Hoàngquang’s Blog

31/07/2010

Đôi lời với sinh viên Thanh Hóa, Ninh Bình, Bình Dương…

Filed under: Chính trị- xã hội,Tuổi trẻ — hoangquang @ 1:52 chiều
Tags: ,

24/07/2010

Hà Văn Thịnh

Đọc thư và xem những tấm ảnh của các em viết, dán ở khắp nơi trên quê hương mình (xem Boxitvn.net, 21.7.2010), tôi đã khóc. Khóc vì trước mắt tôi dường như thế hệ trẻ đã tỉnh thức thật rồi. Trong suy nghĩ của tôi lâu nay, đó là điều quan trọng nhất. Mặc dù tôi chưa được dạy các em một giờ nào, nhưng cho phép tôi tâm sự bởi những điều được viết ra bằng tất cả đắng cay và nước mắt…

Từ lâu tôi đã nghĩ rằng thế hệ chúng tôi (trước hết là tôi, U60 – U70) đáng bị bỏ đi (mong các cụ, các bác đại xá). Bởi đó là thế hệ học hành thì chắp vá, kiến thức thì luộm thuộm, tư duy thì nửa tỉnh nửa mê. Còn lại, những ai đang ở trong bộ máy công quyền thì hầu hết đều thiển cận, tham lam, ích kỷ và… dốt nát. Sự công thần (vì đã vào tù, ra tội, nhiều huân – huy chương) đã biến họ thành những kẻ luôn vênh mặt trước dân, luôn tìm cách ăn chơi, vơ vét để “bù đắp” cho những tháng ngày khổ nhục vất vả. Kể ra thì cũng có thể thông cảm được phần nào, nhưng tai họa không dừng ở đó mà lại càng ngày càng phát tác tệ hại hơn, càng ngày càng đẩy dân tộc đến chỗ hiểm nguy hơn.

Tôi biết trông chờ vào ai nếu không phải là thế hệ trẻ? Tôi luôn luôn vững tin rằng các em sẽ là những người mới về tư duy, tình cảm; mạnh mẽ về ý chí, bền bỉ về nội lực. Có như thế đất nước mới có thể đổi thay.

Nền giáo dục của nước ta dưới chiêu bài đề cao tính khiêm tốn (!) đã đẩy nhiều thế hệ trẻ vào chỗ khuất lụy, ươn hèn. Làm sao có thể là SĨ khi lúc nào cũng khúm núm, một dạ, hai thưa? Tôi luôn nói với sinh viên rằng phải đứng thẳng, ưỡn ngực và ngẩng cao đầu trước mặt thầy một cách tự tin vì nếu không học cách đứng thẳng thì làm sao có thể thành SĨ được? Các em cứ mở chữ SĨ (士) ra mà xem: Nó chỉ có 3 nét nhưng viết cho ngang, cho thẳng, cho cân đối là khó vô cùng. Nét thứ nhất (tôi dẫn giải theo cố nhà giáo – Thầy của những người thầy, Cao Xuân Huy) là nét ngang để minh định rằng sĩ là thứ nhất (trong tứ dân sĩ, nông, công, thương). Nét đó cũng nói rằng phải biết công bằng, hài hòa (tất nhiên là rất khó, hầu như chẳng ai đạt được nhưng phải phấn đấu vì nó) trong cuộc đời; phải chuẩn mực trong cách đo – nhìn xã hội. Nét sổ nói rằng sĩ phải đứng thẳng trong đời, không được bẻ cong lưng trước bất kỳ sự sai trái nào. Hai nét ấy tạo nên chữ thập tức là vươn tới cái ước vọng 10 phân vẹn mười hay là kiến thức phải nhiều như 4 phương, tám hướng. Nét ngang dưới ngắn và nhỏ để khẳng định rằng miếng cơm, manh áo luôn ở thấp, không đáng gì so với trách nhiệm và bổn phận của sĩ. Cả 3 nét tạo nên hình dáng của một cánh chim bằng (máy bay bây giờ) ngụ ý nói sĩ phải vươn tới tự do trên bầu trời lồng lộng mà không phải chịu bất kỳ một sự ràng buộc vô lý nào (tự bản thân chữ sĩ đã là chuẩn mực, theo tinh thần thượng tôn pháp luật rồi). Nếu chúng ta che đi một nửa chữ SĨ, Thầy Cao Xuân Huy nhấn mạnh, là một nửa chữ Nhân (仁) ẩn sâu vào bên trong đó.

Tôi dài dòng một chút như thế để bày tỏ rằng tôi tin thế hệ các em là những SĨ đích thực của giống nòi. Một khi các em thức tỉnh, không còn sợ hãi, không còn phải khom lưng cúi đầu nữa thì nhất định vận nước sẽ đổi thay. Làm sao chúng ta có thể bình tâm, làm ngơ khi viết hay nói về chủ quyền, vận mệnh dân tộc lại phải sợ hãi? Có thời đại nào, ở bất kỳ nước nào trên thế giới có chuyện đó không? Câu trả lời là không. Đừng vin vào sự “nhạy cảm” hay là quan hệ tế nhị giữa hai nước mà bắt trái tim của người dân thôi rỉ máu vì sự hiểm nguy của giống nòi. Tôi tin rằng tất cả những kẻ nào nhân danh bất kỳ “lý lẽ” nào để ngăn cản, cấm đoán lòng yêu nước, đều là kẻ thủ ác. Một người viết HS-TS-VN có thể bị trù dập. Một số làm thế có thể bị đe dọa, thậm chí bắt bớ. Nhưng, nếu tất cả thế hệ trẻ của Việt Nam hôm nay đều làm thế thì các vị lãnh đạo sẽ nhận ra rằng họ đã sai. Sai mà không sửa thì bị lịch sử đào thải. Đó là lẽ tất nhiên. Làm sao không bày tỏ lòng yêu nước khi Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Lương Quang Liệt, đã chửi vào mặt quan chức Bộ Ngoại giao TQ rằng “mong các người để cho quân giải phóng tìm được mấy chỗ luyện quân ở vùng châu Á”(!)?!!! Thì ra, TQ đang tìm chỗ để luyện quân. Ai cũng rõ nếu những kẻ giặc phương Bắc ấy cần chỗ để “luyện quân” thì đích gần nhất, quan trọng nhất là mảnh đất – vùng biển nào! Sự u mê của không ít vị lãnh đạo đang đẩy tất cả gánh nặng sang vai các em. Phải nhận lấy và không thể từ chối là trách nhiệm, bổn phận của các em.

Các em đã mang đến cho tôi rất nhiều, và tôi viết những dòng này để nói lên lời cảm ơn. Một trái tim đã già héo và một tấm thân gầy đã mỏi mệt sẽ chẳng thể nào vui hơn khi thấy cháu con khỏe mạnh, quyết tâm, dũng cảm, thông minh và sáng tạo, đồng lòng. Trời mỗi ngày mỗi sáng. Cốc nước của vận mệnh dân tộc đang đầy một nửa. Trước khi đọc thư các em, tôi cứ nghĩ nó đang vơi một nửa. Đó là câu nói của Helmut Kohl, cựu Thủ tướng Đức. Một lần nữa, xin được cảm ơn các em.

HVT

Huế, 21.7.2010

HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/oi-loi-voi-sinh-vien-thanh-hoa-ninh.html
_________

31/07/2010
Hai lá thư của bạn đọc cùng xoay quanh một câu hỏi mà lời giải đáp ngọn ngành vẫn… còn phải chờ đợi

Lá thư thứ nhất

Kính gửi: BBT Bauxite Việt Nam
Thầy giáo Hà Văn Thịnh

Cháu tên là Lê Văn Công, hiện đang là sinh viên của một trường cao đẳng tại HN. Ngày hôm nay cháu ra quán Internet công cộng vào mạng, theo như thói quen mấy tháng nay cháu vào trang mạng Bauxite Việt Nam để đọc các thông tin về phong trào 6 chữ vàng HS-TS-VN. Đọc xong bài viết :”Đôi lời với sinh viên Thanh Hóa, Ninh Bình, Bình Dương…” của nhà giáo Hà Văn Thịnh cháu rất vui mừng vì thầy đã dám công khai nói lên lời ủng hộ phong trào yêu nước của chúng cháu.Trước đây cháu vào mạng chỉ cốt dùng máy tính chơi game nên không hề hay biết về sự xâm chiếm biển đảo của Trung Quốc và phong trào này. Trong một lần vào quán Internet chơi game vô tình thấy trang mạng BVN còn trên máy tính của ai trước đó đã vô ý hay hữu ý để lại trên máy, nhờ đó cháu biết đến trang mạng BVN và phong trào yêu nước của sinh viên. Bài viết của nhóm thanh niên hành động vì đất nước kêu gọi thanh niên yêu nước hãy vẽ chữ HS-TS-VN đã đánh thức nhiệt huyết trong con người cháu, nên cháu nảy ra ý định phải mua sơn về vẽ mấy chữ này tại một số nơi ở HN. Nhưng ngay lúc ấy cháu có đọc một số bài viết nói ai vẽ những chữ đó mà bị phát hiện sẽ bị công an bắt và xử phạt rất nặng; công an có thể sẽ thông báo tới nhà trường ra quyết định đuổi học.

Đọc xong tin đó cháu đâm lo sợ, nếu như mình vẽ mà bị phát hiện, bị đuổi học, bao nhiêu công sức để thi được vào một trường cao đẳng tất sẽ là “xôi hỏng bỏng không”. Sau một đêm trằn trọc không thể ngủ cháu trở trăn suy nghĩ: nên sống vì Tổ quốc hay chỉ sống ích kỷ cho bản thân mình? Nếu cứ im lặng và hèn nhát như vậy thì đất đai biển đảo sẽ bị Trung Quốc chiếm hết, đất nước Việt Nam sẽ trở thành thuộc địa Trung Quốc, nhân dân Việt Nam sẽ thành nô lệ, mất nước sẽ mất tất cả, những bằng cấp, địa vị xã hội bấy giờ sẽ trở thành vô nghĩa một khi nước mất nhà tan. Cháu từng nghe người thân, hàng xóm nói chính quyền VN hiện nay đã không còn quan tâm đến chủ quyền đất nước và nhân dân nữa mà chỉ quan tâm làm sao tham nhũng được thật nhiều tiền để thỏa mãn những dục vọng xấu xa của họ mà thôi. Còn người dân bây giờ thì không ít người đã trở thành những nô lệ kiểu mới cho người Trung Quốc, Đài Loan và nhiều nước khác. Tại các khu công nghiệp họ bị bóc lột sức lao động hết sức thậm tệ mà không hề được Nhà nước bảo vệ. Mới đây cháu có đọc trên báo đài Á châu tự do về việc giải cứu công nhân xuất khẩu lao động tại Jordan, đọc những bài viết của chị Phương Anh kể lại hoàn cảnh những người lao động bị ức hiếp bóc lột bên ấy cháu đã phải rơi nước mắt thương xót cho họ. Sau một đêm không ngủ cháu đã vượt lên nỗi sợ hãi, liền chuẩn bị sơn và chổi chờ đến tối cháu bèn bạo dạn mang đi viết 6 chữ HS-TS-VN tại 3 địa điểm, viết xong cháu ra về trong lòng vui vẻ phấn khởi vì mình đã làm được một hành động nhỏ bé góp phần nói lên tinh thần yêu nước của sinh viên Hà Nội giống như các bạn tại Ninh Bình, Lạng Sơn, Thanh Hóa, Sài Gòn, Bình Dương v.v. Rất tiếc, niềm vui của cháu không tồn tại lâu. Vui bao nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu sau 2 ngày quay trở lại xem hàng chữ cháu viết thì đã bị chính quyền cho người đến dùng màu sơn khác xóa mất. Nhìn những vết tích bị xóa cháu hụt hẫng vô cùng!!! Sao Đảng Cộng sản lại không cho người dân thể hiện tấm lòng yêu nước? Tổ quốc là của cả dân tộc chứ có phải của riêng Đảng Cộng sản đâu! Sao Đảng Cộng sản phải ra lệnh cho người khác xóa đi hàng chữ yêu nước cháu vẽ, trong khi những hình vẽ bạo lực, dâm ô, câu chữ tục tĩu bên cạnh đó lại để lại không xóa? Phải chăng họ cố tình tiếp tay ủng hộ cái đó? Có phải họ chỉ muốn thanh niên chúng cháu bây giờ mê đắm vào những việc chơi game bạo lực, cả những chuyện sex…, để chúng cháu không bao giờ tỉnh ra cho họ dễ dàng nhường đất biển của Tổ quốc cho Trung Quốc muốn làm gì thì làm?

Tuần trước cháu có dịp đi Lạng Sơn chơi và đã đến cửa khẩu Tân Thanh. Tại đấy cháu tận mắt chứng kiến những đồng bào dân tộc Nùng, Tày, trong đó có những người già 60, 70 tuổi vẫn phải kham khổ thồ hàng, cõng hàng thuê cho chủ hàng Trung Quốc. Qua cửa khẩu Tân Thanh sang bên thị trấn Pò Chài Trung Quốc thì cháu càng đau lòng hơn vì bên đó có hàng dãy phố đèn đỏ với những thiếu nữ nông thôn nghèo Việt Nam bị lừa bán sang đó làm gái mại dâm, bị các chủ chứa bắt ăn mặc thiếu vải, vẫy tay chào mời những người đàn ông Trung Quốc đến mua vui. Ôi, sao người dân Việt Nam lại phải khổ đau và bất hạnh đến như vậy!

Cháu viết email với hy vọng sẽ có nhiều nhà giáo, nhiều nhà trí thức khác trực tiếp hay gián tiếp lên tiếng ủng hộ phong trào vẽ 6 chữ vàng để khuyến khích các bạn tại các tỉnh thành khác tỉnh ngộ, dũng cảm đứng lên hưởng ứng phong trào yêu nước này. Có như vậy mới hy vọng những nhà lãnh đạo đất nước biết ra cái sai của mình, quay lại đứng về phía người dân, để khỏi bị lịch sử đào thải như thầy giáo Hà Văn Thịnh đã nói. Nhân đây cháu cũng thầm cảm ơn người mà chắc không phải vô tình để lại trang web Bauxite Việt Nam tại máy tính quán Internet công cộng, nhờ vậy cháu mới biết đến hiện trạng của Tổ quốc Việt Nam, và từ đó thay đổi cách nhìn đời, cách sống của con người cháu.

Cháu xin tạm tâm sự tới đây thôi.
Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!
Hà Nội, ngày 29 tháng 12 năm 2010
Lê Văn Công
**
Lá thư thứ hai: HS-TS-VN

Kính gửi Giáo Sư Nguyễn Huệ Chi,
Thưa Giáo sư,
Sau khi đọc những bài báo trên mạng nói về các hoạt động của giới trẻ, bằng cách này cách khác, một cách can đảm, nói lên tiếng nói bảo về sự toàn vẹn lãnh thổ, đặc biệt là xác nhận Trường sa, Hoàng sa là của Việt Nam, tôi vừa vui vừa buồn nhưng thú thực là buồn nhiều hơn vui, và có nhiều điều không hiểu nổi, nên có thư này dám mong Giáo sư giải thích giùm.
Điều đầu tiên là vì sao người dân Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ, khi tập hợp lại, để lớn tiếng nói với toàn thế giới một sự thật rằng hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam, thì họ lại bị chính quyền Việt Nam đàn áp, bắt bớ giam cầm?
Vì sao người Việt Nam, sống trên đất nước Việt Nam mà không dám viết những biểu ngữ rõ rằng rằng “Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam” mà chỉ dám viết một cách lén lút rằng “HS-TS-VN”?
Đã vậy khi dán lên lại bị an ninh Việt Nam gỡ xuống hoặc xóa đi.
Vậy thì thưa Giáo sư, xin Giáo sư có thể nào giải thích giùm tôi cũng như chắc là có nhiều người cũng đang thắc mắc là chính quyền Việt Nam hiện nay là chính quyền của nhân dân Việt Nam, hay chỉ là một bộ phận của chính quyền Trung Quốc?
Nếu chính quyền này thật là của nhân dân Việt Nam thì tại sao thay vì vận động toàn dân đứng lên sẵn sàng bảo về sự vẹn toàn lãnh thổ, họ lại thẳng tay bóp chết mọi ý chí cũng như lòng yêu nước của người dân Việt Nam?
Xin Giáo sư nếu có thể giải thích giùm những thắc mắc này.
Cảm ơn Giáo sư và trang mạng Bauxite Việt Nam rất nhiều.
Kính thư
Huỳnh Anh

http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/hai-la-thu-cua-ban-oc-cung-xoay-quanh.html#more

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: