Hoàngquang’s Blog

07/01/2010

Việt Nam cần làm gì cùng với hiện đại hoá quốc phòng?

Filed under: Quân sự,VIỆT NAM-TRUNG QUỐC — hoangquang @ 2:49 chiều
Tags:

Việt Long,
Biên tập viên đài RFA2010-01-05

Tàu ngầm Kilo cải tiến và máy bay Sukhoi-30MK2 mà VN mua để hiện đại hóa quân đội


Dư luận quốc tế chú ý đến việc Việt Nam tăng cường khả năng quốc phòng, cho là để đương đầu với Trung Quốc ở biên giới phía bắc và biển Đông, sau những sự kiện diễn ra từ năm 2004 tới nay.

Trung Quốc đã bắn giết, bắt giữ, đánh đập, nhục mạ ngư dân Việt Nam, tịch thu tàu thuyền, cướp giựt ngư cụ trước khi thả họ về. Nhưng trong khi biên giới phía bắc đã được thoả thụân và cột biên giới đang được xây dựng, sách lược quân sự ấy có hiệu quả để giữ được lãnh hải với ngư trường và mỏ dầu, nguồn sống của người dân Việt hay không?
Cuộc chiến xưa và nay

Thực ra những hành động đối với ngư dân Việt Nam chỉ là việc làm tái khẳng định mạnh mẽ tham vọng đại dương của Trung Quốc, trong đó biển Đông bị họ coi như sân trước của lục địa Trung Hoa vĩ đại, bao quanh là vùng Đông Nam Á đông dân, trù phú.

Tuy nói chuyện mật ngọt với các nước phương nam, nhưng Bắc Kinh tự vạch ranh giới luỡi bò chiếm gần hết diện tích biển Đông, hành động như trong sân nhà của mình, hiển nhiên coi Việt Nam cùng Hiệp hội ASEAN chẳng khác nào những chú cọp con chưa mở mắt, phải khiếp sợ móng vuốt của con rồng Trung Hoa sắp vươn ra khắp các đại dương với những hạm đội hàng không mẫu hạm.

Chẳng phải chờ đến những biến động ở biển Đông mà Việt Nam mới tăng cường quân sự. Ở vị trí đóng chốt phía nam, có chủ quyền sinh tử trên thuỷ lộ huyết mạch tiến vào sân trước của Trung Hoa, Việt Nam đã phải nghiên cứu sách luợc này từ lâu, ngay cả từ trước khi xảy ra trận chiến 1979.

Những trận đánh của những sư đoàn Việt Nam thiện chiến nhất ở vùng biên giới Trung Quốc từ 1979 đến 1986 càng khiến Việt Nam thấy rõ thế yếu về vũ khí, trang bị, quân số, ngay trên những địa thế và chiến thuật sở trường của một đạo quân vẫn luôn luôn ngạo mạn là một quân đội từng đánh thắng cả Pháp lẫn Mỹ.

Thế và lực ở các cuộc chiến xưa và nay hoàn toàn khác nhau. Trong chiến tranh chống Pháp và tiến đánh miền Nam, quân đội và cả toàn dân miên Bắc Việt Nam trước đây được Liên Xô cùng Trung Quốc cung cấp vũ khí, lương thực, từ viên đạn, hạt gạo đến cây kim sợi chỉ, dựa lưng vào hậu phương lớn Trung Quốc với sức người vô tận, với cùng quyền lợi phát triển thế lực xuống phía nam, trong cùng chiến lược đẩy lùi ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới để mở rộng vùng ảnh hưởng của phe Cộng Sản.

Quân đội miền Bắc thiện chiến, lại chủ động trong chiến lược tấn công, có cả một hành lang Lào Miên lợi hại để chuyển quân và vũ khí, để trú ẩn và chuẩn bị cho những trận chiến quyết định. Đến lúc người Mỹ không còn đủ kiên nhẫn để yểm trợ cho một cuộc chiến tranh trường kỳ ở cách xứ sở của họ cả nửa vòng trái đất, thì thời cơ chiến thắng của Hà Nội đã đến.

Ngày nay chính hậu phương lớn kia đang trở thành cường địch. Những lợi điểm về địa lý trước đây nay rơi vào tay kẻ địch bắc phương. Việt Nam dựa vào đâu? Vũ khí đã cũ mèm từ khi Liên Xô trở thành nước Nga, khối Xã Hội Chủ Nghĩa tan thành mây khói.

Mọi vũ khí quân trang quân dụng chiếm được ở miền Nam đều đã hỏng hóc từ nhiều năm trước, không đạn dược, không cơ phận thay thế và bảo trì. Còn chăng chỉ có dăm chiếc tàu đổ bộ đang dần dần bơi vào lịch sử. Vũ khí đạn dược gần cạn kiệt sau chiến cuộc Kampuchea, nguồn cung hạn chế.

Phía Trung Quốc, lực lượng quốc phòng có thể chinh phục cả châu Á, nếu người Mỹ không có mặt nơi đây, có lẽ chỉ có Nhật Bản là ngoại lệ.

Liệu những vũ khí đang được sắm sửa có giúp Việt Nam phòng thủ chống được Trung Quốc cả trên bộ, trên không lẫn mặt biển chăng?
So sánh lực lượng

Năm nay Việt Nam sẽ được giao 2 tàu ngầm Kilo cải tiến, 4 chiếc kia dường như sẽ giao vào năm sau, có tin nói giao mỗi năm sau một chiếc, giá tổng cộng 1 tỉ rưỡi đến 1 tỉ 800 triệu đô la. Tàu ngầm Kilo của Nga được công nhận là vũ khí phòng thủ mặt biển lợi hại, nổi tiếng là “vô âm vô hình” với mệnh danh “chiếc lỗ đen” nhờ sự vận hành rất êm nhẹ bằng máy điện-diesel, cách thiết kế toàn thân không gây tiếng ồn và chống sonar phát hiện, có radar, trang bị vũ khí tối tân và hùng hậu.

Tàu dài trên 70 mét, thuỷ thủ đoàn 57 người, vận tốc 17 hải lý dứơi mặt nước, 11 hải lý trên mặt biển. Tầm hoạt động 7 ngàn 500 dặm khi tuần du chậm gần mặt nước và 400 dặm nếu lặn xuống dứơi, có khả năng hoạt động liên tục 45 ngày ngoài biển khơi.

Tàu Kilô có 6 ống phóng và giá phóng, bắn được tổng cộng 18 ngư lôi, với hệ thống điểu khiển đánh được hai mục tiêu cùng lúc. Hai ống phóng bắn được ngư lôi nặng gần hai tấn tự điều khiển bằng sonar, theo dõi bằng truyền hình để xạ thủ chuyển được hướng mục tiêu.

Một ngư lôi khác nặng hơn hai tấn, tầm xa 40 km, tầm đánh sâu tối đa 500 mét. Tàu còn phóng được 8 phi đạn Strela tầm nhiệt chống các phi cơ diệt tàu ngầm, tầm xa 6 km, hoặc loại Igla nặng hơn, xa 5 km, vận tốc hơn gấp rưỡi tốc độ âm thanh.

Việt Nam cũng đã đặt tiền cọc để mua 12 chiếc Sukhoi-30MK2 của Nga, giao hàng trong 2 năm, giá khoảng 600 triệu đô la. Đó là loại phi cơ chiến đấu đa năng, với hệ thống radar và điện tử cải tiến tới mức tối tân nhất, có thêm khả năng phóng phi đạn chống tàu chiến.

Phía Trung Quốc, lực lượng hải quân được xây dựng để thách đố quyền lực quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á, chứ không nhắm vào Việt Nam.

Các tàu chiến tuần dương, khu trục, thiết giáp của Trung Quốc mang tên các triều đại Trung hoa như Lương, Tần, Tấn… càng ngày càng được tăng cuờng về số lượng và phẩm chất, với những hệ thống vi tính do Trung Quốc tự tạo để đỉều khiển hải hành và vũ khí, chưa kể những hàng không mẫu hạm được khoe là đang kiến tạo.

Thực ra giới quan sát cho rằng chưa hẳn Trung Quốc đã muốn có hàng không mẫu hạm, vì họ không thấy Bắc Kinh có kế hoạch nào để mua sắm hay chế tạo máy bay cho các con tàu chúa tể đại dương đó. Tướng Trung Quốc Tiền Lợi-hoa nói với báo chí quốc tế rằng điểm quan trọng không phải là Trung Quốc có hàng không mẫu hạm hay không, mà là Trung Quốc làm điều gì với chiếc hàng không mẫu hạm đó.

Về tàu ngầm, ngoài hằng trăm tàu ngầm loại cũ để phòng thủ lãnh hải và các tàu ngầm lớn để phóng hoả tiễn liên lục địa, Trung Quốc có 12 tàu Kilô loại cũ và mới, bố trí ở biển Đông hải đối diện Nhật Bản, Đài Loan và biển Đông của Việt Nam, nhằm bành trướng hải phận phía Nam, đương đầu với hạm đội 7 của Hoa Kỳ.

Cuộc biểu diễn lực lượng nhân dịp kỷ nịêm 60 năm thành lập nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa cho thấy trong số 52 tàu chiến diễn tập có một số tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân chưa từng xuất hịên trước đây.

Giữa tương quan lực lượng như vậy, Việt Nam có thể làm gì để bảo vệ chủ quyền lãnh hải? Mời quý vị xem tiếp trong bài sau. http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnam-would-do-along-with-defense-modernisation-to-confront-China%20%20%20%20-01052010143338.html

Việt Nam cần làm gì cùng với hiện đại hoá quốc phòng? (phần 2)
Việt Long, Biên tập viên đài RFA2010-01-06

Những ý kiến của người Việt trong và ngoài nước gửi đến đài chúng tôi đều tỏ ra náo nức hăng hái trước vịệc Việt Nam hiên đại hoá quân sự, hầu hết đòi ra trận sống còn với quân Trung Quốc một khi người dân Việt phải cầm súng chống quân xâm lựơc.

Trung Quốc đưa các loại tàu ngầm tối tân ra biểu diễn nhân ngảy kỷ niệm 60 năm thành lập CHND Trung Hoa-AFP photo

Bối cảnh được nêu ra trong bài trước là tương quan lực lượng quân sự giữa Việt Nam với Trung Quốc quá chênh lệch khi Việt Nam không thể chạy đua vũ trang với Trung Quốc; những ưu thế về chiến lược của Bắc Việt trong thế kỷ trước đối với miền Nam nay lại trở thành lợi thế của kẻ cường địch phương Bắc; Việt Nam không còn hậu phương lớn nào để dựa vào mà tiến hành chiến tranh giữ nước.

Câu hỏi được đặt ra nơi đây là quân đội Việt Nam, với thành tích chiến tranh trong thế kỷ qua, cùng với lòng yêu nước của toàn dân Việt liệu có thể bảo vệ tổ quốc hay không, khi giả định một cụôc chiến xảy ra? Việt Nam còn phải làm gì thêm nữa?
Cuộc chiến không cân bằng

Mới tháng trước, tướng Từ Quang-vũ của Trung Quốc nói với báo South China Morning Post rằng việc hiện đại hoá quân sự của Việt Nam không ngoài dự kiến của Trung Quốc. Việt Nam có bờ biển dài, nên phải tăng cường hải quân, Việt Nam gấp rút làm điều đó là điều dễ hiểu, sự cạnh tranh về quân sự là không thể tránh, và vịêc này chẳng đáng thổi phồng lên; hải quân Trung Quốc cũng đang nhanh chóng hiện đại hoá, Trung Quốc không hề cảm thấy bị các nước láng giềng đe doạ.

Trong giả định xảy ra chiến tranh, một khi Bắc Kinh nhất quyết tung ra cuộc tấn công quân sự vào Việt Nam, những quân đoàn Trung Quốc sẽ tràn qua biên giới như nước vỡ bờ, nhắm tới Thăng Long như trong thời nhà Trần, nhà Hồ, nhà Lê bên nước Việt. Cùng lúc, Tây nguyên liền trở thành căn cứ tiếp nhận từng sư đoàn không vận của Trung Quốc, như họ mới thao dượt trong cuộc tập trận đại quy mô hồi năm ngoái trong nội địa Trung Hoa, được mô tả là thực tập chuyển quân xa để phòng thủ lãnh thổ.

Toa Đô đổ quân vào Chiêm Thành để đánh ngược về Thăng Long, thì lần này những điểm chiến lược trên duyên hải từ bắc Trung bộ cho tới nam Trung Bộ có thể bị tràn ngập thuỷ quân đổ bộ đến từ phương bắc, dưới sự yểm trợ hỏa lực của không quân Trung Quốc và hằng trăm chiến hạm mà lực lượng hải quân Việt Nam, với những tàu ngầm và máy bay hiện đại nhất, cũng khó lòng ngăn chống. Việt Nam lập tức rơi vào tình thế tuyệt vọng gấp bội so với Việt Nam Cộng Hoà trong năm 1975. Không thể có thời cơ cho những trận Bạch Đằng, Vạn Kiếp, Chi lăng.

Trong tình thế như vậy, tuy rằng ai cũng hiểu là quân đội Việt Nam thiện chiến, nhưng, một cách khách quan, có lẽ nhiều người vẫn phải đồng ý là Trung Quốc hoàn toàn có khả năng chiếm cứ ít nhiều lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam trong giai đoạn đầu của chiến tranh. Những vũ khí ít ỏi của Việt Nam chẳng còn được bao nhiêu sau trận đánh quyết định đầu tiên với những hoả tiễn, máy bay, xe tăng, đại pháo vô tận của Trung Quốc. Đến lúc ấy, Việt Nam cũng khó lòng tiến hành cuộc chiến tranh nhân dân khi thiếu hẳn một hậu phương, một nước lớn yểm trợ, hoàn toàn bị cô lập trong phạm vi lãnh thổ của mình, không thể trông cậy vào lãnh thổ và tài nguyên của Lào, Kampuchea mà Trung Quốc dễ dàng kiểm soát.
Sự can thiệp của thế giới

Nghe qua những điều phân tích đó tưởng chừng như chủ bại và tuyệt vọng. Tuy nhiên, giả thuyết chỉ là giả thuyết mà thôi. Trung Quốc không dễ dàng tung ra một cuộc chiến tranh ở châu Á, ít nhất cũng trong nhiều thập niên nữa. Trước hết, Bắc Kinh phải chú trọng vào việc tranh ngôi bá chủ kinh tế với Hoa Kỳ, có thành công thì mới thực hiện tham vọng bá quyền. Việc này hẳn nhiên không ít thời gian, trong khi Mỹ chẳng ngồi ăn chơi không để chờ suy thoái. Mặt khác, Việt Nam phải có khả năng quân sự hùng mạnh nhiều hơn nữa, không để bị tấn công mà không gây tổn thất nặng nề cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc, cho dù thắng hay bại. Quốc tế cũng không bó tay ngồi nhìn Trung Quốc tiến đánh Việt Nam bằng cả một cuộc chiến tranh toàn dịên.

Dù vậy, chính sách quân sự tằm ăn dâu vẫn có thể được Trung Quốc thi hành, và Việt Nam phải đối phó, với sự bênh vực của cộng đồng quốc tế.

Trong thành phần đó, hiển nhiên những nước tích cực can thiệp và đứng về phía Việt Nam là những quốc gia có quyền lợi thiết thực ở biển Đông và Đông Nam Á, những quốc gia mà sự bành trướng của Trung Quốc đem lại mối hại trực tiếp cho họ. Đầu tiên, đó là khối ASEAN, Nhật Bản, Hàn quốc, rồi đến Hoa Kỳ, rồi châu Âu và phần cỏn lại của thế giới. Việt Nam phải có hành vi chủ động, và đang làm nhiều việc trong phạm vi này.

Việt Nam phải vận động được khối ASEAN đứng chung trong một lập trường mạnh mẽ cứng rắn chống đà bành trướng của Trung Quốc ngay từ bây giờ, bằng mọi giá đừng để Bắc Kinh bẻ đũa từng chiếc. Thế lực của ASEAN tuy yếu nhưng một lập trường chung cứng rắn cũng làm Trung Quốc chùn tay. Cũng như việc tăng cường quốc phòng của Việt Nam, hạm đội tàu ngầm tuy không giúp Việt Nam đánh được Trung Quốc, nhưng cũng khiến Bắc Kinh phải cân nhắc kỹ lưỡng khi muốn có hành động thô bạo như ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988.
Ảnh hưởng của Mỹ

Về phía Mỹ, liệu Việt Nam có tin cậy được vào Mỹ như một người bạn trong cơn sóng gió hay chăng? Ta hãy nhìn xem Hoa Kỳ có quyền lợi gì ở châu Á, ở Đông Nam Á, biển Đông và Việt Nam hay không, thì mới đoán chừng được Mỹ sẽ đứng vào vị trí nào trong mối tranh chấp Việt Nam-Trung Quốc. Điều hiển nhiên là Hoa Kỳ chỉ hành đông vì quyền lợi của họ mà thôi.

Hồi tháng 7 năm ngoái, tại hội nghị thượng đỉnh Mỹ ASEAN ở Singapore, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton tuyên bố rằng bà và Tổng thống Barack Obama đều tin rằng Đông Nam Á và ASEAN là cực kỳ quan trọng cho tương lai của Mỹ cũng như mọi đối tác trong khu vực.

Giới phân tích quốc tế gần đây cho rằng hành pháp của Tổng thống Obama chủ trương liên can đến châu Á tích cực hơn, đặc biệt là với Đông Nam Á, sau nhiều thập niên Mỹ bị coi là thiếu quan tâm đến vùng đất quan trọng này, và trong bối cảnh hiện nay, Trung Quốc chủ trương bành trướng mạnh mẽ, cạnh tranh với ảnh hưởng của Hoa Kỳ không những tại châu Á mà còn châu Phi và châu Mỹ. Nhiều sự kiện trong năm qua cho thấy điều đó.

Tổng thống Hoa Kỳ tham gia hội nghị thượng đỉnh Mỹ-ASEAN tại Singapore và hứa hẹn sẽ dự thượng đỉnh này vào năm sau tại Hà Nội. Mỹ ký Hiệp ước Hợp tác và Thân thiện với hiệp hội các nước Đông Nam Á. Các bộ trưởng Ngoại giao ASEAN bình luận việc ký kết này là một tín hiệu mạnh mẽ về lời cam kết của Mỹ đối với hòa bình và an ninh khu vực. Giới quan sát cho rằng việc đó cho thấy Washington muốn có một vai trò lớn hơn về chiến lược và an ninh ở châu Á. Chính quyền của Tổng thống Obama đang thực hiện một cách tiếp cận hoàn toàn khác so với chính quyền tiền nhiệm ở khu vực này.

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton phát biểu trước lễ ký kết trong tháng 7 năm ngoái, rằng Mỹ đã trở lại Đông Nam Á.

Nghị sĩ James Webb, chủ tịch tiểu ban Đông Á Thái Bình Dương của Thượng Viện Hoa Kỳ sang Việt Nam sau khi trịêu bộ ngoại giao và bộ quốc phòng điều trần tại Thượng Viện, tiếp sau sự kiện tàu Trung Quốc sách nhiễu tàu Mỹ ở biển Đông. Gần đây, sau khi hội kiến với Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam trong 35 phút, nghị Webb tuyên bố rằng việc Mỹ can dự vào Đông Nam Á ở mọi cấp độ là điều quan trọng sinh tử.

Tướng Phùng Quang Thanh có bàn với phía Mỹ vể địa điểm cho một căn cứ hải quân để bảo trì và tiếp vận cho hạm đội 7 của Mỹ ở Thái Bình Dương. Đây là điều đáng chú ý nhất về sự hiện diện quân sự của Mỹ ở ngay tại biển Đông, thêm vào với việc hợp tác vể huấn luyện, kỹ thuật và có thể mở ra kế hoạch bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Chuyên gia Ernest Bower của Trung tậm nghiên cứu chiến lược và quốc tế của Washington phát biểu, “điều ngộ nghĩnh là quốc gia từng cố đẩy Hoa Kỳ ra khỏi Đông Nam Á nay lại là thành phần chủ yếu để kéo Mỹ trở lại nơi này.”
Thế nhưng câu hỏi tiếp theo vẫn là Việt Nam có thể trông nhờ vào Mỹ đến đâu. Liệu đến lúc sinh tử trong quan hệ Việt Trung, Bắc Kinh trao tặng cho Washington một quyền lợi to lớn nào đó, Hoa Kỳ có buông tay cho Việt Nam té đùng như đã buông rơi đồng minh son sắt Việt Nam Cộng Hoà sau khi bắt tay được với Trung Quốc, Liên Xô năm 1972?
Quý thính giả hãy gửi câu trả lời vào mục “ý kiến” trên website RFA, phần dành cho bài này, trong khi chúng tôi cũng cố tìm câu trả lời đó, để mời quý thính giả tiềp tục theo dõi trong một kỳ phát thanh sau.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnam-would-do-along-with-defense-modernisation-to-confront-China-part2-VLong-01062010151809.html

Việt Nam cần làm gì cùng với hiện đại hóa quốc phòng? (Phần cuối)
Việt Long, phóng viên RFA
2010-01-08

Sau khi Việt Nam công bố sẽ hiện đại hóa quốc phòng, mọi người Việt Nam đều tỏ ra ủng hộ, nhưng quan trọng hơn là Việt Nam có được sự ủng hộ của bạn bè quốc tế mà cụ thể là Mỹ trong cuộc đối đầu với Trung Quốc hay không?

Bản đồ những hướng tấn công của TQ vào Việt Nam năm 1979-Photo courtesy Wikipedia
Trong bài đầu tiên của loạt bài này chúng ta đã nói đến công cuộc hiện đại hóa quốc phòng của Việt Nam, trong bối cảnh Trung Quốc có những hành động hiếp bức ngư dân ta ở biển Đông. Mọi người Việt Nam đều tỏ ra hăng hái trước hành động đó của chính quyền, coi như để chuẩn bị đối đầu quân sự với Trung Quốc. Trong bài thứ nhì, ý kiến được nêu lên là Việt Nam muốn giữ vững bờ cõi thì phải được sự yểm trợ, giúp sức về cả chính trị lẫn quân sự, kinh tế của bè bạn quốc tế.Trong trường quốc tế, nước có khả năng và xứng đáng được Việt Nam trông cậy là Hoa Kỳ, quốc gia cựu thù nhưng đã tỏ nhiều thiện ý trong việc nối lại quan hệ bình thường toàn diện với Việt Nam, mới đây và nổi bật nhất là quan hệ quân sự.

Trông cậy Hoa Kỳ?

Thế nhưng câu hỏi tiếp theo vẫn là Việt Nam có thể trông nhờ vào Mỹ đến đâu. Liệu đến giây phút sinh tử trong quan hệ Việt Trung, Bắc Kinh trao tặng cho Washington một quyền lợi to lớn nào đó, Hoa Kỳ có buông tay cho Việt Nam té đùng như đã buông rơi đồng minh son sắt Việt Nam Cộng Hoà sau khi bắt tay được với Trung Quốc, Liên Xô năm 1972?

Chúng tôi rất vui khi nhận được rất nhiều ý kiến của quý vị gửi về cho đáp án của câu hỏi đã nêu trong bài số hai.Việt Long đã chọn ra những câu trả lời có thể làm đại biểu cho tất cả sự đáp ứng của quý vị và các bạn. Còn những câu khác có ý tương tự hay hơi khác, thì chúng tôi đăng trong mục ý kiến của bài số 2, loạt bài này, trên website RFA.org, mời quý vị vào xem. Các câu trả lời sau đây đều gửi vào hôm thứ năm, mùng 7 tháng này:

Ý kiến đầu tiên được đưa vào là của độc giả ký tên Bố già nơi gửi Hoa Kỳ:
Tôi nghĩ Trung Quốc sẽ không đánh Việt Nam trong thời gian gần, mà TQ sẽ đợi có thể là 5-10 năm nữa. Thứ nhất là TQ hiện tại vẫn còn nhiều vấn đề nội bộ. Thứ hai là TQ chưa đạt được điều họ mong muốn là kinh tế TQ ở vị trí thứ nhất nhì trên thế giới. Thứ ba là nếu đánh VN thì cũng lâu lắm mới chiếm toàn diện và kinh tế TQ sẽ rơi vào bế tắc. Hiện tại điều VN nên làm là phải quốc tế hóa Trường Sa, phải chịu chia sẻ quyền lợi kinh tế của Trường Sa cho ASEAN, Mỹ, Châu Âu, Nga và Nhật để họ vào cuộc chung với mình. Việt Nam cũng nên tách rời TQ, nghĩa là chấm dứt chuyện mờ mờ ảo ảo với TQ, cứ dựa vào danh nghĩa là nước XHCN Cộng Sản anh em với TQ. Hãy tạo niềm tin cho cộng đồng thế giới.

Ý kiến tiếp theo của Tùng Nguyễn nơi gửi Châu Âu:
So sánh lực lượng quân sự của Việt Cộng và Tàu Cộng, sự chênh lệch hiện tại = 1/100. CS Tàu chỉ 1 tuần là: “Bên đây biên giới là nhà, Bên kia biên giói cũng là anh em.”

Ý kiến của Kavin Nguyễn nơi gửi USA:

Theo tôi nghĩ VN cần phải đoàn kết dân tộc từ bây giờ, để động viên lòng yêu nước của dân tộc, đoàn kết lại làm sức mạnh. Cộng Sản nên bỏ XHCN mà thay thế bằng Xã Hội Cộng Hòa, thì người dân mới đoàn kết chống kẻ thù, người Việt Nam có lòng yêu nước rất cao nhưng bị Chủ nghĩa Cộng Sản đè bẹp. Cộng sản nên tha những người bất đồng ý kiến, họ là những người yêu nước. Toàn dân Việt Nam không thể nào đoàn kết lại để đấu tranh để bảo vệ XHCN, bảo vệ thể chế độc Đảng độc tôn của Cộng sản được. Nếu muốn vn toàn dân đoàn kết khi nao vn thay đổi XHCN thành XH Cộng hòa.

Xawehuong, nơi gửi Paris :

Anh Việt Long nêu ra câu hỏi ở cuối bài này thật là … Mỹ sẽ đặt quyền lợi của VN lên trên quyền lợi của họ hay sao? Đừng mơ mộng viễn vông! Anh đặt câu hỏi này … phí công quá.

HungDragon, nơi gửi Sài Gòn:

Người dân yêu nước Việt nhất định sống chết để chiến đấu với kẻ thù phương Bắc bành trướng, ăn cướp giữa ban ngày trên Biển Đông. Chúng ta sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ Quốc Gia, lãnh thổ, Đất Mẹ của chúng ta, hỡi những người Việt ái quốc trên toàn thế giới! Mong Quân Lực Hoa Kỳ hỗ trợ, giúp đỡ cho Quân đội VN tiêu diệt bọn bành trướng Trung Hoa ra khỏi Thế giới này! Thời buổi này, không phải anh muốn làm gì thì làm, muốn giết, muốn cướp ai cũng được đâu Bắc Kinh ạ!Một mình quân đội VN không đủ sức để chiến đấu với kẻ thù phương Bắc đâu, Quân lực Hoa Kỳ hãy thương xót,giúp đỡ người VN!Mong lắm thay!

Lòng tin và lợi ích

Thái Hòa, nơi gửi Việt Nam:

Bài viết phân tích thật sâu sắc. Theo tôi, việc Việt Nam cần quan hệ tốt hơn với Mỹ là điều không thể bàn cãi. Tuy nhiên mức độ thế nào thì cần xem xét cân nhắc, nhưng không thể chỉ lo đến lợi ích cho mình mà không tính đến lợi ích cho phía Mỹ. Chỉ có thể giành cho phía Mỹ lợi ích lớn hơn những nước khác có thể giành cho Mỹ,khi đó Mỹ mới thực sự bảo vệ Việt Nam. Những nhà lãnh đạo Việt Nam cần đặt lợi ích dân tộc lên trên hết để định ra mối bang giao gần gũi với Hoa Kỳ. Trước hết là lòng tin, sau nữa là lợi ích. Thật khó cải thiện quan hệ với ai đó khi mình luôn nghi kỵ họ, luôn coi trọng lợi ích của mình hơn lợi ích của họ.

Thật thú vị là ý kỉến cuối cùng này có nhiều điểm cốt yếu khá tương đồng với ý kiến của giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy môn chính trị học tại trường đại học George Mason tại Virginia, bên cạnh thủ đô Washington. Giáo sư Hùng còn là chuyên gia về Việt Nam từ nhiều chục năm nay. Trả lời câu hỏi giả sử Việt Nam thiết lập mối quan hệ với Hoa Kỳ và được Mỹ giúp chống Trung Quốc, thì liệu đến lúc sinh tử người Mỹ có thể bỏ rơi Việt Nam vì quyền lợi riêng đối với Trung Quốc, như đã từng làm với đồng minh thân thiết Việt Nam Cộng Hoà trước kia không, GS Nguyễn Mạnh Hùng nói đại ý là bỏ rơi hay không còn tuỳ tính chất của mối quan hệ:

GS Hùng: Việt Nam đang có hai cách quan hệ với Hoa Kỳ. Thứ nhất là liên hệ sợ bị bỏ rơi, thứ hai là quan hệ chặt chẽ thì sợ diễn biến hòa bình. Về quan hệ sợ bị bỏ rơi thì phải tuỳ. Ví dụ như Mỹ có quyền lợi thiết thân với Do thái nên không bao giờ bỏ được Do thái. Ví dụ nữa là Đài Loan. Có lúc như thời Tổng thống Carter đã muốn gần Trung Quốc bỏ Đài Loan, nhưng sau Đài Loan thay đổi khiến Mỹ có quyền lợi lớn với Đài Loan, Mỹ lại không thể bỏ Đài Loan, cũng không thể bỏ Nam Hàn chẳng hạn. Chỉ có đồng minh Việt Nam Cộng Hòa khi trở thành gánh nặng thì bị Mỹ bỏ.

Thế trong tình trạng hiện nay là Việt Nam với Hoa Kỳ đang cùng nỗ lực mở rộng mối quan hệ toàn diện, trong đó có quan hệ quân sự đang tiến những buớc đầu nhưng quan trọng, thì Việt Nam có thể trông cậy vào Hoa Kỳ hay không, trông cậy được đến mức nào trong cuộc đối đầu vối Trung Quốc.

GS Hùng: Bây giờ chỉ trông cậy vào việc Trung Quốc đang muốn trở thành siêu cường số một ngang với Hoa Kỳ, cho nên không muốn gây rắc rối với các nước Á Châu. Đối với Hoa Kỳ thì Trung Quốc càng không muốn làm hỏng quan hệ, cho nên đó là yếu tố chính trị làm giảm sự hung hăng của Trung Quốc, nhưng không có nghĩa là họ không dám hành động (quân sự). Năm 1974 Trung Quốc đã sử dụng võ lực rồi, năm 1988 cũng vậy. Hiện nay Mỹ với Việt Nam không có hiệp ước phòng thủ gì, nên Mỹ sẽ không có lý do gì mà hành động khi Trung Quốc tấn công Việt Nam.

Vậy bao giờ thì mới có thể trông cậy vào Mỹ, và có triển vọng đó hay không?
GS Hùng: Muốn có thì phải có quá trình cộng tác lâu dài trong mối tin cậy lẫn nhau. Muốn vậy thì Việt Nam phải chọn lựa rõ rệt trong hai mối lo sợ. Một là lo sợ diễn biến hòa bình, hai là lo bị Mỹ bỏ rơi. Và khi đã quyết tâm chọn lựa (đi với Mỹ ) thì tất nhiên là phải chứng tỏ cho người Mỹ thấy là mình muốn độc lập và có khả năng độc lập với Trung Quốc.
Thì khi đó Mỹ mới đặt lên bàn cân một cách quân bình được, còn nếu không thì mối quan hệ với Trung Quốc bao giờ cũng quan trọng hơn mối quan hệ chiến lược với Việt Nam. Khả năng ứng xử của Việt Nam mới thay đổi quan niệm của người Mỹ thôi.

Chuyến công du của Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam sang Mỹ hồi cuối năm qua có nghị trình rất bận rộn và chặt chẽ, với các cuộc tiếp xúc với Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ và nhiều dân biểu, nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ, là những người quan tâm đến Việt Nam và có nhiều thẩm quyền đối với Quốc hội và hành pháp Mỹ trong vấn đề quan hệ với Việt Nam. Cả vấn đề địa điểm tại Việt Nam của một căn cứ tiếp vận cho hạm đội 7, cũng nhu vấn đề mua vũ khí của Mỹ cũng được bàn tới. Dư luận nêu một câu hỏi dè dặt, rằng có thể nào hai bên tiến tới một mối liên minh quân sự không, và nếu không thì Việt Nam nên làm điều gì để có thể chống đỡ với sự hiếp đáp rõ rệt của Trung Quốc?
GS Hùng: Hiện nay thì tôi chưa thấy dấu hiệu một mối liên minh như vậy giữa hai nước, nhưng có nhiều triệu chứng như Việt Nam quan hệ với Hoa Kỳ trong một mối quan hệ đa phương hóa, đa diện hóa, để chứng tỏ Việt Nam không coi Trung Quốc là kẻ thù. Vì vậy một mặt dĩ nhiên Việt Nam phải có cách quản lý mối bang giao với Trung Quốc, không để họ lấn lướt quá nhiều, mặt khác thì phải qua những mối quan hệ đa phương hóa, đa diện hóa, tìm một đối lực với Trung Quốc, thì đối lực đó là Hoa Kỳ. Đó là con đường mà Việt Nam đang tiến đến. Tiến được đến đâu thì còn tùy những nước cờ mà Việt Nam sắp đi tới.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnam-would-do-along-with-defense-modernisation-part-3-VLong-01082010171349.html

22 phản hồi »

  1. Neu Trung Quoc giam danh thi chung ta cung khong so. Tuy rang tuong quan luc luong la kha chenh lech. Nhung Viet Nam co tiem luc quan su khong phai vua khi can thiet co the huy dong chien tranh nhan dan( nagy ca My can tat dien nua la Trung Quoc). ong coc them nghe bon phan dong chung may,moi nguoi dan Viet Nam yeu nuoc cung vay, he co chien tranh la anh em ta xung phong ra chien truong , co the thuc hien ca chien tranh nhan dan , cang danh cang manh thi thu hoi co thang nao danh noi chu!

    Bình luận bởi vuong — 09/05/2010 @ 5:47 sáng | Phản hồi

    • tui cung dong y voi ong, co the tuong quan luc luong chenh lech,nhung chung ta co qua trinh chien dau bao ve bo coi tu ngan nam, suc manh nam trong nhan dan, ngay xua my cung manh vay ma ta cung thang do sao.

      Bình luận bởi nguyenxuanthai — 17/06/2011 @ 3:38 sáng | Phản hồi

  2. Theo tôi:
    – Mỹ không thể bỏ khu vực biển đông, nếu mỹ bỏ biển đông thì đồng nghĩa với việc mỹ sẽ từ bỏ vùng biển thái bình dương từ kinh tuyến o.Cả vùng tây nam thái bình dương sẽ nằm trong vùng ảnh hưởng của TQ. Điều này sẽ ảnh hưởng đến 1/3 quyền lợi kinh tế của Mỹ.hơn nữa Nga cũng không muốn sự lớn mạnh của TQ như vậy. Tóm lại nếu có chiến tranh toàn diện giữa VN và TQ thì Nga và Mỹ Sẽ can Thiệp, nhưng không biết là họ sẽ can thiệp vào thời điểm nào?.

    Bình luận bởi Hung Anh — 20/07/2010 @ 2:36 chiều | Phản hồi

  3. tai sao phai mong cho vao ai.truoc het vn phai dai quyet dc van de tham nhung.chung ta co len ap dang luat chong tham nhung nhu tq.neu thieu kinh phi va tai chinh thi toan bo dan toc viet nam co gan 100 tieu co ma!moi nguoi chi can gop vao ngan sach quoc phonh 10000000 trieu thui thi chung ta co the de bep thang tq rui.he he.tui noi vay co duoc ko cac ba con yeu nuoc?

    Bình luận bởi dan yeu nuoc dat cang.(clan_hai_phong_post) — 23/09/2010 @ 7:44 sáng | Phản hồi

  4. nguoi dan viet nam dau co so TQ .nhung co le nhung nguoi dung doi viet nam thi so .nen co le viet nam con lau moi tach khoi dc TQ .chang nhe ko con cach nao ……

    Bình luận bởi yeyeya — 29/10/2010 @ 3:53 chiều | Phản hồi

  5. Nếu TQ có đánh VN thì chắc không phải cái kiểu những binh đoàn TQ ào ào tiến vào VN bởi vì TQ không phải là Mỹ còn VN cũng không phải là I-rac . Giả sử TQ có làm như vậy thật thì TQ chắc chắn sẽ sa vào một bãi lầy không biết bao giờ mới thoát ra được , điều này đe doạ đến chính sự tồn vong của chế độ Bắc Kinh

    Bình luận bởi Hồngthắng — 01/11/2010 @ 3:20 chiều | Phản hồi

  6. voi toi trung truoc chua du suc de gay ra mot cuoc chien tranh that su dau.vi tuy kte TQ phat trien nhung con cach biet giua cac vung mien dat nuoc,,kho khan o nong thon,mien nui kha ro ma ta da chung kien..nan doi kem,han han,nhan dan khon kho,,,trong nuod thi chua on dinh..cac vung bien gioi phia bac thi noi loan,doi chia tach…do vay trong thoi nay vn mo rong quan he ro rai cac nuoc ma vn co the loi dung duoc co ich cho vn khi xung dot xay ra..quan trong vn phat trien thuc luc trong nuoc,,cai cach dua dat nuoc phat trien,,co nhung chinh sach han che tham nhung,,va di den triet tueu tinh trang quan lieu,chu quan cua bo may nha nuoc tu tw-dp..noi chung nha nuoc ta co lam hay khong the thoi….con noi nhieu vo ich..

    Bình luận bởi bui van binh — 03/11/2010 @ 2:12 chiều | Phản hồi

  7. Thật bức xúc trước sự việc này. Chúng ta đang thua TQ, thua cả về quân sự lẫn sự đoàn kết, với tất cả chúng ta ai cũng có thể chống TQ ngay từ hôm nay nhưng ko ai làm cả tất cả chỉ nhắm vào lợi ích của cá nhân mình, chúng ta đang dựa dẫm wá nhiều vào TQ, hàng hoá TQ tràn ngập VN hàng VN ko có chỗ đứng. Giả sử ngày mai TQ ko nhập bất kì 1 thứ jì vào VN vậy xin hỏi mọi người xe đâu mà đi quần áo đâu mà mặc, hãy đặt câu hỏi: Tại sao họ làm đc như vậy mà chúng ta ko làm đc? fải chăng chúng ta wá lười nhác ko chịu học hỏi để đi lên hay wá ngu!?
    Nếu TQ đánh VN rất nhiều bạn có tinh thần chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, tôi rất mừng vì điều đó nhưng giả sử cả xã hội VN ko còn 1 ai, 10 năm 20 năm hay lâu hơn thế nữa ng khác nhớ về VN là 1 nước anh hùng, nhưng rất nhiều ng sẽ nghĩ VN là 1 nước yếu một nước kém fát triển, nói thẳng ra là ngu nên mới bị nước khác chiếm. Vì vậy ngay từ hôm nay chúng ta hãy làm những điều chúng ta có thể làm, tẩy chay từ từ hàng TQ fát triển hàng VN để tránh phụ thuộc vào nứơc ngoài, nâng cao tri thức cho người dân, nghiên cứu sáng tạo học hỏi những nước lớn khác đã fát triển như thế nào VD:Mỹ,Sigapo,HQ,Nhật Bản ( vị trí địa lí ko thuận lợi, nhiều thiên tai,bị 2 quả bom nguyên tử phá huỷ vẫn fát triển vì sao?) luật pháp cần nghiêm khác hơn với những ai vi phạm, đặc biệt là hối lộ chèn ép dân của các quan chức,CA. Tăng cường kinh tế về mọi mặt, quốc phòng hiện đại hoá hơn nhờ những jì mình có để làm nên tảng đi lên. Hạn chế việc hoang phí vào các lẽ hội thậm chí cắt bỏ những lễ hội ko cần thiết để đầu tư vào quốc phòng.đến lúc bị chiếm rùi ai nào còn bu đầu vào lễ hội! Dân số VN ít hơn nhìu so với TQ vì vậy cần năng đông hơn họ, quân đội huấn luyện tinh nhuệ hơn thích hợp chiến đấu với địa hình VN. Tạo mối giao hữu tốt với các nước láng giếng nhằm làm hậu phương khi có chiến tranh.tăng cường hợp tác và chiếm cảm tính của TG để đc họ giúp đỡ. Tìm hiểu chuyên sau vào điểm yếu và điểm mạnh của TQ như bất đồng dân tộc, nhiều vùng đòi chia tách. Hợp tác về quân sự với một vài nước cùng chung hoàn cảnh bị TQ đe doạ về chủ quyền….Nếu 1 lúc có khả năng hãy chiếm TQ!
    Ý kiến của tôi như vậy mong các bạn đọc và bỏ qua một vài từ tôi dùng do bức xúc!

    Bình luận bởi kentlonely — 12/11/2010 @ 5:39 sáng | Phản hồi

  8. hehe.

    Bình luận bởi fuck — 20/03/2011 @ 7:12 sáng | Phản hồi

  9. TQ sang, anh em ta mang súng nhựa ra bắn chết mẹ nó đi .kaka

    Bình luận bởi fuck — 20/03/2011 @ 7:13 sáng | Phản hồi

  10. Bài viết này thể hiện sự yếu kém về mặt trí tuệ của tác giả hoặc là tác giả đã bình luận ở một phương diện nào đó với mục đích chính trị. Đồng ý TQ mạnh hơn hẳn Việt Nam nhưng tác giả kém cỏi ở chỗ một điều cơ bản chiến tranh nhân dân của Việt Nam thì sao lại dựa vào hậu phương TQ, cái áo cây kim sợi chỉ là quan trọng nhưng không phải là nhân tố quyết định đến sức mạnh của chiến tranh nhân dân đâu vị học giả đáng kính ạ. Sức mạnh đó là ở sự đoàn kết, tinh thần bất khuất, ý chí quật cường và truyền thống của nhân dân Việt Nam. Tôi chắc rằng tác giả không phải là người Việt hoặc là người Việt nhưng đã bỏ đất mẹ sống lưu vong nên không hiểu được điều này. Việt nam chỉ thua khi phần lớn dân Việt Nam giống tác giả, nhưng thật may mắn, điều này là không tưởng. Toàn thể nhân dân luôn sát cách cùng dân tộc và sẵn sàng nghe tiếng gọi của tổ quốc. Máu ta có thể đổ, thịt ta có thể rơi, xương ta có thể bị chôn vùi nơi núi rừng heo hút…nhưng ta nhất định không chịu khoanh tay đứng nhìn một tấc đất của các bậc tiền nhân để lại rơi vào tay quân thù. Thế nhé, cứ yên tâm ngủ ngon và bình loạn nhé vị học giả “đáng kính”.

    Bình luận bởi Le — 08/06/2011 @ 2:18 sáng | Phản hồi

  11. tôi là 1 đại gia hà thành trẻ tuổi mới 27 tuổi thôi nhưng nếu có chiến tranh tôi chắc chán sẽ là một chiến binh thiện chiến như cha ông không thể chết nhục được !

    Bình luận bởi mr.viet — 09/06/2011 @ 4:12 chiều | Phản hồi

  12. Tôi nghĩ tình thế của Việt Nam lúc này thật khó. Thân với Mỹ có lẽ là giải pháp tối ưu vào lúc này, nhưng thật sự tôi chẳng bao giờ tin vào chính phủ Mỹ. Trong các cuộc chiến tranh thế giới, có một vai trò tôi thấy họ làm rất tốt đó là ” Ngư ông đắc lợi”, và giờ đây thực tế tình hình đã chứng minh là Mỹ chẳng cần làm gì họ cũng có thể công khai hoạt động quân sự ở biển Đông. Họ nói họ có lợi ích ở biển Đông, nhưng đó có phải là sự thật? Hay đây lại là cơ hội để rộng đường cho họ? Có trời mới biết câu trả lời. Với tác giả bài viết, không thể phủ nhận hoàn toàn những gì tác giả đã phân tích, nhưng có lẽ bạn Le đã đúng khi nói tác giả không phải là người Việt Nam, hoặc là người Việt sống lưu vong. Nếu là người Việt yêu nước sẽ chẳng bao giờ nói “một đạo quân vẫn luôn luôn ngạo mạn”, nghe thật chói tai. Tôi đã đọc qua rất nhiều diễn đàn có liên quan tới sự kiện này và cũng thật vui, thật hạnh phúc khi biết rằng có rất rất nhiều thanh niên thể hiện rõ tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước của một người con Đất Việt. Cảm ơn các bạn đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi!

    Bình luận bởi hungnguyen — 12/06/2011 @ 1:55 sáng | Phản hồi

  13. Toàn mấy thằng bốc phét nói to :)) TQ nó đánh chắc chúng mày xách dép vượt biên sang Lào hoac Campuchia đầu tiên ấy nhở …. TQ nó có đánh thì cũng ngồi nhìn thôi, chứ mấy bác trên ” Cao ” có làm gì đâu, hết đàm phán rồi lại lôi nhau ra hò hét với thiên hạ … Nhìn Malai chưa :)) ng ta vác tàu đi đuổi TQ kìa, còn Việt Nam thì chỉ ” nhà nước chỉ câm nín nghe tiếng dân khóc ” =)) ….

    Bình luận bởi Tuấn Ka — 23/06/2011 @ 4:56 sáng | Phản hồi

  14. Tôi không nghĩ Trung Quốc có thể đánh thắng Việt Nam trên bộ. Vì trên bộ không dễ gì cho họ tác chiến và Việt Nam cũng rất giỏi trong việc chống trả kẻ thù từ xưa đến nay. Nếu đánh trên bộ Trung Quốc xẽ bị thua.

    Bình luận bởi Anamist — 24/06/2011 @ 2:51 sáng | Phản hồi

  15. Xã hội VN hiện nay rất bất ổn , người dân phần lớn không còn tin vào sự lãnh đạo của đảng như những năm trước đây khi chống Mỹ và chống Pháp. Tình trạng tham nhũng tràn lan, nạn bất công, phân hóa giàu nghèo diễn ra sâu sắc, cán bộ lãnh đạo không còn là những con người mẫu mực vì dân vì nước mà chỉ vì quyền lợi chính bản thân, nạn chạy chức chạy quyền đã tạo ra những con người lãnh đạo yếu kém về năng lực chuyên môn, hư hỏng về đạo đức. Nếu có chiến tranh xảy ra tôi e thực hiện một cuộc chiến nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng rất khó thực thi.Ngay cả lệnh tổng động viên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây cũng gây bất bình trong dư luận. Đảng chỉ lo bảo vệ những người của Đảng nhưng thực chất những con người ấy là những con người bất tài, hư hỏng bởi những đặc quyền đặc lợi mà họ có được khi lên nắm chức vụ. Toàn dân VN là những người yêu nước căm thù giặc, tiếng nói chân chính của những người yêu nước góp ý cho Đảng trong hòa bình thì bị tù tội, giam lỏng, một Cù Huy Hà Vũ có những lời cảnh báo hết sức tha thiết với Đảng với những người lãnh đạo về mưu đồ bá quyền của Trung Quốc thì không được dòm ngó hiện đang bị án tù nặng nề, một blog anh hai sai gòn gương biểu ngữ chống Trung Quốc thì bị nhà cẩm quyền bắt giam , luật sư Lê thị Công Nhân đấu tranh cho công Lý cũng bị tù tội, những cuộc biễu tình chống Trung Quốc của các bạn trẻ Hà Nội, Sài Gòn bị đàn áp thi thử hỏi khi Trung quốc xâm lấn cái họa ấy đến rất gần rồi lúc ấy Đảng mới kêu gọi người dân thì lòng dân còn có tin tưởng chút gì hay không? Sự lãnh đạo mật mờ không kiên định của Đảng, không dám tìm đồng minh trong cuộc chiến là Mỹ vì sợ diễn biến hòa bình, Đảng sẽ mất quyển lợi lãnh đạo, nếu không có đồng minh khả năng mất nước mất đảo là rất lớn Đảng liệu lúc ấy có giữ lập trường kiên quyết bán nước để được tồn tại như công hàm Thủ tướng Phạm Văn Đồng công nhận chủ quyền Trường Sa và Hoàng Sa là của Trung Quốc để rồi ngày nay con cháu người Việt và nhất là những người cộng sản phải đau đớn nhục nhã trước dư luận thế giới

    Bình luận bởi anhhaidicaylyly — 24/06/2011 @ 10:31 sáng | Phản hồi

  16. Toi nghi TQ khong danh Vn. MÀ chỉ bành truong thục hien chính sanh lan ap, dan ap nham chiem quan dao HoÀNG sa, trưong sa giau tài nguyen dâu mỏ. Nham chiem lay nguon tai nguyen to lon tu dau mo phỤC vu cho su phat trien kinh te . Hon nua neu chiem dc hoang sa, truong sa TQ se co vi tri quan su chien luoc tu tu banh truong sang cac nuoc Dong nam A mÀ truoc het la VN.
    Toi nghi VN nen hien dai hoa Quan Đoi trang bị hau can khi tai phuc vu cho truong hop chien tranh voi TQ. hon nua dua mon giao duc quoc phong vao chuong trinh trong he thong GDVN: de khi can thiet moi nguoi VN la 1 chien sy, giao duc tuoi tre y thuc dan toc, tinh than yeu nuoc. Mat khac tang cuong hop tac voi cac nuoc ásian doan ket lai dung de TQ chia re be tung chiec dua. mat khac VN can xÁC đinh tim cac doi tac chien luoc nuoc ngoai ma co the doi trong voi TQ. Theo toi cac nuoc co kha nang: My, nga, An do. Nhung cung can than trong vi khong ai cho kg ai bat cu dieu gi. van co kha nang doi tac bo roi minh vi xem ai cho ho quyen loi nhieu hon: VN hay TQ. Theo toi nghi neu hop tac voi My la toi uu. Vi tu lau My luon muon dat chan vao VN. Thu nhat: my muon kim hẢM su doe doa tu TQ. muon vay my se dong can cu quan su gan TQ thiet nghi VN laf tot nhat. vi VN cÓ can cu quan su cua my tu thoi 1954-1975. neu cho my dong quan hoang sa, truong sa. my se giup Vn. nhung VN cung can luu y My luon muon quyen loi nhieu hon. nen than trong: vi My khong bao gio thich XHCN do do nguy co dien bien hoa binh rat cao. Thu hai hop tac voi cac nuoc truyen thong NGa, An do de tranhle thuoc vao mot doi tac.

    Bình luận bởi nguoi yeu nuoc — 25/06/2011 @ 12:56 chiều | Phản hồi

  17. la mot cong dan viet nam,luon huong ve dat me viet nam.truoc nhung tinh hinh day gay go thu thach nhu hien nay ma cu the la su banh chuong tu trung quoc nham vao viet nam.toi thay rang minh nen tach han su le thuoc vao trung quoc cu the nhu hang hoa va nhung nhu yeu pham khac.khuyen khich,quang ba rong rai hon nua hang hoa vn,giong khau hieu ma toi rat thich do la “nguoi viet dung hang viet” .muc dich nham kich cau trong nuoc va cung la mot cach de quang ba hinh anh viet nam ra toan the gioi.
    ve viec tim su giup do tu ben ngoai toi thiet nghi la minh can phai than trong voi nhung doi tac ma minh sap hop tac.minh can hieu ro la ho se duoc gi va mat gi khi hop tac voi minh tu do dua ra bien phap hop tac cho dung dan.

    Bình luận bởi sangmaivn@yahoo.com — 04/07/2011 @ 7:52 sáng | Phản hồi

  18. Việt Nam yếu hơn TQ về quân sự và kinh tế, theo tôi Mỹ bây giờ đang lăm le biển Đông không khác gì TQ. Chơi với Mỹ chẳng thà để TQ nó chiếm luôn đi, Mỹ đã từng bỏ rơi VNCH khi bắt tay với TQ và Liên Xô, bây giờ “dành quyền lợi cho Mỹ” để rồi khi có được cái quyền đó nó chỉ cần 1 cái bắt tay với Hồ Cẩm Đào thôi thì Việt Nam tan bành à? Cảng Cam Ranh của Việt Nam là cảng Quân sự tốt nhất thế giới, Việt Nam hợp tác với Ấn Độ và dồn tiền mua vũ khí của Nga, cần cóc gì tới thằng Mỹ tụi mày? thử hỏi thằng Mỹ đã giúp gì đc cho Việt Nam? toàn ép người ta chia quyền lợi thì mới đứng ra bảo vệ. mà tao nghĩ thằng Mỹ thì bảo vệ được cái gì? giờ chắc gì Mỹ đã chơi lại TQ??? đừng có lừa VN. từ nửa vòng trái đất qua đây đòi quyền lợi có vô lí không? khác gì đi xâm lược??? Nếu không vì thằng Mỹ nhảy vào Việt Nam năm 1954 thì Việt Nam bây giờ Kinh tế đâu thua gì ai? Bọn mỹ đã từng cho Hà Nội và Hải phòng trở về thời kỳ đồ đá mà??? Còn mấy cái thằng phản động nghe đây : Bọn mày quan tâm tới Việt Nam tao cảm ơn, nhưng làm ơn đừng xui người khác cõng rắn cắn gà nhà. Bọn mày chỉ được cái nói hay thôi, bọn mày cũng sống nhờ tiền trợ cấp thất nghiệp hàng tháng của thằng Mỹ thôi, mở mắt ra mà xem dân tộc Việt Nam vượt qua chiến tranh xây dựng kinh tế và quốc phòng, muốn đánh Việt Nam dễ lắm sao? S -300, T90, Kilo, Su-30…của Việt Nam để cho chó nhai à? Người Việt Nam bọn tao tuy yếu nhưng hãy nhớ rằng : Một khi Việt Nam đánh nhau với TQ thì bọn tao thà ” Tao chết mày cũng bị thương ” chứ không chịu làm nô lệ như tụi mày nghe rõ chưa???

    Bình luận bởi Mr : Lee — 07/07/2011 @ 7:34 sáng | Phản hồi

  19. moi nguoi dan viet nam la mot khau sung, mot qua bom nguyen tu. chi co ke ngu dot cong voi yeu hen thi moi bi trung quoc loi dung thoi. neu danh viet nam trung quoc bi that bai the tham ma con tao dieu kien cho viet nam lay lai hoang sa va toan bo thac ban doc ma thoi

    Bình luận bởi hue — 23/01/2012 @ 3:37 chiều | Phản hồi

  20. toj thay vn hjen nay co vd lon : quan lieu- tham nhung -dao duc can bo – tu do bao chi va dan chu .neu gjaj quyet dc vde nay tha chang phaj so ai het . tjec la cai thoj Ho Chi Minh da qua roi…

    Bình luận bởi long.bn — 06/05/2012 @ 6:46 sáng | Phản hồi

  21. mầy ngu thế xưa kia ông cha ta đánh pháp trong khi pháp có tàu bay, hạm đội , tàu thủy hiện đại, còn việt nam giáo với mát mà còn đấnh thắng pháp, mỹ có vũ khí hiện đại còn ta vũ khí lạc hậu mà ta vẫn đấnh tháng mỹ, năm 1979 ta thui tụi 10 vạn quân tàu khựa mày có biết không đồ ngu

    Bình luận bởi hoangquang @ 2:49 chiều — 23/07/2012 @ 1:51 sáng | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: