuổi đến cùng mục tiêu chủ quyền lãnh thổ của họ một cách lâu dài bất chấp sự lớn mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc. “Sự quan tâm của khu vực Đông Nam Á trong vấn đề này là không nên làm gián đoạn hòa bình và ổn định cũng như sự tự do thông thương hàng hải”, ông Severino nói. “Đồng thời, Đông Nam Á không muốn Trung Quốc và Nhật Bản đi đến xung đột hoặc tương tự giữa Trung Quốc và Mỹ. Trung Quốc không nên bị kích động vào các biện pháp bạo lực”.
Trước tình huống mới này, “một cơ hội lớn đang nằm trên bàn hoặc không khéo cũng trở thành nguy cơ rất lớn”, Ernest Bower từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở Washington cho biết: “Câu hỏi đặt ra là liệu nghệ thuật ngoại giao và chủ nghĩa khu vực châu Á có thể thành công?” Ông nói: “Thất bại trong nỗ lực này sẽ dẫn đến rủi ro không thể tha thứ đe dọa sự liên tục trong tăng trưởng kinh tế của châu Á, cũng như hòa bình và thịnh vượng trong tương lai”.
Nguồn: http://news.ph.msn.com/regional/article.aspx?cp-documentid=4352771
Quốc Ngọc dịch
Người dịch gửi trực tiếp cho BVN
http://www.vanhoanghean.com.vn/tap-chi/cua-so-van-hoa/1026-10-nuoc-tao-thanh-nguy-co-lon-nhat-voi-trung-quoc.html

Châu Á cảnh giác khi Trung Quốc khẳng định tham vọng lãnh thổ
Đăng bởi bvnpost on 27/09/2010

AFP, 23/9/2010
Các diễn biến gần đây đã chứng thực rằng Trung Quốc phải đối mặt với Nhật Bản và Hoa Kỳ vì tham vọng lãnh thổ của mình. Các quốc gia Châu Á khác thì đang đề cao cảnh giác để tránh trở thành nạn nhân “ruồi muỗi” khi “trâu bò húc nhau”.
Trung Quốc có một danh sách dài các tranh chấp về đất đai và biển đảo. Bao gồm dải cao nguyên Himalaya tranh chấp với Ấn Độ và các đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa cũng đang tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Đài Loan và Brunei.
Khi nền kinh tế chính trị của Bắc Kinh ngày càng lớn, giờ đây nhiều nước láng giềng của Trung Quốc phải tìm chỗ dựa tin cậy để bảo vệ lãnh thổ của mình trước một người khổng lồ mà hiểu theo nghĩa đen, họ không có khả năng “đụng chạm”.
Những lời đe dọa dùng biện pháp mạnh của Trung Quốc đối với Nhật Bản – quốc gia đã từ chối phóng thích một viên thuyền trưởng tàu cá người Trung Quốc bị phía Nhật Bản bắt giam trong sự cố xảy ra tại vùng biển tranh chấp ở Hoa Đông cách đây hai tuần – đã gây rúng động cả khu vực.
Và Bắc Kinh đã cảnh báo Hoa Kỳ không được dính vào một trong các tranh chấp phức tạp nhất hiện nay, chính là Biển Đông, trong cuộc họp giữa Tổng thống Barack Obama và lãnh đạo các nước Đông Nam Á hôm thứ Sáu vừa qua tại New York.
Các quốc gia nhỏ hơn phải bảo đảm họ không trở thành, nói như một câu ngạn ngữ xưa “đám cỏ trong bãi đấu trâu”, ông Simon Tay thuộc Viện Quan hệ quốc tế Singapore nói. Theo ông Tay, nếu các cường quốc đang cạnh tranh với nhau bắt đầu động thái “đẩy, kéo”, thì 10 thành viên khối Đông Nam Á phải xuất hiện như một mặt trận thống nhất, chứ không được phân mảnh kiểu Chiến tranh lạnh.
Trung Quốc kịch liệt phản đối việc “quốc tế hóa” các tranh cãi lãnh thổ của mình. Họ thích đối phó nhẹ nhàng với mỗi nước có tranh chấp trên cơ sở song phương, một cách thức mang lại cho họ nhiều ưu thế hơn.
Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đề xuất một cách tiếp cận đa phương về Biển Đông tại cuộc hội đàm an ninh tháng Bảy tại Hà Nội, đã gặp phải những lời chỉ trích gắt gao từ phía đại lục.
Bộ trưởng Ngoại giao Singapore George Yeo thuật lại các cuộc tranh luận sau đó giữa người đồng nhiệm Trung Quốc và bà Clinton: “Đúng là có một cuộc đấu khẩu khá thú vị và sắc cạnh giữa người Mỹ và người Trung Quốc”. “Tại một số thời điểm, bầu không khí có chút căng thẳng “, ông nói giảm nhẹ theo lối ngoại giao.
Trung Quốc khẳng định hoàn toàn chủ quyền trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở Biển Đông – một khu vực trù phú về sản lượng dầu mỏ, khí đốt, thủy sản, cũng như là một đường thủy chiến lược liên kết khu vực Đông Á với châu Âu và Trung Đông.
Tuy nhiên, bà Clinton cho rằng giải quyết các tranh chấp mới là “mấu chốt” cho vấn đề ổn định khu vực và lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, điều này đã đánh dấu mối quan tâm của người Mỹ đối với mối đe dọa đang hình thành trong thông thương hàng hải.
Trong tháng Sáu, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates ra lệnh cho hải quân tiến vào Biển Đông và ám chỉ mối đe dọa bị cáo buộc chống lại các công ty dầu khí Mỹ quan tâm đến hoạt động thăm dò ngoài khơi vùng biển tranh chấp với Việt Nam.
Năm ngoái, các tàu Trung Quốc đã gây hấn với tàu giám sát của hải quân Hoa Kỳ tại khu vực tranh chấp, tức Biển Đông – nơi mà các nhà chỉ trích của Bắc Kinh ví như một cái “hồ Trung Hoa”.
Ấn Độ cũng tỏ ra cảnh giác trước sự hiện diện ngày càng tăng của Trung Quốc, đặc biệt là các dự án đầu tư lớn của đại lục tại các cảng đang được xây dựng ở Bangladesh, Sri Lanka và Pakistan – những động thái được xem như một phần của những tham vọng về một hạm đội hải quân hùng hậu trên biển của Trung Hoa.
Một số quốc gia khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam – quốc gia đã dám đối đầu với hải quân Trung Quốc ở Biển Đông trong một trận chiến năm 1988 – hoan nghênh thiện chí mới của Mỹ thể hiện qua các hoạt động gần đây như một đối trọng với Bắc Kinh.
Trung Quốc đã bảo đảm với 10 thành viên Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á rằng họ không hề có tham vọng bá quyền và cho đến nay họ cũng chứng tỏ không có dấu hiệu xâm lấn quân sự nào. Nhưng điều người ta vẫn lo ngại là nếu được kiểm soát, Trung Quốc sẽ trở thành một kẻ hay bắt nạt ở khu vực.
Tuy nhiên, Li Mingjiang thuộc Trường Nghiên cứu Quốc tế S.Rajaratnam (Singapore) cho biết, các chính phủ không có tranh chấp thì tỏ ra không hăng hái lắm về những nỗ lực giành lại “miếng bánh cũ” ở châu Á của Washington.
Thái Lan, Campuchia và Singapore “thực sự không muốn nhìn thấy bất kỳ một cuộc đối đầu nào giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ bởi trong hoàn cảnh ấy, họ (Thái Lan, Campuchia và Singapore) có thể phải chọn người này, bỏ người kia và đó là điều họ rất miễn cưỡng để làm”.
Một số nhà quan sát nói rằng Trung Quốc đã bị kích động bởi Mỹ và Nhật Bản qua hành động từ chối thả thuyền trưởng tàu cá của Trung Quốc có va chạm với tàu tuần dương Nhật Bản.
Cựu Tổng thư ký ASEAN Rodolfo Severino nói các quốc gia trong khu vực sẽ tiếp tục theo đuổi đến cùng mục tiêu chủ quyền lãnh thổ của họ một cách lâu dài bất chấp sự lớn mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc. “Sự quan tâm của khu vực Đông Nam Á trong vấn đề này là không nên làm gián đoạn hòa bình và ổn định cũng như sự tự do thông thương hàng hải”, ông Severino nói. “Đồng thời, Đông Nam Á không muốn Trung Quốc và Nhật Bản đi đến xung đột hoặc tương tự giữa Trung Quốc và Mỹ. Trung Quốc không nên bị kích động vào các biện pháp bạo lực”.
Trước tình huống mới này, “một cơ hội lớn đang nằm trên bàn hoặc không khéo cũng trở thành nguy cơ rất lớn”, Ernest Bower từ Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở Washington cho biết: “Câu hỏi đặt ra là liệu nghệ thuật ngoại giao và chủ nghĩa khu vực châu Á có thể thành công?” Ông nói: “Thất bại trong nỗ lực này sẽ dẫn đến rủi ro không thể tha thứ đe dọa sự liên tục trong tăng trưởng kinh tế của châu Á, cũng như hòa bình và thịnh vượng trong tương lai”.
Nguồn: http://news.ph.msn.com/regional/article.aspx?cp-documentid=4352771
Quốc Ngọc dịch
Người dịch gửi trực tiếp cho BVN

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://boxitvn.wordpress.com/2010/09/27/chu-c%E1%BA%A3nh-gic-khi-trung-qu%E1%BB%91c-kh%E1%BA%B3ng-d%E1%BB%8Bnh-tham-v%E1%BB%8Dng-lnh-th%E1%BB%95/#more-13940

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. China is following the destiny of the Soviet Union.The difference is:China is way over heavier,the fall will be much more tragic.

    Bình luận bởi vinhloi — 17/04/2012 @ 12:02 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: