Hoàngquang’s Blog

27/06/2010

Vĩ thanh và vĩ cuồng & Quốc hội bác dự án ĐSCT: Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể chế Tam quyền phân lập ở Việt Nam

Filed under: TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN — hoangquang @ 8:51 sáng
Tags:

Vĩ thanh và vĩ cuồng &
Hà Văn Thịnh
Quốc hội bác dự án ĐSCT: Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể chế Tam quyền phân lập ở Việt Nam
Phan Ngọc Uy

Các nhà sử học sẽ còn tốn nhiều giấy mực cho sự kiện ngày 19/6. Có thể là định mệnh khi Nguyễn Ái Quốc sau khi được “sinh lần thứ hai” đã quyết định chọn ngày 19/5 – ngày kết thúc Hội nghị Trung ương lần thứ VIII (10-19/5/1941) – làm sinh nhật của mình, đồng thời đổi tên thành Hồ Chí Minh. Bốn năm sau, ngày 19 tháng Tám vận nước thay đổi, nhưng phải mất 65 năm, dân tộc Việt Nam mới được lần đầu tiên nhìn thấy, nhìn rõ Quốc hội nghe theo ý nguyện của dân!

Lịch sử luôn biết cách chờ đợi và cái thiện, chân lý phải thắng là điều ai cũng vững tin. Bây giờ, một tuần sau sự kiện lịch sử ấy, vĩ thanh của vấn đề; tác động và ảnh hưởng của những cá nhân tạo nên căn bệnh vĩ cuồng kiếm chác, vĩ cuồng lừa dối ấy cần phải được xem xét và truy đuổi đến tận cùng. Bởi, nếu không thế thì sự thắng lợi của công lý, sự thật chỉ là một nửa của băn khoăn, day dứt mà thôi…

Gần hai năm trước, ông Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã khẳng định trước khi QH họp là “Quốc hội sẽ thông qua dự án Bauxite”. Mệnh lệnh ấy đã được tuân thủ dễ dàng. Bây giờ, trước khi QH bấm nút, ông Phó Thủ tướng lại nói như đe nẹt, bắt buộc rằng “không thể không làm ĐSCT” và không thể kỷ luật cán bộ bởi kỷ luật rồi bầu không kịp (?)! Làm sao hình dung nổi một trong những người điều hành vận dân, việc nước lại có thể phát biểu vô trách nhiệm đến thế? Ông Nguyễn Sinh Hùng quên mất rằng có rất nhiều người tài, tâm huyết đã và đang bị “tổ chức” để quên trong sọt rác bởi những người lãnh đạo làm ít nói nhiều; và, hầu như khi nào cũng nói rồi mới… nghĩ! Một trong những tiêu chí để phân biệt quân tử và tiểu nhân là ở cái chỗ nghĩ rồi mới nói hoặc nói rồi mới nghĩ, các vị lãnh đạo có biết chăng? Lãnh đạo mà ưng chi nói nấy, thích gì làm nấy bất kể quyền lợi của người dân thì quả là nỗi đau vô cùng, vô tận của định mệnh nước nhà.

Những ai đẻ ra những sự vĩ cuồng để tốn kém tiền của “nghiên cứu”, để làm mất thì giờ của cả nước, của QH, để gây đau tim buồn phiền cho cả dân tộc, phải được chỉ mặt đặt rõ lại tên một cách cụ thể. Không thể có chuyện phân bua là “chưa có kinh nghiệm làm dự án lớn” để trốn chạy trách nhiệm. Nếu chưa biết thì phải hỏi – thiếu gì chuyên gia để hỏi? Hay các vị có trách nhiệm biết rằng hỏi thì tất sẽ bị phản bác nên mới toan dùng cái “ngầm định” của quyền lực áp đặt cả dân tộc vào số phận của Chúa Chổm? Giả sử bây giờ, là một giáo viên, tôi đi vay tiền rồi mua xe Mẹc, có bị la ó không? ĐSCT cũng thế với dân tộc Việt Nam. Tại sao làm lãnh đạo lại chơi ngông không biết gì trời đất đến thế? Tôi kiến nghị rằng tất cả những ai liên quan đến cái sự vĩ cuồng điên loạn ấy phải từ chức, phải bị cách chức, phải rời khỏi ghế!

Logic ư? QH đã phủ quyết tức là khẳng định sự sai lầm không thể chấp nhận của Chính phủ. QH là của dân, ý chí của dân. Hàng chục tỷ USD (thậm chí là hàng trăm) được Chính phủ coi như là cỏ rác, đem ra để giễu cợt dư luận, coi thường tính mạng và cuộc sống của 90 triệu con người; coi vận mệnh dân tộc như một lần cá độ đá banh là cái lý làm sao? Ai đó có nói rằng “Chính phủ đã trưởng thành” là điều khó chấp nhận. Chính phủ mà coi vận nước như trò chơi thì trưởng thành cái nỗi gì? Một sai lầm của người lãnh đạo liên quan đến triệu triệu con người, nên không thể nói như ông Đỗ Mười hồi nào, cứ làm đi, sai thì sửa (?). BBC đã phát nguyên văn cả âm thanh đấy. Đối với tính mạng một con người bất kỳ, ai cũng phải cẩn trọng. Đối với cả dân tộc thì đó là sự thiêng liêng, vô giá. Tại sao Bộ Giáo dục – Đào tạo cứ đưa thế hệ trẻ ra thí nghiệm hết năm này đến năm khác mà chẳng có ai bị kỷ luật? Tại sao sắp sản xuất alumina (oxit nhôm) rồi mà không có đường để vận chuyển, lỗ là chuyện chắc 100% mà cũng không thấy ai đó hề hấn gì? Tại sao vụ PMU 18 xảy ra trước Đại hội X, bây giờ sắp đến Đại hội XI mà xử vẫn chưa xong?…

Những nhức nhối đầy dẫy như thế làm người dân kiệt sức khi leo lên cái đỉnh của sự thật và niềm tin, khó hơn lên trời, ở đất nước ta. Nếu các vị muốn chống tham nhũng thì cứ tuyển vào cơ quan chống tham những những người mà quyền lực không thể dọa nạt được, tiền bạc không thể mua chuộc được và trao cho họ toàn quyền quyết định việc trừng phạt theo đúng như luật pháp đã ban hành, xem thử có chống được không? Tại sao các nền văn minh tiên tiến trên thế giới chống được tham nhũng mà ta lại không làm được? Câu trả lời giản dị lắm: Các vị không muốn chống hoặc chỉ chống cho vui! Chính vì thế, vĩ thanh của ngày 19/6 phải là cuộc “truy nã” tất cả những kẻ bất tài, dốt nát đang mắc căn bệnh vĩ cuồng không thể chấp nhận trong thời đại này. Không thể để những kẻ đó cầm cân nảy mực với vận mệnh của giang sơn, xã tắc!

Cách đây mấy ngày, khi đang dạy học ở An Giang, tôi có đem đề tài này ra trao đổi với đồng nghiệp. Có một đồng hương Nghệ Tĩnh nhắc tôi rằng ông Đàn, ông Hùng là người quê ta đó, quê choa ấy… Tôi đã trả lời rằng chất Nghệ (tức là tính chung văn hóa Nghệ Tĩnh), bản tính Nghệ không có chỗ dung thứ cho sự dối trá và lươn lẹo – càng không bao giờ dung tha bất kỳ ai vì cái tôi ích kỷ của mình mà vùi dập, làm rách nát tả tơi dân tộc, giống nòi…

HVT

Huế, 24.6.2010

HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

http://www.boxitvn.net/bai/6475
___________

Quốc hội bác dự án ĐSCT: Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể chế Tam quyền phân lập ở Việt Nam
Phan Ngọc Uy

Quốc Hội

Một trong những giá trị văn minh của nhà nước phương Tây đó là sự hình thành thể chế Tam quyền phân lập (Powers Separation), theo đó các quy định trong bản Hiến pháp tạo cơ sở cho sự tồn tại độc lập, kiềm chế lẫn nhau, giám sát hoạt động lẫn nhau của ba nhánh quyền lực đươc tổ chức song song: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Trong đó:

Lập pháp: biểu hiện ý chí chung của quốc gia. Nó thuộc về toàn thể nhân dân, được trao cho hội nghị đại biểu nhân dân – Quốc hội.

Hành pháp: Là việc thực hiện luật pháp đã được thiết lập.

Tư pháp: là để trừng trị tội phạm và giải quyết sự xung đột giữa các cá nhân. Các thẩm phán được lựa chọn từ dân và xử án chỉ tuân theo pháp luật

Những nhà nước nào càng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc này, hay nói cách khác là hình thức này được thực hiện một cách chặt chẽ, quy cũ thì bộ máy nhà nước đó sẽ được vận hành thuận lợi hơn, trơn tru hơn và hiệu quả hơn. Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạnh, Hoa Kỳ, Pháp… là những quốc gia tuân thủ thể chế này và thực tế đây là những nước tiên tiến, giàu có và an bình thuộc hạng nhất thế giới.

Xin được nói thêm là thể chế Tam quyền phân lập mặc dù là thành tựu của xã hội tư bản chủ nghĩa (TBCN) nhưng nó không chỉ phù hợp riêng cho xã hội TBCN hay của chế độ đa đảng mà nó là sản phẩm của xã hội văn minh, của chung loài người và ra đời với mục tiêu là hoàn thiện cơ cấu tổ chức của nhà nước. Nó hoàn toàn “vận hành” được trong bất kỳ xã hội nào, không ngoại trừ xã hội có một đảng. Hầu hết các quốc gia trên thế giới trong thời đại ngày nay, dù có theo các thể chế chính trị khác nhau: quân chủ chuyên chế, quân chủ lập hiến, dân chủ đại nghị, dân chủ cộng hòa, dân chủ xã hội… đều cơ cấu nhà nước ít nhiều chia làm ba nhánh theo thể chế này (trừ Công quốc Vaticano: Giáo hoàng là người nắm trong tay cả ba quyền trên).

Việt Nam (từ 1945 trở đi) là quốc gia cũng đươc tạo dựng theo nguyên tắc trên. Hiến pháp 1946, bản Hiến pháp dân chủ nhất Đông Nam Á lúc đó, đã ngầm định tổ chức Nhà nước theo thể chế Tam quyền phân lập với ba nhánh rất rõ ràng: Lập pháp (Quốc hội), Tư pháp (hệ thống tòa án) và Hành pháp (Chính phủ). Điều đáng nói là trong bản Hiến pháp 1946 không đề cập đến vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam như Điều 4 Hiến pháp 1992 sửa đổi.

Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1992 sửa đổi đều khẳng định Quốc hội là cơ quan có quyền lực cao nhất nước, nghĩa là có quyền đồng ý (yea) hoặc phủ quyết (nay) các nghị trình từ Chính phủ. Tuy nhiên, trong lịch sử gần 65 năm hoạt động của mình, Quốc hội chưa một lần nói không những gi đến từ Chính phủ. Đây là một điểm hết sức kì dị đối với vận mệnh quốc gia vì trong thời gian dài hơn 2/3 thế kỷ, mọi đệ trình của Chính phủ đều hoàn thiện, hoàn mỹ và hợp lòng dân hoặc là Quốc hội ta chỉ là anh nghị gật, hay gọi là ông phỗng đá vậy.

Việc Quốc hội nước ta đã bác dự án ĐSCT do Chính phủ đệ trình vào chiều ngày 19/6 là một sự kiện vô cùng trọng đại của nước ta trong thập niên đầu của thế kỷ XXI. Nó trọng đại vì lần đầu tiên trong lịch sử kể từ khi có Quốc hội đến nay, Quốc hội mới nói theo cách riêng của mình; vì lần đầu tiên nhiều đại biểu Quốc hội (ĐBQH) đã dám vượt qua chính mình, vượt qua sự đe dọa muôn vạn hình thù của “quyền lực tối thượng”; vì lần đầu tiên, trách nhiệm, lương tri và tài năng của ĐBQH tỏa sáng, minh triết vì đã bước đầu làm phá sản dự án có quá nhiều điểm mù mờ, rủi ro và chứa đầy mầm họa như chiếc hộp Pandora.

Tôi tin là “Sự kiện 19/6” hay “Tinh thần 19/6” này đã lấy đi nước mắt của rất nhiều người, nó làm cho nhiều người bồi hồi xúc động, khóe mắt nhòe cay vì không ai nghĩ nó sẽ có kết quả tốt đẹp đến thế mặc dù trong tâm tưởng của hàng triệu người dân Việt luôn khát khao dự án này sẽ bị bác bỏ. Lần đầu tiên, sau nhiều năm hay nhiều thập kỷ đối với tôi hay đối với bạn, người dân Việt mới được òa khóc sung sướng cho sự chiến thắng của cái thiện, cái minh triết đối với sự xuẩn ngốc, u mê, ích kỷ và lòng tham.

Niềm vui đó mới chỉ đến một nửa vì chắc chắn dự án này sẽ được trình lại Quốc hội xem xét. Theo suy nghĩ của cá nhân tôi, hiện đại hóa hệ thống đường sắt Bắc – Nam là cần thiết cho sự phát triển kinh tế vì hệ thống đường sắt Việt Nam đã có tuổi xấp xỉ một thế kỷ, nhưng trong các phương án về hiện đại hóa đường sắt, xét trong điều kiện tài chính, lợi ích kinh tế ta nên chọn phương án cải tổ đường sắt khổ 1.435 mm mà nhiều chuyên gia trong và ngoài nước đã trình bày.

Dù niềm vui mới có một nửa nhưng đó cũng là một niềm vui lớn. Để niềm vui đó trở nên đầy trọn hay để có dược những niềm vui tương tự như thế đòi hỏi các ĐBQH phát huy tinh thần trách nhiệm, sự sáng suốt và tiếng nói độc lập của Quốc hội; báo chí với sức mạnh là “quyền lực thứ tư” đảm nhiệm sứ mạng truyền đạt tiếng nói, nguyện vọng của cử tri cần làm tốt vai trò của mình hơn nữa. Nhân dân sẽ luôn kề vai sát cánh với ĐBQH và báo chí trong chiến tuyến gian nan này để vực dậy đất nước gấm hoa “từ độ mang gươm đi mở cõi”.

Nếu cho phép được nói một điều về Sự kiện 19/6, tôi xin gọi đó là Viên đá đầu tiên cho lộ trình tái xác lập thể chế Tam quyền phân lập ở Việt Nam. Chúng ta có quyền hi vọng ngành lập pháp sẽ tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn kể từ “cột mốc 19/6”.

PNU

Thừa Thiên Huế, 25/06/2010

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
http://www.boxitvn.net/bai/6471

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: