Hoàngquang’s Blog

25/06/2010

20.000 tiến sĩ, 700 triệu USD và vài câu chuyện (phần 1&2)

Filed under: Khoa học & Giáo dục — hoangquang @ 3:43 sáng
Tags:

Trân Văn, thông tín viên RFA

2010-06-21

Làm tiến sĩ ở Mỹ nhưng không biết tiếng Anh! http://sgtt.com.vn

+Nhân chuyện lấy bằng tiến sĩ ở Mỹ mà không biết tiếng Anh, bàn về chuyện bằng cấp ở Việt Nam
Đ. Dũng

+ Nhận diện những ‘xưởng’ phát bằng của nước ngoài

Nỏ thần giả và bằng Tiến sĩ dỏm – Hiệu Minh

***

Photo courtesy of tdt.edu.vn

Cách nay vài ngày, tờ Sài Gòn Tiếp Thị cho biết, nhiều người ở tỉnh Phú Thọ, hết sức ngỡ ngàng khi ông Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch của tỉnh này đã là tiến sĩ.

Người ta càng ngạc nhiên hơn khi học vị tiến sĩ mà ông Ân thủ đắc được cho là của một đại học ở Mỹ trong khi ông không hề biết Anh ngữ! Ngoài yếu tố vừa kể, sự kiện đó còn có điểm đặc biệt nào khác đáng quan tâm? Mời quý vị theo dõi Trân Văn tường trình thêm…

Dễ hơn học tiểu học!

Theo tờ Sài Gòn Tiếp Thị, cách đây ��t ngày, những người biết ông Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch của tỉnh Phú Thọ đã hết sức ngạc nhiên khi nghe giới thiệu ông Ân là tiến sĩ và văn bằng tiến sĩ của ông do một trường đại học tại Mỹ cấp.

Sở dĩ người ta ngạc nhiên vì ông Nguyễn Ngọc Ân vẫn được biết tới như một người không biết gì về Anh ngữ và chưa bao giờ đi du học. Thế thì tại sao ông ta lại có học vị tiến sĩ của Mỹ?

Tờ Sài Gòn Tiếp Thị đã trực tiếp nêu thắc mắc đó với ông Ân, ông Ân thừa nhận, đúng là ông không biết Anh ngữ, song ông khẳng định, ông đã học tiến sĩ trong hai năm. Tuy nhiên ông chỉ phải qua Mỹ tổng cộng… hai tuần để hoàn tất chương trình tiến sĩ.

Ông Ân kể thêm, do không biết Anh ngữ, ông học chương trình tiến sĩ theo các giáo trình được soạn bằng tiếng Việt, khi nghe giảng thì có phiên dịch và tất nhiên là bảo vệ luận văn cũng với sự hỗ trợ của phiên dịch viên.

Đại học nào tại Mỹ có thể công nhận một người đạt học vị ti���n sĩ khi người đó không hề biết Anh ngữ? Ông Ân tiết lộ, đó là “Southern Pacific University” (dịch sang tiếng Việt là Đại học Nam Thái Bình Dương), tọa lạc tại New York.

Tờ Sài Gòn Tiếp Thị dẫn một vài nguồn tin cho biết, bằng cấp của trường “Southern Pacific University” không được hệ thống giáo dục Mỹ công nhận và đại học này đã bị Tòa án Hawaii tuyên bố giải thể từ tháng 10 năm 2003. Hiện chỉ có một đại học, nếu dịch sang tiếng Việt thì cũng có tên là Đại học Nam Thái Bình Dương, song tên tiếng Anh không phải là “Southern Pacific University”, mà là “The University of South Pacific” của Fiji, chứ không phải của Mỹ.

Phải chăng ông Nguyễn Ngọc Ân đã xài bằng giả? Tờ Sài Gòn Tiếp Thị kể thêm rằng, họ đã đem chuyện của ông Ân đi hỏi một cán bộ lãnh đạo của tỉnh Phú Thọ. Cán bộ này kể, sau khi học xong chương trình tiến sĩ ở Đại học Nam Thái Bình Dương, ông Ân đã trình văn bằng tiến sĩ cho Ban Tổ chức Tỉnh ủy xem và bằng đó là bằng thật.

Trên Internet, hiện có một trang web, với địa chỉ web là: http://www.ope.ed.gov/accreditation/Search.aspx, do Bộ Giáo dục Mỹ lập, nhằm giúp mọi người kiểm tra xem trường đại học mà họ quan tâm đã được công nhận về chất lượng đào tạo hay chưa, chúng tôi đã thử dùng trang web này để kiểm tra và kết quả cho thấy “Southern Pacific University” không nằm trong hệ thống đại học đã được kiểm định chất lượng giáo dục.

Bằng thật?

Thông tin về việc Ban Tổ chức Tỉnh ủy Phú Thọ xác định, văn bằng tiến sĩ do Đại học Nam Thái Bình Dương cấp và ông Nguyễn Ngọc Ân xuất trình là bằng thật, đã khiến chúng tôi thấy rằng, cần phỏng vấn những người am tường về hệ thống đại học ở Mỹ. Chúng tôi đã gọi Tiến sĩ Trần Hữu Dũng, hiện giảng dạy về kinh tế tại Đại học Wright State, ở Dayton, bang Ohio, Mỹ…

Trân Văn: Thưa giáo sư, tại Mỹ có thứ bằng cấp mà tính chất vẫn như người Việt ở trong nước gọi là bằng đểu không?

GS Trần Hữu Dũng: Tôi không quen thuộc với danh từ bằng đểu nhưng ở Mỹ có những trường gọi là trường trong ngoặc kép vì nó không phải là trường.

Năm ngoái có một cặp vợ chồng mướn một cái máy in, in bằng cấp rồi họ bán, rồi đổ bể. Có nhiều loại như vậy thành ra không phải là chuyện lạ ở Mỹ. Gần như cứ vài tuần lễ lại đổ bể một chuyện như vậy…

Trân Văn: Thế thì để ngăn chặn những loại bằng cấp đó, xã hội có phương thức nào giúp kiểm chứng bằng cấp là thật hay đểu không?

GS Trần Hữu Dũng: Đây là xã hội tự do nhưng người ở Mỹ thì họ biết trường nào danh tiếng, trường nào không, thành ra chuyện đó không khó lắm.

Hiện giờ kỹ thuật in bằng dễ dàng thành ra những ai có máy in thì có thể phát bằng hay là bán bằng cho người khác được nhưng mà những người hiểu biết thấy những cái bằng đó thì họ biết ngay nó vô giá trị và khinh bỉ những người có bằng cấp đó nữa. Thành ra không có ai lừa bịp được ai, nhất là những người có hiểu biết.

Có một số người thích có bằng cấp để họ treo trong phòng khách thì không ai cấm cản họ được. Thành ra bất cứ xã hội nào cũng có chuyện đó!

Trân Văn: Theo chúng tôi được biết thì Mỹ có phân loại hệ thống đại học được accredited, được kiểm định giáo dục và hệ thống…

GS Trần Hữu Dũng: Dạ đúng rồi! Đúng là như vậy bởi vì những người mà hiểu biết thì người ta nhìn bằng cấp, người ta biết trường đó có accredited hay không. Biết ngay. Đó là chuyện không thể nào lừa bịp ai được hết! Người ta thấy cái tên trường người ta biết ngay. Chuyện đó không khó khăn gì hết. Bây giờ có Internet, anh chỉ cần vô là biết ngay, không cần hỏi ai nữa.

Trân Văn: Thưa ông, liệu ở Mỹ có trường đại học nào thuộc nhóm đã được kiểm định giáo dục mà tiếp nhận những sinh viên nước ngoài, rồi trao học vị tiến sĩ cho họ mà người học không có kỹ năng nghe – nói – đọc – viết tiếng Anh…

GS Trần Hữu Dũng: Không bao giờ có chuyện đó được! Không thể nào có chuyện đó được. Cái đó tuyệt đối là không! Bởi vì trường nào mà có như vậy thì trường đó không thể nào được chứng nhận.

Nếu người nào mướn tôi dạy trường đó mà tôi biết trường đó như vậy thì tôi cũng không chịu đi làm. Bởi vì nếu dính líu vào những chuyện đó thì mất hết tất cả uy tín.

Chuyện này không thể nào xảy ra được hết! Tôi dám chắc là như vậy!

Trân Văn: Thưa ông là một giáo sư đại học lâu năm tại Mỹ, ông có bao giờ nghe nói đến trường đại học có tên là Nam Thái Bình Dương chưa?

GS Trần Hữu Dũng: Vâng có! Thỉnh thoảng tôi có nghe! Thực sự những người mà làm những cái bằng giả như vậy rất là khôn ngoan. Họ dùng những tên rất là kêu, những cái tên đó giống như là trường thật.

Ví dụ như là ở California thì có nhiều trường nổi tiếng như là University of Southern California thì họ đặt tên ví dụ như là University of South California. Trường đó không có ai biết hết nhưng mà người ở ngoài nghe Califonia rồi South này kia thì dễ lầm. Thành ra họ lợi dụng những từ như vậy để họ lừa người khác. Họ cũng khôn ngoan khi dùng những tên trường thoạt nghe thì có vẻ nổi tiếng nhưng mà những người hiểu biết, biết ngay là trường dỏm.

Đến đây, những thắc mắc liên quan đến giá trị của tấm bằng tiến sĩ mà ông Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch tỉnh Phú Thọ, sử dụng coi như đã được giải đáp. Song câu chuyện về tấm bằng này lại mở ra một vấn đề khác, đó là kế hoạch chi 700 triệu đô la để đào tạo 20.000 tiến sĩ của Việt Nam có những dấu hiệu cho thấy rất đáng phải quan tâm. Những dấu hiệu ấy sẽ được tổng hợp và tường trình trong bài kế tiếp. Mời quý vị đón theo dõi…

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/20000-doctors-700-million-dollars-and-some-story-part1-06212010195633.html

___________________

20.000 tiến sĩ, 700 triệu USD và vài câu chuyện (phần 2)

Trân Văn, phóng viên RFA

2010-06-22

Ông Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch của tỉnh Phú Thọ, tuy có văn bằng tiến sĩ của một đại học ở Mỹ, song không thể nghe – nói – đọc – viết tiếng Anh.

Hi��n có những dấu hiệu cho thấy tấm bằng tiến sĩ mà ông Nguyễn Ngọc Ân sử dụng không phải là chuyện riêng của ông Ân. Vì sao?

Công quỹ như rác

Chuyện ông Nguyễn Ngọc Ân, không biết Anh ngữ nhưng lại là “Tiến sĩ”, xuất thân từ một trường đại học đã bị Tòa án tiểu bang Hawaii ra lệnh phải đóng cửa trước đó sáu năm lẽ ra có thể chỉ dùng để mua vui nếu không có vài tình tiết kỳ quái.

Tình tiết thứ nhất: Một cán bộ lãnh đạo của tỉnh Phú Thọ kể với phóng viên tờ Sài Gòn Tiếp Thị rằng, sau khi học xong chương trình tiến sĩ ở “Southern Pacific University” – dịch sang tiếng Việt là Đại học Nam Thái Bình Dương, ông Ân đã trình văn bằng tiến sĩ cho Ban Tổ chức Tỉnh ủy xem và Ban Tổ chức Tỉnh ủy xác định bằng đó là bằng thật.

Theo sau đó là tình tiết thứ hai: Ông Ân tiết lộ với phóng viên tờ Sài Gòn Tiếp Thị rằng, ông đã chi 17.000 USD để học “tiến sĩ” và lãnh đạo tỉnh Phú Thọ đã quyết định chi tiền, “hỗ trợ” cho ông.

Tình tiết thứ ba: Cũng chính ông Ân tiết lộ, sở dĩ ông theo học “chương trình tiến sĩ” tại “Southern Pacific University” là do Viện kinh tế của Bộ Tài chính giới thiệu. Ông Ân không phải là trường hợp cá biệt bởi theo ông Ân, còn khoảng chín, mười người nữa ở Hà Nội, Thái Nguyên cũng học “chương trình tiến sĩ” tại “Southern Pacific University” theo kiểu như vậy.

Đang có bao nhiêu công chức theo học “chương trình tiến sĩ” tại những đại học như “Southern Pacific University”? Chưa có ai thống kê nhưng có những dấu hiệu cho thấy, hình như “làm tiến sĩ” ở nước ngoài theo kiểu như thế đang trở th��nh phong trào.

Vì sao? Một công chức ở Hà Nội, yêu cầu không nêu tên, trả lời qua email, cho biết: Trước hết là không phải học, không tốn tiền và “giải quyết khâu oai” tốt hơn “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ”. Chưa kể “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ” đang gặp trục trặc.

Công chức này giải thích thêm rằng: Do có quá nhiều tai tiếng và bị chỉ trích kịch liệt, chuyện dựa vào hệ thống trường Đảng để lấy học vị “tiến sĩ” đang khiến nhiều công chức và đặc biệt là quan chức ngần ngại.

Chuyển tiền ra nước ngoài mua “tiến sĩ”?

Quả là “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ” có quá nhiếu tai tiếng. Hồi tháng 8 năm 2006, tại “Hội nghị Hiệu trưởng các đại học miền Trung và Tây Nguyên”, một số quan chức ngành giáo dục đã từng công khai thú nhận rằng, chính họ cũng xấu hổ, khi góp phần tạo ra những cá nhân có học vị “tiến sĩ” nhờ “nghiên cứu” những đề tài kiểu như: “tắm giặt trong quân đội”…

Thế nhưng “làm tiến sĩ” theo “kiểu mới”, giống như ông Nguyễn Ngọc Ân thủ đắc học vị “tiến sĩ kinh tế quản trị kinh doanh”, nhờ đề tài “Vấn đề di sản văn hóa với việc phát triển kinh tế du lịch tỉnh Phú Thọ” thì liệu “nghiên cứu” đó có góp phần xây dựng “quốc thái, dân an” hay xa hơn là phục vụ cho sự no ấm của loài người?

Năm 2007, Việt Nam công bố một thống kê, theo đó, hơn 70% tiến sĩ của Việt Nam đang là công chức, còn số tiến sĩ làm công việc nghiên cứu và giảng dạy tại Việt Nam – vốn là những lĩnh vực hoạt động chính của đội ngũ tiến sĩ – lại chiếm tỷ lệ chưa đầy 30%.

Nhiều người cho rằng, vì tiến sĩ được xem như một thứ tiêu chí để cất nhắc, bổ nhiệm trong hệ thống chính trị, nên việc đào tạo tiến sĩ và những vấn đề có liên quan đến đội ngũ tiến sĩ tại Viêt Nam trở thành bi kịch. Bi kịch đó chưa có hồi kết!

Đầu tháng 11 năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, lúc đó là Bộ trưởng Gíao dục – Đào tạo tuyên bố trước Quốc hội Việt Nam rằng, Bộ Giáo dục – Đào tạo sẽ triển khai một chương trình đồng bộ để đến năm 2015, đào tạo xong 20.000 tiến sĩ, làm giảng viên nòng cốt cho 400 trường đại học và cao đẳng trên toàn Việt Nam.

Bất chấp những phân tích thiệt – hơn của trí thức đối với dự định này, cuối tháng 1 năm 2008, Bộ Giáo dục – Đào tạo vẫn trình Thủ tướng Việt Nam đề án đào tạo 20.000 tiến sĩ. Tuy nhiên kế hoạch thực hiện được kéo dài thêm 5 năm so với dự định ban đầu. Nghĩa là đến năm 2020, kế hoạch đào tạo 20.000 tiến sĩ mới hoàn tất, chứ không phải tới năm 2015 như ông Nguyễn Thiện Nhân tuyên bố trước Quốc hội cách đó hai năm.

Tuy chưa thấy có thông tin nào cho biết, đề án đào tạo 20.000 tiến sĩ đã được Thủ tướng Việt Nam phê duyệt, song trong nhiều tuyên bố có liên quan đến đề án này, các viên chức lãnh đạo Bộ Giáo dục – Đào tạo Việt Nam cho thấy, họ vẫn đang thực hiện kế hoạch đào tạo 20.000 tiến sĩ. Chi phí cho việc đào tạo 20.000 tiến sĩ được loan báo là khoảng 700 triệu USD.

Giữa tháng trước, cùng với việc yêu cầu ng���ng mở ngành ở bậc đại học, cao đẳng, Bộ Gíao dục – Đào tạo Việt Nam đột ngột ra lệnh ngừng đào tạo tiến sĩ ở 101 chuyên ngành.

Lúc ấy, trả lời báo điện tử VietNamNet, ông Ngô Kim Khôi, Vụ phó Vụ Giáo dục Đại học giải thích, sở dĩ Bộ Gíao dục – Đào tạo Việt Nam đưa ra lệnh này là vì việc đào tạo tiến sĩ ở một số trường, không đáp ứng đủ điều kiện mà “Quy chế đào tạo tiến sĩ” đặt ra. Tuy nhiên cũng theo ông Khôi, Bộ Giáo dục – Đào tạo Việt Nam vẫn thực hiện đề án đào tạo 20.000 tiến sĩ.

Khi đề án đào tạo 20.000 tiến sĩ được trình Thủ tướng Việt nam hồi đầu năm 2008, Bộ Giáo dục – Đào tạo Việt Nam cho biết, trong 20.000 tiến sĩ, sẽ có khoảng 38% được đào tạo ở nước ngoài, khoảng 15% sẽ được đào tạo phối hợp giữa trong và ngoài, 47% còn lại sẽ được đào tạo trong nước.

Thế nhưng, giữa tháng trước, lúc được báo điện tử VietNamNet phỏng vấn về việc ra lệnh ngừng đào tạo tiến sĩ ở 101 chuyên ngành, ông Ngô Kim Khôi lại khẳng định: Việc đào tạo tiến sĩ tại nước ngoài không có gì thay đổi. Thậm chí có tín hiệu đáng mừng là số lượng gửi đi đào tạo tiến sĩ tại nước ngoài tăng lên trong năm 2009 và 2010. Theo chủ trương, số lượng tiến sĩ đào tạo ở nước ngoài là 20.000.

Ông Ngô Kim Khôi có lầm lẫn hay Bộ Giáo dục – Đào tạo Việt Nam đã quyết định bỏ ý định đào tạo 47% trong số 20.000 tiến sĩ ở trong nước và ngưng phối hợp với nước ngoài để đào tạo 15% của 20.000 tiến sĩ theo phương thức trong – ngoài?

Trong năm ngoái và năm nay, những trường hợp như ông Nguyễn Ngọc Ân, có được xem như đã giúp tăng số lượng tiến sĩ được gửi đi đào tạo tại nước ngoài như tuyên bố của ông Ngô Kim Khôi?

Chỉ Bộ Giáo dục – Đào tạo Việt Nam mới có thể trả lời được những thắc mắc như thế.

Có lẽ nên nhắc qua rằng, tuy Mỹ vẫn được xem như một địa chỉ đáng tin cậy trong đào tạo, song tại Mỹ, có hai loại trường đại học, một đã được những cơ quan có thẩm quyền hoặc tổ chức có uy tín kiểm định về chất lượng đào tạo và một chỉ được coi như những “xưởng sản xuất bằng cấp”.

Những “xưởng sản xuất bằng cấp” ấy, có thể được phép hoạt động vì hội đủ các yêu cầu trong việc thành lập (cơ sở vật chất, nộp đủ thuế,…), theo quy định của từng tiểu bang nhưng không đạt tiêu chuẩn kiểm định nên chất lượng đào tạo không được công nhận.

Cũng vì vậy, sự kiện ông Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch của tỉnh Phú Thọ, “du học” qua một cơ quan thuộc Bộ Tài chính giới thiệu, được một đại học không đạt kiểm định chất lượng đào tạo ở Mỹ cấp văn bằng tiến sĩ, dù không thể nghe – nói – đọc – viết tiếng Anh, song công quỹ vẫn đài thọ chi phí “làm tiến sĩ”, Ban Tổ chức Tỉnh ủy vẫn công nhận là bằng thật,… hoàn toàn không phải chuyện riêng của ông Ân.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/20000-doctors-700-million-dollars-and-some-stories-part%202-Tvan-06222010133314.html

_________________________

Làm tiến sĩ ở Mỹ nhưng không biết tiếng Anh!

Hơn một tuần nay, dư luận tỉnh Phú Thọ xôn xao khi được biết ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc sở Văn hóa- Thể thao và du lịch tỉnh Phú Thọ đã có học vị tiến sĩ với đề tài “ vấn đề di sản văn hóa với việc phát triển kinh tế du lịch tỉnh Phú Thọ”.

Sự việc bắt đầu từ khi ban tổ chức hát Xoan tỉnh Phú Thọ giới thiệu ông Ân là “tiến sĩ” làm nhiều người ngỡ ngàng, vì trước đó ông Ân chỉ là cử nhân tại chức kinh tế – quốc dân khóa 24 (lớp học được tổ chức tại thành phố Việt Trì).

Ông Nguyễn Ngọc Ân cho biết, ông có ý định làm tiến sĩ về đề tài này đã lâu. Tháng 6-2008, ông được bổ nhiệm làm giám đốc sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch thì mọi việc mới bắt đầu với sự giúp sức của các cán bộ chuyên môn trong sở. Ông cũng cho biết học vị của mình là tiến sĩ kinh tế quản trị kinh doanh chứ không phải là tiến sĩ khoa học. Viện kinh tế (Bộ Tài chính) là nơi gi���i thiệu ông đi làm tiến sĩ tại trường đại học Nam Thái Bình Dương của Hoa Kỳ.

Ông Ân khẳng định trong thời gian làm tiến sĩ từ tháng 2-2007 đến 9-2009, ông có sang trường đại học này để học hai đợt, mỗi đợt một tuần, được nghe giảng tiếng Anh qua phiên dịch sang tiếng Việt và ngay cả khi ông bảo vệ luận án cũng có người dịch cho ông từ đầu đến cuối.

Và ông cũng khẳng định ông tự học là chính thông qua tài liệu của trường đại học Nam Thái Bình Dương soạn bằng tiếng Việt và đĩa CD. Trư���ng đại học Nam Thái Bình Dương cũng không yêu cầu những nghiên cứu sinh như ông Ân phải biết tiếng Anh, không phải thi đầu vào mà chỉ cần gửi đề cương sang cho họ…chỉnh sửa là được.
Ông Ân khẳng định trong thời gian làm tiến sĩ có sang trường đại học này để học hai đợt, mỗi đợt một tuần, được nghe giảng tiếng Anh qua phiên dịch sang ti��ng Việt và ngay cả khi ông bảo vệ luận án cũng có người dịch cho ông từ đầu đến cuối.

Ông Ân cũng cho hay, luận án tiến sĩ quản trị kinh doanh của ông không có người hướng dẫn nhưng lại có tới ba người phản biện!

Trao đổi với chúng tôi, một lãnh đạo tỉnh Phú Thọ (xin được giấu tên) cho biết, khi ông Ân đi đào tạo tiến sĩ, tỉnh cũng hỗ trợ kinh phí. Sau khi hết thời gian “tu nghiệp” ở Nam Thái Bình Dương (thực chất là ông vẫn làm việc tại tỉnh nhà), ông Ân cũng trình văn bằng tiến sĩ với Ban tổ chức tỉnh ủy và bằng đó là bằng thật.

Tuy nhiên, vị lãnh đạo tỉnh này cũng cho biết, quy trình đào tạo tiến sĩ của ông Ân “có vấn đề” vì Bộ giáo dục- đào tạo đã có quy chế đào tạo tiến sĩ hẳn hoi. Theo đó, nghiên cứu sinh phải có bằng thạc sĩ hoặc tốt nghiệp đại học hệ chính quy loại khá trở lên, có thư giới thiệu của hai giáo sư hoặc phó giáo sư có uy tín giới thiệu. Và một điều kiện bắt buộc là phải có đủ trình độ ngoại ngữ để tham khảo tài liệu, tham gia hoạt động quốc tế về chuyên môn phục vụ nghiên cứu khoa học và thực hiện đề tài luận án.

Tại tỉnh Phú Thọ hiện còn có khoảng 10 người cũng được đào tạo tiến sĩ như theo kiểu của ông Ân!

Hữu Lực – Hà Tuấn

http://sgtt.com.vn/Thoi-su/Khoa-giao/124278/Lam-tien-si-o-My-nhung-khong-biet-tieng-Anh.html
_______________

Nhân chuyện lấy bằng tiến sĩ ở Mỹ mà không biết tiếng Anh, bàn về chuyện bằng cấp ở Việt Nam

Đ. Dũng

Bằng cấp ở Việt Nam là một lá bùa cầu vinh hữu hiệu nhất. Bởi ở Việt Nam không có tiêu chí nào khác để đánh giá năng lực và hiệu quả làm việc của một công bộc. Nên người ta đánh giá dựa trên bằng cấp, bằng càng cao thì chắc chắn trình độ hiểu biết càng rộng, nếu là bằng của Mỹ thì chắc chắn là siêu nhiên rồi. Mà mục đích lấy bằng chỉ để kiếm cơ hội thăng tiến nên phải bằng cách nào đó có cái bằng nhanh nhất dù có tốn kém bao nhiêu.

Chuyện học giả bằng thật là mốt ở Việt Nam hiện nay. Câu chuyện rùm beng về trường Nam Thái Bình Dương tôi đã biết cách đây vài năm, tôi có một vài người quen đã tốt nghiệp và có bằng thạc sĩ, tiến sĩ của trường đó và giờ đã có chức vụ không riêng gì chuyện Bác giám đốc ở Phú Thọ đâu, nhưng đó là chuyện của Nam Thái Bình Dương, một trường mà bạn ko biết nó thế nào! Riêng ở VN hiện nay thì loại đào tạo này đầy rẫy thông qua các chương trình liên kết đào tạo, bạn sẽ thấy họ quảng cáo rùm beng rằng học ở VN lấy bằng Mỹ và được công nhận khắp thế giới! Và bạn cũng choáng ngợp với các điều kiện đầu vào nào là trình độ chuyên môn, trình độ ngoại ngữ, khả năng làm việc nhóm và công tác lựa chọn bởi các giáo sư Mỹ đảm nhiệm… xin thưa đó chỉ là một trò bịp bợm không hơn không kém. Thực tế bạn chỉ cần nộp đủ tiền là được tiếp nhận học mà không cần xem bạn có đủ khả năng hay không. Ví dụ: chương trình MBA song ngữ liên kết đào tạo với ĐH Benedictine (Hoa Kỳ) của Trường Đại học Kinh tế – Đại học QGHN, tôi lấy ví dụ này vì ngôi trường ĐH này được UBTVQH đánh giá cao hơn cả ĐH London (theo Vietnamnet), phải nói rằng trường ĐHKT-ĐHQGHN là một những trường hăng hái nhất cái vụ liên kết, hợp tác quốc tế, mới thành lập mà đã có đến 5 hay 6 chương trình liên kết (Website: http://www.cite.edu.vn/program). Đầu vào yêu cầu: 1. Có một bằng đại học được công nhận tại Việt Nam 2. Có 2 năm kinh nghiệm (tính cả thời gian làm thêm trong quá trình đi học) 3. Vượt qua kỳ phỏng vấn với đại diện của trường Benedictine và trường ĐHKT, ĐHQGHN là như vậy nhưng thí sinh chỉ cần nộp tiền là được học với khoản học phí khổng lồ gần 200 triệu VND/khóa chưa tính các chi phí khác. Sau 18 tháng bạn sẽ có bằng Thạc sĩ trình độ quốc tế mà không đọc hay viết được một câu tiếng Anh đơn giản nào. Vậy cái này có phải là mua bằng không nhỉ? Này nhé, trong một lớp học có đến 2/3 học viên chỉ có bằng tốt nghiệp hệ Tại chức, không thể nói được bất kỳ một ngoại ngữ nào nhưng đa số là những người có chức sắc ít nhất là cấp trưởng phòng một tổng công ty hay tập đoàn nhà nước bởi với vị trí đó học mới có tiền để theo học một khóa với chi phí trên trời như thế và chính họ mới cần có cái bằng đó để hợp thức hóa cái vị trí của mình. Riêng giảng dạy, bạn đừng tin là có Giáo sư ở Mỹ thực thụ về dạy, mà chỉ toàn mấy chú được thuê theo kiểu chạy sô tại Việt Nam về dạy và tất nhiên có người phiên dịch ra tiếng Việt không thì cả lớp sẽ như vịt nghe sấm! Và vậy là đằng đẵng 18 tháng chúng tôi có bằng Thạc sĩ của Mỹ, kiến thức tiếp thu ở đâu nhỉ?

Có cầu thì phải có cung, chúng tôi cần tấm bằng hộ mệnh, những Giáo sư, tiến sĩ của trường thì cần tiền với lại họ đang thừa các tiến sĩ (tôi nghĩ thế) nên thành lập lớp để học, các bạn thử tính xem: một khóa khoảng 40 học viên x 200 triệu VND = 8 tỷ, mỗi năm tuyển sinh 2 đợt vào tháng 3 và tháng 9, một chương trình mỗi năm thu gần 16 ty VND, vậy 5 chương trình liên kết sẽ là: 80 tỷ VND. Một con số không nhỏ chút nào. Tại sao lại không mua bán chứ?

Vậy đấy, nói nhiều nói mãi giáo dục VN chỉ có vậy thôi, những người thực sự có tâm với giáo dục như Giáo sư Hoàng Tụy thì họ không bao giờ cho ngồi vào mâm bàn cãi được bởi làm sao mà họ có thể kiếm được doanh thu khổng lồ đó nếu tuyển sinh và đào tạo theo tiêu chí lấy chất lượng lên hàng đầu? Đó chỉ là một ví dụ trong vô vàn các chương trình liên kết đào tạo đẳng cấp quốc tế đang được rêu rao quảng cáo tại VN hiện nay, chúng ta không phải buồn hay bàn cãi gì về cái trường Nam Thái Bình Dương xa xôi nào đó mà hãy nhìn vào các trường tại Việt Nam, những ngôi trường uy tín được cả UBTVQH nêu đích danh đứng ở thứ hạng cao trên bảng xếp hạng của thế giới sẽ ngẫm ra nhiều thứ!

Buồn và mệt mỏi vô cùng các bạn ạ!

Đ. Dũng

http://danluan.org/node/5470

__________________
Nhận diện những ‘xưởng’ phát bằng của nước ngoài
Cập nhật lúc 07:01, Thứ B��y, 19/06/2010 (GMT+7)
,
– Vụ việc trường ĐH Nam Thái Bình Dương cấp bằng tiến sĩ cho một quan chức tỉnh Phú Thọ cho thấy: rất nhiều người không có hiểu biết đúng về giáo dục Mỹ. Cách thức cấp bằng của trường này có dấu hiệu trường đã không được kiểm định bởi các tổ chức kiểm định được công nhận ở Mỹ.

Ai kiểm định các trường ở Mỹ?

Ở Mỹ có hai cơ quan công nhận (accrediting agencies) các tổ chức kiểm định là Bộ Giáo dục liên bang (USDE) và Hội đồng kiểm định GD đại học Hoa Kỳ (CHEA), trong đó USDE là cơ quan nhà nước và CHEA là cơ quan độc lập được các trường và các tổ chức kiểm định thừa nhận. Như vậy, hai cơ quan này không trực tiếp kiểm định các trường mà các trường kiểm định thông qua các tổ chức kiểm định.

Uy tín nhất là 8 tổ chức kiểm định ở sáu vùng địa lý như vùng đông bắc, vùng phía nam, vùng phía tây; rồi đến 11 tổ chức cấp quốc gia như HĐ kiểm định giáo dục và đào tạo từ xa, HĐ kiểm định các trường cao đẳng và trung học dạy nghề; và 66 tổ chức chuyên môn nghề nghiệp như: HĐ kiểm định về điều dưỡng đại học, HĐ kiểm định về đào tạo giáo viên, Ủy ban Kiểm định nha khoa Hoa Kỳ.

Không có sự xếp hạng chính thống các trường ĐH, CĐ trong nước Mỹ. Có khá nhiều tạp chí và ấn phẩm làm việc này. Mỗi cơ quan này sử dụng bộ tiêu chuẩn riêng của họ để đánh giá. Tuy nhiên, sự xếp hạng của The U.S. News & World Report được thừa nhận ở Mỹ, có thể vào trang web: http://colleges.usnews.rankingsandreviews.com/best-colleges.

Các tổ chức này được hoặc USDE, CHEA hay cả hai cơ quan này đồng công nhận. Cấp tiểu bang không ủy quyền hay cấp phép cho các tổ chức kiểm định.

Theo các nhà giáo dục Mỹ, cần phân biệt giữa các trường được kiểm định (accredited universities) và các lò sản xuất bằng cấp (degree/diploma mills). (Tham khảo tại trang web của Hội đồng kiểm định quốc gia Hoa Kỳ: http://www.chea.org/degreemills/frmPaper.htm )

Các lò sản xuất bằng cấp này ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của hệ thống đại học Mỹ. Các nhà giáo dục Mỹ cũng cảnh báo về các lò kiểm định “ma” (accreditation mills), không được thừa nhận.

Tính đến thời điểm này, cả hai cơ quan đều có cơ sở dữ liệu về các trường sau bậc trung học được kiểm định, với khoảng 7.700 trường và 18.700 chương trình đào tạo. Có những trường được cả hai cơ quan này công nhận. Muốn biết trường sau trung học nào được kiểm định, có thể vào trang web: http://www.ope.ed.gov/accreditation/ và trang http://www.chea.org/degreemills/ để tìm chi tiết về các trường quan tâm.

Đáng ngạc nhiên là khi tìm tên trường ĐH Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University hoặc South Pacific University) ở hai trang web chính thống của Mỹ trên thì đều không thấy có tên.

Nhận diện “lò” phát bằng rởm

Tại trang web của CHEA (http://www.chea.org) đã nêu rõ cách thức nhận diện những cơ sở giáo dục không được kiểm định bởi các tổ chức kiểm định có uy tín của Hoa Kỳ:

“Lò sản xuất bằng và lò kiểm định ma là lừa đảo và có hại. Ở Hoa Kỳ, bằng cấp và chứng chỉ có thể không được công nhận bởi các trường khi HS muốn học chuyển tiếp. Các nhà tuyển dụng không công nhận chứng chỉ hay bằng cấp từ các lò sản xuất bằng khi muốn hỗ trợ kinh phí để học tiếp. Sự kiểm định từ các lò kiểm định ma lừa HS và công chúng về chất lượng của trường. HS có thể mất rất nhiều tiền mà không được học hay nhận bằng cấp vô giá trị tại các cơ sở như vậy”.

Mỹ không có cơ quan trung ương chứng nhận các cơ sở giáo dục. Chỉ có các cơ quan phi chính phủ tổ chức việc kiểm định các trường. Để biết thông tin về trường nào ở Mỹ được kiểm định có thể vào trang web:

http://www.ope.ed.gov/accreditation

http://www.chea.org

Trang web này có 5 phần: phần thứ nhất là đường dẫn tới các cơ sở giáo dục hay chương trình đào tạo được kiểm định bởi các tổ chức kiểm định chính thức của Mỹ, phần thứ hai là tài liệu và cách thức kiểm định, làm thế nào tìm ra các lò kiểm định ma. Phần thứ ba giúp nhận diện “lò phát bằng rởm”. Phần thứ tư là thông tin của từng bang về tổ chức giáo dục và chương trình đào tạo được cho phép tại mỗi bang. Một số bang cũng cung cấp thông tin về các cơ sở được coi là lò sản xuất bằng. Phần thứ năm có danh bạ của các cơ sở đào tạo ĐH quốc tế.

Bằng cấp “ma” có nhiều hình thức. Một vài lò bán bằng giả của các trường có uy tín. Nơi khác thì chào mời cấp bằng trong một thời gian ngắn, tối đa vài ngày. Loại khác thì cấp bằng dựa vào kinh nghiệm cuộc sống của thí sinh. Một số có thể yêu cầu bạn nộp báo cáo hoặc bài tập nhưng vẫn cung cấp bằng trong một thời gian ngắn. Nếu có một quảng cáo rằng SV có thể lấy được bằng trong một thời gian ít hơn thông thường của một trường uy tín thì chắc chắn đó là dấu hiệu lò sản xuất bằng.

Lò cấp bằng đã xuất hiện ở Mỹ từ cuối thế kỷ 19, khi giá trị của bằng cấp tăng đáng kể. Điều đó đã làm xuất hiện thị trường bằng cấp. Tài liệu đầu tiên có ghi về các lò cấp bằng giả xuất là vào năm 1876, được John Eaton, Hội đồng giáo dục Hoa Kỳ gọi là “nỗi hổ thẹn” của nước Mỹ.

Ngày nay, sự phát triển của Internet đã làm các lò này càng nở rộ. Một người thiết kế trang web giỏi có thể nhanh chóng tạo ra trang chủ giống như một trường ĐH hợp pháp. Thường khó truy cứu được trách nhiệm cá nhân về tội lừa đảo, cho dù có tìm thấy địa điểm, vì chúng có thể có cách điều hành ngoài quyền phán xử của bang hay luật pháp nước Mỹ. Có thể thấy rằng những trường lừa đảo này tồn tại rất ngắn, chúng chỉ cần dựng lên, thu được một khoản tiền kha khá từ khách hàng rồi thay đổi tên.
Tú Uyên

Nhận diện các lò cấp bằng nhiều khi cũng rất khó. Một số cơ sở giả lại có cái tên gọi rất giống với cơ sở đào tạo uy tín. Tuy nhiên, có thể nhận biết bằng cách trả lời “đúng” cho các câu hỏi sau:

• Bằng cấp có thể mua được không?
• Có tuyên bố là được kiểm định nhưng không đưa ra bằng chứng về điều này?
• Có tuyên bố là được kiểm định từ một tổ chức kiểm định có nghi vấn

• Hoạt động mà không có quá trình cấp phép của bang hay liên bang hoặc chính quyền?
• Ít yêu cầu SV phải đến trường?
• Rất ít bài tập yêu cầu SV làm để nhận bằng?
• Nhận được bằng trong một thời gian rất ngắn?
• Bằng cấp được phát chỉ dựa hoàn toàn trên kinh nghiệm hay sơ yếu lí lịch?
• Có ít yêu cầu cho tốt nghiệp?
• Có mức thu phí cao ngất ngưởng so với một trường ĐH bình thường?
• Hoặc có mức phí rất thấp so với cái giá đào tạo đích thực của một ĐH bình thường?
• Cơ sở không đưa ra bất cứ thông tin nào về khu đại học hay địa điểm trường, hoặc một địa chỉ nào đó, chỉ có hòm thư bưu điện?
• Cơ sở đó không đưa danh sách của giảng viên và bằng cấp của họ?
• Cơ sở có cái tên gần giống với các trường nổi tiếng?
• Cơ sở đó tuyên bố điều gì đó nh��ng không đưa ra bằng chứng?

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: