Hoàngquang’s Blog

14/08/2010

Lá thư của một cựu chiến binh trao đổi với Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng về vấn đề nhân quyền

Filed under: TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 3:15 chiều
Tags:

Lá thư của một cựu chiến binh trao đổi với Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng về vấn đề nhân quyền
14/08/2010
& Đạo đức lãnh đạo -Hà Văn Thịnh
**
Hà Nội, Ngày 05 tháng 8 năm 2010
THƯ NGỎ
Kính gửi: THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN VĂN HƯỞNG
ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG ĐẢNG, ỦY VIÊN BAN THƯỜNG VỤ ĐẢNG
ỦY CÔNG AN TRUNG ƯƠNG, THỨ TRƯỞNG BỘ CÔNG AN.
Sau khi xem bài “Hãy hiểu đúng về nhân quyền ở Việt Nam” của quý Ông đăng trên tạp chí Nhân quyền Việt Nam, tôi thấy dân mình sung sướng quá, hạnh phúc quá khi đang được sống trong thiên đường XHCN! Bỗng tiếng còi hơi chát chúa của một chiếc xe “Ben” ầm ầm chạy qua làm tôi bừng tỉnh, thì ra tôi đang nằm mơ giữa ban ngày. Có lẽ Ông đang ở trên đỉnh cao của quyền lực, cùng với những đặc quyền, đặc lợi nên không thể hiểu nổi sự thật nhân quyền ở Việt Nam như thế nào?
Bài viết với tiêu đề “Hãy hiểu…” đã như một mệnh lệnh mang tính cửa quyền và áp đặt cho nhân dân Việt Nam. Giá như Ông đề “Nên hiểu...” có lẽ đỡ phản cảm hơn. Nội dung bài viết đề cập tới vấn đề nhân quyền với những điều quá ư tốt đẹp, kiêu hãnh, thậm chí còn là “Một tấm gương mẫu mực cho các quốc gia noi theo”;“Có lẽ trên thế giới chưa có chính phủ nào làm được việc này”... mà không hề nêu lên một chút băn khoăn hoặc hạn chế nào về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam! Như vậy liệu có khách quan và tôn trọng sự thật không?
Nhân quyền hiểu một cách đơn giản là “Những nhu cầu, lợi ích tự nhiên và khách quan của con người, được ghi nhận và bảo đảm trong pháp luật quốc gia và các thỏa thuận pháp lý quốc tế”; “Quyền con người không phải là sự ban phát của Nhà nước, mà là quyền vốn có của nhân dân, do nhân dân đấu tranh mà giành được” (Sách Tư tưởng Hồ Chi Minh về quyền con người – NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2005).
Vậy nhân quyền ở Việt Nam nên hiểu như thế nào?
Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992, các điều từ 49 đến 82 và các đạo luật khác thể hiện quyền lực của Nhà nước quy định rõ về quyền và nghĩa vụ của công dân, mang đầy ý nghĩa nhân văn, hợp lòng dân… Dường như những điều tốt đẹp đó chỉ có tính hình thức còn quyền lực thật sự lại nằm trong tay cá nhân các đảng viên là cán bộ, công chức có chức vụ trong bộ máy Đảng và Nhà nước.
Vụ bắt giam những người đấu tranh chống tham nhũng tại Ban quản lý dự án PMU 18; bắt giam những người đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền; vụ bắn chết dân ở Nghi Sơn, Thanh Hóa; vụ mua dâm học sinh phổ thông của Nguyễn Trường Tô Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang; cảnh hàng trăm người chầu chực, chen lấn để xin học cho con tại Trường Mầm non B, quận Tây Hồ, Hà Nội; vụ Nguyễn Văn Hiện Ủy viên trung ương Đảng, Phó ban chỉ đạo cải cách tư pháp VP Chủ tịch nước, nguyên đại biểu Quốc hội, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Ủy viên ban chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng, lợi dụng chức vụ, bằng quyết định Kháng nghị số 61/KNDS ngày 12/9/2003 trái pháp luật (Đ 296 Luật hình sự), đã tạo nên vụ án oan sai để tham nhũng: Khủng bố, xúc phạm nhân phẩm, cướp đất, tài sản hợp pháp của công dân trị giá 14.344.080.000đ (mười bốn tỷ, ba trăm bốn bốn triệu, tám mươi nghìn đồng – thời điểm tháng 4/2010) tại phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội, v.v.
Trung ương Đảng và Nhà nước đã dung túng, bao che cho Nguyễn Văn Hiện và đồng bọn bằng sự im lặng, bưng bít thông tin, không môt lần giải quyết đơn khiếu tố theo luật định, là hành vi mất dân chủ, là tội ác đã dồn hàng loạt dân cư của một khu vực vào bước đường cùng để bức tử họ (Đ 100 Luật hình sự). Đó là nhân quyền Việt Nam ư?
Công luận đã từng chỉ rõ: “Đảng ta để xảy ra [những chuyện tồi tệ] trong thời gian dài đến nay vẫn chưa được ngăn chặn đẩy lùi, như các tệ nạn tham nhũng, quan liêu, lãng phí, cửa quyền, ức hiếp dân, làm khó cho dân bằng các thủ tục rườm rà, xử lý nhiều việc oan sai, dân đi khiếu nại đến đâu cũng vấp phải sự im lặng đáng sợ” (báo Nhân dân ngày 30/3/2006). Đó là nhân quyền Việt Nam ư?
Một năm với hơn 9000 vụ án oan sai, hơn 5000 vụ yêu cầu giám đốc thẩm (báo đã dẫn), đã tạo nên một tầng lớp dân cư mới: Tầng lớp Dân Oan. Đã tước đoạt “Các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội” (Đ 50 HP) của bao nhiêu số phận “Dẫn đến đảo lộn trật tự xã hội, trật tự trong mỗi gia đình” đúng như Ông đã nói. Đó là nhân quyền Việt Nam ư?
Với quốc tế, Việt Nam xếp hạng tham nhũng thứ 3 ở khu vực Châu Á, thứ 120/180 nước trên thế giới, thuộc nhóm kém minh bạch nhất (VTV ngày 27/6/2010). Với việc đánh sập 300 trang Website, trang blog, Việt Nam bị coi là kẻ thù của internet. Các công ước quốc tế về quyền con người của Liên Hợp Quốc mà Việt Nam đã tham gia ký kết chỉ mang tính hình thức chứ không thi hành. Đó là nhân quyền Việt Nam ư?
Ở Việt Nam lâu nay hai chữ “Nhân quyền” được coi là nhạy cảm, là điều kiêng kỵ. Những ai lên tiếng về thực trạng nhân quyền ở Việt Nam đều bị coi là luận điệu của của các thế lực thù địch, phản động, v.v và v.v…
Theo Ông: Nhân quyền ở Việt Nam như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định:“Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Thế nhưng Ông lại cố tình quên lời cảnh báo của chủ tịch Hồ Chí Minh: “Nếu nước độc lập mà dân không được hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”.
Theo Ông “Người dân đã bắt đầu quen với luật pháp, quen với nếp sống kỷ cương và ngày hôm nay người dân Việt Nam đang bắt đầu đi vào kỷ nguyên sống và làm việc theo luật pháp”. Nếu như vậy Việt Nam với 4000 năm lịch sử chỉ là miền đất hoang vu, con người sống một cách hoang dã, không xã hội, không Nhà nước, không pháp luật? Với cách nghĩ như vậy, Ông đã phủ định sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước trong 60 năm qua, đã coi thường lịch sử dân tộc Việt Nam rồi đó.
Việt Nam từ khi có sự đổi mới và hội nhập quốc tế, người dân có điều kiện đi ra nước ngoài du lịch, làm ăn, sinh sống. Họ đã cảm nhận được nhiều điều hay cũng như chưa hay, nhưng hay nhất là sự nghiêm minh của pháp luật của các nước trên thế giới. Ở đó quyền con người được tôn trọng và bảo vệ bởi chế độ pháp quyền, bất kỳ ai từ người lãnh đạo cao nhất của đất nước, nếu vi phạm pháp luật cũng bị xử lý nghiêm minh. Còn ở Việt Nam người phạm tội nếu là đảng viên cộng sản đặc biệt là đảng viên thuộc diện trung ương quản lý thì phải chờ tổ chức Đảng ở cơ sở đó xử lý kỷ luật trước, nếu không pháp luật cũng không xét xử được (Hoãn phiên tòa vì các bị cáo chưa bị đình chỉ sinh hoạt Đảng – Báo Pháp luật VN ngày 22/11/2007) Có lẽ trên thế giới chỉ Việt Nam là có hiện tượng này. Đó là nhân quyền Việt Nam ư?
Đúng! Nhân quyền ở Việt Nam là như vậy đó!
Là người dân hưởng ứng cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, chúng tôi cũng không muốn bàn luận đến chuyện của người khác. Song tạp chí Nhân quyền Việt Nam “Là diễn đàn nghiên cứu, trao đổi, phổ biến kinh nghiệm về các vấn đề quyền con người… Đồng thời phê phán những nhận thức lệch lạc và đấu tranh với biểu hiện sai trái, thù địch về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam” (Website VTV.VN ngày 20/7/2010).
Vì vậy với tình cảm và trách nhiệm cũng như quyền và nghĩa vụ công dân, tôi xin gửi tới quý Ông cùng những người có thẩm quyền và trách nhiệm “Quản lý xã hội bằng pháp luật…” (Điều 12 Hiến pháp), để làm sao thực sự “Quyền con người, một khi đã được Hiến pháp và pháp luật ghi nhận, sẽ trở thành ý chí chung của toàn xã hội, được xã hội tuân thủ và được pháp luật bảo vệ” (Sách trắng – Bộ Ngoại giao 2005).
Cuối thư, tôi xin gửi tới quý Ông lời chào chân trọng, lời chúc sức khỏe và hạnh phúc.
Nơi nhận Kính thư
– Như trên
– Trung ương Đảng và nhà nước
– Các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước
Nguyễn Anh Dũng
HV hội cựu chiến binh VN
ĐC: Số 5 ngách 12/87 Chính Kinh, Nhân
Chính, Thanh Xuân, Hà Nội.
. ĐT: NR (04)38583514, DĐ 0984535494
Gmail : anhdungnhanchinh@gmail. com
HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
http://boxitvn.blogspot.com/2010/08/la-thu-cua-mot-cuu-chien-binh-trao-oi.html#more

14/08/2010
ĐẠO ĐỨC LÃNH ĐẠO
Hà Văn Thịnh

Sự kiện ông Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Quảng Bình lái ô tô đâm hai người phụ nữ và một đứa trẻ bị thương rồi bỏ chạy đã làm dư luận phải bàng hoàng, vì không ai có thể hình dung nổi một người có cương vị cao như thế, hiểu biết về luật pháp đủ đầy như thế, lại hành xử như một kẻ vô học, vô nhân tâm!
Điều làm cho chúng ta phẫn nộ là một con người, dù có cương vị hay không, thấy người khác bị hoạn nạn, đều phải ra tay cứu giúp. Đó là đạo đức tối thiểu mà chỉ những kẻ táng tận lương tâm mới khước từ. Đã giữ chức vụ cao nhất trong ngành tư pháp của một địa phương, chắc hẳn ông Viện trưởng biết rõ Luật Hình sự, Luật Giao thông đường bộ quy định: gây tai nạn không cứu chữa người bị hại, thay đổi hiện trường (lái xe bỏ chạy), lái xe trong tình trạng say xỉn, gây thương tích cố ý quá 11% (vì say mà lái xe là cố ý chứ không thể là vô ý) – tổng hợp mức án cho bốn tội này là bao nhiêu năm tù? Nếu tính đúng, kê đủ thì không thể ít hơn 10 năm, thưa ông Viện trưởng Viện Kiểm sát của Nhân dân! Đến đây, dư luận buộc phải tự hỏi rằng phải chăng luật pháp nước ta đang tồn tại nhiều “thứ” luật, nhiều cấp độ hành xử khác nhau? Cái sai không thể chấp nhận của ông Viện trưởng đã đủ tình tiết để cấu thành tội phạm tức là đủ để truy tố.
Vậy, tại sao cho đến lúc này các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Bình vẫn im lặng? Đây là sự im lặng vượt xa hơn cả sự khó hiểu bởi lẽ không thể nào cho rằng vì “có uống mấy ly bia” nên không làm chủ được bản thân (?). Ai cũng biết rõ là ông Viện trưởng sau khi gây tai nạn đã cố tình bỏ chạy để phi tang nhân chứng, vật chứng. Giả sử nếu người dân không phát hiện và báo số xe in rõ trên biển kiểm soát thì liệu ông Viện trưởng có nhận tội không? Hơn nữa, nếu dùng quyền lực và tiền bạc để đổi trắng thay đen, bồi thường cho gia đình các nạn nhân để thoát tội thì luật pháp có còn mang đủ sức nặng và tính công bằng nữa hay không? Cách đây mấy năm, có ông lãnh đạo sở của Hà Tây cũ cũng lái xe đâm chết người rồi đổ tội cho cậu đánh máy – lái xe! Một sĩ quan cảnh sát đã từng ngông nghênh múa kiếm ngay giữa sân bay Đà Nẵng bất chấp kỷ cương, phép nước. Rồi chuyện CSGT đánh chết người, CSGT “hóa trang” bắn vỡ đùi một cô gái (Thái Nguyên, 12.8.2010) [mà những người này chỉ có một lý do duy nhất là không đội mũ bảo hiểm – nhắc nhở người ta để bảo vệ tính mạng cho người ta mà làm người ta mất mạng hoặc trở thành thương tật vĩnh viễn luôn, chỉ có cảnh sát của cái Nhà nước nhân đạo của chúng ta mới sát nhân như vậy; trông chó thì biết chủ dữ hay hiền, trông cảnh sát thì biết Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Tấn Dũng… là như thế nào – BVN chú thêm], chuyện ông Chủ tịch tỉnh mua dâm… là cả một lô một lốc những sỉ nhục đối với cả nền hành chánh nước ta. Ông Tô chủ tịch “nổi tiếng” đến mức hôm nay ở TP Hồ Chí Minh, thay vì vào quán phở gọi một “tô đặc biệt” thì người ta sẽ nói là “cho một tô chủ tịch” (!). Nói như thế để thấy cái đạo đức thời nay của lãnh đạo nó đau đớn và ê chề đến mức nào.
Nếu ai đó cho rằng gây tai nạn là điều không ai muốn, là sự rủi ro; rằng do uống vài ly bia nên không thể làm chủ được hành vi đạo đức thì xin thưa rằng đó chỉ là sự ngụy biện để tiếp tay, dung túng cho sự tha hóa đạo đức của hàng ngàn hàng vạn con sâu thời đại… đồ đểu (từ dùng của cố GS Trần Quốc Vượng)!
Đã đến lúc người dân không thể chấp nhận những hành vi vô đạo đức không hề mang tính hiện tượng của các vị lãnh đạo nữa. Mọi sai phạm phải được xử lý nghiêm minh. Nếu xã hội chúng ta luôn nhân danh sự công bằng, bình đẳng thì không thể cho phép tồn tại thứ pháp luật nhiều tầng nấc. Ai mà không nhớ chuyện 3 nông dân ở Lâm Đồng bắt 2 con vịt về nhậu, dù đã bồi thường 1,5 triệu đồng vẫn bị xử tù ở 13 năm. Ba con người yếu đuối bị thương ngã vật ra giữa đường có giá trị hơn hai con vịt hay không? Xin trả lời là giá trị hơn… một chút!
Quả thật, người dân chỉ cần luật pháp thời nay và cách hành xử luật pháp thời nay đối xử với con người hơn con vịt một chút là đủ, là thỏa mãn lắm rồi! Có lẽ, người dân còn muốn đòi hỏi nhiều hơn, nhưng trong trường hợp cụ thể này, chỉ cần thế là được. Mọi sai phạm và tội ác phải nghiêm trị bất kể nhân thân, ô dù, chức vụ của người đó lớn đến mức nào. Đó là cơ sở, là sự bắt đầu của niềm tin của một chính quyền tốt đấy, xin thưa cùng quý vị lãnh đạo. Nếu quý vị cứ bao che cho nhau, không thể làm như đòi hỏi tất nhiên của công lý thì biết đến bao giờ người dân mới có thể tin vào Đảng, tin vào chính quyền của dân, do dân, vì dân? Xin thú thực rằng: Là những người đọc và nghe khá nhiều, giới trí thức chúng tôi đã quá sức mệt mỏi, quá sức chán nản cho cái thứ đạo đức vô cảm, bất nhân, ích kỷ và ngu xuẩn của không ít lãnh đạo thời nay! Nếu không thay đổi thì dân tộc, giống nòi sẽ đi về đâu và, các vị còn tác oai, tác quái đến bao giờ?
HVT
Huế, 12.8.2010
HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
http://boxitvn.blogspot.com/2010/08/ao-uc-lanh-ao.html#more

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: