Hoàngquang’s Blog

09/07/2010

Ba mươi lăm năm sau cuộc chiến, câu chuyện của Việt Nam là sự phản bội

Filed under: TƯ TƯỞNG,Văn hóa-Xã hội — hoangquang @ 9:43 sáng
Tags:

Andrew Lam

Nguồn: Thirty Five Years After The War, Betrayal is Vietnam’s Story (New America Media 28-4-10)

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

Một tiêu đề của tờ báo địa phương dường như nói lên tất cả: “Phương pháp chủ yếu là dùng Tình.” Câu chuyện: hoạt động buôn bán Phụ nữ và Trẻ em dọc biên giới Việt – Trung.

Một trong những “phương pháp tình yêu” được sử dụng như thế này: Một người đàn ông từ thành phố dụ dỗ một thiếu nữ thôn quê, rồi đem cô ta qua biên giới Trung Quốc sau khi làm đám cưới với cô. Khi đến nơi, cuộc trăng mật biến thành một trao đổi nô lệ: chú rể bán cô dâu ngây thơ của mình vào một nhà chứa, rồi biến mất dạng.

Hoặc nói có thể là “phương pháp tình cảm gia đình”: một goá phụ tuyệt vọng vì người chồng nông dân của mình chết trong một tai nạn, đã quyết định bán con gái của bà. Đứa con gái ngỡ đây là một chuyến mua hàng bên kia biên giới Trung Quốc nhưng lại hoá ra là một cơn ác mộng. Người con gái trẻ bị bán vào một nhà chứa và lại bị bán cho một ông già để làm.

Trong cả hai trường hợp, các nạn nhân đều bị bỏ rơi bởi tình yêu và lòng trung thành. Đối với họ điểm mấu chốt ảnh hưởng đến cuộc đời cả hai rốt cuộc là sự phản bội.

Nhưng phản bội không đơn giản là câu chuyện của những phụ nữ và trẻ em bị buôn bán, một hiện tượng đang vượt tới tầm mức đại dịch. Trong một ý nghĩa khác, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam. Các triều đại hưng thịnh rồi lụi tàn, những kẻ thực dân đến rồi đi, những cuộc nội chiến xảy ra, mạng sống và đất đai bị tàn phá, nhưng điểm mấu chốt của việc bị lừa dối, bị phản bội vẫn tiếp tục tạo dựng nên lịch sử của đất nước này.

Đương nhiên có nhiều dạng phản bội. Ba mươi lăm năm trước, Quân đội Nam Việt Nam bị Hoa Kỳ bỏ rơi và nguồn cung cấp vũ khí vào cuối cuộc chiến bị giảm xuống còn vài viên đạn cho mỗi người lính khi những chiếc xe tăng của Cộng sản phía bắc đang tiến về phía nam.

Nhưng bị phản bội không chỉ thuộc về những người thua trận. Nó cũng cũng đùa giỡn một cách mỉa mai hơn nữa đối với những người được cho là thắng trận. Những người Việt Cộng – du kích quân của Mặt trận Dân tộc Giải Phóng Miền nam Việt Nam – nhanh chóng nhận ra rằng họ đã không thực sự “thắng” khi Sài Gòn sụp đổ. Chỉ trong vài tháng, các đơn vị của họ bị giải thể hoặc bị hợp nhất dưới sự chỉ huy của Hà Nội, giới lãnh đạo miền nam bị buộc phải về hưu. Mặc dù so với những thành phần khác, họ là những người chịu đựng mất mát nhiều nhất, những người Việt Cộng nhận ra mình bị mất quyền tự quản và rốt cuộc biến thành thuộc cấp của giới lãnh đạo phía bắc.

Nhưng chính bản thân các quan chức cộng sản miền bắc cũng không thoát khỏi việc bị phản bội. Trong số khoảng chục người bất đồng chính kiến lưu vong là Đại tá Bùi Tín, viên sĩ quan cao cấp nhất của Hà Nội tiến vào Sài Gòn khi cuộc chiến kết thúc để tiếp nhận sự đầu hàng chính thức của Nam Việt Nam. Ông Tín lại bỏ Việt Nam đến Pháp khoảng một thập niên sau. Nguyên nhân: ông bức xúc trước giai đoạn hoà bình của cộng sản khi những trại cải tạo và những vùng kinh tế mới được dựng lên để trừng phạt miền nam, trong khi vô số thuyền nhân bỏ mạng trên biển. Đấy không phải những gì ông trông đợi khi miền Bắc đang tìm cách “giải phóng” miền Nam khỏi tay người Mỹ trong chiến tranh. Những cuốn sách của ông: “Đi theo con đường của Hồ Chí Minh: Hồi ký của một người miền bắc,” và “Từ thù đến bạn: Qua cái nhìn của một người miền bắc về cuộc chiến” đã trở thành những bằng chứng hùng hồn của sự kiêu ngạo và thoái hoá ở Việt Nam, cộng thêm lời kêu gọi dân chủ thống thiết.

Và ngay cả Hồ Chí Minh, người cha của Chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam, hoá ra cũng không thoát khỏi sự phản bội. Theo một số ít người Việt hiểu biết nội tình của đảng, Bác Hồ đã trải qua những năm cuối của đời mình trong cảnh bị quản thúc tại gia, người yêu của ông bị giết chết và con cái bị lấy đi. Đấy là những gì tiểu thuyết gia Dương Thu Hương, hiện sống lưu vong đã viết trong cuốn sách mới nhất của bà là “Đỉnh cao chói lọi”, một tiểu thuyết dựa trên lịch sử không chính thức về những năm cuối đời của Hồ Chí Minh. Bản thân bà Hương nếm mùi bị phản bội một cách sâu đậm. Từng là đoàn viên thanh niên trong phong trào Cộng sản, về sau bà bị quản thúc tại gia vì những cuốn sách phê phán Cộng sản, đặc biệt là cuốn “Những thiên đường mù.” Các quan chức chính quyền gọi bà là “con mẹ phản quốc.”

Việt Nam trong thì hiện tại là một Việt Nam ở phía cuối của xã hội không tưởng của Orwell, như được miêu tả một cách châm biếm trong Trại Súc Vật, nơi mà “mọi súc vật đều bình đẳng nhưng một số súc vật thì bình đẳng hơn những con khác.” Tham nhũng tràn lan, và theo tờ báo Asia Times Online, “Việc sang nhượng đất đai trở thành những vấn đề nghiêm trọng ở Việt Nam. Một số nhà quan sát tiên đoán rằng, giống như Trung Quốc, việc thu hồi đất đai nhà nước đầy nghi vấn có thể dẫn đến sự tràn lan về bất ổn xã hội và ngăn cản quá trình phát triển xã hội kinh tế của Việt Nam.”

Trong khi học thuyết Marxist Leninist vẫn được giảng dạy tại các trường phổ thông và đại học, những nông dân nghèo khổ thường bị bứng khỏi đất đai với số tiền bồi thường nhỏ nhoi để những kẻ giàu có và quyền lực sử dụng làm sân gôn. Trong khi những phụ nữ và trẻ em nghèo khó ở vùng quê hiện đang trở thành những món hàng bị bán qua biên giới, thường là với sự đồng loã của những quan chức địa phương, thì thành phố lại sáng ngời với sự giàu sang mới, và những ngôi nhà cao tầng tiếp tục mọc lên như nấm.

Ta không phải tìm xa hơn Sài Gòn. Biển quảng cáo nước hoa Chanel và túi Versace giờ đây che phủ những khẩu hiệu Cộng sản tuyên dương giới công nhân, nông dân và thiên đường xã hội chủ nghĩa. Những tiệm massage nằm trong tầm nhìn của bức tượng Hồ Chí Minh đang tươi cười ở trung tâm Sài Gòn, một thành phố được đổi tên một cách không đúng đắn lắm cho một con người từng cổ vũ cho tính giản dị.

Trong một buổi tối gần đây ở khu vực mới của Sài Gòn là Quận 7, tại một nhà hàng 3 tầng thời thượng có tên là Cham Charm – được xây nhái theo đền Angkor Wat với đá hoa đen và dòng nước chảy theo hai bên tam cấp bóng lộn – có những chiếc Mercedes, Lexus và cả một vài chiếc Ferrari lẫn Rolls Royce dừng bánh với giới paparazzi đang chụp ảnh tại lối vào. Hôm ấy là sinh nhật của ca sĩ nổi tiếng Hồng Nhung và những người bạn giàu sang – đa số có quan hệ với chính quyền hiện tại – đang tổ chức một buổi tiệc riêng dành cho cô. Champagne tuôn trào, rượu vang được rót, và một dãy dài đầy ắp những món hào biển, sushi và tôm hùm dùng để phục vụ 350 khách VIP. Một lúc sau, Nhung gọi những “đồng chí” của mình lên trên sân khấu, nhiều người trong họ là những triệu phú hoặc vợ chồng của triệu phú. Họ cùng nhau hát một bài ca tuyên truyền của Cộng sản – lên đường đáp lại tiếng gọi của tổ quốc. Trong khi những người phục vụ đeo nơ trắng rót rượu Champagne, chiếc máy chiếu phát ra những hình ảnh ngày xưa của Nhung: Một thiếu nữ mặc đồng phục Cộng sản đang ca hát. Đương nhiên, chẳng ai hát bài ca về sự phản bội tại một buổi dạ tiệc vàng, nhưng người ta cũng thấy được một sự mỉa mai quá hiển nhiên.

Cách buổi dạ tiệc không xa mấy, một nhạc sĩ già trong căn hộ tồi tàn của mình nói rằng ông cực kỳ cay đắng: “Xã Hội Chủ Nghĩa đã trở thành Cơ Hội Chủ Nghĩa.” Ông từng quen biết và tận tâm phục vụ Bác Hồ nhưng giờ đây, tuổi già sức yếu, ông trở thành một người lớn tiếng chỉ trích chính quyền Hà Nội. Ông vô cùng đau đớn khi ba năm trước Việt Nam đã nhượng bộ những mảnh đất dọc theo biên giới cho Trung Quốc và còn ký kết một hợp đồng trị giá hàng tỉ Mỹ kim để biến những đồi núi nguyên thuỷ của tỉnh Lâm Đồng thành nơi khai thác bauxite, một quá trình phá huỷ hệ thống sinh thái.

Điều đáng lo hơn là việc tranh chấp quần đảo Trường Sa cũng đã rơi vào tay Trung Quốc, làm vùng biển Việt Nam trở nên yếu thế trước sự bành trướng của Trung Quốc. Có những cuộc biểu tình phản đối hiếm hoi nhưng chẳng ai lắng nghe. “Các quan chức chính quyền đã thoái hoá cùng cực,” người nhạc sĩ già nhận định. “Họ chỉ biết cúi đầu trước đồng tiền. Tôi đã mặc quân phục và đi biểu tình. Tôi thấy buồn khi chứng kiến chính quyền lừa dối nhân dân năm này qua năm khác. Nếu ta nhường đất cho Trung Quốc, thì khác nào bán máu của dân.”

Điều này có thể giải thích rằng tại sao, trong một thế giới với phương châm “làm giàu là vinh quang,” và kim chỉ nam đạo đức đã bị hỏng, thì mẹ có thể bán con, chồng bán vợ, chính quyền bán đi đất đai từng phải đổ những giọt máu quí giá để có được.

Hệ quả là những ai sống trong thế giới này mà vẫn giữ những đức tính xưa sẽ là người đau khổ nhất. Nguồn tin nói rằng cô gái bị mẹ mình bán đi, sau này được giải cứu đã nói rằng cô không oán trách mẹ mình. Cô nói với các nhân viên xã hội rằng cô sẵn sàng chịu đựng để cứu gia đình. Và người nhạc sĩ già yêu nước, từng là một con người lý tưởng, giờ đang khóc trong giấc ngủ của mình. Và người chống đối lưu vong đang tuyệt vọng nhìn Việt Nam bị chủ nghĩa vật chất nuốt chửng.

Những người khác thì vẫn đang tiến tới với tốc độ chóng mặt. Vì để tồn tại ở Việt Nam, cũng như định luật mới của xứ sở này, điều tiên quyết nhất là người ta phải học cách phản bội quá khứ

http://www.viet-studies.info/kinhte/AndrewLam_SuPhanBoi.htm

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. TOI TEN LA NGUYEN DINH CHUNG SONG
    Toi rat bat man voi cai che do thoi nat nay co rat nhieu chuyen mat thay tai nghe ma cuoi chua xot
    toi se ke cho cac ban nhung y nghi cua toi
    Dang cong san da tha hoa den cung cuc da ta chiu dung het noi roi . O bien gioi ho bat nhung bon buon nguoi cho rang nhung ke do la ghe tom nhung CS biet chuyen xuat khau lao dong , cuoi nguoi nuoc ngoai nhu the channg phai buon nguoi co giay phep sao Tuc cuoi qua di
    Tinh trang tham nhung phien ha dan , thu tuc hanh chinh cuc ki rac roi Ba noi toi mat 5 nam roi ma chang khai tu va viet di chuc duoc Het biet may ong luon
    Lu moi hai nuoc vi pham bi cach chuc sau nay con lam chuc to hon nua CHUYEN tu toi nua co vu lot tien de ra som nao la cai tao tot y thuc cach mang cao con may thang ngheo thi o tu ruc xuong luon co khi toi pham phai rat chenh lech
    Su nghiep giao duc that la buon cuoi thay doi cu nhu chog chong lam cho tri tue cua vn ta xuong thap.Tinh trang day them suy doi dao duc cua thay co giao ma toi thay ro nhat la truong cap ba phu quoc .Su viec chu yeu la cs giao vien tu nhien Gay ra su bat binh va ran nut tinh cam dan toc rat lon
    Su bat cong xa hoi va thieu doan ket , su ghe lanh cua nguoi thanh thi rat cao que toi noi rang lu SAI GON ma co chet chung ta cung khong dem quan di cuu Cuoi den vo bung mat thoi
    THU HOI NHU VAY CO AI DAM NEU THANG RA Y KIEN CHO MOT GUONG MAY REU RA HE AI NOI DEU BI DIM DI LAM CHO NHAN TAI TU PHUONG TUI BA PHAI HUA THEO CS DIEN CUONG CANG LAM CHO LONG DAN BI DAT HON CHANG AI DAM LAM GI
    VAY TOI BAO GAN DE NGHI ANH EM HAY LAT DO CS DA DAO QUOC GIA THIET LAP TRAT TU MOI CHO MOT DAN TOC HUNG MANH TU TUONG CS VA TU DO KHONG HOP VOI DAN TA
    KHONG DOC LAP MAT TU DO THIEU HANH PHUC
    MAT DANH DU BO TO QUOC THIEU TRACH NHIEM
    TOI KHONG SO NEU LOT VAO TAY CANH SAT VA LU PHAN DONG TOI LUON LUON GIU TAM LONG TRUNG THANH VOI TO QUOC CHIEN DAU CHO TU TUONG VA DANH DU DAT NUOC TOI CUNG TOI MONG RANG KHONG PHAI DOC HANH TREN CON DUONG TU LO DAY CAM GO VA NGUY HIEM

    Bình luận bởi ChungSong — 11/07/2010 @ 5:58 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: