Hoàngquang’s Blog

09/07/2010

Phát ngôn & Hành động: Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hãi của một dân tộc

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 10:36 sáng
Tags:

Tác giả: Trực Ngôn

&Vẫn là thói chơi sang, bệnh hình thứcNhật Hiên, thông tín viên RFA

Ông Phạm Thanh Bình, Ảnh VNN; Ông Nguyễn Trường Tô. Photo courtesy of chinhphu.vn &Cảnh chầu trực xin học cho con tại Trường Mầm Non B, Tây Hồ, Ảnh CAND


1

Một Chủ tịch tỉnh có lối sống suy đồi, một bí thư bị Ban Thường vụ Tỉnh ủy kiểm điểm vì có nhiều sai phạm, một anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu trở thành Titanic… Và Larry King sắp đến để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc- đó là những câu chuyện Trực Ngôn chia sẻ cùng quí vị độc giả trong Phát ngôn và Hành động tuần này.

Ai đã bảo vệ sự suy đồi?

Một Chủ tịch tỉnh, một đảng viên… là một người đã từng mua dâm, đã từng đưa gái mại dâm về Hà Nội khi đi công tác và cùng nhau trên một chiếc giường. Chuyện một quan chức có lối sống như vậy thế giới đã từng có. Nhưng ở Việt Nam nỗi ê chề và nhục nhã này đối với người dân tăng gấp nghìn lần. Vì sao cùng một hành động có cùng bản chất mà ảnh hưởng và sự thất vọng ê chề của người dân lại gấp nhiều lần như thế???

Không! Tôi cương quyết không trả lời câu hỏi này. Không ít người được hỏi cũng không chịu trả lời câu hỏi này. Vì sao vậy? Vì trong họ đang mang một sự khinh bỉ vô tận với những kẻ luôn luôn rao rảng đạo đức và bắt người khác phải sống thế này, nói thế kia nhưng lại sống phi đạo đức nhất. Đôi khi vì khinh bỉ quá mà họ không thèm nói cho dù một câu hoặc không thể thốt lên lời.

Không chỉ ông Chủ tịch Hà Giang thấy nhục mà biết bao người dân thấy nhục và đắng cay. Vì sao vậy? Vì đó là nhân cách của một dân tộc. Một người Việt Nam vô danh sống ở nước ngoài cướp của giết người cũng làm cho dân tộc anh ta hổ nhục nói chi đến một lãnh đạo cao cấp…

Trong khi nỗi hổ nhục đang lan vào nhiều gia đình như một cơn bệnh dịch thì người dân lại phải đối mặt với một câu hỏi cho chính họ: vì sao những người biết được lối sống suy đồi của ông Chủ tịch Hà Giang như Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất và chắc là cả Tỉnh ủy nữa mà lại chỉ yêu cầu một đảng viên, một cán bộ cao cấp như thế nghiêm khắc rút kinh nghiệm khi ông Chủ tịch mắc một lỗi nghiêm trọng đến nhường ấy?

Ha…ha…ha… Thiên hạ này đã chán cái trò rút kinh nghiệm trong quản lý cán bộ lắm rồi.

Làm thiệt hại tài sản của nhà nước: rút kinh nghiệm.

Kéo bè kéo cánh gây mất đoàn kết nội bộ: rút kinh nghiệm.

Tham ô tham nhũng: rút kinh nghiệm

Mua quan bán chức: rút kinh nghiệm.

Bằng rởm, hồ sơ sửa chữa: rút kinh nghiệm

Đầy tớ đấm dân: rút kinh nghiệm

Và đến bây giờ Chủ tịch tỉnh “nuy” với gái mại dâm trên giường: rút kinh nghiệm.

Quản lý cán bộ bằng chính sách “rút kinh nghiệm” chính là thuốc khích thích làm tăng trưởng với một tốc độ kinh hoàng “sự hư hỏng” của cán bộ, đảng viên. Trong cái hành xử “rút kinh nghiệm” chứa đựng cả lợi ích của những người có trách nhiệm xử lý cán bộ cấp dưới (hoặc cả cấp trên) của mình. Đấy còn là sự bao che cho những hành vi suy đồi.

Và mới hôm qua thôi, dư luận lại được biết hai học học sinh bán dâm sau một thời gian “lùng nhùng” đầy bí ẩn bỗng chấp nhận không mời luật sư bào chữa. Vì sao vậy các em? Ai đã doạ nạt các em? Vì sao vậy các ngài? Những người nắm giữ luật pháp của đất nước?

Thưa các ngài rằng: người dân biết tỏng vì sao hai em học sinh kia đột nhiên lại không chấp nhận luật sư bào chữa trong khi gia đình họ cầu mong có luật sư bào chữa. Mà đúng lý, đúng lương tâm, người ta còn phải đấu tranh để hai em học sinh như con cháu mình có được luật sư bào chữa nếu chính các em và gia đình họ chối từ. Đấy mới là công lý, đấy mới là nhân tính.

Chỉ với những hành vi như thế, người dân đã biết bản chất sự việc là cái gì. Và khi biết điều đó, liệu người dân còn chút nào lòng tin vào sự công bằng nữa không? Than ôi, than ôi!!!

Chỉ mới mấy ngày thôi, những thông tin về vụ mua dâm học sinh trở lại giống như những cú đấm liên tiếp vào “gương mặt nhân bản” của người dân. Người dân đang phải chịu nạn tắc đường, chịu cảnh nóng như giặc lửa, chịu cảnh cắt điện đầy ngẫu hứng, chịu phí bệnh viện và giá thuốc cắt cổ…Thế mà người dân vẫn chịu đựng được. Nhưng liệu người dân có chịu đựng được những cú đấm vào tinh thần và lòng tự trọng của họ được không?

Nhưng xin thưa dân chúng đừng quá tuyệt vọng và đừng gục ngã. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã vào cuộc và đã có thái độ kiên quyết đối với vụ mua dâm học sinh ở Hà Giang. Sự thật sẽ phải được đưa ra ánh sáng cho dù có thể không là tất cả.

Vụ đắm tàu Titanic Việt Nam:

Ai cũng biết rằng: sự tham ô, tham nhũng, hoang phí, vô trách nhiệm… ít khi xảy ra đối với một tập đoàn kinh tế tư nhân. Bởi mọi tài sản và sự sống còn của tập đoàn là tài sản và sự sống còn của những cá nhân chịu trách nhiệm tập đoàn đó.

Còn đối với các tập đoàn kinh tế Nhà nước hiện nay và như trước kia là các công trường, nhà máy, xí nghiệp…khi giao quyền quản lý cho cán bộ của mình thường đứng trước nguy cơ bị những cán bộ quản lý đó lợi dụng và vơ vét cho cá nhân mình. Bởi thế mà có không ít các tập đoàn kinh tế Nhà nước càng ngày càng suy kiệt nhưng các cá nhân là lãnh đạo những tập đoàn đó càng ngày càng béo tốt.

Vinashin – Tập đoàn kinh tế siêu hùng. Vinashin – Anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu Việt Nam…đã trở thành Titanic Việt Nam thế kỷ 21. Con tầu huyền thoại (hay hão huyền?) của nền kinh tế Việt Nam đang từ từ chìm xuống kéo theo số phận của hơn 80.000 tỷ đồng nợ nần.

Trong những ngày tháng này, cái tên Vinashin đang vang lên như một nỗi khiếp sợ với người dân. Những người nông dân đang cấy lúa bỗng quỵ xuống cánh đồng lầy lội và oi nóng đến ngạt thở và khóc rống lên, những công nhân trong các hầm mỏ úp mặt vào tầng vỉa nức nở tưởng không bao giờ dứt, nước mắt những ngư dân ngày đêm lênh đênh trên biển đánh bắt cá bắt đầu tuôn chảy làm nước biển dâng cao hơn, những người thợ may xuất khẩu bị kim khâu đâm vào mười ngón tay chảy máu đầm đìa…

Họ như chết đứng bởi họ biết rằng con cháu họ sẽ cấy lúa trồng khoai, đánh bắt từng con tôm con cá, may từng cái quần soọc, bán từng kg than..có thể trong hàng trăm năm nữa để mà góp phần trả nợ cho những cái tên như Vinashin.

Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) Phạm Thanh Bình đã trở thành một ông vua. Ông toàn quyền trong nhiều quyết định. Chỉ riêng việc bổ nhiệm con trai ông làm đủ thứ chức vụ khi mới 27 tuổi mà không cần xin ý kiến của tập thể lãnh đạo hay Thường vụ Đảng ủy tập đoàn thì chúng ta mới thấy sự lộng quyền thời nay của không ít cán bộ có quyền chức ghê gớm và ngang ngược như thế nào.

Ai đã cho ông cái quyền ấy? Khi mà ở nước ta, Chi ủy, Đảng ủy, Ban giám đốc hay ban Lãnh đạo của một cơ quan Nhà nước luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc và cũng là người giám sát những cửa quyền, những độc quyền, những tư lợi…

Thế mà ông Phạm Thanh Bình cứ làm như ở chốn không người cho đến khi dư luận lên tiếng. Ai đã cho ông cái quyền lớn như vậy? Nếu không là một ai đó cụ thể thì chính Ban Giám đốc và Đảng ủy nơi ông đang tùy tiện hơn cả mọi tự do quyết định đánh đắm con tàu kinh tế Titanic Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Một tờ báo viết: Theo thông báo của Ủy ban Kiểm tra trung ương, vi phạm của ông Phạm Thanh Bình đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật. Có thật đây là một thông báo chính xác không? Nếu đúng là thông báo của UBKT TƯ thì người dân lại bị hoang mang.

Vì sao lại hoang mang? Vì một người sai phạm như thế và có nguy cơ đốt 80.000 tỉ thành tro bụi sao lại dùng chữ “đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật”? Trong khi đó, phải dùng chữ “phải bị truy tố” mới đúng chứ. Một kẻ lừa đảo chiếm đoạt vốn của người khác mấy trăm triệu hay mấy tỉ còn bị truy tố huống hồ là 80.000 tỉ.

Hay bởi 80.000 tỉ này là tiền CHÙA đây? Mà việc tiêu tiền CHÙA cũng đã và đang là một dịch nạn ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Xin thưa số tiền đó có một phần tiền của cá nhân tôi đóng thuế đấy cho dù nó chỉ là một đồng.

Nhân dân xin những con “sâu” đừng bò lên cao nữa…

Báo Người Lao Động ra ngày 5 tháng 7 viết: Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tiền Giang đã có cuộc họp kiểm điểm việc Bí thư Tỉnh ủy Trần Thị Kim Cúc bị tố cáo có nhiều sai phạm. Tại cuộc họp, nhiều cán bộ Thường vụ đã thống nhất 4/5 vấn đề tố cáo bà Cúc là có cơ sở.

Theo đó, bà Cúc đã bị tố cáo có chủ trương cho UBND tỉnh bán hết Công ty CP Du lịch Tiền Giang cho gia đình ông Hoàng Kiều; ưu ái nhà đầu tư ở KCN Tân Hương một cách kỳ lạ bằng cách “biếu” không cho Công ty Nhựt Thành Tân 77,5 tỉ đồng mà chưa thông qua HĐND tỉnh… Ngoài ra, bà Cúc còn có người con nuôi là cán bộ ngân hàng có hành vi giật nợ hàng tỉ đồng và có dấu hiệu vi phạm hình sự trong việc tham ô tài sản.

Nhiều người dân rất chân thành nhưng cũng rất ngờ nghệch và tội nghiệp mà tôi từng là một người trong số họ. Trước kia họ cứ băn khoăn không biết làm sao mà nhiều quan chức giàu có thế. Một thời nhân dân đã mạnh dạn công khai xin đồng chí Giám đốc này, đồng chí Chủ tịch kia, đồng chí Bí thư nọ… hãy mau mau cứu dân bằng cách dạy cho dân cách làm giàu. Vì chỉ sau một khóa tại vị, các đồng chí ấy có cơ man đất đai, nhà cửa, tiền bạc…

Người dân rất hoan nghênh tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm của Ban thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang bởi một lý do rất đơn giản. Đó là họ đã dám lên tiếng đấu tranh sự sai trái của một Bí thư. Nghĩa là họ đấu tranh với chính người lãnh đạo mình. Bởi người dân vẫn nghĩ lâu nay có cho vàng cho bạc thì cấp dưới cũng chẳng dám đấu tranh với cấp trên cho dù biết cấp trên sai phạm rõ ràng. Vì đấu tranh với cấp trên thì “tránh đâu” và cuộc đời sự nghiệp của không ít người đã từng đấu tranh phải chấm dứt một cách thê thảm từ khi còn trẻ.

Sự dũng cảm của một Tỉnh ủy nói thực ra vui thì ít mà buồn thì nhiều vì hành động đáng lẽ bình thường lại trở nên hiếm hoi giữa thời buổi này. Nhưng dù thế nào thì cũng cho thấy có một sự chuyển biến dẫu chỉ bằng hạt cát trên sa mạc cát trong cuộc đấu tranh làm trong sạch cán bộ. Nhưng qua những vụ việc như của ông Chủ tịch Tô quyền to hơn cả những dãy núi Hà Giang và bà Bí thư Cúc uy lực rộng hơn cả vùng biển Tiền Giang.. mới thấy sự tha hóa của cán bộ đang bò ngược lên.

Trực Ngôn nói thế không biết có đúng không? Nhưng Trực Ngôn tôi dựa vào biểu đồ các quan chức của chúng ta phạm tội bị đưa ra công luận. Trước kia chỉ có chủ tịch xã, rồi đến chủ tịch huyện lộng hành, ức hiếp dân, tham ô tham nhũng… còn bây giờ đã đến cỡ Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh rồi. Nguy lớn rồi.

Dẫu vẫn biết đó chỉ là những con sâu BỰ bỏ rầu nồi canh nhưng nhân dân vẫn ngày đêm cầu xin những con sâu ấy đừng bò lên cao nữa và lên cao nữa…

Nó mà lên cao nữa thì… than ôi…

Larry King sẽ đến làm việc tại Việt Nam sau khi “thoái vị”

Với Larry King, chúng ta có thể nói ông là ông hoàng trong giới phát thanh truyền hình không chỉ đối với người Mỹ mà đối với cả thế giới đã tuyên bố thoái vị trong khi mà ông vẫn còn toả sáng trong thế giới truyền thông. Ông đã biết ra đi đúng lúc và đúng cách. Và thêm một lần nữa, ông lại đính thêm một viên kim cương vào nhân cách của ông.

Ông đã dừng đúng lúc và ông được tất cả. Một người biết dừng đúng lúc là một kẻ thông minh và sự thông minh này cũng là một yếu tố quan trọng làm lên nhân cách. Một nguồn tin không chính thức cho hay: sau khi từ giã chiếc ghế “vàng son” của mình, Larry King sẽ quyết định sẽ đến làm việc ở Việt Nam một thời gian.

Chúng ta đều biết: không một ai toả sáng mãi mãi bằng cách cứ ngồi lì ở nơi chốn họ đã từng một lần toả sáng. Nhưng lại có rất nhiều kẻ đã tắt vẫn tìm mọi cách để ôm lấy nơi chốn mà đúng ra họ phải ra đi. Những kẻ đó là những kẻ vừa tham lam lại vừa ngu tối. Những kẻ đó vừa tự vấy bẩn mình và biến mình trở thành những vật cản quá lớn với sự tiến bộ của xã hội và thật bi hài.

Với trường hợp Larry King, tôi mở to hết cỡ đôi mắt mình nhìn ra xung quanh trong phạm vi tầm nhìn của mình để kiếm tìm một người như vậy. Nhưng tôi đã thất bại. Những kẻ tham quyền cố vị quá đông và những người biết dừng lại đúng lúc và ra đi đúng lúc thật hiếm hoi đến nhường nào. Điều đó cho thấy sự háo danh và tham lam quyền lực có khả năng làm cho những kẻ vốn minh mẫn trở nên lú lẫn.

Sẽ kinh khủng và xúc phạm làm sao khi những chiếc lá già cỗi hay những bông hoa đã tàn úa vẫn cố bám lấy cành cây và không chịu rụng xuống. Những chiếc lá già và những bông hoa tàn rụng xuống đúng lúc luôn luôn làm nên những vẻ đẹp thật kiêu sa và huy hoàng đôi khi như lúc những chiếc lá kia và những bông hoa kia bật ra khỏi cành. Nhưng khi những chiếc lá già cỗi và những bông hoa tàn cố bám lấy cành thì đã gián tiếp đã làm đen bẩn cái cây và chống lại quy luật của sự phát triển.

Nghe tin Larry King có thể đến Việt Nam làm việc một thời gian thì người dân hỏi: Larry King đến Việt Nam để làm gì nhỉ? Có phải ông đến để giúp Truyền hình Việt Nam đào tạo các MC? Hay là ông đến để giúp VietNamNet cách làm bàn tròn trực tuyến cho thật hay?

Không. Ông không có thời gian để làm những việc nhỏ ấy. Ông đến Việt Nam để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc. Đến được vinh quang vô cùng khó nhưng biết cách rời bỏ vinh quang mới khó làm sao. Nếu không thì anh ta chỉ là một thằng hề lố bịch và trở thành một vật cản mà những người đang đi về phía trước chỉ muốn vứt anh ta ra vệ đường.

Khi Larry King có chương trình giảng dạy “làm thế nào để tránh được sự tham quyền cố vị” một cách cụ thể. Chúng tôi sẽ thông báo cho những ai muốn tham dự lớp học này để tiện bề đăng ký. Nhưng Ban tổ chức lớp học này lo sợ rằng sẽ có rất ít người đến học. Nhất là các vị chức sắc, sẽ là hầu hết các vị không đến học lớp này được với lý do: “Mình bận giải quyết nhiều việc quá. Thông cảm cho mình”.

Nỗi sợ hãi của một dân tộc

Đội tuyển Argentina đã thất bại ở Nam Phi. Giấc mơ về ngày bước lên ngai vàng bóng đá thế giới của họ đã bị đập tan. Những người yêu đội tuyển Argentina và Maradona lo sợ ngày trở về quê hương của họ. Họ hình dung ra sự giận dữ và cả những lời nguyền rủa của những người Argentina. Nhưng sự thật đã hoàn toàn khác.

Có lẽ lâu nay chúng ta ít thấy một đất nước nào đón những người con thất trận của họ trở về như ở Argentina. Người ta nhìn thấy nụ cười của Maradona, nụ cười của người vừa thất trận trước đó. Juan Cabandie, một quan chức trong chính quyền Argentina nói: “Khi Maradona làm bất cứ việc gì, thì cho dù kết quả ra sao đi nữa, điều đó cũng không quan trọng. Hãy xem cách mà hàng triệu người dân Argentina chào đón ông, các bạn sẽ biết ở đất nước chúng tôi Diego quan trọng như thế nào”.

Tổng thống Kirchner lên tiếng “Khi Đức đánh bại Argentina, toàn bộ người dân Argentina đều rất buồn. Nhưng chúng ta cần kiên nhẫn với Maradona, đội bóng cũng như đất nước Argentina cho dù nỗi buồn này sẽ còn kéo dài. Tôi đã gọi cho Maradona sau cuộc họp báo của ông ấy, nhưng ông ấy không thể nói lên lời vì đang khóc. Tôi ủng hộ ông ấy bởi không ai có thể đem lại nhiều niềm vui trên sân cỏ như Diego Armando Maradona đã đem lại cho chúng ta “, “Tôi đã mời toàn bộ đội tuyển tới Cung điện Tổng thống, nhưng họ từ chối bởi họ cảm thấy rằng mình không xứng đáng với vinh dự này. Nhưng tôi tin rằng họ đã sai bởi họ xứng đáng được như vậy, và tôi sẽ đợi họ”

Vì sao lại có hình ảnh ấy và những hành xử ấy đối với một đội quân thất trận mà người có trách nhiệm cao nhất là “nguyên soái sân cỏ” Maradona? hay nói đúng hơn là vì sao lại có một tình yêu như thế từ những người dân thường cho đến vị Tổng thống của Argentina giành cho những người con thất trận của mình?

Câu trả lời thật đơn giản: vì Maradona đã thể hiện một tình yêu chân thành và nồng cháy với bóng đá và với tổ quốc mình. Vì Maradona có thể làm được thậm chí hơn cả một vị Tổng thống là mang đến cho những con người trên mảnh đất Argentina tình yêu và niềm kiêu hãnh về tổ quốc mình. Và bóng đá chỉ là một cách mà Maradona đã bầy tỏ tình yêu của ông với dân tộc Argentina.

Trong lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới, có không ít những người lính và những vị tướng đã thất trận trong những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, nhưng họ đã được dân tộc họ ghi danh đời đời như một niềm tự hào lớn lao. Bởi những người lính và những vị tướng ấy cho dù thất trận nhưng họ vẫn mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và sự hiến dâng đến hơi thở cuối cùng cho tổ quốc.

Cái điều mà Maradona làm được hơn cả những trận thắng hay chiếc Cup vàng sân cỏ là ông đã thổi vào những người dân Argentina tình yêu dân tộc họ. Ông đã mang đến cho những người Argentina một niềm tin kỳ lạ ngay trong chính sự thất bại tạm thời của mình. Cao hơn triệu lần một huấn luyện viên, ông đã trở thành một thủ lĩnh tinh thần của những người Argentina. Đấy chính là sự hiến dâng lớn nhất của ông cho dân tộc Argentina.

Và tôi thấy, một người đứng đầu của một đất nước cũng vậy, ông ta hay bà ta không có con đường nào khác là con đường phải trở thành thủ lĩnh tinh thần của dân tộc đó. Một dân tộc có thể phải đi qua đói rét, phải đi qua máu chảy, phải đi qua những thất bại…nhưng điều tối thượng là người lãnh đạo dân tộc đó không bao giờ làm mất lòng tin của nhân dân mình. Nếu một thủ lĩnh của một đất nước không mang đến cho nhân dân của mình niềm tin và tình yêu đất nước thì đó chắc chắn là một thủ lĩnh thất bại hoàn toàn.

Không ai hay không một dân tộc nào lại không một lần thất bại hay rơi vào những nguy nan. Nhưng điều đó không phải là nỗi sợ hãi đối với dân tộc đó. Điều sợ hãi chính là khi một dân tộc không tìm lại được niềm tin nữa thì nghĩa là họ sẽ thất bại mãi mãi.

Một cảnh tượng đau lòng ở Hà Nội:

Có một ngày ở Trường Mầm Non B, quận Tây Hồ, người ta đã phải chứng kiến một cảnh tượng thật đau lòng mà không hiểu được vì sao.

Đó là cảnh hàng trăm phụ huynh già có trẻ có cầm đơn xin học cho con cháu mình vọt lao lên phía trước như những vận động viên chạy 100 mét trên đường đua khi có súng hiệu.

Không. Sự ví von này thật nhạt nhẽo, thật vô tâm. Có lẽ phải ví hàng trăm phụ huynh như những con người đang nhoài về phía trước như những người đang bị sóng biển đánh chìm với hy vọng mong manh để bíu được mạn thuyền mong thoát chết.

Vậy những phụ huynh kia đang phải chống chọi với điều gì mà khủng khiếp vậy? Họ đang chống chọi với việc con cháu họ có nguy cơ bị loại khỏi danh sách nhập học.

Xin thưa, đấy chỉ là một trường mầm non chứ không phải là một trường đại học. Có lẽ vì chúng ta đã và đang mải mê nói và chắc còn mải mê nữa về những điều rất là to tát cho một tương lai xa xôi với một trí tưởng tượng ghê gớm trong khi đó chúng ta không xây đủ những trường mầm non tốt cho những đứa trẻ để những ông bà, những cha mẹ phải săn lùng và có lúc như là tranh cướp cho con cháu họ một chỗ trong cái lớp học kia.

Hình ảnh nhân văn của một quốc gia hay nói rộng hơn đó chính là những gì mà Chính quyền sở tại làm cho những đứa trẻ và những người già. Một quốc gia mà người lớn phải tranh giành lớp học cho con cháu mình và những đứa trẻ phải đu dây qua sông đi học thì là một quốc gia như thế nào khi quốc gia đó có thể để cho một ông Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn dễ dàng tiêu hủy đi cả 80.000 tỉ đồng?

Nhân cách của người lớn chúng ta trước cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu chúng ta là thế

http://www.tuanvietnam.net/2010-07-07-dam-tau-titanic-viet-nam-va-noi-so-hai-cua-mot-dan-toc

_______________

Vẫn là thói chơi sang, bệnh hình thức
09/07/2010

Nhật Hiên, thông tín viên RFA

Hà Nội đang ráo riết chuẩn bị cho đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.

Từ khi công cuộc chuẩn bị bắt đầu tiến hành cho đến nay, người dân đã chứng kiến rất nhiều ý tưởng, dự án… tiền tỷ được triển khai, trong đó có nhiều ý tưởng, dự án đã bị công luận phản đối, chỉ trích vì sự lãng phí, thiếu hiệu quả hoặc phản thẩm mỹ, phi văn hóa…

Vội vàng, cập rập

Càng gần đến ngày đại lễ, việc chuẩn bị càng cấp tập hơn, nhiều ý tưởng càng phát sinh… Mới đây, người dân lại xôn xao về kế hoạch xây 5 cổng chào tại 5 cửa ngõ dẫn vào trung tâm Thủ đô Hà Nội.

Điều khiến dư luận băn khoăn đầu tiên là việc xây 5 cổng chào với quy mô lớn, có ý nghĩa quan trọng đối với diện mạo của một Thủ đô lại được quyết định trong một thời hạn quá ngắn, chỉ còn đôi ba tháng nữa.

Trong bài “Sự bình tĩnh cần thiết” đăng trên báo Lao động, tác giả Lê Thanh Phong viết: “Xây dựng một cổng chào cho Thủ đô là cần thiết…

Điều cần bàn không phải là nên hay không việc xây dựng cổng chào, mà là làm như thế nào, khi nào làm. Từ đây đến đại lễ chỉ còn 100 ngày, quỹ thời gian như vậy sẽ không đủ để thực hiện một công trình kiến trúc có chất lượng cao. Đặc biệt đối với cổng chào, sự đòi hỏi về thẩm mỹ kiến trúc, ý nghĩa văn hóa rất cao, nên càng không thể vội vàng”.

Chúng ta có cần thiết phải làm cổng chào không? Đương nhiên là không cần thiết. Mà nếu cần thiết thì không ai lại làm vội làm vàng như làm cho xong.

Tác giả Ngô Hoàng

Theo blogger Bút Lông trong “Lại chuyện nước đến chân…”, sự vội vàng này càng đáng nói hơn khi quyết định của Thủ tướng trong đó có ý tưởng về năm cổng chào này đã được phê duyệt cách đây gần hai năm. “Tại sao hai năm qua việc này không triển khai, để đến khi đại lễ chỉ còn hơn 100 ngày mới vội vàng chỉ định bốn doanh nghiệp thực hiện với kinh phí ước tính khoảng 50 tỷ đồng!”.

Chưa kể, “mới hơn ba tháng trước, dư luận đã ầm ĩ về việc một doanh nghiệp (Công ty CP Cầu Vàng) do quá nản chí đã phải xin rút lại “Đề án ý tưởng thiết kế đầu tư xây dựng năm cổng chào kỷ niệm 1000 năm Thăng Long”. Dù đã được chấp thuận chủ trương nhưng đơn vị buộc phải xin rút lui lại đề án vì thời điểm đó (cách đại lễ hơn 200 ngày) họ vẫn chưa được chính thức chấp thuận đầu tư trong khi thời gian còn lại không đủ để xây dựng.

Ấy vậy mà khi chỉ còn tròn 100 ngày thì Hà Nội lại vội quyết để vừa duyệt thiết kế, thi công và hoàn thiện…”.

Tác giả Ngô Hoàng thì đặt câu hỏi có phải Hà Nội dựng cổng chào bằng… cót ép, bởi vì chỉ có dựng bằng cót ép như kiểu những cái cổng chào ở làng quê vào các dịp lễ hội thì mới có thể làm nhanh như vậy thôi:

Chúng ta có cần thiết phải làm cổng chào không? Đương nhiên là không cần thiết. Mà nếu cần thiết thì không ai lại làm vội làm vàng như làm cho xong”.

Sự lúng túng, cập rập chứng tỏ vấn đề chưa được suy nghĩ cho thấu đáo, đã thể hiện ngay từ những thông tin về việc xây dựng cổng chào liên tục thay đổi. Bắt đầu ngày 22/6 là thông tin Hà Nội sẽ xây dựng 5 cổng chào do 5 doanh nghiệp tặng toàn bộ hoặc đóng góp một phần, tổng trị giá 50 tỷ đồng. Khi nghe dư luận tỏ ý lo ngại về thời gian quá gấp gáp, ngày 25/6, Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị khẳng định tại cuộc giao ban của lãnh đạo thành phố với các quận huyện rằng thành phố sẽ không làm ngay các cổng chào vĩnh cửu, mà làm các cổng chào tạm, kinh phí xây dựng vừa phải, không phải là 50 tỷ đồng.

Đến 29/6, thì lại có thông tin mới: UBND Hà Nội đã chấp thuận phương án lắp dựng cổng chào tại 4 cửa ngõ vào Thủ đô, riêng cổng chào tại quốc lộ 5 đi Hải Phòng chưa được phê duyệt, các công trình sẽ hoàn thành trước ngày 2/9.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập bình: “Lúc đầu định xây kiên cố 5 cái cổng, sau bảo chỉ làm tạm thôi, bỏ ra 50 chục tỷ, giải phóng 18 ngàn mét vuông mặt bằng làm thử cái đã, nếu thấy ổn thì xây kiên cố, không ổn thì bỏ đi, khỏe re.

Thì Bí thư Hà Nội đã nói đối với 5 cổng chào thì thành phố cũng có hướng chưa làm vĩnh cửu luôn, chưa làm kiên cố luôn. Trước mắt sẽ chỉ làm bằng vật liệu tạm thời để nếu không phù hợp sẽ tiếp tục thay.

Hà Nội tấc đất tấc vàng, giải phóng vài trăm mét mặt bằng để đặt cái tượng cũng phải tính nát nước, đằng này phải tiêu tốn 18 ngàn mét vuông mặt bằng chỉ để làm thử, nghe mà sợ quá. Lại có người nói cứ giải phóng mặt bằng, nếu không làm cổng thì ta làm bãi giữ xe, nghe như chuyện của những người thích đùa”.

Cổng chào để làm gì, để chào ai?

Nhìn chung, giới trí thức, giới chuyên môn như Kiến trúc sư… đều không đồng tình với việc xây cổng chào vội vã như vậy, dù là 4 hay 5 cái. Trong loạt bài phỏng vấn các nhân vật khác nhau về vấn đề này của tác giả Khánh Linh đăng trên Tuần Việt Nam, GS TS Nguyễn Quang Ngọc khi trả lời phỏng vấn đã nêu những băn khoăn của mình: “Câu hỏi đầu tiên phải đặt ra là “xây cổng chào để làm gì?”. Nếu như xây cổng chào để phục vụ một sự kiện, cụ thể ở đây là đón khách trong nước và quốc tế đến tham dự Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, nghĩa là đến hết Đại lễ thì cũng không cần cổng chào nữa.

Hà Nội tấc đất tấc vàng, giải phóng vài trăm mét mặt bằng để đặt cái tượng cũng phải tính nát nước, đằng này phải tiêu tốn 18 ngàn mét vuông mặt bằng chỉ để làm thử, nghe mà sợ quá.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Để xây “vĩnh cửu”, theo tư duy đô thị hiện đại thì càng chỉ nên xây một “cổng chào” có tính chất biểu trưng cho Thủ đô Hà Nội, kiểu Paris (Pháp) có Khải Hoàn Môn, ngay như Viêng Chăn (Lào) cũng có cổng mang tính chất biểu trưng rất đẹp, có ý nghĩa, thể hiện tấm lòng đón chào tất cả mọi người đến với thành phố, dù quốc tịch nào, dù đi theo tuyến đường nào, hướng nào, bằng phương tiện gì… Nếu theo tư duy đó thì không cần phải xây dựng ở nơi “địa đầu” theo kiểu “cổng chào” truyền thống”.

Có vẻ như ngay những người trình dự án, phê duyệt dự án cũng chưa rõ lắm thực sự xây cổng chào để làm gì như nhà văn Nguyễn Quang Lập đã vạch ra trong bài “Chuyện cái cổng chào” nói trên: “Nếu học theo nước Pháp để làm cái cổng chào mang tính biểu trưng cao, cho thấy Thăng Long – Hà Nội là thành phố văn hiến, anh hùng, vì hòa bình và tự do, lấy từ ý tưởng rồng bay của Lý Công Uẩn nghìn năm trước thì hay biết bao nhiêu.

Đằng này vì không biết cái cổng Thủ đô nghìn năm nó khác với cái cổng lối vào Thủ đô chỗ nào, tức nó khác với cái cổng làng chỗ nào. Không biết làm cái cổng để khai thác tính biểu trưng của nó hay muốn làm ra cái cổng thuần túy là cái cổng, thành thử cứ loay hoay không biết làm 5 cổng, 4 cổng hay 3 cổng, làm tạm để chào mừng Đại lễ nghìn năm hay làm cái vĩnh cửu, ôi vân vân và vân vân…”.

Hội Kiến trúc sư Việt Nam thì cho rằng, các phương án cổng chào đề xuất có quy mô lớn, đòi hỏi phải có kết cấu ổn định, bền vững, không thể là công trình tạm. Bản vẽ các cổng chào với việc sử dụng các hình tượng chưa chọn lọc cũng khiến mọi người băn khoăn.

Cũng trong loạt bài phỏng vấn nói trên của Tuần Việt Nam, KTS Nguyễn Trực Luyện, nguyên Chủ tịch Hội KTS Việt Nam cho rằng những hình tượng được đưa ra không ổn,“vì nhàm chán và sáo rỗng. Trống đồng, chim lạc, rồng hay bãi cọc Bạch Đằng đều là những sự gắn kết khiên cưỡng với lịch sử và những giá trị của Thăng Long”, chưa kể trống đồng thì bị xẻ đôi, hoặc vừa đổ vừa bị chìm một nửa xuống đất, nằm bên vệ đường, dễ bị “xuyên tạc” về ý nghĩa…, về kích thước thì lại quá lớn v.v. Còn KTS Nguyễn Văn Tất, tân Phó Chủ tịch Hội KTS Việt Nam thì cho đó “Chỉ là tưởng tượng chơi sang”.

Nhà báo Phạm Viết Đào lại nhìn ra một khía cạnh khác, đó là việc các doanh nghiệp tự nguyện bỏ vốn ra xây cổng chào cho Hà Nội, thực chất là đổi đất… lấy cổng chào.

Trong bài “Những chiếc “quạt mo” của các “chú Bờm” quảng cáo đất Hà Thành thời nay tác giả viết “Cả 5 cổng chào lên đến 50 tỷ. Với diện tích đó, sau đại lễ, chắc chắn các chú Bờm sẽ không dại gì mà không cho thuê quảng cáo. Bỏ rẻ 6 mặt quảng cáo đó mỗi năm cũng phải thu về dăm, sáu tỷ bạc; trong khi cái vốn ban đầu bỏ ra chỉ có 10 tỷ?

Trong vòng 2 năm đảm bảo các chú Bờm sẽ thu đủ vốn? Đến năm thứ 3 đảm bảo các chú sẽ vung vinh và chiếc cổng chào này chắc chắn sẽ tồn tại lâu lâu chứ không thể xong đại lễ thì dỡ xuống ngay?… Chỉ qua một vụ này thôi đã thấy người ta lợi dụng lễ lạc để moi tiền, để làm tiền tài giỏi như thế nào? Trong một năm Việt Nam tổ chức tới trên 8000 lễ hội thì chắc cũng có ngần ấy cơ hội moi tiền, móc tiền từ túi này chuyển qua túi kia…”.

Vẫn thói chơi sang, bị dân phản đối

Trong một so sánh để thấy rõ thói thích chơi sang, bệnh hình thức của các quan chức Việt Nam, blogger Hiệu Minh kể chuyện “Cổng chào… kiểu Mỹ”, đó là những tấm bảng tôn sơn xanh, đôi khi là tấm gỗ đơn sơ treo lủng lẳng trên cành cây, hầu hết là đơn giản, bởi “Họ rất sợ sự hoành tráng của cổng chào làm lái xe mất tập trung và gây tai nạn. Ước tính từ khoảng vài trăm đô la cho đến 1000 đô la cho một… cổng chào.

Cổng chào của Hà Nội: toàn cỡ to bằng tòa nhà chục tầng, hoành tráng và tốn kém. Ước tính khoảng gần triệu đô một cổng chỉ để chào mà chưa biết đã chào được ai.

Người ta thu nhập gần 50.000$/năm/người mà chi cho bảng chào cỡ khoảng nghìn đô. Việt Nam ta chi hàng triệu đô cho một cổng chào trong khi thu nhập 1000$/năm/người.

Để chào mừng Đại lễ 1000 Thăng Long – Hà Nội, trong 6 tháng đầu năm, nhiều hoạt động văn hóa diễn ra sôi nổi như:
– Lễ hội hoa Hà Nội
– Lễ hội Đống Đa kỷ niệm 221 năm Quang Trung – Nguyễn Huệ giải phóng Thăng Long
– Lễ hội xuân Hà Nội 2010
– Lễ hội đền Hùng
– Lễ hội Cố đô Hoa Lư

Nước bé, dân số đông, thu nhập đang ở mức nghèo, mật độ dân số VN gấp 10 lần nước Mỹ, thu nhập kém họ những 46 lần, nhưng cổng chào to gấp hàng nghìn lần nước Mỹ”.

Trong bài “Dấu chấm đặt trên chữ i – hay là chuyện xây cổng chào” đăng trên trang Bauxite Vietnam, nhà giáo Phạm Toàn nói thẳng “cái dân tộc này cần học, học nữa, học mãi. Cái dân tộc này đừng nên học theo những thói hóng hớt. Cái dân tộc này chớ chạy theo những trò ăn chơi chết người. Hãy làm lại từ đầu với những hành động thiết thực xây dựng Tổ quốc. Đừng biến hậu thế thành những con nợ lút đầu. Chớ hành động vô trách nhiệm!”.

Chỉ riêng đại lễ 1000 năm Thăng Long-Hà Nội, đã có bao nhiêu dự án bị dân phản đối từ dự án di dời trung tâm hành chính lên Ba Vì, xây trục Thăng Long nối liền Ba Vì với trung tâm hiện hữu, việc sơn quét làm mới các khu phố cổ, di tích cổ, chương trình 1000 hiện vật gửi tới mai sau, bị chỉ trích quá, cuối cùng vẫn gửi tới mai sau nhưng chỉ… một hiện vật mà thôi v.v.

Kể cũng lạ, một Chính phủ làm việc kiểu gì mà cứ thường xuyên bị dân phản đối?

Đó cũng là điều mà tác giả Hà Văn Thịnh nêu lên trong bài “Chính phủ tức cười: đưa ra cái gì cũng bị dân phản đối” đăng trên trang Bauxite Vietnam: “Đọc sách từ cổ chí kim và giật mình “phát hiện” ra rằng không có chính phủ nào như Chính phủ Việt Nam hiện nay, cứ đề ra kế hoạch “to tát” nào, thì đều bị người dân phản đối, la ó rầm trời!…

Phó thường dân như tôi xin hỏi quý vị lãnh đạo, những người đang nắm vận mạng đất nước, nhân dân trong tay, rằng như thế là thế nào? Có chính phủ nào trên thế giới cứ định làm gì là sai, là hỏng đấy; cứ “nghĩ” ra cái gì y như rằng tai họa đấy? Tại sao lại có cách điều hành đất nước kỳ quặc và khó hiểu đến như thế?…”.

Blogger Dr. Nikonian cũng có cùng suy nghĩ trong bài “Bá ngọ”: “Ra Hà Nội kỳ này, tôi nghe chửi hơi bị nhiều! Từ anh xe ôm, tài xế taxi, chị nhân viên văn phòng, bà cụ bán chè nước vỉa hè cho đến bác hưu trí… tất tật đều đồng thanh chửi.

Không phải chửi tôi, mà là chửi gay gắt, chửi chát chúa về các dự án bạc tỷ nhân dịp 1.000 năm Thăng Long”.

Riêng về dự án cổng chào, người dân nói gì? Chị nhân viên văn phòng xinh đẹp chửi đông đổng về dự án 5 cổng chào mất 50 tỷ.

Đọc sách từ cổ chí kim và giật mình “phát hiện” ra rằng không có chính phủ nào như Chính phủ Việt Nam hiện nay, cứ đề ra kế hoạch “to tát” nào, thì đều bị người dân phản đối, la ó rầm trời!…

Tác giả Hà Văn Thịnh

Chị ấy nói rất chát thế này: “Làm cổng chào cho hoành tá tràng làm gì, để đi vào trung tâm chỉ thấy kẹt xe, bụi, khói, ô nhiễm… không khác gì một cô gái mặc đồ rất đẹp, nhưng khi tiếp cận “nội thất” thì mới thấy hết sự xấu xí não nề”.

Chát thật, xin ngả nón bái phục phép so sánh kiểu này!

Tác giả đành phải tự hỏi: “Nikonian tôi nhiễu sự, ngồi vỉa hè mà vẫn băn khoăn: Nông nỗi nào mà bày ra trò gì cũng bị dân chửi om sòm? Khoảng cách giữa quan trí và nguyện vọng của bá tánh xem ra ngày càng xa xôi. Tại sao lại thế?”.

Tác giả Hà Văn Thịnh đã tự trả lời: “Câu trả lời ngắn và rõ: Vì không ít người trong số quý vị bất tài, kém cỏi, tham lam.

Sự khó hiểu lên đến tột đỉnh khi biết rằng người ta cứ quy hoạch, cứ đề ra “ý tưởng” nọ kia không phải vì ích dân, lợi nước mà là vì lợi ích phe nhóm, vì phải kiếm thật nhanh tiền dân, của nước!”.

Xem ra, với một cơ chế đặc quyền đặc lợi như thế này thì những chuyện vung tiền qua cửa sổ để tạo ra những công trình kém hiệu quả về mọi mặt, cho dù là tiền thuế của dân, tiền đi vay nợ hay tiền của các doanh nghiệp đóng góp… vẫn còn tiếp tục diễn ra dài dài!

NH

Nguồn: RFA
http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/van-la-thoi-choi-sang-benh-hinh-thuc.html#more

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. ho dang co tinh lay mau cua nhan dan de lam thay doi bo mat bat tai toan tri cua dang cong san nhan ky niem 1000 nam thang long, ngo hau che day nhung nhuc nha,nhung bat cong ma chinh ho da dem ve cho dan toc va to quoc.do la SU NGHEO DOI KHON CUNG TRIEN MIEN CUA DAN TOC,do la SU AN NGUY CUA TO QUOC TRUOC SU XAM CHIEM LANH THO LANH HAI VA TAI NGUYEN DAT NUOC CUA HAN CONG BAC KINH,nham lam cho nhan dan quen di cai doc tai tan ac va cai nhuc boi su uong hen ban nuoc cua be dang cong san.trong khi xa hoi day day bat cong,chung van cat co nhan dan de hut mau, co tinh trang diem cho mot thay ma thoi rua, can duoc hoa tang hon la co tinh tan trang, DE CHUNG THA HO VO VET LAN CUOI TREN MAU XUONG CUA DAN TOC VIET NAM./.

    Bình luận bởi thangkhosaigon — 10/07/2010 @ 5:19 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: