Hoàngquang’s Blog

28/03/2010

Người Việt và vấn đề yếu kém tinh thần quốc gia

Filed under: Chính trị- xã hội — hoangquang @ 2:38 sáng
Tags:

Phạm Hy Sơn
04:56:am 27/03/10

Hai chữ quốc gia (nation) theo nghĩa hiện tại gồm 3 thành phần: dân chúng , lãnh thổ, chính quyền. Dân chúng bao gồm những người mang quốc tịch của nước ấy. Dân chúng trong 1 quốc gia có nhiều giống người như Mỹ, Thụy Sĩ hay chỉ có một chủng tộc (chiếm đa số) như Việt Nam, Pháp, Đức, Nhật… Chữ dân tộc có tính cách thiêng liêng nhấn mạnh đến nòi giống: cùng một tổ tiên, một dòng máu và cùng một tiếng nói, mang cùng một lịch sử từ quá khứ đến hiện tại.

Lãnh thổ là không gian địa lý của quốc gia gồm đất, biển, sông ngoài và bầu trời. Sau cùng là chính quyền quản trị, điều hành, bảo vệ lãnh thổ và sinh hoạt của dân chúng trong nước. Chính quyền thời quân chủ do một ông vua thay trời trị dân như người Trung Hoa quan niệm; ngày nay chủ thuyết quân chủ đã lỗi thời, nhân loại tiến đến chính thể dân chủ: người dân tự bàu ra người đại diện mình điều hành đất nước theo ý muốn của mình để bảo vệ quyền lợi chung.

Hai chủ thuyết ấy khác nhau, một đàng coi quốc gia (dân chúng, lãnh thổ ) là quyền sở hữu của một ông vua, của một gia đình. Vua là chủ nhân ông quốc gia: dân sướng khổ, đói no tùy theo ông vua hiền lành hay tham lam độc ác. Ngay cả mạng sống của dân chúng cũng do vua định đoạt: vua cho sống được sống, vua bảo chết phải chết, không chết là bất trung! Dân không có quyền đòi hỏi quyền lợi. No đói, sống chết tùy ơn mưa móc từ trên ban xuống. Đối với chính quyền, dân chỉ có một điều duy nhất là phục tùng, không phục tùng thì chết hay bị tù tội.

Ở điểm này, chế độ quân chủ giống chế độ độc tài. Trong chế độ độc tài, lãnh tụ – thường nhân danh một sứ mạng, một giai cấp – là đấng tối cao cũng có toàn quyền và người dân cũng chỉ có một điều duy nhất là phục tùng mệnh lệnh hay là bị tù, bị giết.

Vì vậy người dân không thấy quốc gia, chỉ thấy ông vua hay lãnh tụ. Yêu nước là trung thành với vua, yêu nước là tôn thờ lãnh tụ, cũng như ở trong nước hiện nay người ta nói: “Yêu nước là yêu Xã hội Chủ nghĩa”.

Trong chế độ dân chủ, chủ quyền quốc gia thuộc về toàn dân và mỗi người dân sống xứng đáng với các quyền của một con người. Đó là quyền sống (tự do làm ăn sinh sống ), quyền bình đẳng (ngang quyền với mọi người dù người đó là Tổng Thống ), quyền tham gia vào việc nước (ứng cử, bàu cử người đại diện mình )… . Tổng Thống trong chế độ dân chủ do dân bàu ra có nhiệm kỳ, hết nhiệm kỳ bàu người khác thay thế, không còn là một nhân vật thiêng liêng từ trời sai xuống, hay nhân danh 1 sứ mạng để cai trị dân suốt đời hoặc cha truyền con nối.

Việt Nam từ xa xưa theo chế độ quân chủ với chủ thuyết tôn quân của Khổng Mạnh như bên Trung Hoa. Đến thời Pháp thuộc, ông vua chỉ là bù nhìn, chủ quyền quốc gia không còn, lúc ấy yêu nước là một trọng tội, là lên máy chém.

Do đó sau khi Thế Chiến Thứ II kết thúc (năm 1945) Việt Nam tuyên bố là một nước dân chủ nhưng trên thực tế người dân chưa biết gì về dân chủ, chưa có ý thức về quyền lợi của mình. Lợi dụng tình trạng đó các lãnh tụ vội trám ngay vào chỗ của ông vua bỏ trống.

Ngoài Bắc câu nói mở miệng của mọi người là: “Nhờ ơn Bác, nhờ ơn Đảng”, trong Nam người ta hô hào: “Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống” trong một bài hát suy tôn. Trước kia nhờ ơn “mưa móc” của Thiên Tử, bây giờ nhờ ơn Bác, Đảng, Tổng Thống, những ông vua mới quyền hành rộng lớn, bao trùm nên người dân nhìn lên không thấy quốc gia, chỉ thấy các lãnh tụ và các lãnh tụ ngự trị cho đến hơi thở cuối cùng.

Ngoài Bắc dân chúng phải hô “Hồ Chủ Tịch Muôn Năm”; trong Nam hô “Ngô Tổng Thống muôn năm”. Chuyện bầu bán chỉ là hình thức, che mắt thế gian.

Ngày xưa quyền hành của ông vua tuy to lớn nhưng còn để một khoảng trống cho dân dễ thở, đó là lệ làng, “phép vua thua lệ làng”. Dân chúng quanh quẩn với sào ruộng, mảnh vườn có lũy tre xanh bao bọc che chở.

Sau năm 1954, miền Bắc quyền hành của Bác và Đảng bao chùm mọi ngõ ngách của cuộc sống. Lũy tre xanh không bao bọc che chở người dân được nữa, lệ làng bị bải bỏ vì từ thôn xóm đã có người của đảng, chi bộ của đảng thâm nhập xuyên suốt chỉ đạo, cai quản, theo dõi từng người. Phương tiện truyền thông, báo chí, sách vở nằm trong tay nhà nước. Dân bị quản lý trong các đoàn thể do cán bộ đảng kiểm soát. Già có hội già, trẻ phải vào đoàn thanh niên Cộng Sản. Sinh viên, học sinh có đoàn, đội kiểm soát, theo dõi. Đối lập, có ý kiến khác với nhà nước là một trọng tội có thể đưa đến án tử hình hay tù tội nhiều năm không cần phải xét xử.

Với chính sách hộ khẩu, người dân bị lưu xứ ngay trên mảnh đất , trong ngôi nhà của tổ tiên để lại từ bao đời mà họ đang sống, đi đâu phải có giấy phép, làm gì cũng phải xin phép. Với chính sách cải cách ruộng đất, nói rộng ra là chính sách tập trung kinh tế trong tay nhà nước (của Đảng), người dân chỉ còn hai bàn tay trắng. Mảnh vườn, sào ruộng từ đây thuộc nhà nước, buôn bán kinh doanh do quốc doanh độc quyền. Một khung dệt vải, một gánh bún riêu, một chõ xôi bị cấm đoán. Chính quyền nắm toàn bộ sinh mệnh quốc gia. Trong tình trạng này người dân chỉ có cách “xin” để sống: xin làm cho nhà nước, xin làm cho hợp tác xã, xin mua viên gạch, xin mua cái quần cái áo. Đó là chế độ “XIN – CHO”, chế độ ban phát, ban ơn: ơn Bác, ơn Đảng, ơn nhà nước. Mọi quyền của người dân tập trung vào bàn tay đảng, bàn tay nhà nước gọi là “chế độ tập trung dân chủ”. Nhìn lên quốc gia, đảng và nhà nước che ngang tầm mắt. Quốc gia không thấy nữa, muốn yêu nước thì phải yêu qua đảng tức là phải yêu Xã Hội Chủ Nghĩa (Yêu nước là yêu XHCN). Tiếng nói của người dân cũng bị tập trung vào bàn tay đảng – mấytrăm tờ báo đều là báo quốc doanh – người dân biết tham thở cùng ai? Trong nước có hàng ngàn nhà văn nhưng là những người minh họa cho chế độ sau khi triệt hạ những văn nghệ sĩ chân chính trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm và những người khác.

Nhà văn Phạm đình Trọng vừa từ bỏ đảng Cộng Sản vì nhận thấy những đồng chí của ông đã đặt ĐNG lên trên tổ quốc và dân tộc (đơn từ đảng CS ngày 20-11-2009) và trước ông nhiều người nhận thấy như thế họ cũng đã phản ứng như ông.

Miền Nam sau năm 1954 tuy chưa gọi được là chế độ dân chủ thực sự nhưng người dân còn có sào ruộng, mảnh vườn, có tiệm buôn, cơ xưởng, đôi quang gánh với gánh bún, gánh xôi, gánh chè tự lo sinh sống theo ý mình. Được tự do đi lại, tự do làm công việc mình muốn nhưng quyền tự do chính trị, tự do tư tưởng chưa có đủ.

Có báo chí, nhà xuất bản tư nhân nhưng đặt dưới sự kiểm duyệt của chính phủ, quyền phát biểu ý kiến bị giới hạn và kiểm soát. Cơ quan công quyền đặt dưới sự điều khiển của những người trung thành với Tổng Thống trong các ngành Lập Pháp (quốc hội), Tư Pháp và Hành Pháp. Người dân hãy chăm chỉ làm ăn, ăn no thì lo ngủ cho kỹ, việc quốc gia là việc trọng đại không được dính dáng vào.

Ở cả hai miền Nam, Bắc người ta cố dàn dựng một chính quyền dân chủ để cho nó có cái danh chính thống hợp với thời đại. Quyền quan trọng trong những dân quyền căn bản là quyền tự do đi bàu cũng bị cưỡng bách, bắt buộc phải làm. Trong Nam người ta kiểm soát thẻ bàu cử, ai không có bị làm khó dễ; ngoài Bắc (sau năm 1975 là toàn quốc) ai không đi bàu chính quyền cho công an đến tận nhà bắt phải đi, sau đó người ta công bố với quốc tế thành tích vĩ đại của cuộc bàu cử với 99/100, 100/100 dân đi bàu, các lãnh tụ được dân chúng tín nhiệm với số phiếu ở mức độ tương tự!

Những nước tự do dân chủ thực sự không bao giờ có con số cao đến như thế, vì người dân có quyền đi bàu hay ở nhà và, có nhiều ứng cử viên để lựa chọn, để bàu.

Tại sao chúng ta không may mắn như Ấn Độ hay Nhật Bản , sau khi thoát khỏi sự kiểm soát của ngoại bang đã sớm thiết lập được chế độ dân chủ?

Đừng vội trách dân chúng vì vào thời điểm 1945 đa số dân ta còn mù chữ, ít học lại bị chính quyền Pháp áp dụng triệt để chính sách ngu dân.

Dân chúng, nếu đáng trách, chỉ trách ở chỗ ý thức chính trị quá non nớt (ngoài ý muốn của họ), nhẹ dạ, dễ tin nên bị những lãnh tụ hoạt đầu, vô đạo đức dụ dỗ, lợi dụng.

Vậy thì hãy trách các “lãnh tụ” vô đạo đức này vì thứ nhất họ chưa gột bỏ được đầu óc phong kiến, đảng, phe, bè, cánh; thứ hai họ không tôn trọng quyền lợi dân tộc và quyền lợi quốc gia; thứ ba họ coi rẻ dân chúng.

Ông Hồ Chí Minh sau khi làm chủ miền Bắc năm 1954 được (hay bị) tôn lên như thần thánh, thiên tài lãnh đạo, cha gìa dân tộc (người ta có thể nói đó là do dân chúng tự xưng tụng, nhưng một lãnh tụ thực sự dân chủ không thể để đài phát thanh và báo chí dưới quyền mình hàng ngày ra rả làm công việc phản dân chủ đó. Học sinh, sinh viên từ mẫu giáo tới đại học đều phải học những bài thơ, văn xưng tụng ông Hồ Chí Minh).

Ở miền Nam, Ông Ngô Đình Diệm không xưng là cha già dân tộc, không bắt học sinh, sinh viên học những bài văn, bài thơ xưng tụng nhưng đi đâu cũng tiền hô hậu ủng , đến đâu cũng sức dân chúng cờ quạt tập trung tiếp đón, hoan hô. Đài phát thanh sau bài quốc ca là bài “Suy tôn Ngô Tổng Thống”, trường học cũng vậy.

Nói về bè, đảng, phe, cánh thì ngoài Bắc của ông Hồ Chí Minh chỉ có đảng viên Cộng Sản mới được tham gia cầm quyền: nhỏ nhất là đội, ấp, thôn, xã cho tới chính quyền trung ương. Không có một người trưởng Ấp, trưởng Xóm nào không có đảng tịch. Trong các ngành chuyên môn cũng thế, nên người ta phải phong hàm cho những đảng viên học lực lớp ba, lớp tư theo đảng hoạt động trong ngành y tế làm Bác sĩ, trong nhà máy làm Kỹ sư… sau một thời gian vài tháng chuyên tu để bổ làm giám đốc bệnh viện, giám đốc nhà máy, hiệu trưởng trường học… Tình trạng đặc quyền đặc lợi do đảng, phe tới mức chồng làm giám đốc, vợ làm thủ qũy, con làm kế toán trong một nhà máy, một cơ quan! Hiện nay Đại học Quảng Bình chồng làm hiệu trưởng, vợ và bảy, tám cô con gái đều là giáo sư của trường theo lời tường thuật của ông Nguyễn hữu Liêm đăng trên web site Đàn Chim Việt cách nay ít lâu!

Trong Nam tình trạng không đến nỗi như thế, người ta còn trọng chuyên môn nên hiệu trưởng phải là giáo viên, giáo sư; giám đốc bệnh viện phải là bác sĩ… Các chức vụ cấp thấp như trưởng phòng, trưởng ty… phần đông được chọn lựa theo khả năng, thâm niên nhưng những chức vụ then chốt phải là những người trung thành, thân thiết.

Quyền lợi dân tộc không được tôn trọng vì ông Hồ Chí Minh theo phe cộng sản, nằm trong qũi đạo và phải thi hành theo quyền lợi của cộng sản quốc tế. Bằng chứng hiển nhiên là sau khi nhờ Trung Cộng trợ giúp đánh thắng trận Điện Biên Phủ, ông HCM đã vâng lệnh Liên Xô và Trung Cộng chia đôi đất nước tại sông Bến Hải Tỉnh Quảng Trị gây bao đau khổ, chia lìa và bao chết chóc, tàn phá sau này. Lý do: Liên Xô chưa kịp phục hồi sau Thế Chiến Thứ II thì lại phải chạy đua vũ trang với Mỹ còn Trung Cộng thì mới nắm trọn Hoa lục năm 1949 chưa kịp củng cố đã phải đụng độ với Mỹ ở Triều Tiên và dù áp dụng chiến thuật biển người cũng bị đuổi từ miền Nam trở về sông Áp Lục và phải ký hiệp ước đình chiến năm 1953. Nếu tiếp tục chiến tranh, chắc chắn Pháp sẽ yêu cầu Mỹ tham dự hoặc Pháp sẽ bị Mỹ hất ra để nhảy vào trực tiếp đối đầu.

Sau mấy năm hai nước Nga Tàu đã tạm ổn, Hà Nội lại theo lệnh của Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh mở cuộc chiến nhằm thử sức và tiêu hao sinh lực của Mỹ. Do đó nhân dân hai miền Nam – Bắc Việt Nam bị đẩy vào cảnh nồi da xáo thịt (nước Đức thống nhất năm 1989 có vậy đâu và tôi nghĩ nam, bắc Triều Tiên nếu sau này thống nhất cũng không phải trả cái giá máu xương qúa đắt như Việt Nam).

Bòn rút tài nguyên quốc gia và thuế má do dân chúng đóng góp để tổ chức đảng (đúng ra đảng viên phải đóng nguyệt hay niên liễm làm qũy cho đảng của mình), đảng viên hưởng lương công quỹ để làm việc cho đảng. Bao nhiêu quyền, lợi tập trung lại rồi phân phối cho nhau, người dân không được hưởng gì cả. Sau khi kiểm soát toàn bộ đất nước năm 1975, đảng Cộng Sản nghiễm nhiên trở thành giai cấp thống trị .

Quyền thống trị đó được ghi trong điều 4 Hiến Pháp của nước CHXHCN (Cộng Sản) hiện hành.

Giai cấp đảng là giai cấp ưu tú được nắm quyền cai trị , giai cấp nhân dân là giai cấp thấp hèn nên bị trị.

Toàn dân bị khinh miệt!

Ông Ngô Đình Diệm đem dân tộc vào qũy đạo của Hoa Kỳ, nhận là tiền đồn của thế giới tự do (miền Bắc nhận là đạo quân tiên phong của Xã Hội Chủ Nghĩa). Nhưng miền Nam theo chế độ tư hữu ít ra người dân còn có quyền trên mảnh đất, miếng vườn hay cửa tiệm, đôi quang gánh làm ăn nhưng quyền hành quốc gia cũng bị tập trung vào tay một người (thời ông Ngô Đình Diệm) hay trong tay 1 tập đoàn quân đội (sau thời ông Ngô Đình Diệm) mà có người hãnh diện kêu là đảng Kaki. Người dân không có quyền hành gì trong công việc trị nước, bàu cử hay ứng cử chỉ là sự dàn dựng, màu mè dân chủ.

Cho đến giờ sở dĩ có người còn tưởng nhớ đến ông Ngô Đình Diệm vì trong thời gian 9 năm (1954 – 1963) ông cầm quyền miền Nam được yên ổn, không bị nạn tham nhũng hoành hành, bóc lột như những người thay ông ở miền Nam và cả nước bây giờ dưới chế độ cộng sản.

Sai lầm lớn nhất của ông Hồ Chí Minh và ông Ngô Đình Diệm là, vì quyền lợi cá nhân hay quyền lợi Đảng, đã không xây dựng được cho dân tộc một nền dân chủ như ông Washington tạo cho Hoa Kỳ hay ông Nehru tạo cho Ấn Độ sau khi hai nước nay thoát khỏi sự đô hộ của người Anh.

Cả hai ông Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm, cũng giống như phần lớn người Việt chúng ta, hễ có quyền hành là lạm dụng, tự tung tự tác, nắm được cơ quan, chức vụ nào thì coi cơ quan đó, chức vụ đó là của riêng mình và tùy ý ban phát cho thân thuộc, đảng, phe, bè, cánh không đếm xỉa gì đến quyền lợi của dân chúng và của quốc gia.

© Phạm Hy Sơn

© Đàn Chim Việt Online
http://www.danchimviet.com/2010/03/27/ngư�i-việt-va-vấn-d�-yếu-kem-tinh-thần-quốc-gia/

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. du sao dong bao mien nam it nhieu cung phai cam on co tt ngo dinh diem,va co tt nguyen van thieu,da dem quyen tu huu,tu do dan chu tuy chua dat 100%,nhung van co hon mien bac viet nam,sau khi cuong chiem mien nam, thong nhat nam bac, MIEN NAM NHAN HO, MIEN BAC NHAN HANG, va dong bao mien nam phai trang tay lam than ly tan ngheo kho voi cac CHU TRUONG LON CUA DANG CONG SAN ,tap trung cai tao dan quan can chinh qlvnch, Cai tao cong thuong nghiep tu ban,chinh sach dua dan di kinh te moi va hoi huong,bao nhieu than mang da bo lai tren bien ca?va bao nhieu bao nhieu tai san cua nhan dan mien nam bi cuop doat?.
    va sau 35 song trong thien duong CHU NGHIA XA HOI,nhan dan nam bac chi can co duoc cai tu do dan chu tuy co han che cua VIET NAM CONG HOA, con hon SONG trong nguc tu cua THIEN DUONG XA HOI CHU NGHIA DOC TAI DANG TRI 100% NAY./.

    Bình luận bởi thangkhosaigon — 28/03/2010 @ 9:23 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: