Hoàngquang’s Blog

13/08/2010

Giấc mơ dân chủ: giấc mơ vĩnh cửu và cuộc chiến đấu hàng ngày (Bài 2)

Filed under: Chính trị- xã hội,TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 9:19 sáng
Tags:

Giấc mơ dân chủ: giấc mơ vĩnh cửu và cuộc chiến đấu hàng ngày (Bài 2) [*]
Hồ Cương Quyết/André Menras

+Như một kết luận, một vài suy nghĩ còn đọng lại trong tôi (Bài thứ 3)
Hồ Cương Quyết/André Menras

& Chỉ mong được có thế – Được bị bóc lột -Nguyễn Dinh

André Menras

Sau khi phân tích tổng quát tình hình thực tế của VN ngày nay đúng như những gì tai nghe mắt thấy, tôi muốn nhắn gửi đôi điều với một trong số các bạn VN của tôi đang tuyệt vọng, lo âu, bị phản bội, bị mất phương hướng, hiện đang mơ giống như tôi về một xã hội dân chủ hơn và đi tìm ở châu Âu hoặc ở nơi khác một phương cách cứu nguy có thể giải quyết mọi vấn đề, giống như phép màu của chiếc đũa thần vậy. Cũng giống như các chàng nông dân, từ cánh đồng của mình nhìn về ánh sáng thành phố và nghĩ rằng ở đó cái gì cũng đẹp, cái gì cũng có, giống như con chim chiền chiện bị thu hút bởi ánh mặt trời, một số người cứ nhìn về phía tấm gương phản chiếu ánh sáng của «người thợ săn» đang chờ họ đến gần để nhắm bắn.

Tôi sẽ nói đến một ví dụ ở nước Pháp. Hơn 40 năm sống và đấu tranh trên đất Pháp đã dạy cho tôi hiểu về ách thống trị ngày càng lớn của tư bản trong một nền dân chủ tư sản và sự phát triễn của tình hình chính trị, kinh tế và xã hội qua những cuộc khủng hoảng liên tục đã chứng minh rõ ràng rằng sự phân tích mac xít về sự tích lũy tư bản thông qua bóc lột lao động hơn lúc nào hết là một thực tế trong các xã hội ngày nay.

Một chế độ đại nghị đa đảng không làm nên mùa xuân của nền dân chủ. Không phải vì có một đại hội toàn quốc mà những điều luật được thông qua và những quyết định được chấp thuận tự động mang tính dân chủ và quốc gia. Xin nhớ rằng, chính Quốc hội nước Pháp đã biểu quyết việc giao toàn quyền cho tướng Pétain để ông ta hợp tác với phát-xít Đức và trói tay trói chân nước Pháp đem nộp luôn cho chúng.

Cũng chính thông qua Quốc hội mà Đảng của Sarcozy đã áp đặt các điều luật nằm hủy bỏ cứu trợ xã hội cho những người nghèo khổ nhất, những người yếu thế, những người lao động, đồng thời củng cố sức mạnh của những ngân hàng côn đồ, và các tỉ phú không quốc tịch… Các vụ tham nhũng ở cấp cao nhất luôn làm vấy bẩn giới chính trị Pháp, những người thân cận với Tổng thống và ngay cả bản thân Tổng thống. Các thể chế của De Gaulle, Pompidou, Mitterrand, Giscard, Chirac và Sarcozy là các bằng chứng cho điều đó. Tất cả, không loại trừ một ai, ở nhiều cấp độ, đều đã bị vấy bẩn bởi những sự kiện nhơ nhớp kể cả những tội ác hay những vụ “ tự sát” chính trị … Hiện nay, Sarkozy đang chìm ngập trong một vụ mà người thủ quỹ của đảng của họ hiện là Bộ trưởng Bộ Lao động đang bị xem như là tội phạm đồng lõa trong việc trốn thuế của một nhà tư bản lớn nhất nước Pháp để đổi lấy một khoản trợ cấp cho đảng của Tổng thống. Trong lúc mà nước Pháp có số người thất nghiệp cao chưa từng có, những bi kịch xã hội nặng nề, những người vô gia cư chết lạnh ngoài đường vào mùa đông, khi mà những tổ chức cứu tế xã hội phải phát những bữa ăn cứu trợ nhiều chưa từng có để giúp cho những người nghèo sống đói lay lắt, khi mà những trường học, nhà thương, bưu điện bị đóng cửa vì thiếu tiền, khi mà những cuộc tự sát tại sở làm ngày càng nhiều thì ông vua Sarkozy tự thưởng cho mình một đồ chơi mới; một chiếc Airbus giá 176 triệu euro được sửa thành một khách sạn bay 6 sao cho ông ấy, cho bà vợ nổi tiếng trong giới truyền thông đại chúng và cho cả triều đình của mình. Sau khi cho biểu quyết tăng gấp đôi lương của Tổng thống, Sarkozy kêu gọi những người lao động thắt lưng buộc bụng, quyết định kéo dài thời gian làm việc của người lao động trước khi có biểu quyết chính thức, trong khi hàng triệu người trẻ tuổi đang không có việc làm. Trong khi nói đến nhân quyền, ông ta lại dùng những từ của bọn lưu manh trước ống kính của Đài truyền hình quốc gia để chửi những người dân bức xúc công khai biểu lộ thái độ bất mãn trước mặt ông ta ở giữa đường. Đâu là dân chủ trong một chế độ mà Tổng thống chuyên quyền đến cực độ, đến mức tự chỉ định các Giám đốc Đài phát thanh và Đài truyền hình quốc gia, trong một chế độ mà các phóng viên bị cách chức hoặc bị chuyển công tác khi dám «phạm thượng khi quân», dám đụng tới bệ hạ hay người thân của ông? Có thể nào nói đến dân chủ khi phần lớn những cơ quan thông tin tư nhân nằm trong tay những nhà tài phiệt, ngân hàng lớn hoặc doanh nhân thân cận của Sarkozy? Nước Pháp cũng đang trải qua tình trạng hoại tử rộng rãi của chế độ gia đình trị. Chúng ta cũng có những «con ông cháu cha» và không phải là đứa con trai của ông vua sẽ phản đối lại điều đó vì chính cha của cậu đã định giao cho cậu đứng đầu một trong những công ty quy hoạch quốc gia lớn nhất, trung tâm doanh nghiệp lớn nhất châu Âu khi cậu chỉ mới 23 tuổi và chưa có được tấm bằng luật! Phải chăng mưu toan ấy đã bị thất bại trước dư luận la ó phản đối trong nước? Không thành vấn đề : Cậu bé Jean sẽ có chân trong Ban lãnh đạo Liên minh để vận động phong trào quần chúng cho cha mình.

Theo những thăm dò mới nhất, có 64% người Pháp có ý kiến xấu về Sarkozy, 60% cho rằng giới chính trị Pháp bị băng hoại toàn là tham nhũng. Tôi nghĩ rằng, những con số này còn rất xa thực tế. Đại đa số người Pháp cảm thấy xấu hổ trước hình ảnh của một Nguyên thủ quốc gia lại giống như một diễn viên hài sôi động, luôn khoa tay múa chân hơn là một nhà chính trị khôn ngoan và đáng tin cậy. Họ cảm thấy tính chất cảnh sát ngày càng gia tăng trong một chế độ đã mất uy tín, trong một bầu không khí xã hội và kinh tế ngày càng xuống cấp và bùng nổ.

Không, nước Pháp ngày nay không còn là nước Pháp của năm 1789. Đừng mơ mộng nữa, các bạn ơi!

Không còn “nước Pháp dịu hiền», “nước Pháp, đất lành» nữa. Kể từ đây, nó toát lên hơi hướng của một nền cộng hòa theo kiểu độc tài (CHTC= Cộng Hòa Trái Chuối, République bananière). Không còn có thể đón tiếp những người nước ngoài và những đứa trẻ ngoại quốc sinh ngay trên đất Pháp cũng bị cảnh sát áp tải lên máy bay ra khỏi biên giới vì chế độ Sarkosy từ chối cho chúng các giấy tờ công dân hợp pháp.

Cũng giống như ở VN, nhưng theo một cách khác, các cuộc đấu tranh của nhân dân đã bị tước đoạt… Các thành quả xã hội trong thời kỳ kháng chiến đã bị gặm nhắm. Xã hội đoàn kết và nền văn hóa cách mạng xuất phát từ những cuộc đấu tranh này đã bị phá vỡ bởi các triều đại liên tục phục vụ cho vua Tiền – Chúa Tể và đã bị đem nộp cho những con cá mập tài chánh. Nước Pháp chói ngời xưa kia nay trở nên khó thở. Nước Pháp ngày nay cần có những cuộc chiến đấu mới để làm lại lớp da mới cho những vết thương và những vết ố bẫn để tìm lại sự trong sạch của dân chủ, tươi mát và niềm vui sống .

Nhưng, cũng giống như ở VN, nước Pháp vẫn chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm: chưa thấy được viễn cảnh tươi sáng, chưa có những chương trình vững chắc, chưa có một năng lực chính trị đáng tin cậy có khả năng làm thay đổi thật sự và đúng đắn .Như các bạn thấy đó, nếu nền dân chủ ở Pháp cũng giống như sông Seine: người câu cá không dám ăn nó vì bị ô nhiễm, thì dân chủ ở VN cũng giống như sông Thị Vải: người câu cá ở đó không thể ăn được cá vì không có con nào còn sống được. Sự khác biệt không lớn lắm! Tôi nói lên điều này với tất cả tình bạn đối với mọi người ở VN, nam cũng như nữ, mà họ bất chấp mọi gian nguy thử thách, đang lén lút trốn sang châu Âu để tìm một cuộc sống tốt đẹp, sung túc và dân chủ hơn: hãy coi chừng, giấc mơ của các bạn rất có nguy cơ trở thành cơn ác mộng.

Không có một hình mẫu

Mỗi một đất nước là duy nhất, mỗi một dân tộc có lịch sử riêng, nền văn hóa, ký ức tập thể, thiên tài của mình. Nước Pháp đã có một truyền thống đấu tranh giải phóng dân tộc rất lâu đời và gần đây hơn, đã có những kinh nghiệm xâm chiếm thực dân đã mang đến sự hủy hoại và tang tóc kể cả rất xa biên giới của nước, những kinh nghiệm cho phép nhắc nhở cả dân tộc một bài học lớn của cuộc cách mạng 1789 đã bị rơi vào quên lãng một cách nhanh chóng. Đó là: bất kỳ một dân tộc nào dù ở bất cứ nơi nào, dù người áp bức là bất kỳ ai thì cuối cùng rồi thì chính dân tộc ấy là người quyết định vận mệnh của chính mình. Dân tộc Pháp đã được thấm nhuần bởi những cuộc đấu tranh xã hội đã tạo nên nền văn hóa và tính cách của mình. Người Pháp còn giữ được những truyền thống ấy thông qua những yêu cầu gắt gao, mạnh mẽ về mặt công lý, về bình đẳng, về sự trong sáng. Và mặc cho tất cả những hy sinh và những vinh quang đã giành được ấy, nước Pháp đang sống trong một nền dân chủ ngày càng thụt lùi.

Nước Việt Nam cũng đã có một lịch sử xâm lược thực dân trong quá trình Nam tiến. Và đồng thời, Việt Nam lại có một lịch sử kháng chiến kỳ diệu chống lại xâm lược nước ngoài làm nên nền tảng hào hùng của dân tộc và văn hóa đất nước. Ngược lại, Việt Nam lại rất ít biết đến những cuộc đấu tranh xã hội và sức nặng của nền văn hóa truyền thống đương nhiên là không thúc đẩy người dân Việt Nam phản đối hoặc đặt lại vấn đề về trật tự xã hội hay quyền lực. Nhưng chính việc trao đổi, phản biện, lật ngược vấn đề… sẽ giải phóng và làm phát triển thiên tài và sáng tạo một cách xây dựng và chắc chắn. Hiện đại có nghĩa là đề nghị nhưng cũng có nghĩa là biết phản đối khi cần thiết.

Từ những đặc tính riêng biệt của mình, tùy theo trình độ phát triển của mình, tùy theo tiềm năng thiên nhiên và con người của mình mà mỗi dân tộc tìm thấy con đường đi của chính mình hướng tới sự tiến bộ trên cơ sở tôn trọng các dân tộc khác đồng thời yêu cầu các dân tộc khác phải tôn trọng mình. Từ đó, mỗi dân tộc hướng nhìn ra thế giới mà không phục tùng bất kỳ một hình mẫu nào. Mỗi nước, mỗi dân tộc có một nhịp độ riêng bởi lẽ, con tàu đi càng nhanh trên những đường ray còn chưa chắc chắn thì tai nạn trật đường ray sẽ càng tai hại chết chóc hơn. Và những nạn nhân vẫn cứ là những người sử dụng con tàu đó, dù chỉ số IQ của người Trưởng tàu có cao đến đâu chăng nữa.

HCQ/AM

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

http://boxitvn.blogspot.com/2010/08/giac-mo-dan-chu-giac-mo-vinh-cuu-va.html

13/08/2010
Như một kết luận, một vài suy nghĩ còn đọng lại trong tôi (Bài thứ 3)
Hồ Cương Quyết/André Menras

Tuy nhiên, tôi không có ý định dựng lên hai bức tranh song song của Việt Nam và nước Pháp «dân chủ» để làm mất tinh thần của các bạn độc giả và nuôi dưỡng một suy nghĩ bi quan rằng «ở đâu cũng giống nhau». Ngược lại, không hề có ý định lý thuyết hóa hoặc dạy đời, tôi chỉ muốn nhấn mạnh một vài ý nghĩ, theo tôi là chủ yếu, mà chúng ta cần ghi nhớ để đạt được sự rõ ràng, minh bạch về chính trị và xã hội, để cùng nhau tiến bộ và sống tốt hơn trong một xã hội hòa bình, tôn trọng con người và pháp quyền. Đối với tôi, những điều này có giá trị ở bất cứ thời kỳ nào và trong tất cả các nước.
1) Trước tiên phải nói rằng, nhìn lại lịch sử, chưa bao giờ tồn tại một tấm gương cụ thể về một chế độc đảng mà mang đến dân chủ. Thực trạng của Việt Nam cũng không đi ngược lại chân lý đó. Nhưng đối với chế độ đa đảng thì, nếu như về mặt lý thuyết nó cho thấy những yếu tố khả thi về mặt quản lý kinh tế và xã hội một cách dân chủ hơn thì đó cũng chưa phải là một sự đảm bảo cho nền dân chủ ấy. Nó cũng có thể là một sự lừa mị che chở cho một số kẻ độc tài.
Khi một chế độ giao quyền hành cho các tài phiệt ngân hàng thì trong thực tế đó cũng là một chế độ độc đảng – đảng của đồng tiền, một chế độ độc tài giả dạng, chế độ bóc lột đại đa số của một thiểu số người càng ngày càng ít: đó là điều đối cực với dân chủ. Đó cũng là sự kết thúc của đặc trưng dân tộc vì tư bản không biết Tổ quốc. Nền «văn hóa» của nó thường hủy hoại mọi thứ bằng cách biến mọi điều thiêng liêng nhất, riệng tư nhất, độc đáo nhất, kể cả bản thân con người, trở thành hàng hóa. Vậy thì, vấn đề cần tranh luận cho sự phát triễn của một xã hội tích cực sẽ không phải là : «độc đảng hay đa đảng» mà là «quyền lực theo Hiến pháp hoặc là phản thực quyền», «Nhà nước tư bản vô hạn hoặc nhà nước pháp quyền bảo vệ dân».
2) Dân chủ là một thực tế cụ thể hoàn toàn mang tính tương đối và đa dạng. Bất luận các biệt ngữ chính trị như thế nào, nó luôn được đánh giá trong mỗi nước trên nhiều bình diện chủ yếu sau: đó là mức độ và tiềm năng phát triển kinh tế và xã hội, tỷ lệ thật giữa những người nghèo so với toàn xã hội, sự quan tâm cụ thể và sự bảo vệ mà Nhà nước mang đến cho họ, khả năng thực tế của mỗi công dân được thụ hưởng nền văn hóa, giáo dục, y tế, thông tin, việc quản lý cộng đồng, sự đảm bảo tôn trọng cuộc sống cá nhân và hoàn cảnh sinh sống, việc tôn trọng sự khác biệt, sự bảo vệ an ninh công dân và nhất là sự tự do cho mỗi con người…
3) Những thành quả của nền dân chủ không phải tự nhiên mà có. Nó đều là kết quả của các cuộc đấu tranh của dân và nó chỉ được bảo vệ và tiến bộ hơn thông qua các cuộc đấu tranh mới của dân. Không thể trông chờ gì ở những lời than thở: những sự đổi thay chỉ có thể đạt được trong hành động tập thể và đoàn kết. Không có một hành động mang tính trách nhiệm, mang tính công dân, sẽ không có một sự thay đổi tích cực mà ngược lại sẽ là bước thụt lùi chắc chắn.
4) Một đảng CS trước tiên phải là một đảng bác ái. Tính ưu việt của nó chỉ có thể đạt được thông qua năng lực bảo vể quần chúng, sự gần gũi thực tế của đảng với nhân dân của nước họ, thông qua những hoạt động tích cực, có thể đo được dành cho quyền lợi của những người nghèo khổ nhất và những người lao động ở từng làng xã, từng thành phố, từng tỉnh. Tính ưu việt sẽ còn được đo thông qua việc tôn trọng thế hệ trẻ và tầng lớp trí thức, thông qua sự quyết tâm cụ thể bảo vệ toàn bộ chủ quyền lãnh thổ, văn hóa và độc lập dân tộc. Trong thời kỳ khủng hoảng toàn cầu này, khi mà tính ăn cướp của chủ nghĩa tư bản lan tràn trên khắp trái đất, nếu như ta muốn phát triễn lâu dài thì trước hết, phải biết bảo vệ các giá trị văn hóa, di sản của mình, lãnh thổ, nguồn tài nguyên thiên nhiên, nhân lực của mình, môi trường của đất nước… Người bảo hộ ngày nay là người hiện đại, tiến bộ, chứ không phải bảo thủ.
5) Sự trường tồn lành mạnh của một đảng CS và bất kỳ một bộ máy chính trị nào, cũng không thể dựa trên nền tảng chủ yếu của một hệ thống cảnh sát và quân sự để đảm bảo cho việc phát triển kinh tế. Mô hình «theo kiểu Trung Quốc» ấy được xây dựng dựa trên việc đàn áp, bạo lực và bóc lột, có thể có hiệu quả trong một giai đoạn lịch sử nhất định để đạt được chỉ số thu nhập quốc dân bình quân (GDP) tăng cao nhưng sẽ không tránh được một sự tỉnh ngộ thê thảm và đau đớn. Kiểu mô hình này sẽ không bao giờ mang lại hạnh phúc cho người lao động.
Sự trường tồn của một đảng CS chân chính cũng bắt buộc phải kinh qua sự đổi mới thường xuyên và toàn diện đội ngũ cán bộ của đảng trên cơ sở của sự chọn lọc xã hội có sự kiểm soát thực sự, thường xuyên của toàn đảng mang trách nhiệm trước dân chúng. Không có một hệ thống gia đình, áp-phe, hay bè cánh nào có thể được tha thứ khi nhanh chóng mở cửa cho chế độ ma-phi-a điều khiển, một khi đảng đã bị thối rữa từ bên trong bởi một số lãnh đạo trước đây đã lột xác thành những người «dân chủ», «đổi mới» và kéo dài hệ thống cũ dưới một «bộ mặt mới». Lịch sử mới đây đã chứng kiến kịch bản này: nó đang chuẩn bị cho những thảm kịch mới.
HCQ/AM
HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
http://boxitvn.blogspot.com/2010/08/nhu-mot-ket-luan-mot-vai-suy-nghi-con.html#more

12/08/2010
Chỉ mong được có thế – Được bị bóc lột -Nguyễn Dinh
Kính gởi Ban Biên tập Bauxite Việt Nam,
Kính gởi Ông Hồ Cương Quyết,
Dù chưa một lần được hân hạnh gặp mặt, nhưng cũng như bao người Việt Nam khác, tôi rất quý mến ông Hồ Cương Quyết (André Menras). Sự từng trải, hiểu biết, và lòng dũng cảm của ông Hồ Cương Quyết quả đáng để mọi người khâm phục. Nhưng, trên hết và đáng trân trọng hơn hết là tình cảm nồng nàn của ông Hồ Cương Quyết đối với Đất nước Việt Nam cũng như con người Việt Nam.
Vì vậy, tôi rất thích đọc những bài viết đầy tình người cũng như đầy trăn trở của ông Hồ Cương Quyết trước những vấn nạn như khai thác bauxite Tây Nguyên, sự khốn cùng của ngư dân Miền Trung thân yêu trước những hành động dã man đánh đập, cướp bóc, đâm tàu, hay bắt người đòi tiền chuộc của bọn “người lạ đến từ nước lạ”!
Những vấn nạn mà bất cứ người Việt Nam nào còn nghĩ rằng dòng máu đang chảy trong người là dòng máu Lạc Hồng thì đều cảm thấy đau nhói trong tim. Dù biết rằng đau tim là mau chết, nhưng cũng chả sao, làm người sống mà không biết đau trước sự an nguy của Tổ quốc thì có sống cũng chả có ích gì. Do vậy, sự kính trọng, lòng quý mến của tôi dành cho ông ngày một nhiều hơn sau mỗi lần tôi được đọc thêm một bài viết của ông Hồ Cương Quyết.
Tuy nhiên, sau khi đọc bài “Giấc mơ dân chủ: giấc mơ vĩnh cửu và cuộc chiến đấu hàng ngày (Bài 2) [*]” (1) thì tôi xin được thưa lại với ông Hồ Cương Quyết đôi lời. Xin được trích một đoạn trong bài viết của ông Hồ Cương Quyết sau đây.
[……Sau khi phân tích tổng quát tình hình thực tế của VN ngày nay đúng như những gì tai nghe mắt thấy, tôi muốn nhắn gửi đôi điều với một trong số các bạn VN của tôi đang tuyệt vọng, lo âu, bị phản bội, bị mất phương hướng, hiện đang mơ giống như tôi về một xã hội dân chủ hơn và đi tìm ở châu Âu hoặc ở nơi khác một phương cách cứu nguy có thể giải quyết mọi vấn đề, giống như phép màu của chiếc đũa thần vậy. Cũng giống như các chàng nông dân, từ cánh đồng của mình nhìn về ánh sáng thành phố và nghĩ rằng ở đó cái gì cũng đẹp, cái gì cũng có, giống như con chim chiền chiện bị thu hút bởi ánh mặt trời, một số người cứ nhìn về phía tấm gương phản chiếu ánh sáng của «người thợ săn» đang chờ họ đến gần để nhắm bắn.
Tôi sẽ nói đến một ví dụ ở nước Pháp. Hơn 40 năm sống và đấu tranh trên đất Pháp đã dạy cho tôi hiểu về ách thống trị ngày càng lớn của tư bản trong một nền dân chủ tư sản và sự phát triễn của tình hình chính trị, kinh tế và xã hội qua những cuộc khủng hoảng liên tục đã chứng minh rõ ràng rằng sự phân tích mac xít về sự tích lũy tư bản thông qua bóc lột lao động hơn lúc nào hết là một thực tế trong các xã hội ngày nay…..]
Thưa ông Hồ Cương Quyết, tôi rất đồng ý với ông rằng xã hội tư bản là bóc lột, là xấu xa, dù là tư bản hiện nay hay tư bản ở thế kỷ XIX thì cũng vậy. Nhưng theo sự tìm hiểu của tôi thì:
Thứ nhất. Người công nhân trong xã hội tư bản hiện nay được trả thêm lương (1 hay 1.5) nếu anh ta làm hơn 40 giờ đồng hồ một tuần.
Thứ hai. Ở xã hội tư bản hiện nay, chắc không có cảnh hai bệnh nhân nằm một giường bệnh.
Thứ ba. Học sinh từ lớp 1 đến lớp 12 được học miễn phí nếu cha mẹ có thu nhập thấp.
Thứ tư. Quan tòa có thể bác bỏ đơn kiện của ông Tổng thống Pháp để bảo vệ quyền tự do vẽ tranh biếm họa ông Tổng thống Pháp.
Thứ năm. Các trường đại học hàng đầu của Pháp không bao giờ liên kết với những trường đại học như trường Irvine. Và nếu có, lãnh đạo của trường sẽ không bao giờ mở miệng nói những lời sau đây:
“Rồi. Bạn đã vào ma trận của những blog chống phá ĐH Quốc gia. Tôi mới được cảnh báo đang có một chiến dịch sau khi chửi bới nền giáo dục của Việt Nam thì đánh tiếp vào Trường ĐH Quốc gia để nhằm hạ uy tín của trường. Cơ quan chức năng đang vào cuộc để làm rõ vụ này rồi”.
Và nước Pháp không có Tiến sĩ đào tạo trong 6 tháng, cũng như không biết tiếng Ý mà bảo vệ luận án Tiến sĩ ở Roma.
Thứ sáu. Một người lâm bệnh thập tử nhất sinh nhưng một khi được đưa vào bệnh viện thì sẽ được các Bác sĩ cứu chữa tận tình. Dù người đó nghèo hay giàu, có bảo hiểm hay không có bảo hiểm.
Thứ bảy. Thủ tướng Pháp không bao giờ ký những Quyết định 79 hay 97 để “bịt mồm” giới trí thức. Và nếu có ký thì có lẽ Thủ tướng Pháp cũng không bao giờ
[….yêu cầu các cơ quan chức năng khẩn trương thực hiện Quyết định 79 (hay 97) và xử lý “thích hợp, đúng quy định” đối với việc Viện […] tự giải thể.
Ông Thủ tướng Pháp chắc cũng không yêu cầu xử lý [“những phát biểu thiếu tinh thần xây dựng của một số cá nhân” thuộc …..]
Thứ tám. Quan chức của Pháp sẽ bị “sờ gáy” nếu tài sản sở hữu không tương xứng với thu nhập hàng năm. Bởi đơn giản, một người làm 50.000 USD một năm mà có tài sản cả vài triệu USD (nếu không phải là tài sản sở hữu từ trước) thì chỉ có tham nhũng.
Thứ chín. Chính phủ Pháp không “im lặng” nếu công dân của Pháp bị bạn vàng Ý giết hại. Quốc hội Pháp không dựa vào chỉ số IQ để quyết định những dự án “trọng đại” tiêu tiền dân một cách vô tội vạ.
Thứ mười. Lãnh đạo nước Pháp (Thủ tướng hay Tổng thống) không bao giờ mở miệng nói rằng “tham nhũng là do cơ chế”! Thủ tướng Pháp không bao giờ “chặt chém hết thì bầu sao kịp”!
Thứ mười một. Ông đương kim Tổng thống Pháp Sarkozy và Đảng của ông ta thế nào đi nữa thì người dân Pháp – cử tri Pháp – sẽ quyết định cái ghế Tổng thống của ông ta trong lần bầu cử tới mà các cây bút bình luận Tiến sĩ của Pháp sẽ không có những chữ “cần đập tan âm mưu diễn biến hòa bình”.
Thứ mười hai. Ông Hồ Cương Quyết được bày tỏ tấm lòng “Ái Quốc” của mình đối với nước Pháp mà không bị bỏ tù vì “Yêu nước lợi hay hại – lợi hay hại ”!
Người Việt Nam có 12 con giáp. Vậy xin được kết thúc ở đây vì 12 con súc sanh đã hiện diện đầy đủ, mặc dù còn những chuyện mà ở nước Pháp tư bản chắc không bao giờ có như: Nhà nước ra lệnh đội mũ bảo hiểm cốt để bảo vệ tính mạng người dân nhưng người dân vừa quên đội mũ bảo hiểm mấy phút thôi thì cảnh sát – người thay mặt Nhà nước bảo vệ dân – liền làm cho kẻ đó mất mạng hoặc bắn ngay vào đùi cho gãy chân. Nhưng thôi, thêm vào nữa e quá dài dòng.
Những điều trên đây là do tôi tự tìm hiểu. Và nếu những điều này là đúng – vì hôm nay tôi may mắn – thì tôi chỉ xin được có thế. Xin được bị bóc lột!
Kính chúc BBT Bauxite Việt Nam và Ông Hồ Cương Quyết lời chúc Sức Khỏe và Bình An.
Kính thư,
ND
HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

http://boxitvn.blogspot.com/2010/08/chi-mong-uoc-co-uoc-bi-boc-lot.html

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: